Edit: Miêu - CQH

​đi đến chỗ Đường Mặc Trầm, Lam Nhược cười rồi đụng vào cánh tay của Bùi Vân Khinh.

Bùi Vân Khinh quay sang, nhìn gần gần đến Đường Mặc Trầm, hướng mọi người nói xin lỗi không tiếp được, lập tức tức đi đến chỗ anh.

“Chú nhỏ?”

“Chúng ta đi thôi.”

“anh không tham gia quyên góp sao?”

“Có Tử Khiêm lo rồi.”

“Vậy em đi đến chỗ mấy phu nhân nói tạm biệt một tiếng.”

Bước nhanh đến chỗ cũ, Bùi Vân Khinh cười hướng mọi người nói từ tạm biệt, mấy người vẫn còn không quên nhắc cô lần khác đến chỗ bọn họ chơi.

“Nếu có cơ hội nhất định đến, mấy vị phu nhân cứ từ từ nói chuyện, em đi trước.”

nói lời chia tay cong, cô bước nhanh đến chỗ Đường Mặc Trầm, hai người cùng nhau ra khỏi dạ hội, đi về hướng thang máy.

Đường Mặc Trầm thuận miệng hỏi, “nói về vấn đề gì vậy?”

“Chúng em…”

Bùi Vân Khinh cười, “Chỉ là mấy vị phu nhân biết em là cháu gái của anh, đương nhiên cho em vài phần mặt mũi. Phu nhân của Đại sứ nước F còn nói, cho em rảnh thì đến làm khách của cô ấy, dạy con trai cô ấy tiếng trung.”

Đường Mặc Trầm dừng bước chân.

“Em đồng ý?”

Bùi Vân Khinh nghiêng mắt, tầm mắt dừng ở trên mặt anh liền giật dừng, theo cười khẽ một tiếng.

“Chú nhỏ, con trai người ta mới mười tuổi.”

“Vậy cũng không được.”

“Biết rồi.”

cô bĩu môi, lôi kéo anh đi vào thang máy, liền nhỏ giọng nói một câu, “Đúng là bình giấm chua lớn.”

Người đàn ông nghiêng mắt, “Em nói cái gì?”

“Em…”

cô trưng ra khuôn mặt tươi cười, “Em nói là chú nhỏ… Rộng lượng…. Đúng…. Vô cùng rộng lượng…. Giống như biển rộng, cái gì cũng chứa được!”

Đường Mặc Trầm vẫn nghe được câu ‘bình dấm chua lớn’, mà còn muốn hỏi lại.

Nhìn cô trưng ra khuôn mặt, xoay xoay con mắt nghĩ cách đối phó, thật dễ thương, anh khó mà kiềm chế được.

Tiến lên một bước, anh lập tức đem cô đẩy đến một góc thang máy - đây là góc chết không còn đường lui nữa.

“Chú nhỏ?”

Bùi Vân Khinh kinh ngạc ngẩng mặt lên, nụ hôn người đàn ông đã rơi xuống, ngự trên cánh môi cô.

Nháy mắt hai đôi môi chạm vào nhau, cô kinh ngạc, mắt mở lớn.

Này… Đây là thang máy, hơn nữa còn là thang máy phủ tổng thống!

đang lúc cô xuất thần, thì trên môi anh đã khẽ cắn một cái.

Cánh môi hơi đâu, môi cô không tự chủ mà thả lỏng, người đàn ông mược cơ hội tiến vào nhanh chóng, chiếm lấy mềm mại cùng với ngọt ngào của cô.

Môi của cô vẫn còn lưu giữ mùi rượu lúc nãy, mùi vị của dứa hòa lẫn cùng với rượu Rum làm cho người ta càng thêm mê đắm.

Hôn cô, bàn tay liền theo thắt lưng dời xuống, để ở lưng cô, làm cho cô cùng anh càng gần nhau hơn.

Thang máy đi xuống, từ tầng ba xuống tầng một.

Thẳng đến khi cửa thang máy tách một tiếng mở ra, Đường Mặc Trầm mới chịu bỏ ra, đem người con gái ở trong lòng bị anh hôn đến hai gò má đỏ bừng buông ra.

Bùi Vân Khinh vừa muốn nhìn bên ngoài có ai không, thì tay người đàn ông đã bắt được tay cô, lôi kéo ra khỏi thang máy.

“Bộ trưởng!”

Trong đại sảnh, nhân viên an ninh nhìn anh, đều cung kính chào hỏi.

Đường Mặc Trầm nhẹ nhàng gật đầu, hoàn toàn không có nửa điểm mất tự nhiên khi làm chuyện xấu, Bùi Vân Khinh lại giống như trộm, không dám ngẩn đầu dậy.

anh quá càn rỡ rồi!

nói hôn liền hôn.

Chẳng may có người tiến đến thang máy, hoặc bên ngoài thang máy có người…

Dưới cầu thang, tài xế đã sớm được thông báo, nên dừng xe ở dưới chân cầu thang rồi.

Hai người chia nhau ngồi vào chỗ phía sau, Bùi Vân Khinh sữa chữa làn váy, thì bàn tay đã bị anh bắt lấy, kéo đến đùi anh.

Bùi Vân Khinh nghiêng mắt nhìn sang, chỉ thấy trên chiếc quần lính màu xanh đen, ngón tay của người đàn ông như ngọc thạch tạc thành, khớp xương rõ ràng, trắng nõn thon dài.

Bàn tay thật to nắm không hết, nhưng vừa vặn che chở cho cả lòng bàn tay cô.