Dịch: Gin

Ninh Thư bị đưa tới một phòng.

“Chị.” Alvis gọi Ninh Thư qua cửa kính.

Ninh Thư ngồi đối diện Alvis.

Không biết vì sao, Ninh Thư có cảm giác như đang được thăm tù.

Cuối cùng thì cô đã gây ra nghiệp gì?

Alvis nói: “Chị, chị đừng nóng vội, em sẽ cứu chị ra ngoài.”

Ninh Thư trấn định nói: “Chị không thấy có nhiều hy vọng, em có thể chế tạo cơ giáp giúp chị không?”

Chuyện này toàn bị trì hoãn, cũng không biết có thể trở thành cơ giáp sư tài năng được không nữa.

Vận mệnh nhiều chông gai dễ sợ.

“…… Giờ cơ giáp không phải vấn đề quan trọng, phải ra được khỏi đây trước đã.” Alvis gắt gao nhíu mày nói.

Trong đầu Ninh Thư rất rõ ràng, muốn đi ra ngoài cũng không có hy vọng lớn, cho dù có Jeffrey.

Jeffrey nhiều nhất chỉ có thể giữ được Alvis, vẫn là bởi vì Alvis không có lực tinh thần, người của quân đội sẽ cho Jeffrey thể diện.

“Giúp chị làm một cái cơ giáp đi.” Ninh Thư nói.

“Được.”

Alvis bất đắc dĩ nói: “Không nghĩ tới phi thuyền lại là của tinh cầu Omega.”

“Nếu biết trước, chúng ta sẽ không tới Omega.”

“Đám người cao cấp của Omega chắc chắn có kế hoạch gì đó, đời trước chị cũng không thể tiếp xúc được với văn kiện cơ mật phía trên được, nên cụ thể thế nào cũng không nắm rõ.” Alvis nói.

Ninh Thư nói: “Chị sẽ nghĩ cách, giờ em phải tự bảo vệ mình thật tốt.”

Bởi vì hết giờ nói chuyện, Ninh Thư không có cách gì ở lại nói chuyện tiếp với Alvis, bị áp tải về phòng tạm giam.

“Ta còn cho rằng cô sẽ không trở lại?” Tiểu Thảo nói.

Ninh Thư ngồi dưới đất, dựa vào người Tiểu Thảo, tới gần tai Tiểu Thảo, giọng như muỗi kêu nói: “Nếu không, chúng ta chơi lớn một phen.”

“Thế nào mới tính là lớn?” Mắt Tiểu Thảo phát sáng.

“Hủy diệt văn minh siêu cấp thì thế nào?” Ninh Thư nói.

Tiểu Thảo lắc đầu, “Vũ khí của bọn họ quá lợi hại.”

“Nhóc có thể từ khe hở vị diện lại đây, chứng to vị diện sinh hoạt kia của nhóc cũng xuất hiện vấn đề, nói như vậy, thế giới không nên xuất hiện khe hở như vậy, nếu bọn họ thật sự có thể xâm chiếm thế giới khác, thì vị diện nhóc sinh hoạt lúc trước cũng sẽ bị xâm chiếm.”

“Nhóc cảm thấy máu thịt của triệu hoán sư và triệu hoán thú, có thể ngăn cản được những vũ khí tối tân của vị diện này không?” Biểu tình trên mặt Ninh Thư đọng lại.

“Nếu nhóc có thể chạy trốn, thì nhanh chạy đi, đáng lẽ lúc ấy không nên cho nhóc theo ta tới nơi này.” Ninh Thư vươn ngón tay ấn ấn đôi má trắng nõn của Tiểu Thảo.

Tiểu Thảo như ông cụ non thở dài một hơi, “Giờ phải làm sao đây, vì sao lại không cho dịch dinh dưỡng, cho dù có muốn người ta chết, cũng đừng để đói chết chứ.”

Rõ ràng cô đang nói chuyện nghiêm túc, đừng nhớ thương tới dịch dinh dưỡng vậy chứ.

Phòng tạm giam vẫn sáng như ban ngày, cũng không biết đã chôn chân tại đây bao lâu.

Muốn người ta chết hay sống thì cũng phải nói cho người ta một câu chứ.

Tiểu Thảo dựa vào người Ninh Thư ngủ khì khì.

“Răng rắc” cửa được đẩy ra, Ninh Thư đẩy Tiểu Thảo.

Tiểu Thảo mông lung mở to mắt, đứng lên.

Mắt của Ninh Thư và Tiểu Thảo bị bịt kín, không biết bị đưa tới chỗ nào.

Ninh Thư không phản kháng, muốn đi xem chỗ họ muốn đưa cô tới đâu.

Cũng không biết đi bao lâu, cuối cùng mới dừng lại.

Vải đen trên mắt cuối cùng cũng được người ta lấy xuống.

Ninh Thư dùng tay che ánh sáng trước mặt, phát hiện lúc này cô đang đứng trước một vật thể lớn, vật thể này giống như một khối lập phương, vuông vức.

Tiểu Thảo hỏi: “Đây là cái quỷ gì?”

“Nhóc hỏi ta, ta hỏi ai?”

Ninh Thư nhìn chung quanh bốn phía, thấy có không ít người cũng bị áp giải tới nơi này.

Có vẻ như người dân Omega đang thực sự tìm kiếm rất nhiều người có tinh thần lực cường đại nhỉ.

Cướp đoạt lực tinh thần lực có ích lợi gì?

Ninh Thư nhìn vào thứ cồng kềnh trước mặt,đừng nói cái này lại đầu não của tinh cầu Omega đấy nhá.

“Đi vào.” Ninh Thư bị người đẩy đi, đi vào bên trong kiến trúc kỳ quái.

Vừa bước vào, Ninh Thư như cảm thấy mình đã đi vào một cảnh khoa học viễn tưởng cực hạn, bên trong có đủ loại đồ vật mới lạ,có rất nhiều nhân viên nghiên cứu đi đi lại lại.

“Đưa bọn họ đưa tới bên kia đi.”Một người đàn ông mặc áo blouse trắng nói.

Ninh Thư đánh giá chung quanh, cuối cùng chỗ này là sao.

Nếu đây chỗ quan trọng nhất của tinh cầu Omega, vậy khi cô huỷ hoại thứ này, có khi nào sẽ tạo nên hỗn loạn không, hai người bọn cô có thể chạy thoát sao?

“Đi vào.” Một binh sĩ đẩy mặt một người lên trên cửa khoang kiểm tra đo lường.

Một lúc sau, Ninh Thư nghe thấy tiếng gào thét thống khổ tới cực điểm, rồi dần dần yếu đi. Lúc bước ra khỏi cửa, thất khiếu của người vừa nãy chảy máu, khuôn mặt vô cùng vặn vẹo.

Bộ ngực hơi phập phồng, nhìn dáng vẻ hít vào thì nhiều thở ra thì ít, không sống được bao lâu.

Đây là do lực tinh thần bị tước đoạt?

Thảm trạng của người đàn ông này khiến đám đông hỗn loạn, những người bị đưa tới nơi này cực kỳ sợ hãi, muốn chạy trốn, khiến cho đám đông xôn xao.

Nhưng tất cả cửa đã bị đóng lại, đây là một không gian kín, hơn nữa chung quanh có rất nhiều thủ vệ.

Bất cứ ai muốn chạy trốn đều bị ném vào trước.

Tiếng gào thét thống khổ chói tai và rên rỉ hết đợt này đến đợt khác vang lên.

Cứ như vậy, chúng cướp đoạt đi lực tinh thần và mạng sống của họ.

Cứ như lấy búa đập trứng gà vậy, không có bao nhiêu người có thể may mắn tránh được.

Quả thực như luyện ngục giữa chốn nhân gian, mặt Ninh Thư trắng bệch.

Tiểu Thảo trốn sau lưng Ninh Thư, kéo góc áo của Ninh Thư, “Bọn họ muốn làm cái quái gì thế?”

“Không biết, nhưng chắc chắn là phải có lợi ích gì đó, lực tinh thần bị cướp sẽ được chuyển tới chỗ nào?” Ninh Thư nhìn chung quanh.

Ninh Thư quay sang nhìn Tiểu Thảo: “Có lẽ, đầu não cua Omega là vật thể sống.”

“Không có khả năng, ta không có cảm giác sinh mệnh dao động.” Tiểu Thảo lập tức lắc đầu nói.

“Có lẽ là một hình thức tồn tại sinh mệnh kiểu khác.” Ninh Thư nhún vai, tựa như ma quỷ, cho dù không có thân thể, nhưng cũng là một loại sinh mệnh.

Ninh Thư vừa mới quan sát một phen, thiết bị của thứ này cực kỳ cũ nát, mà đầu não này dường như đã tồn tại rất lâu rồi, đến nỗi bao nhiêu lâu, Ninh Thư cũng không biết nữa.

Một vị diện muốn trở thành vị diện cao cấp, cần phải trải qua thời gian rất rất rất dài.

Có lẽ đầu não bày là đồ vật của một văn minh siêu cấp nào đó được lưu truyền lại.

Trước khi nền văn minh bị tàn phá, dư lại thứ gì đó được tinh cầu Omega nhặt lại sử dụng.

Công nghệ của tinh cầu Omega dẫn đầu Tinh Tế, rất nhiều đột phá công nghệ đều từ tinh cầu Omega truyền ra.

“Nói cái gì, đi vào.” Ninh Thư bị đẩy vào trong.

Ninh Thư quay đầu nhìn người đẩy mình, mặt không cảm xúc nói: “Đẩy ai đấy, sao cứ thích động tay động chân?”

Người đẩy Ninh Thư tức khắc sửng sốt, chưa thấy người nào tới đây dám nói như vậy, chẳng còn bao lâu nữa sẽ chết, còn có thể như vậy.

“Ha hả……” Đối phương cười lạnh một tiếng.

“Cười cái em gái mày, âm dương quái khí, Tiểu Thảo, quất hắn cho chị.” Ninh Thư nhìn Tiểu Thảo nói.

“Được.” Tiểu Thảo lập tức vươn tay, nhảy dựng lên bạch bạch bạch quật lên mặt tên kia.