Chương 260-2

[ 08/10/2019 ]
/ 353
Trong mắt Thượng Quan Hạo che kín bởi tơ máu, anh rõ ràng biết nếu bản thân không đuổi theo thì cả đời này sẽ vuột mất cô. Anh sợ, rất sợ như vậy, run run nhìn ra phía ngoài cửa, dường như là điên cuồng đuổi theo.

Toàn bộ thế giới đều chỉ còn tiếng “ù ù” xuất hiện trong não.

Ảnh chụp bị lộ ra như là phóng ra tia điện trong đầu Thượng Quan Hạo. Mỗi một tấm ảnh, mỗi một tội ác, mỗi một lần anh khiến cô nhục nhã cũng như bị tổn thương... đều xuất hiện trong nháy mắt... Những tấm ảnh đó tồn tại trong đôi mắt trong suốt của một đứa trẻ ngây thơ, sẽ biến thành cái dạng gì?

Anh nắm chặt tay lái, như là có thể bóp nát trong chốc lát.

“Tiểu Mặc...”

“Tiểu Mặc... Là cha sai rồi...”

“Không được xảy ra chuyện gì... Con có nghe thấy mẹ con gọi không?... Trăm ngàn lần, trăm ngàn lần cầu xin con đừng xảy ra bất cứ chuyện gì...”

Trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh cái đêm mưa to ki, anh hung hăng húc chân vào bụng cô, một tiếng kêu thê lương không thể thảm thiết hơn vang lên... Mu bàn tay đã nổi lên đầy gân xanh, đã làm ra rất nhiều tội ác như thế, nhưng anh còn chưa biết phải trả lại bằng cách nào!

...

Trong bệnh viện mùi thuốc sát trùng xông thẳng vào mũi.

Thượng Quan Hạo chen lấn đẩy qua hết người này đến người kia, quần áo mặc trên người còn dính đầy dấu chân của Tiểu Mặc, nhìn vô cùng chật vật, nhưng trên khuôn mặt lại hiện ra sự mị hoặc bức người, liên tục nhìn về hướng có mấy nhóm ý tá bệnh viện đang rối loạn.

“Nhịp tim năm mươi?!” Bác sĩ trừng lớn đôi mắt kêu lên một tiếng, nhất thời sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, y tá chậm chạm chạy tới, ngay cả bút cùng hồ sơ bệnh án đều rơi xuống đất, bác sĩ run giọng, “Các người còn ở đây làm gì? Cấp cứu, mau!”

Thực hiện kích tim cho một đứa nhỏ, thoạt nhìn đã thấy kinh hãi dọa người.

Trong phòng bệnh, bác sĩ cùng y tá quây quanh một vòng, dồn mọi chú ý vào đứa bé nằm trên giường.

Tần Mộc Ngữ đứng cách xa, cả người mềm nhũn, hai mắt đẫm lệ mông lung, che miệng xem bọn họ tiến hành cấp cứu, trong lòng đau như bị dao cắt. Cô không còn tâm trí để ý xem xung quanh ai đang đi đi lại lại, ai đang ôm lấy bả vai mình, toàn bộ trái tim cô đều gắt gao thắt chặt!

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Tại sao đột nhiên lại có thể như vậy?” Ngự Phong Trì ôm cô, mày hơi nhíu lại, trầm giọng hỏi.

“Những lời này cậu không nên hỏi cô ấy...” Một giọng nói lãnh đạm truyền đến, mặt mày Thượng Quan Hạo tái nhợt ủ dột, điên cuồng đè nặng hơi thở, dừng bước chân, “Cậu hẳn là nên đến hỏi ông nội cậu, rốt cuộc là có thâm cừu đại hận gì với cô ấy mà có thể làm một việc tuyệt tình như thế, không màng đây là Manchester cũng vẫn khiến cô ấy thân bại danh liệt để không xứng với cậu...”

Ngự Phong Trì nhất thời chân động một chút.

“Anh nói vậy là có ý gì?” Ngự Phong Trì lạnh giọng hỏi

“Trên mặt đã hiện rõ ràng ý tứ,” Thượng Quan Hạo ánh mắt lạnh lùng đáng sợ, một tay lôi người trong lòng Ngự Phong Trì ra, môi mỏng u uất mím lại, thản nhiên nói, “Tôi thấy cậu có can đảm mang cô ấy đi theo, còn có năng lực bảo vệ cô ấy chu đáo, thế nhưng bản thân lại không làm đến nơi đến chốn, lại không quản được người khác hủy hoại mặt mũi, hủy hoại tôn nghiêm của cô ấy?”

‘Thượng Quan Hạo, tốt nhất anh nên nói chuyện cho rõ ràng!” Lửa giận trong lòng Ngự Phong Trì bị khơi mào, nhíu mi lạnh lùng, ‘Tôi biết ông nội của tôi đã tìm đến cô ấy, tôi cũng đã giải quyết việc này. Nhưnh anh đừng quên, hôm nay lúc tôi đi vào là nhìn thấy Tiểu Mặc đang đấm đá vào người anh! Anh tốt nhất nên giải thích rõ một chút, anh đã làm gì với một đứa trẻ bốn tuổi?”

“Làm gì thì tôi cúng sẽ chịu trách nhiệm với thằng bé!” Ánh mắt Thượng Quan Hạo lạnh lẽo như muốn giết người quét qua, nghiến răng nói, “Tôi nói được làm được.”

“Hai người đủ rồi!” Tần Mộc Ngữ không thể chịu nổi hai người họ đấu khẩu như vậy, rưng rưng hét lên, cổ tay mảnh khảnh giãy ra khỏi bàn tay Thượng Quan Hạo, lưng gầy yếu thẳng tắp, run giọng nói, “Không được làm ầm ĩ trước mặt con trai tôi... Một câu cũng không cần nói, cái gì cũng không được nói cho thằng bé biết!”

“Đi hết đi... Các người đều đi đi!” Tần Mộc Ngữ dựa vào tường, hai chân yếu đuối như sắp gãy.

- --

Sant: Mình bận thêm mấy ngày, sắp tới sẽ đăng nhiều hơn các bạn nhé.