Chương 305-2

[ 26/03/2020 ]
/ 447
Tiểu Mặc đẩy tay anh ra, sau đó đi cà nhắc lại gần gẩy mấy sợi tóc trên trán anh ra--

"Tiểu Mặc..." Tần Mộc Ngữ nhẹ nhàng nhíu mày, không biết thằng bé muốn làm gì.

Thượng Quan Hạo im lặng ngăn cô lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ trắng mịn của con trai ở khoảng cách gần, hơi thở trong veo non nớt của Tiểu Mặc phả lên mặt anh, thật gần như vậy, nhẹ nhàng như nước.

Tiểu Mặc phát ra ở giữa mái tóc đen dày của anh có một vết sẹo đáng sợ.

Vết sẹo này là do vụ tai nạn giao thông xảy ra ngày đó để lại, như thế này cũng được coi như là nhẹ rồi.

Cái miệng nhỏ xinh xắn hơi há ra, vô cùng kinh ngạc, Tiểu Mặc nhẹ nhàng sờ vào, sau đó mới giật mình nhận ra, mở miệng hỏi: "Chú có đau không?"

Ánh mắt Thượng Quan Hạo dịu dàng: "Bây giờ không đau nữa."

Cảnh tượng này khiến Tần Mộc Ngữ ngồi bên cạnh vô cùng lo lắng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Mặc mới bình tĩnh lại, trầm xuống, nói: "Vẫn không nhiều vết thương bằng trên người của mẹ cháu!"

Tần Mộc Ngữ ở bên cạnh chỉ còn biết đỡ lấy trán, cả người đổ mồ hôi lạnh, vì sao con trai lại có thể nói với anh những chuyện đó...

Thượng Quan Hạo lại nở nụ cười, hỏi một cách tao nhã: "Đi thôi, xuất hiện, chú đưa Tiểu Mặc về xem nhà mới, được chứ?"

Tiểu Mặc vẫn còn phân vân buồn rầu không biết có nên đi theo anh hay không, toàn bộ cơ thể giống như bay lên không trung, bị anh bế lên... cái ôm này thật khác với với mẹ, chú rất cao, bả vai cũng thật rộng lớn, cánh tay vững chắc như thép, không cần lo lắng sẽ bị rơi xuống đất.

Khi đi ra ngoài Thượng Quan Hạo đi chậm lại, một bàn tay cầm lấy túi đồ cô đã thu dọn, Tần Mộc Ngữ không thể lay chuyển được anh, đanh phải nhíu mày nhắc nhở: "Anh dùng một tay được không vậy? Đừng làm rơi Tiểu Mặc."

Đôi mắt trầm tĩnh mị hoặc của Thượng Quan Hạo rủ xuống, ném túi đồ cho Mạc Dĩ Thành vẫn đang xị mặt ở phía sau.

Mạc Dĩ Thành không kịp né tránh, hơi lảo đảo bắt lấy túi đồ.

Thượng Quan Hạo cầm tay cô, thản nhiên nói: "Đi thôi."

Tần Mộc Ngữ ngẩn ra, thậm chí cảm thấy xấu hổ, quay đầu nhìn thoáng qua Mạc Dĩ Thành.

"Chuyện Tiểu Mặc vừa nói là thật sao?" Lúc gần đi đến gara đột nhiên Thượng Quan Hạo hỏi một câu, đôi mắt thâm thúy trong trẻo sáng lên rực rỡ, "Còn không nhiều vết thương bằng trên người em?"

Tần Mộc Ngữ ngây người một lúc, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú hiện lên sự lúng túng.

Nhẹ nhàng lắc đầu, cô nhẹ giọng nói: "Anh đừng hiểu lầm, lúc em tắm cho thằng bé đúng là cũng có vài lần em vô tình để cho Tiểu Mặc nhìn thấy những vết sẹo đó, nhưng mà... Cũng là do em chủ quan, mấy năm nay quá bận rộn, nên em căn bản chẳng có thời gian để tìm hiểu các biện pháp xoá mờ sẹo." Đôi mắt trong veo liếc nhìn anh một cái, tốt bụng nhắc nhở, "Cho nên bây giờ anh có hối hận vẫn kịp, em không hoàn hảo, thật đấy."

Câu nói cuối cùng như có mang theo ý khiêu khích.

Thượng Quan Hạo đặt Tiểu Mặc vào ghế sau, thân thể từ từ đứng thẳng lên, mở miệng nói: "Em đã từng nghe câu này chưa? Cái gọi là yêu, chẳng qua chỉ là anh đâm em một nhát, em cũng đâm lại anh một nhát, đợi đến khi những vết thương trên người không khác nhau nhiều lắm thì chúng ta liền yêu nhau..." Anh kéo cô lại gần, tựa vào trán cô thì thầm nói, "Nếu vết thương trên người anh không đủ nhiều, vậy để cho em đâm tiếp, cho đến khi chúng ta yêu nhau mới thôi..."

Rõ ràng đang là ban ngày, cả người Tần Mộc Ngữ đều nóng bừng lên như đang bốc hỏa, nhịn không được liền đẩy anh ra: "Anh đúng là bị bệnh thần kinh!"

Khoé miệng Thượng Quan Hạo cong lên, mị hoặc mê người, điên đảo chúng sinh.

"Đúng rồi, lát nữa em gọi Sandy đến ăn cơm cùng, anh có ý kiến gì không?" Cô đứng trước cửa xe, hỏi.

Thượng Quan Hạo ôm thắt lưng thon thả của cô: "Không có ý kiến, em có thể gọi thêm vài người, tạo thành một hội chị em cũng được."

Tần Mộc Ngữ lắc đầu: "Em cũng không có nhiều bạn như vậy."

Chỉ một câu lại khiến trái tim Thượng Quan Hạo hơi nhói đau, từ từ ôm lấy cô, ánh mắt phản chiếu ánh sáng rực rỡ: "Không sao cả, sau này cái gì cũng có."

Tần Mộc Ngữ vẫn còn hơi lo lắng, lông mi cong dài che phủ đôi mắt trong suốt, chóp mũi hơi ửng đỏ, khiến người khác muốn yêu thương.

Mạc Dĩ Thành nghiêm mặt, bấm còi "Bíp bíp": "Hai người có muốn lên xe không?"

Thượng Quan Hạo không để ý đến tên mặt thối kia, mở cửa xe để Tần Mộc Ngữ ngồi vào ghế sau, thân thể to lớn tao nhã chậm rãi đứng thẳng lên, đóng cửa xe lại.

Đôi mắt Thượng Quan Hạo tản ra sự lạnh lẽo, lúc đi ngang qua cửa sổ bên ghế lái, anh nói với Mạc Dĩ Thành ba chữ lạnh như băng một cách rõ ràng: "Muốn tạo phản!"

Ngay lập tức biểu cảm của Mạc Dĩ Thành như là vừa nuốt phải quả trứng gà sống, nhanh chóng đỏ bừng lên, lại lập tức xanh mét!

... Người đàn ông trời đánh này!