Chương 5

[ 22/12/2018 ]
/ 10
Mấy ngày sau----

Minh Nguyệt cuối cùng vẫn là gặp phải những ngày khó chịu hàng tháng, bụng rầu rĩ, cả người cũng trở nên lười biếng, đại khái đến ba ngày mới có thể phục bình thường.

Nàng nhớ đến những ngôn tình tiểu thuyết xuyên không đã xem qua, tất cả đều giống như nhẹ nhàng bâng quơ trôi qua, bây giờ mình thể nghiệm, mới biết được có bao nhiêu bất tiện nha.

May mắn bên trong Kiến An huyện có khác điếm có thể dừng chân nghỉ ngơi, cũng may mắn hơn là Minh Nguyệt tuy rằng thật yêu sạch sẽ, nhưng không đến nỗi nghiêm trọng đến độ khiết phích, bằng không thật sự sẽ tông cửa xông ra.

“Cho dù bị muỗi cắn cũng được, chỉ hy vọng là không có con chuột…” Nàng nữa nằm trên ván giường đơn sơ, bỡi vì rất cứng, nàng nằm đến nỗi xương cốt toàn thân đều đau nhức.

Nha hoàn từ bươm bướm biến thành bưng hai chén canh nóng hầm hập đi tới :”Phu nhân mau nhân lúc còn nóng uống vào.”

“Cảm ơn…” Lúc trước Minh Nguyệt đều sẽ uống một chén sôcôla nóng, đáng tiếc nơi này không có khả năng có món đó, đành phải uống nước canh long nhãn :”Uống nước hoa quả ngọt quả nhiên có chút thư thái.”

Nha hoàn tiếp nhận bát không, không tiếng động lui ra ngoài.

“Sao rồi?” Một bóng dáng nam tính không biết khi nào đã ngồi ở mép giường.

Minh Nguyệt một mặt tức giận nói :”Lúc ngươi bước vào có thể gõ cửa một tiếng được không?”

“Chúng ta là vợ chồng.” Hàn Tĩnh ra vẻ đương nhiên.

“Kia bất quá chỉ là kế tạm thích ứng, cũng không phải là vợ chồng thực sự.” Nàng gọt lại hai câu.

“Ta có thể lập tức khiến nó trở thành sự thật!” Hắn đe doạ cảnh cáo.

“Không được xằng bậy!” MInh Nguyệt đem chăn cuốn quanh người, nếu không phải hiện tại toàn thân vô lực, cũng đã sớm một cước đá hắn xuống giường rồi.

Hàn Tĩnh hừ cười một tiếng :”Không được? Còn chưa có người nào có thể nói hai từ này với ta…”

“Không, được!” Nàng nói lại lần nữa.

“Không cần cố ý chọc giận ta!” Sắc mặt hắn có vẻ âm trầm.

“Cho dù ta có chọc ngươi giận như thế nào, ngươi cũng sẽ luyên tiếc đuổi ta đi không phải sao?” Minh Nguyệt cười mỉm chi, chờ lúc hắn từ xấu hổ biến thành giận dữ phất tay áo bỏ đi, nhưng mà đợi đến nữa ngày, nam nhân trước mặt đều không nói một tiếng gì, có thể cảm nhận chuyện này có chút không thích hợp.

“Ngươi vì sao không phủ nhận vậy?” Nàng ngơ ngác hỏi.

“Vì sao phải phủ nhận?” Hàn Tĩnh ngược lại lại có chút không hiểu.

Minh Nguyệt mơ hồ hỏi :”Ngươi thật sự luyến tiếc?”

“Ta thật là luyến tiếc đuổi ngươi đi rồi.” Hắn cuối cùng cũng đã nhìn thẳng vào tâm tình của chính mình.

Cái miệng nhỏ của nàng dần mở lớn, nói không ra lời.

Thấy thế, tâm tình Hàn Tĩnh liền trở nên cực tốt, cưới đến tuấn mị yêu dị hơn :”Ngươi thắng! Vô kịnh phát sinh chuyện gì, ngươi đều đừng nghĩ thoát khỏi ta, cho dù là chết đi, ta cũng sẽ bắt trụ hồn phách của ngươi, ai cũng không thể cướp đi.”

“Ai…” Nàng đã làm sai chỗ nào? Làm sao lại khiến nam nhân càng trở nên cố chấp.

Cánh tay Hàn Tĩnh vuốt ve hai gò má của nàng, trong mắt có si mê :”Ngươi là của ta! Vĩnh viễn là của ta!” Chỉ cần có nàng ở bên người, những năm tháng dài đằng đẳng cũng sẽ không cảm thấy tịch mịch nữa.

Cái này thật sự không ổn! Đến cùng là nơi nào làm lỗi? Minh Nguyệt liều mạng động não, cuối cùng vẫn không nghĩ ra kết quả, không bằng…

“Nếu vậy thì dùng ta đổi lấy năm ngàn đại quân của ngươi đi.” Nàng đưa ra điều kiện trao đổi.

“Ngươi nói cái gì?”

Minh Nguyệt lặp lại lần nữa :”Ta với ngươi lấy năm ngàn đại quân ra trao đổi, thả bọn họ rời đi đi.”

Tiếng nói của hắn dần trở nên băng lãnh :”Ngươi lặp lại lần nữa!”

“Ta nói là ta ở lại, ngươi để cho bọn họ đi đầu thai…”

“Thì ra sở dĩ ngươi nguyện ý ở bên người ta, toàn bộ đều là vì bọn họ…” Hàm dưới của Hàn Tĩnh căng thẳng, hai tay chế trụ đầu vai nàng, dùng sức lay động :”Không phải là vì ta…. Chưa bao giờ là vì ta…”

“Ta đương nhiên là vì ngươi…” Minh Nguyệt bị lay đến choáng váng.

“Thật sự là vì ta sao?” Hai mắt hắn đỏ ngầu, lớn tiếng thét lên :”Trong lòng ngươi mới vừa rồi không phải suy nghĩ ‘ta không vào địa ngục, thì ai vào địa ngục’, dùng ngươi đổi lấy năm ngàn người thật đáng giá, ta nói có đúng không?”

“Ta…” MInh Nguyệt bị hỏi đến nghẹn lời.

“Ha ha…” Hà Tĩnh đứng dậy, lớn tiếng cuồng tiếu* (điên cuồng cười), ánh mắt điên cuồng :”Cho tới bây giờ không ai là vì ta… Không phải vì con người ta… Ngay cả ngươi cũng giống bọn họ…”

Chỉ trong nháy mắt, người đã không thấy tâm hơi.

“Ninh vương!” Nàng chỉ mới chuyển động thân người, huyết lưu lập tức gia tăng, đành phải ôm bụng ngồi trở lại :”Lại cố tình chọn lúc này đến.”

Nghĩ đến phản ứng vừa rồi của nam nhân kia, từ lúc hai người quen biết cho đến nay, nàng chưa bao giờ nhìn thấy cảm xúc kịch liệt của hắn như thế, khiến Minh Nguyệt không khỏi tỉnh lại, chẳng lẽ là mình làm sai rồi sao?

“Ta vừa rồi không nên nói như vậy sao? Nhưng mà…”

Minh Nguyệt vò vò đầu, vẫn là nghĩ không ra.

Chẳng qua là hi vọng hắn không cần tiếp tục lâm vào rối rắm trong sinh tiền, nguyện ý vuông tay, cho dù không muốn trở thành thần sông, cũng có thể khiến bản thân vui vẻ một chút…

Làm như thế đã sai rồi sao?

Nàng thật sự không hiểi.

“Bồ tát, người nói với ta phải làm sao mới có thể hoàn thành sứ mệnh này…” Minh Nguyệt mờ mịt khó khăn nói.

Đương nhiên không có người trả lời nàng.

Thế là, buổi tối hôm nay, Minh Nguyệt làm sao cũng không ngủ được, càng đợi cũng không thấy người trở về.

“Sẽ không phải là hắn trở về cung điện đi?” Hai tay nàng vò mái tóc rối, căm giận mắng :”Có cái gì bất mãn liền cứ nói thẳng ra, cư nhiên đem ta quăng ở chỗ này, một người chạy đi, vậy còn có thể được coi là nam nhân sao?”

Dù sao điều nên làm đều đã làm, nàng đã cố gắng hết sức rồi, cho dù không cách nào hoàn thành sứ mệnh cũng không phải là lỗi của nàng, Minh Nguyệt có chút dỗi nghĩ, thật vất vả mới có thể thoát khỏi nam nhân kia, tiếp theo nên vì bản thân tự tính toán cho ngày sau, không cần xen vào chuyện của hắn nữa.

Nhưng mà thật sự có thể không quản sao?

Hai tay Minh Nguyệt vòng ôm đầu gối, nghĩ đến hắn một mình trở về cung điện, tiếp tục giấc mộng đế vương của hắn, hai trăm hai mươi năm cũng đã trôi qua, còn có vô số hai trăm hai mươi năm khác đang chờ hắn, có thể nói là vĩnh vô chi tẫn, trái tim liền rất khó chịu, càng tức cái nam nhân kia luôn luẩn quẩn trong lòng mình.

“Đến cùng là nên làm gì mới đúng?” Nàng đột nhiên hỏi ý chính mình :”Chẳng lẽ là do ta luôn tự cho mình đối với người khác luôn tốt, cho rằng làm những chuyện như vậy đều là chính xác, kỳ thực… Chẳng phải như vậy?”

“Cho tới bây giờ không ai là vì ta… Không phải vì con người ta… Ngay cả ngươi cũng giống bọn họ…”

Tiếng hò hét cuồng nộ thống khổ kia lại lần nữa lặp lại, khảm sâm vào trong lòng Minh Nguyệt, từng câu từng chữ đều là đang chỉ trích nàng, thì ra chính mình căn bản còn chưa đủ dụng tâm đều hiểu được lòng của nam nhân kia, cũng không phải thật sự vì hắn suy nghĩ, chỉ là đem kỳ vọng áp đặt trên người hắn, muốn nhanh chóng thực hiện hoàn thành sứ mệnh thứ hai.

Thì ra nàng lại ích kỉ như thế…

Sao có thể phạm phải sai lầm lớn như thế?

“Ninh vương! Ninh vương!” Khuôn mặt Minh Nguyệt tràn đầy vẻ hối hận, hi vộng hắn có thể lập tức xuất hiện ngay trước mặt mình :”Ninh vương, ngươi nhanh chút đi ra… Ta có lời muốn nói cùng ngươi…”

Minh Nguyệt thật sự rất tức giận, bản thân làm tổn thương người khác cũng không biết.

Nam nhân kia nhất định cho rằng nàng đối tốt với hắn, chỉ là muốn lợi dụng hắn.

Đối với một người có đất phong, có quân đội phiên vương mà nói, tự nhiên là sẽ nắm được quyền thế thật lớn, nhưng song song những chuyện đó, những người tiếp cận hắn cũng đại biểu đều mang mục đích, cũng không phải thật sự xuất phát từ chân tâm, khó trách hắn tì khí như vậy, bởi vì ngay mình cũng giống bọn họ, tuy rằng không phải là cố ý, nhưng vẫn là từ sự thương hại tạo thành.

“Làm tổn thương tâm của người khác, còn đắc ý nghĩ là đang đối tốt với họ… Cao Minh Nguyệt, ngươi thật sự ngu ngốc, ngu ngốc…” Nàng hô to trong không trung :”Ninh vương, ngươi đi ra đi! Ta muốn xin lỗi ngươi… Ngươi không thể rời đi như vậy được, ít nhất cũng phải cho ta nói xin lỗi một tiếng chứ…”

Nên làm thế nào để chịu tội cùng hắn?

Phải làm thế nào để biểu đạt ý tưởng nội tâm hoàn chỉnh đây?

Con đường nhân sinh này, thật sự còn có rất nhiều thứ phải học tập.

Đợi ba ngày, Hàn Tĩnh đều không có xuất hiện.

Nhưng mà Minh Nguyệt có thể khẳng định hắn cũng không có hoàn toàn chặt đứt liên hệ, bỡi vì nha hoàn phụ trách hầu hạ còn ở đây, nếu thật sự không trông coi nàng, hắn đã sớm thu hồi “Thức thần.”

Việc hiện tại có thể làm chỉ là chờ đợi.

Bỡi vì nguyệt sự đã hết, Minh Nguyệt cũng có thể tự do hành động, không cần luôn luôn nằm ở trên giường, bình thường sẽ đi ra ngoài hít thở không khí, mà trong lữ điếm lại là nơi long xà hỗn tạp, đã sớm nghe nói trong này có cô nương độc thân đang ở trọ, sau khi nhìn thấy người thật, tự nhiên cũng khiến cho không ít người nổi lên tà niệm.

Vào lúc ban đêm, Minh Nguyệt chuẩn bị đi ngủ, chợt nghe bên ngoài cửa phòng truyền đến âm thanh quái dị, giống như có người ý đồ muốn cậy cửa, lúc đầu còn nghĩ rằng là Hàn Tĩnh đã trở lại, nhưng mà sau khi suy nghĩ cẩn thận lại, hắn căn bản không cần mở cửa tiến vào, ý niệm này khiến nàng nhanh nhẹn nhảy xuống giường, lấy cái bàn đến ngăn chặn cửa phòng.

“Sao lại không mở ra được?”

“Ta đến thử xem…”

Vài nam nhân uống say khướt dứt khoát phá cửa.

“Cô nương một mình thật tịch mịch đi…”

“Chúng ta đến giúp ngươi….”

“Nhanh chút mở cửa a…”

Minh Nguyệt dựa vào ánh sáng mỏng manh của cây nến, chung quanh tìm kiếm vũ khí phòng thân.

Mấy ngày nay bỡi vì có nam nhân kia bên người, cho nên căn bản chưa từng sống một mình chân chính, cũng chưa từng nghĩ đến sẽ phát sinh loại tình cảnh này, cho đến giờ này khắc này, Minh Nguyệt mới thật sự sợ hãi.

Nàng lấy đồ có thể dùng tới đều chặn lại trước cửa phòng, nhưng dù sao cũng không nhiều lắm, người bên ngoài lại cứng rắn muốn xông vào, thời gian hiện tại mới là vấy đề chính.

“Ta không thể ngồi chờ chết…” Nhưng mà kêu cứu mạng thì hữu dụng sao? Nơi này lại không phải là thế giới ban đầu, không có cảnh sát, càng sẽ không có người chìa tay ra giúp đỡ, cho dù bị cường bạo, thậm chí bị giết, cũng chỉ có thể tự chấp nhận mà thôi.

Cửa phòng không ngừng truyền đến tiếng vang ‘bang bang’, căn bản không thấy người trong lữ điếm ra mặt can thiệp, lưng Minh Nguyệt dán vào vách tường, lại nhìn chằm chằm cánh cửa đã không chịu nổi một kích kia, người bên ngoài tuỳ thời đều có thể phá cửa mà vào, mà đầu óc chính mình không chỉ trống rỗng, ngay cả lòng bàn tay cũng đều đổ mồ hôi lạnh.

Liền ngay vào lúc này, bên ngoại lại truyền đến một trận xôn xao.

“Oa…”

“Sao lại như vậy…. A!”

“Có quỷ a!”

Vài nam nhân có ý đồ xông vào phòng phát ra tiếng kêu hoảg sợ, tiếp theo là âm thanh nặng nề của vật thể bị ném rơi trên đất, sao đó lại là khóc thét, cuối cùng là té bò bỏ trốn mất dạng.

Hết thảy lại trở về yên tĩnh, một bóng dáng cao lớn quen thuộc từ ngoài cửa đi vào.

Hàn Tĩnh thu lại vẻ phẫn nộ trên mặt, duy chỉ còn lại sốt ruột :”Ngươi không sao chứ?”

“Mấy ngày nay ngươi chạy đi nơi nào?”Minh Nguyệt nhìn thấy bóng dáng hắn xuất hiện, lập tức phát ra tiếng khóc, vừa khóc vừa mắng :”Cư nhiên đem một mình ta quăng ở trong này…”

Hắn vì hành động bổ nhào vào người của Minh Nguyệt nhất thời có chút sững sờ :”Ta cũng không có đem một mình ngươi quăng ở chỗ này… Không phải là đã để nha hoàn đến hầu hạ ngươi sao?”

“Ta không thấy được ngươi, cũng không biết ngươi có phải sẽ không trở lại nữa không…” Sau khi bị kinh hách, nàng trở nên có chút cuồng loạn :”Cho dù là tức giận, ngươi có thể đánh ta, mắng ta… Không cầm đem ta quăng ở nơi này…”

“Ta cũng chưa nói qua sẽ không trở lại…” Thấy Minh Nguyệt hung hăng khóc, khiến Hàn Tĩnh có chút luống cuống không biết làm sao.

“Ít nhất cũng phải biến ra một cái dao đưa cho ta, ta còn có thể tự vệ…” Nàng khóc đến run rẩy, đem nưới mắt, nước mũi tuỳ ý bôi lên người Hàn Tĩnh.

“Không cần dao, ta sẽ ở bên người bảo vệ ngươi.”

Minh Nguyệt vừa khóc vừa chửi người :”Ngươi lại không có ở đây, làm sao có thể bảo hộ ta? Lần sau nếu lại mất tích như vậy, ta liền sẽ không bao giờ nhìn đến ngươi nữa…” Nàng biết loại uy hiếp ngoài miệng này, nghe thấy thật là ngây thơ, nhưng nàng cũng không thể quản nhiều như thế, chỉ là không nghĩ lại phải trải qua một lần sợ hãi vừa rồi nữa.

“Ta cam đoan lần sao sẽ không như thế.” Hàn Tĩnh có chút bất đắc dĩ, có chút muốn cười, nhưng lại càng có thương tiếc nhiều hơn, biết nàng đã rất sợ, cho nên mới có thể lộ ra một mặt yếu ớt như vậy.

“Cảm ơn ngươi đã 9ến cứu ta…” Nàng để cái trán dựa vào trong ngực hắn, không ngừng khóc thút thít.

Cuối cùng sau khi đem nỗi sợ hãi phát tiết xong, nàng cũng bình tĩnh lại không ít, Minh Nguyệt mới mở miệng nói tiếng cảm ơn.

Hàn Tĩnh không nói một câu, chỉ là đem cánh tay vòng lại, gắt gao ôm lấy nàng, phần ấm áp này chính mình không nghĩ sẽ mất đi, càng muốn vĩnh viễn giữ trong tay.

“Còn có… Thực xin lỗi.” Nàng rầu rĩ nói.

“Vì sao xin lỗi.”

“Bỡi vì ta tổn thương tâm của ngươi…” Minh Nguyệt lấy mu bàn tay lau khoé mắt :”Cũng vì sự tự cho là đúng của ta hướng ngươi xin lỗi, cho tới nay ta đều tự cho rằng bản thân có thể cảm thấy sự thống khổ của người khác, có thể an ủi người khác, kết quả bất quá chỉ là nói ngoài miệng mà thôi… Ta căn bản không nhìn thấy vết thương chân chính, càng đừng nói là cảm động lây…”

Minh Nguyệt dùng sức hít hít mũi, gắt gao nhìn chằm chằm ngực hắn, không còn mặt mũi nào ngẩng đầu lên nhìn hắn.

“Từ đầu đến cuối đều nghĩ cho bản thân, chẳng phải suy nghĩ cho ngươi… Rõ ràng là muốn giúp ngươi, lại đem điều kiện đến trao đổi, không có nghĩ đến như thế lại càng đả thương ngươi, đổi lại là ta, ta cũng sẽ tức giận đến hộc máu…” Nàng cuối cùng cũng suy nghĩ thông suốt :”Xin ngươi tha thứ cho ta, cũng xin cho ta thu hồi lời nói ngày đó…”

Hắn dùng tay nâng khuôn mặt Minh Nguyệt lên, dùng ngón cái cẩn thận khẽ vuốt da thịt bên trên.

“Ngươi thật sự nghĩ như vậy?” Mặc dù có rất tức giận, nhưng cũng vì lời giải thích của nàng mà lại được an ủi đôi chút.

“Ân.” Minh Nguyệt trịnh trọng gật đầu, sau đó giương đôi mắt đẫm nước nhìn hắn :”Ta đáp ứng ngươi, chỉ cần một ngày ta còn sống, ta đều nguyện ý bồi ở bên người ngươi, không cần lấy điều kiện ra trao đổi, cũng không cần trả giá đại giới, là thật cam tâm tình nguyệt ở lại.”

Ánh mắt Hàn Tĩnh trở nên kích độnh :”Đây chính là ngươi chính miệng đáp ứng.”

“Đúng, là chính miệng ta đáp ứng không sai, chỉ là…” Nàng nâng cằm :”Đợi đến một đời này kết thúc, ngươi muốn bắt trụ hồn phách của ta, liền xem ngươi có bản lĩnh đó hay không, bỡi vì ta sẽ không ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói.”

Hắn dùng lực nắm lấy khuôn mặt Minh Nguyệt, lớn tiếng chất vấn :”Vì cái gì?”

“Bỡi vì thứ kia không gọi là ‘còn sống’…” Minh Nguyệt nghĩ đến năm ngàn đại quân bi thương, gào thét, oán khí, trầm trọng đến nổi làm cho người ta không thể chấp nhận, nàng thật sự không muốn trở thành một trong số đó :”Cho dù ta có thích ngươi như vậy, có bao nhiêu ý niệm muốn ở lại bên cạnh nguôi, ta cũng không cần sống như vậy.”

Mnh Nguyệt thừa nhận người chính mình thích sinh tiền là một phiên vương có quyền cao chức trọng, sau lại nhận đến hương khói cung phụng của chúng sinh mà trở thành thần sông, là nam nhân có tính khí cố chấp lại kì quái nhưng rất đáng yêu, càng là người khác phái lần đầu tiên nàng thích, muốn hiểu biết hắn nhiều hơn, muốn biết ý nghĩ của hắn, không muốn lại nhìn thấy dáng vẻ không vui của hắn.

Nhưng mà thích thì cứ thích, cũng không thể mù quáng đến nỗi mất đi lý trí, cái gì cũng đều thuận theo ý hắn, đó không phải là giúp hắn, mà là đang hại hắn.

“Nếu đã thích ta, đã muốn ở lại bên ta, vì cái gì không chịu vĩnh viễn ở cùng ta?” Hai mắt hắn đỏ ngầu thét lên đầy chất vấn.

Minh Nguyệt nắm lấy tay hắn, nghiêm cẩn nói :”Vĩnh viễn ở cùng ngươi, ngươi liền sẽ cảm thấy hạnh phúc sao?”

“…Hạnh phúc?” Hai chữ này với hắn mà nói thật rất xa lạ.

Nàng yên lặng nhìn biểu cảm nghi hoặc của nam nhân trước mặt, giống như chưa bào giờ nghe qua cái gì gọi là hạnh phúc, khiến Minh Nguyệt rất đau lòng.

Mười tám năm nay, Minh Nguyệt là sống trong hoàn cảnh bình thường nhưng tràn ngập tình yêu thương mà lớn lên, quá mức hạnh phúc, nhưng là nên hình dung loại cảm giác này đây? Phải làm sao mới có thể khiến hắn cảm nhận được cảm giác đó đây?”

“Cho dù ngươi bắt trụ hồn ta, nhưng tâm của ta cũng không còn ở trong đầu, một cái hồn phách, không có tình cảm, không có phản ứng, sẽ làm cho ngươi càng cảm thấy tịch mịch mà thôi…” Nàng lau đi nước mắt chứa trong mắt :”Nếu như ngươi muốn nhất định phải làm như vậy, ta cũng sẽ không thể ngăn cản, chỉ có thể nhìn ngươi làm những chuyện không thể.”

“Vì cái gì?” Hắn gào thét.

“Bỡi vì ta thích ngươi a…” Minh Nguyệt dùng hết khả năng ôm chặt hắn :”Cho nên hi vọng ngươi có thể vui vẻ, ta muốn ngươi có thể có được hạnh phúc, không cần tiếp tục thống khổ như vậy, nhưng mà nên làm sao mới có thể cảm nhận được đây? Ninh vương, ngươi nói cho ta biết đi…”

“Không cần rời khỏi ta!” Hắn dùng hai tay ôm nàng, gương mặt chôn sâu vào cổ nàng, tiếng nói đè nén mà chua chát.

Minh Nguyệt muốn khóc, nhưng là vừa muốn cười.

Bàn tay nhỏ bé vỗ về tấm lưng cương trực của Hàn Tĩnh, cho đến khi cơ bắp trầm tĩnh lại mới mở miệng.

“Xem ra tạm thời không có cách nào có chung nhận thức… Nhưng mà cũng không quan trọng, tuy rằng ta không biết bản thân có thể sống được bao lâu, nhưng hẳn là vẫn còn một chút thời gian nhất định nha.” Nàng cứng rắn cười một tiếng :”Chúng ta cùng nhau tìm cách, nhất định sẽ có thể tìm được một biện pháp tốt cho cả hai, còn bây giờ, ta sẽ luôn luôn luôn luôn ở bên cạnh ngươi…”

“Thật sự là sẽ luôn luôn luôn luôn ở cùng ta?” Giờ phút này Hàn Tĩnh rất thống hận bản thân, quả thực rất giống đứa nhỏ yếu ớt, không nên để loại chuyện này phát sinh mới đúng.

Hắn không nên bị bất luận kẻ nàio dao động, nhưng mà nội tâm lúc đầu phong bế lại xuất hiện khe hở, liền khiến địch nhân có thể nắm bắt, lại không thể địch nổi, mãi cho đến khi binh bại như núi đổ.

“Chỉ cần còn sống một ngày, ta tuyệt sẽ không rời đi ngươi…” Minh Nguyệt chính miệng nhận lời hắn, cũng nhắc lại quyết định của mình :”Ta cũng sẽ nổ lực mang đến hạnh phúc cho ngươi.”

Tâm tình như vậy vẫn là lần đầu tiên.

Không chỉ dùng miệng nói ra, có thể khiến nam nhân này học được cách buông bỏ tất cả, có thể mở lòng, mà là càng muốn dụng tâm, còn có dùng hành động thực tế để chứng minh.

Hàm dưới của Hàn Tĩnh căng thẳng hơi hơi co rúm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mặt mỉm cười kiều nhuận, khắc chế cảm xúc đang quay cuồng trong lồng ngực :”Ngày nào đó không nên nói ta là vì món cá nấu tương mà đem ngươi giữ ở bên người.”

“Cá kho tàu này đều bị ngươi ăn rồi, hối hận đã không còn kịp nữa.” Nàng lưu manh cười nói.

“Không, ta không hối hận….” Hắn dùng ngón tay vỗ về mũi, môi của Minh Nguyệt.

“Không hối hận là tốt rồi.” Minh Nguyệt cười đến ôn nhu.

“Thật may không để ngươi chết chìm bên trong Thanh Hà…” Khi nghĩ đến lúc đó nếu như không ra tay cứu nàng, Hàn Tĩnh không khỏi muốn toát ra một trận mồ hôi lạnh.

Nói xong, hắn cuối đầu xuống, chạm vào trán của Minh Nguyệt.

Gương mặt hai người cách nhau thật gần…

Minh Nguyệt ngây người quên cả chớp mắt, giống như đã đoán được kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, khẩn trương liếm liếm môi, động tác này giống như là quyến rũ, giống như là mời gọi.

Thấy gương mặt nam tính tuấn mỹ mang theo tà khí đang kề sát vào mặt mình, nàng từ từ nhắm lại hai mắt, cùng chờ đợi trải nhiệm tư vị của nụ hôn đầu tiên. (khổ cho tỷ, ngây thơ con nai tơ quá a)

Hàn Tĩnh lại lui lại cách một tấc với nàng, khiến nàng mở mắt ra, lộ ra biểu cảm hơi hơi thất vọng.

Tiếp theo, hắn lại lần nữa phủ xuống hai phiến môi phấn nộn, tựa như muốn dùng sức cướp lấy, nhưng lại không thật sự hành động như vậy, chóp mũi cùng chóp mũi nhẹ nhàng ma sát, cứ như vậy liên tục ba lần, khiến tâm Minh Nguyệt một lát nhắc lên, một lát lại hạ xuống, căn bản chính là đang trêu đùa nàng.

“Ngươi đến cùng có muốn thân hay không?” Nàng nũng nịu kháng nghị.

Hắn nâng cao khoé môi, cười xấu xa nói :”Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ cự tuyệt.”

Minh Nguyệt không khỏi đỏ mặt hừ nhẹ :”Không muốn thân thì thôi…”

“Ta đây đều không phải là đang giễu cợt ngươi!” Hàn Tĩnh nhanh nhẹn đem nàng kéo về trong lòng :”Ta chỉ là muốn cẩn thận một chút…”

“Cẩn thận? Vì sao?”

Hắn suy nghĩ một lát, thử nói ra kết luận :”Đại khái là vì ngươi rất quan trọng.”

“Đại khái?” Nàng nâng cao âm lượng.

Hàn Tĩnh buồn cười nở nụ cười :”Không, phải nói là bởi vì ngươi rất quan trọng.”

“Vậy còn không sai biệt lắm.” Minh Nguyệt vui lòng gật đầu.

“Cho nên mới phản cẩn thận, không muốn quá mức nóng vội…” Bản thân đã từng có qua không ít nữ nhân, cũng không muốn để cho Minh Nguyệt làm một trong số đó, hắn muốn cho nàng thứ tốt nhất, cũng nghĩ muốn tạo cho nàng niềm vui.

Tạo cho một nữ nhân niềm vui, đây chính là ý tưởng chưa bao giờ hắn nghĩ đến.

“Nghe qua rất giống cao thủ tình trường có kinh nghiệm rất phong phú nha.” Minh Nguyệt giận dữ mắng.

“Đây là khích lệ?” Hắn chậm rãi phủ trên phấn môi từ lâu đã thèm đến nhỏ dãi.

“Không sai, là khích lệ…” Nàng suy nghĩ một lát mới hiểu ý tứ của hắn, lại không ngờ chỉ là mở cái miệng nhỏ nhắn ra, liền bị người động thủ, mà cánh môi của đối phương lại thập phần mềm mại thơm mát.

Minh Nguyệt thật không nghĩ tới nụ hôn đầu tiên của mình lại cho “Thần sông”, lúc trước căn bản ngay cả nghĩ cũng không có nghĩ qua, hiện tại không chỉ xem được sờ được, thậm chí còn có thể hôn môi được.

“Ta cho tới bây giờ… Chưa từng gặp qua nữ nhân… như ngươi…” Hàn Tĩnh đầu tiên là nhẹ nhàng chậm rãi hôn, cho đến khi lây dính hương vị của bản thân, đầu lưỡi mới nhẹ nhàng xẹt qua phiến môi của Minh Nguyệt, cảm nhận được nàng vụng về trúc trắc hưởng ứng, hầu kết của hắn liền cao thấp lăn lộn.

Nàng không khỏi cười ra tiếng trêu chọc :”Ta nghĩ hẳn là sẽ không có cái thứ hai…”

Hay là nói cho hắn biết, bản thân đến cùng là đến từ nơi nào? Nhưng mà nói thì phải làm thế nào đây? Sứ mệnh thứ nhất của nàng đã hoàn thành, đại biểu chính là không thể quay về thế giới ban đầu nữa, có biết hay không cũng đều là không ổn.

Không muốn đem thời gian lãng phí để nói chuyện, Hàn Tĩnh càng muốn hôn sâu hơn, muốn càng nhiều hơn, bàn tay nam tính cũng xoa cái mông mềm mại có độ co dãn của nàng.

“Ngô…” Nàng sắp không thở nổi.

Tay kia của Hàn Tĩnh xoa nhẹ ngực Minh Nguyệt, muốn càng tiếp xúc chân thật hơn.

Không biết từ khi nào, Minh Nguyệt đã bị ấn ngã vào trên ván giường.

“Chờ… Chờ một chút…” Nàng rời khỏi môi hắn, mở miệng kêu ngừng.

“Chờ cái gì?” Giọng nói Hàn Tĩnh khàn khàn.

Minh Nguyệt dùng sức đẩy đẩy hắn, đơn giản cảm nhận được đối phương ‘Rõ ràng phản ứng’, phát hiện kinh người này, lại đảo điên tưởng tượng ban đầu.

“Thần cũng sẽ có… Ai… Dục vọng sao? Ngươi có cảm giác được trên thân thể chính mình có biến hoá không?” Nàng thiếu chút nữa cắn vào đầu lưỡi của mình, có chút khốn quẫn nói.

“Ngươi là chỉ thứ này?” Hắn đem thứ gì đó gần sát lại, khiến Minh Nguyệt không khỏi đỏ bừng cả mặt :”Ngươi đã nói ta là thần, chỉ cần thi triển thần công, có thể để cho ngươi khác đều có thể nhìn thấy, có thể chạm vào, hiện ra hết thảy phản ứng bình thườn, làm cho người ta phát hiện không ra điểm khác thường, việc nhỏ này ta tại sao lại làm không được.”

“Ngươi là nói… Ngươi hiện tại ngay cả những người khác đều có thể nhìn thấy có thể chạm vào, có hô hấp, lưu hãn, cũng sẽ có cảm xúc, hoàn toàn cùng người bình thường giống nhau như đúc?” Minh Nguyệt muốn xác định lại lần nữa.

Hàn Tĩnh đắc ý nhướn mi :”Không sai.”

“Làm thần thật đúng là tiện lợi…” Minh Nguyệt cười khan hai tiếng, thì ra thần đều thuộc về “Cụ tượng hoá hệ”, có thể biến những chuyện không thể thành có thể nha.

Hàn Tĩnh lại cúi đầu xuống, khiến nàng mạnh mẽ hồi phục lại tinh thần.

“Ta, ta, ta còn chưa chuẩn bị tốt…” Bọn họ mới trải qua một màn tỏ tình, hôn môi, sau đó lại trực tiếp nhảy lên giường, không khỏi tiến triển quá nhanh rồi.

Bàn tay to nam tính đã tiến vào trong váy :”Còn cần chuẩn bị cái gì? Tam môi lục sính* (bà mai, sính lễ cưới)?”

“Đương nhiên không phải…” Khuôn mặt Minh Nguyệt lúc này có thể nặn ra máu, cào lên bàn tay to đang sờ loạn của hắn :”Chỉ là… Cho ta một chút thời gian thích ứng…”

“Thích ứng?” Hắn vẫn là mơ hồ.

“Tóm lại đêm nay còn chưa được.” Nàng giận dữ trừng mắt liếc hắn một cái.

Bỡi vì từ nhỏ đã chịu sự dạy dỗ nghiêm khắc của gia đình, nên đã khiến quan niệm của Minh Nguyệt trở nên rất bảo thủ, cho dù đối phương là nam nhân mình thích, muốn đột phá cửa tâm lý kia, vẫn là cần thời gian để vượt qua.

Qủa nhiên không giống trong ngôn tình tiểu thuyết viết dễ dàng như vậy, chỉ cần bị nam nhân vật chính làm cho đầu óc choáng váng thần trí bất minh, sẽ thật tự nhiên lăn lên giường, Minh Nguyệt không khỏi có chút hao tâm tổn trí, tuy rằng hiểu biết nên có đều có, nhưng khi đến hành động cuối cùng chân thật này, vẫn là nhịn không được lùi bước.

Hàn Tĩnh nhìn mặt nàng hồng hồng mang hơi nước, đáy mắt hiện lên thần sắc hoảng loạn cùng tránh né, không phải là nữ nhân quen dùng thủ đoạn dục cư còn gáng nghêng đón như vậy, không thể không kiềm lại dục hoả đang tăng vọt.

“Đêm đã khuya, ngủ đi.” Thân thể cứ như trước buộc chặt, nhưng cũng không muốn bắt buộc Minh Nguyệt chấp nhận.

Minh Nguyệt đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo là vì phần tâm tư chăm sóc của hắn mà nổi lên ý cười, nghiêng đầu gối lên trên cánh tay hắn, vốn cho rằng sẽ không có thói quen với tư thế này, không thể tin được cơ hồ là lập tức liền đi vào giấc ngủ.

Cho đến khi nàng ngủ thật sự sâu, Hàn Tĩng vẫn luôn bảo trì tư thế ban đầu, cũng không nhúc nhích.

Giống như vậy, cái gì cũng không làm, chỉ là ôm nàng, tâm tình tựa hồ cũng không còn nôn nóng cùng bất an, giống như lúc thân thể trầm trong dòng nước sông chảy siết kia, trong nháy măt hoá thành một dòng nước ấm, tràn ngập yên tĩnh cùng an tường.

Hắn cũng theo nàng nhắm mắt lại, đây không phải là do buồn ngủ, mà là hắn muốn hưởng thụ cảm giác khó được bình tĩnh này.

Sáng sớm hôm sau, khi Minh Nguyệt mở mắt dậy, thoáng nhìn qua liền thấy khuôn mặt tuấn tú gần ngay trước mắt, nhìn thật lâu thật lâu, cũng không rõ vì sao lại thích nam nhân tính khí bướng bỉnh ngốc nghếch này, quả thực chính là đang tự tìm khổ mà, nhưng mà nàng vẫn là lựa chọn đối diện với tâm tình của chính mình, đã thích liền thích, cũng liền nhận thức, nguyên nhân thế nào đều không quan trọng, quan trọng là đường bọn họ phải đi còn rất xa xôi.

“Tỉnh.” Tiếng nói nam nhân trầm thấp hơn so với bình thường vang lên.

Minh Nguyệt ách xì một cái :”Sau khi ăn xong điểm tâm, chúng ta cũng nên xuất phát.”

Tuy rằng lộ trình còn rất xa xôi, nhưng mà nàng vẫn muốn tiếp tục đi về phía trước.

“Tuỳ ngươi.” Hắn không có ý kiến.

Ý cười bên môi nàng càng sâu :”Kế tiếp sẽ là địa phương dạng gì nha, lại sẽ được gặp người như thế nào đây? Thật sự là làm cho người ta chờ mong a…”

“Với ta mà nói đều không sao cả, chỉ cần nơi đó có ngươi là tốt rồi.” Hàn Tĩnh đem sợi tóc bên má nàng vén qua.

“Đó là đương nhiên, ta sẽ luôn luôn luôn luôn bồi ở bên cạnh ngươi.” Đây là hứa hẹn của nàng.