/ 42
Đó chỉ là một căn phòng bình thường với một chiếc giường cũng không có gì đặc biệt. Sàn nhà trống trải cũ kỹ, trên vách tường bong ra từng mảng in lại dấu ấn của thời gian, xà cột loang lổ bám đầy bụi bặm.

Nhưng vì có người đàn ông này tồn tại, những vách tường bong ra từng mảng cũng mang hình dạng của hoa tường vi, cột xà loang lổ bụi bặm cũng có mùi hoa sơn chi thoang thoảng.

Khi nhìn thấy trường bào màu trắng che giấu thân thể của chàng rơi xuống, tôi bỗng có cảm giác tự ti mặc cảm. Thân thể của chàng thật đẹp, cũng đẹp như linh hồn của chàng vậy. Bốn mươi năm thời gian không lưu lại chút dấu vết gì trên thân thể này, một chút cũng không. Nó dường như đã được ánh trăng gột rửa, sáng trong đẹp đẽ.

Làn da chàng có hương vị thật sạch sẽ, giống như mùi hương của loại rượu thơm mát nhất. Nhiệt độ cơ thể chàng thật ra cũng không cao hơn so với tôi, nhưng cảm giác như miếng ngọc mang theo người. Rõ ràng giữa khí trời lạnh lẽo nhưng vẫn cảm thấy dịu ấm đến tận đáy lòng.

Chàng vẫn ôm chặt lấy tôi, dường như muốn đem tôi khảm vào trong thân thể chàng. Lúc hơi dừng lại, chàng chăm chú nhìn vào mắt tôi. Tóc chàng xõa tung, giống như bức màn sa tanh đen nhánh, nhẹ nhàng lướt qua mặt tôi.

Rượu đúng là thứ tốt, nó vừa làm cho người ta quên những thứ cần quên, cũng làm cho những xúc cảm khác trở nên đặc biệt rõ ràng. Tại một khắc ấy, tôi quên mất tôi là ai, cũng quên đi chàng là ai, quên đi quá khứ, cũng quên đi ngày mai, quên đi niềm vui và cả những đau thương. Hết thảy như ảo ảnh trong mộng, dường như sương khói lại dường như chỉ thoáng qua. Chỉ có hiện tại là chân thực, chỉ có người đang ôm trong lòng, là chân thực.

Sau đó, chàng lại một lần nữa ôm chặt lấy tôi, dùng hết sức lực mà áp sát vào tôi. Chúng tôi, tiếng tim đập hòa nhịp với nhau, hơi thở quấn quýt lấy hơi thở. Tôi bỗng nhiên muốn khóc. Chúng tôi vốn nên như thế này. Thật lâu thật lâu trước kia, chúng tôi đã nên là như thế này.

Tóc của chàng phủ trên mặt của tôi, giống như không gian màu đen, lại tỏa ra hương hoa sơn chi thơm ngát. Khi tôi hít thở, dường như đang chìm vào hồ nước sâu, cứ từ từ, từ từ chìm xuống, đến đáy hồ. Sau đó, giữa không gian tối thăm thẳm, dịu dàng, tôi ngủ thiếp đi.

Tôi ngủ nhưng lại cảm thấy bất an. Trong mộng, mọi thứ vỡ thành mảnh vụn, hòa lẫn với ánh sáng, địa ngục cùng thiên đường vỡ tan. Tôi cảm giác được chàng đứng dậy, dường như một bộ phận của chính thân thể mình bị xé rời, tôi muốn gọi chàng nhưng lại vô lực____

“Vận mệnh không thể thay đổi, mà ước nguyện ban đầu thật dễ dàng bị quên đi. Có một số việc không phải như cô nghĩ.”

___Thanh âm của ai mà quen thuộc như vậy? Tôi không thể nhớ ra.

Sau đó tôi phát hiện mình đang ở Lư Giang, trong ánh tịch dương, trước Thái thú phủ. Chàng thiếu niên trong gió buông tay tôi, xoay người. Tôi vội vàng muốn đuổi theo chàng, nhưng lại không thể nào đuổi kịp. Tôi muốn gọi, nhưng lại phát hiện bản thân mình không thể nói.

Chàng muốn rời đi. Chàng cứ như vậy mà rời khỏi cuộc đời tôi, không bao giờ trở lại.

___Tôi lại một lần nữa dùng hết sức lực còn lại của bản thân, cuối cùng gọi thành tiếng.

Sau đó tôi tỉnh lại, mắt còn chưa mở ra, vội vã tìm tay chàng____

Cuối cùng tôi cũng tìm được. Ngón tay kia thon dài, sạch sẽ giống như dây thừng nối với thiên đường, gắt gao cuốn lấy ngón tay của tôi. Tôi cũng nắm chặt tay chàng, mở mắt, thấy chàng nửa ngồi bên người, dịu dàng nhìn tôi.

Trong lòng tôi lập tức yên ổn trở lại. Đó chỉ là mộng mà thôi, chàng vẫn ở đây, bên cạnh tôi.

“Nàng gặp ác mộng à?” Tôi nghe chàng nhẹ nhàng hỏi.

Tôi ngượng ngùng gật đầu.

Chàng mỉm cười đưa tay ôm lấy tôi, để tôi dựa vào ngực chàng. Chàng lại dùng tay kia nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, lau đi mấy giọt mồ hôi vì sợ hãi mà toát ra trên trán, cùng mười ngón tay của tôi đan chặt vào nhau.

“Vẫn mơ chưa đủ sao?” Tôi nghe trong giọng chàng tràn đầy yêu thương.

Tôi không nói gì, chỉ dựa sát hơn vào người chàng.

“Nàng vừa gọi tên của ta.” Cứ như vậy dựa sát vào nhau một lúc, tôi nghe chàng nói như thế.

“Ta mơ thấy chàng.” Tôi cười nhẹ.

Chàng trầm mặc một lúc rồi nói:

“Vừa nãy nàng gọi ‘Lục Tốn’.”

Tôi kinh hãi, nghiêng đầu đón ánh mắt chàng. Nhưng trong ánh mắt ấy, tôi không tìm thấy chút kinh ngạc nào, chỉ có vẻ bình tĩnh như nước.

“Nói đến cũng hơi kỳ lạ,” chàng nhìn tôi nhẹ nhàng nói, “Tên ‘Tốn’ này vốn là do cha mẹta đặt. Nhưng từ khi họ qua đời, ông chú nhận nuôi ta không thích, liền sửa lại tên này. Việc này ngoại trừ Lục Mạo thì không ai biết… Ngay cả Như cũng không biết. Nhưng vừa nghe nàng gọi, ta lại nghĩ vốn dĩ nên là như thế.”

Tôi không biết trả lời chàng thế nào, chỉ cúi đầu, khẽ hỏi : “Vậy chàng thích tên nào?”

“Năm đó ăn nhờ ở đậu, ông chú nếu đã nói như vậy, ta cũng không có lựa chọn khác.”

“Ta lại thích chữ ‘Tốn’ này, thật đẹp, giống như hoa văn khắc trên trụ đá bạch ngọc.”

Chàng nhẹ nhàng cười rộ lên, lấy tay vuốt nhẹ tóc tôi rồi nói: “Cách nói của nàng thật thú vị, lần đầu tiên ta nghe đấy.”

Tôi cũng cười, nhịn không được lại ngẩng đầu lên nhìn chàng nói: “Nếu thích, chàng đổi lại tên cha mẹ đã đặt đi. Dù sao hiện tại chàng cũng không ăn nhờ ở đậu. Cho dù ông chú có ơn nuôi dạy, chàng dùng tên ấy cũng đã nửa đời người, vậy là đủ rồi.”

Chàng nhìn tôi thật lâu, gật đầu, cuối cùng lại nghiêng đầu, thở dài, cúi đầu nói:

“Ta đã không còn nhớ rõ hình dáng cha mẹ rồi.”

Cha mẹ ? Tôi hoảng hốt nhớ đến, tôi cũng đã quên mất mình là người từng có cha mẹ.

Sinh mệnh dài đằng đẵng này, chỉ còn lại người đàn ông bên cạnh. Chỉ có chàng.

Nhưng, cho dù đang nằm cạnh chàng, được chàng ôm vào trong ngực, tôi vẫn không cảm thấy mình đã có được chàng.

Nghĩ như vậy, lại không kiềm được cảm thấy bi thương.Tôi lắc đầu, cố quên đi nỗi bi thương, lẳng lặng nằm trong lòng chàng, không nghĩ ngợi gì mà lắng nghe tiếng tim chàng đập. Mà chàng cũng im lặng, một lần lại một lần vuốt tóc tôi.

Động tác dần trở nên chậm đi, tôi nâng mắt nhìn, nhìn thấy vẻ mệt mỏi, ủ rũ trên mặt chàng.

“Chàng ngủ đi,” tôi nhịn không được, nói: “Chàng vẫn chưa ngủ mà.”

Chàng lắc đầu, nói: “Ta không nỡ ngủ.”

“Vì sao?” Nhất thời chưa hiểu được ý chàng, tôi liền hỏi.

Chàng nhìn tôi thật sâu, đưa tay áp lên má tôi, nhẹ giọng nói:

“Vì ta biết, khi ta tỉnh lại, nàng sẽ không còn ở đây.”

___Vì ta biết, khi ta tỉnh lại, nàng sẽ không còn ở đây.

Tôi ngẩn ra, cả người phảng phất như bị điện giật, trở nên run rẩy. Trong lúc nhất thời tâm tư rối bời, không tự chủ được liên thanh nói: “Ai nói? Ai nói? Ta đương nhiên sẽ ở đây.”

Chàng nhìn tôi muốn nói lại thôi. Tôi sợ chàng lại nói gì, hạ thấp người ôm lấy đầu chàng, để chàng nằm xuống, rồi như ra lệnh nói: “Chàng mau ngủ đi, nếu không ta sẽ giận.”

Chàng rốt cuộc cũng gật đầu, nghiêng người, dùng một bàn tay nắm lấy tay của tôi, tay còn lại ôm lấy tôi. Trước khi nhắm mắt, chàng vẫn lưu luyến nhìn tôi. Tựa như một khi nhắm mắt, tôi sẽ hóa thành làn khói mà biến mất.

Chàng dù sao cũng đã mệt mỏi, chỉ trong chốc lát, tiếng hít thở đã trở nên đều đặn.

Tôi lẳng lặng nhìn chàng đi vào giấc ngủ, dần dần cũng cảm thấy mệt mỏi, nhưng lại cố gắng không ngủ____

Tôi véo mạnh vào người một cái, đau đớn trong nháy mắt đẩy lùi cơn buồn ngủ. Sợ đánh thức chàng, tôi tự đè nén thân thể đang run lên vì đau đớn, lại kiềm không được nước mắt chảy ra.

… Tôi không nỡ ngủ.

Một lần nữa ngẫm lại câu này, thật đúng là bi thương.

Men say dần tan, từ trong cơn mê muội dần chuyển sang cảm giác hoảng hốt. Cảm giác từng chút từng chút trở nên tỉnh táo, làm cho người ta vừa sợ hãi vừa thấy nặng nề.

Ánh trăng nương theo từng ô cửa sổ chiếu vào, chiếu lên mặt đất, chiếu vào người chàng.Chàng ngủ thật sự yên ổn, hai mắt nhắm chặt, hô hấp nhẹ nhàng, từng sợi lông mi dài được bao phủ bởi ánh trăng. Nhiệt độ cơ thể chàng, từng chút từng chút xuyên qua da thịt, truyền thẳng vào trái tim tôi. Thật ấm áp, thật tốt đẹp, nhưng tôi lại không biết làm thế nào để tiếp nhận.

Tôi nói với bản thân: người này, người đàn ông bên cạnh này, chính là người tôi yêu, là người tôi muốn.

Tôi ước thời gian có thể vĩnh viễn dừng lại tại khoảng khắc này, tôi muốn cứ như vậy mà tiếp tục nằm bên chàng cho tới khi tận thế. Nhưng tôi biết thời gian không vì chúng tôi mà dừng lại, khi trời sáng, chàng vẫn sẽ là Đông Ngô Đại đô đốc, mà tôi vẫn là phu nhân của Ngô Vương, chúng tôi vẫn phải dùng thân phận này để tồn tại, cho tới ngày chúng tôi chết. Sinh mệnh này thật đáng tuyệt vọng, thật nặng nề, nhưng chỉ có thể tiếp tục kéo dài.

Khi nghĩ như vậy, nước mắt trên mặt ướt rồi lại khô. Tỉnh táo khiến tôi ngày càng ý thức rõ ràng: sẽ không có nữa, cảnh tượng như hôm nay sẽ không có nữa. Rượu chỉ là cái cớ, chỉ có thể dùng làm cớ một lần. Cái cớ ấy mang đến cho ta niềm vui như hoa anh túc, làm cho con người ngày càng trầm mê, thậm chí vạn kiếp bất phục. Cho dù là tôi hay là chàng, cũng đủ thông minh hoặc là đủ ngu xuẩn để không tái phạm sai lầm này. Chúng tôi cũng không thay đổi bất cứ chuyện gì.

Tôi chỉ có thể cố gắng trong thời gian ngắn ngủi, gần kề gương mặt chàng, tham lam hít lấy hơi thở của chàng. Trong khoảng thời gian từng chút một mất đi không thể vãn hồi này, cho dù đau đớn, cũng là hạnh phúc.

Ánh trăng mờ dần. Bầu trời bên ngoài cửa sổ dần dần hiện lên màu xanh mờ nhạt. Ông trời, lẽ nào không thể sáng chậm một chút, cho tôi thêm một chút thời gian hay sao?Trong lòng tôi thầm gào thét.

Nhưng vô ích, trời vẫn đang từng chút từng chút sáng lên, không chút lưu tình.

Trong truyền thuyết, nước mắt cuồng dại có thể làm đổ thành, nhưng nước mắt của tôi lại không thể níu kéo lại thời gian dù chỉ là một giây lát.

Khi ánh trăng ngoài cửa sổ hoàn toàn biến mất, bầu trời chuyển dần sang sắc lam nhạt, tiếng gà gáy sáng xẹt ngang bầu trời, tôi rốt cục rời khỏi tay chàng, nhẹ nhàng ngồi dậy.

Trên bàn, nến đỏ cháy sắp hết, mặt bàn cũ kĩ đầy dấu vết loang lổ.

Tôi đứng dậy, từng chút từng chút mặc lại quần áo, chải tóc. Phủ thêm áo choàng, chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi lại không kiềm được mà quay đầu nhìn chàng. Chàng còn đang ngủ say, khóe miệng còn ẩn nét cười, không biết chàng đang mơ gì. Nếu là mộng đẹp, không biết trong đó có tôi hay không.

Trên gối còn vương hai sợi tóc của chàng, tôi cầm lấy cho vào ống tay áo. Lại sợ bị mất, do dự thật lâu, cuối cùng từng chút một quấn vào sợi dây đeo ngọc trước ngực.___Chỉ còn lại nó đi theo tôi một đời.

Nắng sớm chiếu trên gương mặt có vẻ đặc biệt bình thản, điềm đạm của chàng, giống như đứa trẻ vô tội. Tôi ngồi cạnh chàng, nhìn kỹ mặt chàng một lần cuối, thật lâu, thật lâu.Sau đó, tôi nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đang khép của chàng.

___Vì ta biết, sau khi tỉnh lại, nàng sẽ không còn ở đây.

Tôi lại nhớ tới những lời này, trong lòng bất giác cảm thấy thật chua xót.

Bá Ngôn, thật xin lỗi… Tôi đứng lên, tự nhủ: hi vọng ở kiếp sau, chúng ta có thể cùng nhau tỉnh lại trong căn phòng tràn ngập ánh nắng.

Nghĩ như vậy, tôi bỗng cảm thấy trong lòng run rẩy. Nước mắt một lần nữa lại rơi xuống.

Một đời này, như một kỳ tích mà vượt qua cả không gian và thời gian, đi một đường dài như vậy mới có thể gặp nhau nhưng vẫn không thể nắm tay nhau. Kiếp sau lục đạo luân hồi, giữa biển người mênh mông mờ mịt, làm sao chúng tôi có thể tìm thấy được nhau.

Chỉ có hiện tại là chân thực.

Nhưng cái “hiện tại” này, cũng sắp trở thành quá khứ.

Tôi đẩy cửa đi ra khỏi Thái thú phủ, gió sớm phả vào mặt. Rõ ràng là mùa hè, nhưng trong gió lại có ý thu.

Tôi siết chặt vạt áo đi trong gió. Cả tòa thành còn chưa tỉnh lại sau cơn say, trên đường không một bóng người.

Tôi giống như đang chậm bước trong một ngôi thành chết.

Toàn bộ thế giới dường như chỉ còn lại mình tôi.

Đến cửa thành, tôi mới nhìn thấy một người sống.

Là Lạc Thống. Hắn đang dựa trên tường thành mà ngẩn người. Thấy tôi đến, hắn như đang mê mang mà bước xuống thành, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn đôi mắt sưng đỏ cùng mái tóc lộn xộn của tôi.

Tôi đến gần hắn, dùng âm thanh cố đè nén đi tiếng khóc nức nở, lệnh cho hắn:

“Đừng nói gì…. Cũng đừng hỏi cái gì. Ngươi chỉ cần mang ta ra khỏi thành, đưa ta đến bến đò, giúp ta sắp xếp một chiếc thuyền…”

“…. Đưa ta đi Vũ Xương.”

Vào một buổi tối, trên đường đi, lúc tôi tắm phát hiện trên xương quai xanh có một vết bầm nhỏ.

Tôi lại nhớ đến lúc chàng hôn tôi, nhớ tới sự dịu dàng của chàng, kiềm không được mà rơi lệ.

Tôi biết nước ấm có thể làm tan vết bầm. Mấy ngày sau, tôi vẫn dùng nước lạnh để tắm rửa, hy vọng rằng nó có thể lưu lại lâu một chút, hy vọng dấu vết của người đàn ông ấy trên người tôi có thể lưu lại lâu thêm một chút.

Nhưng vô ích, nó vẫn cứ dần dần tan đi, đến khi không còn dấu vết.

Giống như chuyện cũ càng lúc càng lùi xa.