/ 25
Tết âm lịch năm 2007 là thời gian Mạnh Thịnh Nam khó quên nhất.

Lúc cô đi xe lửa về Giang Thành có nhận được một cuộc điện thoại của Mạnh Tân, người đàn ông 42 tuổi nói năng lộn xộn, hỏi cô đi tới đâu rồi? Bao lâu mới về nhà? Cô kinh ngạc, chưa từng thấy cha như vậy bao giờ, hỏi cha, cha cô chỉ nói về nhà rồi nói.

Lúc xuống xe lửa đã 4 rưỡi chiều, cha gọi tới bảo cô tới bệnh viện.

Mạnh Thịnh Nam vội vội vàng vàng tới bệnh viện, vất vả lắm mới tìm được phòng bệnh, đẩy cửa vào đã thấy Mạnh Tân ngồi bên cạnh Thịnh Điển vẫn còn say ngủ, lúc này cô mới thở dài một hơi. Cô nhìn Thịnh Điển, nhẹ giọng hỏi Mạnh Tân. "Mẹ sao vậy?"

Mạnh Tân đang muốn mở miệng nói chuyện, Thịnh Điển đã tỉnh lại.

"Về lúc nào?"

Mạnh Tân để vợ mình dựa vào đầu giường, Mạnh Thịnh Nam nhanh chóng đưa gối qua.

"Mới về."

Thịnh Điển liếc mắt nhìn Mạnh Tân.

"Chắc là cha gọi con tới, cái thai có chút không ổn định thôi, không có gì quan trọng cả."

Mạnh Thịnh Nam sửng sốt hồi lâu mới nhìn xuống bụng của Thịnh Điển, cảm thấy không thể tin được.

"Hai người giấu thật là kỹ."

Thịnh Điển nhìn cô đang bị dọa sợ, vươn tay kéo cô ngồi xuống giường thở dài.

"Lúc đó muốn cho con niềm vui bất người nhưng mà...."

"Sợ thì có."

Một lúc lâu sau cô mới hoàn hồn, cúi đầu xuống đặt tay lên cái bụng đang nhô lên của Thịnh Điển nhẹ nhàng xoa xoa. Trong phòng bệnh yên tĩnh lại ấm áp, cô im lặng hồi lâu sau đó ngẩng đầu hỏi Thịnh Điển. "Từ lúc nào rồi."

"Mới thôi." Thịnh Điển cười, nói.

Mạnh Thịnh Nam thở dài.

Thịnh Điển hỏi. "Con không trách mẹ chứ?"

"Có." Cô bĩu môi, nói tiếp. "Giấu con lâu như thế."

Mạnh Tân xoa xoa tóc cô. "Không phải cố ý giấu con đâu."

Sau này cô mới biết, đứa nhỏ ấy xuất hiện là do ngoài ý muốn, Thịnh Điển hay bị suy nhược cơ thể, thể chất kém, nếu như phá thai sẽ nguy hiểm tới tính mạng, huống hồ bây giờ 42 tuổi rồi, sinh được thì sinh thôi.

Vài ngày sau Thích Kiều về, biết chuyện này cũng hơi ngạc nhiên, còn vui hơn cô nữa.

Khoảng thời gian đó Thịnh Điển vẫn nằm viện, Thích Kiều rảnh rỗi sẽ tới tìm Mạnh Thịnh Nam, lúc Thịnh Điển ngủ hai người sẽ xuống dưới sân bệnh viện nói chuyện, thỉnh thoảng bị Mạnh Tân đi mua cơm về bắt tại trận, hai người chỉ cười cười.

Một tuần trước năm mới, Mạnh Thịnh Nam muốn tới Thượng Hải thi đấu bán kết.

Chuyện này đã thành thói quen hàng năm, cô cũng chẳng lo chẳng nghĩ nữa, Mạnh Tân còn phải lo cho Thịnh Điển, Thích Kiều đưa cô ra nhà ga. Trong nhà ga, cô năng bắt đầu dặn dò cô đủ thứ chuyện, Mạnh Thịnh Nam không nhịn được cười vỗ vỗ cái đầu của Thích Kiều, nói. "Chờ chị đây về rồi nói sau."

"Câm miệng."

Thích Kiều bĩu môi. "Ai thèm tính toán với cậu, tương lai tớ sẽ để đứa nhỏ trong bụng dì làm con dâu nuôi từ bé, cậu hiểu không?"

"Hiểu rồi."

Mạnh Thịnh Nam nín cười gật đầu. Trong nhà ga người đến người đi rất thích hợp để diễn một màn kịch sướt mướt, sẽ lửa từ từ lăn bánh, cô quay lại nhìn Thích Kiều, vẫy vẫy tay. Khi đó cô đột nhiên nghĩ tới Tống Gia Thụ, cô nàng ấy rất thích cậu ta. Mạnh Thịnh Nam tới nay chưa từng hỏi Thích Kiều lý do vì sao Tống Gia Thụ muốn đi làm lính. Nửa năm trước Thích Kiều cũng giống bây giờ, vẫy tay tạm biệt Tống Gia Thụ.

Xe lửa càng lúc càng đi xa.

Nơi đó vẫn như vậy, cô tới khách sạn điền tên sau đó đeo cặp sách tới phòng 2007, vừa đẩy cửa ra, bên trong yên tĩnh giống như chưa có ai vào đây. Giường mới tinh, chăn cũng vậy..

"Chưa ai tới sao?" Cô để cặp sách xuống, nhỏ giọng nói.

Rèm cửa kín mít, cô đi tới kéo ra, bỗng có tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

"Tới sớm vậy?"

Là Chu Ninh Trì.

Cô quay đầu cười. "Mới tới."

Chu Ninh Trì để cặp xuống, tới cạnh cô kéo cái rèm còn lại, ánh mặt trời chiếu vào trong phòng.

"Vẫn khỏe chứ?" Anh hỏi cô, lại bổ sung thêm một câu. "Ở trường thì sao?"

"Rất tốt."

Chu Ninh Trì gật đầu.

"Vẫn để tóc ngắn." Anh chỉ chỉ vào tóc cô.

Mạnh Thịnh Nam sửng sốt một chút, cười nói. "Không còn cách nào khác, nuôi mãi không dài."

Nói vài câu rồi thôi, Chu Ninh Trì tựa vào cửa sổ nhìn cảnh vật bên ngoài. Mạnh Thịnh Nam đứng ở cửa sổ đối diện với anh, nhìn xuống dưới lầu, nói. "Sao năm nay bọn họ tới trễ như thế?"

Ánh mắt Chu Ninh Trì nhìn lướt qua cô.

"Bây giờ đang là giờ cao điểm, chắc là bị tắc nghẽn giao thông."

"À"

Một lát sau, Chu Ninh Trì đột nhiên mở miệng.

"Anh vẫn muốn hỏi em một chuyện."

Mạnh Thịnh Nam ngẩn ra. "Chuyện gì?"

Anh giương mắt nhìn cô, cười nhạt. "Hay là quên đi."

Mạnh Thịnh Nam "Ừm" một tiếng.

Chu Ninh Trì cào cào mái tóc mình.

"Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi em năm đó lúc viết Thâm Hải Thiếu Niên có phải từng tự mình thực chiến không?"

Hàm ý trong câu nói Mạnh Thịnh Nam nghe không hiểu.

Anh lại nói. "Chuyện này bọn Giang Tấn nói quá nhiều lần, em không biết?"

Cô lắc đầu.

"Em...viết bừa thôi."

Chu Ninh Trì cười một cái. "Thật không?"

Mạnh Thịnh Nam hơi ngại ngùng.

"Mạnh Thịnh Nam."

Anh đột nhiên gọi cô, cô ngẩng đầu.

"Có người mình thích chưa?"

Cô không biết nên đáp lại thế nào, môi hơi mấp máy.

Chu Ninh Trì nhìn cô. "Nếu như không có thì hai ta lại gần thêm chút nữa."

Mạnh Thịnh Nam cảm thấy tai mình ù rồi, cô không dám nghĩ thêm, thậm chí còn muốn rời khỏi đây. Chu Ninh Trì khiến cô cảm thấy không được tự nhiên, cô sững sờ nhìn anh, Chu Ninh Trì đột nhiên nở nụ cười, giọng nói anh trong trẻo.

"Anh dọa em à?"

Vẻ mặt anh không nghiêm túc như ban nãy, Mạnh Thịnh Nam thở phào nhẹ nhõm.

"Đùa em thôi." Anh thở nhẹ một hơi, cười.

Cô giống như được đả thông kinh mạch, Chu Ninh Trì bật cười lắc đầu mở miệng.

"Xem như là trò đùa ngày cá tháng Tư đi."

Vừa mới dứt lời, Giang Tấn đã đi vào.

"Cái gì mà cá tháng Tư?"

Chu Ninh Trì quay đầu. "Không có gì, chỉ đang tâm sự thôi."

Giang Tấn tới bầu không khí đột nhiên tốt lên, không ai nhắc tới chuyện ban nãy nữa, Chu Ninh Trì cũng không nói gì thêm. Sau đó ngoại trừ Lý Tưởng đang đi du học bên nước ngoài, Trương Nhất Diên và Lục Hoài cũng nhanh chóng tới đây.

Bởi vì chuyện Chu Ninh Trì nói nên Mạnh Thịnh Nam luôn cảm thấy không được tự nhiên cho lắm, chỉ ngồi nghe bọn họ nói chuyện trên trời dưới đất.

Giang Tấn nhận ra có gì đó không đúng, liếc mắt nhìn cô một cái.

"Sao giống như mang hận ai thế, ai chọc giận em, nói cho anh biết, anh tới đánh chết thằng đó."

Chu Ninh Trì không nói chuyện.

"Sao vậy?" Lục Hoài cũng ngó qua.

"Không có gì đâu, tốt lắm."

Mạnh Thịnh Nam nở nụ cười, Trương Nhất Diên đột nhiên đổi đề tài.

"Chúng ta chơi trò chơi đi, nếu không cả đám lại cứ đờ đẫn như Thịnh Nam thì chết."

Đám người cười haha, gật đầu đồng ý. 

Đêm đã khuya, mọi người ai về phòng nấy, hôm sau mấy người thi đấu xong bán kết, Mạnh Thịnh Nam đi ra đã thấy bọn họ đứng ở cửa rồi, vốn định vui vẻ nói chuyện rồi đi chơi, sao hôm nay vẻ mặt ai nấy cũng không được tự nhiên.

Trương Nhất Diên hỏi. "Sao thế?"

Lục Hoài nói. "Một tiếng nữa Chu Ninh Trì lên máy bay đi Mỹ."

Mạnh Thịnh Nam đột nhiên không nói ra thành lời, cô không hiểu cũng không muốn hiểu cảm giác kia. Bên cạnh cô có rất nhiều người muốn thực hiện ước mơ của mình, chẳng ai giống ai, người như Chu Ninh Trì và Lý Tưởng khiến cô hơi hâm mộ.

Lần thi đấu đó bọn họ ai cũng có giải, lúc lên sân khấu nhận giải, cùng nhau chụp ảnh chung nhưng lại thiếu mất một người.

Thi đấu xong Mạnh Thịnh Nam lại về Giang Thành, tới bệnh viện giúp Mạnh Tân. Tối 30 cô nhận được một cái tin nhắn ngắn của Lục Tư Bắc sau đó bị Thích Kiều phát hiện ra, thường dùng chuyện này để trêu chọc cô,  Mạnh Thịnh Nam không biết nói gì. Một tuần sau năm mới, cuối cùng Thịnh Điển cũng sinh, sinh ra một đứa nhỏ 6 cân 8 lạng, hai con mắt tròn vo. Ông nội bà ngoại cũng tới góp vui.

Có một ngày Mạnh Tân đau đầu vì nghĩ tên cho con trai, hỏi ý kiến của cô.

"Con đặt?"

"Cha và mẹ đã bàn rồi, để con đặt tên." 

Mạnh Thịnh Nam suy nghĩ một ngày một đêm, sau đó sáng sớm cô chạy tới phòng của cha mẹ mình, hôm lên cái miệng nhỏ xinh của cục cưng nhà mình. Thịnh Điển tỉnh dậy, mơ mơ màng màng hỏi tại sao cô dậy sớm như vậy, Mạnh Thịnh Nam cười ngây ngô.

"Mẹ, gọi là Mạnh Hàng đi."

Thích Kiều hỏi vì sao cô đặt cái tên này, Mạnh Thịnh Nam cười.

"Chắc không vì nhà bà ngoại cậu ở Hàng Châu chứ?"

Mạnh Thịnh Nam lắc đầu. "Không phải."

"Thế vì sao?"

Con mắt Mạnh Thịnh Nam lóe lên, mím môi.

"Hàng, hai chiếc thuyền song song."

"Oa."

Thích Kiều. "Biết động não."

"Đương nhiên."

Thích Kiều nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ. "Về sau tớ với cậu nên bàn chuyện thế nào được?"

"Cậu?" Cô liếc mắt.

Thích Kiều vội vàng gật đầu.

"Thử nói xem."

Thích Kiểu giả vờ dịu dàng tốt bụng. "Cậu mệt thì dựa vào bả vai tớ, cậu khóc tớ cho cậu mượn áo lau, cậu giận tớ sẽ làm nơi trút giận cho cậu."

Mạnh Thịnh Nam cười. "Thân thiết như thế?"

Thích Tiểu Kiều hất cằm một cái, vô cùng tự tin.

Cô cười.

Thời gian không đợi một ai, không lâu nữa Thích Kiều về trường, cô cũng ngồi xe tới Trường Sa, không còn được gặp mặt Thích Kiều nữa. Mấy câu chuyện giữa hai người phải lâu lắm mới có thể nói lại, cách xa như vậy nhưng tình cảm của hai người vẫn cứ khăng khít. Gần đây cô đột nhiên nhớ tới một chuyện, không rõ là chuyện gì, làm gì cũng không yên.

Thoáng cái đã được nửa học kỳ rồi.

Cô học nửa năm nhất mới nghe được có người ở bên ngành quản trị kinh doanh bảo Lục Tư Bắc từ chức rồi, nghe bảo là bận gì đấy. Năm ấy cô và Lục Tư Bắc cũng ít gặp mặt, Lý Đào còn nói vui. "Lần này rảnh rồi, có nhiều thời gian theo đuổi cậu rồi."

Lúc đầu Mạnh Thịnh Nam không để ý, chuyện xảy ra vào hôm 1/5.

Hôm đó Mạnh Thịnh Nam tới thư viện, gặp anh đang đứng ở cửa. Lục Tư Bắc thấy cô lập tức đi tới, Mạnh Thịnh Nam hơi run, sau đó hai người nở nụ cười, Lục Tư Bắc dừng lại, nói. "Muốn xin em giúp một chuyện."

Mạnh Thịnh Nam giương mắt hỏi thăm.

Lục Tư Bắc vừa cười vừa nói. "Là sở trường của em, đừng lo."

"Là cái gì?"

"Vừa đi vừa nói chuyện?"

Hai người đi dọc theo con đường mòn cạnh cửa thư viện, Lục Tư Bắc nói. "Hội học sinh có làm mấy tiết mục, thiếu một tay ghita, anh nghĩ tới em, cho nên..."

Anh nói được một nửa lại ngừng, Mạnh Thịnh Nam hiểu rồi.

"Trong nội bộ hội học sinh các anh?"

"Ừm."

"Em đi thì không tốt lắm đâu."

Lục Tư Bắc mỉm cười. "Anh biết chuyện này sẽ xảy ra mà, xem như là anh thành tâm thành ý mời em đi."

Mạnh Thịnh Nam có chút ngượng ngùng.

"Anh muốn lui khỏi hội học sinh sao?"

Anh gật dầu, nhìn cô. "Có một chuyện rất quan trọng, không làm thì không còn thời gian nữa."

Mạnh Thịnh Nam gật đầu.

Thật ra, sau khi nhớ lại, nếu như không có chuyện này, giữa hai người sẽ không tiến triển nhanh tới vậy. Có rất nhiều chuyện phát sinh đột ngột khiến bạn không biết làm thế nào. Sau chuyện lần đó hầu như toàn trường đều biết chuyện mà bản thân không tin là thật.

Lục Tư Bắc theo đuổi Mạnh Thịnh Nam.