Editor: Hy

Tác giả có lời muốn nói:

Đặc biệt nói rõ một chút:

Nam chính là Hoắc Viễn Chu, bên trên văn án đã ghi rõ, cho nên ngàn vạn lần chớ nên nhầm couple:)

--- ------ ------ -----

Trước khi tiến vào cửa kiểm an, Lộ Dao lại nhận được điện thoại của bố gọi tới.

“Hộ chiếu visa và chứng minh nhân dân đều mang theo rồi chứ?”

“...Mang rồi ạ.”

“Xuống máy bay đừng có đi loạn, chú Hoắc sẽ đi đón con, mà con đã lưu số điện thoại của chú Hoắc chưa?”

Nghe được cách xưng hô đó, trong lòng Lộ Dao khẽ run, đó đã từng là cách xưng hô thân mật nhất, cách mấy năm sau lại nghe thấy, dường như đã qua mấy đời rồi.

“Dao Dao?”

Lộ Dao hoàn hồn: “...Lưu rồi ạ.”

“Chú Hoắc lần này đi Tokyo (thủ đô Nhật Bản), là để nói về một hạng mục hợp tác xuyên quốc gia, tương đối bận rộn, con cố gắng đừng tạo thêm phiền phức cho chú ấy.”

“Đã biết. Bố, con cúp máy đây, phải vào cửa kiểm an rồi.”

“Con nói cái gì?! Còn chưa vào cửa kiểm an? Bây giờ là mấy giờ rồi, đứa nhỏ này làm sao lại không có một chút quan niệm về gì về thời gian...”

Lộ Dao cắt đứt cuộc trò chuyện, bỏ di động vào trong túi quần, vội vã đi vào cửa kiểm an.

Trước khi cánh cửa đóng kín, Lộ Dao thuận lợi lên máy bay.

Sau khi tìm được chỗ ngồi, Lộ Dao liếc nhìn khung chứa hành lý, đi lên muộn, trên kệ hành lý cơ bản không còn chỗ trống nào, nhưng vị trí bên trên cô lại không có người ngồi.

Cô hỏi người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh vị trí trống đó: “Chú ơi, chỗ trống này đã có người ngồi chưa ạ?”

Người đàn ông trung niên mỉm cười lắc đầu: “Chắc có lẽ là không có người, cửa khoang đóng hết rồi.”

Lộ Dao liền đem ba lô đặt ở vị trí trống đó, cầm máy tính bảng ra chuẩn bị xem phim, trước người lại bị bao phủ bởi một cái bóng đen.

Người đàn ông thở dốc có chút dồn dập, trên mặt đều là vẻ phong trần mệt mỏi, mặc dù như vậy cũng không ảnh hưởng tới khí chất mạnh mẽ bẩm sinh của anh ta.

Anh ta nhìn cái ba lô màu hồng ở chỗ ngồi, hỏi Lộ Dao: “Túi của cô?”

Nghe thấy tiếng Lộ Dao chậm rãi ngẩng đầu, người này toàn thân đều tản ra hơi lạnh, ánh mắt sắc bén, làm cho người ta không khỏi sợ hãi.

Ngoại trừ nhìn qua bề ngoài có chút không hợp lẽ, ngược lại những thứ khác có thể cho điểm max luôn, chân to dài, còn có khuôn mặt lạnh lùng cũng đẹp mắt đến không thể bắt bẻ được.

Hôm nay kiên nhẫn của người đàn ông cực kỳ tốt, lại hỏi lần nữa: “Túi của cô?”

Lộ Dao hoàn hồn, “Ồ, vâng.” Nói xong vội vàng lấy lại ba lô để nhường chỗ cho hắn.

Người đàn ông chỉ mang theo một cái máy tính xách tay, không có hành lý khác, sau khi ngồi xuống liền bật máy tính lên.

Đợi anh ta ngồi xuống, Lộ Dao cảm thấy mình hơi khó thở, cái gọi là khí chất mạnh mẽ đến ép người có lẽ chính là giống như anh ta vậy.

Lúc này tiếp viên hàng không đi tới, lộ ra nụ cười mỉm ngọt ngào, hỏi: “Tưởng tiên sinh, nhân viên đi theo anh đã đến đủ chưa ạ?”

Tưởng Trì Hoài ngước mắt, “Toàn bộ đều lên máy bay rồi, đã làm phiền cô.”

“Không cần khách sáo.” Tiếp viên hàng không rời đi, toàn bộ rèm cửa sổ đều được kéo lên, cửa khoang đóng lại một lần nữa.

Lộ Dao dò xét liếc nhìn người đàn ông, tóm lại là tốt, chỉ là không biết thân phận của anh ta như thế nào, cửa khoang đã đóng lại có thể mở ra lần nữa vì anh ta.

Lúc này nhân viên hàng không bắt đầu phát thẻ nhập cảnh, đây là lần đầu tiên Lộ Dao ra nước ngoài, cô cho là mình lúc trước dùng tiếng Anh để viết rất tốt, chỉ là lúc viết đến khách sạn gì, cô lại lo lắng.

Bên Osaka có người đón, cô không làm du lịch công lược*, cũng không biết có được ghi vớ vẩn không nữa, ngộ nhỡ về sau nói bừa, nếu Osaka không có cái khách sạn này thì làm sao bây giờ?

*du lịch công lược: khi đi du lịch từ internet có thể lấy được thông tin chỗ ở, giao thông, ăn uống, điểm dừng chân ở chỗ mình đi du lịch.

Hải quan có thể cho cô nhập quan hay không?

Lộ Dao liếc mắt về phía người đàn ông ở bên trên, muốn nhìn xem anh ta viết cái gì, kết quả người đàn ông đó căn bản không có ghi gì cả, vẫn còn gõ bàn phím.

10 sau, cô rướn cổ lên, hỏi người đàn ông trung niên ở bên kia, giọng rất nhẹ: “Chú ơi, chú điền thẻ nhập cảnh xong chưa? Có thể cho cháu mượn nhìn một chút không?”

Sợ đối phương hiểu nhầm mình có ý khác, cô lại giải thích thêm một câu: “Đây là lần đầu tiên cháu ra nước ngoài, không biết điền làm sao cả.”

Người đàn ông trung niên đưa thẻ nhập cảnh cho cô, Lộ Dao sau khi nhìn thì há hốc mồm, cô không biết tiếng Nhật. Thẻ nhập cảnh cũng không thể ghi một nửa tiếng Anh một nửa tiếng Nhật được.

Cô khẽ thở dài một cái, đem trả lại thẻ nhập cảnh cho người đàn ông trung niên.

20 phút sau, Lộ Dao đứng ngồi không yên, sợ ghi thẻ nhập cảnh không tốt sẽ bị khấu trừ tại hải quan.

Vì vậy kiên trì một lần nữa, nghẹo đầu hỏi: “Chú ơi, chú có thể nói cho cháu tên một khách sạn ở Osaka không ạ? Tên tiếng Anh ấy ạ.”

Tưởng Trì Hoài mệt mỏi xoa trán, ánh mắt liếc chéo lên người Lộ Dao, thật đúng là không thể nào ngừng lại một chốc nào được. Chợt, anh khép máy tính lại, đưa tay cầm lấy thẻ nhập cảnh của cô.

“Ơ, anh làm...” Sao?

Chữ cuối cùng kia còn chưa nói ra, chỉ thấy người đàn ông vù vù viết một đống từ đơn vào chỗ trống mà cô chưa ghi, viết xong còn tiếp tục giúp cô nhìn một chút nội dung cô đã điền.

Lúc này Lộ Dao mới dám quang minh chính đại ngửa đầu chớp mắt nhìn chằm chằm vào anh ta.

Nhìn một bên mặt lạnh lùng của anh ta, Lộ Dao cảm thấy vô cùng quen thuộc, nhất định là đã nhìn thấy ở chỗ nào rồi, chỉ tiếc là không có ấn tượng gì.

Lúc Lộ Dao vẫn còn đang đi vào cõi thần tiên, Tưởng Trì Hoài đem tất cả giấy chứng nhận và thẻ nhập cảnh trống không đưa cho cô: “Giúp tôi điền một chút, thời gian và khách sạn điền giống cô.”

Lộ Dao: “...”

Cô và anh ta không có quen nha.

Nhìn khí chất của anh có thể là thương nhân, chẳng lẽ đây là bản chất trời sinh của thương nhân? Giúp cô ghi tên khách sạn, lại muốn cô có qua có lại ghi giúp thẻ nhập cảnh cho anh ta?

Tưởng Trì Hoài lại bắt đầu cúi đầu gõ bàn phím, Lộ Dao liếc nhìn màn hình máy tính của anh ta, anh ta gõ toàn là tiếng Anh, một câu có 10 từ thì đến chừng 6 từ là cô không biết.

Cho nên cô đã từng bổ túc lại tiếng Anh, cũng đều phải trải qua thầy luyện thi ở trường?

Lộ Dao hết hứng thú thu lại tầm mắt, bắt đầu nhìn giấy chứng nhận của anh ta, lúc thấy ba chữ Tưởng Trì Hoài to đùng trên chứng minh nhân dân, chân mày cô nhíu lại.

Vẫn không có ấn tượng gì.

Thời gian về sau, Lộ Dao coi như rất yên tĩnh, mắt thỉnh thoảng sẽ nhìn người đàn ông phía trên, mà anh ta vẻ mặt bộ dạng vô cùng chăm chú, luôn làm cho cô lơ đãng sẽ nghĩ tới người nào đó.

Chỉ là lúc người nào đó chăm chú làm việc, đã từng có người phụ nữ khác làm bạn...

Lộ Dao thu hồi ánh mắt, bắt đầu điền thẻ nhập cảnh.

Điền xong thẻ nhập cảnh, cô đem giấy chứng nhận đưa cho anh ta, “Xong rồi.”

“Ừ.” Tưởng Trì Hoài nhận lấy, tiện tay bỏ vào túi đựng máy tính, tiếp tục bắt đầu gõ phím.

Lộ Dao vẫn chờ tiếng cảm ơn kia, mãi cho đến khi qua 2 phút, anh ta cũng không có ý định là sẽ cảm ơn, Lộ Dao lại nghĩ tới vừa rồi hình như cô cũng không nói lời cảm ơn, cho nên người đàn ông này là... Tính toán chi li?

Trong lòng cô hoàn toàn mang anh ta khinh bỉ một phen, lúc này mới có thời gian để xem phim.

Nhưng khi xem không đến 10 phút, cô lại nghĩ đến một việc làm cô vô cùng nhức đầu, cô một lần nữa nghiêng người về phía trước, rướn cổ nhìn về phía người đàn ông trung niên bên kia, giọng vô cùng nhẹ.

Cô gọi: “Chú ơi.”

Sau đó Tưởng Trì Hoài liếc chéo mắt qua chỗ cô.

Người đàn ông trung niên vẫn thủy chung giữ mặt cười: “Còn có việc gì sao?”

Lộ Dao gật đầu xin lỗi: “Cái này... Tí nữa xuống máy bay, cháu và chú cùng đi, cháu đi theo sau chú qua hải quan.”

Người đàn ông trung niên hơi gật đầu: “Không thành vấn đề.”

Lộ Dao nhẹ nhàng thở ra: “Cảm ơn chú.”

Cô ngoan ngoãn ngồi lại vị trí, có một người hiểu tiếng Nhật mang cô ra hải quan, có lẽ sẽ tương đối thuận lợi.

...

Hơn 30 phút sau, máy bay hạ cánh.

Lộ Dao đi theo phía sau người đàn ông trung niên, thuận lợi qua hải quan, có thể Tưởng Trì Hoài không có vận tốt như vậy, lần đầu tiên, bởi vì thẻ nhập cảnh của anh ta không hợp lệ nên bị ngăn lại.

Anh ta dùng tiếng Anh trao đổi cùng nhân viên công tác, nhân viên đem bút khoanh tròn lại ở chỗ sai, ghệch chéo lớn.

Tưởng Trì Hoài nhìn một cái, tức giận mím chặt môi, cột ghi tên, bất ngời viết đại danh Lộ Dao.

Cô không chỉ trí nhớ không tốt, mà chỉ số thông minh cũng không được, để cho cô dựa theo viết thời gian và khách sạn, không phải là để cô đem cả tên để trích dẫn xuống!

Lộ Dao ra hải quan, cảm xúc bành trướng, cảm thấy không khí ở thành phố này vô cùng tươi mát, thấm vào ruột gan, nhưng nghĩ đến lập tức phải nhìn thấy người nọ, trong lúc nhất thời tim kích động căng thẳng mà nhảy lên đến tận cổ họng.

Trải qua nhiều năm gặp lại, cô không biết anh sẽ nói cái gì, là im lặng không nói gì giống trước đây, hay là vẫn sẽ trò chuyện khách sao?

Cô kéo hành lý đi ra ngoài, trong đám người cô tìm kiếm một người đã hơn 10 năm không gặp, nhưng trong đầu vẫn khắc rõ ràng cái khuôn mặt kia.

Nhưng kết quả lại là thất vọng, cô thấy được ở lối ra có người giơ bảng tên, tên của cô bất ngờ xuất hiện, vô cùng bắt mắt, nhưng người giơ bảng không phải là anh, chung quanh cũng không có hình bóng của anh.

Bây giờ anh có được tập đoàn 10 tỷ, cho nên ngay cả thời gian cho cô cũng không đáng phải lãng phí?

Ngồi ở sau xe, trợ lý của anh giải thích, nói Hoắc đi gặp một khách hàng quan trọng, không kịp tới.

Lộ Dao cười một cái, không trả lời lại.

Chỉ là hành trình hoa anh đào lần này, trở nên tẻ nhạt vô vị.

Thật ra ngay cả chính cô cũng không hiểu, bản thân đến đây, rốt cuộc là vì xem hoa anh đào, hay là trong lúc vô tình nghe bố nói, khoảng thời gian này Hoắc Viễn Chu ở Tokyo, trong đầu cô thấy không chịu được nổi chuyện cũ, vì vậy tìm ra các loại lý do, lừa gạt bản thân mình tới đây.

Rõ ràng anh không thể nào thích cô, cô vẫn phải tới.

Chính cô đôi khi cũng xem thường bản thân, cô làm sao có thể đối với tình cảm riêng tư, theo từ lúc 10 tuổi đến bây giờ chỉ có tăng chứ không giảm, trải qua nhiều chuyện không vui như vậy, cô nên sớm đem anh quên đi không chừa lại mảnh nào, cả dấu vết cũng không nên lưu lại, nhưng sự thật lại hoàn toàn trái lại.

Cô không chỉ không có quên anh, anh ở trong lòng cô lại mọc rễ nảy mầm, cho đến hiện tại thì cành lá đã sum suê.

*

Nhìn thấy Hoắc Viễn Chu, là ba ngày sau ở công viên Nara.

Lúc ấy Lộ Dao đang ở bãi cỏ của công viên cầm bánh bích quy cho mấy con nai con ăn, sau khi cho ăn xong bánh bích quy, mấy con nai con không cho cô đi, không ngừng hướng trên người cô cọ cọ.

Đang lúc Lộ Dao không có cách nào để thực hiện, lúc đang dở khóc dở cười, Hoắc Viễn Chu xuất hiện.

Hai tay của anh ở trong túi, vẻ ác liệt và sắc sảo ngày thường đều thu lại toàn bộ, tất cả sự lạnh lùng hời hợt cũng không thấy bóng dáng đâu cả, khuôn mặt hiếm khi ôn hòa, đứng ở cách đó không xa im lặng nhìn Lộ Dao.

Thấy Lộ Dao bị nai con vây đến mức bó tay, Hoắc Viễn Chu ra hiệu cho trợ lý bên cạnh đưa cho cô mấy gói bánh bích quy.

Lộ Dao nhìn bánh bích quy trong tay, lại nhìn cái người cách đó không xa, đần độn đờ đẫn, con mắt chớp rồi lại chớp.

Anh vẫn giống năm đó, mặc dù im lặng đứng ở nơi đó, cái gì cũng không nói, cái gì cũng không làm, cảnh trí xinh đẹp ở chung quanh cũng đều phải ảm đạm phai màu.