Thời thế ngày nay sắp thay đổi rồi!
***
Mùa hạ, tháng 7, năm Gia Hòa thứ 21.
Việt Di Ninh thức dậy từ sớm để gieo quẻ như thường lệ. Đây là việc nàng làm để bắt đầu mỗi ngày, cũng vừa hay là quẻ thứ 1999 trong đời nàng.
Quẻ tượng có biến.
Nữ tử ngồi trên giường tùng trúc, mái tóc đen buông xõa. Khi nhìn rõ quẻ tượng trước mắt, sắc mặt và động tác của nàng đều khựng lại.
Sân viện dưới trời trong, dây leo xanh lững lờ quấn quýt, mấy khóm trúc biếc lay động dưới nắng. Thị nữ Phù Dao bước chân nhẹ nhàng băng xuyên qua hành lang ngập tràn nắng sớm, lúc bưng trà vào phòng vừa hay trông thấy cảnh tiểu thư nhà mình tay ôm đĩa đồng, ngồi bên mép giường chăm chú giải quẻ.
Nàng ấy vội bước đến, vén màn giường lên.
“Tiểu thư, sao mới thức dậy đã bắt đầu tính quẻ rồi? Người còn chưa rửa mặt nữa.”
Việt Di Ninh vuốt ve những đường hoa văn ở giữa đĩa đồng. Nước da nàng trắng ngần, bàn tay lơ đãng đặt bên mép đĩa tựa như một áng mây nằm yên.
Những ngón tay thon dài nâng một chiếc đĩa đồng vàng chạm trổ thô sơ. Nàng mở nắp, ba đồng tiền lăn qua đồ đằng mười hai con giáp, dừng lại ở vị trí Tỵ, Sửu, Thìn, mỗi đồng đều lệch đi một chút.
Việt Di Ninh chợt lên tiếng: “Dao Dao, lá trà trong phủ có phải sắp dùng hết rồi không?”
Phù Dao lộ vẻ kinh ngạc: “Sao tiểu thư biết? Chuyện này cũng tính ra được sao?”
“Lúc sáng pha trà ta có liếc nhìn xem, lọ đựng Nhứ Xuyên Long Tỉnh đã gần cạn đáy rồi. Ta đang định nói với em đây.”
Việt Di Ninh đặt đĩa đồng xuống, không giải thích mà chỉ cười nói: “Vậy thì đúng lúc.”
“Hôm nay ta ra ngoài một chuyến, tiện thể vào thành mua thêm ít lá trà mang về.”
Sau khi rửa mặt xong, Việt Di Ninh mặc trung y ngồi bên mép giường. Phù Dao vừa lựa quần áo cho nàng mặc ra ngoài hôm nay, vừa lải nhải: “Từ khi vào hạ đến nay, trời ngày một nóng hơn, nô tỳ thấy trúc trong sân cũng sắp bị nắng sấy khô vàng cả rồi.”
Việt Di Ninh thuận theo lời nàng ấy, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa.
Phòng ngủ của nàng quay về hướng Nam, khi cửa sổ và cửa phòng đều mở, cảnh vật trong sân có thể thu trọn vào tầm mắt.
Trong sân từng khóm trúc vây kín bốn bề, tán xanh cao vút chọc trời. Lúc này ánh sớm vừa hé, cảnh vật ban ngày thanh tĩnh an nhàn. Cây hòe xanh và dãy trúc cao đan xen dày đặc, sinh trưởng um tùm che kín trời đất. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, chỉ thấy một mảng màu xanh mướt trải khắp, cỏ non mềm mịn, liễu rủ lơi lả, tiếng ve non rền rĩ kéo dài không dứt.
Cuối hạ năm ngoái, nàng và thị nữ Phù Dao đã đến trấn Cửu Liên này, tính đến nay đã ở đây gần một năm.
Tòa nhà này được mua lại từ một thân hào trong trấn. Vị trí hẻo lánh, nhà cửa và đồ đạc đều cũ kỹ nên giá bán rất rẻ. Ngay cả như vậy Phù Dao vẫn lắc đầu chê đắt, trả giá với bên chủ nhà mãi, thế mà đến khi Việt Di Ninh mua được về tay lại vui vẻ khôn xiết, còn cảm thấy mình nhặt được món hời lớn.
Phù Dao không hiểu tiểu thư nhà mình vui ở chỗ nào nữa. Nàng ấy vừa chuyển đồ vừa lẩm bẩm rằng lớp sơn trên cửa gỗ đã tróc gần hết, đúng là chủ nhà lòng dạ nham hiểm gặp phải người coi tiền như rác đây mà!
Việt Di Ninh cũng cảm thấy nơi này quá cũ, nhưng nàng thực lòng yêu thích khoảng sân ấy.
Cây xanh um tùm tươi tốt, trúc xanh trong sân vây quanh mấy gian nhà gỗ. Chỉ cần mở cửa sổ đã có thể chạm vào lá, dù là giữa hạ nóng bức cũng không thấy oi ả khó chịu.
Nghe thấy những lời cằn nhằn của Phù Dao, nàng chỉ cười nói: “Vàng sao? Ta thấy Dao Dao chăm sóc những cây này rất tốt mà.”
“Trúc vốn chẳng cần trông nom nhiều, bỏ mặc chúng không lo chúng cũng có thể sống tốt, mà còn lớn nhanh nữa. Nhưng mấy ngày nay thời tiết càng ngày càng nóng, lâu rồi trời chưa mưa, cũng nên tưới nước thêm.”
Phù Dao lải nhải một hồi mà không nghe thấy câu nào hồi đáp.
Nàng ấy ôm chồng quần áo xoay người lại, mới nhận ra Việt Di Ninh lại ôm đĩa đồng chăm chú xem quẻ.
Ánh nắng sớm tràn vào đầy giường như rót vàng. Dọc theo vân trúc của giường gỗ, ánh sáng bị cắt thành từng dải sóng dập dìu lấp lánh, cả gian phòng ngủ như ngập trong biển vàng. Việt Di Ninh rủ mắt ngồi giữa biển sáng ấy, vẻ mặt hết sức tập trung.
Nàng nhìn chằm chằm vào đĩa đồng, tâm tư dâng trào như thủy triều. Bỗng một bàn tay đưa tới che khuất tầm mắt, nàng ngẩng đầu lên, thấy Phù Dao ôm quần áo cười hì hì với mình.
Thị nữ ngồi xổm xuống, ngẩng mặt lên, ánh mắt đầy mong đợi nhìn nàng.
“Tiểu thư, trên đường về người có thể mua giúp nô tỳ mấy quyển sách được không? Mấy quyển lần trước nô tỳ vào thành mua đều đọc hết rồi…”
Việt Di Ninh nhớ lại tối qua. Trước khi tắt đèn đi ngủ, nàng còn nghe Phù Dao ở phòng bên cạnh mắng kẻ ác trong sách vì giở trò chia rẽ, khiến nam nữ chính sinh hiềm khích.
Nàng bật cười: “Biết rồi, để ta mua cho em.”
Suốt dọc đường vào trấn, người qua lại không nhiều lắm.
Ở trấn Cửu Liên có một dịch quán, mỗi lần Việt Di Ninh vào thành đều quen thuê lừa ở đó.
Chưởng quỹ của quán là một người phụ nữ mập mạp, sở hữu dung mạo hào sảng. Bà ấy đang gảy bàn tính, khóe mắt chợt liếc thấy có bóng người áo xanh nhạt lướt vào.
Bà ấy lập tức nhận ra ngay: “Ồ, Việt cô nương tới đấy à?”
Việt Di Ninh giơ tay vẫy chào, cười đến cong cả mắt: “Dương chưởng quỹ, ta lại tới thuê lừa đây.”
Dương chưởng quỹ cất bàn tính đi, nhưng không tươi cười dẫn nàng ra chuồng ngựa ngay giống trước kia, mà nán lại hỏi thăm: “Việt cô nương, lần này cô lại đi Cẩm Lăng phải không? Chắc cô chưa biết, dạo này bên phía Cẩm Lăng canh gác nghiêm ngặt lắm. Đường xe ngựa vào thành bị kiểm soát, không có văn thư thông hành do quan phủ phê chuẩn thì không cho vào.”
Trong quán còn có kha khá khách khác, Dương chưởng quỹ hạ thấp giọng, nháy mắt với nàng: “Nhưng ta nghe ngóng được, nghe nói đi theo lối đi bộ vẫn vào được, chỉ tốn công xếp hàng lâu lắc thôi.”
Việt Di Ninh hiểu ý, lập tức chắp tay vái lạy: “Hóa ra là vậy, cảm ơn Dương chưởng quỹ chỉ giúp.”
Dương chưởng quỹ xua tay: “Ơn nghĩa gì, thấy cô là khách quen nên mới nhắc thôi.”
“Việt cô nương, ta thấy thỉnh thoảng cô lại cất công vào thành, sao không dứt khoát chuyển hẳn lên thành ở luôn? Trấn bọn ta chẳng có gì ngon cũng chẳng có gì vui, hẻo lánh buồn tẻ chết được.”
Việt Di Ninh nghe vậy bỗng bật cười: “Coi chưởng quỹ nói đùa với ta kìa! Tiền của ta chỉ đủ mua nổi một tòa nhà ở trấn này thôi. Nếu trong thành Cẩm Lăng, dù chỉ là một gian nhà tranh rách nát, ta cũng không mua nổi.”
Trấn Cửu Liên nơi Việt Di Ninh đặt chân vốn là một trong số các huyện trấn thuộc quyền quản lý của thành Cẩm Lăng.
Cẩm Lăng nằm ở phía Đông Nam, là quận thành có diện tích lớn nhất, dân cư đông nhất và kinh tế phồn thịnh nhất vùng phụ cận Yến Kinh.
Khoảng cách từ trấn Cửu Liên đến Cẩm Lăng không xa. Việt Di Ninh tranh thủ đi đường, chẳng mất bao lâu đã tới cổng thành. Cổng thành canh phòng nghiêm ngặt, hàng người xếp hàng tiến vào di chuyển chậm đến mức gần như nhích từng chút một.
Bãi cỏ bị nắng cháy vàng ruộm, đất đai nứt nẻ từng mảng như bàn tay người già. Cây cối bên tường thành rũ rượi cúi đầu, tựa hồ chỉ cần thêm một khắc nữa sẽ đổ gục. Nắng nóng như lồng hấp, gay gắt như thiêu đốt, bụi đất cuốn theo gió cát tạt thẳng vào mặt.
Việt Di Ninh theo dòng người chậm rãi xê dịch từng chút, trước mắt nàng là những đỉnh đầu nhấp nhô lên xuống.
Cách đó vài mét là cảnh từng chiếc xe ngựa xếp hàng tại một cửa vào khác dành riêng cho đường xe. Việt Di Ninh liếc nhìn sang, đập vào mắt nàng là những tua châu rủ xuống từ mui xe đang lay động. Màn vải đan bằng chỉ vàng, dưới luồng gió nóng ánh lên từng tầng ánh sáng vàng rực. Hoa văn thêu thùa cầu kỳ lộng lẫy khiến nàng phải tặc lưỡi.
Chỉ riêng một mảng thêu ấy thôi, e rằng cũng đủ để nàng mua thêm một tòa nhà cũ nữa rồi.
Đột nhiên trong hàng người vang đến mấy tiếng hô hào liên hồi, Việt Di Ninh ngoảnh đầu nhìn lại, đúng lúc trông thấy một người đàn ông đeo sọt tre loạng choạng ngã rầm xuống đất.
Đám người lập tức la ó xôn xao, vệ binh thủ thành cách đó không xa chạy vội tới.
Việt Di Ninh nghe thấy họ nói: “Trúng nắng nên ngất xỉu thôi, đưa người vào chỗ râm mát trước đã.” Ngay sau đó lại có thêm mấy vệ binh tiến lên, giữ gìn trật tự hàng ngũ.
Xếp hàng ngay phía trước nàng là một người phụ nữ, trước ngực thị địu một đứa bé sơ sinh trong tã lót, tay dắt theo một bé gái. Cũng không biết họ từ nơi xa xôi nào tới mà đầu tóc bé gái ướt đẫm, mặt mũi đầy mồ hôi. Chỉ cần lắc nhẹ gương mặt, mồ hôi đã tụ thành dòng chảy xuống, lớp bụi trên áo vải thô cũng bị thấm ướt loang lổ.
Việt Di Ninh nghe thấy tiếng bé gái thở phì phò, âm thanh như bị ép ra từ cổ họng: “Mẹ ơi, con muốn uống nước.”
Trên trán người phụ nữ cũng đọng những giọt mồ hôi như mạng nhện, thị nắm chặt tay con gái, thì thầm dỗ dành: “Nữu Nữu ngoan nào, vào được thành rồi sẽ có nước uống.”
Tiếng bàn tán ồn ào ban đầu dần lắng xuống dưới những tiếng quát nghiêm khắc của vệ binh, Việt Di Ninh theo dòng người tiến vào trong thành.
Cửa thành mở ra, trước mắt nàng là một màu trắng tang thương phủ kín.
Phố xá trong thành Cẩm Lăng trước nay rực rỡ, tưng bừng huyên náo, vậy mà giờ đây bầu không khí đầy sức sống ấy đã bị những dải vải trắng treo khắp nơi bào mòn sạch sẽ.
Giữa ngày hè nắng gắt, Cẩm Lăng lại trông như vừa trải qua một trận tuyết lớn.
Màu sắc tượng trưng cho tang tóc và kiêng kỵ bay phấp phới dưới trời xanh ban ngày. Vải trắng phơi dưới ánh mặt trời sáng đến chói mắt tựa một lưỡi đao bằng tuyết. Việt Di Ninh ngẩng nhìn về phía mặt trời, ánh nắng chói chang chiếu thẳng xuống buộc nàng phải nheo mắt lại.
Nàng đi đến một hiệu sách lớn ở thành Đông trước.
Đây là một trong những nơi náo nhiệt nhất Cẩm Lăng. Tầng hai đến tầng bốn là nơi bày sách vở thư tịch, tầng một là quán trà. Ở giữa các tầng còn được mở thông xà nhà dựng nên một đài gỗ. Thường xuyên có tiên sinh kể chuyện đứng đó giảng giải những câu chuyện dã sử.
Việt Di Ninh đến rất đúng lúc, vừa bước vào đã gặp ngay một bữa kể chuyện mới được bắt đầu.
Trong quán trà, khách khứa ngồi chật kín. Người đàn ông trên đài cầm quạt xếp trong tay, vừa nhẹ nhàng phe phẩy vừa gõ nhịp, cất giọng nói vang dội: “Câu chuyện hôm nay ta kể là về vị Hoàng đế khai quốc lưu danh sử sách của nước Đông Hy, Hi Nguyên Đế.”
“Chuyện rằng sau khi khai quốc, Hi Nguyên Đế chăm lo chính sự, tiếp thu lời can gián, còn thi hành nhẹ sưu thuế, tiết kiệm để dân đủ dùng. Xét trong trăm đời sử sách, có thể xưng là quân chủ kiểu mẫu cần chính yêu dân. Mà đích trưởng tử của ngài cũng hiền đức song toàn, tài mạo xuất chúng. Năm 20 tuổi đã được sắc phong làm Thái tử. Hi Nguyên Đế vô cùng yêu thương con trai, ban cho phong hiệu Đức Hinh.”
“Hi Nguyên Đế lập Thái tử, quả thực không hề do dự.”
“Lấy một đoạn trong quyển dã sử ‘Đông Hy - Truyện về Hi Nguyên Đế’ để nói, trong thời gian Hi Nguyên Đế trị vì, Hung Nô thường xuyên quấy nhiễu biên cương. Ngài nhiều lần thân chinh bắc phạt, toàn bộ chính sự trong triều đều giao cho Đức Hinh Thái tử xử lý, còn điều những tâm phúc đắc lực và đại thần trợ giúp cho Thái tử.”
“Đủ thấy lòng tin vững vàng đến mức nào! Quan hệ giữa Hoàng đế và Thái tử xưa nay vốn là điều tế nhị, tiến thì nghi kỵ, lùi thì bất mãn. Chỉ riêng với người con này, Hi Nguyên Đế dốc hết lòng dạ, ngoài trọng dụng và dạy dỗ, còn có tình cha con vượt xa lệ thường trong Hoàng gia. Xét mức độ thiên vị ấy thôi, chắc hẳn dù cho Đức Hinh Thái tử có đưa tay đòi ngôi vị, Hi Nguyên Đế cũng sẽ chắp tay nhường lại!”
“Nhưng thói đời thường không trọn vẹn, trời xanh ghen ghét người tài. Không ai ngờ rằng, vào đúng ngày sinh nhật 27 tuổi của Đức Hinh Thái tử, ngài ấy đột ngột phát bệnh trong tẩm điện Đông Cung, chưa kịp đợi Thái y đến cứu chữa đã đột ngột qua đời.”
“Vào ngày phát tang, Hi Nguyên Đế vịn linh cữu khóc nghẹn ngào không sao tự kiềm chế được. Ngày đó toàn thành Yến Kinh treo vải trắng, bay phấp phới suốt trăm ngày.”
“Trong 20 năm sau đó, Hi Nguyên Đế tổng cộng đã phế rồi lập ba người làm Thái tử. Ngài ấy bỏ bê triều chính, ngày càng hồ đồ bạo ngược. Trong khoảng thời gian đó, tin đồn tàn bạo lưu truyền rộng rãi nhất chính là câu chuyện Trống da người.”
“Sử sách ghi chép lại rằng, vào những năm cuối đời, Hi Nguyên Đế đã thu nạp số lượng lớn vũ cơ vào cung, giết chết rồi lột da, dùng da mỹ nhân làm mặt trống để đánh trống mua vui. Vũ cơ chết thảm trong cung lên đến hàng trăm người. Thời kỳ đen tối nhất, ở phương Nam đối mặt với ba năm lũ lụt liên tiếp, không gặt hái được một hạt thóc nào. Trong triều rượu thịt ê hề, ngoài ngõ lại xảy ra cảnh đổi con mà ăn.”
“Năm Hi Nguyên thứ 31, Hồng Vũ Đế dẫn binh đánh vào Hoàng cung, đích thân giết chết cha mình, khi ấy mới chấm dứt cơn ác mộng dân chúng lầm than.”
“Hỡi ôi! Thật bi ai xiết bao! Một đời minh đế từng anh minh thần võ, đến khi về già vì mất đi ái tử mà thay đổi tính tình rơi vào kết cục như vậy, quả thực khiến người đời than tiếc không thôi…”
Ánh mắt Việt Di Ninh lướt qua đám người đang xao động phía dưới, tiên sinh kể chuyện trên đài thao thao bất tuyệt, khách ngồi bên bàn trà bàn tán rôm rả.
“Lịch sử tái diễn rồi!”
“Ai mà ngờ được, Thái tử Điện hạ đang yên đang lành lại chết bất đắc kỳ tử trong Đông Cung… Nghe nói Đương kim Thánh thượng vừa hay tin đã ngất ngay tại chỗ!”
“Đến nay Thái tử Điện hạ qua đời cũng gần một tháng rồi. Theo lễ chế, Đông cung phát tang thì Yến Kinh phải treo vải trắng toàn thành bảy ngày. Nhưng bây giờ đừng nói Yến Kinh, ngay cả thành Cẩm Lăng dưới chân Yến Kinh này mà vải trắng cũng chưa tháo xuống. Cũng không biết quốc tang còn phải kéo dài đến bao giờ.”
“Ngươi nói xem, Thái tử Điện hạ thật sự vì lao lực thành bệnh mà chết, hay là phía sau còn có âm mưu nào khác? Người đang độ tráng niên, không bệnh không tật, sao có thể nói mất là mất được chứ…”
“Thái tử Điện hạ là con ruột của Tiên hoàng hậu, mặc dù Thánh thượng đối đãi nồng hậu với Thái tử, nhưng phi tử được sủng ái nhất trong hậu cung hiện giờ lại là Lệ Quý phi, mẹ ruột của Tứ hoàng tử.”
“Lệ Quý phi là con gái của Cố đại tướng quân, dòng tộc Cố thị danh tướng xuất hiện lớp lớp, trong tay nắm binh quyền mấy chục năm. Ai dám nói bọn họ chưa từng nảy sinh suy nghĩ vượt giới chứ? Theo ta thấy, cái chết của Thái tử Điện hạ tuyệt đối không phải chuyện ngoài ý muốn.”
“Đáng tiếc thật! Nếu Thái tử Điện hạ có thể lên ngôi, chắc hẳn sẽ là một minh quân. Bốn năm trước khi Hoàng Hà gặp nạn lũ, chính ngài ấy đã đích thân đến bến đò Ngũ Châu đốc công hiệp lực; ngài ấy còn nhiều lần dâng tấu góp ý kiến sửa luật, chủ trương khoan hồng bãi bỏ cực hình; cũng chính ngài ấy đề nghị lập nữ học ở các nơi, mở rộng mô hình học đường từ thiện, mới có cảnh tượng 10 năm gần đây nhiều nữ tử bình dân bước vào quan trường.”
“Thái tử Điện hạ đăng cơ là điều muôn dân mong mỏi, là mục đích chung mà mọi người cùng hướng tới! Chỉ biết trách ông trời không có mắt, đón ngài ấy đi quá sớm!”
“Nhiều nơi ở vùng phụ cận Yến Kinh gặp đại hạn, năm nay mùa xuân ở phương Bắc lại ít mưa. Đã sắp vào hạ rồi, e rằng hạn hán sẽ càng ngày càng nặng nề. Mấy nhà ta quen đều nói, nếu cứ tiếp tục thế này, năm nay sợ là không thu được một hạt nào…”
“Nhân họa vừa tới, thiên tai lại không dứt, vận mệnh của Đông Hy đã có dấu hiệu suy vong!”
“Chuyện của Thiên gia đâu phải là thứ mà đám dân đen như chúng ta có thể bàn tán? Mau mau ngậm miệng lại đi.”
Khói trà, tiếng thở dài, lời thì thầm cùng vô vàn những lời suy đoán tụ lại thành một dòng lũ ồn ào. Thành trì khô héo dần dưới nắng gắt, vải trắng sạch sẽ quấn lấy cát bụi nhơ bẩn. Cách đó mấy trăm dặm trong thành Yến Kinh, giữa vô số lời đồn đoán tựa hồ sóng ngầm cuộn trào, gió giục mây vần.
Thời thế ngày nay sắp thay đổi rồi!
Bên trên tầng cao ồn ào náo nhiệt ấy, một nữ tử áo xanh đội đấu lạp đứng tựa vào lan can tạo nên một góc lầu các xanh biếc tràn ngập sức sống.
Việt Di Ninh đang nghe say sưa, tiểu nhị đã xách ba quyển sách được buộc gọn đi đến: “Việt cô nương, sách cô đặt trước đó ta đã mang tới rồi. Cô xem thử mục lục có đúng không?”
Việt Di Ninh vội đưa tay nhận lấy: “Ừm, làm phiền ngươi rồi.”
Tiểu nhị vẫn luyên thuyên không ngừng: “Tổng cộng ba quyển, gồm Chuyện tình bi thảm ở phòng Tây, Phu nhân bỏ trốn của Thế tử Vương phủ và Chuyện lạ của thứ nữ…”
Giọng tiểu nhị sang sảng, vừa cất lời đã truyền đi thật xa.
“Ấy ấy! Đừng… đừng đọc thành tiếng!” Vừa nghe mấy cái tựa đề ấy, Việt Di Ninh còn thấy xấu hổ thay thị nữ thích đọc tiểu thuyết ngớ ngẩn nhà mình, vội vã cắt lời: “Ta tự kiểm lại là được.”
Tiểu nhị tát nhẹ vào miệng mình, cười hì hì: “Hiểu rồi, hiểu rồi.”
Việt Di Ninh cầm bọc sách, mua thêm lá trà, hai việc lớn khi vào thành đã xong. Nàng rẽ vào một con hẻm nhỏ, men theo bóng râm đi về phía thành Nam.
Sắp tới đường lớn ra khỏi thành, Việt Di Ninh nóng đến mức phải phe phẩy đấu lạp để quạt gió. Bên tai nàng bỗng vang đến tiếng chửi rủa the thé: “Cái đồ khốn nạn, đồ ăn hại! Để ta xem ngươi còn dám chạy nữa không!”
Bất thình lình có một bóng người ngã sấp ngay trước mặt nàng!
Việt Di Ninh trợn tròn mắt, còn chưa kịp nhìn rõ diện mạo người nọ ra sao đã nghe tiếng chửi tới gần. Một người đàn ông cao lớn thô kệch, thân hình vạm vỡ, khí thế hùng hổ bước tới, trong tay còn cầm một cây roi tre.
Ánh mắt Việt Di Ninh không tự chủ được dừng lại trên cây roi ấy, những thanh tre được mài nhẵn lẽ ra phải có màu xanh ngọc bóng mịn, nhưng giờ đây khắp thân roi phủ đầy vết máu thẫm.
Gã không hề để ý đây là ven đường, thẳng tay vung roi quất xuống người dưới đất. Một tiếng “vụt” nặng nề vang lên, Việt Di Ninh nghe thấy người dưới chân mình rên lên vì đau đớn, máu tươi thấm ra lớp quần áo.
Gã đàn ông ấy vẫn hùng hổ chửi rủa: “Đồ đĩ, trời đánh thánh đâm ngươi! Còn dám chạy! Xem ta có đánh chết ngươi hay không!”
Việt Di Ninh không nhìn nổi cảnh ấy thêm nữa, thấy cây roi lại sắp giáng xuống, nàng vô thức đưa tay chắn trước người kia theo bản năng.
“Không được! Có chuyện gì thì nói cho rõ, đừng đánh người giữa đường giữa xá chứ!”
Cây roi giơ cao bỗng khựng lại giữa không trung, có thể vì gã đã nhìn rõ dung mạo của Việt Di Ninh, thế nên vẻ mặt hung ác trên mặt lập tức tan biến, thay bằng nụ cười nịnh nọt.
“Ôi dào, cô nương hiểu lầm rồi, đây chỉ là một tên nô lệ! Ta đang dạy dỗ hắn thôi, nếu ta không đánh thì lần sau hắn lại dám chạy nữa! Ta đã bỏ ra một số tiền lớn mới mua được hắn về, hắn mà chạy mất thì ta lỗ sạch vốn!”
Gã trở mặt nhanh như chớp, lúc nhìn về phía nô lệ lập tức trừng mắt hung tợn phun một bãi nước bọt.
“Đồ đĩ, mau đứng dậy cút vào trong cho ta!”
Việt Di Ninh cũng đã hiểu ra tình hình. Người này chắc là một tên buôn nô lệ, còn người nằm dưới chân nàng là nô lệ không nghe lời, trốn chạy không thành nên mới bị bắt về.
Nàng lúng túng buông tay xuống: “… Thì ra là vậy.”
Ở Đông Hy, mua bán nô lệ là hợp pháp, nô lệ tương đương với tài sản tư nhân. Nô tịch vốn là tiện tịch, chủ nhân còn có thể tùy ý đánh giết, huống hồ là nô lệ thương nhân. Quan phủ cũng không can thiệp việc người ta xử trí tài sản của mình.
Việt Di Ninh biết mình đã xen vào chuyện không nên xen, nàng sờ mũi, đội lại đấu lạp định quay đi.
Tiếng chửi mắng của gã đàn ông chói tai đến mức khó chịu, âm thanh roi quất vào da thịt cứ không ngừng vang lên. Sắc mặt nàng vẫn bình thản như chưa từng nghe thấy, nhưng bước chân lại vô thức tăng tốc đi nhanh hơn.
Các cửa hàng trong con hẻm nhỏ này nằm san sát nhau, có hai người phụ nữ đứng tựa trước cửa trò chuyện, giọng nói theo gió lọt vào tai nàng: “Chậc chậc, tên nô lệ này mới chuyển tới được bao lâu đâu? Sắp bị Vương ca hành hạ đến chết rồi.”
Việt Di Ninh khựng lại, hai người kia không hề phát giác, vẫn tiếp tục trò chuyện.
“Lúc hắn vừa được đưa tới, Vương ca còn khoe trước mặt ta rằng sẽ kiếm được một khoản lớn. Ta không tin, qua xem thử một cái mới chịu phục sát đất. Dung mạo của hắn thật sự là cực phẩm, bán cho mấy vị quý khách ưa nam sủng chắc chắn bán đâu trúng đó!”
“Không có cửa đâu! Tên nô lệ này gan to bằng trời! Quý nhân muốn xem mặt hắn một chút, hắn còn dám há miệng cắn vào tay quý nhân!”
“Khí khái như thế sao lúc rơi vào hạng nô tịch không tự kết liễu đi cho xong?”
Hai người này dường như cũng là người buôn nô lệ, tựa khung cửa nói cười khanh khách.
Việt Di Ninh không bước tiếp được nữa. Nàng đứng yên tại chỗ, cắn răng quyết định đi vòng trở lại.



