Ra ngoài mua lá trà, tiện tay mua luôn một người mang về!
***
Người nằm dưới đất chưa rõ sống chết ra sao, Vương Quý dùng chân đá một cái, tên nô lệ kia lật người lại rồi nằm im, bị đánh đến mức ấy mà vẫn không rên lấy một tiếng.
Vương Quý túm tóc hắn kéo mạnh, nhấc cả người lên.
Mái tóc dài vốn che kín mặt bị giật hết ra phía sau, vậy mà tên nô lệ kia không nhìn gã. Dù Vương Quý có cưỡng ép ngẩng đầu hắn lên, hắn vẫn cụp mắt, gương mặt dửng dưng lạnh lẽo.
Vương Quý nhìn gương mặt ấy, hận đến nghiến răng ken két.
Gã buôn nô lệ bao năm nay, chưa từng gặp tên nào khó trị đến vậy! Trước kia có nô lệ cứng cỏi, vừa nghe nói bị bán cho khách nam đã cắn lưỡi tự sát. Cả một trại nô lớn như thế, muốn chết còn chẳng dễ dàng sao?
Nhưng tên này thì khác! Hắn chưa từng tìm đến cái chết lấy một lần, dù bị bắt về bao nhiêu lần sau đó vẫn liều mạng bỏ trốn tiếp. Hễ lôi ra bán thì giả câm giả điếc, hỏi gì cũng không hé răng trả lời. Chỉ cần có người định chạm vào hắn, hắn sẽ cắn người ta không nương tình, cắn đến bật máu cũng không nhè ra! Dạy dỗ hắn ư? Cầm roi quất đến thoi thóp vậy mà hắn vẫn chẳng có phản ứng nào, lần nào cũng trưng nguyên xi bộ mặt như xác chết ấy. Ném về trại ư? Hừ, lại sống dậy! Đau đến mức không đứng dậy nổi vẫn sẽ lê lết ăn uống như bình thường, điệu bộ trân quý mạng sống đáng ghét đến mức không thể tả nổi!
Vương Quý làm nghề buôn nô lệ hơn 10 năm nay, đây là lần đầu tiên gã gặp kẻ vừa không sợ chết, lại vừa cố sống bằng được như thế!
Gã hận lắm chứ! Muốn đánh lại đánh không phục, muốn bán cũng bán không xong, đem đi xử lý thì lại tiếc gương mặt trời cho ấy. Lửa giận cứ bốc lên ngùn ngụt trong lòng, gã nghiến răng giơ roi lên định đánh tiếp.
“Khoan đã!”
Một bóng áo xanh lướt qua, thiếu nữ đội đấu lạp vội vàng vươn tay nắm lấy dây roi của gã, động tác trên tay Vương Quý khựng lại. Gã ngẩng đầu, có hơi ngạc nhiên vì Việt Di Ninh đã đi rồi lại quay trở lại, nhưng vẫn ráng nặn ra nụ cười hỏi: “Khách nhân thế này là…?”
Việt Di Ninh nở nụ cười khách sáo buông tay ra, húng hắng ho hai tiếng, vẻ mặt có hơi ngượng ngùng: “Ông chủ, tên nô… nô lệ này của ông… bán khoảng bao nhiêu tiền?”
Vương Quý vừa nghe vậy, hai mắt sáng rực lên.
Mối làm ăn đến rồi! Gã lập tức cất roi đi, lật đật túm cổ áo tên nô lệ lên, tươi cười đon đả mở lời: “Không đắt, không đắt! Cô nương muốn mua người trong tay ta phải không? Ánh mắt cô tinh tường lắm đấy! Không phải ta khoác lác chứ trong cả trại nô này của ta không ai có dung mạo hơn hắn đâu, vẻ đẹp này phải đọ với tiên trên trời mới đủ! Cô mua về đặt trong phòng sai khiến mỗi ngày, nhìn thôi cũng thấy vui tai vui mắt!”
“Nói thế này đi, ta với cô nương cũng xem như có duyên, chỉ lấy của cô con số này thôi!”
Nói rồi, Vương Quý giơ mấy ngón tay ra dấu, trong lòng Việt Di Ninh chợt lạnh hẳn đi.
Đắt đến vậy sao!
Thật ra khi vừa buột miệng hỏi xong nàng đã hối hận ngay, trong túi nàng có bao nhiêu tiền chứ? Làm việc thiện cũng phải xem mình có thực lực đó hay không, rõ ràng nàng đã sắp cạp đất mà ăn đến nơi rồi!
Việt Di Ninh: “Ừm thì… có thể bớt chút không?”
Vương Quý liếc nhìn người trong tay, tên nô lệ vẫn cúi đầu không nhúc nhích.
Hiện giờ tên nô lệ này chẳng khác gì củ khoai lang nóng bỏng tay, nếu bán đi được, có rẻ hơn một chút cũng có lời, miễn không lỗ là được.
Vương Quý nhíu mày dò hỏi: “Xin hỏi cô nương là tiểu thư nhà nào ở Cẩm Lăng? Nhiều phủ quan ở Cẩm Lăng đều mua gia nô từ chỗ ta. Nếu quý phủ hợp tác nhiều với chúng ta, giảm giá cho cô nương một chút cũng không phải không được.”
Không nói còn đỡ, gã vừa nói xong, Việt Di Ninh càng thêm lúng túng.
Việt Di Ninh: “… Để ông chủ chê cười rồi! Ta không phải người Cẩm Lăng, cũng không phải tiểu thư có xuất thân nhà quan.”
Nàng vừa nói vừa chắp tay hành lễ với Vương Quý: “Ta họ Việt, tên Di Ninh. Di trong kỳ di, Ninh trong an ninh. Chẳng qua chỉ là một thiên sư không nhà không cửa, chu du tứ hải mà thôi.”
Vương Quý rất ngạc nhiên. Gã hiếm khi gặp được thiên sư, những người gã thấy trước đó gần như đều là mấy lão già tóc bạc râu dài chạm đất. Đây là lần đầu gã thấy một thiếu nữ trẻ tuổi tự xưng mình là thiên sư như vậy.
Nhưng có người còn phản ứng mãnh liệt hơn cả gã.
Tên nô lệ vốn đang cúi đầu, mặc cho hai người trước mặt nói gì cũng không phản ứng, vậy mà sau khi nghe xong lời giới thiệu của Việt Di Ninh chợt đột ngột ngẩng phắt đầu lên.
Hành động của hắn vừa mạnh vừa đột ngột, Việt Di Ninh vô thức nhìn sang phía hắn. Nhưng nàng còn chưa kịp nhìn rõ, đã cảm giác được vạt áo mình bị kéo căng.
Việt Di Ninh sửng sốt.
Tên nô lệ ấy không biết từ lúc nào đã nghiêng người tới, vươn tay nắm lấy vạt váy của nàng.
Giờ khắc này đây hắn quỳ ngồi dưới đất không động đậy, ánh mắt ngơ ngác ngẩng đầu nhìn nàng.
Trông hắn thảm hại vô cùng: mái tóc dài rối bù quấn thành một búi to, quần áo rách nát tả tơi, khắp người toàn là bụi đất và bùn nhão khô lại, nhìn thôi đã khiến người ta thấy chán ghét. Gương mặt hắn cũng phủ đầy tro đen, gần như không nhìn ra được màu da vốn có. Chỉ có đôi mắt ấy sáng rực khác thường, cứ thế nhìn chằm chằm vào nàng. Cái nhìn chăm chú ấy khiến trái tim Việt Di Ninh chợt run lên, cảm giác như mình đã bị trấn áp.
Trong ánh mắt ấy ẩn chứa điều gì đó cực kỳ phức tạp, nàng không nhìn thấu, nhưng lại láng máng cảm giác được nguy hiểm.
Nhiều năm trước Việt Di Ninh còn nhỏ, khi theo sư phụ chuyên tâm tu hành trong Thiên Quán, nàng từng thấy rất nhiều ánh mắt như vậy trước tượng Thiên Tổ. Những người ấy quỳ hai gối xuống đất, miệng lẩm bẩm tự độc thoại, bày ra đủ kiểu sắc mặt khác nhau nhưng đều đi đến cùng một mục đích như nhau.
Chỉ có những cảm xúc thoáng qua trên gương mặt họ được nàng tóm lấy tích lũy theo từng năm tháng, chất chồng lên nhau thành một bóng dáng khổng lồ như núi. Lòng hiến tế thành kính, sự tĩnh lặng như chết, sự dịu dàng như nước cùng sự điên cuồng không thể diễn tả bằng lời.
Trong lòng Việt Di Ninh chợt thấy kinh hãi, nàng chưa kịp nghĩ sâu thêm thì bàn tay đã phản ứng theo bản năng, nắm lấy vạt váy định giật nó ra khỏi tay tên nô lệ kia.
Cũng đúng vào lúc ấy, một giọt nước mắt tròn trĩnh lăn dài từ trong đôi mắt đang ngơ ngác nhìn nàng chăm chú...
Việt Di Ninh tưởng chừng như vừa bị người ta dùng thuật pháp, đột ngột đứng sững lại.
Cảm xúc trong mắt hắn càng cuộn trào dữ dội hơn theo dòng nước mắt chảy xuống. Người ta khi khóc thường thì vẻ mặt sẽ biến dạng, hoặc nhăn nhúm hoặc dữ tợn, nhưng tên nô lệ bụi bặm trước mắt lại khóc rất yên lặng. Nếu không phải nước mắt gần như rửa trôi lớp bùn tro trên mặt hắn, nếu không phải nàng nghe được tiếng nghẹn ngào không thành tiếng bị kìm nén ở cổ họng hắn, có lẽ nàng sẽ cho rằng đó chỉ là màn giả vờ để khơi gợi lòng thương hại của nàng.
Nhưng nàng biết không phải, bởi nàng nhìn ra được, hắn đang cực kỳ vui sướng.
Tựa như kẻ si mê mò trăng dưới nước đã thật sự vớt được ánh trăng, bảo vật vốn biết rõ không thể có, nhưng chỉ vừa mở mắt đã thấy bày ngay trước mặt mình.
Vương Quý thấy tên nô lệ này dám đưa tay nắm vạt áo người ta, còn nhìn chằm chằm vào người ta như thế, gã sợ Việt Di Ninh sẽ bị hoảng trước hành vi kỳ lạ này, thế là vội vàng giơ roi lên mắng chửi:
“Đồ bẩn thỉu, ngươi chạm vào đâu đó!? Nhìn cái gì mà nhìn! Không muốn giữ lại đôi mắt nữa phải không?”
Việt Di Ninh lại lần nữa cắt lời gã: “Ông chủ khoan đã!”
Vương Quý rõ ràng cũng không ngờ cô nương trước mặt sẽ ngăn mình lần thứ hai.
Nữ tử trong bộ bào trắng khoác áo choàng xanh thẳng lưng đứng đó, lần này vẻ ngập ngừng do dự trên mặt nàng tan biến như băng tuyết, cả ánh mắt cũng đã đổi khác.
Nàng từ tốn cất lời: “Được, cứ theo giá ông chủ nói đi, ta mua tên nô lệ này.”
***
Giữa trưa oi ả, mặt trời vừa khuất khỏi đỉnh Vạn Tùng.
Phù Dao đang bận rộn trong nhà, từ đằng xa nàng ấy đã nghe thấy tiếng động ngoài cổng, thế là lật đật rửa tay chạy ra đón: “Tiểu thư, cuối cùng người cũng về rồi! Hôm nay nô tỳ có làm món khoai tây hầm thịt giòn người thích nhất…”
Phù Dao vừa chạy tới cửa, nụ cười tươi tắn trên mặt bỗng cứng đờ.
Việt Di Ninh đứng ở cửa, váy áo mũ giày không khác gì lúc sáng Phù Dao tiễn nàng đi. Chỉ là ánh mắt nàng có vẻ lơ đãng, nhìn khắp xung quanh như đang không dám nhìn thẳng nàng ấy. Bên cạnh nàng là một thanh niên cao hơn nàng nửa cái đầu, toàn thân bụi bặm nhếch nhác.
Việt Di Ninh ho nhẹ: “… Dao Dao, đây là tiểu đồng ta mua từ Cẩm Lăng về. Đây là Phù Dao, thị nữ thân cận của ta.”
Thanh niên cũng lên tiếng, giọng nói khàn đặc như đã lâu chưa uống nước: “Xin chào Phù cô nương.”
Việt Di Ninh: “Dao Dao, em đưa hắn ra hậu viện tắm rửa trước đi. Còn về quần áo… ta về gấp quá chưa kịp mua, tạm thời em lấy ngoại bào chưa mặc trong tủ của ta cho hắn thay trước.”
Thấy Phù Dao vẫn trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, Việt Di Ninh hạ giọng gọi thêm một lần nữa: “Dao Dao.”
Phù Dao không vui thấy rõ, nhưng nàng ấy không nói gì, chỉ nghiến răng gằn từng chữ: “Vào đi, ta dẫn ngươi đi.”
Phù Dao đưa người nọ ra hậu viện rồi lập tức quay về phòng, nhưng lại không thấy tiểu thư nhà mình đâu.
Nàng ấy nổi giận đùng đùng, bước nhanh đến tiền sảnh mới thấy bóng lưng Việt Di Ninh. Nàng đã cởi áo khoác ngoài, trên người chỉ còn mặc áo bào, đang co mình ngồi xổm dưới gốc cây trong sân. Nhìn từ xa trông như một đốm tuyết trắng nằm giữa mảng bụi rậm xanh biếc.
Phù Dao xông tới, lớn tiếng hỏi: “Tiểu thư! Sao tự dưng người lại mua một người về nhà? Đừng nói là vì việc nhà, việc nhà một mình nô tỳ làm là được, không cần thêm người thứ hai giúp nô tỳ đâu…”
Khi Phù Dao bước đến gần mới nhìn rõ món đồ trong tay Việt Di Ninh, nàng ấy chợt đứng sững lại.
“Tiểu thư, người… người đang chuẩn bị xem bói sao?”
Việt Di Ninh quay đầu lại, mái tóc dài như lụa đen trượt ra sau lưng, để lộ những vật bày trên phiến đá xanh trước mặt nàng: đá đánh lửa, thẻ tre, đao khắc, kim bạc, búa sắt, bột vàng, củi khô… trong tay nàng còn có một cái mai rùa hoàn chỉnh.
Việt Di Ninh do dự một lúc, không biết nàng đã nghĩ đến điều gì, cuối cùng vẫn đặt mảnh mai rùa xuống.
“… Không. Nghĩ lại thì tạm thời không bói nữa.”
Phù Dao biết Việt Di Ninh là thiên sư, nhưng cũng không hiểu tường tận chi tiết trong đó.
Thiên sư tinh thông ngũ thuật: sơn, y, mệnh, tướng, bốc. Sơn là tu hành thể xác và tinh thần. Y là y thuật cổ truyền chữa trị bệnh tật. Mệnh là suy mệnh đoán vận. Tướng là quan sát hình tướng. Bốc là bói toán hỏi quẻ.
Tiểu thư của nàng ấy đặc biệt tinh thông mệnh và bốc. Chủ tớ hai người bôn ba giang hồ, mỗi khi thiếu bạc dùng sẽ dựng sạp xem bát tự, xem tướng mạo, bói điềm hung cát.
Việt Di Ninh đoán mệnh cực kỳ chuẩn xác, lời phán ra chưa từng có sai sót. Chỉ cần dựng sạp quá ba ngày ở cùng một nơi, đến ngày thứ ba chắc chắn sẽ có người xếp hàng dài, người nghe tiếng tăm kéo đến chật như nêm cối. Nhưng hiếm khi nào họ bày sạp đủ ba ngày, chỉ cần kiếm đủ lộ phí cho chuyến đi kế tiếp, Việt Di Ninh sẽ dọn sạp rời đi. Đó cũng là ưu điểm của tiểu thư nhà nàng ấy: biết chừng mực, không tham nhiều.
Nghề thiên sư vốn có ranh giới cực cao, từ khi nước Đông Hy được thành lập, ngũ thuật đã bị Quốc giáo Ứng Thiên Môn độc chiếm, chỉ truyền trong nội bộ giáo chứ chưa từng lưu truyền ra dân gian. Vì vậy những gì liên quan đến ngũ thuật mà Việt Di Ninh không nói, Phù Dao cũng không biết rõ. Nàng ấy chỉ biết, mỗi lần dùng mai rùa bói quẻ xong, tiểu thư đều sẽ mệt lả nằm trên giường cả ngày không ăn cơm nổi.
Phù Dao không còn tâm trí nghĩ sâu thêm, trong đầu nàng ấy lúc này chỉ còn mỗi chuyện người đàn ông xa lạ đang tắm ở hậu viện, đó là phần tử nguy hiểm mà tiểu thư đã dẫn về!
“Tiểu thư, người còn chưa nói sao tự dưng lại mua thêm người mới về nhà?” Phù Dao ngày thường mồm mép lém lỉnh, lúc này thấy Việt Di Ninh không trả lời mình, nàng ấy không hiểu vì sao lại cà lăm: “Hay là… hay là người… người chê nô tỳ làm việc không lanh lẹ?”
Việt Di Ninh dở khóc dở cười: “Không phải, sao lại nghĩ đến chuyện đó?”
Thấy thị nữ nhà mình ấm ức đau lòng, Việt Di Ninh thở dài nói thẳng mọi chuyện.
“Dao Dao, em còn nhớ sáng nay ta đã bói một quẻ không?”
Phù Dao gật đầu: “Đương nhiên nô tỳ nhớ, bởi vì tiểu thư không những không ngủ nướng, mà còn dậy sớm hơn mọi ngày nữa.”
Việt Di Ninh ôm trán ra vẻ đau đầu: “Đừng nhắc nữa, hôm sau ta nhất định sẽ dậy sớm…”
Tiếng dội nước ở hậu viện vẫn vang lên từng hồi. Trên sào gỗ phơi quần áo vừa giặt, tấm vải bông mềm nửa khô bị gió thổi bay lả lướt. Những bóng vải chồng chéo nghiêng ngả, hợp thành một ngọn núi tuyết chẳng mấy nguy nga.
Một bóng người lảo đảo từ dưới chân núi tuyết ấy đứng dậy, cơ bắp từ lưng đến vai cổ như dòng sông đổ ra biển, chầm chậm duỗi người, căng cứng, thẳng tắp.
Hắn nghiêng mặt sang, ánh sáng buổi chiều phủ lên làn da trần tựa như thân thể ngọc tạc.
Mái tóc dài đã gột sạch bụi bẩn buông trước ngực vẫn còn đang nhỏ nước. Trong hậu viện không một bóng người, hắn cụp mắt xuống, đầu ngón tay hết lần này đến lần khác vuốt ve đuôi tóc dài chạm eo, khóe môi lặng lẽ cong lên thành nụ cười mỉm.
Việt Di Ninh ngồi xổm bên bụi cỏ, Phù Dao thấy tiểu thư nhà mình ngẩng đầu dậy, ánh nắng xuyên qua tán cây lấp lánh trên hàng mi nàng, chiếu sáng cả vẻ gian xảo trong đáy mắt.
“Dù con người ta nhàm chán thật, nhưng cũng không đến nỗi phải dựa vào bói quẻ mới biết trong nhà còn bao nhiêu trà.”
Việt Di Ninh mỉm cười: “Ta nói ta bói ra phải đi mua trà, thật ra là lừa em thôi. Ta bói được rằng hôm nay ta nhất định phải vào thành một chuyến, vì cái gì không quan trọng, quan trọng là ta phải mang cái gì về.”
“Quẻ tượng nói, ta phải mang một người một người khóc vì ta trở về.”



