Slide 1

Chương 29: Ma đầu điên cuồng của ngàn năm trước

Phu quân ta là ma đầu diệt thế
Chương 29: Ma đầu điên cuồng của ngàn năm trước
12 lượt đọc 344 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Giọng hắn đầy vẻ chế nhạo.

Oanh Nhiên thầm mắng hắn là đồ đáng ghét, rồi vòng qua đống lửa đi về phía hắn: “Tại sao lại đốt sách?”

Từ Ly Lăng: “Tại sao lại đến đây?”

Oanh Nhiên thành thật đáp: “Thiếp đến tìm một cuốn bí kíp.”

Từ Ly Lăng nâng bình ngọc lên, ngửa đầu uống một ngụm rượu, rồi đứng dậy rời đi: “Tự tìm đi.”

Lần này hắn lại dễ nói chuyện đến vậy. Oanh Nhiên ngạc nhiên, nhìn hắn bước thẳng vào hành lang dài, bỗng nghe thấy giọng hắn vọng lại từ trong bóng tối: “Chuyện không quá ba lần.”

Cái gì? Oanh Nhiên nghi hoặc, chỉ nghĩ rằng hắn say rồi, lại đang nổi tính khí thất thường. Nàng chạy đến núi sách khổng lồ hắn để lại, như một con mọt sách lạc vào biển sách, bắt đầu tìm kiếm.

Thần Nữ hỏi nàng tiến độ thế nào. Nàng vui vẻ ra mặt: “Lần này thuận lợi hơn mọi khi, sắp xong rồi.”

Thần Nữ không nói thêm gì nữa. Nhưng nàng càng lật, động tác càng chậm lại.

Hai canh giờ sau, Thần Nữ lại hỏi nàng: “Không phải cô nói rất thuận lợi sao? Vẫn chưa tìm được à?”

Oanh Nhiên cầm một cuốn sách, trầm ngâm trả lời: “Chưa, có chút trục trặc, ta cần thêm thời gian.”

Thần Nữ không hề tức giận, ngược lại còn ôn hòa nói: “Theo kinh nghiệm trước đây của ta, thời gian thất lạc của Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết là trong mấy ngày này. Ta cho cô 7 ngày, sau 7 ngày không tìm được bí kíp, coi như nhiệm vụ của cô thất bại, được không?”

Đối mặt với Thánh Ma, thất bại mới là chuyện thường tình.

Nếu người hỗ trợ nhiệm vụ này lần nào cũng có thể hoàn thành xuất sắc, Thần Nữ mới phải nghi ngờ có phải đã xảy ra vấn đề gì không.

Oanh Nhiên gật đầu: “Ừm.”

Thần Nữ cười an ủi: “Đừng vội, nhiệm vụ thất bại sẽ không bị trừng phạt.”

Oanh Nhiên đáp lời. Sau khi ngắt liên lạc với Thần Nữ, Oanh Nhiên vuốt ve năm chữ Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết mạnh mẽ phóng khoáng trên bìa sách bằng bạch kim, trong lòng bần thần.

Khác với bản khắc in mà nàng nhận được. Bản gốc này, là bút tích của Hoài Chân.

Toàn bộ, đều là bút tích của hắn.

Oanh Nhiên mang theo Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết, đi theo hướng Từ Ly Lăng đã rời khỏi Tàng Quang Âm. Vừa ra khỏi cửa, liền đụng phải ma vệ đi tuần. Oanh Nhiên vội vàng định chạy, nhưng bọn chúng rõ ràng đã liếc nhìn nàng một cái, rồi lại làm như không thấy gì mà rời đi.

Oanh Nhiên không hiểu tại sao, bèn thử đi theo sau.

Bọn chúng vẫn như thể không nhìn thấy nàng, tuần tra như thường lệ. Oanh Nhiên lấy hết can đảm bắt chuyện với chúng, chúng cũng như không nghe thấy, không hề động lòng. Cứ như thể nàng thật sự đã trở thành một bóng ma không ai nhìn thấy.

Oanh Nhiên không thấy yên tâm, chỉ thấy bất an. Hành động của bọn chúng là do Từ Ly Lăng chỉ thị sao?

Hôm nay hắn rất dễ nói chuyện, nhưng nhìn từ góc độ khác, cũng có thể nói là lạnh lùng. Chẳng lẽ lần trước chia tay không vui, khiến hắn đã không muốn để ý đến nàng nữa? Nhưng nàng phải tìm cách để hắn rời xa Ma đạo mới được. Thật khó giải quyết.

Oanh Nhiên lẩm bẩm, không tìm được người hỏi đường, đành phải tự mình tìm kiếm tung tích của hắn trong thành. Nhưng Từ Ly Thành quá lớn. Nàng lơ lửng nửa giờ, nhìn ra bốn phía không thấy đâu là bờ, cứ đi tiếp thế này, e rằng chưa tìm được Từ Ly Lăng, chính mình đã lạc đường mất rồi.

Nàng nhớ, ngàn năm sau Từ Ly Lăng từng nói với nàng, hắn dùng sách để nướng thịt ăn. Lúc trước ở Tàng Quang Âm, sách chưa đốt hết, hắn cũng chưa nướng thịt, chứng tỏ hắn sẽ còn quay lại.

Oanh Nhiên suy nghĩ một lát, quyết định quay lại Tàng Quang Âm ngồi ôm cây đợi thỏ. Nàng không có lệnh bài để vào cửa chính của Tàng Quang Âm, bèn men theo đường cũ quay về nơi có trận pháp dịch chuyển lúc trước.

Rừng đầu người nơi đó khiến nàng vẫn còn sợ hãi, suốt đường bay về, nàng đều lấy tay áo che mặt, không muốn nhìn lại. Đến trận pháp dịch chuyển, nàng buông tay xuống bấm quyết, ánh mắt lướt qua rừng đầu người, chợt khựng lại. Trong rừng đầu người, có một bóng hình u nhã thoát tục.

Đêm đã khuya, màn đêm đen kịt như nhuốm máu, vầng trăng lơ lửng vẩn đục như rơi vào vũng máu. Hắn đứng một mình ở đó, mặc cho gió tanh mưa máu thổi qua áo xanh tóc đen, tựa như một linh hồn cô độc.

Oanh Nhiên xa xa nhìn hắn, lòng còn sợ hãi những cái đầu người kia, nhưng vẫn đi lại gần hắn: “Chàng đang làm gì ở đây?”

Từ Ly Lăng đang nhìn chằm chằm vào một hàng đầu người còn tươi mới trước mặt, không quay đầu lại nhìn nàng, giọng điệu lạnh lùng: “Cuốn sách ngươi muốn, đã lấy được chưa?”

Oanh Nhiên: “Ừm.”

Từ Ly Lăng: “Ngươi nên đi đi.”

Oanh Nhiên nhất quyết không đi: “Thiếp có vài câu hỏi muốn hỏi chàng.”

Từ Ly Lăng: “Ta không có ý định chơi trò chơi nhàm chán của ngàn năm sau với ngươi nữa.”

“Đó không phải là trò chơi.”

Oanh Nhiên lẩm bẩm một tiếng, đi đến bên cạnh hắn.

Nàng sợ những cái đầu người xung quanh, nên đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào hắn, không dám liếc nhìn xung quanh chút nào: “Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết là do chàng viết sao?”

Gió thổi bay mái tóc dài của cái đầu người đàn ông trước mặt hắn, những lọn tóc dính máu bết lại bay về phía hắn. Hắn đưa tay lên, mặc cho những sợi tóc đỏ bẩn quấn quanh ngón tay trắng như ngọc, chế nhạo nàng: “Thứ ngươi muốn, chính là cuốn sách bỏ đi đó.”

“Đó không phải là sách bỏ đi.”

Lòng Oanh Nhiên ngổn ngang trăm mối: “Ngàn năm sau, đó sẽ là bí kíp được Huyền đạo công nhận là tinh hoa của Âm Dương đạo. Nó sẽ là bảo vật được các tông môn lớn của Huyền đạo trân trọng như báu vật, cho dù nó vẫn là một bản thiếu.”

Từ Ly Lăng thờ ơ: “Rồi sao?”

Oanh Nhiên: “Ngàn năm sau, thiếp đang tu luyện bí kíp này.”

Từ Ly Lăng cười khẩy: “Tẩu hỏa nhập ma rồi sao?”

“Không có!”

Oanh Nhiên nhíu mày: “Bí kíp này rất tốt, chỉ là luyện tập hơi vất vả một chút. Nhưng ngàn năm sau, chàng đã sửa đổi nó cho thiếp, hiệu quả tu luyện rất cao.”

Oanh Nhiên không thích hắn phủ nhận chính mình như vậy. Ngàn năm sau, hắn cũng sẽ không phủ nhận chính mình như thế này. Nhưng nàng cũng biết, chắc chắn hắn đã trải qua chuyện gì đó, nên mới trở thành bộ dáng của ngày hôm nay.

Trong ngàn năm này, hắn lại trải qua không ít khổ nạn mới trở thành dáng vẻ tĩnh lặng hoang vu như biển băng đóng băng của ngàn năm sau.

Oanh Nhiên nắm lấy tay áo hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Hoài Chân, chàng có tâm sự gì sao? Ngàn năm sau, chúng ta đã gặp lại đứa trẻ mà chàng từng cứu. Không biết chàng có nhớ không, nó tên là Hỉ Nhi. Ngàn năm sau nó đã rất già rồi, chúng ta gọi nó là Hỉ Bá.”

Đôi mắt không chút gợn sóng của Từ Ly Lăng thoáng qua một tia dao động yếu ớt, như dòng nước ngầm dưới vực sâu.

Oanh Nhiên nói tiếp: “Ông ấy đã kể cho thiếp nghe câu chuyện chàng cứu ông ấy. Kể rằng, chàng đã nói, Âm Dương đạo là đạo duy nhất chàng không tinh thông, nếu chàng không thành ma, vốn dĩ sẽ đi tìm những người đặc biệt như họ để nghiên cứu Âm Dương đạo.”

Nàng lấy Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết trong lòng ra: “Bí kíp này có phải là thứ chàng vốn muốn hoàn thành, nhưng vì sự cố ngoài ý muốn mà không thể hoàn thành không? Hoài Chân, thiếp biết —”

Bốp —

Một tiếng động đột ngột vang lên, cuốn bí kíp bìa bạch kim rơi xuống vũng máu lầy lội. Oanh Nhiên sững sờ, trên mu bàn tay trắng nõn có thêm một vết đỏ bẩn. Là lúc Từ Ly Lăng hất cuốn sách trong tay nàng, đầu ngón tay dính máu bẩn của đầu người, vô tình chạm vào tay nàng.

Từ Ly Lăng cười, quay mặt về phía nàng, nụ cười đầy mỉa mai: “Ngươi biết? Đương nhiên là ngươi biết rồi. Diệu Cảnh để ngươi trà trộn vào bên cạnh ta, chắc hẳn đã nói cho ngươi biết mọi thứ. Ngươi nói thế nào, còn tùy vào câu chuyện ngàn năm sau trong miệng ngươi cần tình tiết ra sao.”

“Nhưng ta đã nói, chuyện không quá ba lần. Ta không có ý định chơi trò chơi vô vị này cùng ngươi nữa, ta chán rồi.”

“Nể tình ngươi đã mang lại cho ta chút niềm vui, lần này ta có thể để ngươi sống sót rời đi. Mong chờ thủ đoạn lần sau của ngươi.”

Oanh Nhiên mở to mắt, định nói gì đó.

Từ Ly Lăng đặt ngón trỏ lên môi: “Được đằng chân lân đằng đầu sẽ khiến ngươi mất mạng. Nhân lúc còn có thể sống sót rời đi, cút.”

Trong mắt Oanh Nhiên hiện lên chút tức giận, nàng nhìn chằm chằm vào hắn, kiên quyết nói: “Trước khi làm rõ tại sao chàng lại đốt sách, thiếp sẽ không đi.”

Từ Ly Lăng cười khẩy: “Muốn biết đến vậy sao? Vậy sao ngươi không đi hỏi ta của ngàn năm sau?”

Oanh Nhiên: “Bởi vì chàng không nhớ rõ.”

Từ Ly Lăng im lặng.

Hốc mắt Oanh Nhiên hơi đỏ lên, vừa giận thái độ lúc này của hắn, vừa thương cho hắn của ngàn năm sau, bất lực nói: “Chàng ngay cả mình đã đốt bao nhiêu sách cũng không nhớ rõ. Muốn tìm bí kíp Âm Dương đạo cho thiếp, sau khi quay lại thư các, mới phát hiện ra mọi thứ đều đã bị đốt hết rồi.”

Bởi vì chàng là ma, trí nhớ của chàng, ngũ giác của chàng đều đang thoái hóa. Thiếp làm sao có thể ép một người như chàng phải nhớ lại quá khứ đau khổ này?

Oanh Nhiên lại nắm lấy tay áo hắn, men theo ống tay áo lạnh lẽo mà nắm tay Từ Ly Lăng.

Tay hắn rất lạnh, lạnh như băng giá ngàn năm.

Oanh Nhiên chưa bao giờ cảm nhận được nhiệt độ như vậy trên người Từ Ly Lăng của ngàn năm sau.

Bây giờ nàng đang ở trạng thái vong hồn, thân nhiệt cũng không cao hơn là bao, nhưng bàn tay nhỏ hơn hắn rất nhiều vẫn kiên quyết bao bọc lấy tay hắn, muốn sưởi ấm cho hắn.

“Hoài Chân, chàng có ấm ức gì, có chuyện gì buồn, có thể nói với thiếp.”

Oanh Nhiên nhìn vào mắt hắn, rõ ràng người trải qua gian khó là hắn, nhưng ánh mắt của nàng còn buồn hơn cả hắn: “Thiếp sẽ ở bên cạnh chàng.”

Từ Ly Lăng đối mặt với nàng, bỗng bật cười thành tiếng. Tiếng cười khiến Oanh Nhiên ngơ ngác, trong lòng thấy sợ hãi. Đột nhiên, hắn không cười nữa. Đưa tay lên, như thể đang khoe bàn tay mà nàng đang nắm: “Ngươi có nghĩ rằng, chơi trò này có thể cảm hóa được ta không?”

Đồng tử Oanh Nhiên co lại, như bị đâm một nhát.

Từ Ly Lăng: “Cho dù ngàn năm sau chúng ta thật sự thành thân. Ngươi nghĩ, ngươi đối với ta mà nói, có gì đặc biệt sao?”

Oanh Nhiên: “…Ý chàng là sao?”

Từ Ly Lăng cười khẽ, lật tay lại nắm lấy tay nàng, dẫn nàng nhìn quanh rừng đầu người đang bao vây họ: “Biết những người này là ai không?”

Oanh Nhiên không dám nhìn.

“Đây đều là đồng tộc của ta, là máu mủ ruột thịt của ta.”

Tay kia của Từ Ly Lăng siết lấy gáy nàng, bắt nàng phải đối mặt với hai cái đầu người một nam một nữ gần họ nhất, hai cái đầu cực kỳ tươi mới.

Da của hai cái đầu này vẫn còn chút sắc máu, đồng tử đã giãn ra, nhưng không có sự vẩn đục của sự thối rữa, dường như vừa mới chết không lâu. Vẻ mặt họ dữ tợn, đôi mắt mở to đầy hận thù và sự khó tin. Mắt mở trừng trừng, phản chiếu bóng hình nàng và Từ Ly Lăng đứng giữa rừng đầu người.

Oanh Nhiên sợ đến nhắm mắt lại. Từ Ly Lăng kéo bàn tay nàng đang nắm tay hắn, chạm vào họ. Mái tóc dính nhớp lạnh lẽo của đầu người quấn lấy bàn tay đang nắm chặt của nàng và hắn, Oanh Nhiên nổi da gà, gần như muốn hét lên, mắng chửi Từ Ly Lăng.

Lại nghe Từ Ly Lăng nói: “Hai người này là cha mẹ ta.”

Oanh Nhiên sững người, mở mắt ra, nhìn hai cái đầu một lúc, rồi hỏi: “Là Thánh Ma… đã giết họ, rồi đặt họ ở đây sao?”

“Là ta.”

Từ Ly Lăng nói: “Là ta đã tự tay giết họ. Là ta đã tự tay chặt đầu họ, từng cái một, treo ở đây.”

Hắn buông Oanh Nhiên ra, vuốt ve cây thương duy nhất không có đầu người bên cạnh hai cái đầu, chỉ treo một mảnh vải rách nhuốm máu đã cũ: “Cái này, là của đệ đệ song sinh của ta. Ta và nó sinh cùng một ngày, là huynh đệ ruột thịt, nó không có thi thể…”

Hắn quay đầu lại, nhếch môi cười với Oanh Nhiên: “Bởi vì ta đã ăn thịt nó rồi.”

Môi Oanh Nhiên run rẩy, mặt hơi tái đi, không nói nên lời, một lúc lâu sau mới hỏi: “Tại sao?”

Từ Ly Lăng không trả lời, lại hỏi: “Ngươi nghĩ, cho dù ngươi là thê tử của ta ngàn năm sau, thì có thể làm được gì? Tất cả thân tộc của ta đều ở đây, ngươi có chắc chắn mình sẽ không trở thành một trong số họ không?”

Oanh Nhiên không trả lời, đối mặt với hắn, hốc mắt dần đỏ lên. Từ Ly Lăng cảm thấy vô vị, phất tay áo quay người rời đi. Oanh Nhiên bỗng nói: “Họ đã phản bội chàng.”

Bước chân của Từ Ly Lăng khựng lại.

Oanh Nhiên: “Họ đã tính kế chàng, làm hại chàng, nên chàng mới giết họ.”

Nàng vẫn còn nhớ, Hỉ Bá nói, vào sinh nhật 15 tuổi của hắn, lần đầu tiên trong đời cha mẹ hắn tổ chức sinh nhật cho hắn. Ngày hôm đó hắn đã cứu đệ đệ, nhưng họ lại hiến hắn cho ma.

Hắn rất khó khăn mới trốn thoát được, họ lại dẫn người đến vây giết hắn. Đệ đệ hắn đến trước, nói muốn đưa hắn trốn đi, hắn đã tin. Sau đó đã xảy ra chuyện gì, Hỉ Bá không biết, lúc đó nàng cũng không biết.

Bây giờ, nàng nghĩ nàng đã biết rồi. Khi hắn một lần nữa trao đi sự tin tưởng, ngay cả người đệ đệ song sinh mà hắn đã cứu cũng đã phản bội hắn.

Từ Ly Lăng quay đầu nhìn nàng. Nàng đứng tại chỗ nhìn hắn, trong mắt có ánh nước lấp lánh, như một hồ nước trong vắt.

Từ Ly Lăng nhếch môi: “Hình như ngươi luôn tìm cớ cho ta. Người là do Thánh Ma giết, hay là họ đã phản bội ta… Xem ra, ngươi rất khó chấp nhận phu quân của ngươi ngàn năm sau là một kẻ tội ác tày trời không thể tha thứ.”

Oanh Nhiên có chút tức giận, giận hắn suy đoán về mình như vậy: “Không phải.”

“Nếu đã sợ ta là kẻ ác đến thế, nếu như ngàn năm sau chúng ta thật sự thành thân —”

Từ Ly Lăng mỉa mai nói: “Mau chạy đi.”

Nói xong, hắn quay người rời đi. Oanh Nhiên lớn tiếng gào lên: “Không phải! Thiếp chỉ sợ chàng chịu ấm ức, không có ai để kể lể!”

Bước chân của Từ Ly Lăng dường như có hơi dừng lại, nhưng vẫn không quay đầu lại mà rời đi. Cứ như chưa từng do dự.

Oanh Nhiên tức đến lau nước mắt, liếc nhìn hai cái đầu người bên cạnh, oán giận lẩm bẩm một tiếng “Rõ ràng là cha mẹ ruột, tại sao lại đối xử với chàng như vậy chứ”, rồi lại hướng về phía Từ Ly Lăng mắng: “Đồ ăn cháo đá bát không biết điều!”

Nàng giậm chân chạy đi.

Sáng sớm, tình hình tuần tra trong Thánh Ma Thành được báo cáo lên cho Từ Ly Lăng.

Từ Ly Lăng hỏi: “Trong thành không có gì khác thường chứ?”

Ma tướng gật đầu: “Không có.”

Từ Ly Lăng phẩy tay ra hiệu cho ma tướng lui xuống.

Ma tướng tuân lệnh lui ra, trong lòng vẫn đang suy nghĩ: Huyền đạo bị đánh cho liên tiếp thất bại, tự lo thân mình còn chưa xong, đã không còn sức tấn công Thánh Ma Thành nữa. Trong thành có thể có gì khác thường chứ?

Đúng lúc này, bỗng nghĩ ra một chuyện, ma tướng dừng bước báo cáo lại: “Trong thành tuy không có gì khác thường, nhưng nữ quỷ lúc trước —”

Từ Ly Lăng ngước mắt lên.

Ma tướng: “Nữ quỷ đó tu vi thấp kém, các ma vệ không chắc đại nhân muốn xử lý nàng ta thế nào nên vẫn chưa bắt. Hai ngày nay nàng ta ở trong thành vẫn luôn hỏi các ma vệ về một loại linh thảo của Huyền đạo. Linh thảo đó chỉ có giá trị làm cảnh, có ma vệ không chịu nổi phiền phức, sáng nay đã nói cho nàng biết vị trí của linh thảo.”

Từ Ly Lăng: “Linh thảo gì?”

Ma tướng: “Là linh thảo mọc ở Vô Ưu Nguyên, tiểu ma cũng không biết tên nó. Nhưng linh thảo đó rất yếu ớt, vì linh mạch trong thành chuyển thành ma mạch, ma khí ngày càng đậm đặc, đã chết gần hết rồi.”

Trên Vô Ưu Nguyên, vầng trăng máu treo cao, chiếu rọi những ngọn cỏ khô bên rìa như địa ngục, hoang vắng thê lương vô cùng.

Giữa đồng cỏ, ánh huỳnh quang lấp lánh, trăm hoa thơm ngát, lay động trong gió, tựa như tiên cảnh.

So với địa ngục khô héo bên rìa, tạo thành một sự tương phản rõ rệt.

Oanh Nhiên đi sâu vào Vô Ưu Nguyên, ngồi xổm xuống xem những bông hoa tỏa ra ánh huỳnh quang, trên mặt hiện lên một nụ cười.

Cuối cùng cũng tìm thấy rồi, loài hoa mà Tiểu Hoàng nói, người dân huyện Vân Thủy ngàn năm trước đã dốc hết gia sản để chuẩn bị cho Từ Ly Lăng, loài hoa mà hắn yêu thích.

Hai ngày nay để tìm loài hoa này, nàng đã lơ lửng khắp nơi trong thành, hỏi han các ma vệ. Các ma vệ đều lờ nàng đi, đến hôm nay mới có một ma vệ mà nàng gặp hàng ngày nói cho nàng biết loài hoa này mọc ở Vô Ưu Nguyên, đã sắp tuyệt chủng rồi.

Những bông hoa gần rìa đã héo úa, Oanh Nhiên muốn những bông đẹp nhất, bèn tiếp tục bay vào sâu nhất trong Vô Ưu Nguyên. Bay thẳng đến khi không còn nhìn thấy cỏ khô, những nhụy hoa lay động trong ánh huỳnh quang như một biển huỳnh quang trong suốt rộng lớn.

Trong không khí không còn là ma khí và mùi máu tanh, mà tràn ngập một mùi hương thanh khiết đặc biệt.

Oanh Nhiên hít một hơi thật sâu, ngồi nghỉ một lúc giữa những bông hoa, sau đó bắt đầu hái hoa. Vừa hái, nàng vừa mắng: “Đồ ngốc Từ Ly Lăng! Đồ não tàn…”

“Tính tình gì mà như chó… Nếu lúc đầu thiếp gặp chàng của bây giờ, thiếp đã sớm đầu quân cho Huyền đạo rồi…”

“Đồ khốn nạn!”

Tuy miệng mắng, nhưng hoa thì vẫn hái, là hái về cho hắn. Một nửa, nàng muốn mang về cho Hoài Chân của mình. Nửa còn lại đem tặng cho Từ Ly Lăng của bây giờ.

Tuy hắn của bây giờ thật đáng ghét, nhưng dù sao cũng là phu quân của nàng ngàn năm trước mà. Nàng vẫn mong hắn có thể vui vẻ hơn một chút, dù chỉ là một chút thôi.

Từ Ly Lăng đến Vô Ưu Nguyên, câu đầu tiên nghe được, chính là “Đồ ngốc Từ Ly Lăng”.

Từ Ly Lăng cười lạnh, đi đến sau lưng nàng: “Sao còn chưa đi?”

Hắn lên tiếng đột ngột, làm Oanh Nhiên giật mình. Oanh Nhiên đảo mắt, vỗ vỗ vào trái tim đang đập loạn xạ: “Chàng đến đây làm gì?”

Từ Ly Lăng ngồi xuống bên cạnh: “Đây là địa bàn của ta, không có nơi nào ta không thể đến. Ngược lại là ngươi, ngươi hái những thứ này làm gì, Diệu Cảnh nghiên cứu ra những loài cỏ này có giá trị khác ngoài làm cảnh rồi sao?”

“Không có.”

Oanh Nhiên bực bội ném những bông hoa vừa hái trong tay cho hắn: “Hái hoa tặng chàng đó.”

Từ Ly Lăng không đưa tay ra nhận, hoa cỏ rơi đầy trên người hắn. Hắn liếc nhìn những đốm huỳnh quang rơi trên áo bào, nhặt một cành lên nghịch trong tay: “Vẫn đang chơi trò của ngàn năm sau à?”

Oanh Nhiên tiếp tục hái hoa, đáp qua loa: “Đúng đúng đúng, nghe người ta nói chàng của ngàn năm sau thích hoa này nên hái một ít mang về tặng cho chàng của ngàn năm sau.”

Từ Ly Lăng: “Ai nói?”

Oanh Nhiên: “Con chó chúng ta nuôi.”

Từ Ly Lăng nhìn nàng: “Hửm?”

Oanh Nhiên: “Thực ra là một con Đại Hoang Tiên Thú, nhưng trước đây thiếp vẫn luôn nghĩ nó là chó, nó cũng làm chó rất vui vẻ.”

Dừng một chút, nàng bổ sung: “Nó tên là Tiểu Hoàng.”

Từ Ly Lăng cười: “Ngươi đặt tên.”

Nụ cười của hắn không có ý gì khác, chỉ đơn thuần là bị chọc cười.

Oanh Nhiên “ừm” một tiếng, nghi hoặc hỏi lại: “Sao chàng biết?”

Từ Ly Lăng: “Ta sẽ không đặt tên cho chó là Tiểu Hoàng.”

Oanh Nhiên “chậc” một tiếng, nhấn mạnh từng chữ: “Ngàn năm sau, con chó của chúng ta tên là Tiểu Hoàng. Chúng ta còn có một con mèo tên là Đại Hoa.”

Từ Ly Lăng không nói gì nữa. Oanh Nhiên tò mò quay đầu lại nhìn hắn. Có lẽ vì đêm nay dịu dàng, biển hoa huỳnh quang này phủ lên hắn một lớp ánh sáng mềm mại, khiến vẻ mặt hắn cũng trở nên bình tĩnh và ôn hòa.

Giống như Từ Ly Lăng của ngàn năm sau.

Oanh Nhiên lại hái được một bó hoa nữa, cúi đầu nhìn, rồi lại nhìn Từ Ly Lăng, nàng đi đến trước mặt hắn, đưa hoa cho hắn. Từ Ly Lăng ngước mắt lên, đối mặt với ánh mắt nàng: “Ta của ngàn năm sau vẫn còn thích những loài cỏ này sao?”

Oanh Nhiên thầm nghĩ: Xem ra, chàng thật sự thích những loài hoa này.

Nàng đáp: “Thiếp không biết. Lúc đó chúng ta không gặp những loài hoa này. Thiếp cũng không hỏi chàng… Thiếp muốn đợi tìm được hoa rồi, cho chàng của lúc đó một bất ngờ.”

Từ Ly Lăng im lặng, nhận lấy bó hoa trong tay nàng, đặt bên cạnh, rút ra một cành, xé đi những cánh hoa như hoa lan, chỉ để lại một cọng cỏ, quấn nhụy hoa vào cọng cỏ rồi ngậm vào miệng.

Oanh Nhiên ngạc nhiên hỏi: “Cái này ăn được sao?”

Từ Ly Lăng không nói, giống như một thiếu niên ngậm cọng cỏ đuôi chó, thong thả ngồi trên đồng cỏ nhai cỏ, hóng gió đêm.

Oanh Nhiên lấy một cành, học theo cách của hắn dùng nhụy hoa quấn cọng cỏ, ngậm vào miệng nhai. Vừa vào miệng là mùi hương thanh khiết, tiếp theo là nước cốt chua chát, mang theo chút vị ngọt còn lại. Không tính là ngon, nhưng rất đặc biệt.

Oanh Nhiên bị vị chua làm cho bất ngờ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại. Từ Ly Lăng liếc nhìn nàng, bật cười thành tiếng. Oanh Nhiên nghĩ hắn đang trêu mình, bực bội ném cọng cỏ vào người hắn, quay người định tiếp tục hái hoa.

Từ Ly Lăng bỗng nói: “Biết loài cỏ này tên là gì không?”

Oanh Nhiên lắc đầu.

Từ Ly Lăng: “Cỏ Vô Cập.”

Động tác muốn tiếp tục hái hoa của Oanh Nhiên dừng lại.

Hắn lại lấy một cọng cỏ Vô Cập ngậm vào miệng: “Hồi nhỏ, ta thường ăn cái này… Ta của ngàn năm sau không nói cho ngươi biết sao?”

Câu hỏi của hắn có chút trêu chọc. Oanh Nhiên im lặng lắc đầu.

Cỏ Vô Cập.

Nàng còn nhớ, lần đầu tiên nghe tên loài cỏ này, là Hỉ Bá nói, vào ngày sinh nhật của Từ Ly Lăng, đệ đệ hắn đã cùng hắn đi hái cỏ Vô Cập. Chính tại nơi mọc cỏ Vô Cập — tất cả người thân của hắn đã phản bội hắn.

Oanh Nhiên nhìn quanh đồng cỏ mọc đầy cỏ Vô Cập, rất rộng lớn, không thấy đâu là bờ. Lớn đến mức, nàng có thể tưởng tượng ra năm đó, Từ Ly Lăng 15 tuổi mang theo vết thương chạy trốn dưới sự truy sát của thân tộc trên đồng cỏ không thấy điểm cuối này.

Không biết tại sao người thân đột nhiên đối xử với mình như vậy, không biết tại sao lần duy nhất cùng cha mẹ mừng sinh nhật lại thành ra thế này, không biết tại sao cứu đệ đệ, lại nhận lấy kết cục như vậy…

Oanh Nhiên đi đến ngồi bên cạnh hắn: “Bây giờ chàng còn thích cỏ Vô Cập không?”

Từ Ly Lăng không trả lời. Hắn nhai cỏ, nhìn vầng trăng máu treo cao.

Oanh Nhiên cùng hắn nhìn một lúc: “Có thể nói cho thiếp biết, tại sao lại đốt những cuốn sách đó không? Lúc thiếp tìm Hạc Tiêu Cửu Minh Quyết, thấy trên rất nhiều sách đều có bút tích của chàng.”

Có lẽ vì nhụy hoa quá mềm mại, gió đêm quá nhẹ nhàng, khiến người ta buông lỏng.

Từ Ly Lăng đáp: “Tất cả của Huyền đạo, đối với ta, đã không còn ý nghĩa gì nữa.”

Oanh Nhiên im lặng một lúc: “Họ chết lúc nào?”

Nàng không nói rõ, nhưng cả hai đều ngầm hiểu, “họ” mà nàng nói là ai.

Từ Ly Lăng: “5 ngày trước.”

Oanh Nhiên: “Họ đã tấn công chàng?”

Từ Ly Lăng: “5 ngày trước, ta ở Hoàng Dương Lũng, họ liên hợp với Huyền đạo phục kích, la hét rằng quyết định ban đầu của họ quả nhiên không sai, ta chính là tên súc sinh, họ vốn dĩ nên giết ta.”

“Một lần rồi lại một lần…”

Oanh Nhiên im lặng.

“Ta chán rồi.”

Hắn nằm xuống, chìm vào cỏ Vô Cập rồi nhắm mắt lại. Đây là khoảnh khắc không phòng bị nhất của hắn từ khi thành ma. Lúc này nếu nàng ra tay, chắc chắn có thể làm hắn bị thương.

Hắn nghĩ, nếu bây giờ nàng ám sát hắn, hắn cũng có thể giải quyết nàng một cách đơn giản. Nhưng nàng không làm vậy.

Oanh Nhiên nằm xuống bên cạnh hắn, nghiêng người ôm hắn vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve hắn: “Hoài Chân, hình như chàng chưa từng thay đổi… Ngàn năm sau, chàng cũng sẽ nói với thiếp, nếu thiếp gặp được chàng của ngàn năm trước, thì mau chạy đi.”

Nàng cười cười, hỏi: “Khoảng cách giữa lần gặp trước của chúng ta, đã bao lâu rồi?”

Vòng tay của nàng thay thế cho cỏ Vô Cập, bao bọc lấy hắn.

Từ Ly Lăng đáp: “38 năm.”

Hắn đã thành ma 50 năm rồi.

Thân tộc của hắn đã truy sát hắn 50 năm…

Gò má mềm mại của Oanh Nhiên áp vào đỉnh đầu hắn, nhẹ nhàng vỗ về hắn, giống như ngàn năm sau hắn dỗ nàng ngủ vậy.

“Còn 950 năm nữa, chúng ta sẽ gặp nhau.”

“Hoài Chân, hãy ngủ một giấc thật ngon, ngày mai sẽ đến rất nhanh… Thiếp sẽ ở bên cạnh chàng, đợi chàng ở ngàn năm sau…”

••••••••

Lời tác giả:

Ma đầu hất sách của chim nhỏ trông rất ngầu, nhưng chỉ cần chim nhỏ ôm nhẹ một cái, ma đầu liền dốc hết sức cũng không thể chống cự (bushi [đầu chó]). 

Chim nhỏ gặp ma đầu ngàn năm trước x [đáng thương].

 Chim nhỏ thuần phục chó điên âm hiểm √ [kính râm]. 

Chương sau cho chim nhỏ ăn thịt nướng, về rồi lại cho chim nhỏ ăn ngô nướng [xấu hổ].

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    1
  • Hôm nay:
    98
  • Tuần này:
    381
  • Tất cả:
    57633
Thiết kế website Webso.vn