Slide 1

Chương 36: “Vừa ở bên phu quân của nàng, lại vừa quyến rũ ta sao?”

Phu quân ta là ma đầu diệt thế
Chương 36: “Vừa ở bên phu quân của nàng, lại vừa quyến rũ ta sao?”
14 lượt đọc 824 lượt đọc truyện
~~~
Chương trước Chương tiếp
~ ❦ ~

Cảm giác căng thẳng bấy lâu nay trong lòng Oanh Nhiên cuối cùng cũng tan biến, để lại một sự mệt mỏi rã rời. Nàng tựa vào tường, quan tâm hỏi: “Chàng còn thấy khó chịu ở đâu không?”

Từ Ly Lăng không trả lời mà hỏi ngược lại: “Cảm ơn nàng đã chăm sóc ta ba ngày qua. Nàng muốn được báo đáp thế nào?”

Oanh Nhiên sững người, đôi mắt nàng mở to: “Chàng có ý gì đây?” 

Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, khuôn mặt đầy chú ấn của Từ Ly Lăng trông càng thêm tà ác như quỷ dữ. Hắn còn chưa kịp mở miệng, đôi mắt nàng đã đỏ hoe, nàng uất ức trừng mắt nhìn hắn: “Chàng cho rằng thiếp cứu chàng cũng là đang tính kế chàng sao?”

Lúc trước gặp nhau, hắn nói vậy cũng đành, vì quả thật nàng tiếp cận hắn là có mục đích. Nhưng lần này, nàng hoàn toàn không có suy nghĩ đó, chỉ một lòng một dạ chăm sóc hắn. Nàng chỉ nghĩ rằng, trước đây khi nàng không khỏe, hắn đã hết lòng chăm sóc nàng, vậy nên nàng cũng phải đối tốt với hắn.

Nàng chưa bao giờ vất vả đến thế... à không, trước khi thành thân cũng từng vất vả như vậy, nhưng sau khi thành thân thì chưa bao giờ. Vậy mà hắn vẫn nghĩ xấu cho nàng? Mấy ngày nay Oanh Nhiên luôn kìm nén, muốn khóc cũng không dám khóc. Giờ đây, nước mắt bỗng tuôn rơi, nàng quay mặt đi, lấy tay che mặt khóc nức nở.

Từ Ly Lăng mấp máy môi, không nói nên lời. Hắn bước đến trước mặt nàng: “Ta chỉ hỏi nàng muốn báo đáp thế nào, chứ có nghĩ xấu cho nàng lúc nào.”

Tiếng khóc của Oanh Nhiên ngưng lại, nàng ngẩng đôi mắt đẫm lệ lên: “Không phải chàng đang mỉa mai thiếp sao?”

Từ Ly Lăng hỏi lại: “Ta mỉa mai nàng lúc nào?”

Chẳng lẽ là nàng đã nghĩ nhiều rồi sao? Oanh Nhiên đảo mắt, đột nhiên cảm thấy hơi ngượng ngùng. Nhưng khi bỏ tay áo xuống, nàng lại khẽ hừ một tiếng: “Chỉ trách chàng trước đây cứ mở miệng là toàn lời châm chọc mát mẻ.” Dù sao cũng không phải lỗi của nàng.

Từ Ly Lăng dường như thấy buồn cười, khẽ “chậc” một tiếng: “Không cần báo đáp thì thôi vậy.”

Oanh Nhiên vội nói: “Thiếp muốn.”

Từ Ly Lăng: “Hết rồi.”

Oanh Nhiên níu lấy áo hắn: “Thiếp muốn!”

Từ Ly Lăng cụp mắt nhìn nàng. Oanh Nhiên đối mắt với hắn một lúc, rồi đột nhiên bật cười, trong lòng cũng nhẹ nhõm đi nhiều. Lúc này nàng mới để ý, hắn chỉ mở một mắt. Trong bóng tối, con mắt đó trông không giống màu đen, mà như là màu vàng kim.

Oanh Nhiên nhìn chằm chằm hắn: “Chàng còn khó chịu ở đâu nữa không?”

Từ Ly Lăng thản nhiên đáp: “Ta không chết được đâu.”

Oanh Nhiên mắng hắn: “Đừng có nói mấy lời chết chóc đó.” Rồi nàng lại hỏi: “Mắt chàng bị sao vậy? Để thiếp xem nào.” Nàng kéo vạt áo hắn, bảo hắn ngồi xuống. Nàng mệt rồi, không muốn đứng dậy nữa.

Thế nhưng Từ Ly Lăng lại giật áo lại, đi sang một bên. Oanh Nhiên không vui: “Chàng làm gì thế? Thiếp không được xem sao?”

Từ Ly Lăng: “Không có gì đáng xem cả, vài ngày nữa sẽ ổn thôi.”

Oanh Nhiên: “Vậy còn chú ấn trên người chàng thì sao?”

Từ Ly Lăng: “Vài ngày nữa sẽ ổn thôi.”

Oanh Nhiên liếc xéo hắn. Hắn ngồi ở một góc khác của ngôi miếu, cả người chìm trong bóng tối, chỉ để lộ một dáng hình mờ ảo. Vừa nãy khi nàng mới tỉnh, dường như hắn cũng không muốn đối diện với nàng, lúc bắt đầu nói chuyện còn quay lưng lại. Oanh Nhiên thầm nghĩ, có lẽ hắn rất không thích dáng vẻ này của mình.

Oanh Nhiên nhớ lại lúc hắn hôn mê bất tỉnh, tiếng hét xé lòng, liên tục gọi tên cha mẹ mà hắn đã tự tay giết chết... Thân thể đầy chú ấn thế này, hắn mà thích mới là lạ. Oanh Nhiên không hỏi nữa, tránh chạm vào vết sẹo trong lòng hắn.

Trời dần tối, nàng nhóm một đống lửa. Mấy ngày nay chăm sóc hắn, nàng không có thời gian chăm chút cho bản thân, lúc này mới múc nước sạch về để tắm rửa qua loa. Từ Ly Lăng vẫn ngồi trong bóng tối, dù trong miếu đã có ánh lửa, cũng chỉ soi sáng được vạt áo của hắn. Nhưng Oanh Nhiên có thể cảm nhận được, hắn vẫn luôn nhìn nàng.

Nàng quay người đi: “Chàng không cho thiếp xem chàng, thì cũng đừng nhìn thiếp.”

Từ Ly Lăng không đáp lại. Một mình trêu chọc thì thật vô vị, Oanh Nhiên quay hẳn lưng lại, không thèm để ý đến hắn nữa.

Đêm đã khuya, nàng nằm xuống tấm phướn đã trải sẵn, chuẩn bị ngủ. Vừa nhắm mắt, nàng bỗng nghĩ đến điều gì đó, bèn hỏi: “Thiếp ngủ rồi chàng có bỏ đi không?”

Hắn đã im lặng rất lâu, lúc này lại trả lời nàng.

“Không đâu.”

Khóe môi Oanh Nhiên cong lên, nàng nhắm mắt lại.

Nửa mê nửa tỉnh, nàng chợt giật mình, nghĩ đến điều gì đó bèn tỉnh dậy hỏi Từ Ly Lăng: “Lúc nãy chàng nói thiếp chăm sóc chàng ba ngày? Sao chàng biết là ba ngày?”

Trong bóng tối im lặng một lát, rồi giọng nói khàn khàn của Từ Ly Lăng vang lên: “Nàng nghĩ ai cũng có thể mang ta đi được sao?”

Lúc đó ý thức hắn không rõ ràng, nhưng cảm nhận về thế giới bên ngoài và bản năng giết người vẫn còn. Oanh Nhiên hiểu ý, mím môi cười rồi lại nằm xuống. Một đêm ngon giấc.

Sáng sớm hôm sau, Oanh Nhiên tỉnh dậy, nghe thấy có người đang nói chuyện. Nàng thầm nghĩ, chẳng lẽ là người của Ma đạo đến tìm Từ Ly Lăng? Nàng không có ý định nghe lén họ nói gì.

Nhưng rồi nàng chợt nghe thấy một giọng nói già nua kích động: “Thật sao?”

Từ Ly Lăng: “Tất nhiên.”

Oanh Nhiên lập tức tỉnh táo hẳn, nhìn về phía có tiếng nói. Giữa nền trời xanh nhạt, nàng thấy hai bóng người đứng ở cửa. Một người cao gầy, tóc đen xõa dài. Là Từ Ly Lăng. Một người lưng hơi còng, rõ ràng đã già. Là Trương Hạnh Sinh!

Oanh Nhiên vội vàng ngồi dậy: “Lão trượng, sao ông lại đến đây? Hai người đã nói gì vậy?”

Trương Hạnh Sinh: “Ta về nghiên cứu lại chú ấn trên người công tử, đến đây là muốn xác thực suy đoán của mình. Nhưng vừa rồi công tử đã nói cho ta biết, suy đoán của ta là sai rồi.”

Oanh Nhiên thầm nghĩ, e rằng hai người không chỉ nói những chuyện này. Nàng đi đến bên cạnh Từ Ly Lăng, dùng ánh mắt chất vấn xem hắn đã làm chuyện gì mờ ám.

Hắn chỉ cười mà không nói. Trăng lạnh chưa tàn, ánh sáng trong veo rọi lên người hắn, càng làm nổi bật vẻ tà khí yêu dị của hắn.

Oanh Nhiên hỏi thẳng: “Vừa rồi chàng đã hứa gì với lão trượng?”

Trương Hạnh Sinh mím chặt môi, lộ ra vẻ căng thẳng.

Từ Ly Lăng nói với Trương Hạnh Sinh: “Về đi, thời gian của ông không còn nhiều đâu.”

Trương Hạnh Sinh vui mừng ra mặt, vâng một tiếng rồi chạy đi. Đợi Trương Hạnh Sinh đi rồi, Oanh Nhiên lại hỏi: “Hai người đã nói gì?”

Từ Ly Lăng: “Ông ta muốn thành ma.”

Oanh Nhiên kinh ngạc: “Ông ấy muốn thành ma? Sao có thể chứ?”

Từ Ly Lăng đi vào bóng tối: “Sao lại không thể?”

Oanh Nhiên định trả lời, nhưng lời đến bên miệng, lại cảm thấy lý do nào cũng không hợp lý. Phải rồi, tại sao Trương Hạnh Sinh lại không thể chọn làm ma? Vì ông ấy đã già ư? Hay vì ông ấy là một đại phu? Chẳng lẽ vì những điều đó mà ông ấy tuyệt đối không thể có ý định thành ma sao?

Oanh Nhiên hỏi: “Tại sao ông ấy lại muốn thành ma?”

Từ Ly Lăng: “Ta không biết. Đợi lần sau ông ta đến, nàng có thể tự hỏi.”

Oanh Nhiên ngạc nhiên: “Không biết mà chàng cũng đồng ý sao?”

Từ Ly Lăng: “Tại sao ta lại không đồng ý?”

Oanh Nhiên ngồi về chỗ của mình, miệng lẩm bẩm: “Chàng rất ủng hộ Ma đạo sao?”

Từ Ly Lăng im lặng. Oanh Nhiên không nói nữa, có chút không vui mà quay lưng lại với hắn. Lúc này Từ Ly Lăng mới trả lời nàng: “Chẳng có gì là ủng hộ hay không ủng hộ cả.”

Oanh Nhiên: “Vậy tại sao chàng lại đồng ý với ông ấy? Chắc không phải vì lòng tốt đâu nhỉ.”

Từ Ly Lăng thản nhiên nói: “Không phải lòng tốt, là ác ý.”

Lời này nói ra như đùa, Oanh Nhiên bĩu môi. Nhưng nghĩ kỹ lại, nàng giật mình nhận ra đây có thể là sự thật. Hắn vì ác ý mà kéo người khác vào Ma đạo. Oanh Nhiên quay lại lườm hắn một cái rồi nằm xuống, giống như một con thỏ nhỏ vừa tức giận lại vừa lười biếng.

Từ Ly Lăng nhìn nàng trong bóng tối, khóe môi khẽ cong lên.

Trời dần sáng, lại là một ngày nắng đẹp. Oanh Nhiên sợ mặt trời nên ngủ một giấc dài trong bóng tối. Nàng cứ ngủ rồi lại tỉnh, thầm nghĩ quỷ thích ngày ngủ đêm ra ngoài cũng không phải không có lý do. Ban ngày không ra ngoài được, ngoài ngủ ra thì còn làm gì được nữa?

Từ Ly Lăng cũng không ra ngoài, vẫn yên lặng ngồi trong bóng tối. Mỗi lần Oanh Nhiên tỉnh lại đều có thể cảm nhận được hắn đang nhìn nàng. Thỉnh thoảng nàng sẽ mơ màng hỏi hắn một câu: “Chàng không ngủ sao?” rồi lại rước lấy một trận cười của hắn. Nàng khẽ hừ một tiếng, nhắm mắt ngủ tiếp.

Ngày tháng cứ thế trôi qua hai ngày, vô cùng nhàn nhã. Oanh Nhiên dự định sẽ ở lại ngôi miếu này cho đến khi Thần Nữ đưa nàng về. Chỉ là chú ấn trên người Từ Ly Lăng không có dấu hiệu suy giảm, nàng không nhịn được hỏi: “Còn mấy ngày nữa chú ấn này mới tan đi?”

Từ Ly Lăng im lặng một lát, rồi nói: “Sao, chướng mắt nàng rồi à?”

Thật là một giọng điệu mỉa mai quen thuộc. May mà hắn không dùng giọng điệu này nói chuyện với nàng ngay ngày đầu tiên tỉnh lại, nếu không nàng thật sự sẽ cãi nhau một trận to với hắn, rồi không bao giờ muốn gặp lại hắn nữa. Oanh Nhiên bĩu môi, trêu chọc hắn: “Chứ còn gì nữa, mắt chàng cũng kỳ lạ, đáng sợ lắm.” Nàng cảm thấy con mắt mở ra của hắn không phải màu đen, nhưng hai ngày nay nhìn hắn cũng không nhìn ra manh mối gì.

Từ Ly Lăng không đáp lời, im lặng ngồi trong bóng tối như một pho tượng, không nhìn nàng nữa. Oanh Nhiên quay đầu ngủ tiếp. Hai ngày nay nàng ngủ quá nhiều, sự mệt mỏi mấy ngày trước đã hoàn toàn tan biến, ngủ cũng không sâu giấc nữa, thường xuyên ở trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh.

Khi Oanh Nhiên tỉnh lại lần nữa, đêm đã khuya, ngoài miếu có mưa nhỏ. Tiếng mưa lanh lảnh, rất dễ ru ngủ. Nàng trở mình định ngủ tiếp, nhưng thật sự không ngủ được nữa. Nếu cứ ngủ tiếp, nàng sợ rằng sáng ngày mai nàng chỉ có thể nhàm chán ngồi đợi đêm xuống.

Nàng ngồi dậy, liếc trộm về phía Từ Ly Lăng. Từ lúc nàng trêu chọc hắn, hắn không nói chuyện với nàng nữa. Giận rồi sao? Oanh Nhiên nghĩ, có lẽ hắn thật sự rất để ý đến những chú ấn đó, nàng không nên nói như vậy.

Oanh Nhiên khẽ gọi hắn: “Hoài Chân, chàng ngủ chưa?”

Trong miếu yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rả rích. Oanh Nhiên bất lực mím môi, thầm nghĩ ngày mai sẽ xin lỗi hắn vậy. Nàng tựa vào tường, ngơ ngẩn nhìn về phía Từ Ly Lăng. Bên đó một màu đen kịt, áo choàng và tóc của hắn cũng đều là màu đen, khó phân biệt với màn đêm. Nhưng nàng là quỷ, thị lực vốn tốt, rất nhanh đã thích ứng với bóng tối, cũng nhìn rõ bóng người ở đó.

Hắn nằm trên đất, quay lưng về phía nàng, cả người căng cứng, thân hình hơi cong lại, khẽ run rẩy...

Lông mày Oanh Nhiên dần nhíu lại, vội vàng bò dậy chạy về phía hắn: “Hoài Chân, Hoài Chân, chàng sao vậy?” 

Chú ấn lại phát tác sao? Nàng chạy đến bên cạnh hắn, định đỡ hắn dậy.

Nhưng hắn lại đang tỉnh táo. Tay nàng vừa đặt lên vai hắn đã bị hắn hất ra. Hắn quả thật có bản lĩnh giết người vào lúc này. Lực hất tay của hắn khiến nàng thậm chí không có cơ hội giằng co. Oanh Nhiên sững người, nghe thấy giọng nói khàn khàn trầm thấp của hắn: “Đi ra.”

Nàng nghĩ hắn đau đớn khó chịu mới như vậy, trước đây khi nàng khó chịu cũng không kiềm chế được mà nổi nóng với Từ Ly Lăng. Nàng lại đến đỡ hắn: “Là chú ấn phát tác sao? Thiếp phải làm sao để giúp chàng?”

Từ Ly Lăng bật cười, quay người lại nhìn chằm chằm nàng: “Giúp ta?”

Trong bóng tối, thân thể đầy chú ấn của hắn vốn đã giống như tà ma. Đôi mắt hắn, cũng thật sự như trực giác của nàng, không phải màu sắc bình thường. Mắt trái của hắn có con ngươi màu vàng kim trong suốt, nhưng lòng trắng lại bị ô uế, nửa con mắt bị nhuộm một lớp sương mù đen kịt. Mắt phải thì đã hoàn toàn bị khắc chú ấn, lòng trắng đen kịt như vực sâu, con ngươi đỏ như máu, ánh lên màu đỏ tươi kỳ dị.

Ngay cả Oanh Nhiên cũng bị dọa đến cứng đờ người trong giây lát, đồng tử co lại.

Từ Ly Lăng nhếch môi, khóe miệng nở một nụ cười mỉa mai, rồi quay người đi không thèm để ý đến nàng nữa. Đôi môi hắn mím chặt, không nói một lời, như thể không có gì bất thường. Chỉ có những vết máu không ngừng rỉ ra mới chứng minh phản phệ của chú ấn vẫn chưa dừng lại.

Oanh Nhiên hoàn hồn, lại hỏi: “Thiếp phải làm sao để giúp chàng đây?”

Từ Ly Lăng: “Nàng ngủ đi.” 

Giọng hắn nghe qua thì bình tĩnh và mỉa mai, nhưng nếu nghe kỹ mới phát hiện, âm cuối của hắn vì đau đớn không thể kiềm chế được mà khẽ run. Vậy mà hai đêm trước nàng hoàn toàn không nhận ra, còn tưởng hắn đã thật sự khỏe lại.

Oanh Nhiên nắm lấy tay hắn, dịu dàng nói: “Ban ngày thiếp chỉ đùa với chàng thôi, thiếp không có chê chàng chướng mắt đâu.”

Từ Ly Lăng không nói gì. Oanh Nhiên đột nhiên có chút hối hận, tại sao ban ngày lại cãi nhau với hắn. Lại giận hắn vì nàng đùa mà hắn lại giận dỗi với nàng. Nàng có chút sốt ruột: “Thiếp thật sự không có ý đó.”

Từ Ly Lăng vẫn không nói gì. Cái tính này giống hệt Từ Ly Lăng của ngàn năm sau, lúc cãi nhau với nàng, không phải là im lặng thì cũng là buông lời mát mẻ. Oanh Nhiên tức đến mức muốn véo hắn một cái, nhưng lại biết rõ lúc này hắn đang đau đớn đến nhường nào. Nàng vừa thương xót cho dáng vẻ này của hắn, lại vừa giận hắn, liên tục nói: “Thiếp thật sự không có... Chàng muốn thiếp nói thế nào mới tin... Chàng muốn giận thiếp, đợi phản phệ qua đi rồi hẵng giận. Sao phải dỗi vào lúc này, chẳng phải chỉ làm chàng thêm đau thôi sao?”

“Không có cách nào giảm đau sao?”

“Hay là sao? Chàng nói gì đi chứ.”

Oanh Nhiên sốt ruột, hai tay chống bên cạnh hắn, cúi người nhìn hắn một lúc, rồi đột nhiên cúi đầu, hôn nhẹ lên mắt phải của hắn.

Cơ thể hắn cứng đờ, mở mắt nhìn nàng: “Nàng làm gì vậy?”

Oanh Nhiên: “Thiếp đã nói thiếp không chê chàng, chàng giận dỗi với thiếp làm gì?” Nàng biết, hắn chưa bao giờ để tâm đến vẻ ngoài. Điều hắn để tâm lúc này là ý nghĩa mà chú ấn này đại diện. Đối với hắn, đó có lẽ là sự tuyệt vọng có thể che lấp cả nỗi đau, là sự phản bội của người thân.

Oanh Nhiên cúi đầu, lại nhẹ nhàng hôn lên mắt hắn: “Thiếp vốn định sáng mai sẽ xin lỗi chàng.”

Lông mi Từ Ly Lăng khẽ run: “Không cần xin lỗi.”

Oanh Nhiên: “Chàng vẫn còn giận thiếp sao?”

Từ Ly Lăng: “Không giận.”

Khóe môi Oanh Nhiên nở nụ cười: “Còn đau không?”

Từ Ly Lăng: “Qua nửa đêm sẽ ổn.”

Oanh Nhiên: “Làm sao để giảm đau?”

Từ Ly Lăng: “Quen là được.”

Oanh Nhiên sững người, có chút nghẹn ngào, nhẹ nhàng vuốt tóc hắn: “Đau như vậy, làm sao mà quen được?”

Từ Ly Lăng không đáp: “Nàng định cứ thế này nói chuyện với ta sao?”

Oanh Nhiên lúc này mới để ý đến tư thế của mình, gần như là sắp nằm đè lên người hắn, mũi sắp chạm vào mũi hắn. Quả thật rất đường đột. Tai nàng hơi nóng lên, nhưng nghĩ lại, nàng nói: “Thiếp cứ nói chuyện như vậy, không được sao?” Nàng nghĩ, lúc đau đớn, phân tán sự chú ý luôn là cách tốt nhất.

Giống như lúc nhỏ, khi bị cha dùng thước kẻ đánh, nàng sẽ luôn nghĩ đến những chuyện ở thời hiện đại. Giống như sau khi thành thân, khi nàng không khỏe, Từ Ly Lăng sẽ đến bên cạnh nàng. Hắn sẽ ôm nàng dỗ dành, sẽ kể cho nàng nghe những câu chuyện không đầu không cuối, thậm chí còn kể chuyện phiếm cho nàng nghe — ví dụ như ông chủ tiệm sách nơi hắn làm việc giấu tiền riêng bị vợ phát hiện, lúc đi làm đã lén khóc sau quầy sách. Oanh Nhiên nghĩ đến những chuyện đó, liền bật cười.

Từ Ly Lăng: “Nàng thật không nói lý lẽ.”

Oanh Nhiên: “Thiếp cần gì phải nói lý lẽ với chàng?”

Từ Ly Lăng nhắm mắt lại, không nói gì nữa, nhưng khóe môi lại có một đường cong nhàn nhạt. Cứ chống tay như vậy thật mỏi, nàng thu tay lại nằm xuống bên cạnh hắn, nắm lấy tay áo hắn, tỏ ý mình vẫn đang ở bên cạnh hắn.

Trong miếu yên tĩnh, ngoài miếu tiếng mưa như tấu nhạc. Trong sự yên tĩnh đó, Oanh Nhiên thăm dò hỏi: “Chú ấn trên người chàng, rốt cuộc là sao?”

Từ Ly Lăng lạnh lùng mỉa mai: “Không phải nàng đã thành thân với ta của ngàn năm sau sao? Sao lại không biết?”

Oanh Nhiên giận hắn: “Chàng còn nói nữa!” Rõ ràng không tin, lại cứ lấy chuyện này ra để trêu chọc nàng.

Từ Ly Lăng bật cười, sau đó giọng điệu trở nên nhàm chán, ngắn gọn rõ ràng: “Có người lừa ta về Từ Ly Thành, rồi cứ thế khắc lên.”

“Có người” đó, là cha mẹ hắn sao... 

Oanh Nhiên: “Khắc lên như thế nào?”

Từ Ly Lăng: “Mắt.” Hắn quay mặt lại, mở mắt nhìn nàng, giọng điệu bình thản như ngàn năm sau hắn kể chuyện phiếm cho nàng nghe vậy: “Trước tiên, họ khoét nhãn cầu ra, sau đó đặt vào ma nhãn đã được nuôi cấy sẵn, rồi —”

Rồi, dùng búa Nguyên Linh và chày Huyền Thiên, giống như xăm mình, từng chút một gõ lên mắt để khắc chú ấn. Chú ấn sẽ ngấm vào huyết mạch cốt tủy, nứt ra từ trong da thịt, in dấu lên khắp nơi, từ xương cốt cho đến da.

Hắn không nói nữa. Bởi vì mắt nàng đã đỏ hoe.

Giọng Oanh Nhiên có chút nghẹn ngào: “Sau đó thì sao?”

Từ Ly Lăng: “Sau đó thì khắc xong.”

Không có thêm sự tra tấn nào nữa, Oanh Nhiên cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng cũng chỉ là một chút thôi. Nàng đưa tay lên, muốn nhẹ nhàng vuốt ve mắt hắn, nhưng sợ hắn đau, cuối cùng vẫn không chạm vào: “Đây không phải là mắt của chàng sao? Mắt của chàng đâu rồi?”

“Mắt phải ở Diệu Cảnh, mắt trái họ chưa kịp khoét.”

Lông mày Oanh Nhiên nhíu chặt, trong lòng thầm mắng vài câu chửi thề, nhưng giọng nói với hắn vẫn dịu dàng: “Vậy chàng có nhìn thấy không?”

“Ừm. Nhưng mà…”

“Hửm?”

Từ Ly Lăng cuối cùng không nói, chỉ sợ nàng lại khóc: “Sao nàng lại hay khóc thế.”

Oanh Nhiên bĩu môi, không muốn để ý đến hắn. Nhưng nàng vẫn còn muốn hỏi: “Mắt ban đầu của chàng là màu vàng kim sao?”

Từ Ly Lăng: “Là do Tịnh Linh Thánh Thể dẫn đến Thánh Linh hiển linh, bình thường sẽ không như vậy.”

Oanh Nhiên nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu vàng kim của hắn, màu vàng đó rất trong suốt, như một viên ngọc quý trong dải Ngân Hà, chỉ là bị chú văn nhuộm màu, trở nên lốm đốm. Oanh Nhiên chợt thấy quen mắt, nghĩ đến một chuyện: “Thiếp đã từng thấy màu vàng kim giống mắt chàng ở nơi khác.”

Từ Ly Lăng: “Hửm?”

Oanh Nhiên đưa ngón tay ra, khẽ chỉ vào mắt hắn: “Phu quân của thiếp đã làm cho thiếp một cây pháp trượng, ở trong cùng của đầu trượng, có màu vàng kim như thế này. Rất đẹp, là bảo vật chàng lấy từ chỗ Thánh nữ Thiên Túc Cung về nấu chảy ra.”

Từ Ly Lăng lộ ra vẻ hứng thú, hắn nghiền ngẫm: “Nàng có biết nàng đang nói gì không?”

Oanh Nhiên không hiểu: “Sao vậy?”

Từ Ly Lăng: “Nàng có một cây pháp trượng nấu chảy từ loại vàng kim này sao?”

“Ừm, lần sau thiếp mang cho chàng xem nhé?” Oanh Nhiên mỉm cười nhìn vào mắt hắn: “Đẹp như mắt của chàng vậy.”

Từ Ly Lăng cười lạnh, chợt không biết nghĩ đến điều gì, ra vẻ đăm chiêu: “Làm pháp trượng... cũng không tệ.”

Oanh Nhiên: “Chàng nói gì?”

Từ Ly Lăng: “Ta nói, hòa ly với phu quân của nàng đi.”

Oanh Nhiên nhíu mày: “Chàng có ý gì?”

Từ Ly Lăng: “Nàng định vừa ở bên phu quân của mình, vừa quyến rũ ta sao?”

Oanh Nhiên phản ứng lại, hắn vẫn không cho rằng hắn sẽ là phu quân của nàng. Nàng cong môi, lắc đầu: “Thiếp không hòa ly đâu.”

Từ Ly Lăng nhắm mắt lại, không nói gì nữa. Oanh Nhiên thấy thần thái hắn bình thản, cơ thể cũng thả lỏng, bèn hỏi: “Chàng còn đau không?”

Từ Ly Lăng: “Không đau.”

Vừa dứt lời, eo hắn chợt bị siết chặt. Oanh Nhiên ôm lấy hắn, ghé vào tai hắn nói: “Bởi vì là chàng mà.” 

Thiếp không hòa ly với phu quân của thiếp, bởi vì phu quân của thiếp chính là chàng.

Hơi thở của nàng theo lời nói mà rơi xuống vành tai hắn.

••••••••

Lời tác giả:

Tại sao chim nhỏ không đoán ra được pháp trượng của nàng và đôi mắt của ma đầu có liên quan đến nhau. Bởi vì Từ Ly Lăng đã nói đó là “Thánh Linh hiển linh”, mà pháp trượng của nàng cũng được nói là làm từ thánh vật, nên việc thánh vật có Thánh Linh hiển linh là chuyện rất bình thường. 

Và — tình tiết sau này sẽ tiếp tục tiết lộ quá khứ của ma đầu, chim nhỏ chắc chắn sẽ đau lòng vì hắn. Hai người họ là tình yêu đến từ hai phía, chim nhỏ cứu rỗi đại ma đầu, ngăn cản hắn hủy diệt thế giới. Bạn đọc nào không chấp nhận được có thể dừng lại đúng lúc nhé [ôm].

Ngay từ khi mở truyện, trong phần giới thiệu tôi đã luôn nhấn mạnh đây không phải truyện nữ cường, nữ chính trong giới thiệu cũng là người sống một cuộc đời bình dị mắt nhắm mắt mở và chưa bao giờ thay đổi. Chương đầu tiên cũng đã nói rõ nhân sinh quan của nàng là sống một cuộc đời vui vẻ của riêng mình. Nếu bạn muốn xem nàng tỏa sáng trong các trận chiến, tu tiên, rèn luyện, thăng cấp các kiểu, thì trong lời tác giả ở các chương trước khi vào VIP tôi cũng đã nhấn mạnh hai lần trong hai chương là sẽ không có đâu. Cuộc sống của chim nhỏ về cơ bản là sống cuộc đời của chính nàng.

Nhìn vào chuyên mục của tôi chắc các bạn cũng thấy, sức lực của tôi có hạn, năm ngoái tôi thậm chí còn không mở truyện mới. Bởi vì hiện tại nếu chưa chuẩn bị kỹ càng thì tôi không dám bắt đầu. Tôi cũng đọc truyện nên tôi biết cảm giác khó chịu khi tác giả drop truyện. Mà khoảng thời gian này, gần như ngày nào tôi cũng phải vực lại tinh thần sau khi đọc bình luận, đến 2 - 3 giờ sáng, thậm chí 4 - 5 giờ sáng mới ngủ được. Tôi thật sự không còn sức lực để xem những điều mà tôi đã nói đi nói lại rất nhiều lần nhưng vẫn bị chửi bới, tranh cãi.

Tôi chỉ có thể nói là tôi thích chim nhỏ, sự lương thiện, lạc quan và cái tôi kiên định của nàng là điều tôi luôn hướng tới. Nhưng Từ Ly Lăng thì không. Nói một câu khó nghe, cho dù Từ Ly Lăng chết đi, chim nhỏ vẫn có thể sống một mình. Cho dù Từ Ly Lăng chưa từng xuất hiện trong cuộc đời nàng, cuộc sống của nàng vẫn sẽ vui vẻ. Nàng sống một mình cũng sẽ rất hạnh phúc, chỉ là có thể sẽ là một niềm hạnh phúc khác với khi ở bên Từ Ly Lăng. Bởi vì hạnh phúc của nàng không phải đến từ Từ Ly Lăng, mà là nàng biết cách tự khiến mình hạnh phúc. Từ Ly Lăng cũng là vì gặp được nàng mới có được khả năng hạnh phúc như bây giờ. Cho nên tôi không hiểu tại sao có người lại nói nàng tồn tại là vì nam chính. Nhưng nếu không có chim nhỏ, Từ Ly Lăng nhất định sẽ chết.

Thậm chí tôi đã tự tưởng tượng ra câu chuyện nếu Từ Ly Lăng không gặp được chim nhỏ. Từ Ly Lăng sẽ từng bước chìm trong đau khổ và giày vò, còn chim nhỏ, giống như hàng vạn người bình thường khác nhưng vẫn là chính nàng, sống giữa nhân gian, sống cuộc đời nhỏ bé của riêng mình. Nàng không quen biết Từ Ly Lăng, việc hắn đau khổ, bị giày vò, muốn hủy diệt thế giới ra sao cũng chẳng liên quan đến nàng. Nàng vẫn vui vẻ trong sự bình dị, còn Từ Ly Lăng lại cố chấp bước đến con đường tự hủy trong sự tê dại.

Đoạn này tôi đã xóa đi viết lại nhiều lần, không muốn làm mất lòng bất cứ ai. Nhưng vẫn phải nói rằng, nếu không thích thì thật sự không cần phải gượng ép. Tấn Giang có rất nhiều truyện hay, chúc mọi người đều tìm được món ăn tinh thần hợp khẩu vị [ôm].

Về truyện này, vì tôi đã chuẩn bị từ trước khi viết, trữ được rất nhiều bản thảo, nên truyện vẫn sẽ được cập nhật bình thường. Mọi người cũng không cần lo truyện sẽ bị ảnh hưởng bởi bình luận, câu chuyện đã được định sẵn từ lâu rồi, tôi sẽ không thay đổi câu chuyện mà tôi yêu thích, và hiện tại tôi cũng không thể thay đổi được.

Hy vọng những lời lảm nhảm này không ảnh hưởng đến việc đọc truyện của các bạn.

Thật sự cảm ơn các bảo bối đã yêu thích câu chuyện này.

••••••••

Sau đây là một vở kịch nhỏ (Tôi đã muốn đăng cái này từ lâu lắm rồi…):

Thánh Ma không cho ngươi ôm, ngươi có ôm không? Nhanh nói đi. 

Chết cũng phải ôm. 

Vậy bị Thánh Ma bắt được thì làm sao? Không thể nào giết ngươi được. Hắn thậm chí còn không quở trách nặng lời, chỉ cảnh cáo các ngươi không được ôm chim nhỏ nữa thôi. Bởi vì đây không phải là vi phạm nghiêm trọng, các bé ạ, nó có cấp độ của nó, hắn cho ngươi ôm hai cái thơm hai cái, chẳng lẽ còn đánh ngươi sao. 

Trước tiên nhìn ta đây, vậy nếu bị Thánh Ma bắt được thì làm sao? 

Lần đầu tiên Thánh Ma bắt được thường sẽ nói thế này, không được ôm chim nhỏ đó nữa đâu. Biểu cảm của hắn nhất định sẽ rất nghiêm nghị, nói là không được ôm nữa. Nhưng Thánh Ma nói không được ôm nữa, hắn sẽ không nhìn chằm chằm ngươi mãi đâu, thế giới này có bao nhiêu Huyền tu bao nhiêu ma tu chứ, sao cứ nhìn chằm chằm một mình ngươi được? Thánh Ma vừa quay đi, ngươi còn ôm không? Phải tiếp tục ôm. 

Thế lần thứ hai Thánh Ma lại bắt được ta thì làm sao? Ta ghét ngươi nói “Ta còn chưa ôm mà”. Đừng để Thánh Ma nói, không được vừa ôm vừa hôn chim nhỏ, ngươi lại cãi “Ta không có ôm hôn”. Thánh Ma đã chỉ đích danh nói không được ôm hôn chim nhỏ, thì có nghĩa là ngươi đã ôm hôn rồi, đừng có chối cãi, nhất định không được chối cãi. [kính râm].

~ ❦ ~
Chương trước Chương tiếp

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    2
  • Hôm nay:
    22
  • Tuần này:
    1003
  • Tất cả:
    67563
Thiết kế website Webso.vn