Thi Vân Lâm một tay chống lên ngực Kỳ Sơn Lang, nàng cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Tay còn lại của nàng vẫn đang cầm chiếc áo choàng của hắn, chiếc áo khoác lông cừu dày nặng mà nàng chỉ nâng bằng một tay cho nên bây giờ cổ tay nàng cảm thấy nhức mỏi.
Nhìn ánh mắt của Kỳ Sơn Lang, trong lòng Thi Vân Lâm bỗng dâng lên chút lo lắng. Nàng bị hắn ép sát vào người đến mức không thoải mái, kìm nén bối rối mà khuyên nhủ: “Huynh nên khởi hành sớm, kẻo trời tối mất rồi.”
Kỳ Sơn Lang lấy chiếc áo choàng mà Thi Vân Lâm sắp không cầm nổi, ném nó lên chiếc ghế bên cạnh. Hắn nâng eo nàng lên, bước một bước về phía trước, khiến nàng loạng choạng lui về phía sau. Dù bị lớp y phục cách trở, nhưng bàn tay thô ráp của hắn vẫn khiến nàng cảm thấy nhói đau. Trong lòng Thi Vân Lâm đang đấu tranh giữa việc từ chối và thuận theo hắn.
Kỳ Sơn Lang nắm chặt lấy vòng eo mảnh mai của nàng rồi nhấc nàng lên. Thi Vân Lâm bỗng nhiên bị đặt lên bàn mà chẳng kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Chén trà Đông Lộ mà nàng chưa uống hết rơi xuống, cùng với tiếng vỡ thanh thúy của sứ, mùi thơm đã nguội dần lan tỏa khắp gian phòng ấm áp nhờ lửa than.
Kỳ Sơn Lang cúi người, chống hai tay hai bên người nàng, đè lên mặt bàn. Hắn ép sát và bao phủ lấy nàng trong vòng tay. Thi Vân Lâm khép chặt hai đầu gối, đôi chân nhỏ nhắn của nàng co lại. Theo từng nhịp bước của hắn, nàng càng lúc càng ngả người về phía sau, cho đến khi không thể lui thêm nữa, khuỷu tay của nàng bị trượt khiến nàng nằm xuống bàn. Nỗi sợ hãi khiến đôi mắt nàng nhanh chóng đong đầy nước mắt theo bản năng.
Rõ ràng là trước đó Thi Vân Lâm đã từng nhận ra rằng khóc lóc sẽ chẳng giải quyết được gì.
Thế nhưng trong những ngày qua, khi rơi vào tay Kỳ Sơn Lang, nàng không biết đã khóc bao nhiêu lần, dường như nước mắt trên gương mặt nàng chưa bao giờ khô.
“Ta không muốn.” Thi Vân Lâm vừa mở miệng thì giọng nàng đã lộ rõ sự nghẹn ngào và mềm yếu. Nàng hít mũi, đôi mắt ngấn lệ như tối qua, lặng lẽ nhìn Kỳ Sơn Lang, mong hắn buông tha nàng.
Kỳ Sơn Lang cảm thấy nàng lúc này thật dễ thương. Chỉ khi khóc lóc nàng mới nói chuyện một cách ngắn gọn, thay vì lẩm bẩm dài dòng không dứt.
Kỳ Sơn Lang đứng thẳng dậy, nhặt lấy chiếc áo choàng trên ghế ném lên người Thi Vân Lâm. Hắn nói: “Ra ngoài thì mặc vào.”
Thi Vân Lâm ngay lập tức cảm thấy may mắn vì đã thoát nạn. Nàng nắm chặt chiếc áo choàng phủ lên người. Khi Kỳ Sơn Lang bước ra cửa, nàng mới ngồi dậy, vừa dò xét chiếc áo choàng xem có vết máu nào không, vừa lẩm bẩm: “Ta chẳng thèm mặc...”
Kỳ Sơn Lang vừa bước chân qua ngưỡng cửa, liền dừng lại, quay đầu.
Thi Vân Lâm lập tức tròn xoe mắt, kinh hãi nhìn hắn, vội vàng đổi giọng: “Ta mặc, ta nhất định sẽ mặc!”
Kỳ Sơn Lang lúc này mới ra khỏi cửa, khép cửa phòng lại.
Nhìn cánh cửa đóng chặt, Thi Vân Lâm thở phào nhẹ nhõm. Ngay lập tức, nàng nhăn mày, hướng về phía cửa mà vung nắm đấm nanh nọc.
Nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể trút giận vào không khí.
Nàng thất vọng cúi đầu, bĩu môi một lúc lâu, rồi lại nằm xuống, lẩm bẩm trong lòng: Bao giờ mới có thể về Tương quốc? Bao giờ mới có thể rời khỏi tên mọi rợ thô bạo này!
Sau khi lẩm bẩm một hồi, nàng kéo áo choàng lên, trùm kín đầu và khuôn mặt vào lớp lông cừu dày. Trên áo choàng còn vương vấn mùi hương của Kỳ Sơn Lang, mùi máu tanh ngọt.
Thi Vân Lâm ngửi thêm lần nữa, lại nhận ra một chút hương thơm lạ lẫm, như mùi cỏ sau mưa.
Kỳ Sơn Lang rời Kinh thành, đối với Thi Vân Lâm thì đây là chuyện đại hỷ. Hai ngày tiếp theo, nàng cảm thấy nhẹ nhàng hơn hẳn, chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, ban ngày nàng ngồi trong sân tắm nắng, ban đêm ngồi bên lửa than mơ màng.
Vì Kỳ Sơn quá xa, lại thêm Hoàng thượng muốn đích thân làm chủ hôn, nên hôn lễ của nàng và Kỳ Sơn Lang cử hành ở điện Đồng Thụy trước cung Bách Tường. Vốn dĩ sau ngày thành hôn, nàng sẽ cùng Kỳ Sơn Lang về Kỳ Sơn. Nhưng vì chiến sự đột xuất, Kỳ Sơn Lang phải lập tức đi Phỉ Châu, nên nàng tạm thời ở lại đây. Đây là một tòa cung điện bỏ trống của Hoàng gia, ngày thường chỉ có cung nhân quét dọn, không có người ở. Thi Vân Lâm lưu lại nơi này, coi như được thanh tịnh, an nhàn.
Hai ngày nữa trôi qua, nàng bắt đầu nhớ nhà.
Thi Vân Lâm mang theo Hựu Lục, dò dẫm bước đến cửa cung.
Thị vệ ở cửa thấy nàng đến, trên mặt hiện rõ vẻ khó xử, nhìn nhau một hồi. Sau chút do dự, một tên thị vệ lên tiếng: “Phu nhân, chưa có lệnh đưa phu nhân đi nơi khác.”
Dù trong lòng đã lờ mờ đoán được, nhưng trên đường quay lại, Thi Vân Lâm vẫn không vui. Chưa có lệnh đưa nàng đi nơi khác, chẳng lẽ nàng là món hàng cần đưa qua đưa lại sao? Nàng có chân, tự đi được.
Thi Vân Lâm chợt dừng bước, quay đầu nhìn về phía cửa cung.
Một lát sau, nàng lại mang theo Hựu Lục đến cửa cung lần nữa. Lần này, trên người nàng khoác chiếc áo choàng của Kỳ Sơn Lang.
Thị vệ ở cửa thấy Công chúa Tương quốc lại đến, định bước lên nghênh đón, nhưng khi nhìn thấy chiếc áo lông cừu trên người nàng, ánh mắt không khỏi khựng lại.
Thi Vân Lâm không nói một lời, bước chân cũng không hề chậm lại. Nàng chỉnh lại chiếc áo lông cừu ấm áp trên mình, từng bước đi ra ngoài. Thân hình nàng nhỏ bé so với Kỳ Sơn Lang, chiếc áo choàng phủ lên người, chỉ lộ ra khuôn mặt trắng như tuyết, cả người bị bao bọc trong lớp áo, còn kéo lê trên đất một đoạn.
Thị vệ ở cửa nhìn nhau, rồi khi nàng đến gần, liền tự giác lui sang hai bên nhường lối.
Thi Vân Lâm cứ thế hiên ngang bước ra khỏi cung Bách Tường.
Nàng hỏi Hựu Lục đi theo sau: “Ngươi biết đường đến hẻm Trường Thanh chứ?”
Hựu Lục gật đầu: “Biết ạ.”
“Vậy thì tốt rồi.” Thi Vân Lâm mỉm cười, lòng nàng đã tràn đầy vui mừng vì sắp được gặp lại người thân. Phụ thân mấy hôm nay hẳn trong lòng rất khổ sở, lại thêm tự trách. Mẫu thân và biểu tỷ chẳng biết sức khỏe đã khá hơn chưa. Thi Vân Lâm không quá lo lắng về Thi Cảnh, đệ đệ đã trưởng thành hơn trước nhiều rồi. Nàng vừa nghĩ về việc chẳng biết đám hạ nhân có lại lười biếng không, vừa lo không biết nhà có xảy ra chuyện gì khác trong mấy ngày qua không...
Tiếng vó ngựa và bánh xe từ sau vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Thi Vân Lâm dừng chân, quay đầu lại, mày hơi cau lại.
Chiếc xe ngựa dừng trước mặt nàng, thị nữ đẩy cửa xe, Ngô ma ma bước xuống, liếc nhìn chiếc áo choàng trên người nàng, rồi cúi mình thi lễ, cung kính nói: “Chuẩn bị xe ngựa cho phu nhân nên có chút chậm trễ, khiến phu nhân phải đợi lâu.”
Bà đưa tay định đỡ Thi Vân Lâm lên xe. Nàng thuận thế bước lên.
Ngồi vào trong xe, Ngô ma ma mỉm cười nói: “Trong xe đã đặt lò sưởi, rất ấm áp. Phu nhân có thể cởi áo lông ra, đợi xuống xe rồi mặc lại.”
Thi Vân Lâm cúi xuống nhìn chiếc áo lông cừu rộng thùng thình trên người, ngón tay vuốt nhẹ lớp lông mềm mại, lúc ấy nàng mới hiểu được ý của Kỳ Sơn Lang khi nói “Ra ngoài phải mặc”.
Nàng lắc đầu: “Không cần, mặc vào mới thấy an toàn.”
Ngô ma ma hé môi định nói gì, nhưng rồi lại thôi, chẳng biết đáp ra sao.
Cuối cùng cũng đến hẻm Trường Thanh. Khi xe ngựa vừa rẽ vào hẻm, Thi Vân Lâm đã vội vã thò đầu ra khỏi cửa sổ nhỏ, lòng nàng sớm đã bay về nhà.
Xe ngựa dừng trước cửa tiểu viện, Thi Vân Lâm không thể chờ đợi thêm nữa, lập tức nhảy xuống xe, không thèm gõ cửa, đẩy mạnh cổng viện mà bước vào.
Tiểu đồng và đầu bếp đang lười biếng ngồi trên ghế mây tắm nắng, trong tay cầm mấy hạt dưa. Ống khói từ nhà bếp đang bốc khói. Qua khung cửa sổ, nàng thấy bóng dáng mẫu thân đang lom khom trước bếp lò.
Hai người thấy nàng vào, ngây người một lúc, rồi vội đứng lên.
“A tỷ!” Thi Cảnh đứng ở cửa nhà bếp, gọi to một tiếng.
Phó Văn Đan từ khung cửa nhìn sang, một tiếng “Vân Lâm” vang lên khiến mắt nàng tức thì ướt đẫm.
Nàng hung hăng liếc mắt về phía tiểu đồng và đầu bếp trong sân, rồi xoay người bước về phía nhà bếp.
Phó Văn Đan đã sớm ra đón ở cửa, lau khô tay vào tạp dề, rồi nắm chặt tay Thi Vân Lâm, siết lấy thật chặt. Ngàn lời muốn nói, cuối cùng cũng hóa thành những cái nắm tay siết chặt đó.
Thi Vân Lâm kìm nén sự tức giận trong lòng, nở một nụ cười gượng gạo. Nàng bước vào bếp, nhìn thấy những món ăn đang nấu dở, liền tiến lên định giúp một tay.
Phó Văn Đan mỉm cười lắc đầu, kéo tay nàng lại, nói: “Đồ ăn do đầu bếp làm chẳng ngon, ta từ trước đã thích nấu nướng, nên lúc có hứng thú liền tự tay làm. Con xưa nay đâu biết những việc này, chỗ này không cần con lo. Hãy qua trò chuyện với phụ thân con đi, mấy hôm nay ông ấy ho nhiều lắm.”
Thi Vân Lâm không ngờ cả phụ thân cũng lâm bệnh, vội vã đi thăm.
Thi Ngạn Đồng nằm trên giường, đã nghe tin từ trước rằng con gái út đã trở về. Khi nàng bước vào, ông vẫy tay, gọi nàng đến ngồi bên.
“Phụ thân, con nghe nói người bị bệnh rồi.”
Thi Ngạn Đồng không trả lời mà hỏi: “Việc cha dặn con nói với Kỳ Sơn Lang, con đã nói chưa?”
Thi Vân Lâm thoáng ngẩn người, hơi chột dạ đáp: “Con chưa kịp...”
“Vậy thì đợi hắn trở về rồi nói.”
Đó là chuyện khi trước nàng bị người giả danh Kỳ Sơn Lang lừa đi. Phía Kỳ Sơn Lang có tai mắt nên đã biết nàng bị đưa đến quân doanh. Nhưng khi đó đầu bếp cố tình nhắc nhở Thi Ngạn Đồng rằng người đến đón nàng không phải là Kỳ Sơn Lang. Ai là kẻ nhắc nhở Thi Ngạn Đồng? Chuyện này ẩn chứa điều gì phức tạp phía sau, Thi Ngạn Đồng không thể điều tra cũng không dám điều tra. Chỉ đành để cho Kỳ Sơn Lang biết.
Phó Văn Đan đã bước vào, Thi Cảnh và Thẩm Đàn Khê theo sau, mang theo bữa trưa.
Cả gia đình lại quây quần bên nhau dùng bữa. Thi Vân Lâm hỏi thăm tình hình sức khỏe của mọi người, gia đình cũng hỏi nàng về cuộc sống ở cung Bách Tường.
Nhưng không ai hỏi Kỳ Sơn Lang đối xử với nàng thế nào. Vốn dĩ đó chẳng phải là người nàng yêu, lại còn trong hoàn cảnh như vậy mà xuất giá, hỏi thế nào được đây?
Thi Cảnh chần chừ rất lâu, rồi đặt bát xuống. Cậu ấy nhìn nàng, vừa định mở miệng thì Thi Ngạn Đồng khẽ ho một tiếng.
Thi Cảnh lập tức im lặng, cầm bát lên tiếp tục và vội vàng ăn.
Thi Vân Lâm nhìn cả nhà, nở một nụ cười, rồi ăn một miếng mì do mẫu thân nàng nấu, nói: “Con ổn lắm.”
Cả nhà cùng lúc dừng lại động tác.
Thi Vân Lâm mắt cười rạng rỡ nhìn Phó Văn Đan: “Mẫu thân làm cho con thêm vài cái bánh mỏng nữa nhé.”
Phó Văn Đan gật đầu cười nói: “Con thích ăn, thì mẫu thân sẽ làm thêm.”
“Vâng, con thích.” Nàng vừa cười vừa gắp thức ăn trên bàn, như thể thuận miệng mà nói: “Không chỉ con thấy ngon, mà Kỳ Sơn Lang cũng thích nữa.”
Họ ngại không dám nhắc đến Kỳ Sơn Lang, nên nàng chủ động đề cập, giống như một đứa con gái vô tư nói về phu quân của mình trước mặt cha mẹ.
Những ngày sau đó, Thi Vân Lâm thường xuyên về nhà. Nàng còn mang từ cung Bách Tường nhiều đồ ăn thức uống về cho gia đình, sau này bị Thi Ngạn Đồng can ngăn mới không mang nữa.
Thi Ngạn Đồng nhiều lần nhắc nhở nàng phải đặt sự an toàn của mình lên hàng đầu, thậm chí còn không cho nàng về nhà thường xuyên.
“Đợi con về Kỳ Sơn rồi, tự nhiên sẽ ít đến hơn...” Thi Vân Lâm cúi đầu buồn bã.
Thi Ngạn Đồng quay mặt đi, chẳng nỡ khuyên can thêm.
Thoáng chốc, một tháng đã trôi qua. Mùa đông tại Kỳ quốc ngày càng lạnh, khắp nơi trắng xóa một màu tuyết.
Sinh nhật của Thái tử phi, Thi Vân Lâm không dự. Kỳ Sơn Lang và Tề Gia Trí vốn có mâu thuẫn, nàng không đi chúc mừng cũng là lẽ thường tình. Nhưng tránh được yến tiệc của Thái tử phi, lại không thể thoát khỏi buổi thưởng mai của Minh Từ Công chúa.
Thi Vân Lâm vốn không thích tiếp xúc với đám quý tộc ở Kinh thành. Nàng hiểu rõ thân phận mình, khó tránh khỏi bị ghẻ lạnh hay mỉa mai. Nàng không thể chịu nổi cảnh những kẻ quyền quý kia với vẻ ngạo mạn, thương hại bàn tán về sự diệt vong của Tương quốc.
“Minh Từ Công chúa là người thế nào?” Nàng hỏi Hựu Lục.
“Đoan trang nhã nhặn, rất coi trọng lễ nghi phép tắc.” Hựu Lục nghĩ một lát, rồi bổ sung: “Ngài ghét nhất kẻ không tuân thủ quy củ và kẻ đến muộn.”
“Chỗ này cách cung xa, ngày mai phải dậy sớm mà đi thôi.” Tối hôm đó, Thi Vân Lâm sớm tắm gội, chuẩn bị nghỉ ngơi, trước khi ngủ dặn Hựu Lục sáng mai giờ Mão phải gọi nàng dậy, khởi hành sớm.
Sau khi tắm, nàng hong khô tóc, lên giường sớm hơn thường lệ hơn một canh giờ.
Rèm giường dày nặng được hạ xuống, cách biệt với ánh đèn bên ngoài. Bên trong giường ấm áp, yên tĩnh, Thi Vân Lâm nằm nghiêng người cuộn tròn trong tấm chăn gấm, mái tóc dài mềm mại xõa ra trên gối, dù trong bóng tối cũng không giấu được sự óng ả như lụa.
Thi Vân Lâm đang ngủ say. Khi bị trở người, nàng cũng không hề hay biết. Đến lúc cảm thấy nóng rát, nàng mới bừng tỉnh. Nàng kinh ngạc mở mắt, đối diện với một đôi mắt màu trắng bệch.



