Kỳ Sơn Lang cúi đầu, ánh mắt chậm rãi ngắm nhìn từng tấc da thịt nàng, như đang thưởng thức một món bảo ngọc không tì vết.
Thi Vân Lâm muốn đưa tay che đi, nhưng vì sợ đắc tội hắn, đôi tay nàng chỉ khẽ run rẩy không dám cử động. Cổ tay nàng lập tức bị Kỳ Sơn Lang nắm lấy. Lòng bàn tay nóng bỏng của hắn đối lập rõ rệt với làn da lạnh lẽo của nàng.
Kỳ Sơn Lang bước thêm nửa bước, khoảng cách giữa hai người đã không còn, lồng ngực cứng cáp của hắn áp sát vào thân thể ướt át của Thi Vân Lâm. Tim nàng đập loạn nhịp, đôi vai mảnh khảnh cũng run rẩy theo.
Vì sợ, cũng là vì lạnh.
Thi Vân Lâm cảm thấy ngực mình nhói đau, nàng cố gắng nhịn nhưng cuối cùng vẫn không thể kiềm chế mà phải quay mặt đi, đôi mi khẽ rung, nàng nhẹ nhàng ho khan. Những cơn ho làm lồng ngực nàng rung lên, truyền qua ngực của Kỳ Sơn Lang đang áp sát.
Thi Vân Lâm vừa ngừng ho, Kỳ Sơn Lang đã đưa tay lên, áp vào trán nàng, bàn tay to lớn che lấp cả tầm nhìn của nàng.
Nàng nhận ra rằng hắn đang xem nàng có sốt hay không, Thi Vân Lâm khẽ thốt ra: “Lạnh…”
Ngay lập tức, Kỳ Sơn Lang buông tay, lùi lại nửa bước, tạo khoảng cách giữa hai người. Hắn nhanh chóng rút chiếc áo khoác từ giá treo và khoác lên vai Thi Vân Lâm. Như người vớ được cọng rơm cứu mạng, nàng lập tức khoác áo khoác và quấn chặt lấy người mình, che thân thể lại.
Kỳ Sơn Lang vừa lùi lại, vừa nhìn Thi Vân Lâm luống cuống mặc áo. Khi nàng đã phủ kín thân thể, chỉ để lộ đôi chân trần, hắn liếc mắt nhìn lần cuối rồi quay người, đẩy cửa rời đi.
Nghe tiếng cửa đóng lại, Thi Vân Lâm thở phào nhẹ nhõm, đôi chân nàng như nhũn ra, nàng ngồi bệt xuống, tựa lưng vào bức tường ẩm ướt, ngồi yên một lúc lâu.
Kỳ Sơn Lang không phải lén lút trèo tường hay leo cửa sổ vào, mà là đường hoàng đi vào. Thi Ngạn Đồng biết điều đó. Ông ấy cũng biết tiểu nữ của mình đang tắm, nhưng khi thấy Kỳ Sơn Lang đi vào, Thi Ngạn Đồng không ngăn cản mà chỉ có thể lặng lẽ đi đi lại lại trong bóng tối ngoài sân. Đợi đến khi Kỳ Sơn Lang rời đi, ông mới lập tức bảo Phó Văn Đan vào xem tình hình của Thi Vân Lâm.
Phó Văn Đan rón rén bước vào phòng, thấy Thi Vân Lâm đã nghỉ ngơi. Bà đến gần giường, nhìn kỹ sắc mặt của Thi Vân Lâm một lúc lâu, nhưng không nỡ đánh thức nàng, chỉ khẽ khàng kéo lại góc chăn rồi nhẹ nhàng rời đi.
Thi Vân Lâm không hề ngủ. Nàng chỉ cảm thấy lòng rối bời, không muốn đối diện với sự quan tâm của người khác vào lúc này. Nàng nghe thấy tiếng cửa đóng lại, rồi ngay lập tức tiếng phụ thân của nàng nhỏ giọng lo lắng hỏi: “Thế nào rồi?”
Mẫu thân của nàng cũng hạ giọng: “Suỵt... Vân Lâm đã ngủ rồi, chắc là không có chuyện gì đâu.”
Bên ngoài không còn tiếng đối thoại, nàng nghe bước chân nhẹ nhàng dần xa.
Sau một hồi, Thi Vân Lâm trở mình, kéo chăn trùm kín đầu. Nàng ép mình phải nhanh chóng ngủ, ngủ rồi sẽ không phải suy nghĩ về Kỳ Sơn Lang nữa.
Đêm ấy, Thi Vân Lâm gặp ác mộng. Trong mơ, nàng bị mắc kẹt trong một khe núi, bên tai vang lên những tiếng sói tru kéo dài. Nàng nhìn quanh, nơi nào cũng thấy sói. Sói, sói, sói... khắp nơi đều là sói!
Sáng hôm sau, không ai nhắc lại việc Kỳ Sơn Lang đã đến đêm qua, và Thi Vân Lâm cũng không hề nhắc đến. Nhưng thỉnh thoảng, nàng lại đứng ngóng ra cửa viện, lo lắng rằng Kỳ Sơn Lang sẽ lại phái người đến đón mình.
Nếu hắn lại phái người đến, Thi Vân Lâm không thể tiếp tục từ chối. Nàng chỉ cầu mong hắn đừng phái ai đến, cũng đừng tự mình đến nữa! Nàng mong được yên ổn đến khi hôn sự diễn ra. Nhưng nghĩ đến ngày cưới đang đến gần, đầu nàng lại bắt đầu nhức nhối. Trước đây, Thi Vân Lâm chưa từng thấy chuyện xuất giá có gì đáng sợ, nhưng kể từ sau cuộc gặp ngắn ngủi đêm qua, nàng bắt đầu lo lắng về cuộc sống sau này bên cạnh Kỳ Sơn Lang.
Nghe tiếng gõ cửa viện vang lên, tim Thi Vân Lâm như thắt lại.
Là người của Hoàng cung, họ mang đến một số vật phẩm. Có những thứ dùng cho hôn lễ, và một số là đồ dùng hàng ngày cho Thi Ngạn Đồng cùng gia đình.
Người đưa đồ đến xong thì rời đi, chỉ để lại trong sân những chiếc hòm đỏ chót, khi nhìn chúng, lòng Thi Vân Lâm tràn ngập cảm xúc khó tả. Nàng trở về phòng, ngồi bên bàn, nhìn chiếc túi thơm trên bàn.
Từ khi Kỳ Sơn Lang đặt chiếc túi thơm ở đó đêm qua, nàng cứ để nó yên vị ở đó, không chạm vào. Lúc này, nàng nhìn chằm chằm túi thơm hồi lâu, rồi mới từ từ đưa tay nhặt lên, nghịch nó trong tay. Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh Kỳ Sơn Lang cầm túi thơm, dường như chiếc túi vẫn còn vương hơi ấm từ bàn tay của hắn.
Ảo giác, nhất định chỉ là ảo giác!
Thi Vân Lâm tự an ủi bản thân. Nàng nghịch chiếc túi thơm trong tay, không khỏi liên tục nghĩ về cảnh tượng đêm qua khi Kỳ Sơn Lang đến trả lại túi thơm...
Thẩm Đàn Khê đứng ngoài cửa khẽ gõ.
Thi Vân Lâm quay lại thấy nàng ấy thì khẽ cười và mời vào. Từ khi Chu Trạch Minh tử trận, Thẩm Đàn Khê luôn rầu rĩ không vui, nàng ấy chẳng còn bận tâm đến bất cứ việc gì trên đời. Hôm nay Thẩm Đàn Khê lại chủ động ra ngoài, thực là chuyện hiếm có.
Thẩm Đàn Khê bước qua bậc cửa, ngồi xuống đối diện Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm nói: “Đêm đầu tiên ta về, bệnh sốt khiến đầu óc ta mụ mị, may nhờ có tỷ chăm sóc. Tỷ thân thể yếu nhược, ta lại chưa khỏi cảm hoàn toàn, cho nên ta không dám qua tìm sợ lây cho tỷ. Ta định bụng vài ngày nữa khỏi hẳn sẽ sang cảm tạ.”
“Giữa chúng ta sao phải nói lời cảm tạ chứ.” Thẩm Đàn Khê đáp.
“Cũng đúng.” Thi Vân Lâm liền gật đầu tán thành.
“Tỷ cũng nên ra ngoài đi lại nhiều hơn. Kỳ quốc dù lạnh lẽo, nhưng những ngày trời nắng thì ánh mặt trời lại rất ấm áp. Tỷ phải phơi nắng nhiều, có thế mới mau chóng hồi phục được.” Thi Vân Lâm vừa nói vừa đổ những thứ trong túi thơm ra, kiểm tra xem có bị hư hại gì trong quân doanh hay không.
Thẩm Đàn Khê lặng lẽ nhìn Thi Vân Lâm đang nghịch di vật của Đại hoàng huynh, một lúc sau mới cất lời: “Lúc trước, khi ta và Trạch Minh đính hôn, Đại hoàng huynh đã đánh huynh ấy một trận.”
Thi Vân Lâm ngạc nhiên, mắt mở to nhìn Thẩm Đàn Khê: “Đại hoàng huynh mà lại đánh người sao?”
Quả là chuyện hiếm có!
Thi Vân Lâm vội nói: “Chắc là Đại hoàng huynh không hiểu rõ chuyện giữa ba chúng ta, nên đã hiểu lầm.”
Thẩm Đàn Khê nhíu mày nhìn đôi mắt trong sáng của Thi Vân Lâm, hỏi: “Vân Lâm, muội thực sự chưa từng oán trách ta và Trạch Minh sao?”
“Vân Lâm, ta luôn cảm thấy rất có lỗi với muội.” Đôi mắt Thẩm Đàn Khê đỏ hoe, nàng ấy lại sắp rơi lệ. “Khi trốn chạy, ta thường nghĩ rằng nếu có ngày nào đó ta chết đi, thì điều khiến ta cảm thấy nuối tiếc và hổ thẹn nhất trên đời là muội.”
“Có những lời, Trạch Minh mãi mãi không có cơ hội nói với muội. Nhưng ta hiểu huynh ấy, cũng muốn thay huynh ấy mà nói ra. Huynh ấy chọn ta, không phải vì huynh ấy yêu ta hơn, mà vì ta cần huynh ấy hơn muội.” Thẩm Đàn Khê lại cười gượng: “Cũng không phải huynh ấy chọn ta, mà là muội không cần huynh ấy nữa.”
Thẩm Đàn Khê nhớ lại ngày ấy, Chu Trạch Minh mỉm cười truyền đạt lời chúc phúc của Thi Vân Lâm, nhưng nàng ấy vẫn thấy trong mắt Chu Trạch Minh thoáng qua một tia u buồn. Thẩm Đàn Khê luôn biết rằng, nếu Thi Vân Lâm lắc đầu, Chu Trạch Minh sẽ lập tức quay về bên nàng.
Thẩm Đàn Khê nói một hồi, rồi lại bắt đầu ho khan từng cơn.
Thi Vân Lâm rót một chén nước ấm từ bình đưa cho Thẩm Đàn Khê, rồi mới nói: “Tỷ tỷ, mọi chuyện đã qua lâu rồi, ta không nghĩ rằng tỷ vẫn bận lòng đến thế. Cái gọi là hôn sự giữa ta và Trạch Minh chỉ là lời nói bâng quơ của các trưởng bối khi cả hai người bọn ta còn nhỏ, ta chưa từng đáp ứng, cho nên nó vốn không có giá trị. Huynh ấy quang minh chính đại đến hỏi ta, tỷ cũng đối diện thẳng thắn. Giữa ba người chúng ta không có lừa dối, không có tranh giành, cũng chẳng có phản bội, ai nấy đều có thể thanh thản với lòng mình. Trên đời này nam nhân bao nhiêu người, lại có rất nhiều người tài giỏi. Ta hoàn toàn không cần phải cố buộc mình với huynh ấy. Trạch Minh rất tốt, huynh ấy là một đấng phu quân lý tưởng. Ta với huynh ấy không có duyên, tỷ tỷ của ta và huynh ấy lưỡng tình tương duyệt, tương kính như tân, đó cũng là chuyện rất tốt.”
“Như tỷ muốn nghiên mực Tây Sơn của ta, hay như lúc ta muốn cây đàn Tiêu Liễu của tỷ, hay như những chiếc trâm châu đẹp nhất, cho dù là chúng được cắm trên tóc tỷ hay nằm trong tay ta thì cũng vậy thôi.”
Thẩm Đàn Khê nhíu đôi mày liễu, nàng ấy nhìn Thi Vân Lâm bằng ánh mắt khó tả. Thẩm Đàn Khê không biết nàng rộng lượng hay chỉ là vì chẳng màng đến nam nhân. Những ngày tháng vừa qua, Thẩm Đàn Khê còn tự cố tình né tránh Thi Vân Lâm, giờ lại hóa ra thành người nhỏ nhen.
Đột nhiên nhắc đến hai người đã khuất, tâm trạng Thi Vân Lâm lại trở nên u sầu. Đại hoàng huynh không cần phải nói, còn Chu Trạch Minh cũng là bạn thuở ấu thơ của nàng.
Thẩm Đàn Khê nhận ra điều đó, cho nên nàng ấy đổi chủ đề: “Đồ đạc xuất giá muội đã chuẩn bị xong cả chưa?”
Sắc mặt Thi Vân Lâm chùng xuống, tâm trạng càng tệ hơn.
Thẩm Đàn Khê nhìn ra ngoài cửa, ghé sát lại Thi Vân Lâm hạ giọng: “Vân Lâm, hôn sự này chỉ là tạm thời, ta tin rằng Tương quốc sẽ không diệt vong như vậy đâu, sớm muộn cũng có ngày tiêu diệt được Lỗ quốc để phục quốc. Khi đó, Bệ hạ nhất định sẽ đón muội trở về.”
Thi Vân Lâm gật đầu, nàng hạ giọng nói: “Ừm. Ta chỉ tạm nhịn một chút, đợi ngày Phụ hoàng đón ta về nhà, tiếp tục làm Công chúa!”
Ngoài điều đó ra, nàng chẳng còn cách nào khác. Thi Vân Lâm cũng không biết nghĩ như vậy có phải là tự an ủi bản thân hay không.
Nàng thở dài, cảm thán: “Trước đây, ta luôn chắc chắn rằng mình sẽ được lựa chọn kỹ càng, tìm cho mình một Phò mã như ý. Hắn sẽ mặc áo gấm đai ngọc, tay cầm quạt gấp, phong lưu tiêu sái. Diện mạo tuấn tú, sánh tựa Phan An, lại còn là người học vấn uyên bác, văn chương xuất chúng. Quan trọng nhất là phải ôn hòa nho nhã…”
Ánh mắt của Thẩm Đàn Khê chợt thay đổi, nàng ấy nhìn chằm chằm vào Thi Vân Lâm, hỏi: “Muội đang nói về Đại hoàng huynh sao?”
Thi Vân Lâm sững người, nàng chợt nhớ lại lời Thẩm Đàn Khê khi vừa đến đã nhắc rằng Đại hoàng huynh từng đánh Chu Trạch Minh một trận...
Thi Vân Lâm không dám tin, nàng nhìn thẳng vào Thẩm Đàn Khê, lớn tiếng: “Huynh ấy là huynh trưởng của ta mà!”
Thẩm Đàn Khê lắc đầu: “Huynh ấy không phải huynh của muội. Huynh ấy, ta và Trạch Minh đều là những đứa con được Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương nhận nuôi.”
Thi Vân Lâm nghẹn lời.
Thi Nghiễn Niên là đứa trẻ mà Thi Ngạn Đồng và Phó Văn Đan nhận nuôi khi Thi Ngạn Đồng chưa đăng cơ, vì thế mới mang họ Thi. Sau này, Thi Ngạn Đồng lên ngôi, có Hoàng tử của riêng mình, nhưng Thi Nghiễn Niên vẫn được coi là Đại hoàng tử trong cung. Còn Thẩm Đàn Khê và Chu Trạch Minh là những đứa trẻ mà Thi Ngạn Đồng nhận nuôi sau khi lên ngôi, nên vẫn giữ họ cũ, chỉ được nuôi dưỡng trong cung.
Thi Vân Lâm quay đầu, nhìn chăm chăm vào chiếc nút hợp hoan mộc mạc trên bàn của Đại hoàng huynh. Hôm chia tay, Đại hoàng huynh đã nói với nàng rằng khi đến nơi an toàn, huynh ấy có chuyện quan trọng muốn nói. Giờ đây, ánh mắt ngày ấy của huynh ấy lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí nàng.
Trong khoảnh khắc ấy, những kỷ niệm của nàng với Đại hoàng huynh qua bao năm tháng bỗng như một dòng nước lũ ùa về. Giữa những năm tháng vô tư đó, chẳng lẽ nàng đã bỏ lỡ điều gì chăng?
Thẩm Đàn Khê nhìn thấy Thi Vân Lâm thất thần thì không khỏi ngạc nhiên. Lời nói vô tình của Thi Vân Lâm về người Phò mã lý tưởng hoá ra lại chính là hình ảnh của Thi Nghiễn Niên. Tấm lòng của Thi Nghiễn Niên đối với nàng, bao nhiêu người đều nhìn thấy, chẳng lẽ đến tận khi Thi Nghiễn Niên qua đời rồi mà Thi Vân Lâm vẫn không hay biết gì sao? Người vốn thông minh như nàng lại hết sức chậm chạp trong chuyện tình cảm của bản thân. Thi Vân Lâm thật sự không biết có bao nhiêu người đã đặt nàng trong lòng.
“Vân Lâm?” Phó Văn Đan đứng ở cửa, gọi: “Tới thử áo cưới xem có cần sửa chỗ nào không. Con dạo này ốm đi nhiều rồi.”
Thi Vân Lâm quay lại, nhìn chiếc áo cưới đỏ rực trong tay mẫu thân, thấy chói mắt.
Nàng đột nhiên hiểu ra. Những lời nói và ánh mắt mà trước kia Đại hoàng huynh dành cho nàng, nay chỉ trong chốc lát đã trở nên rõ ràng. Nhưng lại là lúc nàng sắp kết hôn, trở thành vật hy sinh trong cuộc hôn nhân chính trị.
Thi Vân Lâm từ từ nở nụ cười, ngoan ngoãn đáp vâng, rồi nàng đứng dậy tiến đến nhận lấy áo cưới từ tay mẫu thân. Nàng vuốt ve chất liệu của chiếc áo cưới trong tay, dịu dàng nói: “Thật mềm mại.” Rồi nàng mặc thử áo cưới, quay một vòng chầm chậm để mẫu thân xem, dần toát lên vẻ e ấp của một cô dâu sắp xuất giá.
Con đường phía trước đầy gian nguy, trên vai nàng gánh quá nhiều trách nhiệm, không có thời gian để ngoái lại quá khứ. Cũng chẳng dám để người nhà biết rằng nàng đang nghĩ về quá khứ ấy.
Ngày thành hôn cũng đã tới. Từ sáng sớm, Phó Văn Đan và Thẩm Đàn Khê đã đến giúp Thi Vân Lâm trang điểm, thì thấy nàng đã mặc sẵn áo cưới, ngồi trước bàn trang điểm vẽ mày.
“Thưa mẫu thân, thưa tỷ tỷ.” Thi Vân Lâm quay lại, gương mặt trang điểm tinh xảo tươi cười rạng rỡ.
Nàng nghiêng đầu một chút, đầu ngón tay khẽ chạm vào những chiếc trâm cài ngọc tinh xảo trên tóc, đôi mắt cong cong, cất lời khen: “Thật đẹp.”
Trên con đường chạy loạn, nước mất nhà tan, tính mạng bấp bênh, áo cơm thiếu thốn, đã rất lâu nàng không được chạm vào trang sức quý giá.
Trước kia, khi còn là Công chúa, nàng rất thích những thứ lấp lánh này.



