Thi Vân Lâm tựa như đang chìm trong một cơn ác mộng không hồi kết, màn giường lay động suốt đêm dài như hòa âm cho ác mộng ấy.
Giữa hai tấm màn không rõ từ khi nào đã hé mở một khe hở, để ánh đèn bên ngoài lọt vào, chập chờn soi lên khuôn mặt đẫm lệ của Thi Vân Lâm. Sau đó, cả nệm giường cũng ướt đẫm, hơi ẩm bao trùm lấy cả chiếc giường.
Thi Vân Lâm nằm sấp trên gối, nhắm mắt khẽ nấc, khóe mắt đóng chặt ngấn lệ, nước mắt chầm chậm tích lại ở khóe mắt và sống mũi. Tay nàng vô tình chạm phải cổ tay Kỳ Sơn Lang, những ngón tay mảnh mai khẽ run rẩy, lập tức co lại.
Thuở nhỏ, nàng thích chơi búp bê vải, giờ đây nàng cảm thấy mình đã trở thành búp bê của Kỳ Sơn Lang, bị hắn mặc sức trêu đùa, điều khiển.
Nàng nhớ nhà.
Nàng muốn về nhà.
Nhưng không phải hẻm Trường Thanh, mà là quê hương.
Hơi nóng ngột ngạt trong phòng khiến chăn đã bị đẩy vào góc từ lâu. Kỳ Sơn Lang ôm chặt lấy thân thể Thi Vân Lâm vào lòng, nàng ngoan ngoãn nép mình vào ngực hắn, sắc trắng ngần hòa lẫn màu nâu mật của hai thân thể sát cạnh nhau.
Thi Vân Lâm lờ mờ nghe thấy tiếng gà gáy vang từ xa, nàng khẽ chớp lông mi mệt mỏi, cố rướn mắt nhìn qua khe màn, ánh sáng ngoài cửa sổ đã trắng nhợt.
Trời sắp sáng rồi.
Hôm nay tiến cung dự yến tiệc chắc chắn sẽ trễ mất, Thi Vân Lâm thì thầm mơ màng tự nói, giọng nói lẫn với nỗi uất ức.
Kỳ Sơn Lang đang định thiếp đi, nghe tiếng rì rầm của nàng, hắn mở mắt nhìn người đang nằm trong lòng mình, nhưng chẳng nghe rõ nàng nói gì, chỉ nghĩ nàng lạnh, bèn với lấy tấm chăn ở góc giường, phủ đại lên người nàng.
Trong mắt hắn, sắc trắng mờ nhạt đã tan biến, nhưng vẫn còn chút đau đớn âm ỉ. Đôi mắt hắn đã lâu không biến đổi, nhưng dạo gần đây khi tiếp xúc với Thi Vân Lâm thì lại hay xảy ra, nỗi đau quen thuộc khiến Kỳ Sơn Lang phải day nhẹ lên mắt.
Hựu Lục đã đứng ngoài cửa từ lúc giờ Dần, ngập ngừng mãi không dám bước vào. Nàng ấy đã nghe từ bọn người hầu nói rằng Kỳ Sơn Lang trở về từ đêm qua, thoáng thấy thanh đao dài bị hắn vứt ngoài cửa, Hựu Lục bất giác lùi lại nửa bước.
Không dám vào, nàng ấy không có can đảm bước vào.
Nàng ấy đi lại luẩn quẩn trong sân một lúc lâu, chần chừ không biết có nên đánh thức Thi Vân Lâm không. Hai khắc sau, Hựu Lục quyết định đi gọi Thi Vân Lâm dậy, nàng ấy cẩn thận vòng qua thanh đao dài, bước đến trước cửa, khẽ gõ cửa.
“Phu nhân, đã giờ Mão hai khắc rồi...”
Trong phòng yên tĩnh, không một tiếng đáp lại.
Hựu Lục nhíu mày, nhìn cánh cửa đóng kín mà chẳng dám tự tiện đẩy vào.
Có lẽ vì đêm qua Đại tướng quân trở về, phu nhân cũng ngủ muộn, giờ có gọi cũng khó mà tỉnh. Hựu Lục lại quanh quẩn trong sân một hồi nữa, rồi lại đứng trước cửa gọi dậy.
Mỗi khắc nàng ấy lại khẽ gõ cửa một lần, đến lần thứ ba, cuối cùng bên trong cũng có động tĩnh.
Cánh cửa bị Kỳ Sơn Lang đẩy ra từ bên trong.
Vừa thấy Kỳ Sơn Lang, Hựu Lục sợ tái mặt, lập tức quỳ xuống, nói líu ríu không thành lời: “Bẩm Đại tướng quân, Minh Từ Công chúa hôm nay mở yến thưởng mai trong cung, Công chúa có mời phu nhân, khoảng cách từ đây đến Hoàng cung có hơi xa, phu nhân lo...”
“Cạch —”
Cánh cửa đóng sầm lại trước mặt Hựu Lục, lời nàng ấy bị ngắt ngang giữa chừng.
Hựu Lục lải nhải mãi không dứt, câu nói cứ kéo dài tưởng chừng như vô tận, Kỳ Sơn Lang chẳng buồn phí tâm trí nghe.
Thi Vân Lâm trở mình, uể oải ngáp dài.
Kỳ Sơn Lang bước lại bên giường, hắn vén màn nhìn nàng ngủ say.
Hắn cứ thế đứng yên ngắm nhìn nàng, cho đến khi trong giấc ngủ, Thi Vân Lâm mơ hồ cảm nhận được một luồng không khí lạnh buốt bao phủ người nàng.
Nàng cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, mở mắt ra, thấy Kỳ Sơn Lang đang nhìn mình, nàng lập tức trợn tròn mắt, sợ đến tỉnh cả ngủ, theo bản năng mà thu người lại phía sau.
Kỳ Sơn Lang ngừng lại một chút, rồi dời ánh mắt đi nơi khác.
Thi Vân Lâm ngồi dậy, đặt bàn tay lên ngực cố ép nhịp tim đang đập nhanh vì kinh hãi. Một lúc sau, nàng mới nhận ra trước ngực trống rỗng. Nàng cúi đầu nhìn qua, vội vã kéo chăn bên cạnh lên che lại.
Nàng đã tỉnh táo và cũng nhớ ra việc phải vào cung hôm nay. Nàng quay đầu tìm kiếm y phục bị rơi, nhặt lên chiếc yếm mỏng manh, nhưng chưa kịp mặc thì phát hiện dây buộc đã đứt.
Tối qua nó đã bị Kỳ Sơn Lang xé rách.
Thi Vân Lâm nhíu mày, cất tiếng gọi: “Hựu Lục!”
Vừa mở miệng, nàng mới nhận ra giọng mình khàn đặc, trong lòng càng thêm oán trách Kỳ Sơn Lang, môi nàng mím chặt, lại cất tiếng gọi thêm hai lần nhưng vẫn không có ai đáp.
Nàng chán nản, mang theo chút bực dọc đẩy chăn ra, bước xuống giường mà coi như Kỳ Sơn Lang không hề tồn tại. Thi Vân Lâm lê từng bước nặng nề đi về phía tủ áo, đứng đó lục lọi tìm y phục.
Nghe thấy tiếng bước chân của Kỳ Sơn Lang phía sau, Thi Vân Lâm cứng người, nàng giả vờ như không biết, nhưng lòng nàng không khỏi lo lắng. Ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng Kỳ Sơn Lang kéo ghế, âm thanh chân ghế cọ xuống sàn vang lên trong căn phòng tĩnh lặng khiến nàng cảm thấy chói tai.
Thi Vân Lâm vội vã lôi ra một chiếc áo khoác từ tủ, quấn vào người rồi mới quay lại nhìn Kỳ Sơn Lang. Thấy hắn thản nhiên ngồi trên ghế, ánh mắt hướng về phía nàng.
Ánh mắt đó khiến Thi Vân Lâm không thoải mái, nàng lập tức quay đầu, bước nhanh vào phòng trong để rửa mặt thay y phục.
Khi Thi Vân Lâm đã mặc xong quần áo chỉnh tề và trở ra phòng ngủ, Kỳ Sơn Lang vẫn ngồi đó, dáng vẻ của hắn không hề thay đổi.
Trong lòng Thi Vân Lâm hiểu rõ tình cảnh của mình. Nàng không chỉ đại diện cho chính bản thân, cho nên càng không thể chọc giận Kỳ Sơn Lang. Thế nhưng, lửa giận trong lòng đã kìm nén hết lần này đến lần khác, không bộc phát bây giờ đã là sự nhẫn nhịn cực hạn của nàng.
Nàng cúi đầu đi qua Kỳ Sơn Lang mà không thèm nhìn hắn, bước thẳng ra ngoài. Khi đi ngang qua, Kỳ Sơn Lang bất ngờ nắm lấy cổ tay nàng.
Thi Vân Lâm cắn môi, cố gắng giữ giọng dịu dàng nói: “Ta phải vào cung dự tiệc, đã muộn rồi.”
Nàng xoay cổ tay, rút khỏi sự kìm giữ của Kỳ Sơn Lang, đẩy cửa ra ngoài.
Trong sân, Nhị Đông Tử đang nhảy nhót chọc ghẹo Hựu Lục, còn Hựu Lục thì giữ vẻ mặt lạnh lùng, không buồn đáp lại.
Thấy Thi Vân Lâm ra, Hựu Lục vội vàng bỏ lại Nhị Đông Tử, nhanh chóng tiến lên đón, nhìn thoáng qua sắc mặt của Thi Vân Lâm, nói: “Phu nhân, sáng nay ta đã gọi người, nhưng là Đại tướng quân mở cửa…”
Những lời sau, Hựu Lục không nói tiếp. Thi Vân Lâm cũng đã hiểu.
Dù sao cũng đã muộn, có phiền lòng cũng vô ích. Thi Vân Lâm thở dài, nói: “Xe ngựa chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi thôi.”
Hựu Lục lộ vẻ khó xử. Nhị Đông Tử liền lên tiếng: “Phu nhân muốn dùng xe ngựa? Đại tướng quân đã cho xe ngựa đi đón người từ sáng sớm rồi.”
Hựu Lục vội vã bổ sung: “Đã có người đi chuẩn bị lại rồi.”
Thi Vân Lâm nhìn Hựu Lục và Nhị Đông Tử đứng đối diện mình, ánh mắt cả hai đều nhìn qua nàng và hướng về phía sau. Nàng biết Kỳ Sơn Lang đã ra khỏi phòng. Nàng quay lại, nhìn Kỳ Sơn Lang bước từng bước đi về phía mình.
Thi Vân Lâm nghiến răng, cau mày nhìn Kỳ Sơn Lang. Nàng cảm thấy sự chịu đựng ngoan ngoãn bấy lâu nay của mình sắp không còn kìm nén nổi nữa. Một người sinh ra là Công chúa, dù tính tình hiền lành đến đâu, cũng không phải loại yếu đuối như cục bột mà người ta muốn nhào nặn thế nào thì nhào nặn thế ấy.
Kỳ Sơn Lang đã đến trước mặt, Thi Vân Lâm hít sâu một hơi, nàng quay lưng lại, mắt không thấy thì lòng bớt phiền.
“Đi đâu?” Kỳ Sơn Lang hỏi.
Thi Vân Lâm không đáp.
Kỳ Sơn Lang định nắm lấy cổ tay nàng, nhưng lần này, Thi Vân Lâm không suy nghĩ mà dùng sức hất mạnh tay hắn ra, không thèm quay lại nhìn.
Hựu Lục và Nhị Đông Tử lập tức cúi đầu, giả vờ như không thấy gì.
Sau khi Thi Vân Lâm hất tay Kỳ Sơn Lang ra liền lập tức hối hận. Nàng biết thời thế đã khác, nàng đã không còn là Công chúa của Tương quốc nữa. Nàng không nên giận dữ, càng không nên làm vậy trước mặt bọn hạ nhân.
Nhưng cơn giận trong lòng quá lớn. Hay nói đúng hơn, không phải giận, mà là uất ức. Tối qua, nàng đã cầu xin Kỳ Sơn Lang rất nhiều lần, nói rằng sáng nay phải dậy sớm. Cả đời nàng, số lần cầu xin người khác không nhiều bằng số lần nàng đã van nài Kỳ Sơn Lang. Việc đến trễ hôm nay chỉ là cái cớ, khơi gợi ra nỗi uất ức vì bao lần bị đối xử thô bạo mà không được quan tâm.
Những chuyện bị đối xử thô bạo kia dường như là lẽ đương nhiên của việc phòng the, là nỗi ấm ức không thể nói ra miệng.
Càng không thể nói, càng chất chứa trong lòng, khiến trong lòng càng thêm nặng nề, cơ thể cũng chẳng thoải mái, khắp nơi đều khó chịu. Thi Vân Lâm cúi đầu, nàng nhìn chằm chằm vào gấu váy của mình.
Nàng đang rơi vào cảnh ngộ khó xử sau cơn giận. Nàng vừa không thể quay lại để xin lỗi Kỳ Sơn Lang mà chẳng hề xấu hổ, lại chẳng có bản lĩnh tiếp tục cứng rắn được nữa.
Đang trong tình thế bế tắc, Kỳ Sơn Lang quay đầu nhìn Hựu Lục, hỏi: “Sáng nay ngươi đã nói gì?”
Hựu Lục bị gọi đích danh, sững sờ một lát, sau đó vội vã đáp: “Bẩm Đại tướng quân, hôm nay Minh Từ Công chúa mở tiệc thưởng mai trong cung mời các phu nhân. Nơi này cách Hoàng cung có phần xa, phu nhân sợ buổi sáng đến muộn, nên bảo nô tỳ sáng nay vào giờ Mão đánh thức phu nhân...”
Nhị Đông Tử liếc mắt nhắc khẽ: “Nói từ từ thôi...”
Hựu Lục vì quá vội vàng bẩm báo nên đã không để ý lời nhắc nhở của Nhị Đông Tử. Thi Vân Lâm nghe thấy lời này của Nhị Đông Tử thì quay đầu nhìn y với vẻ ngạc nhiên, rồi lại len lén liếc sang Kỳ Sơn Lang.
Hựu Lục đã báo cáo xong.
Kỳ Sơn Lang hơi cúi đầu, mắt hạ thấp, chân mày khẽ nhíu lại như đang suy nghĩ. Hắn không nói một lời, không động đậy, chỉ để ánh nắng buổi sớm lọt qua khe mây rọi xuống nửa bờ vai của hắn.
Không biết có phải do bầu không khí quá gượng gạo hay không, mà Thi Vân Lâm cảm thấy Kỳ Sơn Lang im lặng rất lâu.
Cuối cùng Kỳ Sơn Lang cũng có phản ứng. Hắn ngẩng đầu, một vệt nắng sáng chói rơi vào đôi mắt đen láy của hắn. Hắn quay lại nhìn Thi Vân Lâm, nói: “Ta biết rồi.”
Thi Vân Lâm ngơ ngác, nhất thời không hiểu lời của Kỳ Sơn Lang có ý gì. Nhưng trong lòng nàng mơ hồ cảm nhận được điều gì đó.
Kỳ Sơn Lang huýt sáo, ngay lập tức vang lên tiếng ngựa hí dài. Một con tuấn mã đen bóng từ ngoài sân lao tới, đứng trước mặt Kỳ Sơn Lang, nó giơ hai vó trước lên rất cao. Tiếng hí của nó vẫn chưa dứt.
Kỳ Sơn Lang liền vòng tay ôm lấy eo Thi Vân Lâm, nhấc bổng nàng lên, để nàng ngồi cùng với hắn trên lưng ngựa.
“Huynh định đưa ta đi đâu? Kỳ Sơn Lang, huynh định đưa ta đi đâu?” Thi Vân Lâm vội vã hỏi.
“Đi dự tiệc.”
Con tuấn mã đã cõng hai người phi nước đại ra khỏi sân.
Nhị Đông Tử đứng ngây tại chỗ, trố mắt nhìn bóng lưng Thi Vân Lâm xa dần. Dù Kỳ Sơn Lang đã đi xa, y vẫn lùi lại nửa bước theo bản năng. Y có nghe nhầm không? Phu nhân gọi Đại tướng quân là “Kỳ Sơn Lang”? Nàng dám gọi như thế trước mặt hắn? Nàng sao lại dám? Điều này khác gì mắng người ta là đồ khốn ngay trước mặt?
Con ngựa đen dừng lại trước Hoàng cung, các vệ binh đang đứng trước cửa cung nhìn về phía này.
Kỳ Sơn Lang nắm lấy eo Thi Vân Lâm và nhấc nàng xuống khỏi lưng ngựa.
Thi Vân Lâm chỉnh lại mái tóc bị gió làm rối trước, nàng không vội vào cung. Nàng ngẩng đầu, nhìn lên Kỳ Sơn Lang vẫn ngồi trên lưng ngựa, chần chừ một chút rồi hỏi: “Huynh có quay về không?”
Kỳ Sơn Lang gật đầu.
Thi Vân Lâm lại hỏi: “Khi nào chúng ta sẽ rời Kinh về Kỳ Sơn?”
Kỳ Sơn Lang dừng lại một lúc, rồi đáp: “Ngày mai.”
Thi Vân Lâm tiếp tục hỏi: “Hôm nay sau khi tiệc thưởng mai kết thúc thì xe ngựa sẽ đến đón ta sao? Hay là huynh đến đón ta?”
Lần này, Kỳ Sơn Lang rõ ràng dừng lại lâu hơn, còn khẽ nhíu mày, mới đáp: “Ta.”
Thi Vân Lâm cúi đầu, nàng đã hiểu ra rồi. Thì ra, những lời mà nàng vừa khóc lóc vừa nói đêm qua, có lẽ hắn không hiểu được.
Thi Vân Lâm bỗng nhiên không còn giận nữa.
Nàng là người, mà đối phương lại có một nửa là sói. Nếu nàng vì sự ngu ngốc của kẻ không phải người mà nổi giận thì chẳng phải là quá nhỏ mọn rồi sao?
Thi Vân Lâm xoay người, theo người dẫn đường vào cung.
Lại có một vị quản sự trong cung tiến lên nghênh đón Kỳ Sơn Lang, cúi người lễ phép hỏi xem hắn có việc gì muốn vào cung không. Quản sự còn chưa kịp hỏi xong, Kỳ Sơn Lang đã quay ngựa rời đi.
Dù có được Kỳ Sơn Lang đưa tiễn, Thi Vân Lâm vẫn đến muộn.
Vườn Bách Hoa đã chật kín các phu nhân quan lại, chỉ cần nhìn qua đã thấy ai nấy đều trang điểm tinh xảo, hơn cả sắc thắm của vườn mai đỏ.
Thi Vân Lâm bước theo cung nữ dẫn đường tiến vào vườn Bách Hoa. Dù nàng mới thành thân, nhưng so với những nữ nhân kiều diễm đứng đầy trong vườn, nàng lại tỏ ra thật nhạt nhòa.
Không phải vì nàng không thích trang điểm, mà vì không có tiền.



