Trời xanh gió rét, đồng tuyết mênh mông.
Quan đạo trong địa phận Nam Châu rộng rãi, móng ngựa đạp lên lớp tuyết đọng phát ra tiếng sột soạt, một đoàn xe ngựa chầm chậm tiến về phía trước giữa vùng núi non.
Những hạt tuyết đè nặng khiến lông mày người ta trĩu xuống, nam nhân trung niên nhìn chằm chằm vào khu rừng rậm rạp đen ngòm không lọt ánh sáng kia, nới lỏng bàn tay đang nắm chặt dây cương, chậm rãi sờ xuống thanh trường đao bên hông.
Gió thổi tung vạt áo bào màu đen sẫm của ông ta, để lộ ra hoa văn hạc màu xanh thẫm bên trong.
— “Vút”
Âm thanh sắc nhọn xé toạc không khí đột nhiên ập tới, trường đao vung lên, mũi tên bị chém đứt làm đôi.
Nam nhân liếc thấy ngọn lửa vụt tắt trên đầu mũi tên, chân mày ông ta giật giật, quay đầu lại quả nhiên thấy từ trong rừng núi những mũi tên mang theo lửa đồng loạt bắn ra. Cho dù họ phản ứng nhanh chóng, vẫn có vài mũi tên cắm phập vào mấy cỗ xe ngựa, ngọn lửa chớp mắt lan rộng.
Ánh lửa chiếu rọi khuôn mặt trắng bệch của ông lão thân hình thấp bé bên cạnh xe ngựa, trong cơn hoảng loạn, giọng nói của lão càng thêm lanh lảnh: “Hộ giá! Mau hộ giá!”
Tiếng động trong rừng càng lớn hơn, chẳng bao lâu đã có mấy bóng người từ đó bay ra, kẻ nào kẻ nấy giơ cao trường kiếm trong tay, vừa chạm đất đã dứt khoát chém đứt đầu vài tên thị vệ áo xanh.
Mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa, tiếng đao kiếm va chạm không dứt bên tai. Nam nhân trung niên xách trường đao xoay người xuống ngựa, quay đầu lại thấy một tên thị vệ áo xanh đã chẻ đôi cửa xe, đỡ vị quý nhân bên trong ra. Ông ta lập tức lấy một vật từ trong ngực, nương theo tiếng nổ rung màng nhĩ, pháo hoa rực rỡ sắc màu nổ tung trên bầu trời.
“Đừng nhúc nhích.”
Vài người trong rừng cầm kiếm, chuẩn bị phi thân xuống, nhưng cánh tay của kẻ dẫn đầu lại bị một người ấn lại.
“Chiết Trúc, ngươi làm cái gì vậy?”
Thanh niên bịt mặt, chỉ để lộ ra một đôi mắt, lúc này hắn ta khẽ nhíu mày, đánh giá bàn tay của thiếu niên bên cạnh đang đặt trên cánh tay mình, giọng điệu không có thiện ý.
“Lúc này huynh rút lui khỏi vũng bùn này, vẫn còn kịp.” Thiếu niên cất giọng trong vắt, gương mặt trắng trẻo không hề che giấu.
“Ta không có thời gian nghe ngươi nói nhảm.” Trong mắt thanh niên kìm nén sự mất kiên nhẫn, hắn ta hất tay thiếu niên ra, rồi gật đầu với mười mấy người phía sau.
Ý cười của thiếu niên áo đen vụt tắt, hắn rút thanh kiếm mềm bên hông, thanh niên còn chưa kịp phản ứng, vài tấc ánh sáng đã lóe qua mắt, lưỡi kiếm lạnh lẽo lập tức chạm vào cổ hắn ta, thanh niên cứng đờ sống lưng, nghiến răng: “Chiết, Trúc.”
Trong rừng có gió thổi qua, vài tia sáng le lói từ bầu trời lọt xuống vừa vặn rơi trên lưỡi kiếm, khúc xạ ra mấy luồng ánh sáng loang lổ.
“Thập Nhất ca, thê tử mà huynh giấu ở Nam Châu đã chết được ba năm rồi nhỉ?”
Lời hắn vừa dứt, sắc mặt thanh niên chợt biến đổi dữ dội, thoáng chốc không còn màng đến lưỡi kiếm mỏng đang kề sát cổ nữa, khoảnh khắc quay đầu đã bị vạch ra một vệt máu nhỏ: “Sao ngươi biết?”
Nhưng thiếu niên vẫn tĩnh lặng đứng trong bóng tối loang lổ mờ ảo, đôi mắt ấy như dòng nước lặng chảy sâu, không một gợn sóng.
“Lẽ nào là ngươi?!”
Hai mắt thanh niên đỏ ngầu, hoàn toàn không thèm đoái hoài đến vụ làm ăn đẫm máu dưới kia nữa. Hắn ta nắm chặt thanh kiếm trong tay, chỉ nghe thiếu niên khẽ cười: “Thập Nhất ca, huynh có biết hiện giờ nàng ấy được chôn cất ở đâu không?”
Bên tai ù đi, thanh niên xách kiếm lao về phía thiếu niên Chiết Trúc, lại thấy hắn bay vút lên ngọn cây như cưỡi gió, dáng vẻ chẳng khác nào ma quỷ, nhẹ nhàng mà hư ảo.
“Chuyện này... chúng ta còn xuống đó nữa không?”
Mười mấy người còn lại thu mình trong rừng, trơ mắt nhìn bóng dáng hai người kẻ trước người sau li tán vào cánh rừng, một tên ngập ngừng lên tiếng.
“Nếu hai vị đại nhân đều đã đi rồi, vậy chúng ta cũng rút thôi.”
Một tên khác trầm ngâm suy nghĩ giây lát, lập tức đưa ra quyết định.
Khu rừng hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, mà lớp tuyết đọng dày cộm trên quan đạo dưới vách núi đã bị máu tươi nóng hổi nhuộm đỏ, tan ra. Hàng ngàn kẻ giấu mặt ngày càng ép sát, nhưng pháo hoa nổ tung trên trời khi nãy lại không phải là thứ lửa vô danh, quan binh được bố trí ở gần đó từ trước đã lần theo hướng này mà tới, cùng với hàng trăm thị vệ áo xanh chém giết toàn bộ những kẻ không rõ lai lịch này.
“Làm Bệ hạ hoảng sợ, là lỗi của thần.”
Nam nhân trung niên cởi bỏ bộ thường phục màu đen, để lộ ra bộ Vân Tiêu bào thêu hoa văn hạc màu xanh thẫm, đó là y phục chỉ có Lăng Tiêu Vệ bên cạnh Đương kim Thiên tử Đại Yến mới được mặc.
Mà ông ta chính là chỉ huy sứ Lăng Tiêu Vệ hiện nay — Hạ Trọng Đình.
Chẳng màng lau đi vết máu dính trên mặt, Hạ Trọng Đình chắp tay quỳ trước mặt vị quý nhân đang khoác áo choàng lông cáo màu tím sẫm.
“Quân phản loạn lưu lạc đến nơi này, hôm nay lại mai phục ở đây, làm sao bọn chúng biết được tin tức hôm nay trẫm sẽ đến Duyên Giác quán?” Thuần Thánh Đế tóc búi gọn gàng không chút lộn xộn, được ông lão đang khom lưng cúi đầu bên cạnh đỡ lấy, ông đánh giá người đang quỳ trên nền tuyết.
“Chắc chắn thần sẽ điều tra rõ chuyện này.”
Hạ Trọng Đình lập tức cúi đầu nói.
“May nhờ Hạ khanh sớm có chuẩn bị, mau bình thân đi.” Trên mặt Thuần Thánh Đế lộ ra một nụ cười cực nhạt, ông vừa phẩy tay, lời còn chưa dứt, lại thấy phía sau có mấy tỳ nữ mặt mày trắng bệch, hoang mang hoảng loạn chạy tới quỳ xuống.
“Bệ hạ, Công chúa, Công chúa biến mất rồi!”
Một trong số tỳ nữ run rẩy hô lên.
Ý cười nơi đáy mắt Thuần Thánh Đế lập tức tan biến, đôi mắt ông lạnh lùng liếc nhìn tỳ nữ vừa lên tiếng.
Tỳ nữ run bần bật, nàng ta hoàn toàn không dám ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của đế vương, gắng gượng ổn định giọng nói tiếp tục bẩm báo: “Mũi tên lửa rơi trúng xe ngựa của Công chúa, ngựa hoảng sợ, ngay sau đó xe ngựa bị lật ngang. Nô tỳ vội vàng chạy tới vén rèm lên, nhưng bên trong đã không còn thấy bóng dáng Công chúa đâu nữa!”
“Hạ khanh.”
Thuần Thánh Đế xoa xoa chiếc nhẫn ngọc, sắc mặt hơi u ám.
“Có thần.”
Hạ Trọng Đình lập tức đáp lời.
“Đám quân phản loạn này lần này không lấy được mạng trẫm, nhưng lại bắt cóc Công chúa của Đại Yến ta, thật đáng chết ngàn lần.” Trong giọng điệu của Thuần Thánh Đế có chút nôn nóng khó giấu: “Bằng mọi giá, ngươi phải tìm được Minh Nguyệt về, nó chắc chắn không thể xảy ra chuyện.”
“Thần nhận mệnh!”
***
Cỏ khô ngút ngàn bị tuyết đọng đè thấp, ngoại trừ tiếng gió lạnh thổi xuyên qua, dường như cả khu rừng chẳng còn âm thanh nào khác.
Đột nhiên, trong đống cỏ khô thoáng có tiếng sột soạt.
Sau khi Thương Nhung lăn từ sườn núi bên quan đạo xuống, nàng lại kéo theo một nhánh cây chạy suốt quãng đường, cuối cùng chui vào khu rừng rậm rạp này. Vừa nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa truyền đến, nàng đã bọc đầy tuyết giấu mình trong đống cỏ khô, hồi lâu không dám động đậy.
Tiếng người đến gần rồi lại xa dần, mãi cho đến khi tiếng ngựa hí chầm chậm tan đi, nàng mới ngồi dậy từ đống cỏ.
Những hạt tuyết lấp lánh trên người theo động tác bất chợt của nàng mà rơi lả tả. Khuôn mặt nàng đã đông cóng đến tái nhợt, chiếc mũi nhỏ nhắn lại đỏ ửng, những hạt tuyết sắp tan đọng lại trên hàng mi dài rậm của nàng nhuốm thành màu như sương trắng. Nàng hé miệng thở hổn hển, cơn gió rét buốt nhân cơ hội chui vào cổ họng, lại khiến nàng không kìm được muốn ho.
Nhưng chỉ ho vài tiếng, Thương Nhung đã cố gắng nhịn xuống, đôi chân đã đông cứng từ lâu. Nàng miễn cưỡng đứng dậy, nhặt nhánh cây bên cạnh lên, vừa lảo đảo bước đi, vừa kéo lê nó để xóa sạch những dấu chân hằn trên tuyết ở phía sau.
Tận cùng khu rừng là một bãi đá cạn, nhưng lúc này bãi cạn đã bị màu tuyết che phủ, mặt sông cũng kết đầy băng. Hơi thở của nàng hóa thành những làn sương trắng, toàn thân đã lạnh đến tê dại.
Ngoài sắc trắng xóa ra thì chỉ còn trắng xóa, nàng đứng lặng tại chỗ, trong mắt nàng, mọi thứ xung quanh đều giống hệt nhau, mênh mông vô tận.
Đôi giày thêu đế mỏng đã ướt sũng từ lâu vì nước tuyết. Hai chân Thương Nhung không còn chút cảm giác nào, đôi môi nàng khô khốc, toàn thân rã rời, nhưng bất chợt, nàng nghe thấy vài tiếng động, bèn cảnh giác ngẩng đầu lên.
Bóng người áo đen ở phía xa mang theo gió trong tà áo, thanh kiếm mềm dẻo dai trong tay đung đưa như bóng sao băng. Hắn ung dung nghiêng người né tránh ám khí do kẻ đang đuổi theo phía sau phóng tới, sau đó cúi người đáp xuống mặt băng.
Màn sương lạnh trên sông càng thêm dày đặc, từ xa Thương Nhung chỉ có thể thấp thoáng nhìn thấy hai bóng người lao vào nhau. Tiếng đao kiếm va chạm lanh lảnh, nhưng khi truyền đến tai nàng đã không còn rõ ràng nữa.
Gió tuyết càng lớn hơn, những bông tuyết như lông ngỗng rơi xuống lả tả, màn sương mù bị gió rét thổi tan đi đôi chút, tiếng nứt vỡ của lớp băng truyền từ xa đến gần. Lúc này trên mặt sông chỉ còn lại một người cầm kiếm đứng đó, mặt băng bằng phẳng đã vỡ ra một hố băng khổng lồ.
Xách theo một thanh trường kiếm dính máu, giật chiếc hồ lô ngọc tinh xảo nhỏ nhắn treo bên hông xuống, hắn dần dần đến gần, là một thiếu niên.
Làn sương lạnh lượn lờ bao phủ, đất trời một màu tuyết trắng. Hai vai hắn phủ đầy tuyết, tà áo sẫm màu như mực, đai lưng bằng da siết lấy vòng eo thon gọn, ánh sáng lấp lánh từ chiếc khóa ngọc bằng vàng toát ra vẻ lạnh lẽo.
Hắn tùy ý cắn mở nút gỗ của bầu rượu, nhẹ bẫng liếc nhìn nàng một cái rồi định lướt qua. Rượu lạnh chảy xuống cổ họng, hàng mi rậm của hắn khẽ nhướng lên, chợt dừng bước, nghiêng mặt nhìn chằm chằm vào nàng.
Ngón tay khẽ cong lại, nắm lấy chuôi kiếm, sát ý lặng lẽ tỏa ra, nhưng khi bắt gặp ánh nhìn chăm chú của nàng, hắn lại cụp mắt nhìn xuống bầu rượu đang nắm trong tay mình.
“Cô rất khát sao?” Hắn hỏi.
Thương Nhung gật gật đầu, mong ngóng dán mắt vào bầu rượu nhỏ của hắn.
Thiếu niên cong khóe mắt, mũi kiếm dính máu chĩa về phía tuyết trắng xóa: “Hay là uống một ngụm đi?”
Thương Nhung tận mắt nhìn thấy giọt máu đọng trên mũi kiếm của hắn nhỏ xuống, hòa vào nền tuyết trắng, tan ra thành một vệt đỏ thẫm, nàng kiên quyết lắc đầu: “Bẩn.”
Nghe vậy, hắn lại giống như nghe được chuyện cười gì đó: “Cô không chê ta bẩn à?”
Giây tiếp theo, hắn chẳng đợi nàng phản ứng, tự ý đưa bầu rượu đến trước mặt nàng ép nàng uống một ngụm rượu mạnh, ngay sau đó được nhìn thấy dáng vẻ ho đến mức mặt mũi đỏ bừng của nàng đúng như ý nguyện.
Hắn cười lên, ngông cuồng mà xấu xa.
Một ngụm rượu mạnh giống như một quả cầu lửa thiêu đốt xuống dọc theo cổ họng, Thương Nhung ho đến mức hốc mắt đỏ ửng, trước mắt phủ thêm một màn sương ướt át, gần như khiến nàng không nhìn rõ được nụ cười ngạo mạn của thiếu niên này.
Cử động vài khớp ngón tay đã đông cứng, nàng tùy tiện tháo hết những thứ trâm cài trang sức trên người mình xuống, nhét toàn bộ vào tay hắn.
Thiếu niên ngẩn người, cụp mắt nhìn đống trang sức vàng ngọc bỗng nhiên xuất hiện trong tay mình, rồi lại ngước mắt đánh giá tiểu cô nương trước mặt này. Bộ váy lụa là bị nước tuyết thấm ướt trở nên nhăn nhúm, chóp mũi đông cứng đến đỏ bừng, đôi mắt đen láy, chút ửng hồng nhàn nhạt do sặc rượu vừa rồi đã tan đi, khuôn mặt trắng trẻo lại mịn màng, như đáng thương lại như không đủ đáng thương, từ đầu đến cuối trong cốt cách vẫn luôn toát ra vài phần cao quý khó mà che giấu.
“Một ngụm rượu thôi, không đáng giá với mấy thứ này của cô đâu.”
Dường như hắn nảy sinh chút hứng thú, lên tiếng nhắc nhở nàng.
“Ta biết.”
Thương Nhung gật gật đầu, vóc dáng của thiếu niên có phần quá cao, nàng ngước nhìn hắn: “Ta muốn nhờ huynh giúp ta.”
“Làm gì?”
Thiếu niên phủi đi lớp tuyết trên vai, giọng điệu trầm thấp, toát ra chút khó dò.
Tuyết lớn ngập trời, sương lạnh bao trùm. Thương Nhung gần như đã lạnh đến mất cảm giác, tà áo nhăn nhúm bị gió thổi tung bay như mây, bông tuyết lướt qua khuôn mặt nhợt nhạt của nàng, nàng vô cùng nghiêm túc nói:
“Nhờ huynh giết ta.”



