Slide 1

Chương 3: Trất Phong Lâu

Kiếm ủng minh nguyệt
Chương 3: Trất Phong Lâu
16 lượt đọc 105 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Chiết Trúc đặt Thương Nhung xuống, bước chân uể oải đi vào trong viện.

Thương Nhung không đi theo, nàng xách chiếc đèn lồng nhìn bóng lưng của hắn, chợt ngồi xổm xuống nhặt một cành cây gãy, cúi đầu viết vẽ trên mặt tuyết đọng.

Đèn lồng đặt tĩnh lặng trên mặt tuyết, ánh đèn soi rọi cái bóng sống động của nàng. Nàng ngẩng đầu lên, phát hiện thiếu niên đã xoay người lại, đang khoanh tay trước ngực, dùng đôi mắt trong trẻo như pha lê nhìn nàng chằm chú từ cách đó không xa.

Nàng lập tức đứng dậy, đi đến trước mặt hắn nắm lấy tua kiếm mềm bên hông hắn, xỏ đôi ủng đen quá khổ kéo hắn đi ngược về cửa viện.

Chiết Trúc rủ mi mắt, trên lớp tuyết đọng được ánh đèn soi chiếu, nhìn rõ ràng từng nét chữ của hai chữ kia.

“Chiết Trúc.”

Thương Nhung ngước nhìn hắn: “Ta tên Thương Nhung.”

Dưới mái hiên thắp thêm một ngọn đèn cô độc, cách một lớp cửa sổ lung lay lúc nửa đêm. Trong phòng tối om, bóng thiếu niên in trên màn lụa cửa sổ, hắn đang đưa lưng về phía nàng, kéo một nửa vạt áo xuống, để lộ cánh tay phải rắn rỏi với những đường cơ bắp mượt mà.

Nửa khuôn mặt Thương Nhung giấu trong chăn, chỉ để lộ ra đôi mắt. Trong ánh sáng mờ ảo, nàng thấp thoáng nhìn thấy trên cánh tay thiếu niên có một vết thương dữ tợn.

Từ góc độ của nàng, nàng chỉ thấy hắn hơi cúi đầu, ngay sau đó nghiêng mặt, cắn mở nút vải của một chiếc bình sứ nhỏ không biết lấy từ đâu ra, thuốc bột rắc lên vết thương, lớp vảy máu bị vỡ rỉ ra dòng máu tươi, ngoằn ngoèo chảy xuống khuỷu tay hắn.

Có lẽ là nhận ra điều gì đó, hắn đột ngột quay đầu lại.

Cho dù ánh sáng có mờ đến đâu, hắn vẫn nhìn rõ đôi mắt tĩnh lặng của nàng đang nhìn hắn chăm chú.

Bên thái dương hắn lấm tấm những giọt mồ hôi dày đặc, trong quầng sáng ấm áp, khuôn mặt cũng trở nên nhợt nhạt, nhưng vẫn tuấn tú vô ngần.

Nàng nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, rồi nhanh chóng xoay người rúc vào trong chăn.

Thiếu niên nhìn chằm chằm vào gáy nàng, trong ánh mắt có thêm vài phần ngờ vực, nhưng vẫn không mở miệng nói gì, chỉ quay đầu khép vạt áo lại.

Chiếc giường trúc kẽo kẹt vang lên một lúc, rồi bỗng nhiên chẳng còn chút âm thanh nào nữa.

Thương Nhung không quay đầu, nhưng vẫn biết hắn đã nằm xuống.

Đợi một lúc lâu, nàng lắng tai nghe kỹ, cũng không nghe thấy tiếng hít thở của thiếu niên. Nàng cẩn thận dè dặt xoay người lại, trước mắt là một luồng ánh sáng lọt vào từ ngoài cửa sổ.

Luồng ánh sáng ấy hắt lên người thiếu niên, hắn giống như một ngọn núi xa xăm giữa màn sương mù, trong ranh giới giao thoa sáng tối, sừng sững bất động.

Cơn buồn ngủ của Thương Nhung đã sớm đè nặng trĩu mi mắt nàng, nhưng chuyến lén chạy trốn trong đêm khiến chân tay nàng lạnh toát, lạnh đến tận từng kẽ xương, cơn buồn ngủ không chống cự nổi sự lạnh cứng toàn thân. Nàng quấn chăn gắng gượng chịu đựng, khi trời lờ mờ sáng mới thực sự ngủ thiếp đi.

Nhưng ngủ chưa được bao lâu, giường trúc kẽo kẹt một tiếng, nàng lại choàng mở mắt. Ánh bình minh ngoài cửa sổ vẫn còn lờ mờ, nàng chưa tỉnh hẳn, đã thấy thiếu niên kia vô cùng cảnh giác, tung chăn ngồi dậy, hệt như một con sói đang ẩn mình chờ thời cơ.

Hắn chạm nhẹ đầu ngón tay vào màn lụa cửa sổ nhưng không chọc thủng, dường như đang lắng nghe âm thanh nào đó. Có lẽ là tiếng sột soạt do y phục Thương Nhung cọ xát vào chăn thu hút sự chú ý của hắn, hắn quay đầu, thấy nàng định hé miệng nói điều gì. Hắn đúng lúc đưa một ngón tay áp lên môi, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm nàng, lắc đầu.

Thương Nhung lập tức mím chặt môi, không dám phát ra một tiếng động nào, kéo chăn lên che kín nửa khuôn mặt, chỉ giương mắt theo dõi động tĩnh của hắn.

“Xoẹt” một tiếng.

Thương Nhung bỗng thấy một thanh trường kiếm đâm thủng màn lụa cửa sổ nhắm thẳng vào mặt thiếu niên. Nàng trừng lớn hai mắt, lại thấy hắn linh hoạt né tránh, ngay sau đó tay không tóm lấy mũi kiếm kéo mạnh một cái.

Máu tươi chảy đầy tay thiếu niên, người bên ngoài bị nội lực của hắn làm cho choáng váng, đầu đập thủng toàn bộ cửa sổ gỗ, dằm gỗ đâm vào cổ họng, hai mắt kẻ nọ dại đi, tắt thở ngay tại chỗ.

Hơi thở Thương Nhung nghẹn lại, sắc mặt trắng bệch.

“Đừng ra ngoài.”

Thiếu niên liếc nàng một cái, vội vã buông một câu rồi lập tức xách kiếm lao nhanh ra khỏi khung cửa sổ vỡ nát, tựa như mây khói tản đi.

Trong sân viện chật hẹp có hơn chục người đang đứng yên, bọn chúng chính là những sát thủ định mai phục giết chết đoàn người trên quan đạo Nam Châu hôm qua nhưng không thành.

“Thập Thất hộ pháp.”

Nam nhân mặc áo bào màu nâu dẫn đầu vẻ mặt âm hiểm: “Giết Thập Nhất hộ pháp, dìm xác xuống sông Ngư Lương, ngài ngang ngược làm bậy như vậy, không sợ Lâu chủ trách phạt sao?”

“Thập Thất hộ pháp! Ngài làm vậy là ép bọn ta vào chỗ chết! Thập Nhất hộ pháp bỏ mạng, chẳng phải bọn ta phải vào Huyết Trì lần nữa sao?” Có kẻ phẫn nộ kêu gào.

Danh tiếng tổ chức sát thủ đệ nhất thiên hạ của Trất Phong Lâu, là đổi lấy từ núi thây biển máu suốt bao năm qua.

Mười bảy vị hộ pháp trong lầu, thường có người bỏ mạng, cũng thường có kẻ liều mạng chỉ để trở thành một trong số đó.

Từ một đến mười bảy đều là những con số đẫm máu, chôn vùi dưới chúng là biết bao sát thủ mang theo mã số này từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi. Thế nhưng từ đầu đến cuối, kẻ chưa từng bị thay thế, ngoài Đệ Nhị ra thì chính là Thập Thất.

Thập Thất chính là thiếu niên trước mắt bọn chúng, nhưng năm nay hắn mới chỉ 16 tuổi.

Không phải ai cũng có thể trở thành hộ pháp của Trất Phong Lâu, và trong Trất Phong Lâu cũng có quy củ, một vị hộ pháp chết ở bên ngoài, toàn bộ những kẻ đi theo chấp hành nhiệm vụ sẽ phải trở lại Huyết Trì.

Huyết Trì, là địa ngục trong Trất Phong Lâu, bất cứ ai từng bước ra khỏi nơi đó, sẽ chẳng bao giờ muốn quay lại nữa.

“Huyết Trì cũng coi là chỗ chết sao?”

Thiếu niên khẽ cử động bàn tay bị lưỡi kiếm cắt đứt, những giọt máu chảy dọc theo đốt ngón tay tái nhợt rơi xuống, đôi mắt hắn trước sau vẫn cong cong: “Nếu hôm qua các ngươi tham gia vào, quan đạo kia đã trở thành chỗ chết của Trất Phong Lâu rồi.”

“Thập Thất hộ pháp có ý gì?”

Nam nhân áo nâu nhíu mày.

Sắc mặt thiếu niên ẩn ý lại sắc bén: “Trước giờ Trất Phong Lâu không can dự vào thân phận người thuê, nhưng thân phận của kẻ sắp chết thì không thể không tra, mà chuyện điều tra thân phận này, là do kẻ nào trong lầu phụ trách?”

“Vụ làm ăn này đến vội vàng, người thuê ra giá 3 vạn lượng, mua mạng hai người, Thập Nhất hộ pháp vội vã quay về lầu, ngài ấy từng nói, là họ Cố ở Vĩnh Hưng Cổ Ninh phủ.” Mắt nam nhân đảo quanh, nói sự thật.

“3 vạn lượng bạc trắng, chỉ lấy mạng hai người?” Thiếu niên cầm kiếm đứng vững, tà áo bay phần phật: “Thương nhân họ Cố ở Vĩnh Hưng Cổ Ninh phủ, thật sự đáng giá ba vạn lượng sao?”

“Rốt cuộc ngài muốn nói gì?” Nam nhân không kiềm chế nổi sự cáu kỉnh.

Thiếu niên khựng lại, cúi đầu nhìn thanh kiếm mềm trong tay, ánh sáng lạnh lấp lánh trên lưỡi kiếm mỏng phản chiếu trong đáy mắt hắn, hắn tiếc nuối: “Các ngươi thật sự là ngu ngốc.”

“Vân ca, ta thấy hắn chỉ muốn lừa gạt chúng ta thôi!”

Một tên sát thủ trẻ tuổi đã không nhịn được nữa: “Có lẽ vết thương nặng của hắn lúc ở Bình Xuyên vẫn chưa khỏi hẳn, chúng ta dứt khoát giết hắn luôn đi! Dù gì Thập Nhất hộ pháp cũng có tình cảm với Lâu chủ, hôm nay chúng ta báo thù cho Thập Nhất hộ pháp rồi quay về lầu, biết đâu có thể thoát tội phải về lại Huyết Trì!”

Ở Trất Phong Lâu, công và tội có thể bù đắp cho nhau.

Bị lời lẽ của tên kia xúi giục, ánh mắt của đám người đổ dồn về phía thiếu niên đã trở nên âm u rợn người như chim ưng rình mồi.

Gió tuyết thêm dữ dội, dù đã bị cánh cửa gỗ ngăn cách, song âm thanh của trận chém giết vẫn vọng vào trong phòng một cách rõ ràng.

Thương Nhung co rúm người ở góc giường, thần kinh căng như dây đàn, không dám động đậy, nhưng cơn gió lạnh thổi vào từ khung cửa sổ vỡ nát kia, càng mang theo mùi máu tanh nồng nặc.

Nhưng nàng vẫn không kìm được mà lắng nghe kỹ càng, nghe thấy tiếng đao kiếm bên ngoài va chạm, nghe thấy tiếng ai đó kêu gào thảm thiết, hay tiếng vật nặng rơi xuống đất. Nàng phân biệt từng tiếng thét chói tai ấy, hoặc thô kệch hoặc ồm ồm, không có một tiếng nào thuộc về thiếu niên nọ.

Tiếng động bỗng nhiên tắt lịm, tựa như một cơn bão táp mưa sa đột ngột tạnh, nàng vô thức ngẩng đầu nhìn về phía khung cửa sổ vương vãi vết máu.

Đột nhiên “rầm”.

Thương Nhung ngoảnh đầu lại theo phản xạ, vừa hay thấy tấm ván cửa đổ ầm xuống, ngay sau đó là cơn gió lạnh buốt mang theo những hạt tuyết lạnh ngắt ập thẳng vào mặt, nàng nhìn thấy một nam nhân xa lạ nằm trên ván cửa khạc ra một ngụm máu, mà hắn ta quay đầu lại cũng phát hiện Thương Nhung trên giường. Trong nháy mắt, không rõ hắn ta mưu toan điều gì, Thương Nhung chỉ thấy hắn ta chống tay định bật dậy lao về phía nàng.

Nàng lập tức đi chân trần nhảy xuống giường tránh hắn, vội vàng xách ấm trà trên bếp lò lên, nước trong ấm đang sôi sùng sục, nàng bị bỏng, cũng chẳng kịp nắm chặt đã lập tức ném thẳng vào người nọ.

Ấm trà đập trúng trán nam nhân, nước sôi tưới khắp gương mặt và cơ thể, hắn ta bị bỏng đến mức mặt mày dữ tợn, gào lên.

Thương Nhung còn đang thổi lòng bàn tay bị bỏng của mình, lại nghe tiếng kêu thảm thiết của hắn ta đột ngột im bặt. Nàng ngẩng đầu, phát hiện cổ họng hắn ta đã thủng một lỗ máu, trong lớp máu thịt dường như thấp thoáng ánh sáng bạc lạnh lẽo, đó có vẻ như là thứ đã xuyên thủng cổ họng hắn ta.

Nàng gần như ngây dại, trơ mắt nhìn nam nhân hai mắt trợn ngược, đổ ập xuống.

Hai chân mất lực, nàng loạng choạng ngã bệt xuống. Lúc này, nàng mới phát hiện bên ngoài cánh cửa bị phá nát, có đến mười mấy cái xác nằm la liệt, kẻ nào kẻ nấy máu me be bét không rõ mặt mũi, dòng máu chảy lênh láng gần như nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết đọng rộng lớn trong sân viện.

“Qua đây.”

Bất chợt, một giọng nói trầm thấp cất lên.

Thương Nhung giật thót nhìn theo hướng âm thanh phát ra — bên hành lang dọc lan can phía bên phải ngoài cửa, thiếu niên dung nhan như ngọc, nhưng một nửa khuôn mặt lại vương đầy máu, mái tóc đen rối bời rủ xuống vài lọn bên thái dương, bàn tay với những đường gân cơ tuyệt đẹp đang nắm chặt thanh kiếm mềm. Dải tua kiếm màu đỏ ướt sũng máu, từng giọt từng giọt rỏ xuống bậc thềm.

Hắn đứng bất động, mặc cho gió núi thổi tung mái tóc, băng tuyết vương trên y phục.

Trong sắc trời còn mờ mờ tỏ tỏ, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào nàng, tựa như ma quỷ, khiến người ta không rét mà run.

“Tối qua cô có thấy ta để lọ thuốc ở đâu không?”

Giọng nói nhẹ nhàng của hắn xen lẫn vài phần mệt mỏi, lúc này hắn đang dựa vào lan can, không hề nhúc nhích.

Tối qua sau khi thay thuốc, hắn đã tiện tay đặt bình sứ ở mép gối, Thương Nhung gần như chỉ nghe hắn nhắc tớiđã liền lập tức nhớ ra. Nàng chưa kịp cử động, thấy sắc mặt thiếu niên càng thêm lạnh nhạt, nàng như chim sợ cành cong: “Có thấy.”

Vịn vào cột đứng dậy, Thương Nhung quay mặt đi, hoàn toàn không dám nhìn thi thể chết thảm trên sàn nhà. Nàng nhíu chặt mày, rón rén bước từng bước nhỏ tránh vũng máu ngoằn ngoèo trên đất, tiến về phía chiếc giường trúc.

Nàng hệt như một con ốc sên nhỏ.

Chiết Trúc cảm thấy máu của mình sắp chảy khô rồi, lạnh lùng nhìn nàng bước ra khỏi cửa còn phải né tránh thi thể vạm vỡ kia, nhất quyết không để mũi chân vương chút máu bẩn nào, đợi nàng khó nhọc ra ngoài, ngồi xổm xuống trước mặt hắn, bàn tay mở nút bình sứ cũng run lẩy bẩy. Bột thuốc rắc loạn xạ lên người hắn, bột thuốc đắng chát lan tỏa, nàng không nén được hắt xì một cái.

Vết thương trên cánh tay hắn dữ tợn đỏ au, Thương Nhung dốc toàn bộ bột thuốc lên trên, lớp bột trắng xóa dày cộm che lấp vết thương rồi, nàng mới dám liếc nhìn vết thương của hắn, sau đó lén lút thở phào nhẹ nhõm.

Nắm chặt bình sứ lần nữa, chỗ trầy xước vì vấp ngã trong lòng bàn tay nàng dính phải chút bột thuốc còn sót lại trên thành bình, khiến nàng đau đớn đến mức suýt xoa một tiếng “A”.

Thuốc này rắc lên vết thương lại đau đến thế sao?

Thương Nhung lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng lông mày thanh tú của hắn vẫn giãn phẳng, chỉ là lúc này không có nụ cười nào, cụp mắt xuống, hàng mi dày và dài bị gió thổi rung rinh, khuôn mặt dính máu toát lên vẻ lạnh nhạt cùng cực.

Vết thương sâu như vậy, hắn không đau sao?

Thương Nhung không khỏi nghĩ thầm.

Lúc này hắn không nói gì, toát ra một vẻ cô độc khó tả. Thương Nhung không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ thấy hắn nghiêng mặt, nhìn về phía những thi thể nằm ngổn ngang trong đống tuyết.

Hắn dần dần lộ ra một vẻ mặt tẻ nhạt vô vị.

“Thương Nhung.”

Giọng nói của thiếu niên rõ ràng mà dễ nghe.

Tiếng gió xuyên qua cành lá, sương lạnh lượn lờ, tuyết rơi xào xạc.

Bất chợt, khóe mắt hắn cong lên sâu hơn, ánh sáng trong vắt lấp lánh dưới đáy mắt:

“Cô có muốn —”

“Đi chơi cùng ta không?”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    2
  • Hôm nay:
    21
  • Tuần này:
    787
  • Tất cả:
    63552
Thiết kế website Webso.vn