Chiết Trúc gần như tưởng mình nghe nhầm, vẻ mặt hắn thoáng hiện nét kinh ngạc.
“Thật kỳ lạ, cô thuê ta…” Xóc xóc mớ trang sức vàng ngọc trong tay, đôi mắt thanh tú của thiếu niên trở nên sinh động hơn không ít: “Giết cô?”
“Ừm.”
Vì hai chữ “thuê ta” dường như vô ý của hắn mang vài phần mờ ám khó hiểu, Thương Nhung bỗng hơi luống cuống. Nàng vội vàng dời mắt đi, lại liếc thấy bàn tay đang nắm kiếm của thiếu niên.
Ngón tay trắng trẻo thon dài, dưới lớp da mỏng manh trên mu bàn tay, gân cốt vừa mạnh mẽ vừa đẹp đẽ.
“Sống tiếp mới là chuyện khó nhất trên đời này, muốn chết lại cực kỳ dễ dàng.” Một lọn tóc đen nhánh bay bay thoáng vờn qua sườn mặt hắn, trong làn gió rét buốt, đôi mắt hắn trong veo lại vô tình: “Cớ gì phải mượn tay người khác.”
Hắn nhét lại mớ trang sức kia vào tay nàng, thanh kiếm mềm dính máu quấn lên vòng eo thon gọn của hắn: “Những thứ này, cô cứ giữ lại bồi táng cho mình đi.”
Giọng điệu của hắn đều đều trầm tĩnh, nhưng lại toát ra vẻ lạnh nhạt đến thấu xương.
Hắn nghiêng người bước qua cạnh nàng, Thương Nhung chậm chạp quay đầu lại, trong đất trời tuyết trắng, dáng vẻ thiếu niên như tùng như trúc, cao mà gầy.
Sương lạnh mờ ảo, tuyết rơi lả tả.
Thiếu niên vừa mới uống một ngụm rượu, bước chân chợt dừng lại, hắn mặt không đổi sắc quay đầu nhìn, tiếng xào xạc đạp trên tuyết đến gần. Tiểu cô nương nhếch nhác lại chưa đến mức thảm hại kia đang xách váy chạy bước nhỏ về phía hắn.
Sát tâm của hắn đã vơi đi, nàng lại không biết trân trọng.
Lưỡi kiếm mỏng ma sát với khóa vàng bên hông phát ra tiếng “keng”, Thương Nhung vừa mới đứng vững trước mặt hắn, thanh kiếm mềm đã kề ngay vào cổ nàng.
Lưỡi kiếm lạnh ngắt khiến nàng run lên, lông mi cũng không khỏi rung động. Nàng nhìn hắn, đôi môi chẳng có mấy huyết sắc mím lại, dường như do dự một chút, nàng vẫn nâng thứ trong tay lên trước mặt hắn.
Nàng lại thực sự một lòng muốn chết.
Thiếu niên lặng lẽ nhìn nàng nhắm mắt lại, hắn nhướng mày, cảm thấy kì lạ, lại cảm thấy thú vị.
Thương Nhung nín thở, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, thế nhưng lưỡi kiếm vắt ngang cổ nàng lại đột nhiên rời đi. Nàng lập tức mở mắt ra, vô thức nhìn theo hướng mũi kiếm chĩa về phía mặt sông đóng băng.
“Nếu cô không bận tâm nơi đó vừa có một kẻ chết, thì nhảy xuống đi.”
Dưới hố băng khổng lồ, vừa mới chôn vùi một kẻ bị hắn giết.
Thương Nhung nhìn hố băng một hồi, lại quay đầu nhìn hắn, chần chừ một lát, mới nhỏ giọng nói: “Ta nghe người ta nói, chết đuối rất khó chịu, ta muốn chết không khó chịu đến vậy.”
“Cô còn muốn thế nào?”
Mũi kiếm của Chiết Trúc chà xát mấy lần vào đống tuyết, những hạt tuyết lạnh lẽo rơi xuống từ giữa không trung tan ra trên mi mắt hắn.
“Tốt nhất là, huynh có thể xây cho ta một ngôi mộ.” Vậy mà nàng đã thực sự sắp xếp cả chuyện hậu sự cho mình.
Chiết Trúc lại ngước mắt lên, tiếc nuối thở dài một tiếng: “Nếu tìm Thập Nhất ca của ta, chắc chắn huynh ấy sẽ thích vụ làm ăn này của cô.”
“Thập Nhất ca của huynh ở đâu?” Nàng nhìn quanh bốn phía.
Chiết Trúc chợt cười khẩy, cằm Thương Nhung đột nhiên bị ngón tay lạnh lẽo của hắn bóp chặt lấy, ngay sau đó nàng bị ép nhìn về phía mặt sông sương mù dày đặc kia.
“Muộn rồi.” Hai chữ của hắn thong thả rơi xuống bên tai nàng.
Thương Nhung nhận ra “Thập Nhất ca” trong miệng hắn, hóa ra đã chết trong tay hắn.
Chiết Trúc buông nàng ra, tùy ý chà xát đầu ngón tay hai cái, sau đó thu lại thanh kiếm mềm, bước chân nhẹ nhàng đi về phía trước, nhưng chưa đi được mấy bước, ánh mắt hắn lại hạ xuống nhìn một bàn tay đã đông cứng đến mức các khớp cũng ửng đỏ.
Tua kiếm màu chu sa của hắn bị gió thổi tung giữa những ngón tay nàng, lan ra như ráng chiều.
Thật kỳ lạ.
Nàng không biết cái tua kiếm mà nàng đang lấy hết dũng khí để nắm lấy này, rốt cuộc đã dính máu của bao nhiêu người. Nàng ngây thơ cũng không biết sợ, túm lấy tua kiếm của hắn, không nói lời nào lẳng lặng ngước nhìn hắn, rõ ràng là đến tìm cái chết, lại cứ như đang bắt lấy cọng rơm cứu mạng nào đó vậy.
Gió lạnh gào thét càng làm màng nhĩ Thương Nhung đau rát, tác dụng của ngụm rượu mạnh kia cũng âm thầm bốc lên, dưới cơn đau đầu như búa bổ, khuôn mặt của thiếu niên trong mắt nàng dần biến thành ba bóng hình mờ ảo.
Không hề có điềm báo trước, nàng ngã gục xuống.
Tua kiếm màu chu sa bị đứt nằm im lìm giữa kẽ tay nàng, những bông tuyết như lông ngỗng lảo đảo rơi xuống trên người nàng. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, nàng hé nửa mắt, chỉ kịp nhìn thấy tà áo mỏng manh của thiếu niên áo đen khẽ đung đưa lúc hắn quay người rời đi.
***
Thương Nhung nóng đến bừng tỉnh.
Nàng mờ mịt nhìn chằm chằm vào lớp chăn màu xám xịt, chăn có đến ba lớp, quấn nàng thật chặt bên trong. Căn phòng này đang đốt than nhỏ, hơi ấm hòa tan khiến nàng lấm tấm mồ hôi trong giấc ngủ.
Vén chăn xuống giường, Thương Nhung đánh giá căn phòng không được coi là rộng rãi này, bày biện đơn sơ, quanh chóp mũi vẫn có thể ngửi thấy chút mùi ẩm mốc chưa bị hơi than hun khô.
Trên chiếc giường La Hán đan bằng trúc sát cửa sổ có đặt một chiếc bàn nhỏ, bếp lò trên bàn đang cháy rực than hồng, canh thuốc đun sôi sùng sục trong siêu đất, khói trắng lượn lờ bốc lên, mùi thuốc đắng chát lan tỏa.
— “Kẽo kẹt”.
Tiếng đẩy cửa vang lên, Thương Nhung vô thức quay đầu lại, gió tuyết bên ngoài ùa vào, làm tà áo màu xanh khói của thiếu niên khẽ tung bay, cửa gỗ nhanh chóng bị hắn cài lại. Hắn xoay người liếc nàng một cái, rồi tự nhiên ngồi xuống giường La Hán.
Đổ canh thuốc trong siêu vào bát, hơi nóng lượn lờ bốc lên từ mép bát, hắn khẽ nhướng đôi mắt sắc bén thanh tú: “Qua đây uống thuốc.”
Thương Nhung thất thần một lúc, khi khôi phục tinh thần lại nhìn thấy bát thuốc đen ngòm bên tay hắn, nàng mím môi, không nhúc nhích một li.
“Có lẽ cô không biết thủ đoạn giết người của ta.” Chiết Trúc chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng: “Nếu cô không muốn chết với hình thù kỳ quái đau đớn cùng cực, thì nên nghe lời ta.”
Thương Nhung chợt ngẩng đầu, nàng nhìn chằm chằm vào góc nghiêng trắng bệch lạnh nhạt của thiếu niên một lát, rồi không nói một lời đi tới. Nàng bước đi rất nhẹ, khi ngồi xuống đối diện hắn cũng không quên chỉnh lại vạt váy đang nhăn nhúm của mình, sau đó mới ngoan ngoãn cầm thìa lên. Canh thuốc quá nóng, nàng bị bỏng một cái, lập tức ngẩng đầu len lén nhìn hắn.
Thiếu niên liếc nàng, vẻ mặt nhạt nhẽo.
Thương Nhung chẳng nói lời nào, cúi đầu xuống.
Bên ngoài cửa sổ gió tuyết rơi nhiều, tiếng những hạt tuyết đập vào song cửa nhỏ bé khó nghe, chỉ có tiếng gió gào thét không ngớt. Chiết Trúc một tay chống cằm, chán nản nhìn nàng phồng má thổi canh thuốc, lại nhăn mũi, uống từng ngụm thuốc nhỏ.
Lúc này trong phòng hơi ấm bao phủ, gò má nàng cũng hồng hào thêm đôi chút, làn da mịn màng trắng nõn ửng hồng, đôi mắt đen láy xinh đẹp, môi cũng phớt đỏ.
Trông có sức sống hơn nhiều rồi, Chiết Trúc lơ đãng nghĩ.
Hắn lấy từ trong vạt áo ra vài món đồ rồi đặt lên bàn trà, tiếng va chạm rõ ràng khiến Thương Nhung ngước mắt lên.
Đó đều là đồ trang sức của nàng, nhưng nàng chỉ liếc sơ qua đã biết trong đó thiếu mấy một chiếc trâm bướm vàng ngọc trai.
“Con bướm vàng đó của cô.” Thương Nhung nhìn thấy những ngón tay trắng trẻo xinh đẹp của hắn hơi cong lên, gõ nhẹ xuống mặt bàn: “Đổi lấy cái sân viện này.”
Nàng còn chưa kịp mở miệng, đã thấy đôi mắt hắn khẽ cong lên thành một nụ cười, lại nói với nàng: “Lần này kẻ bị giết có hơi phiền phức, ta cần một nơi ẩn náu để tạm lánh sóng gió.”
“Yên tâm, qua hai ngày nữa ta sẽ có thể chuộc lại con bướm vàng của cô về.” Chiết Trúc lại uống một ngụm trà.
Khi màn đêm buông xuống, giữa rừng núi một màu đen kịt, chỉ có một chiếc đèn lồng đung đưa dưới mái hiên, soi sáng đêm gió tuyết đã ngừng rơi.
Thương Nhung nằm trên giường, lén lút nhoài người mượn ánh sáng lọt vào từ ngoài cửa sổ để nhìn thiếu niên đang ngủ trên giường trúc La Hán.
Tiếng thở của hắn cực nhẹ, cho dù nàng cố ý im lặng lắng nghe kỹ, cũng rất khó nghe rõ hơi thở của hắn. Nàng không biết mình đã đợi thêm bao lâu, đợi đến mức nàng cũng dần buồn ngủ, lại giật mình một cái trợn to mắt lắc lắc đầu.
Có lẽ hắn đã ngủ rồi nhỉ?
Thương Nhung lật chăn, rón rén ngồi dậy. Trong ánh sáng mờ ảo, nàng nhìn chằm chằm đôi giày thêu bên giường. Đế giày quá mỏng, đã bị mài rách trên chặng đường chạy trốn này của nàng.
Trong một đêm không có tuyết rơi, cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, rồi lại nhẹ nhàng đóng lại.
Nhưng đây vẫn là một đêm đông lạnh lẽo.
Thương Nhung khoác chiếc áo bào ngoài màu xanh khói, khẽ hà một hơi ấm, xách chiếc đèn lồng lấy xuống từ ngoài mái hiên, chạy vô định về phía tận cùng đen kịt của chốn núi rừng.
Ánh sáng ấm áp chiếu rọi lớp tuyết đọng lạnh ngắt, phản chiếu lên những sắc màu trong suốt, rõ rệt từng hạt một. Khu rừng này rộng và sâu hơn trong tưởng tượng của nàng rất nhiều.
Từng gốc cây thân to lớn thô chắc, những cành khô phủ đầy tuyết đọng tựa như bóng rắn uốn éo vặn vẹo đan xen vào nhau, bao trùm từng mảng bầu trời rộng lớn, chỉ để chừa lại vài tấc ánh sáng thưa thớt.
Thương Nhung vướng vào cành cây khô giấu dưới nền tuyết vấp ngã, chiếc đèn lồng rơi xuống đất, bốc cháy trước mắt nàng, ánh lửa chầm chậm bùng lớn trong đồng tử nàng, rồi lại từ từ lụi tàn.
Mãi cho đến khi chút tàn lửa cuối cùng bị nước tuyết tan ra dập tắt, xung quanh tối đen như mực, Thương Nhung ngồi dậy, mò mẫm tựa vào một gốc cây, cuộn tròn thân thể lại.
Đột nhiên, nàng nghe thấy phía xa loáng thoáng có tiếng sột soạt.
Thương Nhung ngẩng đầu lên, giữa đồng tuyết mênh mông, nàng nhìn thấy một người xách đèn, đạp lên ánh sao mà tới.
Người nọ mặc chiếc áo đơn trắng như tuyết, tay áo rộng khẽ đung đưa, bên ngoài khoác một tấm áo choàng viền lông thỏ, tà áo nhẹ nhàng tung bay theo nhịp bước của hắn. Ánh đèn trong tay hắn chiếu rọi đôi mắt tựa hồ sao. Đợi hắn tới gần, Thương Nhung mới phát hiện hắn đi chân trần đạp trên tuyết mà đến.
Thương Nhung ngây ngốc nhìn đôi chân của hắn, mà ánh mắt của hắn cũng rơi xuống đôi ủng màu đen dưới chân nàng. Nàng xỏ đôi ủng nam rõ ràng rất quá cỡ này, trông có vẻ hơi buồn cười.
“Ta đã để lại một chiếc vòng tay cho huynh.” Nàng hơi lúng túng bất an, không dám chạm phải ánh mắt như cười như không của thiếu niên.
“Ta nói muốn lấy sao?” Hắn bật cười mỉa mai.
Thương Nhung mím môi không nói lời nào nữa, nhưng chiếc đèn lồng trong tay thiếu niên lại dịch về phía trước mặt nàng một chút. Ánh lửa bất chợt dí sát làm nàng lóa mắt, lập tức nhắm chặt mắt lại.
Thế là những giọt nước đã sớm tích tụ sắp rơi trong hốc mắt dần lăn xuống má, vừa vặn được chiếc đèn lồng chiếu sáng, lấp lánh trong suốt.
Thương Nhung hơi khó xử, hàng mi nàng run rẩy, lập tức ngoảnh mặt đi, cuộn mình vào trong góc khuất dưới gốc cây không bị đèn lồng soi rọi quá rõ ràng.
“Khóc cái gì?” Giọng nói của thiếu niên trong trẻo mà bình thản, hắn chợt cúi người xuống, đôi mắt trong vắt đánh giá nàng.
Thương Nhung muốn trốn lại không thể trốn được, khoảnh khắc ngẩng đầu lên, ngón tay thiếu niên đột nhiên khẽ cọ qua gò má nàng, rất nhẹ rất nhẹ, hệt như lông vũ vờn qua.
Nàng ngẩn ngơ nhìn hắn.
Thiếu niên giật tấm áo choàng trên người xuống, vô cùng tùy ý ném lên người nàng: “Khoác cẩn thận vào.”
Thương Nhung chậm chạp gỡ áo choàng trùm trên đỉnh đầu xuống, giây phút này, giữa ánh đèn và màu tuyết, thiếu niên đã xoay người quay lưng về phía nàng.
Nàng nhìn bóng lưng của hắn, trong tấm áo choàng lông thỏ mềm mại ngập tràn nhiệt độ ấm áp của thiếu niên.
Ánh đèn lồng soi rọi tà áo mỏng manh của thiếu niên, hắn đi chân trần giẫm trên tuyết, cõng một cô nương bước đi giữa rừng núi hoang vu.
“Ta trả giày lại cho huynh.” Hai tay Thương Nhung vòng quanh cổ thiếu niên. Đèn lồng đung đưa, cái bóng in trên nền tuyết đọng cũng đang lay chuyển, nàng nhẹ giọng nói.
“Không cần.” Thiếu niên trả lời ngắn gọn hai chữ.
Thương Nhung im lặng một lát, cúi đầu lại nhìn chiếc bóng của hai người, mái tóc hơi lạnh của thiếu niên khẽ vờn qua gò má nàng. Nàng ngước mắt lên, dán mắt nhìn vành tai hắn.
“Ta có thể biết tên của huynh không?” Nàng đột nhiên hỏi.
“Chiết Trúc.” Giọng thiếu niên trong vắt lành lạnh.
Chiết Trúc?
Thương Nhung thầm nhẩm lại một lần trong lòng, lại hỏi hắn: “Trên đời này có họ ‘Chiết’ sao?”
“Không có.”
Thiếu niên bỗng nhiên đứng lại, nghiêng mặt sang nhìn Thương Nhung đang ghé trên vai mình, khóe mắt hắn cong lên, nơi đuôi bọng mắt xinh đẹp có một nốt ruồi nhỏ xíu.
Nàng nghe thấy hắn nói:
“Trên đời này nhiều người có tên không họ lắm, ta là một trong số đó.”



