Lúc Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh về đến khách sạn thì đã là 9 rưỡi tối. Vì là khu trung tâm sầm uất, bầu trời đáng lẽ phải đen kịt lại bị biển đèn hắt lên nhuộm thành một màu cam thẫm.
Hoàng Hiểu Ngọc chỉ tay về phía siêu thị mở ngay trong khách sạn, nói với Bùi Linh Linh: “Ăn no quá, tôi đi mua vỉ Yakult đây.”
Bùi Linh Linh vừa hay thấy hành lang dẫn ra thang máy ở tầng 1 chẳng có mấy người, bèn xua tay với Hoàng Hiểu Ngọc: “Tôi ra xem cái kính viễn vọng kia chút, bà mua xong thì ra tìm tôi nhé.”
Hoàng Hiểu Ngọc liếc mắt nhìn cái kính viễn vọng, “hừ” một tiếng, ý là muốn chê Bùi Linh Linh thật trẻ con.
Giờ này, hành lang đã vắng người, xung quanh chiếc kính viễn vọng ở cuối dãy cũng trống trơn.
Bùi Linh Linh bước tới gần rồi cẩn thận quan sát một chút. Đây là một chiếc ống nhòm đơn được thiết kế với hình dáng của một chiếc kính thiên văn, phong cách hoài cổ, những đường hoa văn phía trên mang đậm tính nghệ thuật của thời Trung cổ.
Bùi Linh Linh không chút do dự mà ghé sát vào. Cô mở một mắt, áp sát vào thấu kính rồi chăm chú nhìn.
Cái nhìn đầu tiên chỉ là một mảng tối thui mờ mịt, chẳng nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Bùi Linh Linh trợn to mắt, chớp chớp mấy cái, mảng tối mờ mịt kia bỗng nhiên như bị gió thổi bay đi, để lộ ra khung cảnh phía sau.
Một màu đen sâu thẳm, bên trong rải rác những đốm sáng lấp lánh vỡ vụn, tụ thành sông thành biển.
Đó là... vũ trụ sao?
Bùi Linh Linh nghi ngờ mình đã hoa mắt nhìn nhầm. Chẳng phải cái kính viễn vọng này dùng để ngắm phong cảnh của hẻm núi Thất Tinh sao, sao lại biến thành vũ trụ rồi?
Hơn nữa, vũ trụ kia mang lại một cảm giác vô cùng kỳ dị, không phải vẻ lạnh lẽo tối tăm như ấn tượng truyền thống, mà lại ánh lên chút ánh sáng đỏ rực như máu. Bóng tối vô tận tựa như một trái tim đang đập, từng nhịp từng nhịp phồng lên rồi xẹp xuống.
Bùi Linh Linh cảm thấy một cơn buồn nôn cực kỳ khó nhịn xộc thẳng lên não, giống như có một thanh cốt thép đang quấy đảo trong đầu cô, quấy đến mức nhãn cầu cô căng tức, dạ dày trào lên dịch chua.
Cô vội vàng đưa tay bám lấy thân kính viễn vọng, nhưng ngón tay lại vô tình chạm vào bánh răng điều chỉnh cự ly. Cô vốn tưởng đó chỉ là đồ trang trí, không ngờ hình ảnh trong ống kính lại thực sự bị kéo lại gần theo nhịp.
Trong đầu cô lờ mờ có một loại trực giác: bây giờ cô nên dừng việc nhìn ngó này lại ngay lập tức. Nếu cứ tiếp tục nhìn, e rằng sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra, thế nhưng, thứ trong khung hình kia lại như mang một sức hút ma quái, khơi dậy khát vọng sâu thẳm nhất dưới đáy lòng cô.
Cô khao khát, cô muốn xem, muốn xem thử trong dải vũ trụ kia rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì.
Hình ảnh dần được kéo lại gần, cô nhìn thấy dải Ngân Hà uốn lượn, ánh lên sắc đỏ tươi nhàn nhạt, tựa như máu bẩn nhỏ giọt xuống nước, nhuộm đỏ cả vũ trụ. Cô nhìn thấy... hệ Mặt Trời quen thuộc.
Hệ Mặt Trời là thứ cô đã từng học trong tiết Địa lý hồi cấp 2. Tám hành tinh quen thuộc mang theo một sức sống dị thường, nhưng theo sự phập phồng co thắt của vũ trụ mà tỏa ra một thứ hơi thở buồn nôn, chẳng hề giống với những bức ảnh cô từng thấy trong sách giáo khoa, nó toát ra một thứ tà khí mơ hồ. Hay nói cách khác, trong dải vũ trụ này đang tuôn chảy một thứ cảm xúc sền sệt khiến người ta vô cùng chán ghét, dường như chỉ liếc nhìn một cái là sẽ bị vấy bẩn, nhưng lại không nhịn được mà muốn nhìn cho kỹ hơn.
Hình ảnh lại một lần nữa kéo lại gần. Cô nhìn thấy mặt trăng đỏ rực rỉ máu, bụi bặm đỏ tươi hệt như sắp nhỏ máu. Cô nhìn thấy trái đất chi chít những đốm màu nâu đen, lồi lõm sần sùi, mang theo cảm giác nhúc nhích khiến người ta khó chịu. Sự dơ bẩn và ô uế đó càng lúc càng nồng đậm hơn, mà khi nhìn kỹ lại, cô bàng hoàng phát hiện ra, những thứ bao phủ trên bề mặt trái đất vốn dĩ chẳng phải đốm màu nâu đen nào cả, mà là... mắt kép!
Vô số con mắt kép chi chít che lấp toàn bộ hình cầu, từng cái chớp mở đều bộc lộ sự oán độc và ác ý ngút ngàn, những rễ phụ bóng nhẫy, thon dài vươn ra từ giữa các khe mắt kép, điên cuồng run rẩy như những con giòi đang lúc nhúc.
Đây rốt cuộc là cái gì?
Thực sự là trái đất sao?
Là vũ trụ mà cô vẫn luôn nhận thức đấy ư?
Thế nhưng sao vũ trụ lại mang hình thù này, còn trái đất tại sao lại mọc đầy mắt kép và rễ sợi?
Chưa kể, bản thân cô vốn đang đứng trên trái đất, dùng kính viễn vọng để ngắm nhìn bên ngoài, tại sao lại có thể từ trong ống kính nhìn thấy một trái đất khác?
Đó rốt cuộc là thứ gì!
Nếu những gì cô đang thấy mới là trái đất thực sự, là vũ trụ chân chính, vậy thì cái vũ trụ mà cô đang ở ngay lúc này lại là thứ gì?
Đầu óc Bùi Linh Linh giật thót từng cơn tê rần, thậm chí trong cổ họng còn tứa ra vị ngọt tanh của máu. Cuối cùng, cô cũng muộn màng nhận ra sự bất thường, nhưng cô đã không thể nào khống chế được chính mình nữa, sự tò mò và khao khát mãnh liệt đó đã thôi thúc một sự điên cuồng nảy sinh từ sâu trong lòng cô. Cô như phát điên muốn nhìn cho rõ hơn, cô cảm nhận một cách chân thực rằng: dường như từ sâu thẳm nội tâm cô đang mọc ra những phần không thuộc về mình, từng chút từng chút một nuốt chửng lấy lý trí của chính cô.
Sắc máu trước mắt ngày càng đậm, hình ảnh từng chút một phóng to. Bên tai văng vẳng những tiếng nói mớ tối nghĩa khó hiểu, là một kiểu phát âm khô khốc cực kỳ kỳ quái, khiến cô hoàn toàn không thể nhận ra đó là loại ngôn ngữ gì.
Cô nhìn thấy chất dịch nhầy chảy ra khi những con mắt kép đó chuyển động; nhìn thấy những khối u thịt mọc chi chít trên những sợi rễ đang run rẩy. Xuyên qua thứ mùi hôi thối của xác thịt thối rữa, cô nhìn thấy mặt đất tràn ngập sương mù; nhìn thấy núi sông nhuốm màu máu; nhìn thấy những phần tay chân dị dạng nổi lềnh bềnh trên mặt biển; và cô nhìn thấy một bóng lưng.
Một bóng lưng cực kỳ quen thuộc. Đó là, đó là... bóng lưng của chính cô!
Mà dường như lại không phải...
Cô nhìn thấy “cô ta” đang đứng trước một chiếc kính thiên văn ống đơn trơ trọi, dang rộng tứ chi bò nhoài lên trên đó hệt như một con nhện. Bằng một tư thế kỳ dị và quái đản, “cô ta” đang lạnh lẽo dòm ngó cảnh tượng bên trong ống kính. Trên lưng “cô ta” mọc chi chít mắt kép, bám đầy những con giun sán, mủ dịch thối rữa nhỏ xuống tí tách, mang theo mùi hôi tanh độc địa.
Bùi Linh Linh nhớ lại cụm mắt kép khổng lồ mà cô và Hoàng Hiểu Ngọc từng nhìn thấy trên lưng mình. Chỉ là đôi mắt kép cô thấy lúc đó ít hơn số mắt trên cái bóng lưng này rất nhiều, hệt như sự khác biệt giữa giai đoạn đầu và giai đoạn cuối khi bị tế bào ung thư xâm nhập vậy. Lẽ nào cuối cùng cô cũng sẽ biến thành dáng vẻ này sao? Hay là cô đã trở thành dáng vẻ này rồi?
Một vài ý nghĩ kỳ quái không thể giải thích bằng lời bắt đầu điên cuồng trào dâng, dường như không còn tuân theo sự khống chế nữa, mà đang dẫn lối cô đi khám phá một sự thật nào đó của thế giới?
Sự thật của thế giới ư? Khi cụm từ này xẹt qua trong đầu, cô cảm thấy một sự dị thường. Sự dị thường ấy giống như được tưới nước, bón phân, sinh sôi nảy nở từ sâu thẳm linh hồn cô, mang theo mùi thối rữa.
Cô nhìn thấy, “cô ta” dường như đã nhận ra ánh mắt của cô, từ từ đứng thẳng dậy bằng một tư thế vặn vẹo, rồi lại chậm chạp quay người lại.
Sắp rồi, sắp nhìn thấy khuôn mặt của “cô ta” rồi. Đáy lòng Bùi Linh Linh trào dâng một niềm hân hoan kỳ dị, khiến cô hoàn toàn quên lãng mối nguy hiểm có thể tồn tại trong đó.
Đúng vào khoảnh khắc Bùi Linh Linh sắp sửa nhìn rõ mặt “cô ta”, đầu cô bỗng đau buốt, hình ảnh trước mắt cũng nhòe đi thành những mảng màu. Cô không khống chế được mà ngã ngửa ra sau, cơn buồn nôn tối tăm mặt mũi choáng ngợp toàn thân, giây tiếp theo là cơn đau điếng người khi xương cụt đập xuống nền gạch men.
Tầm nhìn cố gắng lấy lại tiêu cự của cô bắt trúng một đôi bốt da đang phóng to hết cỡ. Nhìn lên trên là một chiếc quần túi hộp màu kaki, khiến đôi chân của người mặc trông rất dài.
Người thanh niên mặc áo thun đen từ trên cao nhìn xuống Bùi Linh Linh, cô lập tức nhận ra anh.
Lúc trước cô còn thấy anh quen mắt, nhưng khi nhìn ở khoảng cách gần thế này, cảm giác đó lại tan biến không còn dấu vết. Chỉ là hiện tại cô không còn nhiều sức lực để suy nghĩ nữa, cơn buồn nôn gần như chiếm trọn toàn bộ dây thần kinh của cô, cô không kiểm soát được mà thở dốc kịch liệt, trong đầu lấp đầy một mớ câu hỏi.
Tại sao cô lại nhìn thấy những thứ đó? Bây giờ cô bị làm sao vậy? Sao người thanh niên này lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cô?
Bùi Linh Linh cố gắng duy trì tầm nhìn cho rõ ràng, cô thấy được đôi lông mày đang khẽ nhíu lại cùng sự lạnh lẽo dưới đáy mắt người thanh niên.
“... Đó là thứ gì?” Giọng cô khàn đi nghiêm trọng. Theo độ rung của dây thanh quản, mùi máu tanh ngọt từng chút một trào ra từ sâu trong cổ họng. Cô như đang tự hỏi chính mình, lại như đang hỏi người thanh niên trước mặt.
Người thanh niên không đáp lời ngay mà chỉ lẳng lặng nhìn cô, chẳng rõ là đang nhìn gì, cũng không biết rốt cuộc anh muốn nhìn thấy gì. Đúng lúc Bùi Linh Linh tưởng anh hoàn toàn không muốn để ý tới mình, thì anh cất tiếng.
Giọng anh trầm thấp, hệt như tiếng nỉ non cất giấu trong đêm tối ma mị, anh nói: “Mặt tối của vũ trụ.”
— Một từ vựng xa xôi, như thể xé toạc bóng tối thăm thẳm ngàn đời mà đến, mang theo một nỗi sợ hãi chấn động. Dường như chỉ cần nghe thấy mấy chữ này, là có thể nhòm thấy được một góc của tảng băng chìm về sự thật.



