Slide 1

Chương 19: Thẩm Đồng

Thị trấn không thể gọi tên
Chương 19: Thẩm Đồng
2 lượt đọc 213 lượt đọc truyện
~~~
Chương trước Chương tiếp
~ ❦ ~

Vết máu trên cửa kính ban công đã không còn, chẳng biết là do người thanh niên lau đi, hay tự nó biến mất, Bùi Linh Linh chằm chằm nhìn chỗ đó một hồi lâu, cũng chẳng nhìn ra được manh mối gì.

Nhưng mà việc cô không tỉnh dậy trong phòng của mình, đã chứng minh trải nghiệm đêm qua của cô không phải là một giấc mơ.

Bùi Linh Linh không khỏi nảy sinh một vài suy đoán.

Cô cảm thấy đêm qua xảy ra chuyện nguy hiểm như vậy, rất có thể liên quan đến cảnh tượng cô nhìn thấy qua chiếc kính viễn vọng ống đơn lúc đó.

Hơn nữa mặt trăng đỏ mà cô nhìn thấy trên ban công ở cái không gian kỳ lạ kia, cùng bầu không khí vặn vẹo dị thường ở đó, đều rất giống với thế giới mà cô đã tiếp xúc trong kính viễn vọng.

Có lẽ nơi đó chính là cái mà người thanh niên kia nói với cô, mặt tối của vũ trụ?

Xét theo nghĩa đen, nếu vũ trụ đã có mặt tối, vậy thì liệu có mặt sáng không, vậy nên thế giới bình thường mà bọn họ đang sống chính là mặt sáng? Còn cái đêm qua chính là mặt tối?

Thế nhưng tại sao những sự dị thường này cứ nhất quyết phải tìm đến cô cơ chứ?

Bùi Linh Linh nhìn người thanh niên trước mặt, lên tiếng hỏi: “Rốt cuộc anh là ai?”

Người thanh niên ngồi trên ghế sofa, không có bất cứ phản ứng nào, càng không có ý định trả lời, hệt như không hề nghe thấy cô nói gì.

Bùi Linh Linh: “...”

Tình trạng này đã kéo dài cả buổi sáng rồi, cô có đặt câu hỏi với người trước mặt thế nào đi chăng nữa, anh cũng chẳng hề đưa ra bất kỳ phản ứng nào.

Mặt tối của vũ trụ là gì? Không nói!

Trải nghiệm đêm qua là chuyện thế nào? Không nói!!

Đám mắt kép trên lưng cô là thứ gì? Vẫn không nói!!!

Thậm chí đến cả kiểu trả lời qua loa đối phó cũng không có, đến cả một cái liếc mắt dư thừa cũng chẳng thèm cho cô, rõ ràng có ý: “Đừng hỏi nữa, chính là không muốn nói cho cô biết đấy”.

Nếu không phải từng nghe anh nói chuyện, Bùi Linh Linh thực sự sẽ nghi ngờ anh là người câm điếc mất.

Cô thực sự không hiểu chuyện này có gì mà không thể nói cơ chứ? Cô cũng là nạn nhân, cô có quyền được biết sự thật chứ nhỉ?

Bùi Linh Linh hít một hơi thật sâu, đổi cách hỏi khác: “Tôi tên là Bùi Linh Linh, còn anh? Ít nhất anh cũng có thể cho tôi biết tên anh chứ.”

Cuối cùng người thanh niên cũng có phản ứng, anh ngẩng đầu nhìn cô một cái, ngay lúc Bùi Linh Linh tưởng ông tướng này đến cả cái tên cũng chẳng thèm nói cho mình biết, rốt cuộc anh cũng khẽ mấp máy môi, thốt ra hai chữ: “Thẩm Đồng.”

Bùi Linh Linh khẽ sững người một chút, bởi vì trong khoảnh khắc người thanh niên nói ra tên mình, cô vậy mà lại nhanh chóng phán đoán ra được mặt chữ của hai từ này. Cảm giác này rất khó tả, cô cảm thấy thứ mình nghe được không giống một cái tên, mà giống một bức tranh hơn, nhưng cụ thể là gì thì cô lại nghĩ không ra.

Hơn nữa cái tên này nghe có vẻ quen tai, nhưng cô dám chắc chắn trước đây mình hoàn toàn không hề quen biết ai tên là “Thẩm Đồng”.

“Rốt cuộc anh là ai?” Cô không từ bỏ ý định hỏi lại một lần nữa.

Thẩm Đồng ngồi im lặng trên sofa, rủ mắt nhìn xuống, vẫn là cái dáng vẻ hoàn toàn không muốn đoái hoài gì đến cô.

Bùi Linh Linh nghẹn họng.

Một lúc lâu sau, cô mới điều chỉnh lại tâm trạng: “Vậy tôi có thể biết, làm sao mà anh biết tôi không?”

Đêm qua lúc ở ngoài ban công, Thẩm Đồng đã gọi tên cô, lúc đó cô đã rất thắc mắc rồi, chỉ là tình thế cấp bách nên chưa kịp hỏi ngay.

Thẩm Đồng lại ngước mắt nhìn sang, Bùi Linh Linh thầm mừng rỡ trong lòng, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, anh lại dời ánh mắt đi, tiếp tục giữ im lặng.

Bùi Linh Linh sắp phát điên đến nơi rồi!

Thẩm Đồng có lẽ cũng cảm thấy tình hình hiện tại hơi gượng gạo, anh lần đầu tiên chủ động mở lời: “Cô có thể ngủ thêm một lát, 7 giờ chúng ta xuất phát.”

Bùi Linh Linh biết hôm nay Thẩm Đồng sẽ đi chuyến xe buýt đầu tiên của khách sạn đến hẻm núi, đêm qua cô thậm chí còn lên kế hoạch với Hoàng Hiểu Ngọc hôm nay đi chặn đường anh.

Thế nhưng cái thái độ hiện tại của anh ấy có phải hơi kỳ quặc quá không? Sao cứ làm như kiểu cô bắt buộc phải đi theo anh ấy vậy, hơn nữa còn vô cùng đương nhiên, hoàn toàn không cho cô cơ hội từ chối.

“Anh định đưa tôi đi đâu?” Bùi Linh Linh dò hỏi anh.

Lần này, vậy mà anh lại phá lệ trả lời cô: “Làng họ Lưu.”

Bùi Linh Linh lập tức ngồi thẳng dậy, đôi mắt cũng sáng rực: “Tôi có thể đi cùng anh, vốn dĩ tôi cũng định đi làng họ Lưu, nhưng tôi cần lên lầu bàn bạc lại với bạn tôi đã.”

Thẩm Đồng lắc đầu: “Không dắt cô ấy theo.”

“Vì sao chứ?” Bùi Linh Linh cuống lên, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, cô lại ý thức được giọng điệu của mình tệ quá, dù sao người ta cách đây không lâu còn vì cứu cô mà bị thương, thế là cô vội bổ sung thêm một câu: “Trước giờ tôi vẫn luôn đi cùng bạn tôi, đâu thể cứ thế đi thẳng luôn được.”

Thẩm Đồng móc một chiếc điện thoại di động trong ngực áo ra ném đến trước mặt cô: “Gửi cho cô ấy một tin nhắn.”

“Anh nghĩ đơn giản quá rồi đấy.” Bùi Linh Linh không nhịn được trừng mắt lườm anh: “Nếu tôi chỉ gửi mỗi cái tin nhắn rồi cứ thế bỏ đi, bạn tôi sẽ tưởng tôi bị anh bắt cóc, cô ấy chắc chắn sẽ báo cảnh sát đấy.”

Thẩm Đồng nhíu mày, nhưng cũng không ép buộc thêm.

Đương nhiên, Bùi Linh Linh vẫn dùng điện thoại của Thẩm Đồng gửi cho Hoàng Hiểu Ngọc một tin nhắn, nội dung nói chung là báo cho Hoàng Hiểu Ngọc biết hiện tại cô đang ở tầng 4, bảo Hoàng Hiểu Ngọc lúc nào ngủ dậy thì gọi lại cho cô, tình hình cụ thể gặp mặt nói sau.

Làm xong mấy việc này, Bùi Linh Linh lại nhìn sang Thẩm Đồng.

“Anh là đạo sĩ à?”

Không có phản ứng.

“Có phải tôi bị ma ám rồi không, sau đó anh là kiểu đạo sĩ trừ tà, thấy ấn đường tôi biến đen, nên chuẩn bị ra tay thi triển một chút uy lực của mình.”

Vẫn không có phản ứng.

“Ký hiệu anh vẽ trên cửa tối qua, có phải là bùa trừ tà không? Anh dạy tôi được không? Tôi có thể gọi anh một tiếng sư phụ.”

Vẫn không có phản ứng như cũ, thậm chí đến mỉm cười một cái cũng không, nếu không phải anh vừa chớp mắt một cái, Bùi Linh Linh gần như đã tưởng anh mở trừng trừng mắt mà ngủ rồi.

“Nói thế nào thì anh cũng coi như là ân nhân cứu mạng của tôi.” Bùi Linh Linh đảo tròn mắt, nở một nụ cười ngây thơ: “Anh còn vì cứu tôi mà bị thương, trong lòng tôi thực sự vô cùng áy náy, cho nên muốn mời anh ăn bún ốc Liễu Châu, chắc chắn anh chưa từng ăn bún ốc Liễu Châu đúng không.”

Trong trí tưởng tượng của Bùi Linh Linh, kiểu người bí ẩn lạnh lùng như Thẩm Đồng chắc chắn sống như thần tiên, chắc chắn không bao giờ ăn bún ốc Liễu Châu.

Thế nhưng Thẩm Đồng lại trả lời cô.

“Ăn rồi.”

Bùi Linh Linh hơi có cảm giác “được sủng mà sợ”, cô lại thăm dò hỏi: “Anh ăn bánh sầu riêng chưa?”

Thẩm Đồng lại gật đầu.

Bùi Linh Linh cảm thấy mới mẻ, cô tiếp tục hỏi: “Vậy anh ăn thịt lợn xông khói kiểu Thổ Gia của khách sạn này chưa?”

Thẩm Đồng hơi nhíu mày, không để ý đến cô nữa, chắc là đã nhìn thấu ý đồ nhàm chán của cô.

Bùi Linh Linh thở hắt ra một hơi, tuy chỉ giao tiếp thành công được vài câu, nhưng cô cũng đã nắm sơ qua được quy luật nói chuyện với vị này rồi.

Thẩm Đồng thực ra không phải hoàn toàn không đoái hoài gì đến cô, chỉ là trong những vấn đề mấu chốt, anh sẽ lựa chọn giữ im lặng.

Với những chủ đề liên quan đến thân phận, sự thật, các sự kiện kỳ dị, thái độ của anh là ngậm chặt miệng không nói, nhưng nếu là những chuyện vô thưởng vô phạt khác, anh vẫn sẽ trả lời.

“Bạn tôi phải đi làng họ Lưu cùng tôi, là bởi vì tôi gặp phải một số chuyện, tụi tôi muốn đến làng họ Lưu xem thử có giải quyết được không.” Bùi Linh Linh cẩn thận quan sát Thẩm Đồng: “Còn anh đến đó làm gì?”

Thẩm Đồng không trả lời, điều này cũng nằm trong dự đoán của cô, tuy nhiên cô cũng không hề bỏ cuộc.

“Nghe ý của anh vừa nãy, dường như anh rất hy vọng tôi đi cùng anh, nhưng tôi lại không biết anh làm nghề gì, cũng không biết anh có mục đích gì. Mặc dù anh đã cứu tôi, trong lòng tôi rất biết ơn, nhưng dù sao chúng ta cũng mới vừa quen biết, tôi một thân con gái, làm sao dám yên tâm to gan lớn mật chạy theo một người đàn ông xa lạ vào nơi rừng thiêng nước độc chứ, nhỡ đâu anh ham hố nhan sắc của tôi, giở trò gì với tôi thì làm sao?”

Giọng Thẩm Đồng lạnh nhạt như mọi khi: “Cô có thể không đi, đây là lựa chọn của cô.”

Câu nói này làm Bùi Linh Linh tức giận, cô rầu rĩ đáp: “Làng họ Lưu tôi chắc chắn sẽ đi, nhưng tôi đâu nhất thiết cứ phải đi cùng anh, tự tôi đi cũng vậy mà.”

“Tự cô vào không được đâu.” Lần này anh lại trả lời cô: “Dạo trước mưa bão, đường sạt lở rồi.”

Bùi Linh Linh lại trợn to mắt, bởi vì cô biết Thẩm Đồng không lừa cô. Mùa hè ở đây rất dễ xảy ra lũ lụt ngập úng, khu du lịch hẻm núi lớn Thất Tinh phải đóng cửa cũng liên quan đến việc này.

“Vậy tại sao anh lại bằng lòng dẫn tôi theo?” Bùi Linh Linh nói tiếp: “Anh không nhìn ra tôi là một đứa vô dụng sao? Thể lực tôi không tốt, đối mặt với mấy thứ đó cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào, anh dẫn tôi theo, tôi chính là kẻ ngáng đường đó, anh không thấy phiền sao?”

Cô tưởng rằng Thẩm Đồng lần này sẽ không để ý đến cô nữa, ai dè anh lại hiếm khi nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc: “Vấn đề trên người cô, tôi giải quyết được.”

Bùi Linh Linh hơi kinh ngạc, lại xen lẫn chút bối rối, cô không khỏi phỏng đoán.

Người này thực sự muốn giúp cô sao? Hay anh ta là một kẻ lừa đảo? Giả dụ như đêm qua anh ta cứu cô chỉ để lấy lòng tin của cô, thực chất là có mưu đồ khác.

“Nếu anh thực sự sẵn lòng giúp tôi, tôi sẽ vô cùng biết ơn anh, nhưng anh có thể cho tôi một lý do không, một lý do thuyết phục tôi anh không phải người xấu.”

Giọng điệu Bùi Linh Linh vô cùng chân thành: “Anh đã biết tên tôi, vậy chắc hẳn cũng biết tôi chỉ là một học sinh vừa thi Đại học xong. Tôi vừa qua sinh nhật 18 tuổi cách đây không lâu, tôi hoàn toàn không có bất kỳ khả năng tự vệ nào, nếu anh thực sự lừa bán tôi vào nơi hoang vu hẻo lánh, tôi ngay cả bỏ trốn cũng không làm nổi đâu.”

Cô cảm thấy mình nói đến nước này rồi, Thẩm Đồng ít nhiều cũng nên lật bài ngửa với cô một chút mới phải, thế nhưng đối phương lại chỉ liếc nhìn điện thoại: “Còn 1 tiếng nữa là 7 giờ.”

Bùi Linh Linh thoáng chốc cảm thấy bản thân như bị ném vào chảo dầu, phải chịu giày vò. Giờ cô mới biết hóa ra nói chuyện với một kẻ khó chơi sẽ khiến người ta suy sụp đến mức này.

Cô cắn răng nhẫn nhịn một chốc, cuối cùng thực sự nhịn không nổi nữa, dứt khoát túm chặt lấy ống tay áo của Thẩm Đồng.

“Rốt cuộc tại sao anh không chịu nói gì hết? Nếu anh đã muốn giúp tôi, thì anh nói cho tôi biết đi chứ!” Cô dí sát cả khuôn mặt đến trước mặt anh, ép anh buộc phải nhìn mình: “Rõ ràng anh biết mọi chuyện, nói ra cũng đâu mất miếng thịt nào, tại sao cứ nhất quyết không cho tôi biết!”

Cảm giác đó giống hệt như đồ ăn ngon bày ra trước mắt, nhưng lại bị ngăn cách bởi một lồng kính, cố gắng thế nào cũng không chạm vào được.

Khoảng thời gian này, Bùi Linh Linh vẫn luôn ở trong trạng thái không hiểu gì, bây giờ khó khăn lắm mới gặp được một người có vẻ biết chuyện, thế mà anh nói là muốn giúp cô, nhưng lại chẳng chịu nói năng gì cả.

Cô chỉ muốn biết những chuyện liên quan đến trải nghiệm của bản thân, cô muốn biết những thứ cô gặp phải rốt cuộc là cái gì? Tại sao lại nhắm vào cô? Thế mà đến điều này anh cũng không chịu hé nửa lời sao?

Sắc mặt Thẩm Đồng không hề thay đổi, anh chỉ từ từ đưa tay lên, từng chút giật ống tay áo ra khỏi kẽ tay Bùi Linh Linh.

Người bình thường bị truy hỏi gắt gao, ít nhiều gì cũng sẽ bị lây nhiễm cảm xúc lo âu, cho dù có kìm nén không nói được thì cũng sẽ tìm chủ đề khác để đánh trống lảng, hoặc dứt khoát bực bội nổi nóng.

Nhưng biểu hiện của Thẩm Đồng lại vô cùng kỳ lạ. Hệt như anh đã cô lập toàn bộ thế giới bên ngoài trừ bản thân mình ra, không cảm nhận được dù chỉ là một chút cảm xúc từ người bên cạnh. Tựa như anh không hề đứng cùng một chiều không gian với thế giới này, lạnh lùng nhìn ngắm vạn vật xung quanh, không bị ảnh hưởng, cũng chẳng muốn có bất kỳ sự giao thoa nào.

Không có thiện ý, cũng chẳng có ác ý, chỉ đơn thuần là hờ hững với tất cả.

Đúng vậy, hờ hững, không phải kiểu cao ngạo lạnh lùng theo ý nghĩa truyền thống, mà là một sự hờ hững, một loại hờ hững không màng đến bất cứ chuyện gì.

Cho nên thực ra anh hoàn toàn chẳng quan tâm Bùi Linh Linh có bằng lòng đi theo anh hay không. Cô đồng ý, anh tiện tay giúp một phen; cô không đồng ý, anh cũng chẳng để bụng, dù sao sống chết của cô vốn dĩ cũng chẳng liên quan gì đến anh.

Bùi Linh Linh chầm chậm lùi lại, cuối cùng chán nản ngồi xuống sofa. Cô không truy hỏi nữa, cô bỏ cuộc rồi. Dù sao cô có hỏi han cỡ nào đi chăng nữa, Thẩm Đồng cũng chẳng để ý tới cô.

Chỉ là... Bùi Linh Linh siết chặt nắm đấm, rốt cuộc cô nên lựa chọn thế nào đây?

Là lựa chọn tin tưởng anh ấy, chấp nhận sự giúp đỡ của anh ấy, hay là từ chối?

Bùi Linh Linh rất nôn nóng, hiện tại cô vẫn hoàn toàn không có manh mối về những chuyện mình đã gặp phải, mà người trước mặt này là cọng rơm cứu mạng duy nhất mà cô có thể bám vào. Bỏ lỡ cơ hội này, cô còn có thể đi đâu tìm một người có thể giúp cô? Nếu cô lại gặp phải tình huống như đêm qua, cô thực sự có thể sống sót được nữa sao?

Nhưng nhỡ người trước mặt này đang lừa cô, kết cục đợi cô chẳng phải sẽ càng thê thảm hơn sao?

Bùi Linh Linh chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì điện thoại của Thẩm Đồng đúng lúc này đổ chuông, là Hoàng Hiểu Ngọc gọi đến.

“Bà đi đâu rồi?” Sự hoài nghi trong giọng điệu của Hoàng Hiểu Ngọc gần như cong vút thành móc câu.

“Tôi đang ở tầng 4.”

“Tầng 4? Bà lên tầng 4 làm gì? Ngồi rình hả? Sao bà không gọi tôi đi cùng?” Nói đến đây, Hoàng Hiểu Ngọc dường như ý thức được điều gì đó, hét toáng lên: “Điện thoại của bà lấy ở đâu ra thế, không phải của vị kia đấy chứ? Sao bà lại đi cùng anh ta rồi?”

“Bà nói nhỏ thôi!” Bùi Linh Linh cũng sợ hãi kêu lên, cô sợ nói trong điện thoại sẽ bị Thẩm Đồng nghe thấy: “Bà mau thu dọn hành lý đi, gặp nhau tôi sẽ giải thích sau.”

Sau khi cúp điện thoại, cô hơi chột dạ liếc nhìn Thẩm Đồng một cái, phát hiện ra người ta đang cúi đầu quấn lại cuộn băng trên tay, dáng vẻ hoàn toàn không có hứng thú với cô.

Bùi Linh Linh thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng không nhịn được âm thầm đánh giá: Đúng là tính tình quái gở.

Trong lòng thì than thở như vậy, nhưng ngoài miệng cô vẫn tỏ vẻ quan tâm anh: “Tay anh có nghiêm trọng không? Nếu không được thì anh có thể nghỉ ngơi một ngày, ngày mai chúng ta xuất phát cũng được.”

Nhân tiện cô còn có thể dành thêm một ngày để bàn bạc với Hoàng Hiểu Ngọc, cũng có thêm chút thời gian để cân nhắc kỹ lưỡng hơn.

Trên mặt Thẩm Đồng không có biểu cảm gì thừa thãi, chỉ lạnh lùng lắc đầu, điều này không khỏi khiến Bùi Linh Linh hơi thất vọng.

...

Lúc Hoàng Hiểu Ngọc nhìn thấy Bùi Linh Linh và Thẩm Đồng, biểu cảm của cô ấy hoàn toàn mất kiểm soát.

“Hai người, tối qua hai người...” Vẻ mặt cô ấy đầy buồn bã, cũng không biết là đã nghĩ đến chuyện gì rồi.

“Thôi đi, sắp 7 giờ rồi, tụi mình đi trả phòng trước đã, tình hình cụ thể lên xe tôi kể cho bà nghe.”

...

Khu du lịch hẻm núi Thất Tinh đang trong tình trạng đóng cửa, thời gian hiện tại lại quá sớm, thế nên trên xe buýt không có nhiều người, chỉ lác đác vài du khách. Nghe họ nói chuyện thì có vẻ là định đến đài quan sát của hẻm núi để dạo chơi.

Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh tìm một băng ghế đôi ngồi xuống, Thẩm Đồng thì ngồi ở vị trí cách các cô một lối đi, Bùi Linh Linh để ý thấy, anh vừa ngồi xuống đã tựa lưng vào ghế nhắm mắt lại. Lúc này cô mới nhớ ra, hình như đêm qua Thẩm Đồng chẳng ngủ được mấy, giường lại còn bị cô chiếm mất.

“Tình hình của hai người rốt cuộc là sao?” Hoàng Hiểu Ngọc hoàn toàn không thể chờ đợi thêm được nữa, lập tức phủ đầu hỏi dồn.

Bùi Linh Linh đương nhiên không có ý định giấu giếm, cô kể lại vô cùng tường tận những chuyện xảy ra đêm qua cho Hoàng Hiểu Ngọc nghe.

Hoàng Hiểu Ngọc nghe mà trợn mắt há mồm, cô ấy lấy lại bình tĩnh một lúc, chắc là đang cố tưởng tượng ra những hình ảnh mà Bùi Linh Linh miêu tả. Nhưng có lẽ mọi thứ quá trừu tượng, cô ấy nghĩ ngợi cả buổi trời mà vẻ mặt vẫn đầy vẻ mờ mịt.

Một lúc lâu sau, cô ấy hoàn toàn bỏ cuộc, chỉ nhỏ giọng hỏi: “Cái người tên Thẩm Đồng đó, rốt cuộc anh ta là ai vậy?”

Bùi Linh Linh ngoái đầu nhìn Thẩm Đồng đang ngồi cách một lối đi, lúc này anh đang im lặng nhắm mắt. Từ góc độ của cô nhìn sang, lông mi của anh trông rất dài, đen nhánh rậm rạp, khẽ rủ xuống tạo thành một mảng bóng mờ nơi mí mắt, khiến cái thứ khí chất “người lạ chớ lại gần” trên người anh suy giảm đi không ít.

Chắc là ngủ rồi, Bùi Linh Linh thở dài, quay đầu lại: “Tôi không biết gì cả, anh ta hoàn toàn không nói.”

“Vậy chúng ta có nên tin tưởng anh ta không?” Hoàng Hiểu Ngọc cũng đặt ra câu hỏi mang tính sống còn này.

“Thì chính là không biết đấy.” Bùi Linh Linh nói tiếp: “Tôi còn chẳng biết anh ta biết tên tôi từ chỗ nào nữa.”

Hoàng Hiểu Ngọc xoa cằm trầm tư, một lúc lâu sau mới đột nhiên lên tiếng: “Bà nói xem anh ta có thực sự là người không?”

“Sao lại hỏi vậy?”

“Chẳng phải bà nói sao, đêm qua bà rơi từ tầng 6 xuống, thế mà anh ta lại đỡ được bà ở tầng 4. Đây thực sự là chuyện con người có thể làm được sao?”

Hoàng Hiểu Ngọc phân tích: “Theo như tôi biết, có thể làm được điều này thì chỉ có những diễn viên xiếc được huấn luyện đặc biệt từ nhỏ, nhưng ngay cả diễn viên xiếc thì cũng cần người bị đỡ phối hợp mới được... Bà nghĩ một người phải có trải nghiệm như thế nào, hay làm nghề gì, mới có thể sở hữu cái năng lực gần như phi nhân loại như anh ta chứ?”

“Hơn nữa…” Hoàng Hiểu Ngọc nói thêm: “Anh ta thế mà lại có thể mặt không biến sắc kéo bà chạy như điên trong tình trạng bị trật khớp tay.”

“Tôi cũng từng bị trật khớp rồi, cái kiểu đau đớn đó vốn dĩ con người không thể nào chịu đựng nổi, anh ta không có cảm giác đau sao?”

Những lời của Hoàng Hiểu Ngọc khiến Bùi Linh Linh có phần đứng ngồi không yên, dù sao cách đây không lâu, cô mới sống cùng một “người chết” hơn nửa năm trời. Ai mà biết được cái người tên Thẩm Đồng đột nhiên nhảy ra nói muốn giúp cô này rốt cuộc có phải là người sống hay không chứ?

Cái suy nghĩ này khiến chính bản thân Bùi Linh Linh cũng cảm thấy thật vô lý, những chuyện trải qua dạo gần đây quả thực quá đỗi kì dị, cô lại đi nghi ngờ một người rốt cuộc có phải đang sống hay không.

“Thực ra tôi thiên về việc tin tưởng anh ta.” Bùi Linh Linh cuối cùng thở hắt ra một hơi: “Manh mối duy nhất mà tôi có thể bám vào lúc này chỉ có mình Thẩm Đồng, bị anh ta bán đi, dẫu sao cũng tốt hơn là bị mấy thứ kia hù chết...”

“Bà nghĩ hay quá nhỉ.” Hoàng Hiểu Ngọc vặn lại: “Bà phải biết là, đêm qua cái người tên Thẩm Đồng này đã cứu bà, đồng nghĩa với việc anh ta rất hiểu về những thứ kia, biết đâu anh ta còn có siêu năng lực gì đó. Cái loại người như thế mà có ý đồ xấu với bà, bà nghĩ anh ta chỉ đơn giản là bán bà thôi sao? Có khi anh ta còn hành hạ bà luôn ấy!”

Bùi Linh Linh lại một lần nữa siết chặt tay, nhưng Hoàng Hiểu Ngọc lại nói: “Tôi cũng chỉ suy đoán vậy thôi, cũng không thể phủ nhận hoàn toàn được. Chúng ta có thể quan sát, thử dò xét thêm, rồi do dự thêm chút cũng được.”

Bùi Linh Linh lại nói: “Thực ra... còn một chuyện nữa.”

Cô lại bày ra vẻ mặt lo lắng đó: “Tôi muốn nói là, bà còn muốn đi cùng tôi nữa không? Những chuyện tôi trải qua xét cho cùng chẳng liên quan gì đến bà, bà lại cùng tôi chạy ngược chạy xuôi suốt bấy lâu, tôi thực sự, thực sự sợ sẽ hại chết bà mất.”

Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc là bạn từ nhỏ lớn lên bên nhau, quan hệ của hai người rất tốt, làm chuyện gì cũng có đôi có cặp, cho nên lần này Hoàng Hiểu Ngọc đi cùng cô suốt chặng đường cũng là lẽ tự nhiên.

Nhưng trải nghiệm đêm qua, cùng với lời nhắc nhở của Thẩm Đồng, đã khiến Bùi Linh Linh đột nhiên bừng tỉnh.

Đây vốn dĩ chỉ là chuyện của một mình cô, là sự nguy hiểm của riêng cô, cô không nên ích kỷ kéo Hoàng Hiểu Ngọc dính líu vào.

Hoàng Hiểu Ngọc mấp máy môi, rõ ràng không ngờ Bùi Linh Linh lại nói như vậy, sau đó cô ấy “hừ” một tiếng: “Tôi đâu có không màng tình nghĩa như vậy!”

“Đây không phải là vấn đề tình nghĩa hay không.” Bùi Linh Linh nói tiếp: “Cho dù bây giờ bà quay đầu bỏ đi ngay lập tức, tôi cũng không cảm thấy có vấn đề gì cả.”

“Y Lãnh Lãnh.” Hoàng Hiểu Ngọc lộ ra vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi nói thật với bà một câu nhé, thực ra cho đến hiện tại, tôi hoàn toàn chẳng cảm nhận được cái gì hết, tôi hoàn toàn không thấy sợ hãi, cũng chẳng gặp phải nguy hiểm gì cả. Có lúc tôi thậm chí còn hoài nghi về tính chân thực của những chuyện bà đã trải qua, cho dù chúng ta đã quay lại đoạn video đó, nhưng video cũng có thể qua xử lý hậu kỳ mà.”

“Ý tôi không phải là bà đang lừa tôi, tôi chỉ muốn nói là, tôi cứ có cảm giác dường như bà đang từ từ bước sang một thế giới khác, một thế giới mà tôi không thể chạm tới được.” Hoàng Hiểu Ngọc tiếp lời: “Tôi rất lo lắng một khi tôi rút lui, bà sẽ hoàn toàn lạc lối trong đó, bà hiểu không? Những thứ thuộc về thế giới đó hiện tại vẫn chưa thể cấu thành uy hiếp đối với tôi, cho nên tôi muốn dùng hết khả năng để kéo bà lại.”

“Nhưng mà...”

“Đừng có nhưng gì hết.” Hoàng Hiểu Ngọc ngắt lời cô: “Nếu tôi thực sự cảm nhận được mọi thứ đã trở nên nguy hiểm đáng sợ đến mức tôi không thể chịu đựng nổi, tôi sẽ chủ động rút lui, nhưng trước đó, bà không cần khuyên nữa.”

Bùi Linh Linh im lặng. Một lát sau, cô rốt cuộc cũng gật đầu: “Tôi hiểu rồi, tụi mình vẫn cứ làm theo kế hoạch cũ đi, lát nữa tôi sẽ gọi điện thoại cho Lưu An Duyệt, hỏi thăm chị ấy xem có biết gì về vị thần Ngã Mãng kia không.”

...

Khoảng cách từ trung tâm thành phố đến khu du lịch hẻm núi Thất Tinh khá xa, xe chạy đến nơi thì đã gần 9 giờ. Trời cũng đã sáng hẳn, giữa núi non mây mù lượn lờ bao phủ, cây cối xanh tươi rợp bóng.

Chỗ xuống xe là một thị trấn nhỏ, mang lại cảm giác giao thoa giữa thành thị và nông thôn. Các cửa hàng trong thị trấn chủ yếu phục vụ cho ngành du lịch, có người bán gậy tự sướng; có người bán áo gió; lại còn có cả món đồ không bao giờ lỗi mốt mà các cô các dì khoái dùng nhất khi chụp ảnh - khăn choàng.

Hoàng Hiểu Ngọc chủ động bắt chuyện với Thẩm Đồng: “Hôm qua bọn tôi có hỏi thăm người ta rồi, họ nói đường vào làng họ Lưu rất hẻo lánh, cần phải tìm người địa phương dẫn đường. Về chuyện này anh có gợi ý gì không?”

Thẩm Đồng không nói gì, chỉ là ánh mắt rơi xuống hai chiếc vali hành lý mà Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đang kéo.

Bản thân anh chỉ đeo một chiếc balo du lịch lớn màu đen, áo quần cũng chỉ là một chiếc áo gió màu xanh lá cây đơn giản.

Trái lại Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc, hai người này không những mỗi người kéo theo một chiếc vali, mà còn mặc áo thun quần short jean đồng phục. Hoàng Hiểu Ngọc thì còn đỡ, mang một đôi giày thể thao, Bùi Linh Linh thậm chí còn lê hẳn đôi dép tông ra đường.

“Tôi có mang giày thể thao.” Bùi Linh Linh hơi ngượng ngùng: “Để trong vali.”

“Đi giày leo núi.” Thẩm Đồng không đổi sắc mặt phủ quyết cô.

Hoàng Hiểu Ngọc cũng hơi xấu hổ: “Vậy chúng tôi có thể mang theo vali không?”

Lần này Thẩm Đồng đến cả nói cũng chẳng buồn, quay ngoắt đầu sang chỗ khác.

“Tính anh ta là thế đấy.” Bùi Linh Linh ở riêng với anh cả buổi sáng nên gần như quen rồi, cô hạ giọng nói: “Nói chung là một kẻ kỳ lạ, bà đừng giận dỗi với anh ta làm gì, dễ rước bực lắm.”

Hoàng Hiểu Ngọc cũng nói nhỏ: “Đúng là uổng phí cái mặt đẹp trai.”

“Cho nên mới nói đừng có đặt bộ lọc nhan sắc quá lố, nhân vô thập toàn mà, giống như trai đẹp thì cũng phải đi nặng thôi.”

“Bà so sánh ghê quá đi mất, lỡ người ta không đi nặng thật thì sao?”

Bùi Linh Linh định phản bác lại cô ấy, nhưng trước khi mở miệng, cô lại chợt nhớ đến chủ đề thảo luận về việc Thẩm Đồng rốt cuộc có phải là người hay không trên xe buýt cách đây không lâu. Vậy là cô lại thoáng cứng họng, thậm chí không kìm được mà chột dạ liếc nhìn Thẩm Đồng đang đi phía trước cách đó không xa.

Hoàng Hiểu Ngọc cũng hơi chột dạ, cô ấy đè giọng xuống mức thấp nhất: “Sao tự nhiên tôi có ảo giác là tụi mình nói nhỏ như vậy anh ta cũng nghe thấy nhỉ?”

“Cũng có thể, nhưng hình như anh ta hoàn toàn chẳng quan tâm đâu.”

“Bàn luận xem anh ta có biết đi nặng hay không mà cũng không thèm để tâm sao?”

“Biết đâu anh ta không biết tụi mình đang nói về anh ta thì sao, tụi mình đâu có dùng chủ ngữ.”

Đúng lúc này Thẩm Đồng đột nhiên dừng bước, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đều giật nảy mình.

Trước khi anh kịp mở lời, Bùi Linh Linh đã vội vàng nói: “Bọn tôi định đi mua chút đồ dùng cần thiết, anh muốn đi cùng không?”

Vốn dĩ cô định tìm cách tách anh ra, ai ngờ anh thế mà lại gật đầu.

...

Trong lúc Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc chọn áo gió, Thẩm Đồng luôn đứng bên cạnh. Lúc mới đầu Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc còn hơi không tự nhiên, nhưng chẳng mấy chốc hai người đã nhận ra, cái người tên Thẩm Đồng này quả thực vô cùng kì lạ. Cảm giác tồn tại của anh cực kỳ thấp, thấp đến mức nếu không cố tình chú ý đến anh, sẽ rất nhanh chóng bỏ quên mất anh, hơn nữa anh cũng rất ít khi nói chuyện.

Hoàng Hiểu Ngọc nhỏ giọng lầm bầm với Bùi Linh Linh: “Bà nói xem, một người làm sao có thể sống như một món đồ trang trí vậy chứ?”

“Biết đâu cao nhân ẩn sĩ đều có cái nết như thế này?”

“Cao nhân ẩn sĩ... Thế này mà rước về nhà thờ cúng cũng được rồi đấy, sau này gọi anh ta là Thẩm đại tiên luôn đi.”

Bùi Linh Linh không khỏi giơ ngón tay cái lên: “Quá hợp lý!”

Hoàng Hiểu Ngọc đảo tròn đôi mắt, không biết đã nghĩ tới chuyện gì, cô ấy bĩu môi với Bùi Linh Linh: “Ban nãy tụi mình chẳng bảo là sẽ dò xét anh ta thử xem sao à?”

“Bà định dò xét kiểu gì? Anh ta có thèm đếm xỉa đến tụi mình đâu?”

Hoàng Hiểu Ngọc không đáp, mà đột nhiên vẫy vẫy tay về phía Thẩm Đồng cách đó không xa.

Ngay sau đó, Bùi Linh Linh chỉ thấy vai mình trĩu xuống, cô bị Hoàng Hiểu Ngọc đẩy thẳng ra.

“Người anh em Thẩm Đồng này, anh xem giúp một chút với.” Cô ấy nói: “Anh xem Tiểu Bùi nhà chúng tôi mặc bộ này có đẹp không?”

Bùi Linh Linh bị Hoàng Hiểu Ngọc làm cho giật mình, cả người cô phơi bày dưới ánh mắt của Thẩm Đồng, có vẻ hơi luống cuống tay chân.

Ánh mắt Thẩm Đồng vẫn lạnh nhạt, tầm mắt lướt qua một cách vô cùng hững hờ.

Bùi Linh Linh đang thử một chiếc áo khoác gió leo núi màu hồng, trên vạt áo còn có hình họa tiết hoạt hình rất đáng yêu.

Cô cứ tưởng với tính khí kì quái của Thẩm Đồng, anh sẽ chẳng đưa ra bất kỳ lời nhận xét nào. Ai dè lúc này anh lại đi thẳng tới, đứng yên trước mặt cô.

Khoảng cách giữa hai người đột ngột bị thu hẹp, Bùi Linh Linh có cảm giác rờn rợn tóc gáy. Đúng lúc này, Thẩm Đồng lại đưa tay vươn về phía cô.

Định làm gì vậy?

Bùi Linh Linh vô thức rụt người lại, bàn tay kia lại sượt qua người cô, với về phía giá treo quần áo phía sau, rồi lấy xuống một chiếc áo khoác gió nữ màu đỏ tươi.

Bùi Linh Linh phản ứng lại mới hiểu ra, ý của anh hình như là bảo cô mặc chiếc áo này.

“Chiếc này không đẹp.” Bùi Linh Linh không thể ngấm nổi gu thẩm mỹ của anh: “Tôi chỉ thích màu hồng thôi.”

Lúc này, nhân viên bán hàng đứng cạnh bật cười: “Chắc vị khách này thích đồ có tính ứng dụng cao hơn.”

Cô ấy cầm lấy chiếc áo khoác gió màu đỏ, nhiệt tình chào hàng với Bùi Linh Linh: “Khả năng chống nước và giữ ấm của chiếc này đều tốt hơn chiếc cô đang mặc, hơn nữa màu đỏ cũng là màu cơ bản, mặc không bao giờ sợ lỗi mốt.”

Bùi Linh Linh nhìn Thẩm Đồng, rồi lại nhìn Hoàng Hiểu Ngọc.

Hoàng Hiểu Ngọc cũng chớp chớp mắt, cân nhắc đến những việc bọn họ sắp phải làm, cô ấy nói nhỏ: “Hay là tụi mình cứ mua cái có tính ứng dụng cao này đi.”

Trong suốt quá trình mua sắm sau đó, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc thỉnh thoảng cũng sẽ hỏi ý kiến Thẩm Đồng sau khi chọn lựa xong, anh cũng rất nể mặt mà luôn chọn ra được món đồ xấu nhất nhưng lại hữu dụng nhất trên giá hàng.

Khi bước ra khỏi những cửa hàng này, Bùi Linh Linh nhìn đôi giày leo núi to xù buồn cười dưới chân mình, cuối cùng cũng ngộ ra được chút gì đó.

“Vừa nãy tôi còn đang nghĩ, sao anh ta lại sẵn lòng đi dạo phố cùng tụi mình.” Bùi Linh Linh nói: “Giờ nghĩ lại, biết đâu anh ta sớm đã có ý định giúp tụi mình chọn đồ rồi!”

Hoàng Hiểu Ngọc cũng phản ứng lại: “Vậy nếu tụi mình cứ nhất quyết không nghe theo anh ta thì sao?”

“Thì người chịu khổ cũng là tụi mình chứ sao...”

Thẩm Đồng vẫn đi phía trước, cũng không rõ có nghe thấy các cô nói chuyện hay không.

Bùi Linh Linh bỗng cao giọng gọi với theo anh một tiếng.

“Chúng ta có nên đi ăn trưa trước không?” Cô nói: “Cũng trưa rồi.”

Thẩm Đồng vẫn không có phản ứng gì như mọi khi, nhưng cũng không có ý phản đối.

Quán ăn trong trấn nhỏ không ít, các món trên thực đơn cũng đều là món ăn dân dã.

Sau khi ngồi xuống, Bùi Linh Linh đẩy thực đơn ra giữa bàn: “Hai người chọn trước đi, bữa này tôi mời, để cảm ơn ơn cứu mạng đêm qua của Thẩm Đồng; cũng để cảm ơn tình nghĩa xả thân bồi quân tử của Tiểu Hoàng.”

Thẩm Đồng không nhúc nhích, Hoàng Hiểu Ngọc ngược lại chủ động kéo thực đơn về phía mình, không hề khách sáo mà chỉ luôn vài món.

Thẩm Đồng vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, không nói thêm bất cứ lời thừa thãi nào, có một khoảnh khắc Bùi Linh Linh cảm thấy, vị đại tiên này ngồi ăn cùng hai đứa cô chắc cũng phải chịu đựng tra tấn nhiều lắm.

Bùi Linh Linh vẫn chủ động hỏi anh một câu: “Tôi không rõ sức ăn của anh, anh thấy ngần này đã đủ chưa?”

Anh gật đầu một cái, sau đó... thì không còn sau đó nữa.

Ba món ăn: súp lơ xanh xào lạp xưởng, thịt bò xào ớt muối, gọi thêm một đĩa rau diếp thơm xào tỏi.

Đồ ăn đồng quê đậm vị dầu mỡ cay nồng, ăn rất ngon miệng.

Bùi Linh Linh vừa ăn, vừa không kìm được mà lén quan sát Thẩm Đồng.

Cô thực sự sợ vị thần nhân trông như sắp đắc đạo thành tiên này sẽ hoàn toàn chẳng động đến ngũ cốc hoa màu.

May thay trong phương diện này Thẩm Đồng vẫn biểu hiện rất bình thường. Anh thậm chí món nào cũng ăn, khiến người ta hoàn toàn không nhìn ra sở thích khẩu vị của anh.

Đúng lúc này, Hoàng Hiểu Ngọc bỗng gắp một miếng lạp xưởng bỏ vào bát Bùi Linh Linh.

Bùi Linh Linh chợt nảy ra linh cảm, cô trước tiên gắp lại một miếng lạp xưởng cho Hoàng Hiểu Ngọc, sau đó với tốc độ sét đánh không kịp che tai, “cạch” một cái gắp thẳng một miếng lạp xưởng vào bát Thẩm Đồng.

Giống như bị ấn nút tạm dừng, Thẩm Đồng bỗng chốc khựng lại mọi động tác. Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đều tập trung tinh thần nhìn anh, muốn xem anh sẽ phản ứng thế nào.

Cho dù là anh nổi cáu hay chê bai, thì ít nhất cũng bộc lộ chút cảm xúc. Nhờ đó các cô cũng có thể phân tích xem anh rốt cuộc là người có tính cách thế nào.

Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Đồng lại âm thầm gắp miếng lạp xưởng đó ăn, không hề có bất cứ gợn sóng cảm xúc nào, hệt như miếng lạp xưởng đó chẳng có gì khác biệt với những đồ ăn khác trên đĩa.

Bùi Linh Linh tưởng mắt mình có vấn đề rồi, Hoàng Hiểu Ngọc cũng trợn mắt há mồm.

Cô chưa từ bỏ ý định, cầm đũa lên lại bắt đầu gắp thức ăn cho anh, lúc thì lạp xưởng, lúc thì thịt bò thái sợi, gắp lia lịa như nã pháo. Thẩm Đồng cũng chẳng có phản ứng gì mà ăn sạch.

Hoàng Hiểu Ngọc ho khan một tiếng, cuối cùng cũng cắt ngang hành động của Bùi Linh Linh.

“Đúng với câu anh gắp cho tôi, tôi gắp lại cho anh.” Cô ấy cười híp mắt nhìn Thẩm Đồng: “Anh xem Tiểu Bùi nhà tụi tôi gắp cho anh nhiều lần như vậy, anh cũng gắp cho cô ấy một đũa đi.”

Bùi Linh Linh cảm thấy Thẩm Đồng chắc chắn sẽ không thèm để ý, ai ngờ anh vậy mà lại xoay cổ tay, gắp một cọng rau diếp thơm bỏ vào bát cô.

Bùi Linh Linh lộ vẻ mặt không thể tin nổi, cô đang định được đằng chân lân đằng đầu chất vấn anh tại sao lại chỉ gắp cho mình rau lá xanh, thì cô lại phát hiện ra cọng rau diếp thơm này thực ra rất có tính toán.

Đây gọi là ngắt ngọn, là bộ phận giòn non nhất của cả cây rau, trong cả đĩa rau xào theo mùa, cũng chỉ có đúng một cái ngọn như vậy. Cũng không biết Thẩm Đồng gắp cái này cho cô là trùng hợp, hay là anh cố tình lựa ra.

Biểu cảm của Bùi Linh Linh dần trở nên kỳ quái, dưới đáy lòng cũng vô cớ nảy sinh một loại cảm xúc khác lạ.

Lúc ăn gần xong, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc mượn cớ đi nhà vệ sinh để gọi cho Lưu An Duyệt một cuộc điện thoại, đáng tiếc là không gọi được, điện thoại báo Lưu An Duyệt đang ngoài vùng phủ sóng.

Chuyện này khiến Bùi Linh Linh hơi bất an, nhưng cô vẫn tự an ủi bản thân, Lưu An Duyệt định cư ở nước ngoài, biết đâu bây giờ cô ấy đang trên máy bay thì sao.

Khi các cô quay lại, Thẩm Đồng đang cúi đầu kiểm tra ba lô của mình, Bùi Linh Linh hiểu ra, bọn họ phải bắt đầu chuẩn bị để lên đường đến làng họ Lưu rồi.

...

Thẩm Đồng dường như rất rành rẽ đường đi đến làng họ Lưu, anh dẫn Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc rẽ ngang rẽ dọc một hồi rồi chui vào một con phố khá hẻo lánh.

Cuối con phố là một căn nhà nhỏ, trên tấm biển xập xệ viết mấy chữ lớn “Cửa hàng tạp hóa Thất Tinh”, bối cảnh là bức ảnh khu du lịch bị mờ thành từng điểm ảnh.

Cửa hàng tạp hóa rất chật hẹp, trước cửa đặt một chiếc tủ đông lớn, một bác trai sắc mặt ngăm đen ngồi lướt video ngắn sau tủ đông, thấy có người đến bèn đặt điện thoại xuống, chủ động hỏi: “Mua gì?”

Thẩm Đồng vào thẳng vấn đề: “Mấy ngày nay có đi làng họ Lưu không?”

“Mưa lớn làm đường sạt lở rồi.” Bác trai đáp: “Các cô cậu muốn đi thì đợi 3 tháng nữa đi, đợi qua mùa mưa, đường sá được dọn dẹp xong hẵng hay.”

Bác trai cầm chiếc giẻ lau trên nắp tủ đông lên, quệt ba bốn cái lau sạch lớp hơi nước bám trên kính, trưng ra vẻ mặt “Đi đi đi đi, ở đây không có thứ các cô cậu muốn đâu”.

“Còn một con đường nữa.” Thẩm Đồng lại nói: “Chúng tôi đi đường đó.”

Bác trai dừng tay, ngẩng đầu lên đánh giá Thẩm Đồng một lần nữa, ánh mắt đó rất kỳ lạ, giống như một loại dò xét nào đó.

Chốc lát sau, ông ấy vậy mà lại nhìn về phía Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc sau lưng Thẩm Đồng.

Ánh mắt đó khiến Bùi Linh Linh vô cùng không thoải mái.

Bác trai nở nụ cười, để lộ một hàm răng vàng khè: “Hai cô bé này cũng đi cùng à?”

Thẩm Đồng gật đầu.

“Mỗi người 2000 tệ, không bớt một xu.”

“Được.” Thẩm Đồng không chút do dự đồng ý ngay.

Hoàng Hiểu Ngọc kinh ngạc: “Đây là định ngồi máy bay đi sao?”

“Cô nhóc nhỏ xíu thì biết cái gì?” Bác trai “hừ” một tiếng: “Chê đắt thì đừng có đi, tôi đây đang kiếm tiền bán mạng đấy nhé!”

Bùi Linh Linh không nhịn được hỏi: “Con đường này rất nguy hiểm sao ạ?”

Bác trai cười tươi rói, ông ấy không trả lời câu hỏi của Bùi Linh Linh, mà ngược lại quay sang nhìn Thẩm Đồng: “Cô bé cậu dẫn theo còn chẳng biết đoạn đường chúng ta sắp đi là đường thế nào, tôi không muốn gây ra án mạng đâu.”

Nghe xong, sắc mặt Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đều biến đổi.

Hoàng Hiểu Ngọc cũng hỏi: “Con đường đó hiểm trở lắm sao?”

“Hiểm trở?” Bác trai cười khẩy: “Đó không chỉ là hiểm trở thôi đâu, bên trong có thứ mà cả đời này các cô chưa từng thấy bao giờ!”

Bùi Linh Linh thấp thỏm trong lòng, cô nhìn Thẩm Đồng đang giữ vẻ mặt bình tĩnh, hỏi với ý thăm dò: “Không thể đợi qua mùa mưa rồi hẵng đi được sao?”

Biểu cảm của Thẩm Đồng không có quá nhiều thay đổi, chỉ nói: “Các cô có thể tự mình lựa chọn.”

Hàm ý sâu xa là, anh chắc chắn sẽ vào làng họ Lưu ngay lúc này, các cô sợ thì có thể không đi.

“Cậu em tự tin nhỉ.” Bác trai như đang xem trò vui: “Nếu không dắt theo hai cô bé này, tôi có thể chỉ lấy cậu 1500 thôi.”

“Không cần.” Thẩm Đồng dứt khoát từ chối hành động giảm giá của bác trai.

“Tôi muốn biết trên con đường đó rốt cuộc có nguy hiểm gì, ít nhất chúng tôi còn có thể phòng bị trước một chút.”

Cô hoàn toàn không có ý định hỏi Thẩm Đồng, đằng nào anh cũng sẽ không nói.

Bác trai xoa xoa cằm, lại nhìn Thẩm Đồng một hồi, lúc này mới nói: “Nếu con đường cũ không bị sạt lở, chúng ta đến làng họ Lưu chỉ cần lái xe men theo đường núi, đi khoảng 5 tiếng là tới. Nhưng hiện tại con đường đó đã bị sạt lở rồi, chúng ta chỉ đành chọn đi đường khác thôi.”

“Con đường này cũng chỉ có những người sống cả đời trong núi như chúng tôi mới tìm được.”

Bác trai với tay lấy bình giữ nhiệt bên cạnh, vặn nắp uống một hớp nước: “Chắc mấy cô cậu đều biết khu vực này là địa hình Karst rất điển hình nhỉ.”

“Một lão già không có học thức gì như tôi, cũng không biết giải thích cụ thể địa hình Karst là cái gì, tôi chỉ biết trong vùng núi này của chúng tôi toàn là hang động ngầm. Hố sụt nổi tiếng nhất bên trong khu du lịch hẻm núi Thất Tinh, cũng là một loại hang động ngầm. Còn về con đường mà chúng ta sắp đi, nói một cách dân dã, chính là con đường được tạo thành từ các hang động trong núi.”

Hoàng Hiểu Ngọc đã hiểu ra: “Tức là xuyên qua những hang động ngầm rải rác chằng chịt đó là có thể đến được làng họ Lưu?”

Bác trai gật đầu: “Không sai.”

“Nhưng dạo trước vừa mới mưa xong.” Bùi Linh Linh nói: “Trong hang động không bị đọng nước sao ạ?”

“Cái này mấy cô cậu không cần phải lo, tôi sống trong núi cả đời rồi, quá am hiểu về địa hình của các hang động ngầm. Chỗ nào sẽ bị ngập, chỗ nào có đường đi, đôi mắt này của tôi nhìn cái là phân biệt được ngay.” Bác trai nói lời này với vẻ vô cùng tự hào.

Bùi Linh Linh lại hỏi: “Vậy con đường này nguy hiểm ở chỗ nào ạ?”

Bác trai lại uống thêm một hớp nước trong bình giữ nhiệt: “Nguy hiểm cụ thể là gì à...”

“Thực ra tôi cũng không rõ.”

Bác trai cười “khà khà”: “Bởi vì lão già tôi may mắn, đi trong hang động ngầm nhiều lần thế rồi mà chưa từng đụng phải thứ đó. Thứ đó quỷ quái lắm, không ít người lỡ bước vào hang động ngầm, đi vào rồi là không thể trở ra được nữa, cũng không ai dám vào trong đó tìm.”

Bùi Linh Linh rất thắc mắc: “Thứ đó là thứ gì vậy?”

Vẻ mặt bác trai bí hiểm: “Nhiều người nói rằng, sâu trong hang động ngầm có một loài dã nhân lông trắng sinh sống, cái loại biết ăn thịt người ấy.”

“Dù sao thì tôi cũng chưa từng thấy bao giờ. Chúng tôi đi đường đều đi vòng qua khu vực vòng ngoài của hang động ngầm, tôi cũng chẳng dám đi vào sâu bên trong. Nhưng tôi luôn tin truyền thuyết đó là sự thật.”

“Bởi vì, tôi đã từng nhìn thấy dấu chân của thứ đó...”

••••••••

Lời tác giả:

Dã nhân lông trắng lấy cảm hứng từ loài quái vật trong truyện “Quái thú trong hang” của H.P. Lovecraft.

~ ❦ ~
Chương trước Chương tiếp

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    5
  • Hôm nay:
    68
  • Tuần này:
    351
  • Tất cả:
    57603
Thiết kế website Webso.vn