Hoàng Hiểu Ngọc vừa từ cửa hàng tiện lợi bước ra đã nhìn thấy Bùi Linh Linh đang ngồi thẫn thờ trên mặt đất.
Cô ấy giật mình, vội vàng bước nhanh tới.
“Bà sao thế? Trong người không khỏe à?” Cô ấy hỏi cô: “Có cần đến bệnh viện không?”
Sắc mặt Bùi Linh Linh trắng bệch, toàn thân vã mồ hôi lạnh, nhưng vẫn khó nhọc xua tay, chỉ vào chiếc kính viễn vọng ống đơn trước mặt.
Chưa đợi cô nói hết câu, Hoàng Hiểu Ngọc đã vội vàng nóng nảy ghé sát vào xem.
“Không được nhìn!” Bùi Linh Linh hét lên ngăn cản, nhưng rõ ràng đã muộn.
Chỉ là Hoàng Hiểu Ngọc không có phản ứng gì quá lớn, cô ấy thậm chí còn lộ vẻ mặt nghi hoặc: “Đây chẳng phải là một slide trình chiếu có thêm hiệu ứng 3D sao? Có gì mà không được nhìn?”
Bùi Linh Linh sững sờ: “Slide trình chiếu?”
“Đúng vậy, không tin bà lại đây mà xem.”
Bùi Linh Linh không tin ma quỷ, cô bò dậy từ dưới đất rồi nhìn lại vào kính viễn vọng một lần nữa.
Trong bối cảnh 3D lập thể, là hẻm núi xanh mướt, con suối nhỏ thanh bình, một khung cảnh thiên nhiên hài hòa, quả thực là slide trình chiếu.
Vậy thứ cô vừa nhìn thấy lúc nãy là cái gì? Hơn nữa, người thanh niên kia...
“Rốt cuộc bà bị làm sao vậy? Sinh ra ảo giác rồi à?” Hoàng Hiểu Ngọc lo lắng bồn chồn hỏi cô.
...
“Ý bà là, bà nhìn thấy một vũ trụ kỳ lạ từ trong chiếc kính viễn vọng đó?” Hoàng Hiểu Ngọc đang ngồi đắp mặt nạ trên giường vô cùng kinh ngạc nói.
Bùi Linh Linh gật đầu: “Tôi không biết phải diễn tả thế nào, tóm lại là hoàn toàn khác biệt với vũ trụ mà chúng ta thường thấy trên ảnh chụp hay trong phim ảnh. Giống hệt như hồ Nhĩ Hải bị ốc bươu vàng xâm lấn vậy, khắp nơi toàn là những khối u thối rữa, những con giun sán vặn vẹo. Ngay cả trái đất ở đó cũng mọc đầy mắt kép và rễ sợi.”
“Eo ôi!”
Hoàng Hiểu Ngọc nghe Bùi Linh Linh miêu tả xong thì rùng mình một cái.
“Tôi còn định vị được trái đất, thậm chí nhìn thấy chính mình trên đó. Nhưng tôi cảm giác tôi đó chẳng giống tôi bây giờ chút nào. Cô ta trông quá buồn nôn và quái dị, hoặc nói đúng hơn là vặn vẹo, nhưng trực giác lại mách bảo tôi, đó chính là tôi, giống như một phiên bản của tôi đã bị nhiễm một loại vi khuẩn gây bệnh nào đó...”
Khuôn mặt đắp mặt nạ của Hoàng Hiểu Ngọc thoạt nhìn hơi có vẻ sợ hãi, cô ấy gặng hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Ngay lúc tôi sắp nhìn thấy khuôn mặt của mình thì dường như tôi bị một sức mạnh kỳ lạ nào đó kéo ra ngoài.” Bùi Linh Linh nói tiếp: “Sau đó tôi nhìn thấy người mà ban ngày tụi mình gặp ở khu thang máy.”
“Anh ta nói cho bà biết thứ bà nhìn thấy là ‘mặt tối của vũ trụ’ hả?”
Bùi Linh Linh lại lắc đầu: “Tôi không biết, tôi không biết có phải anh ta đang trả lời câu hỏi của tôi hay không. Nhưng lúc đó tôi hoàn toàn mông lung, vô thức hỏi anh ta một câu, anh ta bèn nói ra mấy chữ này, và cũng chỉ nói đúng mấy chữ này, nói xong rời đi ngay. Tôi cũng không có cách nào xác định được việc tôi gặp anh ta là trùng hợp, hay là do tôi đã nhìn thấy những thứ đó nên anh ta mới xuất hiện trước mặt tôi.”
Hoàng Hiểu Ngọc hơi kích động: “Theo như miêu tả của bà, nếu bà thực sự chạm mắt với một bà khác, biết đâu sẽ xảy ra chuyện gì đó rất tồi tệ. Cho nên thực chất là anh ta đã cứu bà?”
“Hình như là vậy...”
Hoàng Hiểu Ngọc càng kích động hơn: “Bà nói xem anh ta làm nghề gì? Thầy bói rởm? Thầy cúng nhảy đồng? Thầy âm dương? Hay là thầy phong thủy? Biết đâu anh ta thực sự có thể giải quyết được vấn đề trên người bà. Mặc dù trông hơi trẻ quá, nhưng ngộ nhỡ người ta là cao nhân ẩn thế trường sinh bất lão thì sao!”
Bùi Linh Linh rất do dự: “Tôi cứ cảm thấy anh ta hình như, hình như hơi khác thường.”
“Khác thường ở đâu?”
“Không nói rõ được.”
Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh đều chìm vào im lặng, một lúc lâu sau Bùi Linh Linh mới mở miệng hỏi cô ấy: “Lúc bà nghe thấy cụm từ ‘mặt tối của vũ trụ’, bà có cảm nhận gì kỳ lạ không?”
“Tôi cần phải cảm nhận được cái gì sao?”
Hoàng Hiểu Ngọc rất mờ mịt, cô ấy thậm chí còn lẩm nhẩm lặp lại mấy chữ này vài lần.
Bùi Linh Linh cũng mờ mịt: “Lúc người đó nói ra cụm từ này, tôi nghe mà thấy vô cùng kỳ dị. Chính là cảm giác đó, dường như trong khoảnh khắc ấy, tôi đã đạt được sự cộng hưởng với một thứ gì đó trong vũ trụ. Chỉ thông qua mấy chữ này là đã có thể lĩnh hội được một vài ý nghĩa không thể diễn tả bằng lời từ trong cách phát âm và mặt chữ.”
“Ý nghĩa gì?”
“Thì là... Ôi, tôi cũng không nói rõ được. Chính là cái kiểu cảm giác khiến cả người đều không được thoải mái cho lắm ấy.”
Hoàng Hiểu Ngọc vuốt vuốt nếp nhăn trên mặt nạ, chìm vào trầm tư: “Có lẽ liên quan đến hoàn cảnh của bà lúc đó? Hay có lẽ do trên người bà có thứ gì kỳ quái nên mới sinh ra cộng hưởng? Nói chung là tôi thực sự không có cảm giác gì cả.”
Bùi Linh Linh cũng không biết nguyên nhân, cô thở dài: “Bà nói xem rốt cuộc thứ trên người tôi là cái gì? Ban đầu tụi mình cứ ngỡ là ma, sau đó lại thấy giống ký sinh trùng, bây giờ thì có vẻ như không đơn giản như thế nữa.”
“Không phải là người ngoài hành tinh chứ?” Hoàng Hiểu Ngọc nói: “Bà vừa nhìn thấy vũ trụ rồi lại thế này thế kia, lẽ nào là sinh vật ngoài hành tinh kỳ quái nào đó xâm lược trái đất?”
Bùi Linh Linh lại bắt đầu suy nghĩ đắn đo, nhưng một lát sau, cô vỗ một cái xuống giường: “Không lăn tăn nữa, dù sao ngày mai tụi mình cũng đi làng Nữ Nhi tìm hiểu rõ ngọn ngành! Nhân tiện tìm Lưu An Duyệt hỏi thăm về cái vị thần Ngã Mãng kia luôn!”
Hoàng Hiểu Ngọc bóc mặt nạ trên mặt xuống, thì thầm nhắc nhở cô: “Bây giờ gọi là làng họ Lưu.”
“Ừ, đúng rồi, làng họ Lưu!”
Hoàng Hiểu Ngọc xoa xoa tinh chất dưỡng da trên mặt rồi nói: “Hay là tụi mình cứ đi tìm người kia hỏi thử xem sao, chính là cái anh chàng đẹp trai kỳ lạ đó ấy. Dù sao cũng coi như là một manh mối.”
“... Tôi tìm ở đâu đây?”
“Tôi nhớ anh ta ở tầng 4.”
“Ừm...” Bùi Linh Linh ấp úng nói: “Tôi thấy anh ta hơi đáng sợ.”
Hoàng Hiểu Ngọc cảm thấy buồn cười: “Bà sợ cái gì? Người ta cũng có hai mắt một mũi, lại không ăn thịt bà được, chưa kể còn có tôi đi cùng cơ mà.”
Khả năng hành động của cô ấy rất cao, vừa nói, cô ấy đã đứng dậy kéo tay Bùi Linh Linh: “Đừng do dự nữa! Nếu ngày mai tụi mình cứ thế rời đi, sau này muốn quay lại tìm anh ta sẽ khó hơn đấy.”
“Hơn nữa cũng chưa chắc anh ta đã thực sự liên quan đến chuyện mà tụi mình muốn điều tra. Lỡ đâu người ta mắc hội chứng tuổi dậy thì thì sao, lỡ đâu mấy chữ đó chỉ là anh ta tiện miệng nói bừa thì sao? Nói chung tụi mình cứ đi hỏi thử chắc chắn không sai!”
Mặc dù Bùi Linh Linh hơi bài xích, nhưng vẫn đồng tình với cách nói của cô ấy.
“Vậy bây giờ tụi mình phải lên tầng 4 gõ cửa từng phòng để hỏi sao?”
“Bà ngốc à.” Hoàng Hiểu Ngọc tức cười nói: “Mấy chuyện thế này đương nhiên là phải hỏi lễ tân rồi.”
“Nhưng họ có chịu đưa thông tin liên lạc của khách khác cho tụi mình không?”
“Không vấn đề gì đâu, mấy chỗ hay yêu cầu điền số điện thoại này thường bán thông tin liên lạc của khách hàng cho mấy công ty tiếp thị ấy mà. Lúc đó còn chẳng thấy bọn họ có đạo đức nghề nghiệp gì, bây giờ thì bày đặt chú ý làm gì?”
“Tụi mình cứ giả vờ là bà trúng tiếng sét ái tình với anh ta, muốn tìm cách bắt chuyện. Hai cô gái trẻ chúng ta thoạt nhìn vô hại, ngây thơ đáng yêu thế này, người ta sẽ không nghĩ nhiều đâu.”
“Đợi đã.” Bùi Linh Linh lên tiếng phản đối: “Tại sao lại là tôi trúng tiếng sét ái tình?”
“Chứ không lẽ là tôi?” Hoàng Hiểu Ngọc nói rõ ràng rành mạch, vẻ mặt nghiêm túc, giọng điệu hùng hồn vặn lại cô, biểu cảm phải nói là vô cùng thản nhiên.
Bùi Linh Linh: “...”
“Đi thôi đi thôi.” Hoàng Hiểu Ngọc thúc giục cô: “Nếu lễ tân không cho, tụi mình thức đêm lên tầng 4 ngồi rình, kiểu gì anh ta cũng bước ra ngoài.”
...
Bùi Linh Linh không khỏi cảm thán, Hoàng Hiểu Ngọc quả không hổ là Hoàng Hiểu Ngọc. Sau một chập, chị gái lễ tân bị cô ấy chọc cho cười nghiêng ngả, suýt chút nữa thì nhận cô ấy làm em gái nuôi, không chỉ cho các cô thông tin liên lạc cần tìm, mà bản thân cô ấy cũng kết bạn WeChat với Hoàng Hiểu Ngọc luôn.
Bùi Linh Linh âm thầm giơ ngón tay cái lên với Hoàng Hiểu Ngọc.
“Chị chỉ giúp được đến đây thôi.” Chị gái lễ tân thậm chí còn trêu chọc Bùi Linh Linh: “Em cố lên nhé, chị chúc em sớm rước được mỹ nam về!”
Bùi Linh Linh đang định nói gì đó, thì chị gái lễ tân và Hoàng Hiểu Ngọc đột nhiên đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt rất kỳ lạ. Không, nói chính xác hơn là đang nhìn chằm chằm ra phía sau lưng cô.
Bùi Linh Linh thầm kêu không ổn, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy một người từ phía sau cô bước tới, mặc chiếc áo thun đen và quần túi hộp màu kaki quen thuộc.
Dáng người anh thẳng tắp, đi thẳng đến quầy lễ tân, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn lấy một cái.
Bùi Linh Linh không khỏi thấy hơi gượng gạo, hay nói đúng hơn, giống như cách cô từng tự miêu tả trước đây, cô cảm thấy người này hơi đáng sợ, chỉ cần đứng cạnh anh thôi cũng vô cớ thấy rụt rè.
Cô nghe thấy anh hỏi chị gái lễ tân xem chuyến xe buýt sớm nhất đi hẻm núi Thất Tinh ngày mai là mấy giờ, giọng điệu cũng chẳng mang theo chút cảm xúc nào, khiến người ta cảm thấy cực kỳ khó gần.
Chị gái lễ tân rất có tố chất nghề nghiệp, đáp lại: “Thưa anh, chuyến xe buýt sớm nhất của khách sạn chúng tôi là vào lúc 7 giờ sáng. Nhưng dạo gần đây khu du lịch hẻm núi đã đóng cửa rồi ạ.”
Người thanh niên vẫn không có biểu cảm gì dư thừa: “Xe vẫn chạy chứ?”
“Vẫn chạy ạ.” Chị gái lễ tân khẳng định gật đầu.
Người thanh niên không hỏi thêm gì nữa, nói một tiếng cảm ơn rồi đi.
Bùi Linh Linh còn chưa kịp phản ứng, Hoàng Hiểu Ngọc đã thúc cùi chỏ vào tay cô.
“Còn ngẩn ra đấy làm gì! Đuổi theo đi chứ!” Cô ấy bày ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Chị gái lễ tân cũng nháy mắt ra hiệu với cô, còn cười híp mí trêu đùa cô: “Lúc nãy khi cậu ấy bước tới từ phía sau em, cậu ấy cứ nhìn em chằm chằm mãi đấy!”
Bùi Linh Linh: “...”
Hoàng Hiểu Ngọc kéo tay Bùi Linh Linh, vội vã đuổi theo.
Gần đến khu thang máy, Bùi Linh Linh bỗng nhớ ra điều gì đó, cô ảo não nói: “Vừa nãy tụi mình quên hỏi tên anh ta rồi!”
“Thì lát nữa bà hỏi trực tiếp đi!”
Hoàng Hiểu Ngọc chỉ muốn cho Bùi Linh Linh một cái tát: “Làm gì vậy? Cứ ấp a ấp úng, đừng nói với tôi là bà đang ngại đấy nhé.”
“Tôi không nhé!” Bùi Linh Linh thẹn quá hóa giận.
Dưới tiếng hét này, hai người cuối cùng cũng hùng hổ xông đến khu thang máy.
Người thanh niên vẫn chưa bước vào thang máy, thấy vậy, anh bèn quay đầu liếc nhìn hai cô một cái. Một cái liếc mắt nhẹ bẫng, hệt như kiểu bị người qua đường xa lạ làm phiền nên mới hơi đưa mắt nhìn sang.
Không mang theo sắc thái tình cảm, cũng chẳng thể nói là bất mãn, rồi anh nhanh chóng thu hồi ánh nhìn, dường như hoàn toàn không nhận ra hai người đang bàn luận về mình, và cũng hoàn toàn không có ý định giao tiếp với họ.
Hoàng Hiểu Ngọc lại thúc cùi chỏ vào tay Bùi Linh Linh một cái nữa.
Bùi Linh Linh đành phải chai mặt, kìm nén sự bài xích trong lòng, cẩn thận nhích lại.
“À ừm, chào anh...”
Người thanh niên lại quay đầu nhìn sang.
“Tôi muốn hỏi anh, câu mà hôm nay anh nói với tôi ấy, ‘mặt tối của vũ trụ’ rốt cuộc có ý gì?”
Giọng điệu của Bùi Linh Linh mang theo chút thấp thỏm, nhưng trên khuôn mặt thanh tú trước mắt lại chẳng có gợn sóng nào, dường như lời nói của cô đối với anh hoàn toàn bị tắt tiếng.
Ngay sau đó, cửa thang máy mở ra, người thanh niên thản nhiên quay đầu lại, nhấc chân bước vào trong thang máy, thậm chí chẳng đợi hai người Bùi Linh Linh bước vào, anh đã bấm nút đóng cửa.
Nhìn cửa thang máy từ từ khép lại, Hoàng Hiểu Ngọc cuối cùng cũng phản ứng lại, cô ấy sốc toàn tập nói: “Người khiếm thính à?”
Bùi Linh Linh tức đến méo cả mặt, trong phút chốc, nỗi sợ hãi lờ mờ dưới đáy lòng cũng tan biến sạch.
“Không phải, anh ta có bệnh à?” Hoàng Hiểu Ngọc cũng không nhịn được mà chửi đổng.
Bùi Linh Linh ngược lại đã bình tĩnh hơn, cô phân tích: “Tôi thấy anh ta chắc chắn có vấn đề, hơn nữa mục đích anh ta đến đây hẳn là vì chuyện gì đó, nếu không tại sao anh ta lại không thèm để ý đến tôi? Chẳng phải lúc nãy anh ta nói chuyện với chị gái lễ tân vẫn rất bình thường sao? Không thấy thính giác anh ta có vấn đề gì.”
“Hơn nữa chẳng phải chị gái lễ tân đó cũng nói, lúc anh ta bước đến cứ nhìn tôi chằm chằm à.” Bùi Linh Linh hậm hực nói: “Biết đâu anh ta sớm đã nhìn ra tôi có điểm bất thường, nên mới âm thầm theo dõi tôi.”
“Vậy bây giờ tính sao?” Hoàng Hiểu Ngọc hỏi cô: “Có muốn gọi điện thoại hỏi thử không?”
“Gặp mặt trực tiếp anh ta còn chẳng thèm để ý đến tôi, trong điện thoại anh ta lại chịu nói cho tôi cái gì chứ.” Bùi Linh Linh nói: “Vừa nãy tụi mình cũng nghe thấy rồi, ngày mai anh ta sẽ bắt chuyến xe buýt đầu tiên đi hẻm núi Thất Tinh. Tụi mình dứt khoát đi theo luôn, đến lúc đó chặn anh ta lại trên xe, tôi không tin là tụi mình chẳng moi được gì!”
Hôm nay bọn họ đã nghe ngóng rồi, tuy bên đó đã đóng cửa khu du lịch, nhưng phạm vi hẻm núi Thất Tinh thực ra rất rộng, bên trong vẫn còn những điểm tham quan khác mở cửa đón khách, chỉ là phong cảnh không đẹp bằng bên trong khu du lịch thôi.
Thậm chí họ còn đã tìm người hỏi thăm về làng họ Lưu.
Làng họ Lưu trong mắt người dân địa phương chỉ là một ngôi làng bình thường nhất, cũng nằm gần hẻm núi Thất Tinh, nhưng vị trí rất hẻo lánh, cách khu du lịch cũng khá xa, muốn đến đó cần phải tìm người địa phương dẫn đường.
Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc vốn dĩ cũng định ngày mai qua đó xem thử, thế này vừa hay lại tiện đường.
...
Sau khi chốt xong lịch trình cho ngày hôm sau, hai người quay trở về phòng.
Hôm nay hết ngồi xe lại đi dạo phố, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đều đã rất mệt. Hoàng Hiểu Ngọc cứ chạm xuống giường là ngủ; Bùi Linh Linh mặc dù trong lòng mang đầy tâm sự, nhưng dù sao cô vẫn còn trẻ, chưa đến tuổi bị mất ngủ, nên chẳng mấy chốc cũng bắt đầu buồn ngủ rũ rượi.
Vài giây trước khi chìm vào giấc ngủ, cô thành kính cầu nguyện trong lòng, chỉ mong đêm nay có thể ngủ một giấc yên lành, đừng nằm mơ lung tung, cũng đừng xảy ra chuyện gì quái lạ.
Nhưng đáng tiếc là, Bùi Linh Linh lại một lần nữa đột ngột tỉnh giấc lúc nửa đêm, vẫn là kiểu tỉnh táo hoàn toàn không còn buồn ngủ đó, giống hệt như cái đêm cô nôn mửa vô cớ kia.
Bùi Linh Linh hơi bất an, hơn nữa không biết là do thần kinh căng thẳng quá độ, hay do đã bị ám ảnh tâm lý, cô lập tức nhớ lại những tứ chi kỳ quái trong đoạn video nọ, cùng với những con mắt kép chi chít trên lưng mình.
Bùi Linh Linh không dám nhúc nhích, cô sợ sờ phải thứ gì kỳ quái; cô cũng chẳng dám mở mắt, lo sợ vừa mở mắt ra sẽ phải nhìn thấy những sinh vật không mấy nhã nhặn.
Cô không ngừng thôi miên bản thân, hi vọng có thể dùng cách này để ép mình chìm vào giấc ngủ lần nữa. Nhưng xui xẻo thay, cơn buồn tiểu lại ập đến trước cả cơn buồn ngủ.
Làm sao đây? Mắc đi vệ sinh quá...
Bùi Linh Linh nhắm mắt nhịn một lát, phát hiện ra thực sự là không thể nhịn nổi nữa, cô đành phải cẩn thận hé mắt ra một kẽ nhỏ, căng thẳng quan sát xung quanh.
Rèm cửa của khách sạn cản sáng rất tốt, bốn phía tối đen như mực. Chỉ có chút ánh sáng le lói lọt vào qua khe cửa, miễn cưỡng mang lại chút tầm nhìn.
Bùi Linh Linh chậm chạp ngồi dậy, đầu tiên cô nín thở lắng nghe một lúc, rồi mới căng thẳng bước xuống giường xỏ dép vào.
Tim cô đập hơi nhanh, chỉ có thể đánh bạo lần mò đến cửa nhà vệ sinh. May mà sau khi bật đèn tường lên, ánh sáng vàng tỏa ra, không gian sáng sủa luôn có thể xua tan đi phần nào sự sợ hãi, Bùi Linh Linh cũng coi như thở phào nhẹ nhõm một chút.
Cô đẩy cửa nhà vệ sinh ra, cố gắng không nhìn vào trong gương, cô không muốn nhìn thấy thứ gì kỳ quái cả. Nhưng càng không muốn nhìn, khóe mắt lại càng không nhịn được mà liếc qua để ý, cảm giác này cực kỳ khó chịu, thậm chí còn khiến nỗi sợ hãi lờ mờ dưới đáy lòng cô càng thêm sâu sắc. Vì vậy, lúc rửa tay, cô vẫn không kìm được mà liếc nhìn vào gương một cái.
Có đôi khi con người sẽ kỳ lạ như vậy, rõ ràng là rất sợ, rõ ràng là không dám nhìn, nhưng đến lúc nhìn thật rồi, lại không nhịn được mà muốn săm soi cẩn thận từ trên xuống dưới, từ trái qua phải.
Sau một hồi quan sát kỹ lưỡng, rốt cuộc Bùi Linh Linh cũng chắc chắn trong gương không có thứ gì bất thường, cô mới thở phào một hơi dài.
Cô ấn tay nắm cửa, mở cửa nhà vệ sinh ra. Có lẽ do kết cấu không gian, không biết từ đâu thổi tới một cơn gió kỳ lạ, khiến Bùi Linh Linh giật mình.
Cô vô thức rụt người lại, đôi mắt cũng hoảng hốt nhìn xung quanh, may mà không có chuyện gì quái dị xảy ra, cô nơm nớp lo sợ bước ra ngoài, rồi trở tay đóng cửa lại.
Không biết có phải do đèn nhà vệ sinh sáng quá hay không, Bùi Linh Linh cứ cảm giác bên ngoài dường như tối hơn trước khi cô bước vào không ít, cũng có thể chỉ là tác động tâm lý.
Cô mượn ánh sáng đèn tường, liếc nhìn Hoàng Hiểu Ngọc một cái, cô ấy vẫn trùm chăn ngủ như cũ, không bị đánh thức.
Bùi Linh Linh xốc chăn chui vào, đến lúc này xem như đã an toàn, cô cũng hoàn toàn buông lỏng người, nhắm mắt lại chuẩn bị tiếp tục đi vào giấc ngủ.
Nhưng chỉ một lát sau, cô đột ngột lật tung chăn ngồi bật dậy, nhìn Hoàng Hiểu Ngọc bên cạnh với vẻ mặt vô cùng kì lạ.
Hoàng Hiểu Ngọc nằm yên không nhúc nhích, chiếc chăn bông màu trắng che kín cả người. Từ góc độ của Bùi Linh Linh không thể nhìn thấy bất cứ bộ phận nào của Hoàng Hiểu Ngọc, thế nhưng từ trong cuộn chăn bọc kín mít kia, lại đang vang lên một loại âm thanh kỳ lạ vô cùng có nhịp điệu.
“Phụt phụt phụt phụt phụt...”
Bùi Linh Linh hơi hoảng sợ, đây là lần đầu tiên cô thấy có người ngáy ngủ mà lại phát ra tiếng giống như tiếng đánh rắm.
Cô nhíu chặt mày, lắng nghe thêm một lúc nữa. Âm thanh kia không hề dừng lại, vẫn tiếp tục vang lên không ngừng, giống như một món đồ cơ khí nào đó bị hỏng, phát ra những tiếng kêu rè rè lặp đi lặp lại do lỗi kỹ thuật.
“Phụt phụt phụt phụt phụt...”
“Hoàng Hiểu Ngọc?” Bùi Linh Linh khẽ gọi một tiếng.
Hoàng Hiểu Ngọc không có bất cứ phản ứng nào. Trong cả căn phòng, ngoại trừ tiếng “phụt phụt” đều đặn không ngừng có phần nực cười kia ra, thì chẳng còn âm thanh nào khác nữa.
Không lẽ đã xảy ra chuyện rồi? Bùi Linh Linh lập tức sởn gai ốc, tim cũng vọt lên tận cuống họng.
“Hoàng Hiểu Ngọc?” Cô nói lớn hơn một chút.
Vẫn không có phản ứng.
Bùi Linh Linh chần chừ một lát, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, dùng cánh tay khều nhẹ Hoàng Hiểu Ngọc đang trùm người trong chăn.
Cảm giác chạm tay vào tuy không có vấn đề gì, nhưng trong lòng cô cứ trào dâng một cảm giác vô cùng khác lạ.
Hoàng Hiểu Ngọc vẫn không có phản ứng gì.
Người bình thường có thể ngủ say như chết đến mức này sao?
Đáy lòng Bùi Linh Linh lạnh toát. Khoảng thời gian này cô đã gặp quá nhiều chuyện kỳ lạ, nói không sợ là nói dối. Nhưng có lẽ nhờ Hoàng Hiểu Ngọc luôn ở bên cạnh không rời nửa bước, cô mới luôn nhen nhóm một tia hy vọng, cảm thấy ít ra bản thân vẫn chưa phải đơn độc một mình.
Nhưng ngay tại giây phút này, cô nảy sinh một nỗi sợ hãi tột cùng, vượt qua bất cứ lần nào trước đây.
Nếu Hoàng Hiểu Ngọc xảy ra chuyện, cô chắc chắn sẽ rơi vào vực thẳm tuyệt vọng không lối thoát, cô cũng hoàn toàn chẳng có cách nào một mình đối mặt.
Bùi Linh Linh dứt khoát làm liều, túm lấy góc chăn dùng sức lật tung lên.
“Ai đó!”
Hoàng Hiểu Ngọc đang cuộn tròn trong chăn bị dọa giật nảy mình.
Cô ấy bật dậy, vẻ mặt ngơ ngác nhìn chằm chằm Bùi Linh Linh: “Sao thế? Phải dậy rồi à?”
Bùi Linh Linh thở phào nhẹ nhõm, cô không nhịn được mà mắng: “Bà có biết ban nãy bà trùm chăn xì hơi không hả, tôi còn sợ bà tự xông chết chính mình đấy.”
Hoàng Hiểu Ngọc chắc còn ngái ngủ, cũng không phản bác lại cô như mọi khi.
Bùi Linh Linh nằm lại xuống giường, nói với cô bạn của mình: “Ngủ đi ngủ đi, chưa đến giờ đâu. Thật ra tôi cứ tưởng bà trúng tà rồi cơ, bà còn sống là tốt rồi.”
Hoàng Hiểu Ngọc không lên tiếng, chỉ ngồi im trên giường, Bùi Linh Linh tưởng cô ấy bị gọi tỉnh đột ngột nên não chưa tải kịp.
Nhưng đúng lúc này, âm thanh kỳ lạ kia lại vang lên.
“Phụt phụt phụt phụt phụt...”
Cơn buồn ngủ của Bùi Linh Linh lập tức bay sạch, cô chống tay ngồi dậy, ngoái đầu trừng mắt nhìn Hoàng Hiểu Ngọc: “Bà nghe thấy không?”
Hoàng Hiểu Ngọc hơi cúi đầu, mái tóc rủ xuống vai che khuất nửa khuôn mặt. Dường như cô ấy cũng đang nghiêm túc lắng nghe âm thanh xung quanh.
Thật khó hiểu, đáy lòng Bùi Linh Linh dâng lên một luồng khí lạnh, mà ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hoàng Hiểu Ngọc lại đột nhiên xốc chiếc chăn đang đắp trên đùi ra.
Cô ấy quay đầu mỉm cười với Bùi Linh Linh: “Bà nói âm thanh này á?”
“Phụt phụt phụt phụt...”
Chỉ thấy nửa thân dưới của Hoàng Hiểu Ngọc đã chẳng còn mang hình dáng đôi chân nữa, mà là một đống mụn máu chi chít chen chúc vào nhau, giống hệt lá phổi từng thấy trong sách Sinh học.
Những mụn máu đó không ngừng phồng to lên, phồng đến một mức độ nhất định, nổ “phụt” một tiếng, bắn ra thứ dịch thể đặc sệt. Nhưng chẳng mấy chốc lại lập tức có mụn máu mới trồi lên, lặp lại quá trình trên, đó chính là khởi nguồn của những tiếng “phụt phụt” kia.
Cảnh tượng này có tính đả kích quá lớn, nhịp thở của Bùi Linh Linh cũng như ngừng lại.
Một lúc lâu sau, cô mới tìm lại được giọng nói của chính mình: “Bà, bà bị làm sao vậy?”
Cô không biết tại sao Hoàng Hiểu Ngọc lại biến thành thế này, và bắt đầu biến đổi từ lúc nào.
Cô thậm chí còn ngây thơ vùng vẫy với hi vọng cuối cùng, cô thầm nghĩ, nếu chỉ có đôi chân bị biến đổi, vậy thì bây giờ chạy ngay đến bệnh viện liệu có giữ được mạng sống không?
Hoàng Hiểu Ngọc lại cười rất vui vẻ, dường như hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của bản thân, thậm chí còn vặn lại cô: “Tôi làm sao cơ?”
Cô ấy để ý thấy Bùi Linh Linh cứ nhìn chằm chằm vào chân mình, bèn cũng hơi khó hiểu cúi đầu nhìn xuống. Vừa nhìn một cái, sắc mặt cô ấy lập tức biến đổi dữ dội, vẻ mặt ngập tràn sự hoảng loạn: “Cái gì đây? Sao tôi lại thành ra thế này? Cái gì đây!”
Bùi Linh Linh đang run rẩy, nhưng cô vẫn cố gắng kiểm soát giọng nói để an ủi bạn mình: “Bà bình tĩnh đã, tôi, tôi gọi xe cấp cứu ngay đây...”
Âm cuối vẫn không kìm nén được mà mang theo tiếng nức nở.
Hoàng Hiểu Ngọc lại bật cười, cười một cách cực kỳ quái dị, sự hoảng loạn ban nãy cũng biến mất không còn chút gì trong nháy mắt. Cô ấy đưa tay chỉ vào lưng Bùi Linh Linh, gằn từng chữ một: “Bùi Linh Linh, hóa ra bà cũng giống tôi mà.”
Giống cái gì?
Bùi Linh Linh không hiểu ý cô ấy, nhưng trước khi cô kịp mở miệng hỏi, khuôn mặt Hoàng Hiểu Ngọc bỗng vặn vẹo trong đau đớn, hệt như có một khuôn mặt khác sắp phá rách lớp da mặt mà chui ra ngoài. Trong cổ họng cô ấy phát ra những tiếng gào thét đau đớn, nhưng nơi đáy mắt vẫn là nụ cười lạnh lẽo dị thường đó, tựa như có vô số linh hồn sắp xông ra khỏi cơ thể cô ấy.
Giữa ánh chớp lửa đá, Bùi Linh Linh cuối cùng cũng ý thức được điều gì đó, cô chậm chạp, sợ hãi, luống cuống, thậm chí là suy sụp vươn tay ra, từng tấc từng tấc sờ về phía sau lưng mình. Chỉ một cái chạm đó thôi, da đầu cô lập tức tê rần như muốn nổ tung.
Thứ đầu tiên tiếp xúc với lòng bàn tay là những sợi rễ đang lúc nhúc, trên đó dính đầy chất nhầy trơn tuột. Tiếp đến là một loại vật thể hình cầu nhão nhoét trơn trượt, hết viên này đến viên khác liên tục lăn. Đó là... nhãn cầu!
Gần như ngay lập tức, cô nhớ lại “bản thân” mà cô đã nhìn thấy trong chiếc kính viễn vọng thiên văn cổ quái kia.
Hoảng sợ, buồn nôn, chán ghét... vô số cảm xúc tiêu cực phun trào từ tận đáy lòng như núi lửa. Bùi Linh Linh hoàn toàn không kiểm soát nổi bản thân, cô như phát điên muốn dùng tay móc hết đám mắt mọc trên lưng mình ra. Cô thậm chí chẳng còn chút tâm trí thừa thãi nào để suy nghĩ xem rốt cuộc tình hình hiện tại là sao.
Hoàng Hiểu Ngọc dường như cũng đã rơi vào một trạng thái điên loạn nào đó, cô ấy chốc chốc lại cười, chốc chốc lại giãy giụa trong đau đớn. Đám mụn máu chen chúc ở phần đùi cô ấy cũng bắt đầu sinh trưởng lan tràn một cách điên cuồng, tuôn trào rợp trời ra xung quanh hệt như cỏ dại mất kiểm soát, mang theo mùi hôi thối, một nốt vừa vỡ nát, nốt khác đã lập tức trồi lên.
Ngay khi đám mụn máu sắp sửa chạm đến bắp chân Bùi Linh Linh, cô mới bừng tỉnh lại, nhảy cẫng lên khỏi giường rồi hất tung chăn trùm lên đó, chẳng mấy chốc, chiếc chăn cũng bị mụn máu bò lên chi chít.
Bùi Linh Linh liên tục lùi về phía sau. Thứ này sinh trưởng quá nhanh, chỉ trong nháy mắt đã lan tràn khắp nơi, cô đã không còn cách nào chạy về phía cửa ra vào được nữa.
Cô chỉ có thể lùi ra sát ban công, kéo tung cánh cửa kính ban công rồi cắm đầu chui tọt vào trong.
Ngay khoảnh khắc cô dùng sức đóng sầm cửa lại, đám mụn máu lít nhít cũng tuôn đến tầng tầng lớp lớp, trong chớp mắt đã bao phủ kín bưng cánh cửa kính.
Trong sắc máu mờ mịt, Bùi Linh Linh nhìn thấy Hoàng Hiểu Ngọc chậm chạp đứng dậy từ trên giường. Hay nói đúng hơn là “cô ta” đã không còn động tác “đứng” này nữa, thậm chí còn chẳng có chân. Toàn thân “cô ta” bị bao phủ bởi những khối u thịt đang ngọ nguậy, trên đó sủi lên từng chuỗi mụn máu. Ngay cả trên mái tóc xõa tung của “cô ta” cũng bò lổm ngổm những cục thịt lúc nhúc chi chít.
“Cô ta” từ từ quay người lại, ngay khoảnh khắc đối diện với cửa kính ban công, ngay khoảnh khắc “cô ta” sắp chạm phải ánh mắt của Bùi Linh Linh, khe hở cuối cùng cũng bị mụn máu lấp đầy.
Cánh cửa kính khẽ rung lên bần bật, hoàn toàn bị sắc máu đậm đặc nuốt chửng, không thể nào dòm ngó được tình hình bên trong nữa.
Không gian ban công quá chật hẹp, Bùi Linh Linh không ngừng lùi lại, lưng cô nhanh chóng va phải lan can. Nói chính xác hơn là đám mắt kép trên lưng cô đã va vào lan can, thứ cảm giác ngọ nguậy mãnh liệt đó lại một lần nữa lan tràn dọc sống lưng.
Bùi Linh Linh tuyệt vọng đến mức toàn thân run rẩy, cô nhanh chóng phát hiện ra hoàn cảnh xung quanh cũng rất không bình thường.
Bên ngoài ban công là một màu đen kịt, nơi cô đứng dường như đang lơ lửng giữa không trung trong lớp sương mù đen đặc, không tìm thấy điểm tựa. Ánh sáng chiếu rọi từ trên trời xuống, cô không kìm được mà ngẩng đầu lên nhìn.
Những tầng mây đen như mực xếp chồng lên nhau, những vì sao vỡ vụn lấp lánh giữa các tầng mây. Và ngay phía trên đỉnh đầu Bùi Linh Linh, có một vầng trăng máu đỏ au, rực rỡ, khổng lồ, thậm chí có thể nói cô chưa từng thấy mặt trăng nào to đến thế, dường như muốn xé toạc cả bầu trời, từ tầng vòm vũ trụ lao thẳng xuống mặt đất.
Và ngay giữa vầng trăng đỏ như máu đó, lại hằn lên một vết nứt màu đen sâu hoắm.
Bùi Linh Linh cau mày quan sát, trong thoáng chốc, một ý nghĩ quái dị chợt lóe lên trong đầu cô.
Đó vốn dĩ không phải là mặt trăng! Mà là một con mắt đỏ ngầu, và vết nứt màu đen kia chính xác là đồng tử của con mắt đó.
Con mắt này đang trừng trừng nhìn cô chằm chằm!
Nhận thức này khiến Bùi Linh Linh nảy sinh một cơn chóng mặt dữ dội, cô loạng choạng chực ngã, suýt chút nữa thì rơi khỏi ban công.
Cho đến khi...
“Bùi Linh Linh!”
Có người đang gọi cô, Bùi Linh Linh bừng tỉnh, nhưng cô không lên tiếng. Cô sợ đó là mỹ nữ xà, cô sợ một khi mình lên tiếng đáp lại sẽ có chuyện đáng sợ hơn xảy ra.
Qua một hồi lâu, lại một tiếng gọi nữa vang lên.
“Bùi Linh Linh!”
Lần này, cô phán đoán được nơi phát ra âm thanh, là từ dưới ban công.
Cô dùng hai tay vịn lan can, đi khập khiễng rồi rướn nửa thân trên ra ngoài nhìn xuống.
Cái nhìn này lập tức khiến cô vã mồ hôi lạnh.
Bốn bề là sương mù âm u dày đặc, bên dưới là vực sâu hun hút không thấy đáy, nếu rơi xuống, cô chắc chắn sẽ chết.
“Bùi Linh Linh!”
Cô nhìn theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy ngoài ban công tầng 4 lại có một người đang đứng, chính là người thanh niên kỳ lạ kia.
“Sao anh lại ở đây?” Bùi Linh Linh cực kỳ kinh ngạc.
Người thanh niên nhíu mày, không trả lời cô, chỉ thốt ra ba chữ: “Nhảy xuống đây!”
“Hả?”
Một giây trước cô còn đang nghĩ, nếu rơi xuống thì chắc chắn sẽ chết, một giây sau người này lại thực sự bảo cô nhảy xuống sao?
Người thanh niên có lẽ đã nhận ra nỗi sợ của cô, bèn bổ sung thêm một câu: “Nhảy xuống tầng 5!”
Bùi Linh Linh đã hiểu ý anh, anh đang cung cấp cho cô một lối thoát, nhưng vấn đề là...
“Tôi không nhảy qua được đâu! Tôi sẽ rơi xuống mất! Tôi sẽ ngã chết mất!”
“Tôi có thể đỡ được cô.”
Tuy nói giữa người với người nên có sự tin tưởng cơ bản nhất, nhưng đây đâu phải là đóng phim.
“Hay là thôi đi.” Bùi Linh Linh vẫn chưa đến mức hoảng loạn nhắm mắt làm liều, hơn nữa: “Cho dù anh thực sự đỡ được tôi, chẳng phải chính anh cũng sẽ bị đập trúng bị thương sao?”
Người thanh niên không khuyên cô nữa, ngược lại dời ánh mắt ra phía sau lưng cô, trầm giọng lên tiếng: “Cẩn thận!”
Bùi Linh Linh giật mình, cô quay ngoắt người lại, lập tức nhìn thấy một đôi bàn tay chi chít những khối u thịt và mắt kép đang cào cấu về phía mình.
Quá gần rồi! Cô thậm chí có thể nhìn thấy từng con mắt độc ác mang theo thù hận nồng đậm đang mở ra từ những đường chỉ tay trên bàn tay đó.
Cô vô thức ngả người ra sau để né tránh, nhưng vì bản thân cô đang đứng trên thanh xà ngang dưới lan can, cú ngả người này khiến cô lập tức mất thăng bằng, cả người lộn nhào xuống dưới.
“Á!”
Bùi Linh Linh hét lên thành tiếng, bàn tay kia tuy không thể chạm vào cô, nhưng với tư thế rơi này, cô thực sự sẽ ngã chết mất!
Bên tai là tiếng gió rít gào, chóp mũi có thể ngửi thấy mùi hôi thối tanh tưởi cực kỳ dị thường.
Bùi Linh Linh tuyệt vọng nghĩ, có phải chết rồi thì mọi chuyện sẽ kết thúc không?
Nhưng ngay khoảnh khắc ý nghĩ đó lóe lên, cô lại cảm thấy cả người mình như bị một sức mạnh khổng lồ cắt ngang hông, đau đến mức ứa cả nước mắt. Sau đó, một lực siết chặt truyền đến eo cô, cô nhận ra sức mạnh khổng lồ đó đến từ một cánh tay bất thình lình xuất hiện ngang eo mình.
Cô lập tức hiểu ra, trong quá trình cô rơi xuống, vậy mà lại có người dang tay ôm chặt lấy eo cô.
Bùi Linh Linh mở mắt ra, vẻ mặt kinh ngạc.
Người ôm lấy cô đương nhiên chính là người thanh niên kia, giờ phút này, một cánh tay của anh đang ôm ghì lấy eo cô, cánh tay còn lại thì bám chặt vào lan can, toàn bộ cơ thể đều treo lơ lửng ra bên ngoài.
Bùi Linh Linh ngoài việc khiếp sợ ra, còn xen lẫn chút cảm động vì thoát nạn trong gang tấc. Nhưng dù sao cô vẫn đang trong trạng thái lơ lửng trên không, trong lòng vẫn khá căng thẳng, cô muốn đưa tay ôm lấy người trước mặt, lại cảm thấy không thích hợp cho lắm. Hơn nữa, với lực đỡ của anh ban nãy, Bùi Linh Linh nghi ngờ cánh tay anh có lẽ đã bị thương rồi.
“Cánh tay anh không sao chứ?” Bùi Linh Linh thấp thỏm hỏi anh.
Người thanh niên không trả lời, mà xốc eo cô lên, dùng sức ở vai để đẩy cô lên phía lan can ban công.
Bùi Linh Linh vội vàng bám cả tay lẫn chân vào lan can, tay cô đang run rẩy, bám không được chắc chắn lắm, may mà thanh niên kia đợi đến khi đẩy được cô vào hẳn bên trong ban công rồi mới buông tay.
Bùi Linh Linh vội vàng quay người lại muốn kéo anh vào, nhưng người ta rõ ràng chẳng cần. Mũi chân anh tì vào mép ngoài bức tường, một tay chống lên lan can, rồi lộn người hạ cánh cực kỳ vững vàng ngay bên cạnh cô.
“Cánh tay anh sao rồi?” Bùi Linh Linh không nhịn được mà hỏi thêm một câu. Cô ước chừng eo mình chắc chắn đã bầm tím một mảng rồi, dựa vào đặc điểm lực tác dụng là tương hỗ, cô đoán lực tác động lên người thanh niên kia chắc chắn không hề nhỏ.
Nhưng đối phương vẫn không trả lời câu hỏi của cô, ngược lại nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô chạy thẳng về phía trước.
“Đợi đã!” Bùi Linh Linh hét lớn: “Bạn tôi vẫn còn ở trên đó!”
“Cô ấy không sao, cô mà không mau đi thì chắc chắn sẽ chết.”
Lúc này người thanh niên đã kéo cô xông vào phòng ngủ.
Đầu óc Bùi Linh Linh vẫn còn rất hoang mang, nghe anh nói Hoàng Hiểu Ngọc không sao, trong lòng cô vừa nghi ngờ, nhưng cũng không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng chẳng bao lâu cô lại trở nên căng thẳng, bởi vì cô phát hiện ra cảnh tượng bên trong phòng ngủ không phải là căn phòng khách sạn, mà là một nơi vô cùng kỳ lạ, không có giới hạn, không nhìn thấy điểm dừng.
Dưới chân là những tảng đá gồ ghề kỳ quái. Nếu không có người kéo đi, Bùi Linh Linh thực sự chẳng có cách nào đi nhanh như thế trên loại địa hình này.
Giữa không trung trôi nổi những khối hình học kỳ quặc, bốn phía sương mù xám xịt dày đặc bao phủ, mang lại một cảm giác bất hòa như thể trên dưới bị đảo lộn.
Còn bên trong đám sương mù đó là những cột đá dài ngoằng đâm thẳng lên tận mây xanh, trông giống hệt ống khói, nhưng... thực sự có ống khói nào cao đến thế sao?
Rất nhiều từ ngữ lướt qua trong đầu Bùi Linh Linh: hoang vu, vặn vẹo, kỳ dị...
“Đừng nhìn lung tung!” Người đang kéo cô bỗng ngoái đầu lại trừng mắt với cô một cái.
Bùi Linh Linh giật thót, cô không hỏi nhiều, mà rất ngoan ngoãn cố định ánh nhìn lên bờ vai của người thanh niên, chẳng dám nhìn ngó lung tung nữa.
Lúc mới đầu, Bùi Linh Linh còn cố gắng đuổi theo nhịp bước của người thanh niên, nhưng rất nhanh cô đã phát hiện ra việc này hoàn toàn phí công. Càng về sau, bước chân của anh càng lúc càng nhanh, gần như là lôi cô đi dọc đường.
Chữ “lôi” theo đúng nghĩa đen.
Bùi Linh Linh lảo đảo loạng choạng té ngã, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt, thậm chí không kiềm chế được mà thút thít khóc thành tiếng.
Quá thảm hại rồi! Cả đời này cô chưa từng nhếch nhác thảm hại đến mức này bao giờ!
Không biết đã lao đi được bao xa, lớp sương xám càng lúc càng dày đặc. Từ sâu thẳm trong màn sương truyền đến những tiếng vang vụn vặt kỳ lạ, giống như tiếng gào đau đớn, lại giống như tiếng rất nhiều người đang nói chuyện lớn tiếng.
Chỉ mới là nghe thôi, Bùi Linh Linh đã thấy não mình đau buốt.
“Đừng nghe!” Người thanh niên lại một lần nữa nghiêm giọng quát.
“Tôi không khống chế được!” Bùi Linh Linh nức nở hét lớn, giọng nói đã lạc cả đi.
Cô vươn một tay ra bịt lấy một bên tai, nhưng dẫu có như vậy, những tiếng nói mớ kỳ lạ đó vẫn giống như không nơi nào là không thể chui vào, điên cuồng luồn lách vào tai cô.
Sương xám gần như đậm đặc đến mức hóa thành thực thể, tạo ra một lực cản khổng lồ cản trở bước tiến của bọn họ. Thế nhưng tốc độ của người thanh niên không bị ảnh hưởng chút nào, Bùi Linh Linh bị anh kiên quyết lôi đi, chỉ cảm thấy nhịp thở sắp bị làn sương đặc dính chặt lại.
Cảm giác ngạt thở đó dường như kéo dài rất lâu, cho đến khi hít lại được bầu không khí trong lành, cuối cùng người thanh niên cũng buông tay thả cô ra.
Bùi Linh Linh đã kiệt sức từ lâu, mất đi điểm tựa, cô ngã vật xuống sàn. Khung cảnh xung quanh cũng đã thay đổi, biến thành căn phòng tiêu chuẩn của khách sạn, đây hẳn là phòng của người thanh niên kia.
Bọn họ xông vào từ phía ban công. Người thanh niên vừa buông cô ra đã đưa tay vòng ra sau kéo cửa ban công lại, rồi vơ lấy con dao gọt hoa quả trên chiếc bàn cạnh đó rạch mạnh một đường vào lòng bàn tay mình, động tác liền mạch lưu loát, tựa như không hề biết đau là gì.
Bùi Linh Linh thầm xuýt xoa một tiếng trong lòng, lại nhìn thấy người thanh niên nọ dùng lòng bàn tay đang rỉ máu vẽ một ký hiệu kỳ lạ lên cánh cửa kính ban công.
Đó là một ngôi sao năm cánh hơi vặn vẹo, ở giữa là một hoa văn giống hình con mắt.
Sau khi vẽ xong ký hiệu quái dị đó, người thanh niên mới dường như thả lỏng xuống một chút.
Bùi Linh Linh thở hồng hộc, vì quá hoảng sợ nên toàn thân cô vẫn đang run lẩy bẩy.
Thở dốc một hồi, cô lau quệt nước mắt trên mặt, rốt cuộc lại lên tiếng hỏi anh lần thứ ba: “Anh, cánh tay anh sao rồi?”
Vừa nãy cô đã để ý thấy cánh tay đón lấy cô của người thanh niên cử động hơi mất tự nhiên, cánh tay anh chắc chắn đã bị thương lúc đỡ cô rồi.
Người nọ lại không đáp mà hỏi ngược lại, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Cô có mang theo thứ gì ra ngoài không?”
Nghe anh hỏi vậy, Bùi Linh Linh gần như ngay lập tức cảm thấy sống lưng tê rần, cô suýt chút nữa đã quên mất!
“Lưng tôi, trên lưng tôi có thứ gì đó...”
Bởi vì quá sợ hãi, giọng nói của cô lại mang theo tiếng nức nở.
“Quay lưng lại.”
Người thanh niên thoạt nhìn lại rất bình tĩnh, điều này khiến Bùi Linh Linh an tâm hơn nhiều.
Cô nhanh nhẹn quay lưng về phía anh, nhưng lại đột nhiên cảm thấy hơi xấu hổ. Cô chỉ mặc mỗi một bộ đồ ngủ, bên trong không có gì cả, nhỡ đâu anh bảo cô cởi áo ra thì làm thế nào?
Trong lúc cô còn đang đắn đo, người thanh niên đã tiến lại gần, cô chỉ cảm thấy một bàn tay hơi lành lạnh luồn qua vạt áo, chạm vào làn da của cô.
Bùi Linh Linh sợ hãi rùng mình một cái, vô thức né người về phía trước, người thanh niên đã dùng bàn tay còn lại nhanh chóng ấn chặt lấy vai cô, trầm giọng nhắc nhở: “Đừng nhúc nhích.”
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, một cảm giác đau rát lập tức truyền đến từ sau lưng, trong phút chốc, trên trán Bùi Linh Linh túa đầy mồ hôi lạnh. Cô đau đến mức run lẩy bẩy, cắn chặt răng liều mạng kìm nén để không hét lên.
Ý thức dần trở nên mờ mịt trong cơn đau buốt đó, trước mắt cũng chốc chốc lại tối sầm đi. Cuối cùng, cô hình như vẫn đau quá mà hét lên thành tiếng.
Trong ký ức cuối cùng, cô lờ mờ cảm thấy dường như có thứ gì đó trên lưng mình bị khoét sống ra.
...
Lúc mở mắt ra lần nữa, bên ngoài trời mờ sương xám xịt, vẫn chưa hửng sáng hoàn toàn.
Bùi Linh Linh phát hiện mình đang nằm trên giường, chăn đắp rất kín.
Cô thẫn thờ nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc, rồi đột nhiên bật dậy khỏi giường, vừa vặn chạm phải ánh mắt của người thanh niên đang ngồi trên ghế sofa.
Người này thoạt nhìn có phần mệt mỏi, bàn tay phải của anh ta đang quấn băng gạc, khẽ buông thõng một bên.
Bùi Linh Linh trừng to đôi mắt, biểu cảm trông rất đờ đẫn.
Người thanh niên cũng im lặng nhìn cô, dường như đang chờ cô lên tiếng.
Trong đầu Bùi Linh Linh quay cuồng vô số thông tin hỗn loạn. Một lúc lâu sau cô mới rặn ra được một câu, vẫn là câu hỏi đó: “Cánh tay anh sao rồi?”
Lần này người thanh niên rốt cuộc cũng chịu trả lời cô, vô cùng ngắn gọn: “Chỉ là trật khớp thôi.”
Chỉ là?
Bùi Linh Linh nhìn dáng vẻ thong dong điềm tĩnh của anh ta, trong lòng lờ mờ suy đoán: “Anh tự nắn khớp lại rồi à?”
Người trước mặt thản nhiên gật đầu, dáng vẻ nhẹ nhàng thoải mái hệt như việc Bùi Linh Linh vừa hỏi anh “Anh ăn sáng chưa”.



