Trong tiệm thời trang, Đỗ Đồng vừa bước vào cửa, đang chuẩn bị chào hỏi bà chủ Emma, thì nhìn thấy Chúc Thịnh Tây và Cố Dao đang đứng ở phía bên kia.
Đỗ Đồng khựng lại, rồi dời tầm mắt đi, nói với Emma: “Bà chủ, tôi đến lấy bộ đồ Chủ tịch Cố đã đặt.”
Emma tươi cười nói: “Ây, cô Đỗ à, cô đúng là đúng giờ thật, tôi vừa mới lấy ra gói xong, cô đã đến rồi.”
Đỗ Đồng nhận lấy túi giấy đã được gói cẩn thận, quay sang phía Cố Dao và Chúc Thịnh Tây: “Sếp Chúc, cô Cố.”
Chúc Thịnh Tây không có biểu cảm gì, chỉ gật đầu một cái. Cùng lúc đó điện thoại rung lên, anh ấy đi sang một bên nghe máy.
Cố Dao đứng tại chỗ, không khỏi nhìn Đỗ Đồng thêm hai cái, lại nhìn sang chiếc túi trong tay cô ta.
“Là ba tôi bảo cô qua đây lấy đồ à?”
Đỗ Đồng gật đầu: “Chủ tịch Cố vẫn đang ở văn phòng, đợi tôi mang quà qua.”
Sau đó, Đỗ Đồng nhìn vào điện thoại, lại nói: “Cũng không còn sớm nữa, tôi về trước đây.”
Cố Dao không lên tiếng.
Đỗ Đồng đi lướt qua Cố Dao, được hai bước, đột nhiên lại dừng lại, nói: “Đúng rồi, cô Cố.”
Cố Dao quay đầu lại.
Chỉ nghe Đỗ Đồng nói: “Bộ đồ rất đẹp.”
Dứt lời, Đỗ Đồng lập tức rời khỏi tiệm thời trang.
Cố Dao quay đầu nhìn qua lớp kính, thấy bóng lưng của Đỗ Đồng, lại cúi đầu nhìn bộ lễ phục màu xanh nước biển trên người mình, nhíu mày, có một cảm giác gì đó thoáng qua, nhanh đến mức không nắm bắt được.
Chúc Thịnh Tây nghe điện thoại xong, lại đến quầy thu ngân lấy hộp trang sức đã được gói xong, lúc quay lại thấy Cố Dao như vậy, bèn hỏi: “Sao thế?”
Cố Dao ngẩng đầu lên, nhếch khóe môi: “Được một người em không thích khen quần áo đẹp, không biết nên vui hay không nữa.”
Chúc Thịnh Tây nhướng mày, kéo Cố Dao ra ngoài.
...
Hai người cùng nhau băng qua đường, đến trước xe.
Chúc Thịnh Tây hỏi: “Người em nói là Đỗ Đồng à?”
Cố Dao mím môi không lên tiếng.
Đợi đến khi ngồi vào trong xe, thắt dây an toàn xong, Chúc Thịnh Tây lái xe ra đường lớn, lúc này mới lắc đầu: “Em vẫn giống như trước đây.”
Cố Dao hỏi: “Sao cơ?”
Chúc Thịnh Tây nói: “Trước khi em mất trí nhớ, cũng không thích cô ấy.”
Cố Dao sững sờ: “Vậy sao? Em chưa bao giờ nghe anh nói, lý do là gì?”
Chúc Thịnh Tây cười nói: “Nếu đã là người em không thích, anh nhắc đến làm gì? Còn về lý do, trước đây anh cũng từng thấy hai người cãi nhau, có lúc còn gay gắt, nhưng đều là vì những chuyện không đáng nhắc tới, cụ thể là gì anh cũng quên rồi.”
Cũng phải, nếu đã không đáng nhắc tới, tất nhiên cũng không đáng để đặc biệt ghi nhớ.
Cố Dao im lặng vài giây, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sau đó cô lẩm bẩm nói: “Xem ra cho dù con người không còn ký ức, những thứ như sở thích cũng sẽ không hoàn toàn thay đổi.”
Chúc Thịnh Tây đáp: “Chuyện này nói ra cũng kỳ lạ, Đỗ Đồng tốt nghiệp cấp 3 đã được ngài Cố gửi ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, chưa về nước được mấy năm, cũng không tiếp xúc nhiều với em, hai người hẳn là không có cơ hội kết oán.”
Điều này thì Cố Dao biết, Đỗ Đồng cũng xem như là đứa trẻ được nhà họ Cố tài trợ học hành. Tuy tính cách cô độc, nhưng rất ham học, rất nỗ lực, rất cầu tiến, trẻ như vậy đã ngồi lên vị trí trợ lý đặc biệt của tập đoàn, không chỉ dựa vào sự nâng đỡ của Cố Thừa Văn, mà mỗi bước đi đó đều là do chính cô ta giành được.
Cố Dao nói: “Anh có biết không? Khi một người nảy sinh sự thù địch với một người khác, cho dù bề ngoài không hề tỏ ra, đối phương cũng có thể cảm nhận được. Thứ như thù địch này giống như ánh sáng vậy, có thể phản xạ, cũng có thể khúc xạ.”
Chúc Thịnh Tây nhìn cô một cái, nửa thật nửa đùa đề nghị: “Nếu sự tồn tại của cô ấy khiến em để tâm, hoàn toàn có thể mời cô ấy rời khỏi ‘Bất động sản Thừa Văn’. Dù sao em cũng là con gái cưng của chú Cố, là cục vàng của dì, cũng là nữ hoàng đại nhân của anh, chỉ cần em nói một câu, anh chắc chắn sẽ dốc sức lo liệu, không màng sống chết, đảm bảo sau này em sẽ không bao giờ nhìn thấy cô ấy nữa.”
Cố Dao cảm thấy buồn cười, nhanh chóng lườm anh ấy một cái: “Lạm dụng quyền lực để phá vỡ bát cơm của người khác à? Thôi đi, chuyện này em không làm được đâu.”
***
Nhiệt độ ban đêm ở thành phố Giang thấp hơn ban ngày gần 10 độ C.
Từ Thước đang xử lý công việc trên ghế sofa trong văn phòng, thì Tiểu Xuyên ôm laptop đi vào.
“Anh.”
Tiểu Xuyên đặt laptop trước mặt Từ Thước, trong camera giám sát ghi lại hình ảnh một nam một nữ, hai người đang thân mật cùng nhau đi vào một tiệm thời trang cao cấp.
Tiểu Xuyên nói: “Xem ra Cố Dao vẫn rất tin tưởng Chúc Thịnh Tây.”
Từ Thước chỉ liếc mắt một cái, giọng nói nhàn nhạt: “Đương nhiên, muốn cạy một vết nứt trên tảng đá, không phải là chuyện một sớm một chiều. Cứ từ từ thôi.”
Tiểu Xuyên: “Có vậy cũng không thể làm như không có chuyện gì được chứ, những điều anh nói với cô ấy không phải là việc nhỏ, đây là kiểu tố chất tâm lý gì vậy!”
Từ Thước cuối cùng cũng nhìn sang Tiểu Xuyên: “Nếu là cậu, đối mặt với một người lạ mặt dùng thủ đoạn hèn hạ giam giữ cậu một đêm, ép cậu nghe hai câu chuyện và những lời nói xấu về bạn trai cậu; so với người bạn trai chu đáo tỉ mỉ, chăm sóc tận tình, chuyện gì cũng lo liệu trước, lại còn yêu thương cậu hết mực, cậu sẽ nghiêng về ai hơn?”
Tiểu Xuyên: “...”
Từ Thước cười: “Phụ nữ là động vật sống theo cảm tính, có một số người tính cách mạnh mẽ còn rất bênh vực người nhà.”
Trọng tình cảm, nhưng lại lý trí, trong lòng hẳn là mâu thuẫn hơn bất kỳ ai, cũng sẽ âm thầm giằng xé.
Tiểu Xuyên: “Theo như anh nói, chẳng phải chúng ta công dã tràng rồi sao?”
“Chưa chắc.” Từ Thước nói: “Tuy chưa cạy ra được vết nứt, nhưng đã có vết rạn rồi, nước chảy đá mòn cần có thời gian, đợi cô ấy xem trang nhật ký thứ ba xong, sẽ tự động tìm đến cửa.”
Tiểu Xuyên sững sờ: “Anh nói là cô ấy vẫn chưa xem ư? Không thể nào, thế mà cô ấy còn nhịn được sao?”
Từ Thước: “Với tính cách và chuyên môn của cô ấy, vào lúc này chắc chắn sẽ ép mình làm những việc trái với bản năng, đợi lý trí và tình cảm của cô ấy đấu tranh xong, tự nhiên sẽ xem. Cứ chờ đi.”
Dứt lời, Từ Thước liền thu dọn những thứ trên bàn vào túi giấy kraft, rồi đứng dậy đi ra ngoài.
“Tối nay tôi không về đâu, không cần để cửa cho tôi.”
Từ Thước lái xe một mạch, dọc theo đường vành đai đến một khu phố có vị trí hơi hoang vắng.
Ở đây không có nhiều hộ dân, giá đất cũng không đáng tiền, cách trung tâm thành phố hơi xa, tàu điện ngầm không đến thẳng, đường sá xây dựng không được bằng phẳng, không có nhà phát triển nào để mắt đến nơi này.
Từ Thước đỗ xe bên đường, nhưng không lập tức xuống xe, quay đầu nhìn về phía quán rượu nhỏ đối diện con đường nhỏ.
Quán rượu nhỏ đèn đuốc sáng trưng, cửa mở, bà chủ quán tươi cười rạng rỡ tiễn vị khách cuối cùng, sau đó treo lên cửa một tấm biển “Đóng cửa”.
Lúc này, có hai người đàn ông trạc 50 tuổi đến trước cửa, hàn huyên với bà chủ quán, xem ra là người quen. Nói chuyện một lúc lâu, hai người đàn ông muốn vào uống rượu, bà chủ quán lại xin lỗi lắc đầu, còn quay người từ trong nhà lấy ra hai chai bia dúi cho hai người.
Hai người đàn ông mất hứng ra về, vừa đi vừa lẩm bẩm nói: Quán rượu nhỏ này ban ngày không có ai đến, đều dựa vào mấy tiếng đồng hồ buổi tối để kinh doanh với khách quen, hôm nay sao vậy?
Mãi cho đến khi hai người đi xa, Từ Thước mới đẩy cửa xuống xe, đến trước cửa quán. Anh kéo hé cửa ra một khe hở, bà chủ quán đang bận rộn ở cửa, không ngẩng đầu lên nói: “Xin lỗi nhé, hôm nay đóng cửa sớm rồi.”
Từ Thước cười nói: “Dì Vương, là cháu đây.”
Bà chủ quán được gọi là dì Vương đang ngồi xổm lập tức ngẩng đầu lên. Từ Thước đang đứng ngược sáng, từ góc độ của bà ấy chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng cao như ngọn núi nhỏ.
Dì Vương vịn vào bên cạnh đứng dậy, lúc này mới nhìn rõ Từ Thước, ngây người ra mấy giây, có chút không chắc chắn hỏi: “Cháu là... Tiểu Thước?”
Từ Thước vui vẻ: “Lâu rồi không gặp.”
Anh bước lên nửa bước, ôm bà chủ quán hơi mập vào lòng.
Dì Vương vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội vàng kéo Từ Thước nhìn từ trên xuống dưới: “Ôi chao, thằng bé này cao thế này rồi, còn đẹp trai, ưa nhìn nữa, nếu gặp trên đường dì cũng không dám nhận đâu!”
Trong lúc nói chuyện, dì Vương còn không quên hét vào trong một tiếng: “Lão Lưu, ông mau ra đây xem ai đến này!”
Từ trong nhà, một người đàn ông trung niên đi ra, mặt đầy vẻ từng trải, cả người uể oải, tóc đã bạc một nửa, một chân còn hơi khập khiễng. Ông ấy nhìn thấy Từ Thước không kinh ngạc như dì Vương, nhưng cũng mặt mày vui vẻ, trong mắt có chút kích động kìm nén.
“Thằng nhóc chết tiệt này.”
Yết hầu của Từ Thước trượt lên xuống, sau đó sải bước tiến lên, không nói một lời ôm chầm lấy người đàn ông trung niên, cả hai đều ôm rất chặt, người đàn ông trung niên còn vỗ mạnh vào lưng Từ Thước hai cái.
Đợi đến khi tách ra, người đàn ông trung niên nói: “Chắc chắn hơn trước rồi.”
Lúc này dì Vương mới tỉnh táo lại, ra đóng cửa, khóa trái, vừa sắp xếp rượu vừa nói: “Ôi, lúc nãy dì còn thấy lạ, sao hôm nay lão Lưu lại đóng cửa sớm, ngay cả buôn bán cũng không làm, hóa ra là Tiểu Thước sắp đến à...”
Từ Thước và người đàn ông trung niên đã ngồi xuống trước bàn rượu, mỉm cười nhìn nhau.
Trong mắt người đàn ông trung niên hơi ngân ngấn nước, đợi đến khi rượu và thức ăn được bưng lên, ông ấy mới hít mũi một cái, nói: “Cháu về sớm hơn chú dự đoán.”
Từ Thước rót cho ông ấy một ly rượu trắng, nói: “Đã mười năm rồi, chú Lưu, vốn dĩ còn có thể sớm hơn.”
Người đàn ông trung niên này không phải ai khác, chính là Lưu Xuân, mười năm trước là trợ thủ đắc lực nhất của Từ Hải Chấn, lúc ở đội cảnh sát hình sự cũng từng được tuyên dương, đến bây giờ mới chỉ hơn bốn mươi tuổi, trông lại giống như một ông già năm mươi mấy tuổi.
Lưu Xuân nâng ly rượu lên, uống một ngụm, nén lại vị cay nồng trong cổ họng thở ra một hơi dài: “Phải đó, thoáng cái đã mười năm rồi.”
Lưu Xuân quay đầu, ra hiệu cho dì Vương, dì Vương hiểu ý, nhanh chóng vào trong nhà, để lại hai người họ nói chuyện ở gian ngoài.
Đợi dì Vương đi khỏi, sắc mặt Lưu Xuân nghiêm lại, nói: “Trước đây trong điện thoại cháu nói, đã chuẩn bị gần xong rồi?”
Từ Thước cười nhạt: “Vâng, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông.”
Lưu Xuân: “Nói thì dễ, chuyện đó có thể che giấu được mười năm, không phải chỉ một cơn gió bất kỳ là có thể thổi bay được đâu.”
Từ Thước cũng nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, nói: “Mọi việc đều cần phải trả giá. Có người nói, công lý sẽ đến muộn, nhưng sẽ không bao giờ vắng mặt. Lời này nghe có vẻ rất có lý, nhưng nếu không có người đi khai quật, cái gọi là công lý sẽ bị chôn vùi trong đất.”
Lưu Xuân chậm rãi gật đầu, nói: “Xem ra cháu thật sự muốn lật lại vụ án.”
Ánh mắt Từ Thước sâu thẳm: “Nợ máu trả bằng máu, giết người đền mạng, đó là đạo lý. Công lý lẽ phải, tự ở trong lòng người, cho dù pháp luật không thể đòi lại công bằng, cháu vẫn có cách của riêng mình, cho dù phải trả giá bằng cả mạng sống này, cũng sẽ không nuối tiếc.”
Giọng của Từ Thước rất nhạt, nhưng những lời nói ra lại như mấy nhát búa nặng trĩu giáng xuống lòng Lưu Xuân. Lưu Xuân nặng nề gật đầu, rồi lại gật đầu thêm lần nữa, nuốt nước bọt mấy cái, mới nén được cảm xúc dâng trào xuống.
Lưu Xuân nói: “Cháu cần chú giúp gì, cứ việc nói.”
Từ Thước vừa rót đầy ly cho ông ấy vừa cười nói: “Nếu cháu có gặp bất trắc gì, hy vọng chú Lưu giúp cháu nhặt xác, đem tro cốt của cháu chôn cùng với ba cháu.”
Lưu Xuân vừa định lên tiếng, Từ Thước lại tiếp tục: “Còn những chuyện khác, cháu có thể xử lý được. Hơn nữa, chú đã giúp cháu rất nhiều rồi, vụ án nhà họ Đỗ mười năm trước, hồ sơ đột nhiên biến mất, nếu không phải chú đã có chuẩn bị từ trước, chép lại một bản, thật sự đã trở thành vụ án treo rồi.”
Lưu Xuân nói: “Vẫn là Đội trưởng Từ nhắc nhở chú, ông ấy nói chuyện đó có điểm kỳ lạ, e rằng không chỉ đơn giản là một mạng người của Đỗ Thành Vĩ, bên trong chắc chắn còn có những quả bom khác, nên bảo chú sao chép lại hồ sơ, mang về nhà cho ông ấy nghiên cứu. Không ngờ... chú còn chưa kịp giao cho Đội trưởng Từ, ông ấy đã mất tích rồi.”
Nói đến đây, Lưu Xuân thở dài một hơi, lại nói: “Người dám động đến Đội trưởng cảnh sát hình sự ở thành phố Giang không có nhiều, huống hồ họ còn giết người diệt khẩu... lúc đó chú đã nghĩ, trước khi Đội trưởng Từ bảo chú sao chép lại hồ sơ chắc chắn ông ấy đã biết được điều gì rồi. May mà, lúc đó cháu đã rời khỏi thành phố Giang, thoát được một kiếp, nếu không chưa biết chừng đám người đó sẽ ra tay với cả cháu.”
Từ Thước không đổi sắc mặt cụp mắt ngồi đó, không nói một lời.
Lưu Xuân tiếp tục: “Nhờ trời có mắt, trùng hợp đúng lúc cháu lại kiểm tra ra cái gì mà ung thư phổi, may mà chạy khỏi bệnh viện ngay trong đêm. Cháu xem bây giờ người không xảy ra chuyện gì, nếu cháu thật sự làm cuộc phẫu thuật đó, không có bệnh cũng bị hành hạ đến đổ bệnh mất...”
Mãi cho đến lúc này, Từ Thước mới ngước mắt lên: “Chú Lưu, chú thật sự tin lúc đó cháu bị ung thư phổi sao?”
Lưu Xuân sững sờ.
Từ Thước lại nói: “Bản thân cháu không hút thuốc, cũng không mấy khi hít phải khói thuốc của lão Từ, chất lượng không khí ở thành phố Giang cũng tạm được, sao cháu lại đột nhiên kiểm tra ra ung thư phổi?”
Lưu Xuân suy nghĩ một lúc, hỏi: “Chẳng lẽ là kết quả kiểm tra có vấn đề? Lúc đó cháu đã biết rồi ư?”
Từ Thước lắc đầu cười nhạt: “Lúc đó vẫn chưa biết. Chỉ là cháu được di truyền cái tính ngang bướng của lão Từ, đời này có chết cũng không lên bàn mổ, nghe người ta đòi cắt đi nửa lá phổi, còn có thể không chạy sao?”
***
Bên kia, Cố Dao và Chúc Thịnh Tây cùng nhau về nhà, cùng Cố Thừa Văn ăn mừng sinh nhật Lý Tuệ Như.
Cả hai đều rất ăn ý, không ai nhắc đến tình tiết nhỏ trong tiệm thời trang, cả nhà hòa thuận vui vẻ.
Đợi đến khi ăn uống no say, tâm trạng Cố Thừa Văn rất tốt, còn mở dàn âm thanh bật một bản nhạc Tây du dương, kéo Lý Tuệ Như dậy khiêu vũ điệu Slow 4/4.
Cố Dao thì dựa vào vai Chúc Thịnh Tây, mỉm cười nhìn cảnh tượng này, thỉnh thoảng hai người lại nhìn nhau cười.
— Có một gia đình hạnh phúc như vậy, thật là điều mà biết bao người hằng ao ước.
Nhưng nhìn mãi, dòng suy nghĩ của Cố Dao lại dần dần trôi đi xa, cô của hiện tại không thể hoàn toàn đắm chìm trong đó, nút thắt trong lòng cô vẫn chưa được gỡ bỏ.
Bất kể lúc này không khí có hài hòa, tốt đẹp đến đâu, lý trí của cô cứ chốc chốc lại nhảy ra gõ một cái, kéo cô về với thực tại.
Đa số các nhà khoa học đều cho rằng, chính ký ức của con người quyết định tính cách, bởi vì xuất thân, kinh nghiệm, học vấn, trải nghiệm xã hội cụ thể, sẽ khiến tính cách của một người dần dần hình thành, trở thành một bản thân cụ thể. Ngược lại, tính cách đã hình thành như vậy cũng sẽ chi phối những lựa chọn trong tương lai của người đó, từ đó ảnh hưởng đến vận mệnh của anh ta.
Sau khi Cố Dao mất đi ký ức đã luôn tiến hành nghiên cứu về phương diện này, còn nghĩ đến một nghịch lý — bây giờ cô đã mất trí nhớ, có phải tính cách cũng đã thay đổi rồi không?
Nếu tính cách đã thay đổi, vậy thì sở thích cũng nên thay đổi, nhưng tại sao những điều cô thích và ghét bây giờ lại gần giống như quá khứ?
Cô chỉ có thể quy kết điều này là do tiềm thức.
Cô đã đọc rất nhiều lý thuyết của Freud về tiềm thức, còn thấy một bộ số liệu, nói rằng 95% nhận thức và quyết định của con người không thông qua ý thức, mà được giao cho tiềm thức.
Sự thật chứng minh cho lý thuyết này cũng đã xảy ra trên người cô.
Ví dụ, từ cái nhìn đầu tiên gặp Đỗ Đồng cô đã không thích cô ta, nhưng lúc đó cô hoàn toàn không nhớ ra Đỗ Đồng là ai. Tất cả đều là giao cho tiềm thức và bản năng lựa chọn.
Lại ví dụ, lần trước đối mặt với Trần Vũ Phi, chuyên môn và khả năng ứng biến tại chỗ của cô đã được kích hoạt. Trước đó cô vốn dĩ không dám tưởng tượng, mọi hành động đều hoàn toàn dựa vào bản năng.
Còn cả tên Từ Thước kia nữa...
Mỗi việc anh ta làm, mỗi bước anh ta đi, mỗi câu anh ta nói, đều khiến cô để tâm kỳ lạ. Cô rất ít khi cãi nhau với người khác như vậy, thậm chí còn là lời qua tiếng lại, không nhường một bước.
Cũng không biết tại sao, mỗi một chữ của Từ Thước đều khiến cô rất để tâm, rất tính toán, có lúc hoàn toàn không thể khống chế được bản thân. Thậm chí việc anh ta dùng thủ đoạn phi thường giữ cô lại văn phòng một đêm, sau đó cô cũng không cảm thấy tức giận lắm, càng không đi báo cảnh sát bắt anh ta, ngược lại còn muốn lợi dụng anh ta để làm rõ toàn bộ sự việc.
Có thể thấy, cô thật sự rất quan tâm đến tất cả những gì đang có — gia đình này, những người xung quanh này, và cả những câu chuyện phía sau, quan trọng nhất là bản thân mình trước khi mất trí nhớ.
***
Đêm khuya gió nổi, cả thành phố Giang được đèn đuốc thắp sáng, lung linh huyền ảo.
Cố Dao và Chúc Thịnh Tây cùng nhau về nơi cô ở. Giữa đường Cố Dao ngủ một giấc trong xe, lúc xuống xe vẫn còn hơi mơ màng. Ánh sáng trong thang máy quá sáng, Cố Dao nheo mắt cúi đầu tránh ánh sáng mạnh.
Thang máy đến nơi, Chúc Thịnh Tây ra trước, dùng mật mã mở cửa, nhưng không bật đèn.
Cố Dao đi thẳng vào phòng thay đồ, chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, chuẩn bị kéo khóa kéo sau lưng. Mới kéo khóa xuống được một nửa, rất khó khăn, phía trên đột nhiên có thêm hai bàn tay lớn, tiếp quản công việc của cô.
Cố Dao và Chúc Thịnh Tây nhìn nhau cười.
Cô khẽ nói: “Em hơi mệt rồi, muốn đi ngủ sớm.”
Chúc Thịnh Tây đáp: “Được, vậy anh đi ngủ cùng em.”
Cố Dao hỏi lại: “Sao thế, anh không cần xử lý công việc à?”
Chúc Thịnh Tây: “Việc cần làm đã làm xong rồi, tạm thời sẽ không có chuyện gì khác làm phiền anh đâu. Cho dù có, đám người bên dưới cũng biết cách xử lý.”
Cố Dao nhướng mày: “Ồ, nói chắc chắn vậy, chuyện đã hứa với em nếu không làm được...”
Ai ngờ còn chưa dứt lời, đúng lúc này, một hồi chuông chói tai đột nhiên vang lên.
Là điện thoại của Chúc Thịnh Tây.
Trong bóng tối, cơ thể của hai người đồng thời khựng lại.
Chúc Thịnh Tây lùi lại một bước trước, một tay nhấc điện thoại lên.
Cố Dao nắm lấy quần áo quay người lại, nhìn anh ấy không chớp mắt. Ánh sáng tuy không đủ, nhưng cũng đủ để Cố Dao nhìn rõ sự thay đổi sắc mặt của Chúc Thịnh Tây.
Ngọn tóc của anh ấy rủ xuống trán, tăng thêm vài phần lười biếng, ý cười trong mắt chưa tan. Nghe thấy nội dung trong điện thoại anh ấy trước tiên là giật mình, ngây người ra mấy giây, sau đó dường như lập tức bình tĩnh lại.
Đợi Chúc Thịnh Tây cúp điện thoại, lúc này mới đối diện với ánh mắt của Cố Dao, muốn nói lại thôi.
Cố Dao trong lòng căng thẳng: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Chúc Thịnh Tây hít một hơi, giọng nói cũng mang theo vẻ khàn khàn: “Anh phải đến bệnh viện một chuyến gấp.”
Cố Dao: “Bệnh viện?”
Chúc Thịnh Tây giải thích: “Bên Lập Tâm có một đứa trẻ cần truyền máu, nhưng nó là nhóm máu hiếm, chỉ có nhóm máu của anh mới tương thích... Đợi anh về rồi giải thích với em sau...”
Cố Dao rất nhanh đã phản ứng lại, cô vừa kéo lễ phục lên người vừa nói: “Vậy em đi cùng anh, em lái xe.”
Chúc Thịnh Tây lại ngăn cô lại: “Không cần đâu, em nghỉ ngơi đi, ngủ sớm đi, không cần đợi anh.”
Dứt lời, Chúc Thịnh Tây cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, mỉm cười với cô một cái, quay người đi ra khỏi phòng thay đồ.
...
Cửa lớn chẳng mấy chốc đã truyền đến tiếng đóng cửa.
Cố Dao thở dài một hơi, tâm trạng trong lòng lên xuống thất thường.
Cô cởi bộ lễ phục trên người ra, mặc cho nó rơi xuống đất, sau đó bước thẳng qua, chỉ mặc nội y đi về phía phòng tắm.
Mười mấy phút sau, Cố Dao tắm xong đi ra, mặc áo choàng tắm ngồi trước bàn trang điểm, vỗ các sản phẩm chăm sóc da lên mặt, lên tay, lên cổ một cách máy móc, tâm trạng cũng bắt đầu bình ổn lại.
Cố Dao không lập tức lên giường, mà quay trở lại phòng thay đồ, liếc nhìn bộ lễ phục màu xanh lam đang nằm bẹp dưới đất, lại nhặt nó lên treo vào tủ quần áo.
Tiếp đó tầm mắt chuyển đi, trông thấy chiếc túi đeo vai hôm trước đã được cô đặt vào trong ngăn tủ.
Cô lấy chiếc túi đeo vai xuống, từ trong đó lấy ra một cái túi giấy kraft, lại đến phòng khách rót một ly nước, rồi ngồi xuống sofa.
Một hồi im lặng.
Cố Dao cuối cùng cũng mở túi giấy kraft, lấy trang nhật ký thứ ba và một tập tài liệu trong đó ra.
Những thứ này mang về đã một ngày rồi, kéo dài thêm nữa cũng không có ý nghĩa gì, chẳng qua chỉ là trốn tránh, thà rằng sớm đối mặt với thực tế thì hơn.
Cố Dao lật mở tập tài liệu, mấy tấm ảnh lại rơi ra trước, rớt xuống bên chân.
Cô nhặt lên xem, lập tức sững sờ.
Nam chính trong mỗi tấm ảnh đều là Chúc Thịnh Tây, chỉ có điều nữ chính bên trong lại khác nhau, tổng cộng là bốn người phụ nữ, trong đó có một người cô mới gặp tối nay.
— Là Đỗ Đồng.



