Slide 1

Chương 27: Tôi rất ngạc nhiên, lớn thêm một chút là có thể lấy chồng rồi?

Lời nói dối ký sinh
Chương 27: Tôi rất ngạc nhiên, lớn thêm một chút là có thể lấy chồng rồi?
16 lượt đọc 743 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Sự chú ý của Cố Dao lập tức bị những tấm ảnh thu hút.

Cô nhìn chằm chằm một lúc lâu, lông tơ trên người dường như dựng đứng cả lên.

Nói một cách nghiêm túc, Chúc Thịnh Tây và Đỗ Đồng trong ảnh không có hành động thân mật nào, họ thậm chí còn không giao tiếp bằng mắt.

Bối cảnh của tấm ảnh giống như một sân vận động, xung quanh đều là người, Chúc Thịnh Tây và Đỗ Đồng ngồi cạnh nhau, cũng nhìn về phía sân giống như những người khác, khóe miệng nở nụ cười, dường như rất tận hưởng bầu không khí lúc đó.

Tuy không phải ở một nơi mập mờ như “Bar Jeane”, nhưng một tấm ảnh như vậy lại khiến cho mối quan hệ của hai người trở nên khác thường.

Thì ra họ đã thân thiết đến mức có thể cùng nhau đến sân vận động xem thi đấu rồi sao?

Hơn nữa hai người ngày thường đều là người ít cười, căng thẳng đã lâu, đột nhiên các đường nét giãn ra, trông lại càng khác biệt hơn.

Cố Dao không khỏi nhíu mày, hít một hơi, tạm thời gác lại những nghi ngờ, rất nhanh lại lấy ra ba tấm ảnh còn lại.

Rất trùng hợp, những người phụ nữ trong ba tấm ảnh này, Cố Dao đều đã từng gặp qua.

Người phụ nữ trong tấm ảnh đầu tiên tên là Diêm Trăn, cô ta là Trưởng phòng đối ngoại của “Bất động sản Thừa Văn”.

Ngày Cố Dao gặp Diêm Trăn là trong một bữa tiệc cocktail, Diêm Trăn là tâm điểm của bữa tiệc. Sau đó cô ta uống say, đã ra sân sau đứng.

Cố Dao vừa hay đi ngang qua, thấy tóc mai của Diêm Trăn rối bù, gót giày loạng choạng trên nền gạch phát ra tiếng “cạch cạch”, lúc sắp ngã thì ngã vào lòng một người đàn ông trung niên.

Giây tiếp theo, Diêm Trăn đẩy người đàn ông ra, bịt miệng loạng choạng chạy ra cửa, người đàn ông lập tức đuổi theo.

Lúc Cố Dao rời khỏi bữa tiệc, vừa đúng lúc thấy Diêm Trăn và người đàn ông đang lôi lôi kéo kéo cãi nhau ở cửa.

Diêm Trăn dường như đã bị trật mắt cá chân, chật vật vịn vào một cái cây, tay xách một chiếc giày cao gót, chân trần kia lơ lửng giữa không trung.

Cố Dao đợi tài xế đến, không lập tức lên xe, cô sợ Diêm Trăn khó thoát thân, bèn bảo tài xế qua truyền lời, nói là bằng lòng tiễn Diêm Trăn một đoạn.

Khi nghe tài xế chuyển lời, nét mặt bực bội của Diêm Trăn thoáng hiện lên vẻ bất ngờ, rồi cười xua tay từ chối ý tốt.

Trước khi lên xe Cố Dao còn quay đầu lại nhìn, vừa đúng lúc bắt gặp người đàn ông trung niên nở nụ cười lấy lòng với Diêm Trăn, còn Diêm Trăn chỉ cúi đầu vuốt tóc.

Người trong giới bất động sản đều nói, Diêm Trăn là một người phụ nữ rất biết cách đối phó với đàn ông, không ai là cô ta không hạ gục được.

Mà trong tấm ảnh này, Diêm Trăn và Chúc Thịnh Tây ngồi đối diện nhau, bối cảnh giống như một nhà hàng Tây, trước mặt hai người đều đặt một tách cà phê.

Vẻ mặt Chúc Thịnh Tây có chút không kiên nhẫn, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên mặt Diêm Trăn lại lộ ra nét cầu xin.

Nếu là nhìn hình đoán chữ, rõ ràng đây là Diêm Trăn có việc cầu xin Chúc Thịnh Tây, hơn nữa chuyện này chắc chắn rất quan trọng, thậm chí không tiếc để cô ta hạ mình, thể hiện ra mặt yếu đuối nhất.

Nhưng không nên như vậy mới phải, “Bất động sản Thừa Văn” là công ty của Cố Thừa Văn, cho dù Diêm Trăn có khó khăn cũng không nên mở lời với Chúc Thịnh Tây...

Cố Dao lại nhìn sang tấm thứ hai.

Người phụ nữ trong tấm ảnh thứ hai, tên là Giang Tâm Vân, năm nay vừa tốt nghiệp Đại học, gia đình kinh doanh một công ty trang trí nội thất công trình nhà đất, đã hợp tác với “Bất động sản Thừa Văn” vài lần.

Lần trước Cố Dao và Giang Tâm Vân đã gặp nhau trong một ngày mưa.

Siêu thị mà Cố Dao thường đến cách căn hộ cô ở chỉ ba con phố, có lúc nếu chỉ mua một ít đồ cô sẽ chọn đi bộ, tiện thể vận động một chút.

Hôm đó Cố Dao mua sắm xong ra ngoài, vừa đúng lúc trời đổ mưa. Không khí có chút ẩm ướt, may mà mưa không lớn, Cố Dao không mang ô, đội mũ áo khoác lên đi về phía căn hộ.

Xung quanh không có nhiều người đi đường, giày dép giẫm trên mặt đất trơn ướt, âm thanh nghe vô cùng rõ ràng. Cố Dao cảm nhận rõ ràng có một người đã đi theo mình ra khỏi siêu thị, lộ trình sau đó cũng trùng hợp đến kinh ngạc.

Lúc đi qua con phố cuối cùng, Cố Dao cố ý đi chậm lại, dựa vào bồn cây bên cạnh, đặt túi ni lông xuống và giả vờ cúi xuống buộc dây giày.

Nào ngờ lúc người phía sau đi lướt qua Cố Dao, lại làm đổ túi, cam và táo bên trong dính nước mưa và bùn đất lăn ra đầy đất.

Đối phương cúi xuống giúp Cố Dao nhặt hết trái cây, hai người đối mặt nhau. Đó là một cô gái có dung mạo thanh tú da dẻ trắng mịn, cô ta nói cô ta và Cố Dao ở cùng một khu dân cư.

Nhưng từ ngày đó trở đi, Cố Dao không hề gặp cô ta trong khu dân cư.

Ngược lại có một lần Cố Dao đến “Bất động sản Thừa Văn” tìm Cố Thừa Văn, đã gặp cô ta và ba cô ta, lúc đó Cố Dao mới biết cô gái này tên là Giang Tâm Vân.

Còn trong ảnh, Giang Tâm Vân và Chúc Thịnh Tây đang đi vào cửa một hộp đêm.

Cửa ra vào đèn hoa rực rỡ, ánh sáng và bóng tối xen kẽ chiếu xuống, soi rõ dáng vẻ không chút biểu cảm của Chúc Thịnh Tây, và cả khuôn mặt căng thẳng của Giang Tâm Vân.

Tay của Giang Tâm Vân còn có chút căng thẳng nắm chặt lại với nhau, còn Chúc Thịnh Tây thì hoàn toàn phớt lờ.

Cố Dao lại nhanh chóng liếc nhìn sang tấm ảnh cuối cùng.

Người phụ nữ trong ảnh tên là Tống Miêu, cũng là một người nổi tiếng trong giới, nghe nói chỉ số IQ vượt quá 130, 16 tuổi đã thi đỗ Đại học, sau đó nhảy lớp học thẳng lên đến Tiến sĩ.

Mẹ Tống Miêu mất sớm, ba là một người có tiếng trong thành phố, giao du rộng rãi, cực kỳ nuông chiều cô con gái này, muốn gì được đó, liên tiếp mấy người bạn gái đều vì sự gây khó dễ của Tống Miêu mà không thành.

Đáng tiếc Tống Miêu học giỏi nhưng lại không có đầu óc kinh doanh, hai năm trước ba cô ta chết sau một căn bệnh cấp tính, sản nghiệp để lại chẳng bao lâu đã bị mấy người chú chia cắt sạch sẽ, ngay cả tiền tiết kiệm trong tay Tống Miêu cũng bị một trong số mấy người chú lấy danh nghĩa đầu tư thất bại mà tiêu hết, Tống Miêu còn bị các chú sắp xếp xoay vần giữa những bữa ăn xem mắt.

Nghe nói Tống Miêu đã gặp hơn ba mươi thanh niên kiệt xuất trong giới kinh doanh, nhưng cô ta thật sự rất kén chọn, đến bây giờ vẫn chưa có chút dấu hiệu nào.

Sở dĩ Cố Dao có ấn tượng với Tống Miêu, là vì có một lần cô ra ngoài ăn cơm cùng Chúc Thịnh Tây, vừa hay Tống Miêu và đối tượng xem mắt của cô ta cũng ở đó.

Đối tượng xem mắt của Tống Miêu hôm đó là một ngôi sao mới lên trong ngành tài chính, lúc đó đang rất nổi, cũng đã từng gặp Chúc Thịnh Tây. Ngôi sao mới lên và Tống Miêu bèn tự nhiên ngồi xuống ghép bàn, chẳng mấy chốc đã biến bữa ăn xem mắt thành một cuộc nói chuyện công việc.

Tống Miêu còn nhân cơ hội bắt chuyện với Cố Dao, nhưng Cố Dao không có hứng thú với những chủ đề trang sức và thẩm mỹ y tế mà cô ta nói, chỉ trong nửa tiếng đồng hồ đã lơ đãng mấy lần.

Mãi cho đến khi Chúc Thịnh Tây để ý thấy Cố Dao lén ngáp một cái, lúc này mới kéo cô về nhà sớm.

Mà trong ảnh, dù Tống Miêu và Chúc Thịnh Tây đứng cạnh nhau, nhưng giữa hai người cách nhau nửa bước chân.

Chúc Thịnh Tây đang bắt tay hàn huyên với một người đàn ông, xem ra đang giới thiệu Tống Miêu và người đàn ông đối diện.

Biểu cảm của Tống Miêu lại không có gì đặc biệt, chỉ là trên mặt treo một nụ cười công việc, trông có chút giả tạo.

...

Cố Dao xem xong bốn tấm ảnh, hai tay chống trán, thở ra một hơi dài.

Lượng thông tin có chút lớn, không cẩn thận một chút là sẽ tự tưởng tượng ra rất nhiều thứ không có thật, còn có thể sẽ rơi vào ngõ cụt tự tìm phiền não.

Cô cố gắng kéo mình ra khỏi những định kiến ràng buộc, không để bị bẫy tư duy giam cầm.

Sau đó, cô nghĩ đến Từ Thước.

Những tấm ảnh này cùng với tấm ảnh của Điền Phương và Chúc Thịnh Tây lần trước rõ ràng đều có cùng một ý nghĩa, chỉ chụp một góc độ, một khoảnh khắc, không có lời mở đầu, cũng không có phần tiếp theo, rõ ràng là muốn “gây hiểu lầm”, xem cô có mắc bẫy hay không, có suy nghĩ lung tung tự mình tưởng tượng ra những diễn biến không thể miêu tả được cho những tấm ảnh này hay không. Nếu không Từ Thước đã có thể dùng một đoạn video để nói rõ toàn bộ sự thật, chứ không phải dùng một tấm ảnh như vậy để làm mồi câu.

Hơn nữa Từ Thước chắc chắn đã đoán được, sau khi cô xem xong sẽ đi tìm mình để xác minh.

Nghĩ đến đây, Cố Dao ném những tấm ảnh sang một bên, quay sang cầm lấy mấy tờ tài liệu kia.

Cô lật xem một lượt, cũng không có gì đặc biệt, chỉ là điều tra lý lịch về Diêm Trăn, Giang Tâm Vân và Tống Miêu, cũng gần giống như những gì cô biết, hơn nữa trong tài liệu không hề nhắc đến Chúc Thịnh Tây.

Nhưng có một điểm lại rất trùng hợp.

Thì ra Giang Tâm Vân và Tống Miêu đều tốt nghiệp Đại học Pennsylvania của Mỹ, nhưng khác khóa.

Nếu cô nhớ không lầm, Đỗ Đồng cũng học ở Pennsylvania.

Còn Diêm Trăn bây giờ đang làm việc tại “Bất động sản Thừa Văn”, là đồng nghiệp của Đỗ Đồng.

Những điều này chỉ là trùng hợp thôi sao?

Bốn người phụ nữ ít nhiều đều có chút liên quan với nhau, hơn nữa còn lần lượt tiếp xúc với Chúc Thịnh Tây vào những thời điểm khác nhau.

Cố Dao suy nghĩ một lát, trực giác của cô mách bảo cô rằng, mối liên hệ có vẻ là trùng hợp này có thể chính là manh mối duy nhất chỉ đến câu trả lời.

Cố Dao đặt tài liệu xuống, tầm mắt bất giác hướng về “trang nhật ký thứ ba” mà cô đã cố ý lờ đi.

Nó đang nằm lẻ loi trên bàn trà.

Cố Dao nhìn chằm chằm vài giây, cuối cùng cũng lấy hết can đảm cầm lên.

Nét chữ trên đó rõ ràng là của một cô gái, có phần thanh tú cũng có phần non nớt, ngắt từng nét một, rất ít khi có nét viết liền, tuổi tác hẳn là không lớn, ước chừng cũng chỉ 14 - 15 tuổi.

Cố Dao nhanh chóng đọc qua một lượt.

***

Năm 201x, Xuân Phân, trời trong.

Dạo trước, có một người đàn ông trung niên lạ mặt đột nhiên thường xuyên đến nhà chúng tôi, ngoại hình của ông ta rất hung dữ, nếp nhăn dưới bọng mắt và nếp nhăn quanh miệng đều rất sâu, giống như những con mương.

Mỗi lần ông ta đến, đều sẽ đến thăm tôi, còn cười với tôi, nhưng tôi lại không hề cảm nhận được một chút thiện ý nào, nụ cười của ông ta chỉ dừng lại trên da thịt, còn trong mắt là sự lạnh lẽo như của mãnh thú.

Nụ cười bằng cơ bắp gượng gạo như vậy, khiến người ta rùng mình, tôi rất sợ, bèn trốn sau lưng anh cả.

Anh cả hỏi tôi, có thích chú đó không.

Tôi vội vàng lắc đầu.

Anh cả nói, bây giờ tôi đã tốt hơn hai năm trước nhiều rồi, đã không còn sống nội tâm, tự khép mình như vậy nữa, tôi đã chịu chơi cùng các bạn gái khác rồi, tôi đã lớn rồi, cũng nên ra ngoài sống cuộc sống của người bình thường.

Tôi có chút ngơ ngác, ý của anh cả là gì?

Chú trông có vẻ đáng sợ kia muốn đưa tôi đi sao?

Tôi hỏi anh cả có phải không, anh cả có chút khó xử gật đầu một cái.

Tôi sợ đến hồn bay phách lạc, cả buổi chiều đều tự nhốt mình trong phòng.

Anh cả vào thăm tôi, tôi bèn trốn dưới gầm bàn, nói với anh, nếu người đó muốn nhận nuôi tôi, chắc chắn tôi sẽ trở nên giống như Tiểu Phong, chết rồi còn bị ném xuống cống.

Anh cả bèn cố hết sức chui vào, ôm tôi, an ủi tôi.

Tư thế này anh ấy ngồi rất khó khăn, chúng tôi đều đã không còn là trẻ con nữa, gầm bàn này đã không thể giấu được chúng tôi nữa rồi.

Tôi đã khóc rất lâu, rất lâu, mặt trời cũng đã lặn rồi, trong phòng dần dần tối lại.

Mãi cho đến khi anh cả khẽ nói với tôi, chú đó sẽ không hại tôi đâu, vì ông ta là ba ruột của tôi.

Tôi lập tức ngây người ra.

Chẳng bao lâu sau, người đàn ông đó đã đưa tôi đi khỏi nhà, còn làm thủ tục nhập học cho tôi, để tôi học lớp 10.

Mỗi ngày tôi đều rất sợ hãi, sợ bị người đàn ông đó giết chết.

Việc học của tôi không tốt, không có môn nào theo kịp, người đàn ông đó nói, đó là vì tôi ở cô nhi viện không được giáo dục tốt, nhưng không sao, con gái không cần đọc nhiều sách như vậy, lớn thêm chút nữa là có thể lấy chồng rồi.

Tôi rất ngạc nhiên, lớn thêm một chút là có thể lấy chồng rồi?

Trời ơi! Tôi mới 14 tuổi, lớn thêm một chút là bao nhiêu tuổi?

Nhà của người đàn ông này rất cũ nát, đồ đạc trong nhà ít nhất cũng đã hơn hai mươi năm, tường bong tróc từng mảng lớn, những chỗ không bong tróc cũng ngả vàng đen kịt, đặc biệt là nhà vệ sinh, trên trần đã lốm đốm lộ ra gạch, bên trong quanh năm bao trùm mùi khói thuốc.

Ông ta nghiện thuốc rất nặng, một ngày phải hút một gói rưỡi, cả căn nhà đều là khói thuốc, ám đến mức tôi khó chịu, ngay cả quần áo của tôi cũng toàn mùi khói thuốc, tôi muốn mở cửa sổ thông gió cũng không được, vì ông ta sẽ tức giận quát mắng tôi.

Tôi mặc những bộ quần áo có mùi khói thuốc đó đến trường, cô giáo chủ nhiệm xếp tôi ngồi ở hàng cuối cùng, bạn nam ngồi cạnh tôi không chịu nổi mùi trên người tôi, lập tức dịch bàn ra xa, cách xa tôi.

Cô giáo chủ nhiệm phát hiện, bèn hỏi cậu ta tại sao lại cách xa tôi như vậy, có biết quý mến bạn cùng bàn không?

Bạn nam đó rất không khách khí nói, trên người tôi có mùi khói thuốc, hôi chết đi được.

Tôi không nói một lời ngồi đó, lười giải thích cho mình, đối với tôi, chuyện này cũng không sao cả, từ nhỏ đến lớn tôi đã quen bị ghét bỏ rồi, chỉ có anh cả mới thật sự tốt với tôi.

Tôi không theo kịp các môn học ở trường, thỉnh thoảng tôi sẽ nghe giảng, nghe chán thì ngủ, chưa bao giờ ép buộc bản thân, nhưng tôi cảm thấy các giáo viên cũng không thích tôi, thường xuyên gọi tôi đứng dậy trả lời câu hỏi.

Mười lần thì có chín lần tôi không trả lời được, có giáo viên sẽ mỉa mai tôi vài câu, các bạn học cười ha hả, có giáo viên sẽ hỏi tôi, trước đây làm gì, học chậm nhiều như vậy sao còn ngủ.

Lần nào tôi cũng bị dựng dậy, mặt lạnh như tiền, đợi bị mắng xong lại ngồi xuống. Sau lưng, rất nhiều bạn học đều nói tôi mặt dày không hòa đồng.

Giờ thể dục tôi cũng không theo kịp, lúc chạy bộ giữa giờ tôi luôn chạy cuối khối, mệt thì nghỉ một lát, ngay cả cô giáo chủ nhiệm hơn 40 tuổi cũng có thể đuổi kịp tôi, hỏi tôi sao thể chất lại kém như vậy.

Đối với tất cả những điều này, tôi luôn rất bình tĩnh, không có gì là không thể chấp nhận được, sau này vẫn là cô giáo chủ nhiệm không thể chịu đựng được nữa muốn mời phụ huynh của tôi, tôi mới đành phải chủ động mở lời nói chuyện với người đàn ông đó lần đầu tiên.

Cũng vào ngày đó, tôi đứng ở cửa nhà nghe thấy hai người phụ nữ ở nhà bên cạnh buôn chuyện, họ còn chỉ trỏ nhìn tôi một cái.

Tôi biết họ đang nói về người đàn ông đó, ông ta vẫn luôn sống một mình, đi đi về về một mình, đột nhiên lại có một cô con gái, ai cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ.

Nhưng tôi chỉ gọi ông ta là “ba” ở ngoài mặt, sau lưng, tôi gọi ông ta là “lão già”.

Tôi chuyển lời của cô giáo chủ nhiệm cho lão già, lão già miệng ngậm điếu thuốc, hàm răng vàng khè, mở miệng ra là một mùi hôi thối nồng nặc.

“Mày gây chuyện ở trường à?”

Tôi lắc đầu: “Con thể hiện rất tốt.”

Lão già không tin: “Mày thể hiện rất tốt, thế tại sao giáo viên lại muốn mời phụ huynh?”

Tôi không hiểu tại sao ông ta lại đọc ra ý không tốt từ việc “mời phụ huynh”.

Tôi suy nghĩ một lúc, nói: “Có lẽ là muốn khen ngợi con trước mặt ba.”

Lão già im lặng nhìn tôi, trong mắt ông ta có chút kinh ngạc, tôi không biết ông ta đang kinh ngạc điều gì.

Nhưng bây giờ tôi biết rồi, thì ra “mời phụ huynh” là đãi ngộ chỉ có ở học sinh cá biệt học kém.

Sau đó lão già đã đến gặp cô giáo chủ nhiệm, tôi không biết họ đã nói gì, cũng không có hứng thú biết, nhưng chiều hôm đó tôi đã bị cả lớp chú ý.

Tôi không biết tại sao, cho đến khi lớp trưởng nói với tôi, trường tổ chức hoạt động quyên góp cho vùng thiên tai, là tự nguyện không ghi tên, chỉ có ba học sinh quyên góp nhiều nhất, mới được viết tên lên bảng đen ở cổng trường.

Tôi nhìn lớp trưởng, không hiểu ý của cậu ta.

Cho đến khi lớp trưởng nói: “Ba của cậu đã quyên góp một khoản lớn.”

Tôi không nói gì.

Thực ra chuyện quyên góp tôi có biết, tôi thấy các bạn học khác đưa 10 tệ, 20 tệ, nhiều nhất cũng không quá 100 tệ, nhưng tôi không tham gia, trong tay tôi chỉ có tiền mua cơm trưa.

Tôi nghĩ xem khái niệm “một khoản lớn” là gì, cuối cùng đưa ra một con số: 1000 tệ.

Nhưng khi tôi đi xem tấm bảng đen đó, tôi thật sự đã giật mình.

— Là 15 000 tệ!

Tôi đứng trước tấm bảng đen đó rất lâu, trong đầu vẫn luôn tính toán 15 000 đó có thể làm được gì, sách giáo khoa của ba năm cấp 3 cộng lại cũng không nhiều đến 5000, hoặc là cộng cả tiền ăn vào, có được 15 000 không nhỉ?

Sau ngày đó không lâu, cô giáo chủ nhiệm đã giao cho tôi một công việc, bảo tôi phụ trách sắp xếp trực nhật lớp sau giờ học mỗi ngày.

Đây là một công việc vất vả không được lòng người, tôi không muốn làm, nhưng tôi không biết từ chối thế nào, chỉ có thể mỗi ngày chọn ra ba người theo thứ tự trong danh sách của lớp phó vệ sinh, nhìn họ dọn dẹp sạch sẽ phòng học.

Đến 5 rưỡi chiều, sẽ có một giáo viên đi kiểm tra từng lớp, đạt tiêu chuẩn mới được khóa cửa.

Nhưng đã liên tiếp ba ngày, tôi bị các bạn học đó cho leo cây, chỉ còn lại một mình tôi.

Tôi không gọi được họ, chỉ có thể tự mình làm.

Tôi trực nhật cũng không đạt tiêu chuẩn, ngày nào cũng phải chờ đến 6 giờ mới được về.

Nhưng tôi không sao cả, so với cái nhà hôi hám kia, tôi thà ở lại trường hơn.

Mãi cho đến chiều tối hôm nay, tôi về đến nhà.

Trong nhà ngoài lão già còn có thêm một người đàn ông, người đàn ông đó ăn mặc rất sạch sẽ, giống như người có học thức, tôi không biết miêu tả thế nào, tóm lại là không cùng một thế giới với chúng tôi.

Mặt của chú ta cũng rất sạch sẽ, nhìn thấy tôi còn lấy ra mấy trăm tệ từ trong ví, nói là cho tôi tiền tiêu vặt.

Tôi nhận lấy, liếc nhìn lão già một cái.

Lão già không hề tức giận, còn nói sau này mỗi ngày đều sẽ cho tôi 100 tệ, để tôi sống ở trường tốt hơn một chút.

Tôi không biết làm sao lão già biết được tôi sống không tốt, nhưng 100 tệ đó tôi cũng sẽ không từ chối, ít nhất tôi có thể mua những loại nước ngọt mà các bạn học khác đều mua được.

Tôi về phòng làm bài tập, nghe thấy hai người họ lại nói chuyện ở gian ngoài một lúc, sau đó người đàn ông mặc vest đó cũng đi rồi.

Lúc này, lão già lại gọi tôi ra, còn đưa cho tôi một tờ giấy.

Tôi nhận lấy xem, là một tờ đơn thuốc, nhưng tôi không đọc được chữ viết tay trên đó, lộn xộn lung tung.

Lão già bảo tôi đi taxi đến một hiệu thuốc xa hơn một chút để mua thuốc trên đó về, nếu người ở hiệu thuốc muốn xem đơn thì cho họ xem, nếu hỏi tại sao lại là tôi đi mua, người lớn trong nhà đâu, thì nói người lớn bị bệnh, không dậy nổi.

Lão già còn dặn dò thêm tôi, phải đi nhiều hiệu thuốc, không được mua quá nhiều ở một nơi, mua xong thì đi, đừng buôn chuyện.

Sau đó, lão già lại cho tôi 500 và một chiếc điện thoại hoàn toàn mới, ông ta nói sau khi mua thuốc sẽ còn lại rất nhiều tiền, dùng xong không cần trả lại cho ông ta, cho tôi dùng đi taxi và ăn tối, nếu trên đường có chuyện gì thì gọi vào số điện thoại này, bấm phím “1” là số của ông ta.

Tôi nắm chặt tiền và đơn thuốc ra khỏi nhà, đến một hiệu thuốc rất xa theo lời lão già.

Lúc người ở hiệu thuốc đưa thuốc cho tôi, tôi cố ý nhìn tên trên đó, mấy chữ Hán đó tôi đều nhận ra, nhưng ghép lại với nhau lại rất kỳ lạ.

— Am - Phen - Khúc - Mã -  Đa. (Paracetamol Tramadol)

Sau đó, lúc trên xe về nhà, tôi vẫn dùng điện thoại lên mạng tra một chút, mới biết loại thuốc này là một loại thuốc giảm đau mạnh, dùng để điều trị ung thư hoặc sau phẫu thuật, chấn thương và đau sản khoa.

Tôi suy nghĩ một lúc, lão già là đàn ông, không thể sinh con, mà ông ta cũng không có chấn thương đâu nhỉ.

Lẽ nào... Là bị ung thư sao?

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    2
  • Hôm nay:
    22
  • Tuần này:
    1003
  • Tất cả:
    67563
Thiết kế website Webso.vn