Slide 1

Chương 30: Thật là được ưu ái quá rồi, cảm giác bông hoa đỏ nhỏ trước ngực càng thêm rực rỡ.

Lời nói dối ký sinh
Chương 30: Thật là được ưu ái quá rồi, cảm giác bông hoa đỏ nhỏ trước ngực càng thêm rực rỡ.
11 lượt đọc 742 lượt đọc truyện
~~~
Chương trước Chương tiếp
~ ❦ ~

Lời Cố Dao vừa dứt, khóe miệng Từ Thước khẽ nhếch lên thành một nụ cười. Nhưng khác với vẻ phong lưu, đắc ý thường thấy, lần này, nụ cười ấy của anh mang theo chút từng trải và trầm tư.

Cố Dao để ý đến biểu cảm của anh, hỏi: “Tại sao anh lại cười lạnh thế?”

Từ Thước chậm rãi quét mắt qua Cố Dao, giả ngốc: “Tôi cười lạnh à?”

Cố Dao gật đầu: “Nụ cười của con người được điều khiển bởi hai nhóm cơ mặt. Anh chỉ sử dụng nhóm cơ thứ nhất, tức là nhóm cơ ở gò má, chỉ có thể nâng nụ cười lên đến khóe mắt, chứ không lan tỏa đến toàn bộ vùng mắt. Anh cười như vậy, chẳng lẽ anh thấy phân tích của tôi không đúng?”

Từ Thước không đáp mà hỏi ngược lại: “Viện kiểm sát truy tố Điền Phương tội gì?”

Cố Dao: “Tội cố ý giết người.”

Từ Thước: “Vậy, nếu như Liên Khải Vận chết vì bệnh tim tái phát, thì có liên quan gì đến Điền Phương?”

Cố Dao im lặng, trước khi có được quyền bào chữa cho vụ án này, họ không thể tiếp cận chuỗi bằng chứng. Vì vậy, hiện tại tất cả chỉ là phỏng đoán.

Lúc này, Từ Thước hỏi ngược lại: “Cô không quen Liên Khải Vận chứ?”

Cố Dao lắc đầu.

Từ Thước mở một tấm ảnh từ trong điện thoại, đưa cho Cố Dao: “Người đàn ông bên trái là Liên Khải Vận, bên phải là ông chủ của một công ty dược phẩm.”

Cố Dao nhận lấy, không khỏi nhíu mày, đôi mắt chăm chú quan sát.

Bức ảnh được chụp từ xa, trên ảnh là hai người đàn ông đang nâng ly trước bàn tiệc, Liên Khải Vận mặc một bộ vest chỉnh tề, còn người đàn ông kia ăn mặc khá thoải mái, nhưng khí chất lại toát lên vẻ sang trọng.

Cô trả lại điện thoại cho Từ Thước.

Từ Thước cười hỏi: “Đã nhìn ra được gì rồi?”

Cố Dao nói: “Văn hóa bàn rượu của Trung Quốc là khi kính rượu, người ở vị trí thấp hơn sẽ cố ý đặt ly rượu của mình thấp hơn người ở vị trí cao, Liên Khải Vận rất am hiểu điều này, đã hạ thấp hơn một chút mà không quá đáng. Nhưng sâu trong bản tính, Liên Khải Vận lại rất muốn khoe khoang, không muốn thua kém người khác, cho nên anh ta rất chú trọng đến trang phục của mình, đồng hồ của anh ta là hàng hiệu Thụy Sĩ, thắt lưng là Hermes, bật lửa đặt trên bàn là Givenchy, lòng hư vinh của Liên Khải Vận rất mãnh liệt, hơn nữa còn rất lộ liễu. Dục vọng chinh phục của loại người này thường sẽ khá mạnh, gần như có thể xác định người bạn đời bên cạnh sẽ là người khác giới không có chiều sâu nội tâm. Điều này gần như không khác gì với tâm lý dùng sức mạnh, tư thế và số lần cụ thể để chinh phục phụ nữ trên giường của anh ta.”

Từ Thước thuận theo câu chuyện, hỏi: “Nói cách khác, Liên Khải Vận dùng thuốc trợ hứng, có nguyên nhân lớn là do lòng hư vinh tác oai tác quái, và tính hiếu thắng mạnh?”

Cố Dao: “Có khả năng này, dù sao ở tuổi của anh ta muốn đạt được hiệu quả ‘đàn ông một đêm bảy lần’, gần như là không thể.”

Trong mắt Từ Thước lộ ra một tia kinh ngạc: “Cô vừa nói gì, ‘đàn ông một đêm bảy lần’?”

Cố Dao hỏi lại: “Sao thế?”

“Không có gì, chỉ là lời này không giống như sẽ được nói ra từ miệng của một người nghiêm túc như cô.” Từ Thước có chút không nhịn được cười: “Nếu tôi nói trước đây Liên Khải Vận có bệnh tim bẩm sinh, cô có tin không?”

Cố Dao thật sự kinh ngạc: “Không thể nào!”

Cô nhanh chóng nói: “Biết rõ mình có bệnh tim bẩm sinh mà dám chơi liều như vậy, còn uống thuốc trợ hứng, đây chính là tự sát. Hơn nữa, người có bệnh tim bẩm sinh e rằng cũng không thể trụ được bốn lần lâu như vậy, anh ta rất có thể đã chết ở phòng khách rồi.”

Từ Thước cười: “Đây đúng là một điểm đáng ngờ, hơn nữa tôi có một linh cảm, chỉ cần giải được điểm đáng ngờ này, vụ án sẽ được phá giải.”

Cố Dao không lên tiếng, nhưng trong trực giác cô lại có xu hướng nghiêng về phán đoán của Từ Thước.

Viện kiểm sát khởi tố Điền Phương với tội danh cố ý giết người, điều này cho thấy chắc hẳn đã tìm thấy bằng chứng bị sát hại trên người Liên Khải Vận.

— Nếu Liên Khải Vận thật sự có bệnh tim bẩm sinh, theo lý mà nói, anh ta không nên thiếu kiến thức thường thức đến mức để tim mình làm việc quá tải, thậm chí còn uống thuốc trợ hứng.

Thực ra chỉ cần làm sáng tỏ được điểm đáng ngờ này, là sẽ có thể xâu chuỗi lại được toàn bộ quá trình xảy ra vụ án.

Ngay lúc Cố Dao đang trầm tư, Từ Thước đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, anh đậy nắp vali hợp kim nhôm lại, cất cả con búp bê bơm hơi đi.

Bấy giờ Cố Dao mới tỉnh táo lại, hỏi: “Đúng rồi, tại sao anh lại biết những công việc thu thập chứng cứ tại hiện trường này, có người dạy anh, tự học, hay là bắt chước ‘Bằng chứng thép’?”

Từ Thước nói: “Đầu tiên, tôi phải phổ cập cho cô một kiến thức, ở Trung Quốc, tên đầy đủ của bộ phận pháp y gọi là phòng Kỹ thuật Khoa học Hình sự, có nơi thuộc đơn vị trực thuộc của đội cảnh sát hình sự, có nơi lại tách ra độc lập, ngang hàng với đội cảnh sát hình sự. Người phụ trách thu thập chứng cứ tại hiện trường gọi là kỹ thuật viên hoặc chuyên viên kiểm nghiệm dấu vết, mỗi người có một nhiệm vụ khác nhau, có người phụ trách thu thập dấu vết cũng có người phụ trách lý hóa sinh học, còn có người phụ trách chụp ảnh. Nhưng vì nhân tài khan hiếm, nên về cơ bản mỗi người đều phải làm nhiều việc, cái gì cũng phải biết. Sở dĩ tôi biết những điều này, chủ yếu là vì tính hiếu kỳ cao. Cô hiểu mà, biết nhiều nghề không sợ thất nghiệp.”

Thật là khoác lác, tin anh ta mới lạ.

Cố Dao không so đo, lại nói: “Cho dù anh có tìm ra điểm đáng ngờ thì sao, anh vẫn không tìm được lý do để thuyết phục Điền Phương thuê anh.”

Từ Thước đang chuẩn bị mở miệng, bỗng trong hành lang vọng đến một tràng tiếng bước chân.

Hai người trong phòng đồng thời im bặt.

Sau đó, họ cùng nhìn về phía cửa, tiếng bước chân càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ, không chỉ có một người đến.

Người bước vào là một người phụ nữ, đi đến cửa cũng bị hai người trong phòng làm cho giật mình, kinh ngạc đứng sững ở cửa.

“Hai người là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây?”

Người phụ nữ hỏi chuyện mặc một bộ trang phục công sở sẫm màu, giày gót thấp, tay cầm cặp tài liệu, nhìn một cái đã biết là dân văn phòng mẫn cán.

Trong lúc nói chuyện, bóng người thứ hai cũng xuất hiện, hóa ra là Đỗ Đồng.

Đuôi lông mày Cố Dao nhướng lên, đối diện với ánh mắt Đỗ Đồng.

Đỗ Đồng cũng kìm nén vẻ kinh ngạc vừa hiện lên trên nét mặt, nói: “Ồ, vị này là con gái của Chủ tịch Cố, cô Cố - Cố Dao.”

Biểu cảm của người phụ nữ lập tức trở nên cung kính, chủ động tiến lên đưa ra một tay: “Thì ra là cô Cố. Nghe danh đã lâu, tôi là luật sư của Văn phòng luật sư Chiêu Dương, Vương Xung, chuyên về hình sự, vụ án của Điền Phương là do tôi phụ trách.”

Cố Dao giơ tay lên để Vương Xung thấy cô đang đeo găng tay cao su: “Xin lỗi, không tiện.”

Vương Xung không hề để tâm, lập tức đưa danh thiếp ra.

Lúc này, ánh mắt Đỗ Đồng quét về phía Từ Thước đang đứng phía sau Cố Dao, người luôn tỏ ra thản nhiên coi mình như tấm phông nền, lại lên tiếng: “Còn anh này, hình như chúng ta mới gặp lần đầu, anh là... bạn của cô Cố sao?”

Từ Thước cười như một con sói lão làng, tiến đến bên cạnh Cố Dao, phóng khoáng đứng thẳng ở đó với đôi chân dài trời phú, nói: “Tại hạ họ Từ, Từ Thước, mới đến thành phố Giang, chân ướt chân ráo, nhưng nghe nói nơi này địa linh nhân kiệt, cho nên mới mời Cố Dao làm hướng dẫn viên cho tôi.”

Vương Xung: “...”

Đỗ Đồng hơi sững sờ: “Lịch trình tham quan của hai người là đến hiện trường vụ án à?”

Cố Dao trông thấy hai người tỏ vẻ không thể tin được, bỗng thấy thật may mắn vì mình đã đấu với Từ Thước trước ba trăm hiệp, mới có thể quản lý tốt được biểu cảm.

Từ Thước cười cười ẩn ý: “Tiện thể thu thập chứng cứ.”

Một hồi im lặng.

Đỗ Đồng cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề: “Xin hỏi nghề nghiệp của anh Từ là...”

“Luật sư. Giống như luật sư Vương, cũng phụ trách bào chữa hình sự.”

“Anh Từ muốn can thiệp vào vụ án của Điền Phương sao?”

“Cũng có hứng thú.”

“Nhưng Điền Phương không hề thuê anh, bây giờ đến hiện trường có phải là quá vội vàng không?”

“Tôi chỉ là lo trước tính sau, đợi đến khi tiếp nhận rồi mới đến, chỉ sợ thời gian không kịp.”

“Anh Từ tự tin thật, anh cho rằng mình có thể có được quyền bào chữa ư?”

“Chắc chắn đến chín phần.”

Đỗ Đồng nheo mắt lại, liếc nhìn Cố Dao đang đứng bên cạnh không liên quan, lại nói: “Nếu luật sư Từ chạy doanh số vất vả quá, nể tình anh là bạn của cô Cố, có lẽ tôi có thể giới thiệu cho anh vài vụ án.”

“Không cần đâu, vụ án thì vẫn là tự mình tìm được mới có tính thử thách.” Từ Thước cười nhạt: “Được rồi, chúng tôi đã tìm thấy thứ cần tìm, không làm phiền hai vị nữa, xin đi trước một bước.”

Từ Thước vừa nói vừa xách vali đi về phía cửa.

Cố Dao thấy vậy, lập tức đi theo.

Hai người vừa bước qua cửa, giọng của Đỗ Đồng đã gọi với theo: “Cô Cố.”

Cố Dao quay người lại, nghe Đỗ Đồng nói: “Vụ án này đã được Chủ tịch Cố và Tổng giám đốc Chúc toàn quyền ủy thác cho Văn phòng luật sư Chiêu Dương, lúc này cô Cố tìm luật sư khác can thiệp vào, e rằng không thích hợp lắm.”

Cố Dao không lên tiếng.

Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt này của Đỗ Đồng, trong đầu hiện lên tấm ảnh của tối hôm trước, Chúc Thịnh Tây và Đỗ Đồng cùng nhau xem thi đấu ở sân vận động, cả hai đều cười rất vui vẻ.

Đỗ Đồng lại nói: “Chưa kể, còn là một luật sư nhỏ không chuyên nghiệp như vậy. Trách nhiệm của luật sư là bào chữa cho đương sự ở trên tòa, khám nghiệm hiện trường là công việc của công an, làm gì có luật sư nào chạy đến đây?”

“Vậy sao?” Cố Dao đột nhiên lên tiếng: “Vậy trợ lý Đỗ và luật sư Vương đến hiện trường để làm gì? Chẳng lẽ không phải là để thu thập chứng cứ hoặc tái dựng lại quá trình vụ án ư? Tôi nghe nói Chiêu Dương muốn chuyển ‘tội cố ý giết người’ thành ‘tội ngộ sát’, xin hỏi đã tìm được căn cứ bào chữa chưa? Có lẽ luật sư nhỏ mà tôi giới thiệu có thể giúp được các vị.”

Đỗ Đồng sững sờ: “Vụ án này liên quan đến ‘Gene Giang Thành’, cô Cố không cần phải tìm bừa một người ngoài không liên quan đến can thiệp vào, rất dễ làm hỏng chuyện.”

Cố Dao cười: “Việc gì cũng đừng quá chắc chắn, biết đâu người ngoài này sẽ trở thành chất xúc tác xoay chuyển toàn bộ vụ án thì sao? Tôi tin tưởng 100% vào mắt nhìn của mình.”

Dứt lời, Cố Dao cũng dứt khoát quay người đi về phía Từ Thước đang đợi ở cuối hành lang.

Ánh sáng trong hành lang có hơi tối, Từ Thước đứng ở nơi giao thoa giữa sáng và tối, một tay xách vali, một tay cầm con búp bê bơm hơi được bọc trong túi ni lông, thân hình thẳng tắp, nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt nhìn về phía Cố Dao lại càng toát lên một tia khó tả.

Mãi cho đến khi Cố Dao đến gần, đi xuống cầu thang trước, giọng của Từ Thước mới nhẹ nhàng vọng đến: “Vừa rồi tôi được khen đấy à?”

Cố Dao không quay đầu lại: “Anh nghe nhầm rồi.”

“Thật là được ưu ái quá rồi, cảm giác bông hoa đỏ trước ngực càng thêm rực rỡ.”

“Tôi nói anh nghe nhầm rồi.”

“Thì ra trong mắt cô Cố tôi là chất xúc tác à, không biết là loại nào nhỉ, Luminol hay là nước tẩy?”

“Anh có vấn đề gì không thế?”

Trong lúc nói chuyện, chẳng mấy chốc, hai người đã một trước một sau rời khỏi biệt thự, trở về gara.

Cố Dao vừa định lên xe, không ngờ cánh tay lại bị một bàn tay nắm lấy.

Khoảnh khắc Cố Dao quay đầu lại, hơi thở của người đàn ông trưởng thành theo đó ùa vào khoang mũi, giống hệt như trong phòng nghỉ mà cô đã ngủ đêm đó.

“Đợi đã.” Hai chữ trầm thấp đột nhiên vang lên, tầm mắt của Cố Dao vừa hay đối diện với yết hầu của anh, đầu óc cô có một thoáng trống rỗng.

Nhưng chưa đợi Cố Dao phản kháng, Từ Thước đã buông tay ra, nói: “Lên xe trước đã, lát nữa hãy đi.”

Cố Dao hỏi: “Có ý gì?”

Từ Thước mở cốp sau của chiếc xe, ném vali và con búp bê bơm hơi lên, rồi đi trở lại: “Cô không tò mò về mục đích đến đây của Đỗ Đồng sao? Cô ta là trợ lý của ba cô, chứ không phải là người gì của ‘Gene Giang Thành’, luật sư của Chiêu Dương đến điều tra hiện trường, liên quan quái gì đến cô ta.”

Từ Thước lập tức dùng điện thoại gọi một cuộc: “Tiểu Xuyên, được rồi.”

Cố Dao hỏi: “Anh bảo Tiểu Xuyên làm gì?”

Lúc này, bỗng thấy phía trên không trung trước biệt thự có một vật bay qua, Cố Dao nhìn kỹ, là một chiếc máy bay không người lái.

Từ Thước vui vẻ: “Lát nữa sẽ có thể tiết lộ bí ẩn.”

Cố Dao quan tâm lại là một chuyện khác: “Cậu ấy vẫn luôn theo dõi chúng ta à?”

Từ Thước: “Đương nhiên, chúng ta đến đây là hiện trường vụ án, xảy ra chuyện thì làm sao, mạng của tôi rất đáng tiền đó.”

Cố Dao im lặng vài giây: “Anh có biết không, cũng giống việc anh không có giấy phép mà đến hiện trường thu thập chứng cứ, việc anh lén quay phim lời nói hành động của luật sư bị cáo, cả hai đều là bất hợp pháp đấy? Cho dù anh thật sự tìm được hoặc quay được chứng cứ quan trọng nào đó, cũng không thể trình lên tòa.”

Từ Thước cười, dường như đột nhiên có hứng thú thảo luận vấn đề này với cô: “Nếu tôi lén đặt một thiết bị nghe lén hoặc camera ở trong biệt thự này, thì chắc chắn là bất hợp pháp; nhưng nếu cô đặt bút ghi âm vào trong túi cô, rồi chạy đến văn phòng luật sư của tôi, vậy thì chứng cứ ghi lại được là hợp pháp. Còn về máy bay không người lái, cho dù tôi dùng nó quay được cái gì, đều không phải là ở trong nhà của người khác, mà là đang chơi thì không cẩn thận bay qua đây, vừa hay quay được. Chưa kể tôi cũng sẽ không giao nó cho tòa án, nhiều nhất cũng chỉ là đưa cho Điền Phương xem, để cô ta hiểu rõ đồng nghiệp trong văn phòng luật sư, vì cô ta mà không quản ngại khó khăn vất vả như thế nào.”

Cố Dao: “...”

Trong lúc nói chuyện, điện thoại của Từ Thước reo lên.

Từ Thước ấn nút loa ngoài, bên trong truyền đến giọng của Tiểu Xuyên: “Anh, quay được rồi, một trong hai người phụ nữ đã rời khỏi phòng, từ cửa sổ phòng khách có thể quay được cô ta ở dưới lầu, có thể sẽ đi ngay, người còn lại vẫn ở trong phòng.”

Từ Thước ngắt điện thoại, hất cằm về phía Cố Dao: “Lên xe trước đi, đừng để Đỗ Đồng nhìn thấy cô.”

Đỗ Đồng?

Tại sao anh ta lại khẳng định người ra trước chắc chắn là Đỗ Đồng?

Cố Dao lên xe, yên tĩnh ngồi ở ghế lái, chờ đợi phán đoán của Từ Thước được chứng thực.

Lúc này trên điện thoại cô hiện lên một lời mời gọi thoại WeChat, cô đồng ý.

Giọng của Từ Thước truyền đến: “Đúng rồi, tôi quên hỏi cô, trang nhật ký thứ ba có đặc sắc không?”

Cố Dao bắt đầu nhíu mày, nhưng miệng lại nói: “Vô cùng đặc sắc, anh định khi nào cho tôi xem phần sau.”

Từ Thước: “Vậy cô phải nộp một bản báo cáo phân tích trước.”

Biểu cảm của Cố Dao có chút khinh thường, nhưng miệng lại rất phối hợp: “Tuy chỉ là một khoảnh khắc chụp lén, nhưng có thể thấy hai người Diêm Trăn và Tống Miêu đều đang phát tín hiệu tán tỉnh người khác giới cho Chúc Thịnh Tây, hoặc cũng có thể giải thích là đang tỏa ra sức hấp dẫn của phụ nữ. Diêm Trăn rất thành thạo với các mối quan hệ nam nữ, chắc chắn cô ta biết rõ khi mình để lộ dáng vẻ đáng thương, đàn ông sẽ có phản ứng như thế nào. Cô ta có việc cầu xin Chúc Thịnh Tây, tự nhiên sẽ dùng chiêu trò này. Mà trong ảnh của Tống Miêu, Chúc Thịnh Tây đang bắt tay với một người đàn ông khác, giới thiệu Tống Miêu cho anh ta, lúc này động tác của Tống Miêu là một tay vén tóc, đang cố ý thể hiện sự mềm mại của cổ tay, môi hơi hé, những điều này đều là tín hiệu thể hiện thiện cảm với người khác giới.”

Từ Thước bắt đầu bắt bẻ: “Tại sao chắc chắn là nhắm vào Chúc Thịnh Tây, có lẽ Tống Miêu đang thể hiện mình với người đàn ông khác. Cô cũng khá tự tin vào sức hấp dẫn của bạn trai mình đấy.”

“Túi xách của Tống Miêu được cầm ở tay gần Chúc Thịnh Tây hơn, để người khác giới dễ dàng chú ý đến nó hơn, thậm chí là chạm vào, mà một trong hai chân của cô ta hơi cong, còn đè lên chân kia, đầu gối cong thường sẽ hướng về phía người khiến cô ta hứng thú. Mặc dù ánh mắt của Tống Miêu rơi vào người đàn ông khác, nhưng ngôn ngữ cơ thể của cô ta lại bán đứng cô ta.”

Cách một giây, Cố Dao lại nói: “Còn về Giang Tâm Vân, tôi và cô ta đã gặp hai lần, ánh mắt cô ta nhìn tôi vô cùng tò mò, còn vòng vo tam quốc bắt chuyện với tôi, lúc đó tôi tuy không hiểu tại sao, nhưng trực giác mách bảo tôi, cô ta muốn tìm hiểu tôi như vậy là vì một người nào đó bên cạnh tôi. Lúc đầu tôi tưởng là ba tôi, vì nhà Giang Tâm Vân làm trang trí nhà đất, cô ta làm thân với tôi cũng rất hợp lý, nhưng hôm qua xem ảnh tôi mới hiểu, thì ra mục tiêu của cô ta là Chúc Thịnh Tây. Nhưng rất đáng tiếc, cả ba người phụ nữ này đều không thành công.”

Từ Thước cười khẽ một tiếng: “Sao cô biết không thành công, chẳng lẽ ngày nào Chúc Thịnh Tây cũng đến chỗ cô điểm danh à?”

Cố Dao hít một hơi, nói: “Giác quan thứ sáu của phụ nữ. Hoặc anh cũng có thể hiểu như thế này — một bộ quần áo thuộc về tôi, đột nhiên bị người phụ nữ khác mặc lên người, cho dù sau đó quần áo có giặt sạch đến đâu, nó cũng sẽ dính phải mùi của người khác, sẽ không bao giờ còn là bộ quần áo ban đầu nữa.”

“Vậy tôi có thể hiểu là, cô Cố mắc chứng ám ảnh sạch sẽ về tinh thần, hễ là đồ người khác đã chạm vào cô sẽ không cần nữa?” Từ Thước trêu chọc một tiếng, lại rất nhanh chuyển chủ đề: “Ồ, còn Đỗ Đồng thì sao?”

Cố Dao: “Giữa anh ấy và Đỗ Đồng không có chút sức hút giới tính nào.”

Từ Thước: “Chẳng lẽ cô không cảm thấy họ thân thiết hơn sao?”

Cố Dao: “...”

Từ Thước: “Chúc Thịnh Tây có cùng cô đi xem thi đấu không? Còn cùng nhau cổ vũ cho những người trên sân.”

Cố Dao: “...”

Từ Thước: “Chậc chậc...”

Cố Dao cuối cùng không thể nhịn được nữa: “Phân tích của tôi chỉ có bấy nhiêu thôi, khi nào anh đưa cho tôi trang thứ tư!”

Từ Thước đột nhiên “suỵt” một tiếng, nói: “Nhìn kìa, Đỗ Đồng ra rồi.”

Cố Dao khựng lại, lúc này bỗng thấy một bóng người phụ nữ đi ra từ cửa lớn của biệt thự, đúng là Đỗ Đồng.

Đỗ Đồng không nán lại gần đó, xe của cô ta đậu ở ven đường, chẳng mấy chốc cô ta đã lái xe đi mất.

Cố Dao hỏi: “Sao anh biết người ra trước sẽ là Đỗ Đồng?”

Từ Thước: “Vương Xung phải ở lại bên trong để tái dựng lại vụ án, tìm cách chuyển tội cho Điền Phương thành ‘tội ngộ sát’, quá trình này không phải mấy phút là có thể xong được, nhưng cho dù có phức tạp đến đâu, cũng không cần một trợ lý giúp đỡ, không đi còn ở lại bên trong ngắm cảnh à?”

Cố Dao: “Nếu đã không cần cô ta giúp đỡ, vậy cô ta đến làm gì?”

Từ Thước: “Lát nữa Tiểu Xuyên gửi phim qua, tự nhiên sẽ biết.”

Chỉ là lời này vừa dứt, Từ Thước đã lại “ồ” lên một tiếng: “Hiệu suất của thằng nhóc này cũng khá nhanh...”

Tiếp đó, cuộc gọi thoại WeChat đã bị ngắt.

Cố Dao vô thức nhìn qua cửa sổ về phía chiếc Land Rover bên cạnh, nhưng trên kính dán một lớp phim đen kịt, cô hoàn toàn không thể nhìn thấy bên trong.

Cố Dao nhanh chóng gửi cho Từ Thước một tin nhắn WeChat: [Phim cũng gửi cho tôi một bản.]

Từ Thước không trả lời, một lúc lâu cũng không có động tĩnh gì.

Cố Dao đợi đến không kiên nhẫn nữa, lại thúc giục: [Thấy WeChat chưa?]

Từ Thước vẫn giả chết.

Cuối cùng Cố Dao cũng không thể nhịn được nữa, đẩy cửa xuống xe, sau đó kéo mở cửa xe ghế phụ của chiếc Land Rover.

Từ Thước đang đeo tai nghe Bluetooth, cầm điện thoại xem rất hứng thú, đột nhiên cửa xe bật mở, trên khuôn mặt hết sức tuấn tú thoáng hiện lên nét kinh ngạc, rồi đôi mắt đen cười thành hai vầng trăng khuyết, khóe môi nhếch lên như một cái móc nhỏ, cố ý làm ra vẻ “Cô đến đúng lúc thật” đầy “bỉ ổi”.

Lông mày của Cố Dao theo đó giật giật, mặt không biểu cảm ngồi lên ghế phụ, dứt khoát đóng sầm cửa xe lại, giương đôi mày liễu lên.

Từ Thước khá biết điều, chuyển âm thanh thành loa ngoài.

Lúc này vẻ mặt căng thẳng của Cố Dao mới hơi giãn ra, nghiêng người về phía trước, hạ mắt nhìn xuống màn hình.

~ ❦ ~
Chương trước Chương tiếp

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    2
  • Hôm nay:
    21
  • Tuần này:
    1002
  • Tất cả:
    67562
Thiết kế website Webso.vn