Slide 1

Chương 10: Tôi tìm cô

Phóng hỏa
Chương 10: Tôi tìm cô
11 lượt đọc 130 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Từ nhà hàng Cẩm Thái đi ra, Trình Phi đi thẳng tới ga tàu điện ngầm.

Lên tàu điện ngầm, xuống tàu điện ngầm, rồi lại đi bộ từ ga tàu điện ngầm về nhà, suốt dọc đường cô đều nơm nớp lo sợ.

Cũng chẳng trách Trình Phi lại như chim sợ cành cong. Thật sự là chuyện xảy ra tối nay quá xấu hổ, cô thực sự rất sợ vị đại ca họ Chu kia sau khi về nhà càng nghĩ càng tức, sẽ sai vài tên đàn em đến đánh cô một trận.

Hơn chín giờ tối, mẹ Trình vừa tắm xong từ phòng tắm bước ra, đang dùng khăn lau tóc thì bỗng nhiên nghe thấy một hồi tiếng gõ cửa. 

Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc, âm thanh hỗn loạn và gấp gáp.

Ánh mắt của mẹ Trình dao động, bà đi đến cửa chính nhìn ra ngoài qua mắt mèo rồi mở cửa.

Theo cánh cửa mở ra, một đơt gió lốc cuốn vào.

Bóng người mảnh khảnh ở hành lang xông thẳng vào, sau đó xoay người vung tay đóng sầm cửa chống trộm cái “rầm”.

May quá, cuối cùng cũng về nhà an toàn.

Phù!

Sợi dây căng thẳng trong đầu Trình Phi cuối cùng cũng được thả lỏng, cô tựa lưng vào cánh cửa nhắm mắt lại, phồng má thở ra một hơi.

“Con làm gì thế.” Thấy dáng vẻ này của con gái, mẹ Trình vừa thắc mắc vừa buồn cười: “Đằng sau có ma đuổi theo con à?”

Trình Phi khựng lại nửa giây, không biết giải thích với mẹ thế nào nên chỉ có thể hắng giọng, bịa đại: “Ồ, vừa nãy trên đường về con gặp mấy đứa học sinh trường dạy nghề gần đây đánh nhau, tất nhiên là con phải chạy nhanh lên. Đấm đá lung tung, lỡ bị thương thì sao.”

Vừa nói xong câu này, Trình Phi đã thay dép lê, vào bếp rót cho mình một cốc nước ấm uống.

Khu Bình Cốc này có hai trường dạy nghề, hầu hết học sinh học ở đó đều là những thiếu niên cá biệt có thành tích học tập kém.

Mẹ Trình không nghi ngờ, chỉ thuận miệng nói: “Mấy đứa nhỏ này cũng thật là, đang tuổi ăn tuổi học mà không chịu học hành cho tử tế.”

Trình Phi uống nước, không dám nói nhiều.

“Vừa nãy dì Trương có gọi điện thoại cho mẹ.”

Mẹ Trình lại nhớ ra điều gì đó, vừa nói vừa cúi xuống, nghiêng đầu sang một bên để mái tóc ướt hơi xoăn màu nâu sẫm rủ xuống. Bà dùng khăn khô quấn lại, vắt vài vòng rồi cuộn lên đỉnh đầu, vẻ mặt lộ ra một sự kiêu hãnh và vui mừng: “Nói là dì ấy đã hỏi chàng trai kia rồi, người ta rất hài lòng về con. Nói con vừa xinh đẹp lại chất phác chân thành tốt bụng, tính cách cũng rất dễ gần, khen con hết lời.”

Nghe vậy, Trình Phi chỉ cảm thấy buồn cười và bất lực, đáp lại mẹ Trình: “Chỉ cùng nhau ăn một bữa cơm, tổng thời gian tiếp xúc tính cả thảy cũng chỉ một tiếng đồng hồ, vậy mà có thể nhìn ra con ‘chất phác, chân thành và tốt bụng’ à?”

“Điều này chứng tỏ cậu bé đó có đôi mắt tinh tường, nhìn người rất chuẩn.” Từ nhỏ, mẹ Trình đã rất yêu thương cô con gái này, coi Trình Phi là niềm tự hào lớn nhất của mình: “Con từ nhỏ đã học giỏi, phẩm hạnh tốt. Theo mẹ thấy, cậu bé kia có mắt nhìn như vậy, chắc con người cũng không tệ.”

Trình Phi phì cười, liếc nhìn người mẹ yêu quý của mình: “Người ta gọi đó là đạn đường mật, vài viên nã xuống là mẹ đã mê muội rồi.”

Mẹ Trình quan sát sắc mặt con gái, nhướnf mày: “Xem con nói gì kìa, con thấy Ngô Húc không được ư?”

“Không phải, anh ấy tốt lắm.” Trình Phi đặt cốc nước lên bàn ăn.

Nghe vậy, mắt mẹ Trình lập tức sáng lên, đang định nói tiếp điều gì đó thì lại nghe thấy Trình Phi thản nhiên bổ sung: “Con thấy có thể làm bạn.”

Mẹ Trình không hiểu, hơi nhíu mày hỏi: “Chỉ làm bạn thôi sao?”

“Vâng ạ.” Trình Phi nói.

Mẹ Trình: “Con không thích cậu bé đó sao? Ôi chao, khó khăn lắm mới gặp được một người con thấy cũng được, cứ tìm hiểu một thời gian xem sao, biết đâu lại thích.”

“Mẹ, hiện tại công việc của con rất bận, ngày nào cũng lo lắng không biết có thể chuyển lên chính thức được không.” Trình Phi trưng ra vẻ mặt đau đầu: “Làm gì có thời gian và sức lực để tiếp xúc với một người mà mình hoàn toàn không rung động.”

Mẹ Trình mấp máy môi, hình như vẫn muốn tiếp tục khuyên nhủ.

“Dừng lại.” Trình Phi nhìn ra ý đồ của mẹ mình, vội vàng giơ tay ra hiệu “tạm dừng”. Cô cười mỉm, vỗ vai mẹ Trình: “Mẹ, con gái của mẹ mẹ là người hiểu rõ nhất mà, không cần tốn nước bọt nữa đâu.”

Mẹ Trình: “…”

Mẹ Trình không nói nên lời, biết cô con gái cưng này rất cứng đầu, chuyện đã quyết định thì mười con trâu cũng không kéo lại được, chỉ có thể cười mắng cô một câu: “Con kén chọn như vậy, mẹ muốn xem xem, sau này con sẽ dẫn về cho mẹ một người bạn trai như thế nào.”

Trình Phi không có thời gian rảnh để nói chuyện với mẹ yêu nữa. Cơn buồn ngủ ập đến, cô ngáp dài xoa xoa cổ, ậm ừ bảo: “Được rồi mẹ ạ, mẹ bảo con đi gặp thì con đã gặp rồi, cũng đã nể mặt dì Trương rồi, chuyện này đến đây là chấm dứt. Nghỉ ngơi sớm nhé.”

Nói xong, cô tinh nghịch nháy mắt với mẹ Trình rồi lao đến hôn chụt vào má bà, xoay người về phòng.

Cánh cửa phòng đóng lại.

Mẹ Trình đứng tại chỗ, vẻ mặt đầy sự bất lực.

Lúc này, ba Trình - Trình Quốc Lễ bưng cốc trà chậm rãi bước ra từ trong phòng ngủ, đến bên cạnh vợ, hơi cúi người, ghé sát tai bà trêu chọc: “Đã nói với bà từ lâu rồi, đừng có bày vẽ nữa. Xem đi, lại tốn công vô ích rồi.”

“Ông tưởng tôi muốn bày vẽ à.” Mẹ Trình - Tưởng Lan trừng mắt nhìn chồng, ngừng một chút, lại thở dài một hơi: “Hôm đó tôi dọn phòng cho con bé, phát hiện vậy mà nó vẫn giữ bức ảnh đó.”

Trình Quốc Lễ nhất thời không phản ứng kịp, hoang mang: “Ảnh gì?”

Tưởng Lan nhìn Trình Quốc Lễ, ánh mắt phức tạp, không nói một lời.

Trình Quốc Lễ ngẩn người vài giây mới hoàn hồn, chợt hiểu ra: “Ồ. Bà nói bức ảnh chụp với cậu nhóc đó à?” Nói đến đây, ông cười một tiếng, xua tay không quan tâm: “Tôi còn tưởng bà đang lo lắng chuyện gì. Bức ảnh cũ 20 năm trước, giữ lại thì giữ lại thôi, có ai hồi nhỏ chẳng có bạn chơi cùng đâu chứ.”

Giữa lông mày Tưởng Lan vẫn còn vài phần lo lắng, nói: “Ông không biết đâu, hồi nhỏ Phi Phi suốt ngày nói với tôi lớn lên nhất định phải gả cho cái anh kia của nó.” Nói đến đây, sắc mặt bà trầm xuống, giọng nói cũng nhỏ dần: “Ông cũng biết hoàn cảnh của đứa trẻ đó mà, tôi tuyệt đối không thể chấp nhận.”

Trình Quốc Lễ: “Lời trẻ con nói sao có thể coi là thật? Hồi nhỏ, tôi còn suốt ngày đòi lên mặt trăng đấy.”

Tưởng Lan: “Nếu nó không còn nhớ đến cậu bé đó, sao lại chưa từng yêu đương?”

Trình Quốc Lễ: “Đương nhiên là chưa gặp được người phù hợp rồi. Con gái chúng ta cũng không phải gái ế, bà lo lắng cái gì hả.”

Tưởng Lan: “Ông thì hiểu cái gì. Tôi sợ nó cứ xoáy vào vấn đề đó nên đề phòng rắc rối có thể xuất hiện thôi.”

“Được rồi. Nhưng bà thử nghĩ theo một hướng khác xem.” Trình Quốc Lễ kiên nhẫn giải thích: “Cho dù Phi Phi thật sự còn nhớ cậu bé đó, thì có thể làm sao? Mất liên lạc mười mấy năm, nó đi đâu mà tìm người ta? Nỗi lo của bà hoàn toàn không có ý nghĩa gì cả.”

Tưởng Lan lại thở dài một tiếng, nói: “Mấy chuyện duyên phận này thì ai mà nói rõ được chứ.”

***

Trình Phi biết lúc này ba mẹ cô đang nói xấu mình ở phòng khách, nhưng cô lười quan tâm.

Thực tế, từ ngày Trình Phi tốt nghiệp Đại học, Tưởng Lan đã nỗ lực hết mình trên con đường khuyến khích con gái mình “tiếp xúc với người khác giới và yêu đương”. Mấy năm trôi qua, Tưởng Lan cùng với người thân bạn bè đã giới thiệu cho Trình Phi đến sáu bảy người, kết quả không có ngoại lệ, toàn bộ đều thất bại.

Lâu dần, trong vòng bạn bè của Tưởng Lan liền lan truyền một câu nói, nói cô con gái nhà họ Trình này mắt cao hơn đầu, vô cùng kén chọn.

Trình Phi không quan tâm đến việc ba mẹ đang suy nghĩ miên man trong phòng khách, cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm, miệng ngân nga bài hát, tay còn đánh nhịp.

Tưởng Lan liếc xéo, thấy dáng vẻ yêu đời này của cô, không khỏi đưa tay day trán, hoàn toàn cạn lời.

Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút trong phòng tắm.

Dòng nước ấm áp gột rửa hết sự mỏi mệt cả ngày, thật dễ chịu.

Tắm xong, cả người Trình Phi đều thả lỏng, cô trở về phòng ngủ, chuẩn bị lướt Weibo một lát rồi đi ngủ.

Cô có thói quen nghe nhạc khi tắm, điện thoại thường được cô tiện tay đặt trên giá, vì vậy mỗi ngày tắm xong, Trình Phi đều dùng khăn giấy khô lau điện thoại thật kỹ.

Trình Phi tháo ốp lưng điện thoại ra.

Đang dùng khăn giấy lau mặt sau của điện thoại thì phát hiện có gì đó không đúng, cả khuôn mặt trắng nõn bỗng nhăn lại - lá bùa cầu tài của cô đâu? Bình thường đều nhét trong ốp lưng điện thoại, sao lại không thấy rồi?

Trình Phi hơi hoảng, thấy trong ốp lưng không có, liền nhảy chân trần xuống giường, chạy tới cầm túi xách hôm nay mình đeo lên để lục tung nhưng vẫn không tìm thấy gì.

Trình Phi vò đầu.

Vào dịp Tết của 3 năm trước, bà nội Trình đã ngoài 80 tuổi nghe nói Tiêu Sơn rất linh nghiệm, đã không quản đường xá xa xôi, đích thân đến đỉnh Thái Công Tiêu Sơn xin một lá bùa cầu tài, làm quà tặng năm mới cho cô cháu gái mê tiền.

Không may, chỉ 2 tháng sau khi tặng món quà năm mới này, bà cụ đột ngột bị xuất huyết não qua đời.

Lá bùa cầu tài đó có thể xem như di vật bà nội Trình để lại cho Trình Phi, cô rất trân trọng. Ba năm qua, cô luôn mang theo bên mình, hầu như không rời tay một khắc nào.

Sao lại không thấy nữa rồi?

Rơi ở đâu rồi?

Trình Phi lo lắng lại phiền não, cứ đi tới đi lui trong phòng, trong lòng khó chịu không nói nên lời. Một lúc sau, cô nằm sấp xuống giường, nhắn tin cho Ôn Thư Duy.

Trình Phi: [Phiền quá đi, hình như lá bùa cầu tài của tớ bị mất rồi.]

Trình Phi: [Khóc lóc vật vã.jpg]

Ở đầu dây bên kia, Ôn Thư Duy gần như trả lời ngay lập tức.

Bạn học Tiểu Ôn nhất định sẽ giàu to: [Là lá bùa cầu tài mà bà của cậu tặng cậu ấy à?]

Trình Phi: [Ừm.]

Bạn học Tiểu Ôn nhất định sẽ giàu to: [Đừng lo lắng, có khi nào rơi ở công ty không? Ngày mai đi làm, cậu xem thử xem.]

Trình Phi: [Hôm qua tan làm tớ còn sờ thấy lá bùa ở trên xe, không thể nào ở công ty được.]

Bạn học Tiểu Ôn nhất định sẽ giàu to: [Vậy có khi nào anh chàng đi xem mắt nhặt được không? Tối nay không phải hai người đi ăn cùng nhau sao.]

Trình Phi: [Anh chàng đó có vẻ khá có cảm tình với tớ, nếu nhặt được lá bùa của tớ, chắc chắn sẽ liên lạc với tớ ngay. Vì vậy, khả năng anh ấy nhặt được cũng thấp.]

Bạn học Tiểu Ôn nhất định sẽ giàu to: [Vậy à...]

Bạn học Tiểu Ôn nhất định sẽ giàu to: [Tối mai tớ cố gắng tan làm sớm, cùng cậu đến nhà hàng cậu xem mắt tìm lại nhé?]

Trình Phi: [Không cần đâu, nếu tìm thì tớ tự đi là được rồi.]

Hai cô gái bàn chuyện về lá bùa xong, Ôn Thư Duy bỗng nhiên lại tám chuyện, hỏi: [Nếu tớ nhớ không nhầm thì đây là đối tượng xem mắt thứ sáu mà cậu từ chối rồi nhỉ? Mẹ cậu nói sao?]

Trình Phi: [Vẫn là mấy lời cũ rích đó, tớ nghe đến chai cả tai rồi.]

Ôn Thư Duy: [Phụt.]

Ôn Thư Duy: [Nhưng mà nói thật, đôi khi tớ rất tò mò, rốt cuộc người đàn ông như thế nào mới lọt vào mắt xanh của đạo diễn Trình đây nhỉ.]

Ôn Thư Duy: [Cậu vẫn còn nghĩ đến anh trai kia của cậu đấy à?]

“...” Ánh mắt Trình Phi dao động, bật cười, gõ chữ trả lời: [Không phải vì chuyện này.]

Nói đông tây một hồi, Ôn Thư Duy đi tắm, Trình Phi tắt màn hình điện thoại rồi xoay người lên giường, vùi cả đầu vào trong chăn.

“Rốt cuộc người đàn ông như thế nào mới lọt vào mắt xanh của đạo diễn Trình đây?” Câu hỏi chất vấn tâm can của bạn thân vang vọng bên tai.

Trình Phi ngẩn người ra.

Bất chợt, trong đầu lóe lên một đôi mắt phượng màu trà nhạt, ánh mắt lạnh lùng đùa cợt khiến người ta cảm thấy khó gần gũi…

Vài giây sau, Trình Phi hoàn hồn, vén chăn ngồi bật dậy, đờ người ra.

Kèm theo đó là một cái vỗ mạnh vào đầu.

Mình đúng là buồn ngủ quá nên đầu óc không tỉnh táo rồi.

Thế mà lại liên kết câu hỏi đó với khuôn mặt kia, chết tiệt!

***

Cả đêm Trình Phi ngủ không ngon giấc, sáng dậy chỉ thấy đau lưng mỏi gối.

Sáng nay, đài truyền hình có nhiều việc, Trình Phi đến cơ quan vừa bận họp hành, vừa bận viết tài liệu, chớp mắt đã đến giữa trưa.

Cô đi một vòng quanh nhà ăn, không có món nào muốn ăn, định đi ăn hoành thánh trộn ở quán gần đó.

Một mình cô bước ra khỏi tòa nhà đài truyền hình, ánh nắng bên ngoài chói chang.

Trình Phi thấy nắng quá, giơ tay che trước trán, tay kia vẫn cầm ly nước chanh thêm đá của Mixue. Lúc qua đường, ngẩng đầu lên lại thấy một chiếc xe việt dã màu đen đỗ bên đường không xa, thân xe sáng bóng như mới.

Ban đầu Trình Phi không kịp phản ứng, chớp chớp mắt, vài giây sau đầu óc mới ong lên một tiếng, cả người sững sờ tại chỗ.

Khu vực đài truyền hình này không thiếu xe sang xe xịn, điều thực sự khiến Trình Phi ngạc nhiên là người đàn ông đứng cạnh chiếc xe việt dã màu đen kia.

Áo sơ mi đen, quần tây đen, vẫn là phong cách ăn mặc thường thấy của anh. Anh mặc đồ vest nhưng không thắt cà vạt, áo mở ra ba cúc, để lộ một mảng da săn chắc trước ngực. Anh đứng dựa vào cửa xe, dáng vẻ tùy ý, khí chất đặc biệt, cả người toát lên vẻ bất cần đời lại sang trọng.

Ánh nắng quá gắt, anh cũng bị nắng chiếu đến nheo mắt, lười biếng nhìn cô từ khoảng cách vài mét.

Một lát sau, anh vẫy tay với cô, dáng vẻ thờ ơ.

— Nghiệt duyên gì vậy trời, thế này mà cũng gặp được?

Trình Phi thực sự quá sốc, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, suy nghĩ của cô cứ lặp đi lặp lại giữa việc “Tối qua đã tự mình đa tình một lần rồi, chắc chắn hôm nay cũng không phải đến tìm mình đâu, mình cứ giả vờ không thấy rồi chạy đi” và “Ban ngày ban mặt, không bằng xem vị đại ca này muốn giở trò gì”, mãi vẫn không quyết định được.

Trình Phi rối bời, một lúc sau mới chậm chạp đi tới. Cô cười gượng, lịch sự hỏi: “Anh Chu, thật trùng hợp, lại gặp anh ở đây.”

“Không trùng hợp.” Chu Thanh Nam nói: “Tôi đang tìm cô.”

••••••••

Lời tác giả:

Trình Phi: Sợ hãi —

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    5
  • Hôm nay:
    52
  • Tuần này:
    335
  • Tất cả:
    57587
Thiết kế website Webso.vn