Slide 1

Chương 14: “Vừa mềm mại vừa quyến rũ.”

Phóng hỏa
Chương 14: “Vừa mềm mại vừa quyến rũ.”
14 lượt đọc 362 lượt đọc truyện
~~~
Chương trước Chương tiếp
~ ❦ ~

Ánh sáng trong bãi đỗ xe vốn đã không tốt, cộng thêm nơi đỗ xe này nằm ở góc khuất hoàn toàn, cả khoang xe tối như mực.

Đột nhiên, có một chiếc xe hơi màu trắng chạy qua từ lối đi phía trước, đèn xe lóe lên, ánh sáng trắng chiếu sáng khuôn mặt của Chu Thanh Nam trong giây lát.

Chu Tiểu Điệp ngây người.

Trên đỉnh đầu, Chu Thanh Nam cụp mắt nhìn cô bé với vẻ mặt không cảm xúc, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn, giống như đang nhìn một miếng thịt chết không có sự sống.

Chu Tiểu Điệp híp mắt.

Cô bé và Chu Thanh Nam cùng làm việc dưới trướng ông Mai, là cộng sự hơn mười năm, đã quá rõ Chu Thanh Nam là người như thế nào rồi. Đây là một con rắn độc có lớp da tinh tế sặc sỡ, cũng là một con chó điên trông có vẻ như cảm xúc cực kỳ ổn định, nhưng thực chất lại tàn nhẫn đến tận xương tủy.

Cái nghề này sống trên đầu lưỡi dao, cho nên vô cùng nhạy cảm với nguy hiểm.

Lúc này, Chu Tiểu Điệp đã cảm nhận được vô cùng rõ ràng, Chu Thanh Nam đã nảy sinh ý định muốn giết mình.

“Chậc, chậc, chậc.” Chu Tiểu Điệp nhướng mày: “Tôi chỉ nhắc đến người ta một câu mà anh đã muốn tôi chết rồi? Anh trở nên mất kiên nhẫn như thế từ bao giờ vậy hả?”

Chu Thanh Nam hờ hững nhếch môi, nói: “Ông Mai phái cô đến Tân Cảng, ngoài mặt thì nói là để hỗ trợ công việc làm ăn của tôi, thực tế đang tính toán điều gì, chắc là cô hiểu rõ hơn tôi nhỉ.”

Nghe vậy, Chu Tiểu Điệp yên lặng một lát rồi nhanh chóng nháy mắt với anh vài cái, gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn hiện ra một nụ cười thuần khiết, nói: “Anh đang nói cái gì vậy, sao tôi không hiểu gì cả.”

“Đừng căng thẳng như thế, đây cũng đâu phải lần đầu tôi biết ông Mai đang đề phòng tôi.”

Giọng Chu Thanh Nam vẫn lười biếng như cũ, nhưng lực nắm ở ngón tay lại tăng thêm vài phần, gần như muốn bẻ gãy cái cổ nhỏ nhắn yếu ớt của Chu Tiểu Điệp: “Những năm qua, việc làm ăn của ông Mai càng ngày càng lớn mạnh, từ một vụ mua bán mấy trăm ngàn lúc đầu cho đến bây giờ đã tăng lên gần trăm lần. Ông Mai thao túng toàn bộ, trước phải đề phòng cảnh sát sau phải đề phòng lực lượng an ninh quốc gia thế nào tôi đều hiểu, dù sao thì phòng bệnh hơn chữa bệnh mà.”

Chu Tiểu Điệp đau đến mức da đầu cũng bắt đầu co giật, bản năng sinh tồn mách bảo, cô bé khó khăn đưa tay trái ra, mò mẫm đến mặt trong của đôi giày da nhỏ màu hồng, chuẩn bị đánh trả.

Chu Tiểu Điệp biết đây là một tên điên lòng dạ độc ác, chuyện gì cũng dám làm.

Cô bé không muốn bỏ mạng oan uổng ở đây.

Chu Tiểu Điệp hít sâu một hơi, hung hăng nói: “Dù anh không chào đón tôi, anh cũng phải nể mặt ông Mai chứ, nếu hôm nay tôi thật sự xảy ra chuyện gì đó, anh sẽ ăn nói với Mai Phượng Niên như thế nào đây.”

Chu Thanh Nam hơi nhướng mày, nở một nụ cười khinh miệt lại tao nhã: “Sao cô tự tin là ông Mai sẽ xử lí tôi vì cô?”

Chu Tiểu Điệp: “Anh!”

Chu Tiểu Điệp bị anh chặn họng đến á khẩu không trả lời được nên chẳng muốn nói nhảm nữa. Cô bé rút con dao găm từ trong giày da ra vung về phía Chu Thanh Nam với tốc độ cực nhanh, lưỡi dao mỏng gọn nhẹ sắc bén phát ra ánh sáng lạnh lẽo trong bóng đêm, không chừa cho anh bất kỳ đường thoát nào.

Thậm chí, Chu Thanh Nam còn chẳng nhíu mày, hơi nghiêng đầu, lưỡi dao sượt qua má anh.

Anh dễ dàng tránh được đòn tấn công chí mạng của Chu Tiểu Điệp, Chu Thanh Nam trở tay kiềm lấy xương cổ tay cô bé rồi dùng sức bóp mạnh. Thừa dịp cô bé đau đớn buông tay, anh cướp lấy vũ khí, chớp mắt đã chuyển từ công thành thủ.

Chu Tiểu Điệp thầm nói không xong rồi, đợi đến khi cô bé lấy lại tinh thần, lưỡi dao đã kề sát ngay cổ họng cô bé.

Lòng Chu Tiểu Điệp chùng xuống.

Chu Thanh Nam nhìn cô bé bằng ánh mắt lạnh lẽo, không nói một lời, đợi cô bé tự lên tiếng.

“Được thôi, vậy tôi đây sẽ ăn ngay nói thật.” Chu Tiểu Điệp bực dọc liếc mắt, nói: “Quãng thời gian trước có người mách lẻo với ông Mai, nói anh lén lút nhận đơn hàng từ Châu Âu, ông Mai nổi giận đùng đùng nên mới phái tôi đến đây giám sát anh.”

Vừa dứt lời, không gian trong xe bỗng chốc im phăng phắc.

Một lát sau, Chu Thanh Nam nheo mắt lại một cách nguy hiểm rồi buông tay thả người ra, ném lại con dao găm vừa cướp được.

Chu Tiểu Điệp vừa nhặt lại một mạng từ quỷ môn quan, ôm cổ ho khan, nhìn chằm chằm Chu Thanh Nam với ánh mắt đầy cảnh giác.

Chu Thanh Nam không thèm nhìn cô bé nữa, anh ngồi thẳng dậy, khởi động động cơ.

Chu Tiểu Điệp im lặng vài giây, lại hừ một tiếng rồi bực bội nói: “Tiện thể nói cho anh biết, mấy ngày nay ông Mai đang bận việc ở Đông Nam Á, không rảnh đến đây, ba ngày sau máy bay công vụ của ông ta sẽ bay đến Tân Cảng. Tốt nhất anh nên tận dụng mấy ngày này suy nghĩ kỹ xem, rốt cuộc phải giải thích thế nào mới có thể xua tan hết nghi ngờ của ông Mai đối với anh.”

Chu Thanh Nam lái xe ở đằng trước vờ như không nghe thấy, hoàn toàn xem lời nói của Chu Tiểu Điệp như gió thoảng bên tai.

Đợi xe chạy lên đường lớn, anh vô tình liếc nhìn ngăn chứa đồ bên cửa xe thì thấy nơi đó trống không. Chợt nhớ ra gì đó, anh bỗng bật cười rồi chửi thề một câu.

“Chết tiệt.”

Chiếc ô Lục Nham tặng anh đã rơi lại ở chỗ người kia rồi.

***

Trình Phi nhặt được chiếc ô của Chu Thanh Nam ở quán hoành thánh.

Buổi chiều trở lại công ty làm việc, cô thấy hơi bồn chồn. Lúc thì nghĩ đến chiếc ô, lúc thì nghĩ đến lá bùa cầu tài của mình, lúc thì lại nghĩ đến hình ảnh hai bóng lưng lớn nhỏ trước sau rời đi biến mất ở góc phố...

Cứ thế ngẩn ngơ mất mấy chục phút, cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc, đồng nghiệp lần lượt đứng dậy rời đi.

Trình Phi rời đi sau cùng, gần đến cửa thì đột nhiên nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nữ, gọi tên của cô: “Trình Phi.”

Trình Phi quá quen thuộc với giọng nói này rồi. Cô giật bắn mình, ba hồn sáu vía bay đến tận Java “vèo” một cái quay trở về. Cô cắn môi, thầm nói một tiếng hỏng bét rồi, sau đó mới nơm nớp lo sợ quay người lại.

“Tổng giám đốc Từ.” Trình Phi gọi.

Tiêu rồi.

Trình Phi tuyệt vọng than khóc trong lòng. Chắc chắn là tổng giám đốc Từ phát hiện cô mất tập trung trong cuộc họp, muốn tìm cô tính sổ đây mà.

Từ Hà Mạn đứng sau lưng Trình Phi, chân đi giày cao gót tinh tế, mặc bộ đồ công sở hàng hiệu màu xanh ngọc, dáng người cao ráo, tóc dài ngang vai, trên người toát ra khí chất lão luyện khôn khéo.

“Chị đã xem xong bản kế hoạch em viết lần trước rồi.” Từ Hà Mạn đứng đó, một tay chống lên bàn họp, tay kia chống eo, nói: “Viết khá tốt đấy, chị chuẩn bị áp dụng thực hiện cụ thể dựa theo phương án mà em viết đấy.”

... Hửm?

Trình Phi ngẩn người một chút, giây tiếp theo cô nở nụ cười đầy bất ngờ, tha thiết nói: “Cảm ơn tổng giám đốc Từ đã công nhận em, đều nhờ có sự chỉ đạo đúng đắn của chị cả đấy.”

Từ Hà Mạn dừng lại một chút, lại nói: “Ngoài ra, bản kế hoạch chương trình mới trước đó chị trình lên đài đã được thông qua, tiếp theo sẽ là giai đoạn chuẩn bị.”

Vừa nói, Từ Hà Mạn vừa lấy ra một xấp tài liệu từ trong túi đựng hồ sơ, đưa cho Trình Phi.

Trình Phi nhận lấy, vẻ mặt khó hiểu: “Đây là...”

“Trước đây chị đã tìm vài người bạn giúp đỡ, đây là thông tin doanh nghiệp tình nguyện tài trợ cho chương trình mới của chúng ta, em xem trước đi.” Từ Hà Mạn nói: “Sau đó, chị sẽ sắp xếp công việc cụ thể cho em.”

Trình Phi nhìn vào tập tài liệu trong tay, chỉ thấy dòng đầu tiên là mấy chữ lớn nổi bật khiến người ta dễ chú ý: Tập đoàn Mai thị.

Trình Phi từng nghe nói về Mai thị. Doanh nghiệp tư nhân quy mô siêu lớn hàng đầu trong nước, là công ty niêm yết; bao gồm bốn ngành công nghiệp bất động sản, thương mại, văn hóa, tài chính; sở hữu hàng nghìn công ty con thuộc nhiều loại hình khác nhau, lĩnh vực hoạt động kinh doanh vô cùng rộng lớn.

Ngay cả mối của Mai thị cũng có thể kết nối được, bảo sao Từ Hà Mạn được người trong ngành gọi là “nữ ma đầu bàn tay sắt”, có thể thấy rõ một phần qua những mối liên hệ tài nguyên thế này.

Trình Phi suy nghĩ, càng thêm kính nể Từ Hà Mạn. Cô mỉm cười gật đầu: “Vâng ạ.”

***

Cuộc sống dường như trở lại bình lặng, bận rộn, thoáng cái đã qua ba ngày.

Hôm đó, Trình Phi lại tăng ca một lần nữa để làm cho xong bản báo cáo, khi bước ra khỏi tòa nhà của đài truyền hình thì đã gần 10 giờ tối.

Đêm tối gió lớn, không trăng không sao.

Có bài học lần trước, Trình Phi đã khôn ngoan hơn, cô đã đặt xe công nghệ trước ở văn phòng. Đẩy cánh cửa kính xoay của tòa nhà, quả nhiên đã có một chiếc xe BYD màu xám đậm dừng ở ven đường.

Trình Phi đối chiếu biển số xe, xác nhận không sai mới lên xe.

Chiếc BYD lao nhanh trong màn đêm.

Làm việc cả ngày còn tăng ca đến nửa đêm, Trình Phi mệt mỏi rã rời, sau khi lên xe liền mơ màng ngủ gật. Không biết qua bao lâu, tài xế dường như phanh gấp, thân thể cô bị đẩy về phía trước theo quán tính, giật mình tỉnh giấc.

Đến rồi sao?

Trình Phi ngáp một cái, dụi mắt ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Đập vào mắt là một tòa kiến trúc theo phong cách Thái Lan truyền thống, mái ngói màu vàng hình vòm, các góc nhọn đều có một viên ngọc tròn màu vàng vô cùng lộng lẫy đẹp đẽ, hai bên trái phải cổng lớn còn có hai tượng voi vàng khổng lồ, vô cùng hùng vĩ.

Bảng hiệu cũng theo kiểu song ngữ, hàng đầu là tiếng Trung, hàng dưới là tiếng Thái: Vĩnh Dạ Thành.

Trình Phi ngờ vực, nhíu mày nói: “Bác tài, hình như đi nhầm đường rồi, điểm đến của tôi không phải ở đây.”

“Không đi nhầm đâu.”

Trong khoang lái, tài xế tháo mũ lưỡi trai xuống, lộ ra nửa cái đầu trọc xăm hình con trăn xanh, cười với cô: “Ông chủ tôi nói, cô Trình tăng ca đến muộn thế này vất vả rồi. Tối nay ông ấy làm chủ, mời cô nể mặt ăn bữa khuya.”

***

“Đều nói Tân Cảng phồn hoa, đẹp nhất là Vĩnh Dạ Thành. Tôi tính thời gian, từ lần trước đến cũng chỉ mới hai ba năm, kết quả lần này vừa xuống máy bay đã ngớ người ra. Mấy năm trước còn là vùng hoang vu, bây giờ toàn xây biệt thự, xây trung tâm thương mại. Những năm gần đây, Trung Quốc thật sự phát triển quá nhanh. Mỗi ngày một khác, đổi trời thay đất, quả nhiên đã là thế giới của người trẻ rồi.”

Bên trong phòng riêng sang trọng nhất Vĩnh Dạ Thành, ánh đèn lờ mờ xoay chuyển hắt xuống như ánh sao rơi rớt.

Một bàn mạt chược chỉ có hai người ngồi, người đàn ông ngồi ở bên trái vị trí chủ sòng lười biếng dựa vào ghế, sắc mặt bình tĩnh, đang thờ ơ xoay viên ngọc trắng trong tay.

Người đang nói ở vị trí chủ sòng là một người trung niên.

Tóc ông ta đã bạc trắng gần hết, sống lưng hơi còng, dáng vẻ cũng hơi thay đổi dưới sự tàn phá của năm tháng. Nếp nhăn như nhện độc lặng lẽ bò lên khuôn mặt từng kiêu ngạo lạnh lùng, ngay cả bộ áo khoác màu đen xám xịt trên người dường như cũng đang tuyên cáo sự kết thúc của thời đại cũ.

Một lát sau, Mai Phượng Niên rít một hơi thuốc lá, khói thuốc lắc lư bay lên không trung, tan vào không khí. Ông ta che miệng khẽ ho hai tiếng như thể bị sặc.

Chàng trai tinh anh mặc tây trang chỉnh tề bên cạnh thấy vậy, lập tức vươn tay đưa cho ông ta một cốc nước.

Mai Phượng Niên nhận lấy, khựng lại một chút, ngước mắt nhìn đối phương, hờ hững nói: “Tôi là một bệnh nhân ung thư phổi, hút thuốc xong lại đưa tôi uống nước đá, có phải cậu sợ tôi chết chưa đủ sớm hay không?”

Trợ lý bị dọa đến mức tay cũng run rẩy, hoảng hốt xin lỗi, vội vàng đổi sang một ly trà dưỡng sinh ấm nóng.

Mai Phượng Niên uống một ngụm trà kỷ tử, dòng nước ấm nóng chảy vào thực quản. Ông ta thở dài, lại nói: “A Nam, có phải tôi đã già thật rồi không?”

Chu Thanh Nam nghe vậy, động tác xoay viên ngọc trắng khựng lại, hơi rủ mắt, vô cùng cung kính đáp: “Ông Mai đang ở độ tuổi tráng niên, vẫn còn rất nhiều thời gian tốt đẹp.”

“Thằng nhóc này, cậu chỉ biết dỗ tôi vui thôi.”

Mai Phượng Niên lạnh lùng hừ vài tiếng. Dù sao thì ông ta cũng đã cao tuổi, tốc độ nói chuyện cũng chậm hơn trước kia nhiều, tay kẹp điếu thuốc vẫy vẫy hai cái, sau đó mới cảm thán nói: “Còn nói tôi chưa già, người ta đều già rồi mới hồ đồ. Tên khốn kia châm ngòi vài câu trước mặt tôi, tôi tức gần chết, nghĩ lại cũng ngốc thật. Mười bảy tuổi cậu đã đi theo anh Thiên, sau này anh Thiên chết cậu lại đi theo tôi, tôi không tin ai cũng được, nhưng không thể không tin A Nam cậu mới đúng.”

Chu Thanh Nam: “Tình hình bây giờ không ổn, ông cẩn thận một chút là phải.”

“Đấy, bảo sao tôi lại thích cậu nhất, quá hiểu tôi rồi.” Mai Phượng Niên cười với Chu Thanh Nam: “Con đường từ hắc đạo đến bạch đạo này, tôi đi mười mấy năm rồi. Đừng thấy hôm nay tôi mua đảo, ngày mai xây biệt thự, trông có vẻ như tiền nhiều không đếm xuể. Ai biết tôi đã vất vả, tủi thân đến mức nào? Tư bản và xã hội đen đều khó làm như nhau.”

Nói đến đây, Mai Phượng Niên lại ho khan mấy tiếng.

Lúc này, một gã đàn ông vạm vỡ tiến lên vài bước, cúi đầu nói nhỏ gì đó bên tai Mai Phượng Niên.

Mai Phượng Niên nghe xong lập tức mỉm cười, ngoắc tay: “Mau mời người vào đi.”

Ánh mắt Chu Thanh Nam lộ ra sự thắc mắc.

Ngay sau đó anh thấy cửa phòng mở ra, một bóng dáng mảnh khảnh bị người phía sau đẩy đến, loạng choạng bước vào. Áo sơ mi màu be, váy dài màu vàng tươi giống như một đóa hướng dương nở rộ trong mùa xuân, chói mắt, tươi sáng nhưng lại lạc lõng, chiếu sáng cả không gian xám xịt.

Ánh mắt Chu Thanh Nam chợt lạnh đi.

Vừa rồi, Trình Phi liều mạng phản kháng nhưng chẳng có kết quả, điện thoại cũng bị cướp mất, lúc này đã hoảng loạn đến cực độ. Bị đưa vào hang hùm miệng sói, vừa nhìn thấy Chu Thanh Nam, cô cũng ngây người tại chỗ.

“Surprise!”

Mai Phượng Niên cười hì hì, đứng dậy khoác vai Chu Thanh Nam, cúi người ghé sát tai anh, cười nói: “Nghe nói trong bụng cô nhóc này mang cốt nhục của cậu à? Anh Nam, tin vui thế này mà lại giấu, không có nghĩa khí quá rồi.”

“Chồng hờ vợ tạm thôi, xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn thôi, tôi vốn cũng không để bụng.” Chu Thanh Nam nhếch môi, cười như không cười, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng mảnh khảnh kia, nói: “Không biết ông Mai gọi cô ấy đến đây là có ý gì?”

“A Nam, cậu là cánh tay đắc lực nhất của tôi, những năm gần đây vào sinh ra tử, e là ngay cả bản thân cậu cũng không đếm xuể có bao nhiêu kẻ thù.” Mai Phượng Niên rít thuốc, làn khói dưới ánh đèn xanh biếc, vẻ mặt từ bi: “Bao nhiêu người thắp hương bái Phật cầu cậu xuống địa ngục. Thai nhi và phụ nữ mang thai đều rất yếu ớt, tôi đây làm chủ, đương nhiên phải chăm sóc mẹ con họ cẩn thận giúp cậu rồi.”

Dứt lời, trong phòng bỗng nhiên im lặng.

Chu Thanh Nam ngồi trên ghế, không nói một lời. Một lát sau, anh đứng dậy, bước về phía cửa.

Điếu thuốc trên đầu ngón tay Mai Phượng Niên lặng lẽ cháy, ông ta ung dung nhìn cảnh tượng trước mắt, thân hình cao lớn nhưng lưng lại hơi còng về phía trước, trong mắt chậm rãi hiện lên vẻ thú vị.

Sống lưng của Trình Phi cứng đờ, trong lòng rối bời, hai tay buông thõng bên người vô thức siết chặt váy áo, nhìn người đàn ông kia đi về phía mình.

Đến gần rồi.

Người đội mũ lưỡi trai bên cạnh thấy vậy, định ngăn cản, nhưng bị Chu Thanh Nam liếc mắt một cái dọa sợ, đành lui sang một bên nhường đường.

Cuối cùng, anh cũng dừng lại trước mặt cô, lạnh lùng nhìn xuống.

Làm sao đây, làm sao đây, làm sao đây, tôi sợ quá, tôi sợ quá, tôi sợ quá!

... Bình tĩnh!

Cứ án binh bất động trước, xem rốt cuộc đám yêu ma quỷ quái này muốn làm gì. Trình Phi âm thầm nắm quyền, cố gắng hít thở sâu, lấy lại tinh thần.

Chu Thanh Nam phía đối diện nhìn cô một giây, sau đó, một chuyện khiến cô không ngờ tới đã xảy ra. Chỉ thấy vị đại ca này nhìn cô không nói một lời, đột nhiên vươn tay ôm lấy cô rồi kéo cả người cô vào lòng.

Trình Phi: ...??? Không phải, đại ca, anh...

Mặt chó ngớ ngẩn trợn to mắt.jpg

Hơi thở nam tính xa lạ và mạnh mẽ ập đến, bao trùm lấy Trình Phi.

Cô kinh ngạc mở to mắt, lòng dạ rối bời, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng, muốn đẩy anh ra theo bản năng. Lúc này, lại nghe thấy vị đại ca kia mở miệng, thờ ơ nói: “Không cần làm phiền ông Mai đâu.”

Thân thể Trình Phi hơi cứng đờ.

Cánh tay mạnh mẽ của người đàn ông ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, cúi đầu nhìn chằm chằm cô gái trong lòng, dáng vẻ vô cùng thân mật, ánh mắt u ám khó thăm dò.

“Cục cưng nhỏ này vừa mềm mại vừa quyến rũ, lại còn nũng nịu nữa chứ, tôi yêu thương một ngày ba lần còn chưa đủ đây này.”

Chu Thanh Nam mỉm cười, đầu ngón tay đột nhiên siết lấy cằm Trình Phi nâng lên, nghiêng đầu nhìn Mai Phượng Niên, trầm giọng: “Sao nỡ để cô ấy ở chỗ ông Mai đây chứ.”

~ ❦ ~
Chương trước Chương tiếp

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    2
  • Hôm nay:
    20
  • Tuần này:
    1001
  • Tất cả:
    67561
Thiết kế website Webso.vn