Trình Phi bị câu hỏi của đại ca làm nghẹn họng, mấp máy môi định nói gì đó. Đúng lúc này, một tình tiết kỳ ảo hơn đã xuất hiện.
Không biết có một đứa bé từ đâu chui ra, lanh lợi chạy về phía bàn nhỏ của Trình Phi.
Trình Phi ngây người, nhìn kỹ mới thấy cô bé mặc một chiếc váy bồng bềnh màu đen đỏ, khoảng 5 - 6 tuổi, mái tóc đen xoăn tự nhiên được buộc thành hai bím nhỏ bằng nơ bướm, trên tay còn ôm một con búp bê Barbie. Trông cô bé trắng trẻo đáng yêu, ngây thơ hồn nhiên, giống như một viên kẹo nhỏ mềm mại vô hại.
Trình Phi vô cùng ngạc nhiên.
Sắc mặt Chu Thanh Nam vẫn không hề thay đổi, vẫn cúi đầu ăn hoành thánh. Mặt mũi anh lạnh lùng, cũng chưa từng nhìn viên kẹo nhỏ đột nhiên xuất hiện kia một cái.
“Làm con tìm nãy giờ, thì ra ba ở đây.”
Viên kẹo nhỏ bỗng lên tiếng, giọng nói ngọt ngào trong trẻo, đôi mắt to chớp chớp nhìn Chu Thanh Nam, líu lo gọi: “Ba.”
Trình Phi: …???
Trình Phi đờ người ra, theo tiếng gọi “ba” trong trẻo dễ nghe của cô bé, viên hoành thánh vừa được gắp lên cũng rơi tõm trở lại đĩa.
Ực.
“Nước…”
Cô bị nghẹn nửa miếng hoành thánh còn lại trong miệng, mặt đỏ bừng, mắt trợn tròn, tay ôm lấy cổ họng, khàn giọng nói một cách yếu ớt: “Nước.”
Phía đối diện.
Chu Thanh Nam vẫn đang ăn hoành thánh và uống trà như không có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn xem viên kẹo bất ngờ xuất hiện kia như không khí. Lúc này, thấy Trình Phi bị sặc hoành thánh anh hơi nhíu mày, đưa tay đưa cho cô một cốc trà.
Trình Phi không nói nên lời, vội vàng nhận lấy cốc trà rồi tu một hơi.
Ực.
Nửa viên hoành thánh mắc trong cổ họng cuối cùng cũng trôi xuống nhờ dòng nước.
Vất vả lắm mới lấy lại được bình tĩnh, Trình Phi cũng không còn tâm trí ăn uống nữa, đưa tay lên xoa nhẹ ngực vài cái, mặt đầy vẻ khó tin.
Cô không nói gì, đưa mắt liếc nhìn Chu Thanh Nam.
Thấy cô không sao, vị đại ca này lại tập trung vào bát hoành thánh trước mặt, cúi đầu dùng đũa gắp từng miếng ăn, vẻ mặt lại trở về vẻ lạnh lùng thường ngày.
Trình Phi lại liếc nhìn viên kẹo nhỏ mặc chiếc váy bồng bềnh màu đỏ đen bên cạnh.
Đôi mắt to đen láy của cô bé sáng hơn cả sao, ôm búp bê Barbie công chúa trong lòng, lúc thì chải đầu cho Barbie, lúc lại nghịch chiếc váy công chúa của Barbie. Bàn tay nhỏ trắng nõn mũm mĩm, chỗ khớp nối trên mu bàn tay lõm xuống lộ ra mấy ngấn thịt nhỏ trông vô cùng đáng yêu, khiến người ta muốn tan chảy.
Nhìn gương mặt hai người không giống nhau, nhưng đều sở hữu nhan sắc hàng đầu, đứng trong đám đông chắc chắn sẽ được chú ý ngay lập tức.
Nhưng mà…
Nếu thật sự là cha con, thái độ của vị đại ca này đối với con gái mình cũng lạnh nhạt quá rồi. Từ đầu đến cuối anh còn chẳng thèm nhìn một cái, chẳng lẽ không sợ tổn thương trái tim nhỏ bé của con trẻ hay sao?
Hay là, thật ra cô bé không hề gọi là ba, là cô lãng tai nên nghe nhầm?
Đầu óc Trình Phi giăng đầy nghi vấn, vẫn chưa hoàn hồn, trầm ngâm hai giây rồi mới hắng giọng, nở nụ một cười tám cái răng tiêu chuẩn với bé kẹo ngọt nhỏ, dịu dàng hỏi: “Em gái à, em có nhận nhầm người không, chú này thật sự là ba của em sao?”
“Sao có thể nhận nhầm người được.” Giọng nói của viên kẹo ngọt vẫn còn chút non nớt và mềm mại. Cô bé hơi hất chiếc cằm nhỏ lên, chân thật đáng tin, đáng yêu hơn cả búp bê Barbie Disney trong lòng: “Ba của em họ Chu, tên Chu Thanh Nam, dù ba em có hóa thành tro em cũng nhận ra.”
“Vậy à.” Trình Phi đáp, lại liếc mắt nhìn sang phía đối diện, nhanh chóng suy nghĩ.
Thậm chí viên kẹo ngọt này còn biết cả tên đầy đủ của vị đại ca này, xác suất thật của “mối quan hệ cha con” tăng lên 50%.
Trình Phi thầm nghĩ, lại nhìn viên kẹo nhỏ rồi cười hỏi: “Vậy em có thể nói cho chị biết tên của em là gì được không?”
Viên kẹo ngọt nhỏ rất hào phóng, đưa đôi mắt to tròn trong veo không hề né tránh nhìn Trình Phi, đáp lại bằng giọng nói ngọt ngào: “Em tên Chu Tiểu Điệp.”
Cùng họ với Chu Thanh Nam. Xác suất thật của “mối quan hệ cha con” tăng lên 70%.
“Tên hay lắm.” Thấy cô bé này vừa đáng yêu vừa ngoan ngoãn, Trình Phi cũng sinh ra vài phần hảo cảm, ngừng một chút, lại nhẹ giọng nói: “Sao em lại tự chạy đến tìm ba thế, mẹ em đâu?”
Nhắc đến mẹ, Chu Tiểu Điệp dường như nhớ đến chuyện buồn gì đó, cúi cái đầu nhỏ xuống, ánh sáng trong đôi mắt to cũng mờ đi vài phần, nhỏ giọng nói: “Mấy năm trước, mẹ em đã mất vì bệnh ở quê rồi. Trước khi mất, mẹ nói với em, ba em tên Chu Thanh Nam, là một ông chủ lớn rất giàu có và quyền lực. Mẹ còn nói chỉ cần tìm được ba, em sẽ được ăn no mặc ấm và sống cuộc sống tốt đẹp. Em đã vất vả lắm mới từ quê đến Tân Cảng, tìm được ba. Nhưng mà…”
Nói đến đây, cô bé có vẻ hơi sợ hãi, dùng ánh mắt rụt rè nhìn Chu Thanh Nam. Sau đó dùng bàn tay nhỏ mềm mại bắt lấy cánh tay Trình Phi, giọng nói càng nhỏ hơn, uất ức nói tiếp: “Ba luôn lạnh nhạt với em, dường như không muốn nhận em là con gái.”
Nghe xong thân thế đáng thương của viên kẹo nhỏ, Trình Phi cau mày, tâm trạng bỗng chốc trở nên rất phức tạp.
Một mặt thương viên kẹo nhỏ còn nhỏ đã mất mẹ, một mặt lại thấy Chu Thanh Nam làm vậy thật quá đáng.
Cô xoa đầu Chu Tiểu Điệp, sau đó ngẩng đầu nhìn người đàn ông lạnh lùng đối diện, thở dài, mỉm cười, cố gắng nói với giọng điệu không quá gay gắt: “Anh Chu, con gái anh còn nhỏ như vậy, nó đã không có mẹ, vất vả lắm mới tìm được ba, vậy mà anh định không nhận nó ư? Không ổn đâu.”
Mới vừa dứt lời, hiện trường bỗng im lặng.
Lúc này đang là giữa trưa, đang là giờ cao điểm dùng cơm, quán hoành thánh có rất nhiều người ra vào. Đôi khách Trình Phi và Chu Thanh Nam một nam một nữ, dung mạo tuấn tú, khí chất xuất chúng, vừa xuất hiện đã thu hút rất nhiều ánh nhìn xung quanh.
Lúc này lại xuất hiện thêm một cô bé xinh đẹp như búp bê, mọi người càng thêm tò mò, cảm thấy bát hoành thánh trong tay, chân gà hầm cũng không còn thơm nữa. Tất cả đều vểnh tai lên, lặng lẽ hóng chuyện.
Sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện từ Chu Tiểu Điệp, những người dân xung quanh không khỏi phẫn nộ, ánh mắt nhìn Chu Thanh Nam cũng thêm vài phần khinh bỉ.
Trông anh chàng đẹp trai thế kia, sao lại làm ra chuyện thất đức như vậy chứ!
Tuy nhiên, nhân vật nam chính duy nhất của sự kiện xã hội đang ở trung tâm của mọi ánh nhìn, đối mặt với vô số ánh mắt dò xét này lại tỏ ra hết sức bình tĩnh.
Tư thế ngồi của Chu Thanh Nam lười biếng, anh rủ mi, vẫn đang ăn từng cái từng cái hoành thánh trong bát của mình.
Trình Phi nắm lấy hai bàn tay nhỏ mũm mĩm của Chu Tiểu Điệp ngồi đối diện, vừa nhìn vị đại ca này ăn hoành thánh, vừa chờ anh trả lời.
Chờ khoảng mười mấy giây, cho đến khi lông mày Trình Phi càng nhíu chặt hơn, sắp mất kiên nhẫn thì cuối cùng vị đại ca đối diện cũng ăn xong quả trứng luộc cuối cùng. Anh đặt đũa xuống, rút khăn giấy trên bàn lau miệng.
“Ai nói tôi định không nhận con bé đấy.” Chu Thanh Nam nói, vo tròn tờ khăn giấy vừa lau miệng rồi tiện tay ném vào thùng rác, sau đó mới từ từ ngước mắt lên nhìn Trình Phi.
Thừa nhận rồi.
Xác suất thật của mối quan hệ cha con tăng lên 100%, chắc chắn rồi.
Trình Phi khựng lại.
Chu Tiểu Điệp nghe thấy lời nói của Chu Thanh Nam, khóe miệng lập tức nở một nụ cười, khuôn mặt tràn đầy niềm vui ngây thơ, vui mừng nói: “Thật sao ba, cuối cùng ba cũng chịu nhận con rồi! Thấy hai ba con mình đoàn tụ, mẹ ở trên trời có linh thiêng nhất định sẽ rất yên tâm!”
Chu Thanh Nam nhìn về phía cô bé trước mặt Trình Phi, ánh mắt lạnh lùng, u ám khó hiểu.
Chu Tiểu Điệp dường như bị ánh mắt của anh dọa sợ, thân hình nhỏ bé rùng mình một cái, quay người lại muốn nấp vào lòng Trình Phi, rụt rè nói: “Chị ơi, em sợ…”
“Đừng sợ.” Trình Phi che chở cho Chu Tiểu Điệp, đưa bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé, an ủi: “Dù sao em và ba em cũng là ba con ruột thịt, máu mủ tình thâm, anh ta sẽ không bỏ mặc em đâu.”
Chu Tiểu Điệp nghe vậy, ngước đôi mắt to đỏ hoe lên, sắp khóc: “Nhưng mà chị ơi, em cảm thấy ba rất ghét em. Lỡ như bây giờ ba đồng ý nhận em, sau này lại hối hận rồi đuổi em đi thì sao?”
Trình Phi liếc nhìn Chu Thanh Nam, suy nghĩ.
Đúng vậy. Tuy người đàn ông này đã đồng ý nhận lại con gái, nhưng ai biết được liệu anh có phải vì áp lực từ bên ngoài hay không? Nhỡ đâu về nhà rồi lại hối hận, đứa trẻ bơ vơ không nơi nương tựa ngay cả cửa đồn cảnh sát cũng chẳng tìm được.
Suy nghĩ một lúc, Trình Phi đứng dậy, cầm lấy cuốn sổ và cây bút dùng để gọi món trên bàn bên cạnh, xoèn xoẹt viết ra một dãy số điện thoại rồi xé ra đưa cho cô bé.
Chu Tiểu Điệp chớp mắt khó hiểu: “Đây là gì ạ?”
“Đây là số điện thoại của chị.” Trình Phi khẽ nói: “Sau khi em về nhà với ba, nếu gặp khó khăn gì thì hãy tìm cách liên lạc với chị. Biết chưa?”
Chu Tiểu Điệp vội vàng nhét tờ giấy có ghi số điện thoại vào túi nhỏ của mình, ngọt ngào nói: “Cảm ơn chị, chị thật tốt bụng.”
“Không có gì.” Trình Phi mỉm cười đáp.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe miệng Chu Thanh Nam nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến tận xương tủy. Một lát sau, sự kiên nhẫn cạn kiệt, anh không muốn lãng phí thời gian nữa, tiện tay đặt một tờ tiền lên bàn rồi đứng dậy, quay người bỏ đi.
Trình Phi ngẩn người, thấy anh sắp rời đi, buột miệng nói: “Này, lá bùa cầu tài của tôi...”
Anh liếc nhìn cô, ánh mắt khó hiểu: “Cô định đi theo tôi về thật à?”
“..” Trình Phi nghẹn lời, hai má nóng bừng vì xấu hổ, không nói gì nữa.
“Sớm muộn gì cũng trả cho cô thôi.” Chu Thanh Nam để lại một câu như vậy, xoay người sải bước rời đi.
Chu Tiểu Điệp thấy Chu Thanh Nam rời đi, vội vàng ôm búp bê Barbie nhảy chân sáo đuổi theo. Đuổi được vài bước thì dường như chợt nhớ ra gì đó, lại quay đầu, vẫy vẫy bàn tay nhỏ với Trình Phi, tươi cười chào tạm biệt: “Tạm biệt chị!”
Trình Phi cũng cười, vẫy tay với cô bé. Nhìn theo hai bóng lưng một lớn một nhỏ đi về phía trước, rẽ ngoặt, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt cô.
“...” Lúc này, Trình Phi mới từ từ hạ tay xuống.
Cô cúi đầu cầm đũa nhưng không còn ngon miệng như trước nữa, đảo hoành thánh qua lại, một miếng cũng không cho vào miệng.
Một cảm xúc kỳ lạ dâng lên trong lòng, cảm xúc ấy mơ hồ giống như sự hụt hẫng nhàn nhạt.
Không ngờ, vị đại ca xã hội kia trông còn trẻ mà con đã lớn đến vậy rồi...
Lúc này, ông chú mập chứng kiến toàn bộ sự việc cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Nhân lúc dọn bát đũa ở bàn bên cạnh, chú ấy liền đi tới, lầm bầm mắng: “Thật không ngờ tên nhóc đó lại là loại người này, con đã lớn vậy rồi mà còn ra ngoài ve vãn con gái nhà người ta, xì! Uổng cho cái mặt đẹp trai đó!”
Trình Phi đang ngẩn người, bị giọng nói oang oang của ông chú mập làm cho giật mình hoàn hồn lại.
Cô quay sang nhìn ông chú mập, mấp máy môi, nặn ra một nụ cười gượng gạo, giải thích: “Chú, chú thật sự hiểu lầm rồi, đó không phải là bạn trai cháu.”
“Đúng đúng đúng, không phải!” Ông chú mập gật đầu phụ họa, rồi lại thở dài, chuyển sang giọng điệu an ủi: “Cô gái, cháu còn trẻ lại xinh đẹp, sau này có người đàn ông đáng tin cậy nào mà chẳng tìm được chứ. Nghe lời chú, đừng buồn vì loại người chỉ được cái mã ngoài như vậy, không đáng đâu.”
Trình Phi nghe mà dở khóc dở cười, nói: “Cháu với anh ta chẳng có quan hệ gì cả, con anh ta bao nhiêu tuổi thì liên quan gì đến cháu chứ.”
“Đúng vậy, không liên quan gì đến chúng ta cả!” Ông chú mập cười, dọn xong khay thức ăn rồi lại tiếp tục bận rộn.
Trình Phi tiếp tục đảo hoành thánh của mình.
Kỳ lạ thật.
Chu Thanh Nam có con thì có con, cô cứ suy nghĩ lung tung làm gì chứ?
Trình Phi lắc đầu, gạt bỏ mọi suy nghĩ hỗn loạn, gắp một viên hoành thánh bỏ vào miệng. Không biết có phải để lâu quá không mà chẳng thấy mùi vị gì cả, chỉ nhai được vài cái rồi nuốt xuống bụng.
Nhanh gọn dứt khoát ăn xong hoành thánh, Trình Phi định tính tiền, ngẩng đầu lên mới thấy trên bàn có một tờ 100 tệ.
Cô toát mồ hôi hột, thầm nghĩ: Vị đại ca kia cũng thật kỳ lạ, miệng thì nói để cô mời, lúc đi lại để tiền lại, thật sự không biết hôm nay anh đến tìm cô làm gì nữa.
Do dự hồi lâu, cuối cùng Trình Phi đành phải cất tờ tiền đó đi rồi quét mã thanh toán. Đi được vài mét, mới nghe thấy ông chú mập phía sau gọi: “Cô gái ơi, ô của cháu!”
***
Giữa trưa, bên ngoài trời nắng chang chang, bầu trời trong xanh không một gợn mây nhưng trong bãi đậu xe ngầm lại tối đen như mực, tỏa ra hơi lạnh dường như có thể thấm vào tận xương tủy.
Chu Thanh Nam mở cửa xe, sau khi lên xe anh châm một điếu thuốc, khuôn mặt sau làn khói thuốc lạnh lùng khó đoán, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Ở khoang ghế sau, cô bé ôm búp bê Barbie ngoan ngoãn ngồi, không ngừng cười. Tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc bị gió thổi, có phần ồn ào và khoa trương.
Lát sau, Chu Thanh Nam rít một hơi thuốc, phủi tàn thuốc, không thèm nhìn ra phía sau, lạnh lùng nói: “Cười đủ chưa.”
“Ha ha ha…” Cô bé cười đến mức chảy cả nước mắt hệt như vừa nghe xong một câu chuyện cười cực kỳ hài hước. Cô bé giơ bàn tay nhỏ mũm mĩm lên lau nước mắt ở khóe mắt, sau đó nghiêng người nằm sấp lên lưng ghế lái, nói với giọng điệu ngây thơ trong trẻo, tràn đầy sự trẻ con: “Trước đây khi ông Mai sắp xếp việc này cho tôi, tôi còn không muốn nhận, còn không muốn đến Tân Cảng. Anh biết tại sao không?”
Chu Thanh Nam lạnh lùng phả ra một làn khói thuốc, không đáp lời.
“Bởi vì Tân Cảng do anh quản lý, mà người tôi ghét nhất lại chính là anh.” Cô bé vừa nói vừa dừng lại một chút, đột nhiên trong mắt lại lóe lên vài phần hưng phấn bệnh hoạn: “Nhưng tôi không ngờ, ngày đầu tiên đến đây đã phát hiện ra chuyện thú vị như vậy.”
Chu Thanh Nam tiếp tục hút thuốc, vẫn không có phản ứng gì.
“Chị Trình Phi trông thật xinh đẹp.” Cô bé nghiêng đầu, áp sát vào tai trái của Chu Thanh Nam từ phía sau, khen ngợi: “Anh Chu thật có mắt nhìn.”
Vừa dứt lời, cô bé bỗng kêu lên một tiếng đau đớn.
Chu Thanh Nam vô cảm đưa tay ra sau nắm lấy mái tóc xoăn đen của cô bé giật mạnh xuống, khiến đầu cô bé bị ép ngửa ra sau, cả cổ cong thành một đường cong dị dạng.
“Là người quen với nhau, tôi có lòng tốt cho cô vài lời khuyên.”
Chu Thanh Nam cong môi, giọng nói trầm thấp càng nhẹ hơn vài phần, nghe có vẻ ôn hòa lạ thường: “Ông Mai bảo cô làm gì thì cô cứ ngoan ngoãn làm theo. Chuyện không nên xen vào thì đừng có xem vào, người không nên động vào thì đừng động vào, như vậy cô mới sống được lâu hơn. Hiểu chưa?”
Chu Tiểu Điệp đau đến mức sắc mặt gần như trắng bệch. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, vẻ ngây thơ trong trẻo trong mắt cô bé đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự chế giễu và mỉa mai hoàn toàn không phù hợp với vẻ ngoài trẻ con.
“Anh Chu.”
Chu Tiểu Điệp nhịn đau, nhẹ nhàng nói: “Mặt nạ nhất định phải đeo cho kỹ. Đừng có để tiểu tiên nữ kia nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng âm u đáng sợ như vậy đấy nhé.”
••••••••
Lời tác giả:
Keng keng keng! Một trong những người quen cũ đã xuất hiện! Các bảo bối đã đọc “Hàn Nha” còn nhớ cô bé loli này không? Yên tâm! Đây là trợ thủ đắc lực rất quan trọng của chúng ta, không phải là kẻ phá hoại đâu! ——



