Chuyện lạ năm nào cũng có, nhưng năm nay thì rất nhiều.
Nghe Chu Thanh Nam nói xong, Trình Phi chớp chớp đôi mắt sáng long lanh, phản ứng đầu tiên là mình nghe nhầm.
“... Tìm tôi?” Cô giơ một ngón trỏ chỉ vào mình, giọng điệu có chút khó tin, hỏi lại đối phương để xác nhận.
Chu Thanh Nam rủ mắt nhìn cô, tay trái xoay viên ngọc bích, khẽ “ừm” một tiếng bằng giọng mũi.
Trình Phi thắc mắc: “Sao anh tìm được đến đây thế?”
Chu Thanh Nam thuận miệng nói: “Tôi muốn tìm một người, hình như không khó nhỉ.”
Trình Phi lập tức cảnh giác.
Tính kỹ lại, cô đã đắc tội với vị đại ca này hai lần liên tiếp. Lần đầu tiên là ở xưởng sửa chữa ô tô bỏ hoang, cô bắt anh làm người chịu thiệt. Lần thứ hai là tối qua, cô đi nhầm phòng, xem anh là đối tượng xem mắt, khuyên anh hoàn lương.
Giữa bọn họ, dùng một câu “tích oán đã lâu” để hình dung cũng không hề quá đáng một chút nào.
Vậy nên, với những tiền đề này, mục đích chuyến đi tìm cô lần này của anh đã quá rõ ràng.
Nghĩ vậy, trong lòng Trình Phi không khỏi cảm thấy run rẩy, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nói: “Anh Chu, tôi biết hai lần trước tôi đã đắc tội khá nặng khiến anh mất mặt trước cấp dưới, anh bất mãn và oán hận tôi, tôi đều hiểu.”
Lúc này, mặt Chu Thanh Nam chẳng có bất kỳ cảm xúc gì, mí mắt hơi rủ xuống, nhìn cô gái trước mặt từ trên xuống dưới.
Đầu tháng 5, cuối xuân đầu hè, ánh nắng lại đẹp như giữa hè. Từng tia nắng vàng mang theo hơi nóng như thiêu đốt, hôn lên khuôn mặt trắng nõn tươi tắn của cô.
Cô bẩm sinh có làn da màu ấm, trắng sứ điểm chút hồng nhạt đều màu mềm mại, nền da ôn hòa quyến rũ. Gương mặt cũng nổi bật, lông mày mảnh dài, đôi mắt hình quả hạnh, con ngươi đen láy sáng ngời, nhanh nhẹn hoạt bát như đang chứa đầy mưu tính.
Anh không nói gì, vẫn tựa vào cửa xe rồi nghiêng đầu nhìn xuống, thong thả xem cô diễn.
Lúc này, tim Trình Phi đập rất nhanh. Cô hoảng sợ, không dám nhìn mặt anh, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cổ áo hơi mở của anh.
— Vùng da nhỏ lộ ra dưới cổ áo của người này trắng quá rồi đấy nhé!
“Nhưng tôi cho rằng, đạo tặc cũng có quy tắc của mình. Thỉnh thoảng anh lại xuất hiện bất ngờ để dọa tôi, tra tấn tinh thần tôi như vậy, thật sự không ổn đâu.”
— Nhưng mà trắng thì trắng, nhìn đường nét cơ ngực săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi kia, chậc chậc, trông cũng khá hấp dẫn đấy.
“Tôi thấy anh cũng không thể chịu đựng nổi tôi nữa rồi. Vậy thì những khoản nợ này anh muốn tính như thế nào, cuối cùng chuyện này phải giải quyết ra sao, anh cho tôi một câu trả lời chắc chắn đi.”
— Với khí chất và áp lực của vị đại ca này, cứ dăm bữa nửa ngày lại chạy đến trước mặt cô lượn lờ, hỏi xem ai mà chịu nổi? Kết thúc đi, muốn tiền hay muốn mạng thì cứ nói rõ một lần!
Trình Phi lấy hết can đảm, tim đập chân run, nói xong liền nín thở, chờ đợi vị đại ca phía đối diện trả lời. Tuy nhiên, đợi mãi mà không thấy phản ứng, đợi tiếp vẫn không thấy phản ứng.
Trình Phi nghi ngờ, không khỏi ngẩng đầu liếc nhìn người đàn ông cao lớn phía đối diện.
Chỉ thấy Chu Thanh Nam vẫn giữ vẻ lười biếng lạnh nhạt đó, tựa vào cửa xe nhìn chằm chằm cô, mày rậm mắt sáng, ánh mắt đùa cợt.
Trạng thái này nào giống đến tìm kẻ thù, anh xoay xoay viên ngọc, trông giống một ông lão đi dạo cho tiêu cơm vậy.
Trình Phi không khỏi im lặng, nhíu mày, thầm thì: “Anh cứ nhìn tôi mãi làm gì?”
Nói gì đó đi chứ!
Lúc này, viên ngọc bích trên tay vị đại ca phía đối diện đột nhiên dừng lại. Anh nhìn cô rồi nhướng mày, cuối cùng cũng lên tiếng đáp lại.
Chu Thanh Nam hỏi: “ Cô ăn cơm trưa chưa?”
“Chưa ăn.” Trình Phi lắc đầu.
Khí chất người này lạnh lùng uy nghiêm, cộng thêm giọng điệu và thái độ hỏi chuyện quá tự nhiên khiến Trình Phi thành thật trả lời theo phản xạ: “Định đi ăn hoành thánh trộn, kết quả gặp phải anh giữa đường.”
“Vừa hay, tôi cũng chưa ăn.” Chu Thanh Nam nói.
Trình Phi nghe xong, ngẩn người: “Hở?”
“Cô hỏi tôi muốn tính khoản nợ này như thế nào mà đúng không?” Giọng Chu Thanh Nam lơ đãng và tùy ý: “Mời tôi một bữa cơm trước, chuyện khác tính sau.”
Trình Phi: “?”
Biểu cảm trên mặt Trình Phi bỗng trở nên khó tả. Thật lòng mà nói, cô không ngây thơ đến mức tin rằng vị đại ca này hùng hổ đến dưới lầu đài truyền hình của họ chỉ để lừa cô một bữa cơm.
Nhất định có điều đáng ngờ.
Nhưng lúc này Trình Phi không kịp suy nghĩ kỹ. Đại ca này lên tiếng đưa ra giải pháp tạm thời, cô vốn đã đuối lý trước, cũng không thể im lặng mà bỏ mặc người ta ở đây được.
Ngoài đồng ý ra, hình như cũng chẳng còn cách nào khác.
“Được rồi.” Bất đắc dĩ, Trình Phi đành phải đồng ý.
Cô nhìn quanh quất bốn phía, có lẽ là do mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, ánh nắng xán lạn ban cho cô can đảm để sẵn sàng đấu tranh với thế lực đen tối. Cô nói tiếp: “Tuy nhiên, hình như gần đây không có nhà hàng cao cấp nào, tôi chỉ có thể đưa anh đến…”
“Chẳng phải cô muốn ăn hoành thánh trộn à?” Chu Thanh Nam ngắt lời cô.
Ánh mắt Trình Phi hơi lóe lên, trong mắt hiện lên sự thắc mắc, chưa kịp hiểu anh nói vậy là có ý gì.
Chu Thanh Nam: “Cứ đến đó đi.”
***
Quán hoành thánh trộn mà Trình Phi muốn ăn cách đài truyền hình Tân Cảng không xa, chỉ cách một con phố.
Xét thấy việc đậu xe gần quán hoành thánh bất tiện, Trình Phi cùng Chu Thanh Nam đỗ xe vào bãi đậu xe ngầm đối diện đài truyền hình trước, chuẩn bị đi bộ qua đó với anh.
Lùi xe vào chỗ, tắt đèn xe.
Trình Phi xuống xe trước, đi xa vài bước rồi quay đầu lại nhìn, vừa hay thấy cửa xe ở ghế lái được đẩy ra từ bên trong. Chân trái dài và thẳng được bọc trong quần tây đen bước xuống trước, vừa thon thả vừa mạnh mẽ, đẹp như thân cây bạch dương.
Trình Phi nhìn chân của Chu Thanh Nam, không khỏi cảm thán một chút.
Nhìn khuôn mặt này, nhìn đôi chân này, lại nhìn khí chất vừa chính vừa tà, lười biếng lại bất cần đời này đi, từ sợi tóc đến ngón chân đều tràn đầy sức hấp dẫn chết người. Đúng là một anh chàng đẹp trai.
Đáng tiếc.
Trình Phi thầm lắc đầu như bà cụ non, sau đó dời ánh nhìn lén lút đó ra chỗ khác, tỏ vẻ không quan tâm, im lặng là vàng.
Thế nhưng đúng lúc này, một bàn tay lại đột nhiên lọt vào tầm mắt của cô.
Cổ tay áo được xắn lên để lộ cánh tay gầy gò nhưng mạnh mẽ. Lòng bàn tay to lớn, các ngón tay rõ ràng, móng tay của mỗi ngón đều được cắt tỉa rất gọn gàng, nó đưa tới một chiếc ô che nắng màu đen…
Hửm?
Ô che nắng?
Trình Phi ngẩn người, ngẩng phắt đầu lên, nhìn Chu Thanh Nam đầy vẻ cảnh giác khó hiểu: Vị đại ca này giở trò gì đây?
Chu Thanh Nam cụp mắt nhìn cô: “Cho cô mượn đấy.”
Trình Phi: “?”
Vẻ mặt của Chu Thanh Nam khá bình thản, nói: “Dự báo thời tiết nói từ 12 đến 15 giờ hôm nay cường độ tia cực tím là 8, khuyến cáo nên đội mũ che nắng và dùng ô, thực hiện các biện pháp bảo vệ.”
Hôm nay cường độ tia cực tím cao vậy sao, thảo nào vừa đi một đoạn ngắn đã bị nắng chiếu đến choáng váng đầu óc làm cho buồn ngủ…
Nhìn chiếc ô được đưa tới, Trình Phi chớp chớp mắt, trong lòng dâng lên một chút cảm xúc kỳ lạ. Do dự nửa giây, cuối cùng vẫn giữ vững tâm lý “Dù sao cũng phải mời anh ta ăn hoành thánh, chỉ là một cái ô thôi, không mượn thì phí” mà nhận lấy chiếc ô.
Sau khi nhận lấy, hai má Trình Phi bỗng nhiên hơi nóng lên, hắng giọng, thốt nhanh ra vài chữ: “Cảm ơn anh.”
Chu Thanh Nam không nói gì nữa, xoay người sải bước dài, đi thẳng về phía lối ra.
Trình Phi bước nhanh theo sau.
Nhiệt độ trong bãi đậu xe ngầm vẫn ổn, mát mẻ, nhưng vừa lên thang máy đến mặt đất, làn sóng nhiệt lập tức ập đến. Trình Phi nóng đến nỗi đưa tay quạt gió, sắp ra ngoài trời, cô vội vàng mở ô che nắng trong tay giơ lên trên đầu, che đi ánh nắng gay gắt.
Ô che nắng không to không nhỏ, bóng râm của ô tạo thành một hình tròn mũm mĩm, che chở thân hình mảnh mai của Trình Phi, ngăn chặn sự xâm nhập của ánh nắng mặt trời.
Cô cầm ô chạy theo Chu Thanh Nam, đi bên cạnh anh.
Vừa đi, vừa không tự chủ được mà lặng lẽ nghiêng đầu, lén nhìn sang bên cạnh.
Trong tầm mắt, người đàn ông đút hai tay vô túi quần, mắt nhìn thẳng về phía trước, bước từng bước. Ánh nắng chiếu xuống phác họa rõ xương trán đầy đặn và sống mũi cao thẳng, đường nét xương hàm góc cạnh rõ ràng, đẹp trai một cách cứng rắn và ngạo nghễ.
Người này trông rất đẹp.
Chỉ là đôi mắt lạnh nhạt lười biếng kia lại lộ ra chút mất kiên nhẫn, một vẻ chán đời kiểu “biết điều thì cút xa ra”, khiến người ta nhìn một cái đã thầm chùn bước, không dám trêu chọc.
“...” Trình Phi yên lặng, nhìn thoáng qua gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, lại nhìn tán ô trên đỉnh đầu, năm ngón tay trắng nõn của cô nắm chặt cán ô, trong lòng không khỏi rối rắm.
Nắng nóng như thiêu đốt, không chia một nửa tán ô cho anh dường như không ổn lắm.
Hơn nữa, cái ô này vốn dĩ thuộc về anh.
Nhưng mà…
Diện tích của ô chỉ có bấy nhiêu, cộng thêm vị đại ca này nhìn sơ qua cũng phải gần 1 mét 9, cô phải làm sao mới có thể lặng lẽ chia một nửa ô cho anh đây...
Bên này.
Trông Chu Thanh Nam có vẻ như tỏa ra hơi lạnh, xa cách ngàn dặm, thực ra anh chỉ đang suy nghĩ.
Tối qua, anh vừa về đến đường Doãn Hoa thì nhận được một cuộc gọi mạng đến từ Vân Thành.
Đối phương nói ngắn gọn, tổng thời gian cuộc gọi chưa đến 90 giây, tổng cộng có ba việc.
Đầu tiên là hỏi thăm công việc làm ăn bên Philippines như thường lệ, sau đó nói cấp trên lại giao nhiệm vụ mới. Gần đây lắm tin đồn, phương án thực hiện cụ thể phải hết sức chi tiết và thận trọng.
Còn việc thứ ba...
Bất chợt, dòng suy nghĩ trong đầu anh bị cắt ngang.
Chu Thanh Nam hơi ngưng lại, cảm nhận được một lực kéo yếu ớt từ tay áo bên phải, thăm dò hệt như móng vuốt mèo con cào nhẹ hai cái.
Anh quay đầu, nheo mắt vì ánh nắng chói chang.
Trong tầm mắt thấp thoáng hiện ra bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của một cô gái. Cổ tay cô mảnh khảnh, trông rất mỏng manh, mạch máu màu xanh nhạt uốn lượn trong suốt, bên trên đeo một sợi dây cầu phúc màu đỏ.
Nhìn xuống dưới, mấy đầu ngón tay thon dài như măng non vừa bóc vỏ cuộn nhẹ lại, nhẹ nhàng nắm lấy tay áo màu đen của anh.
“...”
Ngón trỏ bỗng dâng lên một cơn ngứa ngáy đến tận xương.
Mí mắt Chu Thanh Nam giật giật, nhìn về phía cô.
“Tôi thấy nắng quá nên muốn chia cho anh một nửa ô, nhưng anh cao quá, tôi cứ phải kiễng chân đi mỏi lắm.” Cô gái ngẩng gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lên nhìn anh, đôi mắt đen trắng long lanh như sao, nụ cười gượng gạo có chút cứng nhắc, cẩn thận đề nghị: “Hay là anh cầm ô nhé?”
••••••••
Lời tác giả:
Đại ca: Cục cưng yêu tôi quá đi, không kìm được mà động tay động chân với tôi rồi, hi hi.
Phi Phi: ?



