Cũng thật trùng hợp, hai phòng riêng “Đông Lâm” và “Hạc Lâm” đều nằm trên tầng 7 của nhà hàng Cẩm Thái, chỉ cách nhau vài chục mét.
Sau khi ra khỏi Hạc Lâm, Trình Phi tiện tay túm lấy một nhân viên phục vụ hỏi đường. Cuối cùng, dưới sự chỉ dẫn của đối phương, cô đã đến được đích đến chính xác của chuyến xem mắt lần này.
Gõ cửa đi vào, ngồi xuống, bắt đầu xem mắt chính thức.
“Chào cô Trình.” Anh chàng xem mắt thật sự ôn hòa nho nhã: “Nghe dì Trương nói cô làm việc ở đài truyền hình, chắc hẳn rất bận rộn, hy vọng bữa cơm hôm nay sẽ không làm lỡ mất quá nhiều thời gian của cô.”
“Bình thường đúng là tôi khá bận...” Dù sao cũng để đối phương đợi gần nửa tiếng, trong lòng Trình Phi có chút áy náy.
Cô không nhắc đến chuyện mình đi nhầm phòng, chỉ nở nụ cười xin lỗi, nói: “Xin lỗi, hôm nay đã để anh đợi lâu rồi.”
“Không sao.”
Thời trẻ, dì Trương và mẹ của Trình Phi đều làm việc tại nhà máy cán mì Tân Cảng, là bạn tốt nhiều năm, đương nhiên sẽ không tùy tiện giới thiệu cho Trình Phi mấy người không ra gì.
Sau một hồi trò chuyện ngắn gọn, Trình Phi được biết anh chàng xem mắt thật sự hôm nay họ Ngô, tên Ngô Húc, điều kiện gia đình cũng không khác gì so với những gì dì Trương nói. Ngoại hình cũng khá ổn, cao gầy, ăn mặc chỉnh tề, thuộc kiểu đẹp trai thanh tú, hiện đang làm việc tại công ty vận tải của gia đình.
Đánh giá khách quan, ngoại hình của Ngô Húc đạt yêu cầu, gia cảnh tốt, tình hình tổng thể rất ổn, thuộc kiểu rất được ưa chuộng trên thị trường xem mắt.
Có thể thấy, Ngô Húc có thiện cảm với Trình Phi, trong suốt quá trình dùng bữa, câu chuyện của anh ấy luôn xoay quanh Trình Phi. Lúc thì hỏi cô có sở thích gì, lúc lại hỏi tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô cụ thể ra sao.
Tiếc là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Trình Phi không có cảm tình với anh chàng xem mắt thật sự này, hứng thú đối với Ngô Húc còn không bằng món lòng bò xào tương trên bàn. Ăn xong một bữa, cô thậm chí còn không nảy ra ý định chủ động thêm WeChat của đối phương.
Hơn 8 giờ tối, buổi xem mắt này đi đến hồi kết.
Ngô Húc đứng dậy đi ra khỏi phòng, tìm nhân viên phục vụ để thanh toán.
Trình Phi ăn no rồi, lấy khăn ướt lau miệng rồi cầm điện thoại lên xem giờ. Vừa bật sáng màn hình, đúng lúc nhận được tin nhắn WeChat của cô bạn thân Ôn Thư Duy.
Bạn học Tiểu Ôn nhất định sẽ giàu to: [Vừa quay xong video kỳ này, mệt chết tớ rồi.]
Bạn học Ôn nhất định sẽ giàu to: [Không phải cậu nói phải hẹn ăn cơm với đối tượng xem mắt sao? Thế nào rồi? Ổn không?]
Trình Phi mím môi nhướng mày, tiện tay trả lời: [Làm bạn thì vẫn được.]
Bạn học Ôn nhất định sẽ giàu to: [Kỳ quặc à?]
Trình Phi: [Không phải, vấn đề nằm ở chỗ tớ.]
Trình Phi: [Anh chàng đó cũng tốt, chỉ là không có cảm giác.]
Ôn Thư Duy và Trình Phi là bạn thân, rất hiểu tính cách của nhau. Thấy Trình Phi trả lời như vậy, Ôn Thư Duy cũng không hỏi nhiều, chỉ trả lời cô một câu “Okee”.
Đúng lúc này, Ngô Húc thanh toán xong quay lại.
Anh ấy có vẻ hơi căng thẳng, hai bàn tay trắng trẻo thon dài xoa xoa vào nhau, sau đó mới ho khan một tiếng, lấy hết can đảm đề nghị: “Cô Trình, không biết lát nữa cô có sắp xếp gì khác không? Gần đây phim mới chiếu rạp khá nhiều, hay là chúng ta cùng đi xem phim nhé?”
“Xem phim thì thôi vậy.” Trình Phi lịch sự từ chối, nói thật: “Tối qua tôi tăng ca muộn quá, chưa được nghỉ ngơi nên muốn về nhà ngủ sớm. Xin lỗi anh Ngô nhé.”
Ngô Húc nghe xong, rõ ràng nét mặt có chút thất vọng, nhưng điều chỉnh lại rất nhanh, cười đáp: “Ồ, vậy à, không sao, vậy để lần sau nhé. Tôi đưa cô về nhà nghỉ ngơi cho tốt.”
Trình Phi: “Anh không cần tiễn tôi đâu. Chỗ này cách nhà tôi cũng không xa, tôi đi tàu điện ngầm hoặc bắt xe đều rất tiện.”
Ngô Húc lại bị từ chối, ngẩn người ra một chút nhưng vẫn không cam lòng: “Trời tối thế này, một cô gái như cô đi một mình, lỡ gặp nguy hiểm thì sao? Vẫn nên để tôi lái xe đưa cô về thì hơn.”
“Bây giờ mới hơn 8 giờ, chắc sẽ không có nguy hiểm gì đâu.” Tuy Trình Phi nở nụ cười nhưng thái độ từ chối lại rất kiên quyết: “Không làm phiền anh nữa.”
Ngô Húc không còn cách nào khác, chỉ đành thất vọng gật đầu: “Được rồi.”
Từ chối Ngô Húc xong, ánh mắt Trình Phi dời đi. Cô nhớ ra điều gì đó nên lại cúi đầu mở ứng dụng thanh toán trên điện thoại rồi nói với Ngô Húc: “À đúng rồi, anh Ngô, bữa cơm tối nay hết bao nhiêu tiền? Tôi chuyển cho anh một nửa nhé.”
Nghe Trình Phi nói xong, Ngô Húc đờ người ra, ngay sau đó anh ấy hơi dở khóc dở cười: “Một người đàn ông như tôi ăn cơm với cô còn phải chia đôi tiền, vậy chẳng phải trở thành trò cười sao.” Anh ấy xua xua tay: “Không cần đâu.”
Trình Phi còn đòi trả, nhưng không chịu nổi anh chàng xem mắt cứ khước từ hết lần này đến lần khác, cuối cùng chỉ đành bỏ cuộc.
Trình Phi nói: “Vậy hôm nay cảm ơn anh nhé, tạm biệt.”
Nói xong, cô đứng dậy, rời khỏi phòng riêng Đông Lâm mà không quay đầu lại.
***
Một buổi tối gặp liền “hai” đối tượng xem mắt, Trình Phi có chút mệt mỏi, chỉ muốn nhanh chóng về nhà lăn ra ngủ bù. Tuy nhiên, vừa đi đến sảnh thang máy, cơn tức bụng đột nhiên truyền đến từ vùng bụng dưới.
Tất cả là tại bát canh sen lúc nãy quá ngon, cô uống liền ba bát, lúc này bàng quang đã báo động.
Trình Phi đành phải đi tìm nhà vệ sinh trước.
Mỗi tầng của nhà hàng Cẩm Thái đều có nhà vệ sinh, vị trí ở cuối hành lang, bên cạnh chính là cầu thang bộ thoát hiểm.
Không lâu sau, Trình Phi đi vệ sinh xong bước ra ngoài.
Cô dùng máy sấy khô tay, theo thói quen chỉnh lại tóc trước gương, sau đó chuẩn bị quay lại đường cũ, trở về sảnh thang máy để đi thang máy.
Ai ngờ vừa đi được vài bước, bên tai lại bất chợt vang lên giọng nam.
“Xem mắt thế nào rồi.” Âm sắc trầm thấp trong trẻo, mỗi âm tiết đều lơ đãng, lười biếng bay vào tai cô.
Trình Phi hoàn toàn không hề chuẩn bị tâm lý nên bị dọa giật mình, vội vàng quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ở phía cầu thang bộ thoát hiểm, cửa chống cháy hé mở, ánh sáng lờ mờ.
Một bóng người cao lớn dựa tường đứng, tay trái xoay viên ngọc bích, tay phải kẹp điếu thuốc, điểm sáng đỏ rực lúc ẩn lúc hiện, đường nét gương mặt đều chìm trong làn khói trắng tỏa ra từ khóe môi, cực kỳ mờ ảo.
Nhưng Trình Phi đã biết đối phương là ai.
“Anh Chu?”
Vì quá kinh ngạc, Trình Phi không khống chế được giọng điệu của mình, sự kinh ngạc đã lộ ra ngoài mặt, buột miệng nói: “Tối om thế này, anh ở đây làm gì vậy?”
Giả thần giả quỷ dọa người sao?
Chu Thanh Nam kẹp điếu thuốc trên đầu ngón tay, nghiêng đầu nhìn cô, trả lời: “Đợi người.”
Trình Phi nghe vậy, đột nhiên ngẩn người.
Đợi người? Chẳng lẽ là đang đợi cô ư?
Có ý gì, ly trà sữa lúc nãy vẫn chưa làm vị đại ca này nguôi giận nên anh ở đây chặn cô lại, chuẩn bị cho cô một trận đòn để xả cơn tức sao?
Nghĩ đến đây, Trình Phi bỗng thấy căng thẳng, trừng mắt nhìn anh, lắp bắp nói: “Tôi nói trước với anh, đây là nhà hàng hạng sang, là nơi công cộng, cả tòa nhà có hàng trăm camera giám sát. Trước khi anh làm bất cứ việc gì, tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ.”
Chu Thanh Nam nhướng mày: “Uy hiếp tôi à?”
“… Không phải.” Trình Phi bị nghẹn lời, rất biết điều mà lắc đầu, phủ nhận.
Biểu cảm của cô gái này phong phú, đôi khi lại có nét hài hước.
Chu Thanh Nam nhìn Trình Phi một giây, trong mắt thoáng qua chút ý cười rất nhẹ rồi cúi đầu phủi tàn thuốc vào thùng rác bên cạnh, mở miệng lần nữa, nói: “Vừa rồi tôi đã gặp đối tượng xem mắt của cô.”
Trình Phi: ?
“Trông cũng được, nhưng khí chất chẳng ra sao cả.”
Trình Phi: ???
Trình Phi nhíu mày, không nhịn được hỏi: “Sao anh biết đối tượng xem mắt của tôi trông như thế nào?”
Chu Thanh Nam mặt không cảm xúc, nói: “Cô vừa đi khỏi Đông Lâm, anh ta cũng theo ra sau.”
Đầu óc Trình Phi hơi rối loạn, cũng nhíu chặt mày hơn, lẩm bẩm: “Tôi có nói với anh phòng xem mắt của tôi tên là Đông Lâm à?”
“Không hề.”
Chu Thanh Nam rít một hơi thuốc, chậm rãi nói: “Phòng có bộ điểu trong nhà hàng này tổng cộng chỉ có hai, ngoài Hạc Lâm, đương nhiên là Đông Lâm rồi.”
… Được rồi.
Không ngờ vị đại ca xã hội này cũng có chút văn hóa, khác hẳn với ấn tượng của Trình Phi về nhóm côn đồ chỉ biết đánh đấm, không biết chữ. Vậy mà lại biết chữ “Đông”, thật đáng nể.
Nhưng mà…
Xin hỏi đại ca này, anh rảnh rỗi sinh nông nổi à, vậy mà lại chạy đến trước mặt cô để soi mói anh chàng xem mắt thật sự của cô? Ngô Húc người ta chọc anh hay đắc tội anh chỗ nào?
Trình Phi có chút bất bình thay cho Ngô Húc, không nhịn được, nói: “Anh đừng nói đối tượng xem mắt của tôi như vậy, người ta là người tốt.” Nói xong, cô hơi ngừng lại, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hơn nữa, khí chất của người ta không ra sao thì cũng đáng tin cậy, có công việc đàng hoàng, sao anh không nghĩ coi mình đang làm nghề gì đi.”
Âm lượng những lời sau đó của Trình Phi quá nhỏ, như tiếng muỗi vo ve. Chu Thanh Nam nghe xong, động tác xoay viên ngọc bỗng chậm lại, nheo mắt: “Cô nói gì?”
“Không có gì, không có gì.”
Trình Phi cười gượng hai tiếng rồi xua tay, nhanh chóng đổi giọng: “Tôi nói giờ cũng không còn sớm nữa, anh Chu là người bận rộn, ngày nào cũng trăm công nghìn việc, thật sự không cần thiết phải chặn đường tôi ở đây đâu. Anh mau về nghỉ ngơi đi, tôi thật sự không đáng để anh lãng phí thời gian.”
Cô vừa dứt lời, xung quanh bỗng im lặng.
Chu Thanh Nam nhìn chằm chằm Trình Phi bằng đôi mắt đào hoa màu nâu nhạt, ánh mắt ung dung chứa đựng vài phần thích thú, không biết đang nghĩ gì.
Đúng lúc Trình Phi đợi mãi không thấy đối phương đáp lại, có chút mất kiên nhẫn thì một loạt tiếng bước chân vững vàng lại truyền đến từ hướng nhà vệ sinh.
Cô sững người, theo phản xạ quay đầu lại.
Thấy người đến thân hình cao lớn, mặt lạnh như tiền, chính là anh chàng mặt sẹo hung dữ lại lạnh lùng kia.
Trình Phi: “...”
Cái gì gọi là tự mình đa tình? Cái gì gọi là tự ảo tưởng? Cái gì gọi là kẻ tiểu nhân lại chính là tôi? Chính là thế này đây.
Hóa ra, người ta hoàn toàn không đứng đây để đợi cô!
Trình Phi cứng đờ người, ngón chân gần như bấu chặt xuống đất, giơ tay che mặt, không nói nên lời.
Cách đó vài mét.
Lục Nham vừa đi vệ sinh xong đang cúi đầu trả lời tin nhắn, trả lời xong, cất điện thoại ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cô gái xinh đẹp đứng trước mặt ông chủ của mình.
Chỉ thấy ông chủ của hắn cụp mắt nhìn chằm chằm cô gái, dường như nhìn đến nỗi cô gái đó xấu hổ, hai tay che mặt, đầu gần như vùi vào ngực.
Cảnh tượng vô cùng mờ ám.
Lục Nham nheo mắt, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong đầu hắn đã hiện lên mấy chữ to đùng: Hiện trường tỏ tình.
Chuyện gì vậy?
Đại ca nhà hắn thất bại trong buổi xem mắt, nổi giận đùng đùng, định cưỡng ép cô gái nhỏ sao?
Lúc này, đầu óc Lục Nham toàn là những tình tiết cướp đoạt, cưỡng ép trong mấy bộ tiểu thuyết diễm tình cũ rích kiểu như “Ông trùm xã hội đen yêu tôi”.
Ngay sau đó, Lục Nham thận trọng bước tới, dè dặt chào Chu Thanh Nam một tiếng: “Ông chủ.”
Ánh mắt Chu Thanh Nam vẫn dán chặt vào cô gái trước mặt, vẻ mặt khó hiểu.
Anh cứ yên lặng và lơ đãng nhìn cô, nhìn chằm chằm một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi bước tới.
Từ đầu đến cuối, Trình Phi đều không dám ngẩng đầu lên, cúi đầu nhường đường.
Đối phương liền nghiêng người lách qua cô, rời đi.
Mãi đến khi cảm thấy ánh mắt trên đỉnh đầu hoàn toàn biến mất, Trình Phi mới thở phào nhẹ nhõm, cô như được đại xá, thả lỏng người.
Cô quay đầu ngước mắt nhìn theo bóng lưng Chu Thanh Nam, vẫn còn chút sợ hãi.
Lục Nham phía sau bước theo, khi đi ngang qua Trình Phi, hắn liếc nhìn cô rồi lạnh lùng nói vài ra chữ: “Không có mắt nhìn.”
Trình Phi: ?
Trình Phi không hiểu gì cả, cuối cùng chỉ có thể đưa tay gãi đầu, ngơ ngác nhìn hai người rời đi.
***
Màn đêm buông xuống, ánh đèn lấp lánh chiếu sáng toàn bộ Tân Cảng.
Chiếc xe việt dã màu đen lao nhanh trên đường.
Trong buồng lái, Lục Nham im lặng lái xe.
Chu Thanh Nam ngồi ở ghế sau với vẻ mặt lạnh lùng, đôi chân dài tùy ý bắt chéo, cúi đầu, đang nghịch món đồ nhỏ trong lòng bàn tay.
Món đồ này rất nhỏ, hình dạng thẻ tam giác, nền màu vàng tươi viết một số chữ Phạn và chữ Hán, trông giống như một lá bùa hộ mệnh.
Lục Nham liếc mắt, nhìn thấy thứ trong tay Chu Thanh Nam, không khỏi có chút ngạc nhiên. Hắn nghĩ thầm, vừa rồi không phải ông chủ cố ý đợi ở đó để trả lại đồ cho cô gái sao? Cả buổi trời rồi mà lá bùa hộ mệnh này vẫn còn trong tay ông chủ.
Lục Nham âm thầm suy nghĩ, nói: “Ông chủ, vừa nhìn là biết cô gái đó là con nhà lành, không ưa người như chúng ta cũng là chuyện bình thường. Anh nghĩ thoáng một chút. Hồng nhan tri kỷ ở khắp nơi mà.”
Một lát sau, Chu Thanh Nam cất lá bùa hộ mệnh đi, nhắm mắt xoa xoa mi tâm: “Lục Nham.”
“Vâng?”
“Bớt đọc tiểu thuyết tình cảm vớ vẩn đi.” Chu Thanh Nam nói: “Hôm nay tâm trạng tôi không tốt, cẩn thận kẻo ăn đòn đấy.”
Lục Nham: “... Ồ.”
Lời tác giả:
Đại ca: Anh trai xem mắt, xem tôi ở phía sau âm thầm nguyền rủa anh thế nào!



