Nhìn tin nhắn mới nhất của mẹ yêu gửi đến, hai hàng lông mày thanh tú của Trình Phi bỗng nhíu chặt lại.
Cô cũng chẳng buồn trả lời, run rẩy tay chân, mở đoạn chat với dì Trương ra.
Nhìn kỹ một cái, tim cô liền lạnh toát.
Quả nhiên, trong thông tin đặt phòng mà dì Trương gửi đến, tên phòng không phải là Hạc Lâm, mà là “Đông Lâm”...
Ầm ầm!
Một tia sét đánh thẳng vào đỉnh đầu Trình Phi, khiến cô cháy đen cả trong lẫn ngoài, suýt chút nữa thì hóa đá vỡ vụn.
Hạc Lâm.
Đông Lâm.
Ông trời ơi, ông đang đùa với con sao, tại sao hai chữ Hán này lại giống nhau đến vậy!
Bỗng dưng gây ra một sự hiểu lầm lớn như vậy, lúc này Trình Phi cầm điện thoại nhìn chằm chằm vào màn hình, chỉ muốn biểu diễn một màn chết ngay tại chỗ cho vị đại ca ở phía đối diện xem.
Thử nghĩ xem, anh là một đại ca xã hội đen hô mưa gọi gió, hiếm khi có một buổi tối không cần đánh đấm chém giết thu tiền bảo kê, anh dẫn đám đàn em đến nhà hàng sang trọng ăn uống giải trí, vừa ôn lại những năm tháng oanh liệt, vừa hướng tới tương lai tươi đẹp.
Kết quả là giữa đường lại xuất hiện một kẻ ngốc nghếch, không chỉ phá hỏng buổi họp mặt nhỏ mà anh đã dày công chuẩn bị mà còn lải nhải trước mặt anh, vừa mỉa mai anh giả mạo lý lịch cá nhân, vừa khuyên anh hoàn lương.
“...” Trình Phi cắn môi, tâm trạng đối với vị đại ca xã hội đen này lại một lần nữa thay đổi, từ tiếc nuối phẫn nộ ban đầu chuyển sang xấu hổ áy náy, kèm theo một chút kính nể.
Quả nhiên người có thể làm đại ca đều không phải người thường.
Cô cứ thế há miệng nói nhảm, vị đại ca này chỉ ung dung ăn cơm.
Tâm trạng ổn định này, dáng vẻ ung dung này, lòng dạ thanh thản xem trò vui khỉ làm xiếc này, hỏi khắp thiên hạ còn ai nữa?
Hay nói cách khác, bề ngoài vị đại ca này có vẻ không có phản ứng gì, thực chất đang ấp ủ một chiêu trò tàn độc nào đó để xử lý cô?
“...” Trình Phi càng nghĩ càng sợ, run lẩy bẩy.
Trình Phi lại nhìn sang Chu Thanh Nam đối diện mình.
Vẫn là dáng vẻ như cũ, thân hình cao lớn tùy ý tựa vào lưng ghế, mí mắt hơi rủ xuống như cười như không, đang nhìn chằm chằm vào “đối tượng xem mắt” của mình dường như rất hứng thú.
Cô gái có gương mặt tinh xảo. Đồng tử đen chiếm diện tích rất lớn trong mắt, trông vừa linh động vừa ngây thơ, giống như một con cáo con chưa trải sự đời.
Từ những biểu hiện của cô trong tình huống nguy hiểm tối qua, đầu óc cô khá nhanh nhạy, thậm chí còn có chút lanh lợi.
Chỉ là trên mặt không giấu được suy nghĩ.
Ví dụ như lúc này, cô cầm điện thoại, vẻ mặt nhíu mày cắn môi đầy áy náy. Chu Thanh Nam chỉ cần nhìn cô một cái, thậm chí không cần suy nghĩ cũng biết đã xảy ra chuyện gì.
Chu Thanh Nam cứ thế nhìn Trình Phi, một lát sau, anh thản nhiên chỉnh lại tư thế ngồi, dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào tách trà bên cạnh, lúc có lúc không.
Móng tay được cắt tỉa gọn gàng chạm vào lớp sứ xương cao cấp, trong không khí phòng riêng vang lên tiếng “tách tách” nhẹ nhàng, thanh thoát.
Âm thanh đó quá tùy ý, không có quy luật nào cả, nghe vào tai Trình Phi chẳng khác nào tiếng chuông gọi hồn của Diêm Vương.
Không được, không thể tiếp tục kéo dài như vậy nữa.
Không phải chỉ là vào nhầm phòng, xem mắt nhầm người thôi sao? Không phải chỉ xấu hổ thật nhiều thôi sao? Xung quanh toàn là camera giám sát, cô không tin anh có thể xẻ thịt cô ra trước mặt bàn dân thiên hạ!
Sau khi xây dựng lớp phòng ngự tâm lý kiên cố cho mình, Trình Phi bỗng chốc phấn chấn tinh thần, cảm thấy mình lại ổn rồi.
Cô ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện, bình tĩnh khác thường nói: “Tôi nhầm phòng.”
Sắc mặt của Chu Thanh Nam lạnh tanh, đang nhìn chằm chằm vào đôi môi trắng bệch vì bị cắn của cô. Nghe thấy câu này, động tác gõ tách trà của anh đột ngột dừng lại, hơi nâng mí mắt, ánh mắt từ đôi môi xinh đẹp kia lướt lên trên, nhìn vào mắt cô.
“Ừ.” Chu Thanh Nam gật đầu, giọng điệu vẫn đều đều: “Nhìn ra rồi.”
Hình như, lúc nào trạng thái của vị đại ca này cũng hơi mơ hồ.
Rõ ràng là một nhân vật hô mưa gọi gió, chấn động giang hồ, nhưng anh lại thường xuyên mang vẻ uể oải, thờ ơ với mọi việc, trông khá là phật hệ.
Nếu không phải tối qua Trình Phi đã chứng kiến đủ loại tình huống, cô tuyệt đối sẽ không liên tưởng anh với bất kỳ từ ngữ nào liên quan đến máu me và đen tối.
Trình Phi hơi khựng lại rồi tiếp tục cứng đầu giả vờ bình tĩnh nói: “Bạn của mẹ tôi muốn giới thiệu đối tượng cho tôi, đã đặt chỗ trước và bảo tôi tan làm thì đến thẳng đây gặp mặt. Tên hai phòng đều có bộ thủ điểu, quá giống nhau nên tôi mới đi nhầm.”
“Tóm lại là hiểu lầm thôi, mong anh rộng lượng, đừng chấp nhặt với tôi...”
Trình Phi vốn định dùng từ “chấp nhặt” để kết thúc câu nói, nhưng nghĩ lại, thấy lời xin lỗi của mình có vẻ quá nhạt nhẽo, nghe không chân thành, không đủ để vị đại ca xã hội trông thì phật hệ nhưng thực chất không biết hung tàn đến mức nào này tha cho cô.
Thế là lại bổ sung thêm một từ mà cô cho là rất thân thiện: “Nha.”
Chữ “nha” vừa dứt, trong phòng im lặng, chỉ còn lại mùi đàn hương trong lò đang cháy âm ỉ.
Chu Thanh Nam ngồi đối diện, vì ánh mắt đang dừng trên mắt cô, góc nhìn trực diện khiến mí mắt hoàn toàn mở ra nên màu mắt hơi nhạt của anh càng trở nên rõ ràng.
Thêm một chút hứng thú vào vẻ lãnh đạm, quả là một đôi mắt đào hoa xinh đẹp.
Tuy nhiên, lúc này Trình Phi không có thời gian để thưởng thức vẻ đẹp trai. Ánh mắt của người đàn ông quá áp bức, mang theo vẻ trầm lắng có thể dễ dàng nhìn thấu lòng người.
Không hiểu sao, ánh mắt anh nhìn cô tuy có chút trêu đùa nhưng không hề dâm tà, cũng không có bất kỳ sự khinh miệt nào của kẻ bề trên đối với phụ nữ, nhưng cô vẫn cảm thấy bối rối, tim đập như sấm.
Không bao lâu sau, Trình Phi hơi mất bình tĩnh, vẻ bình tĩnh giả tạo ban nãy gần như sụp đổ dưới ánh mắt này, chỉ còn lại sự lúng túng.
Trình Phi nhíu mày, nghĩ rằng vừa rồi vị đại ca này đã lơ đãng, không nghe rõ những gì cô vừa nói, nên do dự gọi: “Anh Chu Thanh Nam?”
Chu Thanh Nam phía đối diện vẫn nhìn chằm chằm vào cô.
Mãi đến khi Trình Phi bị anh nhìn đến mức lông tơ dựng đứng cả lên, chuẩn bị đứng dậy bỏ chạy, anh mới hơi hé môi đáp lại một câu như ban ơn.
Chu Thanh Nam nói với vẻ mặt không cảm xúc: “Nếu tôi muốn chấp nhặt với cô thì sao.”
Trình Phi: “...”
Không phải chứ.
Bàn đồ ăn này tôi chưa động đũa, trà rót ra tôi cũng chưa uống một ngụm mà!
Trình Phi thật sự nghẹn họng.
Tuy nhiên, câu trả lời của đối phương dù hơi ngoài dự đoán của cô, nhưng cũng không quá bất ngờ.
Ai ở trong trường hợp này cũng sẽ bực bội thôi. Chỉ nói vài câu cho qua chuyện, đúng là hơi khó.
Trình Phi nhanh chóng nghĩ cách, thấy lời xin lỗi bằng miệng không thành, lập tức nghĩ ra một kế khác.
“Vậy thế này đi.” Trình Phi mỉm cười, đề nghị: “Tuy bữa cơm này là anh gọi món, nhưng tiền cơm tôi sẽ chia đôi với anh, coi như bồi thường tổn thất tinh thần cho anh. Anh thấy được không?”
“Tôi thấy không ổn lắm.” Chu Thanh Nam nói.
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Trình Phi thoáng chốc cứng lại, nghĩ thầm: Nhà hàng sang trọng thế này, tôi đã cắn răng chịu đựng đòi chia đôi với anh rồi mà anh vẫn chưa hài lòng sao? Đừng có quá đáng.
“Vậy anh thấy thế nào mới được?” Trình Phi chùng vai xuống, bắt đầu sốt ruột, vừa hỏi vừa liếc nhìn giờ trên màn hình điện thoại.
Sắp 7 giờ rưỡi rồi.
Anh chàng xem mắt thật sự do dì Trương giới thiệu vẫn đang chờ đợi ở phòng bên cạnh, mặc dù cô không thích xem mắt, nhưng đã đồng ý gặp mặt thì không thể để cho người ta leo cây được. Đây là vấn đề uy tín, không thể qua loa được.
Phải nhanh chóng giải quyết.
Trình Phi đang vội vàng như kiến bò trên chảo nóng, còn vị đại ca ngồi đối diện lại chẳng hề vội vàng chút nào. Một lát sau, anh chống tay lên cằm, cuối cùng mới mở miệng nói: “Từ nhỏ, thầy cô đã dạy chúng ta làm người phải biết ơn, cũng phải có phép lịch sự tối thiểu.”
Trình Phi: “…”
Đây là kiểu mở bài văn mẫu tiểu học à? Ngành nghề như các anh cũng dám nhắc đến giáo dục, nhắc đến thầy cô, có thấy ngại không vậy?
Một dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trong đầu Trình Phi.
“Tôi đã cứu cô, còn cho cô biết tên tôi.” Chu Thanh Nam nói với giọng điệu tùy ý: “Cô không nên có qua có lại sao?”
Trình Phi sững người.
Hóa ra người này muốn biết tên cô.
Nhưng mà…
Tại sao anh lại muốn biết tên cô? Để sau này dễ dàng tìm cô trả thù?
Trình Phi cảnh giác, ánh mắt nhìn Chu Thanh Nam thêm vài phần đề phòng, đáp: “Tên tôi rất bình thường, không có gì đặc biệt, cho dù anh biết cũng không nhớ được đâu.”
Chu Thanh Nam khẽ cười nhạt: “Cô đã biết tôi không nhớ được, còn sợ gì nữa.”
Trình Phi nghẹn lời không biết đáp lại thế nào. Cô định bịa đại một cái tên giả, nhưng lại sợ người này không dễ bị lừa, sau khi suy nghĩ kỹ càng mới khẽ hắng giọng, nói nhỏ hai tiếng: “Trình Phi.”
Nghe vậy, Chu Thanh Nam hơi nhướng mày, không biết đang nghĩ gì.
Trình Phi không tò mò anh đang nghĩ gì. Cô không muốn ở lại thêm một giây nào nữa, lại nhìn giờ trên điện thoại, dừng một chút, vừa nhanh chóng thao tác trên màn hình vừa nói: “Được rồi anh Chu, tôi thực sự có việc phải đi rồi. Ngoài ra, tôi đã gọi trà sữa cho anh và bạn anh, khoảng 20 phút nữa sẽ được mang đến phòng này, coi như là lời xin lỗi của tôi.”
Dứt lời, Trình Phi sợ vị đại ca này lại giở trò gì nên không đợi anh trả lời, tự đứng dậy, chạy đến mở cửa phòng rồi lao ra ngoài.
***
Vài phút sau, sau khi Lục Nham lòng vòng quanh nhà hàng Cẩm Thái, hút hết nửa bao thuốc vẫn không tìm được chỗ đi, lại quay về cửa phòng.
Bản tính Lục Nham cẩn thận, sợ mình xông vào sẽ làm phiền người bên trong nên chỉ đứng ở cửa, đẩy cửa ra một khe hở, lặng lẽ quan sát.
Nhìn vào, thấy cô gái đã biến mất, trong phòng chỉ còn lại một mình ông chủ của hắn.
Chu Thanh Nam ngồi trên ghế sofa đang uống trà sữa với vẻ mặt vô cảm, thần sắc khó đoán.
Lục Nham nhíu mày, đẩy cửa bước vào, nhìn quanh một lượt, hỏi: “Ông chủ, cô gái xem mắt với anh đâu rồi?”
“Phòng bên cạnh.” Chu Thanh Nam nói.
Lục Nham không hiểu: “Cô ta sang phòng bên cạnh làm gì?”
Chu Thanh Nam: “Xem mắt.”
Lục Nham: “?”
Trên khuôn mặt đầy sẹo dữ tợn của Lục Nham lộ ra vẻ hoang mang: “Không phải cô ta xem mắt với anh sao, tại sao lại chạy sang xem mắt người khác?”
“Suốt ngày hỏi mấy câu vớ vẩn.” Chu Thanh Nam có vẻ hơi mất kiên nhẫn. Vừa nói vừa vô tình liếc mắt sang, thấy thứ gì đó, ánh mắt khẽ nheo lại.
Anh đứng dậy, chậm rãi bước tới nhặt một vật nhỏ giống bùa hộ mệnh lên, nheo mắt quan sát rồi thản nhiên nói tiếp: “Không nhìn trúng tôi.”
Lục Nham: “...”
••••••••
Lời tác giả:
Chu Thanh Nam vác súng phóng tên lửa lên, nở nụ cười vô cùng tàn nhẫn: “Anh chàng xem mắt thật sự ư? Tốt lắm.” —



