Trình Phi còn tưởng rằng đi xem mắt mà gặp phải vị đại ca này đã là chuyện khó tin đến mức không thể tưởng rồi, nhưng không ngờ không có gì là quá đáng hơn nữa cả. Ngay khi cô cứng đờ người ra không biết nên phản ứng thế nào, trong không khí bỗng vang lên một tiếng nước chảy.
Như thể có người vặn vòi và rửa tay dưới dòng nước vậy.
Không lâu sau, cửa phòng vệ sinh riêng trong phòng được mở ra từ bên trong, một người đàn ông cao lớn lực lưỡng bước ra. Độ tuổi khoảng 30 nhưng khí chất lại rất lão luyện, một vết sẹo cũ dài trên lông mày khiến người ta cảm thấy hung dữ.
Rất nhanh, Trình Phi nhận ra đây là anh mặt sẹo - người bị cô chỉ chạy đông chạy tây vòng vòng tại chỗ khắp nơi vào tối qua.
Cô hoang mang chớp chớp mắt, ngẩn người một lúc rồi mới dần hiểu ra.
Không khỏi thầm bất an lo sợ, suy đoán: Đại ca xã hội đen đúng là đại ca xã hội đen, luôn làm những việc khác người. Đi xem mắt cũng phải dẫn theo một tên đàn em hung thần ác sát bên cạnh, chẳng lẽ định nếu không vừa ý thì chém cô luôn sao?
Theo tin tức không đáng tin cậy của dì Trương, mức lương năm của người họ Chu này tận một trăm mấy chục ngàn.
Chắc toàn là tiền bảo kê đúng không?
Trình Phi tiếp tục im lặng, liếc mắt nhìn Chu Thanh Nam bên cửa sổ sát đất rồi lại nhìn anh mặt sẹo vừa bước ra từ phòng vệ sinh, biểu cảm bỗng trở nên khó tả.
Bên này.
Nhìn thấy cô gái trẻ đột nhiên mở cửa bước vào, trên khuôn mặt Diêm Vương sống Lục Nham cũng lộ ra một tia khó hiểu. Hắn nhíu mày, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía cửa sổ sát đất — Đại ca, tình huống gì đây?
Cũng không biết động tác xoay viên ngọc trắng của Chu Thanh Nam đã dừng lại từ lúc nào. Anh hơi cụp mi, lạnh lùng nhìn Trình Phi, sắc mặt vẫn lãnh đạm như thường, không có phản ứng gì khác.
Hai bên cứ giằng co như thế, không khí trong phòng yên tĩnh, bầu không khí kỳ lạ.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ dẫn đường cũng cảm nhận được bầu không khí kỳ quái trong phòng. Cộng thêm hai người đàn ông trong phòng có khí chất lạnh lùng đáng sợ, nhìn không giống người tốt, nhân viên phục vụ sợ gây chuyện nên vội vàng nở nụ cười giả tạo, để lại cho Trình Phi một câu “Mời vào” rồi chuồn mất dạng.
Còn khá chu đáo khi tiện tay đóng cửa phòng Hạc Lâm lại lúc rời đi.
“Rầm.”
“…”
Trình Phi nghe thấy tiếng đóng cửa, lúc này mới giật mình tỉnh hẳn, chìm vào suy tư.
Xem mắt lại chạm phải xã hội đen, chuyện này thật sự vượt quá sức tưởng tượng và nhận thức của Trình Phi, khiến cô nhất thời khó mà chấp nhận được. Bây giờ phải làm sao? Chào hỏi một tiếng nói xin lỗi đi nhầm rồi quay đầu bỏ chạy? Hình như hơi thiếu tôn trọng đối tượng xem mắt này nhỉ.
Trình Phi suy nghĩ, ánh mắt lặng lẽ đánh giá anh mặt sẹo một lượt, đưa ra kết luận — Có vẻ biết chút võ.
Tức là, nếu cô bỏ trốn giữa chừng, tám chín phần là sẽ bị đánh cho một trận.
Có câu châm ngôn cũ nói như thế nào nhỉ, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, đã đến rồi thì cứ bình tĩnh.
Thôi được rồi, đã đến rồi thì ăn một bữa cơm, trò chuyện dăm ba câu vậy.
Vả lại, xem từ tình huống tối qua, vị đại ca xã hội đen này có thể cứu cô thoát khỏi hố lửa từ động Bàn Tơ, nói rõ anh còn chưa hoàn toàn mất hết lương tâm. Không bằng, cô thừa cơ hội này ngồi xuống, bình tĩnh khuyên bảo anh một phen, không chừng có thể cứu vãn một con cừu non đi lạc thì sao?
Nghĩ như thế, không hiểu sao Trình Phi lại có cảm giác như ông trời đang giao cho mình một sứ mệnh to lớn. Cô khẽ cắn môi, quyết định chắc chắn, nhắm mắt lại hít sâu một hơi rồi thở ra, sau đó nói một cách vô cùng anh dũng: “Vậy thì bắt đầu đi.”
Lục Nham ở bên cạnh: ?
Lục Nham càng nhíu chặt mày hơn, cuối cùng không nhịn được nữa, lạnh giọng hỏi: “Bắt đầu cái gì?”
Trình Phi bị hỏi khó. Cô không trả lời ngay, chỉ dùng ánh nhìn khóe mắt để nhìn Chu Thanh Nam. Thấy vị đại ca kia vẫn giữ dáng vẻ lười biếng và thờ ơ chơi đùa với hai viên ngọc kia, dường như không hề có ý định ngăn cản cô nói ra chân tướng đằng sau, cô liền hắng giọng một cái, nở nụ cười ấm áp nhất trong đời, trả lời một cách thân thiện: “Tôi đến để xem mắt với anh Chu.”
Lục Nham: “...”
Chậm rãi gõ ra một cái dấu hỏi.
Lục Nham đi theo bên cạnh Chu Thanh Nam vào sinh ra tử hơn 10 năm, dãi nắng dầm mưa, lên núi đao xuống biển lửa, có tình cảnh nào mà hắn chưa từng gặp qua?
... Tình cảnh như hiện tại, Lục Nham chưa từng thấy qua.
Lục Nham im lặng. Hắn treo gương mặt thẹo hung hãn lạnh lùng kia đứng tại chỗ, giữa lông mày nhíu chặt thành hình chữ “xuyên”. Trong lúc nhất thời, hắn cũng không biết phải nên bày ra biểu cảm gì để đối mặt với cô gái chững chạc đàng hoàng nói muốn xem mắt với ông chủ của mình này đây.
Lục Nham đành phải nhìn về phía ông chủ nhà mình một lần nữa, ánh mắt nghi hoặc tìm tòi nghiên cứu, còn xen lẫn một chút bất lực không thể hiện rõ.
Thành thật mà nói, rất khó để đoán.
Xét cho cùng, ông chủ của hắn nổi tiếng là tàn nhẫn, thất thường, và cũng nổi tiếng là kẻ nổi loạn, làm bất cứ điều gì cũng không thích theo lẽ thường. Ví dụ như bây giờ, cô gái nhỏ từng gặp mặt một lần đột nhiên xuất hiện, thẳng thắn bày tỏ rằng muốn xem mắt, Lục Nham thực sự không đoán được ông chủ sẽ ứng phó thế nào.
Xét cho cùng, tối qua ông chủ đã vì cô mà phá lệ một lần, ai biết được liệu có phá lệ lần thứ hai hay không?
Cách đó không xa.
Chu Thanh Nam mặt không biểu cảm, không quan tâm đến Lục Nham bên cạnh, từ đầu đến cuối chỉ nhìn chằm chằm Trình Phi với ánh mắt khó hiểu.
Trình Phi cũng đành phải cắn răng đối diện với Chu Thanh Nam, gương mặt nở nụ cười dịu dàng gượng gạo.
Chưa đầy ba giây nhưng lại dài như ba trăm năm.
Ngay trước khoảnh khắc Trình Phi bị nhìn đến mức da đầu tê dại, dạ dày co rút, suýt chút nữa thì nôn ra ly trà sữa Mixue vừa uống lúc chiều, người đàn ông trước cửa sổ sát đất cuối cùng cũng có động tĩnh.
Chỉ thấy vị đại ca kia hơi cử động, sải bước chân dài thong thả đi vài bước đến trước bàn tròn gỗ chạm khắc, tiện tay kéo ra một chiếc ghế, động tác lười biếng mà tao nhã, không thiếu phong độ của một quý ông.
“Ngồi đi.” Chu Thanh Nam khẽ gõ đầu ngón tay lên lưng ghế hai cái, thản nhiên nói.
“… Ồ, cảm ơn anh.” Trình Phi đáp lại một cách lễ phép dè dặt, gật đầu cảm kích với Chu Thanh Nam rồi đi tới, cúi người ngồi xuống.
Sau đó, Chu Thanh Nam ngồi xuống đối diện Trình Phi.
Lục Nham đứng bên cạnh thấy vậy, đương nhiên cũng không tiện nói gì thêm. Hắn đi tới kéo chiếc ghế bên cạnh Chu Thanh Nam, đang định ngồi xuống thì động tác lại đột ngột dừng lại.
Ông chủ tạm thời đổi ý muốn xem mắt, hắn cứ ngồi ì ở đây thì ra cái thể thống gì, chẳng phải là thừa thãi chướng mắt người ta sao.
Lục Nham cảm thấy bản thân tuy không phải là đóa hoa giải ngữ(*) điềm đạm động lòng người của ông chủ, nhưng sự tinh tế đúng lúc vẫn rất cần thiết. Vì vậy, hắn lạnh mặt, nói một cách vô cùng hiểu chuyện: “Ông chủ, anh cứ bận việc đi nhé, em xuống lầu mua bao thuốc.”
(*)Đóa hoa giải ngữ là cụm từ văn học thường dùng để ví von người phụ nữ tài sắc vẹn toàn, thông minh, thấu hiểu lòng người, biết chia sẻ và làm dịu đi nỗi lòng của đấng mày râu (giải ngữ = hiểu được tiếng người, chia sẻ tâm tư). Hình ảnh này thường để chỉ tri kỷ hoặc tỳ nữ thân cận.
Chu Thanh Nam xua tay, ra hiệu cho hắn cứ đi đi.
Trình Phi bên này thấy gã mặt sẹo định rời đi, thì hơi nhíu mày, trong lòng liền hoảng hốt. Nói cho cùng, cô vẫn kiêng dè Chu Thanh Nam, sợ phải ở riêng với anh. Nhìn bóng lưng cao lớn vạm vỡ của gã mặt sẹo, cô không nhịn được buột miệng: “Anh bạn, anh không ngồi xuống ăn cơm cùng sao?”
Đối phương làm như không nghe thấy lời cô nói, cũng không quay đầu lại, kéo cửa tự ý bỏ đi.
Trình Phi: “…”
Cửa phòng riêng mở ra rồi lại đóng lại.
Khói trắng lượn lờ trên đỉnh lò xông hương hình tai thú, mùi đàn hương thoang thoảng trong không khí, cả phòng riêng đều vô cùng yên tĩnh, chỉ còn lại Trình Phi và Chu Thanh Nam.
Chu Thanh Nam tiện tay đặt hai viên ngọc bích sang một bên, lấy điện thoại từ trong túi quần ra, cúi đầu bật sáng, gửi tin nhắn, thông báo cho đối phương kế hoạch đã thay đổi. Sau đó lại tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên.
Hôm nay trời mưa cả ngày, nhiệt độ giảm mạnh, cô cũng đã thay quần áo. Trên người không còn là bộ váy dài màu be tối qua nữa, mà thay bằng một chiếc áo hoodie màu xám nhạt và một chiếc quần bó. Tóc dài được búi gọn gàng bằng kẹp tóc, vài sợi tóc lòa xòa bên má, giống như rong biển đen mượt mà.
Rõ ràng là đến xem mắt, vậy mà cô vẫn chẳng hề trang điểm, cứ thế để đôi mắt gấu trúc tội nghiệp sau một đêm thức trắng phơi bày dưới ánh đèn sáng trưng, thoải mái tự nhiên, ung dung tự tại.
Chu Thanh Nam nhìn Trình Phi, trong đầu bỗng nảy ra một suy đoán: Chắc hẳn đêm qua, cô nàng này cũng không ngủ được mấy.
Bởi vì trông cô thật sự rất buồn ngủ.
Ngồi chưa được một phút, cô đã cúi đầu xuống ngáp ngắn ngáp dài tới hai cái. Hàng mi dày rậm khép hờ, dùng đầu ngón tay nhỏ nhắn trắng muốt không tì vết dụi mắt, trông thật bắt mắt.
Ngón trỏ tay phải của Chu Thanh Nam giật giật như bị chuột rút.
Đúng lúc này, cửa phòng lại bị gõ “cốc cốc” hai tiếng từ bên ngoài.
Chu Thanh Nam hạ mắt, lặng lẽ dời tầm mắt đi.
Cửa mở ra, các nhân viên phục vụ mặc đồng phục bước vào, ước chừng mười người, mỗi người đều bưng một món ăn tinh xảo.
Nhìn cả bàn toàn những món ăn đắt đỏ, Trình Phi trố mắt, nghĩ thầm: Chỉ có hai người ăn mà gọi nhiều món như vậy, tên đại ca này tiền nhiều đến mức không biết tiêu gì hay là cố tình khoe khoang tài lực của mình đây? Thật là lãng phí…
Một lát sau, các nhân viên phục vụ dọn xong món ăn rồi đi ra ngoài.
Chu Thanh Nam hờ hững rót cho Trình Phi một tách trà.
Trình Phi dùng hai tay nhận lấy, nói lời cảm ơn nhưng cũng không có tâm trạng uống, tiện tay đặt sang một bên. Suy nghĩ vài giây, cảm thấy cứ ngồi như vậy cũng không phải là cách. Cô bèn lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, nhắm mắt lại nói: “Anh Chu, chúng ta cũng không phải lần đầu gặp mặt, có rất nhiều chuyện tôi nghĩ tôi cũng không cần phải vòng vo với anh nữa, cứ nói thẳng.”
Chu Thanh Nam đang dùng đũa gắp thức ăn, nghe thấy lời cô nói, anh rủ mắt, không hề dừng lại, gật đầu: “Cô nói đi.”
Trình Phi cân nhắc từ ngữ, cố gắng để cho lời nói của mình uyển chuyển mà chân thành: “Dì Trương nói với tôi, anh làm việc ở công ty của ba mẹ, nhà làm ăn chân chính, thu nhập không tồi. Nhưng tình hình thực tế của anh… hoàn toàn không phải như vậy.”
Trình Phi: “Ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc của mình, tôi cũng không phải nói những người làm nghề như anh thì không thể đi xem mắt. Chỉ là hiện thực bày ra trước mắt, dù là bản thân nhà gái xem mắt với anh hay là gia đình nhà gái, một khi biết anh làm nghề đó, chắc hẳn rất khó chấp nhận. Anh không thể cứ dựa vào việc bịa chuyện mà lăn lộn trong thị trường xem mắt được.”
Trình Phi: “Tối hôm qua anh bằng lòng cứu tôi, chứng tỏ trong sâu thẳm nội tâm anh vẫn có mặt tốt, tục ngữ nói, khổ hải vô biên quay đầu là bờ.”
“…”
Chu Thanh Nam vừa lặng lẽ ăn cơm vừa nghe cô gái đối diện nói, lúc này động tác hơi dừng lại, nhướn mày nhìn cô một cái không nói gì, ánh mắt lại có chút đùa cợt.
Trong tầm mắt, cô gái vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của mình, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt sâu xa. Đại khái là nghĩ đến một thanh niên tốt như vậy lại lầm đường lạc lối, cảm thấy tiếc nuối và xót xa từ tận đáy lòng. Cô không dám nhìn thẳng vào anh, vì vậy chỉ có thể nhìn chằm chằm vào đĩa hải sâm hầm trước mặt mình, nói tiếp: “Hôm nay có thể gặp nhau ở đây cũng là một loại duyên phận.”
Chu Thanh Nam cúi đầu, lại lười biếng gắp một đũa rau xanh.
Theo sát bên tai là tiếng nói trong trẻo và sống động kia, bảo rằng: “Anh Chu, thật sự bởi vì anh đã cứu tôi, tôi mới nói với anh những lời xuất phát từ tâm can này, hi vọng anh có thể suy nghĩ thật kỹ.”
Vừa mới dứt lời, cả căn phòng trở nên tĩnh mịch.
Có trời mới biết Trình Phi phải dùng hết can đảm thế nào mới có thể nói ra những lời này.
Giờ này khắc này nhịp tim cô đập nhanh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, hoa mắt, ngón tay run rẩy. Trong thoáng chốc sinh ra ảo giác, cô cảm thấy mình tựa trung thần liều chết can gián trong thời cổ đại, vài phút sau sẽ bị bạo quân dùng ngàn đao lăng trì xử tử.
“Bạo quân” ở phía đối diện lại không nói một lời, còn đang phối hợp ăn cơm, hệt như coi cô là không khí vậy.
... Ăn ngon đến như vậy ư? Mấy ngày chưa ăn cơm rồi, đói đến thế?
Tôi nói nhiều như thế, ít ra anh cũng phải có chút phản ứng chứ!
Tí tách, tí tách, kim giây của chiếc đồng hồ quả lắc nhảy về phía trước theo các ô vuông.
Hôm nay, đầu bếp của nhà hàng Cẩm Thái có chút mất tiêu chuẩn, hương vị của tất cả các món ăn đều thiên hướng mặn.
Chu Thanh Nam khẽ mím môi, bưng tách trà trên bàn uống một ngụm, cầm khăn ăn ưu nhã lau miệng. Lau xong, tiện tay ném sang một bên, cuối cùng cũng ngước mắt nhìn về phía cô. Giọng điệu anh hững hờ, dáng vẻ lười biếng tuỳ tiện, vô sỉ tự nhiên mà thành: “Nói xong rồi?”
“... Cũng cũng rồi.” Trình Phi khẽ đáp lời.
Đúng lúc này, nghe thấy một tiếng tích tích, điện thoại di động vang lên tiếng báo tin nhắn đến.
Ánh mắt của Trình Phi dao động, lặng lẽ trượt sáng màn hình điện thoại dưới bàn. Nhìn vào, là mẹ gửi tin nhắn WeChat cho cô: [Con gái à, con lại tăng ca rồi hả? Dì Trương bảo chàng trai kia đã đợi được một lúc rồi.]
Trình Phi: Ơ?
Trình Phi ngây người, trả lời lại: [Không đúng, con đã gặp anh ta rồi, ở phòng Hạc Lâm của nhà hàng Cẩm Thái.]
Mẹ Trình: [Hạc Lâm cái gì chứ, phòng kia tên là Đông Lâm!]
Trình Phi: “...???”
Mọe!
Kiếp!
••••••••
Lời tác giả:
Phi Phi: Tiếng mẹ đẻ của tôi là cạn lời
Đại ca: Mỗi ngày đều có thể nhìn vợ yêu diễn kịch, vui thật.



