Slide 1

Chương 21: Tư tình

Hạc lệ Trường An
Chương 21: Tư tình
13 lượt đọc 428 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Thấy lửa bỗng nhiên bùng lên, lúc này mọi người mới hiểu ý của Khang Cảnh Minh, Khang Long hoảng hốt: “Đồ súc sinh này, ngươi muốn hại chết tất cả mọi người sao?!”

Bên trong hỉ các, Khang Cảnh Minh ung dung cười nói: “Bác cả, chẳng phải ông nói muốn chôn cùng tỷ tỷ sao? Đợi đến khi xuống cửu tuyền rồi, tỷ tỷ nhất định sẽ cảm kích tấm lòng này của ông đấy...”

Nói rồi, Khang Cảnh Minh lại ôm lấy má Khang Vận: “Tỷ tỷ, tỷ có thấy không? Ngay cả Công chúa Điện hạ cũng phải chôn cùng tỷ, tỷ tỷ, ta vui lắm, ta sắp đến gặp tỷ rồi đây...”

Khang Long nghe mà gan mật như muốn nứt ra. Trước đó ông ta thấy Khang Cảnh Minh vì cái chết của Khang Vận mà tỏ ra như không còn gì luyến tiếc cuộc sống này còn mắng chửi, luôn miệng bắt hắn ta đi chôn cùng Khang Vận. Không ngờ Khang Cảnh Minh lại nghe lọt tai những lời này, bây giờ lại thật sự muốn nhiều quan to quý tộc như vậy cùng chôn theo Khang Vận.

Trên đài tiếng la hét vang lên khắp nơi vì lửa từ phía Đông đang lan sang, các phu nhân tiểu thư hoảng sợ không còn cách nào khác mà chạy tán loạn về phía Tây, nhưng mấy chục người chen chúc một chỗ, xô đẩy va chạm khiến có người lập tức ngã lăn xuống đất!

Bùi Yến đứng ở phía trước, lập tức nói: “Lư Trác...”

Lư Trác nhận lệnh, vội dẫn theo mấy vệ binh sơ tán đám đông, còn hô về phía sau: “Tất cả lùi về sau, lùi vào trong sảnh, đi vào mật đạo, đừng hoảng, lửa không cháy lớn được đâu...”

Tuy nói vậy nhưng ngọn lửa kia như có linh tính, trong nháy mắt đã lan lên lan can sân đài. Mọi người chỉ cảm thấy một luồng hơi nóng ập tới, lại vì y phục của các phu nhân tiểu thư rườm rà khó di chuyển, còn tụm năm tụm ba bị chặn ở lối vào mật đạo, mà những người vừa đứng ở phía trước giờ lại rơi xuống cuối cùng nên ngược lại bọn họ trở thành những người dễ bị lửa lớn bén tới nhất.

Ánh mắt Bùi Yến quét qua một vòng: “Bảo vệ Công chúa.”

Vừa dứt lời, Cửu Tư đã bảo vệ Khánh Dương Công chúa chen vào trong sảnh. Khương Ly đứng ở cuối hàng, trước tiên đẩy Phó Vân Từ và Ngu Tử Đồng vào cửa sảnh, ngay khi nàng cũng định đi vào thì một mùi hăng nồng đậm bỗng nhiên bay tới. Đồng tử nàng run lên, nhất thời không kịp tránh lửa, chỉ đột ngột quay người nhìn về phía lửa cháy dữ dội nhất.

Trên sân chỉ có hành lang nối liền ra ngoài, lúc này bên trong và bên ngoài hành lang lửa cháy hừng hực, ngọn lửa như linh xà ngoằn ngoèo leo lên xà nhà và lan can, lại lan dọc đến sân thượng và cửa sổ phía đông của sảnh và các. Trong làn khói dày đặc bay mù mịt, mấy vệt lửa chói mắt lóe lên rồi biến mất, tim Khương Ly đập thình thịch, tay chân nàng cứng đờ, dường như qua những ngọn lửa yêu dị đó, nàng nhìn thấy một trận hỏa hoạn còn kinh khủng hơn.

Nàng nghiêm giọng hét lên: “Là diêm tiêu, là Khang Thanh phóng hỏa, hướng Đông Bắc...”

Lửa sáng rực trời, một bóng người mảnh khảnh mặc áo đen lúc ẩn lúc hiện sau bức tường hoa cách đó không xa. Điều khiến người ta kinh hãi là trong tay hắn ta cầm một cây cung nỏ, mũi tên rực lửa trên nỏ đang nhắm thẳng vào gian sảnh này.

Cũng cho đến lúc này, mọi người mới nhìn rõ bên trong gian sảnh tối đen, bên bốn bức tường đều kê không ít những chiếc bàn dài phủ rèm kín mít, dưới bàn đặt những chiếc thùng tre đậy kín, không ai biết bên trong thùng có thứ gì.

Tiếng hét của nàng đã kinh động đến Khang Thanh, các vệ binh rút đao phi tới. Đầu mũi tên của Khang Thanh di chuyển, “vút” một tiếng, một luồng gió mạnh đã xé không khí bay tới. Khương Ly trơ mắt nhìn mũi tên lửa bay về phía mình, da thịt toàn thân lại cảm thấy bỏng rát, trong gang tấc, một bóng người chắn trước mặt nàng, chỉ thấy một vệt sáng lạnh lóe lên, “keng” một tiếng, mũi tên lửa bọc vải tẩm dầu trẩu đột nhiên rơi xuống đất.

Một mũi tên không thành lại đến mũi tên khác, nhưng tay áo Bùi Yến đón gió cầm kiếm đứng vững, giữa những đường kiếm nhẹ nhàng uyển chuyển, dù là cung thủ giỏi nhất cũng khó lòng bắn xuyên qua được. Mũi tên thứ ba còn chưa bắn ra, hai vệ binh đã lao tới gần như cùng lúc, trong con hẻm tối cách đó một bức tường vang lên tiếng vó ngựa và bánh xe ồn ào, một lát sau, mấy cột nước từ ngoài bức tường cao trút xuống như mưa!

Lúc này, lại có mấy bóng người nhảy lên bức tường phía tây, là Phùng Ký cùng ba vệ binh, hắn ta nhảy một cái, mũi chân điểm lên lan can tiến lại gần, thấp giọng bẩm báo: “Đại nhân, người của Tuần Phòng Doanh và trạm Vũ Hầu đều đã đến, xe nước và ống bơm nước đã đủ cả. Ngọn lửa này không cháy lớn được, các huynh đệ khác đã dẫn người từ cửa trước của phủ tấn công vào, ngoài ra vừa nhận được tin người ngài cử ra ngoài thành đã về, nói là mang về hai nhân chứng, ngài xem xử lý thế nào?”

Phó Vân Hành đứng bên cạnh vô cùng vui mừng, Bùi Yến theo phản xạ nhìn Khương Ly một cái, ra lệnh: “Đêm nay e là phải tốn chút công sức ở nơi này, giải người tới đây thẩm vấn.”

Phùng Ký đáp “Vâng”, Lư Trác ở phía sau nói: “Các vị đừng hoảng! Lửa sắp tắt rồi!”

Lúc này phần lớn mọi người vẫn chen chúc ở trong sảnh, vừa nghe thấy lời này, tất cả đều có cảm giác như vừa thoát chết trong gang tấc, người nhát gan hơn thì chân mềm nhũn ngồi bệt xuống.

Trong hỉ các đối diện, Khang Cảnh Minh ôm thi thể Khang Vận, hắn ta vốn định ngồi thưởng thức trận hỏa hoạn này. Hiện trường có nhiều người như vậy, dù không nhốt được đám vệ binh Đại lý tự, nhưng nhiều phu nhân tiểu thư như vậy, ắt cũng có người không thoát ra được, nhưng hắn ta lại không ngờ rằng ngọn lửa này cháy nhanh mà tắt còn nhanh hơn...

“Sao có thể, sao có thể chứ?! Ta làm kín kẽ như vậy, không thể có người ngoài biết được, Khang Thanh cũng tuyệt đối không bán đứng ta...”

Bùi Yến thu kiếm vào vỏ: “Ba ngày trước, Phù Hương Trai đã mua một lượng lớn pháo hoa, gần cuối năm pháo hoa đắt đỏ, một buổi tụ tập thanh nhã thưởng hương sao lại phải tốn kém khoản tiền lớn như vậy? Trùng hợp thay, một ngày trước đó, ngươi và Khang Long cùng đến Đại lý tự để tra hỏi, lúc các ngươi rời đi, câu ‘chôn cùng’ của Khang Long đặc biệt chói tai. Mà cả ngày hôm nay Kim Ngô Vệ lùng sục khắp thành, ngươi nhận được tin tức, nhưng ngươi không lẩn trốn mà lại còn muốn tổ chức buổi gặp gỡ này. Những người ngươi mời đến cũng gần như bao gồm quá nửa khách khứa giàu sang quyền quý ở thành Trường An, vậy mục đích của ngươi đã rõ như ban ngày rồi.”

Nói rồi, hắn lại ra hiệu về phía gian sảnh nối liền với sân thượng: “Hiện nay diêm tiêu và dầu trẩu đều bị quản lý nghiêm ngặt, ngươi muốn mưu hại nhiều người như vậy chỉ có cách tháo dỡ diêm tiêu và than củi trong pháo hoa ra để phóng hỏa. Gian sảnh này của ngươi là hậu viện của phủ này, chật chội nhỏ hẹp, nếu lửa cháy mạnh, dù có thông với mật đạo cũng khó thoát thân. Nhưng đã đoán được cách ngươi hại người, vừa rồi Lư Trác dẫn người đến trước một bước, diêm tiêu và than củi ngươi giấu trong phòng đã bị hủy toàn bộ rồi.”

Hắn vừa dứt lời, Lư Trác liền lấy từ trong ngực ra một túi nước rỗng không lớn không nhỏ. Lúc này mọi người mới phát hiện, trước ngực những vệ binh này đều hơi phồng lên, vì mùa đông mặc đồ dày cộp nên không bị lộ rõ ràng. Lại có người vén rèm bàn lên xem, quả nhiên thấy trong các thùng tre đều là bột diêm tiêu và than củi, lúc này đều đã bị thấm ướt, không nói đến lửa có cháy tới được hay không, dù có cháy tới cũng khó bắt lửa.

Khương Ly không biết Bùi Yến đã sắp xếp như vậy, nàng nhìn bóng lưng của Bùi Yến, lau mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, trái tim đập thình thịch mới từ từ bình tĩnh lại.

Trong lúc nói chuyện, lửa ở hành lang nối liền ra ngoài đã tắt, Bùi Yến dẫn theo một đám vệ binh đi qua vũng nước và tro đen đầy đất đến hỉ các. Khang Thanh ở sau tường hoa đã sớm bị bắt, các vệ binh còn lại đã vào hỉ phòng vây quanh Khang Cảnh Minh. Khang Cảnh Minh không còn đường thoát, chủ tớ hai người đều đã cùng đường bí lối, Khang Thanh căm hận đến đỏ mắt, còn Khang Cảnh Minh lại không giận không buồn, vẻ mặt bình thản.

Hắn ta áp vào trán Khang Vận: “Tỷ tỷ, ta lại khiến tỷ thất vọng rồi, nhưng không sao, hôm nay là ngày vui của chúng ta, ta biết tỷ đang đợi ta, tỷ đừng sợ, ta đến đây...”

Hắn ta còn chưa dứt lời, hai vệ binh thấy tình hình không ổn liền xông lên bẻ khớp tay và cằm của hắn ta, đồng thời một con dao găm ngắn từ trong tay áo hắn ta trượt ra. Đó là một con dao hương một lưỡi dài chừng ba tấc, dưới ánh nến đỏ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo đến rợn người.

Vệ binh ấn Khang Cảnh Minh quỳ xuống đất, đưa dao cho Bùi Yến, Bùi Yến ra lệnh: “Trước tiên khiêng thi thể người chết đến phòng khách, lục soát toàn bộ phủ đệ rồi mới tiến hành thẩm vấn...”

Phùng Ký nhận mệnh rời đi, thấy Khang Vận bị khiêng đi, Khang Cảnh Minh không nói được, nhưng cổ họng lại phát ra mấy tiếng rên rỉ đau thương, hốc mắt cũng đỏ hoe, mọi người nhìn thấy bộ dạng si tình này của hắn ta chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Khánh Dương Công chúa còn chưa hết sợ hãi đứng trên sân thượng: “Hạc Thần, kẻ này là Đồ tể tân nương, vậy Phù Hương Trai kia cũng không thể giữ lại phải không?”

Bùi Yến đáp “Vâng”, lại nhìn sắc trời nói: “Đã muộn rồi, vụ án này không liên quan đến mọi người, mọi người cũng đã bị hoảng sợ, hay là Công chúa Điện hạ dẫn những người khác về phủ nghỉ ngơi trước.”

Đêm nay quả là một đêm rối loạn chấn động, búi tóc cao vút của Khánh Dương Công chúa cũng đã rối, theo lý thì nên về phủ nghỉ ngơi, nhưng tính tình bà ấy vốn ngang ngược, sự việc đã đến chân thế này, bà ấy lại không muốn đi: “Ngươi đừng đuổi bổn cung đi, bao nhiêu năm qua bổn cung chưa bao giờ phải chịu uất ức như đêm nay, bổn cung nhất định phải ở lại xem kẻ làm ra loại chuyện trái với luân thường đạo lý này rốt cuộc còn có bộ mặt thế nào. Ngươi yên tâm, bổn cung chỉ ở lại để giải tỏa thắc mắc thôi, tuyệt đối không cản trở ngươi phá án.”

Bùi Yến muốn nói lại thôi, nhưng lúc này từ phía tiền viện có một nhóm người của Tuần Phòng Doanh và trạm Vũ Hầu tới. Hồ nước cách đó mấy trượng đã đóng băng phủ tuyết bên trong, Khương Ly mơ hồ nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Cũng đúng lúc này, Phó Vân Từ dẫn theo Ngu Tử Đồng đến gần nàng: “Tiết cô nương, cô không sao chứ, vừa rồi cô để bọn ta đi trước, ta sợ cô bị lửa bén vào. Đây là Ngu cô nương của phủ Binh bộ Thị lang...”

5 năm không gặp, Ngu Tử Đồng đã cao hơn, đường nét cũng đã nảy nở, khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, một đôi mắt phượng hơi xếch lên rất giống với tính cách tươi sáng phóng khoáng của nàng ấy. Nàng ấy chân thành nói: “Tiết cô nương, ta đã ngưỡng mộ danh tiếng của cô từ lâu, cũng biết là cô đã cứu A Từ. Cô là ân nhân cứu mạng của A Từ, vậy thì cũng là ân nhân của ta, vừa rồi cô bảo vệ hai người bọn ta như vậy thật sự khiến ta rất cảm kích, bọn ta...”

Ngu Tử Đồng đang nói thì bỗng phát hiện hơi thở của Phó Vân Từ bên cạnh trở nên gấp gáp. Nàng ấy quay đầu nhìn, liền thấy Phó Vân Từ nhìn chằm chằm vào thủy các đối diện, sắc mặt trắng bệch. Ngu Tử Đồng nhìn theo ánh mắt của nàng ấy, ánh mắt lập tức trở nên sắc lẹm, chỉ thấy người đại diện Tuần Phòng Doanh đến, vậy mà lại là Từ Lệnh Tắc đã nhiều ngày không gặp!

Từ Lệnh Tắc giữ chức Đô úy Tòng Lục phẩm ở Tuần Phòng Doanh. Hôm nay Phùng Ký bên cạnh Bùi Yến đến cầu viện, Từ Lệnh Tắc không dám sơ suất nên đích thân dẫn người cùng trạm Vũ Hầu phụ trách quản lý hỏa hoạn ở thành Trường An đến. Sau khi đến mới biết hôm nay có cả Khánh Dương Công chúa và nhiều người đang gặp nguy hiểm như vậy.

Ở cửa hỉ các, Phó Vân Hành cười lạnh nói: “Từ đại ca, nhiều ngày không gặp.”

Từ Lệnh Tắc có chút ngượng ngùng: “A Hành...”

Giọng Phó Vân Hành không mấy thiện cảm: “Tình hình bây giờ Từ đại ca có thấy hài lòng không? À, Từ đại ca còn chưa biết nhỉ, tỷ tỷ của ta dù bị ô danh bủa vây nhưng tỷ ấy không tự coi thường mình. Hôm nay tỷ ấy cũng đến đây...”

Phó Vân Hành hất cằm, Từ Lệnh Tắc liền nhìn sang phía đối diện, cái nhìn này khiến mặt hắn ta xanh mét trắng bệch, ánh mắt lóe lên: “A Từ... à không, Phó cô nương không sao là tốt rồi. Về chuyện ô danh đó, nếu nàng ấy trong sạch thì tự nhiên sớm muộn gì cũng sẽ được rửa oan thôi.”

“Nếu tỷ ấy trong sạch?!” Phó Vân Hành nghiến răng nói: “Thì ra huynh vẫn luôn không tin tỷ tỷ của ta, những lời nói ở phủ chúng ta hôm đó chẳng qua chỉ là lời đạo đức giả, về phủ một ngày liền quyết định chuyện hủy hôn, huynh được lắm...”

Tranh cãi trước mặt bao nhiêu người như vậy, Từ Lệnh Tắc cũng mất mặt, hắn ta lập tức nói: “Bùi đại nhân, lửa đã tắt, hung thủ cũng đã bị bắt, vậy chúng ta xin...”

Hắn ta còn chưa nói xong lời cáo từ thì trên sân thượng đối diện lại có tiếng xôn xao, nghe ra có điều không đúng, mấy người Bùi Yến và Phó Vân Hành đều nhìn sang.

...

Khánh Dương Công chúa không rời đi, các phu nhân tiểu thư khác cũng theo bà ấy, nhưng Dư Diệu Phù đứng trong đám đông sắc mặt lại càng lúc càng trắng, nàng ta kéo tay Giang Bội Trúc nói: “Bội nhi, hay là chúng ta đi trước một bước đi.”

Giang Bội Trúc giữ chặt nàng ta không buông: “Đi gì mà đi, chúng ta bây giờ mà đi thì thật sự là không minh bạch, phải biết rõ hung thủ dùng tim người chế hương là thật hay giả đã. Huống hồ Công chúa Điện hạ không đi mà chúng ta lại đi trước thì chẳng phải nói rằng Điện hạ khác người sao? Xem những người khác đi, đều ở lại theo Công chúa Điện hạ đấy.”

Dư Diệu Phù nghiến răng: “Vậy, vậy ta đi trước...”

Giang Bội Trúc lại không chịu, kéo chặt nàng ta: “Cô đừng sợ, bây giờ hung thủ đã bị bắt rồi, ngoài vụ án này còn có trò vui khác để xem nữa, cô xem đối diện có phải là công tử nhà Từ Tướng quân không? Ta nhớ bà nội của hắn ta là bà cô của cô, thường ngày hai người có qua lại nhiều không?”

Lông mi Dư Diệu Phù khẽ run, vội nhìn sang đối diện, thấy người đến thật sự là Từ Lệnh Tắc, sắc mặt nàng ta không khỏi dịu đi một chút, muốn nói rồi lại thôi: “Phải, là hắn, nhưng ngày thường ta không hay đến nhà họ Từ...”

Giang Bội Trúc cười rộ lên, giọng cao vút: “Ủa, kia có phải là Từ công tử đến không!”

Nàng ta vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn sang đối diện, sau khi nhìn thấy rõ Từ Lệnh Tắc thì lại nhìn về phía Phó Vân Từ với đủ vẻ mặt khác nhau, thấy nàng ấy mặt trắng như tờ giấy, ánh mắt buồn bã thì lại xì xào bàn tán.

“Dù sao cũng là bị hủy hôn vì tội danh tư thông, nói là đã báo quan nhưng vẫn không có lời giải thích nào...”

“Đúng vậy, kêu oan thế nào đi nữa thì những lời đồn đó cũng không phải tự dưng mà có phải không? Đang yên đang lành có ai lại cố tình hại nàng ta chứ? Đây là chuyện cực kỳ tổn hại âm đức...”

“Còn không phải sao, nhà họ Từ và nhà họ Phó không phải đã qua lại nhiều năm à? Nếu nàng ta trong sạch thì sao nhà họ Từ lại chọn hủy hôn chứ...”

Sân thượng rộng chừng ba đến năm trượng, tiếng nói chuyện khe khẽ đều nghe rõ mồn một. Phó Vân Từ gặp lại Từ Lệnh Tắc vốn đã lòng dạ khó yên, lại nghe thấy những lời khó mà phản bác lại này, nỗi tủi nhục lập tức như thủy triều dâng lên, giọng nàng ấy hơi run run: “Đồng nhi, chúng ta đi trước đi...”

Ngu Tử Đồng tức giận nói: “Cô không sai sao phải đi? Người sai là kẻ bôi nhọ cô.”

Giang Bội Trúc và Ngu Tử Đồng sớm đã có hiềm khích, nghe vậy cười lạnh nói: “Nói cứ như cả thiên hạ đều muốn hại Vân Từ vậy, sao người khác không bị đồn cái tiếng xấu hổ đó mà lại cứ nhắm vào nàng ta mà đồn thế?”

Ngu Tử Đồng đã nhịn Giang Bội Trúc hồi lâu, lúc này nàng ấy tiến lên hai bước, nói: “Giang Bội Trúc, A Từ làm gì sai với cô mà cô phải làm tổn thương nàng ấy như vậy? Khích bác thị phi, khua môi múa mép, cô có khác gì bọn vô lại hạ lưu chứ?”

Ngu Tử Đồng là con nhà tướng, dáng người cao ráo cũng biết chút võ vẽ, nàng ấy chả quan tâm gì mà chửi mắng. Giang Bội Trúc tuy sợ hãi nhưng trước mặt mọi người lại không muốn tỏ ra yếu thế, thế là nàng ta cũng tiến lên: “Đồ hỗn xược này, cô...”

Dư Diệu Phù kéo Giang Bội Trúc lại: “Được rồi Bội nhi, đừng so đo với Ngu cô nương, đây là chuyện riêng của Vân Từ, không nên mang ra rêu rao...”

Lời này khá mập mờ, nghe có vẻ như ôn hòa khuyên can, nhưng thực chất là đồng tình với lời của Giang Bội Trúc. Khương Ly đứng một bên nghe hồi lâu, đến lúc này, ánh mắt nhìn Dư Diệu Phù đã hoàn toàn lạnh xuống, mà Giang Bội Trúc cũng không nghe khuyên, nàng ta trừng trừng nhìn Ngu Tử Đồng, theo phản xạ đẩy ra sau: “Cô đừng có quản, hôm nay ta nhất định...”

Chữ “phải” còn chưa nói ra đã đột nhiên cảm thấy Dư Diệu Phù buông tay, Giang Bội Trúc nhìn ra sau, liền thấy Dư Diệu Phù lại bị nàng ta đẩy ngã xuống đất, mà cú ngã này khiến khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã tái nhợt của Dư Diệu Phù nhăn lại thành một cục, dường như vô cùng đau đớn, Giang Bội Trúc giật mình: “A Phù, cô sao vậy? Ta, ta hoàn toàn không dùng sức —”

Vẻ mặt Dư Diệu Phù đau đớn, nhưng trong mắt lại căng thẳng hoảng loạn nhiều hơn, nàng ta không ngừng lắc đầu: “Ta không sao, không sao, đỡ ta dậy, ta... ta muốn về phủ...”

Cãi nhau là cãi nhau, giờ đây nghi là làm người ta bị thương, sự việc đã khác rồi, Khánh Dương Công chúa từ phía tây chen tới, kinh ngạc nói: “Chuyện gì xảy ra vậy? Bị thương ở đâu?”

Dư Diệu Phù muốn đứng dậy, nhưng bụng đau như dao cắt hoàn toàn không cử động được, muốn Giang Bội Trúc đỡ một tay nhưng Giang Bội Trúc lại sợ đến mức không dám động vào nàng ta. Nàng ta nhất thời gấp đến đỏ mắt, tìm kiếm sự giúp đỡ khắp nơi, lúc này Khương Ly ở ngoài đám đông bước vào, nàng ngồi xổm xuống bên cạnh Dư Diệu Phù, dịu dàng nói: “Dư cô nương sao vậy? Để ta xem cho cô nương nhé?”

Khánh Dương Công chúa nói: “Đúng vậy, Tiết cô nương ở đây, nàng ấy là Thần y Mộc Lan...”

Nữ y nổi tiếng nhất thành Trường An, bất cứ ai cũng sẽ không từ chối, nhưng Dư Diệu Phù nhìn thấy Khương Ly thì không giống như nhìn thấy cứu tinh mà ngược lại như nhìn thấy hồng thủy mãnh thú. Trên mặt nàng ta lộ ra vẻ sợ hãi, vừa lắc đầu vừa lùi về sau: “Không, ta không cần đại phu, ta không xem, ta không cần đại phu xem...”

Giang Bội Trúc vô cùng kinh ngạc: “A Phù, bị thương sao lại không gặp đại phu?”

Khánh Dương Công chúa cũng nói: “Diệu Phù, ngươi từng gặp Tiết cô nương ở phủ của bổn cung rồi mà, ngươi không cần phải sợ.”

Dư Diệu Phù đau đến mức đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, cũng sợ đến sắp khóc, mà lúc này Bùi Yến và những người khác chú ý thấy có chuyện gì không ổn cũng bước nhanh tới. Dư Diệu Phù nhìn thấy bóng dáng của Từ Lệnh Tắc từ khe hở trong đám đông, lập tức càng thêm kinh hãi: “Không, để ta về nhà, ta muốn về nhà...”

Giang Bội Trúc đỡ nàng ta dậy, Khương Ly cũng tiến lên đỡ lấy nàng ta, còn đưa tay lên cổ tay nàng ta. Dư Diệu Phù ra sức giãy giụa, nhưng không biết tại sao chỉ cảm thấy tay Khương Ly như vòng sắt, sức lực mạnh vô cùng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Khương Ly bắt mạch cho mình.

Lúc này Bùi Yến đã đến gần: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Mọi người nhường đường cho bọn họ, Giang Bội Trúc vội vàng nói: “Bùi đại nhân, thật sự không liên quan đến ta, là Ngu Tử Đồng cứ đòi tranh luận với ta chuyện lời đồn tư thông của Vân Từ là thật hay giả, còn mắng chửi ta. A Phù muốn khuyên can, kết quả là, kết quả là ta vừa khẽ đẩy một cái thì nàng ấy liền bị ngã, cũng không biết bị thương ở đâu mà đau đớn như vậy...”

Ngu Tử Đồng cười lạnh: “Nha môn vẫn đang điều tra, Giang Bội Trúc đã dùng lời đồn nhảm sỉ nhục A Từ mấy lần. Bùi đại nhân, A Hành, các vị đã điều tra mấy ngày rồi, chẳng lẽ còn chưa có kết quả? Ô danh này của A Từ bao giờ mới được rửa sạch?!”

Phó Vân Từ cũng không ngờ tình hình lại trở nên không thể kiểm soát như vậy, thấy Dư Diệu Phù bị thương nặng, người bị sỉ nhục là nàng ngược lại lo lắng đến đỏ hoe mắt. Phó Vân Hành nhìn tỷ tỷ lại bị bắt nạt, rồi lại nhìn những gương mặt đang xem kịch trước mắt, nghiến răng nói: “Bùi đại nhân, đã có nhân chứng, theo ta cách tốt nhất để trả lại công đạo cho tỷ tỷ ta là thẩm vấn ngay lập tức...”

Bùi Yến nhìn về phía Phó Vân Từ, Phó Vân Từ hơi kinh ngạc: “Tìm được nhân chứng rồi sao?”

Bùi Yến gật đầu, Phó Vân Từ bình tĩnh lại, thành khẩn nói: “Vậy xin đại nhân minh xét thị phi, trả lại trong sạch cho ta...”

Bỗng dưng xuất hiện nhân chứng gì đó, những người khác nghe mà mơ hồ, trên mặt vẫn còn vẻ mờ mịt nghi ngờ, Bùi Yến quét mắt một vòng, gật đầu: “Cũng được, Phùng Ký, dẫn người qua đây...”

Có nhân chứng hay không có nhân chứng cũng không quá quan trọng, vì Dư Diệu Phù đã đau đến mức rên lên khe khẽ, Khánh Dương Công chúa nhìn ra có điều không ổn, vội vàng nói: “Tiết cô nương, Diệu Phù rốt cuộc bị làm sao vậy? Chẳng lẽ bị ngã gãy xương sao?”

Khương Ly nhíu chặt mày đẹp, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc như phát hiện ra chuyện gì đó kinh thiên động địa: “Công chúa Điện hạ, ta, ta không tiện nói thẳng... Dư cô nương hẳn không phải bị ngã, nàng ấy là...”

Danh tiếng của nàng vang xa, lời nói như vậy càng khiến người ta kinh ngạc nghi ngờ, Khánh Dương Công chúa thẳng thừng nói: “Bệnh gì mà không thể nói? Ngươi xem nó đau đến sắp không chịu nổi rồi, cứu người quan trọng...”

Khương Ly vẫn còn do dự, nhưng lúc này Giang Bội Trúc đang ôm Dư Diệu Phù bỗng cảm thấy đầu ngón tay dính một chút ấm nóng. Nàng ta rút tay ra xem, liền thấy trên đầu ngón tay dính một màu đỏ máu kinh hoàng...

“Máu! Nàng ấy chảy máu...”

Giang Bội Trúc sợ đến ngã ngồi xuống đất, may mà Khương Ly ôm lấy Dư Diệu Phù nên nàng ta không ngã xuống đất. Mà lúc này mấy người đứng gần cũng che miệng hoảng sợ kêu lên, vì có một vệt máu tươi từ dưới người Dư Diệu Phù chảy ra. Trong nháy mắt, Khánh Dương Công chúa lớn tuổi và một đám phu nhân đều đã hiểu ra mọi chuyện.

Khánh Dương Công chúa không dám tin: “Diệu Phù! Ngươi có thai rồi sao?!”

Dư Diệu Phù nghiến răng co người lại thành một cục, nào dám trả lời câu này, nhưng sự việc đã đến nước này, không cần nàng ta gật đầu, sự thật đã rõ như ban ngày rồi. Mọi người xôn xao bàn tán, Từ Lệnh Tắc đứng sau lưng Bùi Yến sắc mặt không còn chút máu.

Khánh Dương Công chúa không khỏi giận dữ: “Diệu Phù, ngươi là cô nương chưa xuất giá, sao ngươi lại...”

Chưa chồng mà có thai chính là hành vi tư thông rành rành, mọi người kinh ngạc nhìn Dư Diệu Phù, khó có thể tưởng tượng vị cô nương ngày thường dịu dàng đáng yêu này lại có thể làm ra chuyện trơ trẽn vô liêm sỉ như vậy!

Dư Diệu Phù hận không thể ngất đi cho xong, nhưng lúc này Phùng Ký đã dẫn theo hai tiểu đồng mặt mày bầm dập đi tới, hai người mặt mày hoảng sợ, hai chân run rẩy đến gần, Phùng Ký nói: “Đại nhân, nhân chứng đến rồi.”

Tất cả mọi người quay lại nhìn. Vừa quay người lại, hai tiểu đồng trẻ tuổi trước tiên nhìn thấy Bùi Yến, rồi lại nhìn thấy ngay người thiếu nữ mặc áo gấm nằm trên đất sau lưng hắn, sắc mặt bọn họ thay đổi, quỳ “phịch” một tiếng xuống đất...

“Tiểu thư, tiểu nhân có lỗi với tiểu thư...”

Sau một hồi im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, cả hiện trường lần thứ hai xôn xao, Khánh Dương Công chúa kinh ngạc: “Các ngươi không phải là nhân chứng đã tung tin đồn sao?! Các ngươi gọi Diệu Phù là tiểu thư, các ngươi là hạ nhân của nó à?!”

Hai người run rẩy nằm rạp xuống đất không dám đáp lời, nhưng chính cái vẻ không dám đáp lời này đã khiến mọi người hiểu ra tất cả, Khánh Dương Công chúa không thể tin nổi nhìn sang: “Dư Diệu Phù, lời đồn bôi nhọ Vân Từ là do ngươi tung ra?!”

Khánh Dương Công chúa không biết phải nói gì cho phải, những người khác cũng kinh ngạc vô cùng, giữa một hồi bàn tán xôn xao, Khương Ly ôm Dư Diệu Phù hơi cúi đầu, dùng giọng nói chỉ hai người mới nghe thấy nói một câu, liền thấy người Dư Diệu Phù run lên, chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng, mà chỉ trong chốc lát, nàng ta như đã hạ quyết tâm mà mở mắt ra.

Nàng ta nhìn qua mấy người Bùi Yến nhìn thẳng vào Từ Lệnh Tắc, bi ai tha thiết nói: “Biểu ca, huynh thật sự không cần Phù nhi nữa sao...”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    5
  • Hôm nay:
    58
  • Tuần này:
    341
  • Tất cả:
    57593
Thiết kế website Webso.vn