Sau khi tiễn Quách Thục Dư đi, Khương Ly trở về Doanh Nguyệt Lâu tắm gội thay y phục xong rồi lấy từ đáy rương ra một quyển y thư đã ố vàng. Nàng ngồi dưới ánh đèn mờ ảo bên cửa sổ mở y thư ra, lấy ra một danh sách viết bằng chữ triện cổ.
Hoài Tịch tiến lên khêu bấc đèn ra cho sáng hơn, lo lắng nói: “Cô nương về thành Trường An đã nửa tháng, đây là lần đầu tiên lấy danh sách này ra xem. Có phải hôm nay cô nương đã tìm được manh mối gì ở chỗ Thái tử phi không ạ?”
Sở dĩ Khương Ly tốn bao công sức đóng giả làm Đại tiểu thư nhà họ Tiết một là vì vụ án năm đó Tiết Kỳ là một trong những người chủ thẩm, hai là vì năm đó Tiết Lan Thời cũng bị tình nghi. Mà nhờ vào Tiết Lan Thời nàng mới có cơ hội đường đường chính chính ra vào Đông cung.
Nàng chậm rãi lắc đầu: “Hôm nay chỉ là khám bệnh cho Tiết Lan Thời thôi, xem như bước đầu lấy được sự tin tưởng của bà ấy chứ chưa hề nhắc đến chuyện 5 năm trước. Năm đó khi xảy ra chuyện, tình hình nhân sự khá phức tạp, cho đến tận bây giờ có một số người ta vẫn khó mà điều tra rõ ràng được. Hơn nữa sau này những người bị xử lý quá nhiều, hiện tại ta chỉ có thể từ từ tính toán.”
Hoài Tịch nói: “Nếu phải đợi Thái tử phi hoàn toàn tin tưởng cô nương để cô nương tự do đi lại trong Đông cung, cô nương có cách nào không?”
Trên trang giấy dai mềm có khoảng 30 cái tên, kèm theo đó là tiểu sử tóm tắt của từng người. Ánh mắt Khương Ly lướt qua từng cái tên, giọng nói sâu thẳm: “Tuy vụ án năm đó xảy ra ở Đông cung nhưng liên lụy đến khá nhiều đại phu. Bây giờ Tả Xuân Phường Dược tàng cục đã không còn người từ vụ án năm đó nữa rồi.”
Đại Chu lập quốc gần 200 năm vẫn dùng chế độ cũ của triều trước, các cơ quan y dược đều đặt ở các nha môn khác nhau. Tả Xuân Phường Dược tàng cục ở Đông cung chịu trách nhiệm chăm sóc, chữa trị những bệnh không quá nan y của Thái tử và các phi tần trong Đông cung. Nếu có bệnh gì mà Dược tàng giám và Dược tàng thừa không chữa được thì phải điều Ngự y từ Thái y thự đến. Nếu ngay cả Ngự y của Thái y thự cũng không chữa được thì ngoài việc mời đại phu trong thế gian đến còn có thể hy vọng vào Thượng dược cục của điện Trung Tỉnh bên cạnh Bệ hạ.
Khương Ly nói: “Năm đó sau khi Hoàng thái tôn phát bệnh, ban đầu là Dược tàng giám Hứa Trường Húc và Dược tàng thừa Tống Doãn Nam của Dược tàng cục phụ trách chữa trị. Hai người bọn họ cũng coi như là đại phu có y thuật cao minh. Nhưng sau khi bọn họ khẳng định Hoàng thái tôn bị nhiễm bệnh dịch, Đông cung đã báo lên Bệ hạ. Bệ hạ vô cùng lo lắng nên đã điều Bổng Ngự lang Ôn Minh Lễ của Thượng dược cục bên mình cùng với Thị Ngự y Tần Cầu An đến khám bệnh. Bốn người này hội chẩn nửa tháng, nhưng bệnh tình của Hoàng thái tôn lại ngày càng nặng. Bệ hạ càng thêm lo lắng nên vội vàng cho cha nuôi điều người từ Thái y thự thường trực ở Đông cung đến. Lúc đó trong thành Trường An cũng cần chữa dịch bệnh, Thái y thự bận tối mặt tối mũi, cha nuôi liền điều phái Y giám Chu Toản, Y chính Tôn Trí Viễn đến hội chẩn cùng.”
Hoài Tịch hiểu ra: “Liên quan đến người của cả ba nha môn...”
Khương Ly gật đầu: “Trong số những người này, phương pháp châm cứu bí truyền của cha nuôi đứng đầu Đại Chu, thuốc thang của Ôn Minh Lễ cũng có thể thành một phái riêng, vì vậy do hai người họ chủ trị, những người khác cùng hỗ trợ bắt mạch, tham gia bàn bạc kê đơn thuốc, hợp thuốc thử thuốc. Trước khi bị nhiễm bệnh dịch Hoàng thái tôn vừa mới bị cảm lạnh một trận, vì vậy lúc đó cơ thể đang suy nhược. Sau khi nhiễm bệnh dịch, bệnh phát tác chậm, nhưng mầm bệnh lại ăn sâu. Bảy người bọn họ đã thay đổi không ít phương án, nhưng hiệu quả đều không cao. Hơn nữa khi đó dịch bệnh khiến lòng người hoang mang, hai tháng đó tóc cha nuôi bạc đi không ít.”
Nhắc lại chuyện cũ, trên mặt Khương Ly đã không còn vẻ bi thương, trong mắt chỉ còn một màu lạnh lẽo: “Khi xảy ra chuyện, sư phụ đang dưỡng bệnh ở trong phủ, ta đang ở bên cạnh Hoàng hậu nương nương. Sau khi ta cung cấp lời khai xong, Hứa Trường Húc và Tần Cầu An cũng giỏi châm cứu liền nhận ra có điều không ổn. Hứa Trường Húc quản lý y dược của Đông cung, Hoàng thái tôn bị bệnh chết, cho dù người khác nói thế nào thì ông ta cũng sẽ là người đứng mũi chịu sào. Vậy nên ông ta và Tần Cầu An đã xem xét lại phương pháp châm cứu chữa bệnh của cha nuôi, rồi tìm một Y chính trong Thái y thự hiểu biết một chút về Phục Hy Cửu Châm...”
“Vị Y chính này chính là Bạch Kính Chi mà ta đã điều tra năm ngoái. Ông ta và cha nuôi ta vốn có giao tình riêng, còn từng nghe cha nuôi ta nói qua một vài điểm mấu chốt của Phục Hy Cửu Châm. Ông ta vừa xem lời khai của ta thì càng chắc chắn hơn với hai người Hứa, Tần rằng cha nuôi ta châm cứu sai. Thế là ba người bọn họ hợp sức tố cáo với Bệ hạ và Thái tử rằng cha nuôi đã hại chết Hoàng thái tôn. Các Ngự y khác sau khi nhìn ra manh mối cũng vì muốn thoát tội cho mình nên đương nhiên đứng về phía bọn họ khiến tội của cha nuôi bị định chết trong phút chốc.”
Hoài Tịch còn tức giận hơn cả Khương Ly, nàng ấy nắm chặt tay nói: “Nhưng đáng tiếc bọn họ cũng không thoát được!”
Khương Ly cười lạnh một tiếng: “Đương nhiên không thoát được. Bọn họ nói ba ngày gần đây cha nuôi châm cứu đều sai, nhưng mỗi người bọn họ đều hưởng bổng lộc y quan Đại Chu, lại vô cùng được Bệ hạ tin tưởng, vậy mà không một ai nhìn ra sai sót, thế nào cũng phải chịu tội thất trách.”
Hứa Trường Húc và Tống Doãn Nam của Dược tàng cục vì vốn là y quan của Đông cung nên tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha. Người nhà của hai người bọn họ đều bị xử đi sung quân lưu đày, sau này đều chết ở Sóc Bắc. Ôn Minh Lễ và Tần Cầu An thì bị cách chức ở Thượng dược cục, điều xuống các y thự địa phương, mấy năm qua lang bạt ở các châu phủ, bây giờ một người ở Kiềm Châu, một người ở U Châu. Chu Toản và Tôn Trí Viễn vì vốn không giỏi châm cứu nên liên lụy ít nhất, bị giáng xuống làm y công cấp thấp nhưng vẫn được giữ lại làm việc ở Thái y thự.
Còn với những y thị cấp thấp khác và cung nữ thái giám hầu hạ ở Đông cung thì số người bị xử tử lên đến hơn 50 người. Những người này tuy không thể đến gần Hoàng thái tôn nhưng cũng đã trải qua ba tháng chăm sóc cứu chữa, vậy mà đều bỏ mạng dưới cơn thịnh nộ của vua Cảnh Đức và Thái tử.
Bạch Kính Chi không tham gia cứu chữa cho Hoàng thái tôn nên đương nhiên không bị hỏi tội, ngược lại vì tìm ra nguyên nhân cái chết của Hoàng thái tôn nên còn được vua Cảnh Đức ban thưởng. Lúc đó vừa đúng lúc Thái y thự có biến động nhân sự, ông ta thăng liền hai cấp lên làm Thái y thừa cho đến tận bây giờ. Còn chức Thái y lệnh thì do Ngự y Kim Vĩnh Nhân có công chữa dịch năm đó đảm nhiệm.
Hoài Tịch biết kết cục xử lý vụ án cũ, lúc này đưa tay ôm cổ nói: “Chẳng trách người ta nói trong cung cấm nguy hiểm hơn ngoài giang hồ gấp vạn lần. Những kẻ hầu người hạ trong cung sơ sẩy một chút là mất đầu như chơi...”
Khương Ly nheo mắt, giọng nói trở nên nguy hiểm: “Sáu vị đại phu còn lại năm đó chỉ trong vòng nửa năm đã chết mất hai người. Vốn còn bốn người nhưng 3 năm trước khi đến Thương Châu chữa dịch Tôn Trí Viễn đã bất ngờ qua đời. Cái gọi là chữa dịch quá sức mà ngã ngựa chết thực sự có quá nhiều điểm đáng ngờ. Mấy người còn lại thì Ôn Minh Lễ ở Kiềm Châu xa nhất phía Nam xin cáo lão ở ẩn, Tần Cầu An ở U Châu xa nhất phía Bắc thì truyền đạo giảng dạy, bọn họ đều cách thành Trường An vạn dặm. Bây giờ người có thể tiếp cận được chỉ còn lại Chu Toản.”
Nàng khẽ ngừng lại một chút rồi nói: “Bạch Kính Chi sắp về rồi.”
Hoài Tịch có chút bất ngờ: “Có tin tức rồi sao?”
Khương Ly lắc đầu: “Ở Đông cung, Tiết Lan Thời và Tiết Kỳ có nhắc đến ông ta. Ông ta giỏi nhất là chữa bệnh của trẻ con, thứ hai là bệnh của phụ nhân. Trước đây có lẽ đã từng chữa bệnh cũ cho Tiết Lan Thời, coi như cũng được bà ấy tin tưởng. Chỉ là sau này ông ta thường xuyên ở bên ngoài, Tiết Lan Thời chê ông ta chí khí thấp nên đã bỏ qua.”
Nói đến đây, nàng thu lại danh sách: “Bây giờ cũng gần đủ rồi, tìm thời điểm đến phường Sùng Đức một chuyến thôi.”
Giọng Hoài Tịch có phần thoải mái hơn: “Người về đã nửa tháng rồi, khắp thành Trường An không ai không biết đến danh tiếng của người. Huống hồ vụ án của Khang Cảnh Minh kia ầm ĩ khắp cả thành, chiều nay ngay cả đám tiểu đồng thị tỳ trong phủ chúng ta cũng bàn tán, nói bên ngoài đều đang đồn người không chỉ có y thuật cao siêu mà còn biết nghiệm thi bắt hung thủ, ngay cả Đại lý tự cũng phải mời người ra tay...”
Khương Ly khẽ nhíu mày: “Người đời đều thích những chuyện kỳ lạ hoang đường, nhưng như vậy cũng tốt.”
Lúc nàng đi nghỉ ngơi đã gần canh tư. Khương Ly trằn trọc vào giấc mộng, nàng kinh ngạc phát hiện mình lại quay về trước năm 7 tuổi. Qua nhiều năm, lại thêm thảm án của phủ Quảng An Bá, đã nhiều năm nàng không mơ thấy chuyện thời thơ ấu. Nhưng đêm nay nàng lại nhìn thấy nữ nhân dưới gốc cây hòe đang thêu hoa mộc lan...
“Giữ lòng thuần phác, nói ít làm nhiều, nhớ kỹ chưa?”
“Ngốc như vậy một mình con làm sao sống nổi?”
“Đừng hỏi ta chuyện mẹ của con...”
“Nghe lời ta, vĩnh viễn đừng đến thành Trường An...”
Khi tia nắng bình minh đầu tiên xuyên qua tầng mây, Khương Ly giật mình tỉnh giấc. Trong lòng nàng chua xót nhìn lên đỉnh màn, thầm nghĩ từ nhỏ mình đã không phải là người ngoan ngoãn nghe lời, bảo đừng đến mà nàng lại cứ đến, bảo đi mà nàng lại cứ về, dù sao khổ cực lớn hơn nữa nàng cũng đã nếm trải qua rồi.
Lúc tỉnh dậy dùng bữa sáng, Cát Tường từ bên ngoài bước vào nói: “Đại tiểu thư, phủ Thọ An Bá gửi thiệp mời đến ạ.”
Khương Ly nhận lấy thiệp mời, cười nói: “Quả nhiên là mời ta đến phủ.”
***
Phó Vân Từ mở tiệc mời khách, Khương Ly đương nhiên phải nể mặt. Sau giờ Ngọ, nàng ngồi xe ngựa đến phủ Thọ An Bá. Khi đến phủ, quả nhiên thấy Phó Vân Từ và Ngu Tử Đồng đang cùng nhau đợi nàng.
Hai người đón nàng vào tiểu viện của Phó Vân Từ, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức.
Phó Vân Từ cười nói: “Cô mau xem, đây đều là tay nghề của mẹ ta. Biết cô hồi nhỏ lớn lên ở Từ Châu nên sáng nay bà ấy đã bắt đầu bận rộn chuẩn bị, đặc biệt là món canh vịt này, đã hầm ba canh giờ đấy.”
Khương Ly nhìn một bàn đầy thức ăn, trong lòng thầm kêu không ổn. Phó Vân Từ lại nói: “Món ăn của Từ Châu có hương vị thanh đạm tươi ngon, đậm đà mà không ngấy. Ta có một bà cô đã gả đến Từ Châu, mẹ ta từng đến ở đó hai năm, vẫn luôn nhớ mãi mỹ thực của Từ Châu, sau này còn đặc biệt mời đầu bếp đến phủ làm món Từ Châu một thời gian. Nhanh lên, chỉ có ba chúng ta thôi, cứ thoải mái ngồi xuống đi.”
Phó Vân Từ nói rồi tự tay múc canh cho Khương Ly: “Ta lấy canh thay rượu kính tạ cô nương. Sau này cô nương có gì nhờ vả, ta có chết cũng không từ chối...”
Khương Ly nghe mà bật cười, nàng không thể từ chối, đành nhận lấy chén canh nếm thử rồi khen: “Quả nhiên tươi ngon, đã nhiều năm ta không được ăn món Từ Châu rồi. Đa tạ cô và phu nhân đã chuẩn bị.”
Thấy nàng thích, Phó Vân Từ thở phào nhẹ nhõm, Ngu Tử Đồng thì vội vàng nói: “Còn một chuyện tốt nữa, hai ngày trước Bá gia đã dâng sớ lên. Sáng sớm hôm nay Bệ hạ đã cách chức Từ Lệnh Tắc, còn phạt Từ Tướng quân nửa năm bổng lộc. Khánh An Bá kia thì bị khiển trách, còn mất cả tước vị thế tập cha truyền con nối. Bệ hạ giáng xuống ba bậc, tước vị của phủ bọn họ sau này chỉ truyền được hai đời nữa là hết. Nghe nói Khánh An Bá vừa về phủ liền mời Ngự y đến, còn có người trong tông tộc họ Dư đến nhà gây náo loạn. Đây đều là báo ứng cho kẻ lòng dạ độc ác mà!”
Đôi mắt Khương Ly sáng lên: “Bệ hạ quả thật không nương tay đối với phủ Khánh An Bá.”
Ngu Tử Đồng cười nói: “Còn không phải sao. Bên nhà họ Từ, Từ Lệnh Tắc không đi thi khoa cử, bây giờ lại bị cách chức, mấy năm tới sẽ không ai dám dùng hắn, cũng coi như cho hắn một bài học để hắn biết bội tín bạc nghĩa là thế nào!”
Khang Cảnh Minh tội chết khó tha, bây giờ nhà họ Từ và nhà họ Dư cũng đã bị xử lý, vụ công án này xem như đã có một kết cục tốt đẹp, thật đáng để ba người bọn họ cùng cạn một chén. Ngu Tử Đồng liền hào hứng cầm lấy bầu rượu bên cạnh nói: “Tiết cô nương từ giang hồ đến, không có nhiều quy củ ràng buộc chắc là có thể uống vài chén chứ?”
Trong lòng Khương Ly như đối mặt với kẻ địch lớn, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Ta có bệnh cũ trong người, thật sự không thể uống rượu được.”
Ngu Tử Đồng ngẩn ra, Phó Vân Từ lo lắng nói: “Ta đã nói da cô trắng lạ thường như vậy mà, là do bệnh cũ đó sao?”
Khương Ly cười khổ: “Không sai, lúc nhỏ ta bị bệnh tim, sau này tuy đã khỏi nhưng vẫn phải chú ý một chút.”
Phó Vân Từ và Ngu Tử Đồng đều kinh ngạc, Ngu Tử Đồng nhanh miệng nói: “May mà đã khỏi rồi, y thuật của cô cao siêu, chắc chắn có thể tự chăm sóc cho mình. Hơn nữa bây giờ cô đã về rồi, mẹ cô có khá hơn chút nào không?”
Sợ Khương Ly hiểu lầm, nàng ấy lại nói: “Nhiều năm nay mẹ cô vẫn luôn ở ẩn dưỡng bệnh, các gia tộc thế gia ở thành Trường An ít nhiều cũng biết một chút.”
Khương Ly thở dài nói: “Bệnh của mẹ ta đã lâu, bây giờ vẫn chưa nghĩ ra cách nào tốt.”
Ngu Tử Đồng mồ côi mẹ từ nhỏ, cũng biết Giản Nhàn vì sao mà bị bệnh, nàng ấy do dự một lúc rồi nói: “Ta từng nghe qua một cách có tác dụng đối với người bị tổn thương thần trí, nhưng rủi ro cũng lớn. Nếu là người khác thì ta sẽ không nói, nhưng cô nương là người giang hồ, có lẽ có thể nghe thử xem sao.”
Khương Ly tỏ vẻ tò mò, Ngu Tử Đồng nói: “Trong giang hồ có một số công pháp cổ xưa, người bình thường luyện thì quá đơn giản nhàm chán, nhưng đối với người thần trí bị tổn thương thì lại có thể giúp thân thể khỏe mạnh, còn có thể tu luyện tâm trí, có lẽ sẽ giúp ích được phần nào cho bệnh tình.”
Khương Ly nghe mà mi mắt giật giật, lắc đầu nói: “Mẹ ta tuổi đã cao, e là không thích hợp với cách này.”
Ngu Tử Đồng nghĩ thấy cũng phải, sợ nàng buồn nên liền chuyển chủ đề: “Nghe nói mùa hè ở Từ Châu xảy ra lũ lụt chết không ít người, thật đáng thương. Năm nào triều đình cũng trị thủy, nhưng năm nào cũng có lũ lụt.”
Khương Ly về thành Trường An nhiều ngày, những lời đồn về nàng đã nghe đi nghe lại mấy lượt. Bây giờ ai cũng biết hồi nhỏ nàng đã bị bắt cóc đến Từ Châu, sau đó cha mẹ nuôi bị bệnh nặng, lúc lâm chung đã gửi gắm nàng cho một vị hành y giang hồ, từ đó bắt đầu học y cứu đời. Mà sở dĩ nàng được cậu tìm thấy là do khi nàng lên phía Bắc cứu trợ thiên tai bị cướp mất tiền bạc của cải, trong đó có một chiếc khóa trường mệnh bằng ngọc bích chính là do Giản lão thái gia năm đó tự tay khắc. Trùng hợp là Huyện úy địa phương đó từng là thuộc hạ của Giản Bá Thừa, khi Huyện úy giúp nàng tìm lại của cải đã nhận ra chiếc khóa ngọc bích độc nhất vô nhị đó nên đã lập tức báo tin cho Giản Bá Thừa, nhờ vậy mới có chuyện nhận tổ quy tông sau này.
Nàng ấy vừa nói xong, Phó Vân Từ liền nhìn nàng đầy ẩn ý: “Những năm đầu triều đình có một vị đại nhân rất giỏi trị thủy, nếu vị đại nhân đó còn thì lũ lụt mấy năm qua không biết sẽ giảm đi bao nhiêu. Tiếc là ngài ấy bị kẻ gian hãm hại...”
Nàng ấy vừa nói xong lời này, mắt Khương Ly khẽ dao động, mà Phó Vân Từ cũng nhìn nàng: “Cô nương ở giang hồ chắc hẳn đã nghe qua đại danh của Các chủ Thương Lãng Các Thẩm Thiệp Xuyên chứ? Cô nương có biết tình hình gần đây của hắn không?”
Khương Ly quả quyết nói: “Thương Lãng Các ẩn mình trên hồ Thiên Lý ở Giang Châu, rất ít người có thể tìm được nơi đó. Mấy năm nay trong giang hồ cũng ít có tin tức về họ...”
Phó Vân Từ có chút thất vọng, Ngu Tử Đồng lại có vẻ muốn nói lại thôi. Khương Ly nhìn ra, đành phải hỏi: “Tại sao lại hỏi như vậy?”
Ngu Tử Đồng nói: “Tiết cô nương chắc hẳn đã nghe qua Thương Lãng Các là Tiểu ma giáo, Thẩm Thiệp Xuyên kia là tiểu ma đầu rồi chứ? Nhưng sự thật không phải như cô nương nghĩ đâu. Năm đó cha mẹ hắn chết thảm khi hắn mới 15 tuổi, hắn cũng bị bắt vào ngục tra tấn không nhẹ. Nếu không trốn thoát được thì hắn cũng lành ít dữ nhiều. Sau này thủ đoạn báo thù của hắn tuy có hơi thảm khốc nhưng một người mang theo huyết hải thâm thù của cha mẹ thì có thể làm gì được? Theo ta thấy, triều đình không thể phân biệt rõ trắng đen, vậy thì báo thù chính là chính nghĩa, nếu không người tốt chẳng phải sẽ bị kẻ ác bắt nạt sao?”
Tính tình Ngu Tử Đồng nóng nảy, Phó Vân Từ sợ hãi vội dặn Đan Phong chông chừng cửa cẩn thận: “Được rồi được rồi, chuyện năm đó chưa có kết luận, cô đừng có nói bừa làm Tiết cô nương sợ. À, ta gọi cô nương là A Linh được không? Cô cũng gọi ta là A Từ đi, ba chúng ta đừng có cô nương qua cô nương lại nữa, cô cũng gọi tên nàng ấy là được...”
Khương Ly đương nhiên đồng ý, nàng khẽ cười nói: “Cô không cần lo lắng, ta lại thấy Tử Đồng nói rất có lý. Tuy nói ác giả ác báo nhưng báo ứng không phải muốn đến là đến, tự mình đi tìm thì đáng tin hơn.”
Ngu Tử Đồng vô cùng kinh ngạc: “Tri kỷ! Ta và A Linh đúng là tri kỷ, ta xin uống cạn một chén lớn trước!”
Phó Vân Từ dở khóc dở cười. Ngu Tử Đồng uống cạn một chén rượu, chuẩn bị trút bầu tâm sự: “A Linh, cô chắc chắn không hiểu tại sao ta lại nói như vậy đâu. Chỉ vì vị Thẩm đại nhân đó năm đó thực sự đã cứu quá nhiều bá tánh. Ngài ấy giữ chức Tòng Tứ phẩm, khi trị thủy gặp phải đê vỡ mà lại có thể tự mình đi đầu nhảy xuống dùng thân mình lấp đê. Người như vậy, cô nói ngài ấy có tham ô trong việc xây đê được không chứ?”
Khi Khương Ly được Ngu Thanh Linh đưa về thành Trường An chính là hơn 1 tháng sau khi nhà họ Thẩm xảy ra chuyện. Nhưng dù vậy nàng cũng nhớ năm đó Thẩm Đống có tiếng rất tốt trong quan trường. Mà Ngu Tử Đồng cố chấp với chuyện này còn là vì thuở nhỏ nàng ấy có một đoạn cơ duyên với Thẩm Thiệp Xuyên.
Quả nhiên Ngu Tử Đồng nói: “Vị Các chủ đó cũng là người rất tốt. Hắn lớn hơn chúng ta 7 - 8 tuổi, thuở nhỏ ta từng được hắn cứu, tuy lúc đó ta mới 6 tuổi nhưng ta nhớ rất rõ ràng, không ai biết rõ hơn ta!”
Phó Vân Từ mỉm cười: “Nàng ấy chỉ nhắc đến chuyện này với những người cực kỳ thân thiết thôi.”
Khương Ly chậm rãi gật đầu: “Trên giang hồ tuy có nhiều lời đồn đại nhưng những chuyện chưa từng tận mắt thấy đương nhiên ta cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng. Nếu sau này có duyên gặp hắn, ta nhất định sẽ giúp cô chuyển lời rằng cô rất biết ơn hắn.”
Ngu Tử Đồng không tin: “Cô đã về nhà nhận tổ quy tông rồi, lẽ nào còn muốn đi nữa sao?”
Khương Ly cong môi: “Tạm thời không đi, nhưng chuyện đời khó lường mà.”
Ngu Tử Đồng và Phó Vân Từ nhìn nhau, đều cảm thấy lời này có chút không may mắn lắm, bọn họ rối rít nói không cho nàng rời khỏi thành Trường An. Khương Ly dở khóc dở cười, trong lòng lại ấm áp vô cùng. Bữa tiệc nhỏ ba người này cứ nói nói cười cười đến lúc chiều tà mới cáo từ về nhà.
Hôm đó ban ngày trời nắng đẹp, đến tối lại có tuyết rơi lất phất, bên ngoài trời lạnh căm căm. Đến sáng sớm hôm sau tuyết vẫn chưa ngừng rơi, dưới mái hiên nước đọng thành băng buộc Khương Ly phải ở yên trong phủ hai ngày.
Khương Ly không có việc gì quan trọng thì không ra khỏi phủ, thỉnh thoảng nàng có nghe được tin phía Tây Nam và phía Bắc đều xảy ra nạn tuyết, tấu chương xa 800 dặm khẩn cấp truyền về, triều đình vì việc này mà đau đầu nhức óc. Tiết Kỳ là Ngự sử Trung thừa cũng ngày ngày đi sớm về khuya.
Đến ngày thứ tư, trận tuyết lớn kéo dài cuối cùng cũng dứt hẳn. Vì là ngày Quách Thục Dư đến khám lại nên Khương Ly vừa nghiên cứu y thư vừa yên tâm chờ đợi trong phủ. Không ngờ đợi suốt cả ngày, đến khi trời tối sầm lại cũng không thấy Quách Thục Dư xuất hiện. Ngay khi nàng tưởng hôm nay Quách Thục Dư định thất hẹn thì nữ quản gia của phủ Quảng Ninh Bá vội vàng chạy đến.
Khi Khương Ly chạy đến tiền viện, quản gia đang đi đi lại lại trên lớp tuyết dày trong sân. Vừa thấy nàng đến, bà ta vội vàng tiến lại: “Cô nương, xin cô nương cứu mạng...”
Khương Ly sững sờ, sao lại là cứu mạng nữa?
Không đợi nàng hỏi, quản gia đã nói: “Hôm nay cô nương đi dự một buổi họp mặt, ai ngờ ở buổi họp mặt đó lại có người chết, cô nương nhà ta cũng bị thương. Cô nương tin tưởng y thuật của người nhất, xin người cứu cô nương nhà ta...”



