Khương Ly theo chân Tử Vân tiến vào phủ An Viễn Hầu, men theo hành lang phía tây đi một mạch về hướng Bắc, qua cửa Nội Nghi rồi rẽ sang hướng Tây, vừa mới đến gần tiểu viện nơi Ngô ma ma ở đã trông thấy hai thị vệ đang áp giải gia đình ba người của Tống quản sự từ phía cửa hông tiến vào sân viện.
Khi đến gần hơn, Khương Ly mới thấy rõ dung mạo ba người họ. Tống quản sự mày rậm trán rộng, vẻ mặt chất phác trầm ổn, trên người mặc áo bông mùa đông bằng gấm xanh đen không hoa văn. Có lẽ vì đến vội, gấu áo và tay áo của ông ta vương vài vết bẩn, trên mũi giày cũng dính chút bùn đất đen. Con trai ông ta mặc áo gấm lụa mịn, đường nét gương mặt có vài nét giống cha mình. Còn người con gái đi sau cùng tuy mày mắt thanh tú nhưng lại co rút vai lưng, gương mặt đầy vẻ hoảng sợ. Hôm nay cô nương này mặc bộ áo váy vải bông màu sen nhạt, mặt không son phấn, trên người chỉ có duy nhất một cây trâm bạc trơn là trang sức, cách ăn vận mộc mạc còn thua xa cả bọn Tử Vân Tử Tuyết ăn mặc gấm vóc.
Khương Ly nghi hoặc hỏi: “Nếu như Ngô ma ma đã được tín nhiệm trong phủ, cớ sao con gái bà ta lại không vào phủ làm việc?”
Tử Vân nhìn về ba người họ, mới đáp: “Chuyện này thể hiện chỗ hiểu chuyện của Ngô ma ma từ rất lâu trước kia. Bà ta vốn là nữ tử nhà nông, nhờ làm nhũ mẫu nên địa vị trong phủ mới cao hơn bình thường. Phu nhân từng đề cập muốn đưa con gái bà ta vào phủ làm nha hoàn thiếp thân cho Đại tiểu thư. Ở một gia đình như Hầu phủ, cho dù có làm nha hoàn thì sau này xuất giá cũng có thể gả vào nhà tử tế. Nhưng Ngô ma ma lại từ chối, nói phu quân bà ta đã làm quản sự trong phủ rồi, không thể để mấy chuyện ăn mặc ở của cả nhà nhờ hết vào Hầu phủ được, như vậy quá không phải phép. Phu nhân nghe xong cũng rất cảm động nên không nhắc đến nữa. Sau này hai vợ chồng họ khá giả hơn, còn mời tiên sinh về dạy chữ cho con trai trưởng, chỉ tiếc là thi nhiều lần vẫn không đậu Tú tài, còn về người con gái…”
Tử Vân nhìn về phía cô nương vai co lưng cúi đằng kia, lắc đầu thở dài: “Ngô ma ma chẳng mấy coi trọng đứa con gái này, nghe nói nàng ta quanh năm chỉ làm mấy việc thêu thùa ở trang viên, có khi còn theo cha mình ra mấy điền trang phụ giúp việc vặt chứ không học hành gì cả, cũng chưa từng được dẫn vào Trường An mở mang tầm mắt, mấy chuyện ăn mặc thì càng không sánh được với ca ca nàng ta. Mọi tâm tư của Ngô ma ma đều đặt hết lên Đại tiểu thư, bà ta một năm trở về nhà được một hai lần đã là không tệ rồi. Cô nương đó năm nay cũng đã 19, khi xưa Ngô ma ma vừa sinh nàng ta xong không bao lâu đã vào Hầu phủ làm nhũ mẫu, từ nhỏ nàng ta đã được một tay Tống quản sự nuôi nấng đến lớn. Nghe nói đã hứa gả cho con trai một quản sự ở trang viên ngoài thành, sang năm sẽ thành thân.”
Vừa nói dứt lời, ba người đã đến trước viện của Ngô ma ma. Trong sân người đông tấp nập, Tiền thị khoác áo choàng đứng cùng Mạnh Tắc trong sảnh trước cửa phòng. Còn trong phòng, tiếng khóc than ai oán của Ngô ma ma vẫn đang vang vọng.
“Hầu gia, phu nhân, Tiết cô nương đến rồi!”
Tử Vân vội vã chạy đến trước cửa bẩm báo, Tiền thị nghe xong nói ngay: “Mau mời vào…”
Khương Ly dẫn theo Hoài Tịch nhanh chân bước tới, nàng khom người chào hỏi rồi tiến vào trong phòng. Vừa bước vào cửa Khương Ly đã nhíu mày, đáy mắt lóe lên tia sắc lạnh. Ngô ma ma kia đang nằm ngửa trên giường, mặt mày dính đầy máu, nhưng bộ dáng vừa khóc vừa gào thét kia lại chẳng giống người hấp hối chút nào.
“Đại tiểu thư ơi, người ở trên trời có linh thiêng hãy nhìn xuống mà xem…”
“Đại tiểu thư ơi, người chờ nô tỳ một chút, nô tỳ tới tìm người ngay đây…”
Ngô ma ma vừa khóc vừa la làng như thể chịu phải nỗi oan lớn lắm. Tiền thị tức đến tái mặt, thân thể mắc bệnh chưa khỏi thi thoảng còn ho khan vài tiếng. Mạnh Tắc mặt mày u ám đứng bên cạnh, cũng không hiểu nổi vì sao Ngô ma ma lại đanh đá khóc lóc om sòm như thế.
Khương Ly bước lên bắt mạch cho Ngô ma ma, bà ta vừa liếc mắt thấy nàng đã bắt đầu vùng vẫy: “Không khám, nô tỳ không khám! Nô tỳ phải đi tìm Đại tiểu thư! Nô tỳ một lòng một dạ trung thành với Đại tiểu thư, nô tỳ phải xuống suối vàng hầu hạ đại…”
Hai chữ “tiểu thư” còn chưa thoát khỏi miệng, Ngô ma ma chợt cảm thấy cánh tay mình bị siết chặt. Bà ta cúi đầu nhìn xuống đã thấy Khương Ly ngồi yên trên ghế tròn bên giường, một tay ấn giữ khuỷu tay bà ta, tay kia điềm nhiên bắt mạch, trong nét mặt hết sức ung dung tự tại. Còn bản thân bà ta tuy tuổi cao sức lớn, tay chân khỏe mạnh lại không thể giãy ra được.
Ngô ma ma sững sờ một chút lại càng khóc thảm hơn: “Hu hu ta không khám, ta không khám! Ta đáng chết thì cứ chết cho xong đi! Ta chăm sóc Đại tiểu thư mười chín năm nay, dẫu không có công lao cũng có khổ lao, vậy mà lại bị xử oan ức đến nhường này! Thôi ta chôn cùng tiểu thư là được rồi chứ gì…”
Giữa đại sảnh, Mạnh Tắc lạnh giọng quát lớn: “Đưa họ vào đây!”
Tiếng khóc của Ngô ma ma chợt khựng lại, bà ta quay đầu nhìn ra ngoài sảnh, ngơ ngác không biết Hầu gia sẽ đưa ai vào. Chợt nghe tiếng bước chân vang lên, ngay sau đó là giọng nói hoảng hốt của Tống quản sự truyền đến.
“Tiểu nhân Tống Đắc Long bái kiến Hầu gia, bái kiến phu nhân.”
“Tống Trường Vũ bái kiến Hầu gia, phu nhân.”
“Dân nữ Tống Phán Nhi bái kiến Hầu gia, phu nhân.”
Ba người nhà họ Tống lần lượt bước vào cửa, lúc cha con Tống Đắc Long hành lễ, tuy Ngô ma ma có kinh ngạc nhưng vẫn giữ được bình tĩnh. Nhưng khi nghe thấy Tống Phán Nhi cũng đến, Khương Ly tận mắt thấy bà ta trợn tròn mắt, hít sâu một hơi, run rẩy đưa tay chỉ vào giữa đại sảnh: “Các... các người…”
Tử Vân đứng trong phòng, nghe vậy hậm hực nói: “Ngô ma ma, bà kích động như vậy làm gì? Những việc liên quan đến phòng riêng của tiểu thư, nếu bà không chịu nói rõ vậy thì để Tống quản sự và con trai con gái bà cùng đến làm rõ. Những năm qua bà cất công hầu hạ tiểu thư, Hầu gia và phu nhân cũng chưa từng bạc đãi các người. Bà không cần phải ở đây đòi sống đòi chết đe dọa người khác đâu, nếu thật sự muốn bà chết theo tiểu thư, vậy sao phu nhân còn mời nữ y giỏi nhất Trường An tới trị thương cho bà?”
Ngô ma ma nghiến răng: “Ta… á…”
Bà ta còn chưa kịp nói bỗng hét to một tiếng, không biết từ lúc nào Khương Ly đã cắm một cây kim châm vào trên nhân trung của bà ta. Kim châm đó đâm sâu một tấc khiến Ngô ma ma đau đến rùng mình. Ngô ma ma còn định nói thêm gì đó, nhưng vừa mấp máy môi thì lại càng đau hơn, nhất thời bà ta chỉ có thể trừng mắt nhìn Khương Ly đầy uất ức.
Khương Ly lạnh nhạt nói: “Phải cầm máu cho Ngô ma ma, thế nên tốt nhất là bà đừng mở miệng nữa.”
Vừa dứt lời nàng liền nắm lấy tay bà ta, châm tiếp hai mũi kim vào huyệt Hợp cốc và Nội quan. Ngô ma ma rít nhẹ một tiếng không dám nhúc nhích, cũng không dám mở miệng, nhịn tức đến nỗi mặt mày tím tái. Thấy bà ta cuối cùng cũng chịu im lặng, Tử Vân mới hả hê thở ra một hơi, còn giữa đại sảnh, Tống Đắc Long cũng mở lời —
“Xin Hầu gia minh giám, tiểu nhân thật sự không biết gì về tiền trang Vạn Phúc cả, khụ khụ khụ…”
“Tiểu nhân chỉ trông coi trang viên ngoài thành cho Hầu gia, chuyện của Đại tiểu thư thế nào tiểu nhân không hề hay biết. Hai đứa nhỏ cũng chưa từng nhúng tay vào việc trong trang viên. Liên Phương cũng chưa từng nói tiểu thư có gửi tiền bạc gì, bà ấy đã hơn nửa năm chưa về nhà rồi, khụ khụ, tiểu nhân cũng chỉ nói chuyện với bà ấy mấy câu khi vào phủ nộp sổ sách hồi tháng ba.”
Tống Đắc Long vừa nói vừa ho, sợ hãi đến liên tục dập đầu. Tống Trường Vũ và Tống Phán Nhi cũng run rẩy không thôi. Cả nhà họ dựa vào Hầu phủ để sống, giờ đây tuy Đại tiểu thư đã mất, Hầu phủ xưa nay ưa thể diện nên cũng sẽ không bạc đãi họ. Nhưng nếu tay chân Ngô ma ma không sạch sẽ phạm phải sai lầm, vậy thì cả nhà họ e rằng chẳng còn đường sống.
Mạnh Tắc híp mắt nhìn ba người trước mặt, thấy nét mặt sợ hãi của họ không giống giả vờ, bèn quát vọng ra ngoài: “Người của Đại lý tự đã tới chưa?”
Khương Ly nhìn sang Tử Vân, Tử Vân nói: “Chuyện liên quan đến tiểu thư, Hầu gia đã báo lên Đại lý tự rồi.”
Khương Ly đang băng bó vết thương cho Ngô ma ma, miệng vết thương tuy rộng nhưng không thương tổn đến xương, rõ ràng là bà ta biết chừng mực. Nàng nhất thời không hiểu nổi, chuyện cất giấu bạc là việc riêng của Mạnh Tương, sai là sai ở chỗ tuồn đồ vàng ngọc châu báu trong phủ ra ngoài bán. Còn Ngô ma ma cho dù có giúp che giấu cũng chỉ là nô tỳ nghe theo lệnh chủ nhân, cũng đâu phải tội đáng chết gì, đâu đến mức phải lấy mạng ra đền?
Khương Ly thắc mắc chưa giải thích được, đúng lúc này thị vệ Hầu phủ đi khám xét điền trang nhà họ Tống đã trở về báo cáo: “Hầu gia, chúng thuộc hạ đã lục soát kỹ, không phát hiện đồ vật gì thuộc về Hầu phủ.”
Không phát hiện tài vật trong phủ đồng nghĩa với việc Ngô ma ma không có hành vi biển thủ, Khương Ly liếc nhìn người đang nằm trên giường, trong lòng ngổn ngang nghi hoặc.
Đúng lúc này, Tiền thị bước vào: “Tiết cô nương, tình hình thế nào rồi?”
Khương Ly đáp: “Không có tổn thương đến xương cốt, phu nhân không cần lo lắng đến tính mạng của bà ta.”
Tiền thị thở phào một hơi: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt… Tương nhi vừa đi, ta thật sự không muốn trong phủ lại có thêm người chết nào nữa. Những năm qua bà ta tận tâm chăm sóc Tương nhi, ta đều ghi nhớ công lao, nhưng không hiểu nổi vì sao hôm nay bà ta lại có hành vi như vậy.”
Ngô ma ma không thể mở miệng nói, cũng không thể động đậy tay chân, chỉ có thể rên ư ử trong cổ họng, dường như vẫn còn đang kêu oan cho mình. Lúc này, bên ngoài có một thị vệ vội vã chạy vào báo: “Hầu gia, Bùi đại nhân của Đại lý tự đã đến rồi!”
Mạnh Tắc nghe vậy lập tức bước ra hai bước nghênh đón: “Hạc Thần…”
Bùi Yến đích thân dẫn người đến, sau vài câu xã giao đã nói thẳng: “Hầu gia yên tâm, ta đã biết chuyện của Ngô Liên Phương rồi. Cho dù bà ta không lấp liếm mọi chuyện đòi tự sát, hôm nay ta cũng phải tới tìm bà ta. Ngô Liên Phương đã giúp Mạnh Tương che giấu không chỉ có chuyện bán đồ.”
Bùi Yến vừa nói ra lời này, Mạnh Tắc và Tiền thị đều lộ vẻ kinh ngạc, hắn bước vào chính sảnh rồi tiến thẳng vào phòng trong. Thấy Khương Ly có mặt ở đây cũng không ngạc nhiên, chắc bẩm đã được thị vệ trong Hầu phủ báo trước chuyện nàng đến chẩn bệnh.
Bùi Yến khẽ gật đầu với Khương Ly rồi đi thẳng vào vấn đề: “Ngô Liên Phương, ngày 28 tháng 7 và 19 tháng 8 năm nay, bà có từng tới ngõ Tùng Tử ở thành Nam không?”
Khương Ly rút kim bạc ra khỏi nhân trung của Ngô ma ma, bà ta vừa được thở ra một hơi, ánh mắt đã bắt đầu lảng tránh: “Hai, hai ngày đó… nô tỳ đều đang chăm sóc tiểu thư, sao có thể tới đó được?”
Bùi Yến quay đầu ra hiệu, Cửu Tư lập tức tiến lên rút một túi vải nhỏ từ trong ngực áo ra. Mở túi ra đặt xuống bàn, bên trong là năm sáu món trang sức bằng ngọc, có hai đôi vòng ngọc dương chi nước ngọc cực tốt, một ngọc bội đồng tâm bằng hồng ngọc, ngoài ra còn có chặn giấy bằng ngọc bích và ngọc như ý.
Bùi Yến hỏi tiếp: “Thế còn những thứ này, bà có nhận ra không?”
Vẻ mặt Ngô ma ma lập tức biến sắc, Bùi Yến lạnh giọng nói: “Tiệm cầm đồ Hòa Duyệt ở ngõ Tùng Tử, tiền trang Vạn Phúc ở ngõ Anh Đào cách đó hai con phố. Tháng 7 năm nay, bà đã đem cầm chặn giấy và ngọc như ý, đến tháng 8 lại tiếp tục cầm hai đôi vòng ngọc, tổng cộng được hơn 700 lượng bạc. Còn đôi ngọc bội đồng tâm kia là do Mạnh Tương đích thân đem đến tiệm cầm đồ Bảo Hòa cầm chết, cuối cùng cũng do chính Mạnh Tương đem bạc gửi vào tiền trang. Bà còn dám nói mình không biết gì?”
Da mặt Ngô ma ma co giật từng cơn: “Ta… ta không biết…”
Giọng điệu Bùi Yến càng lúc càng sắc lạnh: “Bà không biết vòng ngọc và ngọc bội đồng tâm, cũng không biết cái chặn giấy và ngọc như ý này?”
Ngô ma ma trợn trừng mắt: “Ta thực sự không biết…”
Bùi Yến quả quyết hạ lệnh: “Người đâu!”
Hắn vừa dứt lời, Khương Ly đã bắt đầu rút kim, vừa mới lấy hết kim bạc ra thì Lư Trác đã dẫn hai sai dịch của Đại lý tự bước vào. Ngô ma ma thấy tình thế bất lợi, lập tức ôm lấy vết thương trên đầu khóc rống lên: “Aaaa...! Ta không sống nổi nữa rồi…”
Lư Trác nhìn về phía Khương Ly, nàng đáp ngay: “Không nguy hiểm tính mạng.”
Lư Trác lập tức bước lên nắm giữ hai vai nhấc cả người bà ta dậy, Ngô ma ma gào thét như sắp bị giết đến nơi, thấy không thể trốn thoát được nữa bà ta vội vã gào lên: “Đại nhân tha mạng! Ta nói! Ta nói!”
Lư Trác buông tay khiến Ngô ma ma ngã sụp xuống đất, bà ta lại lật đật quỳ lên, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Là lỗi của nô tỳ, nô tỳ không bẩm báo cho phu nhân biết sớm hơn, giờ đây tiểu thư đã không còn nữa, nô tỳ không muốn để người đời dị nghị tiểu thư nên mới làm ầm ĩ như vậy!”
Mạnh Tắc và Tiền thị trừng mắt nhìn chằm chằm vào bà ta, Ngô ma ma vừa khóc vừa nói: “Tiểu thư làm tất cả những việc này là vì người sợ hãi! Từ nhỏ tiểu thư đã hiểu rõ rằng sớm muộn gì Hầu gia cũng sẽ nhận con nuôi kế thừa gia tộc, mà con nuôi không phải tỷ đệ ruột thịt, về sau ai biết sẽ đối xử với tiểu thư thế nào? Thay vì sau này phải cầu cạnh người khác giúp đỡ, chi bằng sớm ngày tính toán cho bản thân thì hơn. Bao nhiêu năm qua, tiểu thư tiết kiệm từng đồng bạc không dám tiêu xài xa hoa mà đều tự tích cóp lại. Trong phủ có nhiều món đồ cả chục năm chẳng dùng tới một lần, vậy chi bằng đem bán đổi thành bạc rồi gửi bạc vào tiền trang để lấy lãi. Tiểu thư biết phu nhân mềm lòng, cũng biết nỗi khó xử của phu nhân nên mới không dám nói thẳng, nô tỳ nghĩ đó là đồ cũ cũng không quan trọng nên đã che giấu cho tiểu thư…”
Ánh mắt Bùi Yến sắc lẻm: “Nhưng đôi ngọc bội đồng tâm và cặp vòng tay bằng ngọc dương chi kia không phải là đồ cũ trong phủ.”
Ngô ma ma lau nước mắt: “Đại nhân nói đúng… cái đó… cái đó là…”
Tiền thị chăm chú nhìn cặp vòng và đôi ngọc bội đồng tâm ấy hồi lâu: “Những món đồ này tinh xảo quý giá, trong số đồ dùng hằng ngày của Tương nhi cũng chỉ có bốn năm món có giá trị ngần này. Ngô ma ma, rốt cuộc mấy món đồ này từ đâu ra?”
Ngô ma ma đổ mồ hôi lạnh, cúi rạp lưng xuống thấp: “Thực ra nô tỳ cũng không rõ lắm… hình như, hình như có người tặng cho tiểu thư. Nô tỳ chỉ phụ trách đem đi đổi bạc, những chuyện khác tiểu thư không nói, nô tỳ cũng không dám hỏi kỹ.”
“Ai lại vô duyên vô cớ tặng cho Tương nhi những món đồ này? Còn cả ngọc bội đồng tâm, thứ này rõ ràng là…”
Tiền thị tối sầm mặt mày, cơ thể chao đảo không thể đứng vững được, may có Tử Vân và Tử Tuyết ở bên cạnh vội vàng tiến tới đỡ lấy bà ấy. Cả hai đều lộ vẻ mặt hoảng hốt, bởi đừng nói là ngọc bội đồng tâm, cho dù là các vật quý trọng khác con gái chưa xuất giá tuyệt đối không thể tự tiện nhận từ người khác. Nay Mạnh Tương lại qua mặt mọi người nhận lấy đồ vật quý giá như vậy, mà ngọc bội đồng tâm lại là tín vật định tình, tiểu thư nhà họ chẳng phải sắp đính hôn với nhà họ Cao đó sao!
Mạnh Tắc cũng không dám tin: “Hạc Thần, cái này… là ai tặng đến, tặng khi nào?”
Bùi Yến đáp: “Mạnh cô nương đem đi cầm vào tháng 6 năm nay, còn nhận từ ai, nhận được khi nào thì chưa xác định rõ. Hiện tại vẫn đang lần theo đầu mối truy ngược lại, chờ đến khi tìm đủ các vật còn thiếu, xem xem có thể tra ra người tặng hay không.”
Mạnh Tắc kinh hãi: “Vậy tức là số bạc 5000 lượng kia của Tương nhi e rằng có một nửa là từ người khác đưa đến?”
Bùi Yến gật đầu, Mạnh Tắc và Tiền thị liếc nhìn nhau, cả hai đều khó lòng tin nổi Mạnh Tương lại có thể làm ra chuyện như thế: “Sao lại thành ra như vậy? Từ trước đến giờ Tương nhi đâu có thiếu bạc vàng gì, sao nó lại phải đến nước này…”
Bùi Yến nói: “Chuyện này e là có liên quan phần lớn đến việc nàng ấy bị hại, trước đó vẫn không thể tìm ra được động cơ của hung thủ trong vụ mưu hại Mạnh Tương, giờ lại kéo theo khoản bạc lớn thế này, nha môn buộc phải chuyển hướng nghi ngờ.”
Bùi Yến vừa nói xong, ánh mắt như lưỡi kiếm sắc bén chiếu thẳng về phía Ngô ma ma. Ngô ma ma quỳ rạp dưới đất, thành khẩn nói: “Chuyện này nô tỳ thật sự không biết gì hết, mong đại nhân soi xét, nô tỳ có muốn bịa cũng không bịa ra nổi đâu.”
Tiền thị nghe đến đây sắc mặt tái nhợt, lẩm bẩm: “Tương nhi xưa nay rất ngoan…”
Bùi Yến nói: “Người có thể tặng những thứ quý giá như vậy cho nàng ấy chứng tỏ mối quan hệ tình cảm không tầm thường. Manh mối này bọn ta sẽ tiếp tục điều tra, đợi đến khi tra rõ sẽ báo lại với Hầu gia và phu nhân. Nếu trong phủ có ai biết thêm điều gì cũng có thể đến báo lại.”
Ngô ma ma nói: “Đại tiểu thư vốn là người có chủ kiến, những lúc ra ngoài không nhất định lần nào cũng dẫn bọn nô tỳ theo, nếu nô tỳ không biết, e rằng người khác càng khó biết hơn…”
Trong lúc hỏi cung, Khương Ly đã sai Hoài Tịch thu dọn hòm thuốc, sau đó kê một đơn thuốc đưa cho Tử Vân: “Phương thuốc này có thể giúp vết thương mau lành, còn cầm máu thì tiếp tục đắp bột tam thất là được.”
Ngô ma ma vừa nghe xong đã lập tức quỳ rạp dưới đất khóc lóc thảm thiết: “Nô tỳ có tội, nô tỳ bị mỡ lợn che mắt, phu nhân và Hầu gia muốn bán nô tỳ hay đuổi khỏi phủ cũng được, nô tỳ đều không oán than nửa lời. Giờ sự việc đã đến nước này, nô tỳ cũng không còn mặt mũi nào ở lại Hầu phủ nữa.”
Mạnh Tắc trầm giọng nói: “Trước khi vụ án của Tương nhi kết thúc, ngươi đừng hòng đi đâu cả.”
Ngô ma ma ngơ ngác ngã ngồi dưới đất, Bùi Yến thấy vậy cũng không có ý nán lại lâu thêm nữa, Mạnh Tắc đi cùng Bùi Yến ra khỏi phòng, đi đến ngoài cửa, ông ấy hạ thấp giọng nói: “Hạc Thần cũng biết, trước đây Tương nhi có ý kết hôn với nhà họ Cao, nếu nhà họ Cao nghe được lời đồn rằng Tương nhi từng có qua lại với người khác, chắc chắn sẽ sinh ra hiểu lầm không đáng có. Đầu năm tới ta sẽ nhận thuyên chuyển, ta thực sự không muốn gây ra sóng gió gì vào lúc này, vẫn mong Hạc Thần châm chước một hai, đợi đến khi điều tra rõ ràng rồi hẵng bàn luận, ta không tin con gái mình lén lút qua lại với người khác.”
Bùi Yến hiểu ý Mạnh Tắc, gật đầu nói: “Tất nhiên rồi, Hầu gia cứ việc yên tâm.”
Ở bên này, Khương Ly cũng đứng dậy xin cáo từ. Tiền thị trấn tĩnh lại tâm tình, đích thân tiễn nàng ra cửa: “Vì một nô tỳ làm loạn mà phiền cô nương đội tuyết chạy đến đây một chuyến, ta thực sự áy náy vô cùng.”
Khương Ly lắc đầu: “Thầy thuốc chữa bệnh không phân sang hèn, phu nhân không cần bận tâm.”
Nói xong, Tiền thị lệnh cho Tử Vân mang tiền chẩn bệnh đến, Hoài Tịch tiến lên nhận lấy, vừa định cáo từ lại nghe thấy tiếng ho khan của Tống Đắc Long vọng ra từ trong sảnh. Ông ta vừa ho vừa ngóng nhìn vào trong phòng như muốn nói gì đó với Ngô ma ma. Con trai Tống Trường Vũ đứng một bên cũng sốt ruột liếc nhìn về phía Mạnh Tắc mấy lần, chỉ riêng Tống Phán Nhi vẫn quỳ rất ngay ngắn, có vẻ đã bị dọa sợ thật sự.
Khương Ly bèn nói: “Ngô ma ma đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, ta thấy dáng vẻ của bà ta cũng không phải muốn chết thật đâu, phu nhân chú ý giữ gìn sức khỏe cho mình thì hơn.”
Tiền thị yên tâm gật đầu, thấy Bùi Yến cũng sắp rời đi, bà ấy liền nói: “Tử Vân, ngươi tiễn Bùi đại nhân và Tiết cô nương một đoạn.”
Khương Ly khom người cáo từ hai người họ, đang định xoay người rời đi, khóe mắt bỗng bắt gặp cảnh tượng trong phòng, trong lúc Tống Đắc Long ho khan không ngừng, tay trái đang che trước ngực lại bất chợt quơ sang cánh tay phải làm ống tay áo bị xốc lên, Khương Ly thoáng thấy mấy vết đỏ sậm mờ trên cánh tay ông ta. Đang muốn nhìn kỹ thì Tống Đắc Long đã rụt tay về, chỉnh lại tư thế quỳ.
Tiền thị thấy nàng ngẩn người, bèn hỏi: “Tiết cô nương sao vậy?”
Khương Ly rụt ánh mắt về: “Không có gì, xin cáo từ.”
Tử Vân tiễn hai người ra khỏi phủ, Bùi Yến đi phía trước trầm mặc không nói, đi được nửa đường Khương Ly mới hỏi Tử Vân: “Vị Tống quản sự kia trông coi thôn trang ở ngoài thành là làm những gì?”
Tử Vân ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Có mấy trang trại trồng lúa nước thu hoạch hàng năm rất khá, trong trang viên còn nuôi không ít gà, vịt, ngỗng, cũng có trồng rau sạch. Ngoài việc bán lấy tiền thì nhu yếu phẩm trong phủ quanh năm phần lớn đều do bên trang viên cung ứng. Còn có mật ong, trà, cùng với các loại hoa cỏ, trái cây, thủy sản và đặc sản theo mùa… hễ bên đó có gì là đưa đến phủ cái đó.”
Khương Ly gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, thấy cổng phủ gần ngay trước mắt nên không hỏi thêm nữa. Đến khi hai người ra khỏi phủ, Bùi Yến đã đứng bên xe ngựa chờ nàng, Khương Ly bước đến nói: “Bùi đại nhân tin lời Ngô ma ma nói sao?”
Bùi Yến đáp: “Bà ta có thể không biết người tặng quà là ai, nhưng dường như vẫn còn điều gì đó giấu giếm.”
Khương Ly cũng có cảm giác này, nhưng nhất thời vẫn chưa đoán ra Ngô ma ma còn giấu giếm chuyện gì. May mà giờ vụ án do Bùi Yến phụ trách, cứ để Đại lý tự điều tra là được. Trời đã không còn sớm, nàng còn phải đến phủ Công chúa khám bệnh nên không định hỏi thêm nữa. Nàng đang định chào từ biệt, Bùi Yến lại tiến lên một bước: “Người đi huyện Tân Phong đã quay về rồi.”
Tim Khương Ly thoáng lạnh: “Tìm được tên buôn hàng kia rồi sao?”
Bùi Yến gật đầu: “Người thì chưa tìm thấy, nhưng đã tra ra được lò rèn gần nơi ở của Tào Hữu Khánh. Tên buôn hàng đó thu gom đồng sắt đều bán cho lò rèn này. Theo lời ông chủ lò rèn nhớ lại, đúng ngày xảy ra án mạng năm ngoái, ông ta quả thật có nhận được một chiếc ấm đồng do Tào Hữu Khánh mang đến bán. Tổ tiên nhà họ Tào từng giàu có, chiếc ấm đồng kia còn có xuất xứ, ông chủ lò rèn thấy có thể kiếm lời nên giữ lại. Đêm đó ông ta đã đem bán cho tiệm cổ vật kiếm lời được gấp ba, vì vậy mới có ấn tượng rất rõ chuyện ngày đó.”
Gió tuyết thổi vù vù, Khương Ly nghe thôi đã thấy sống lưng mình ớn lạnh: “Vậy có nghĩa là, hung thủ thật sự hãm hại Nhạc cô nương vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật? Vụ án của Nhạc Doanh Thu có liên quan đến vụ án của Mạnh Tương sao?”
Bùi Yến cất giọng đầy sâu xa: “Ngày ngắm tuyết hôm đó có hai phương pháp giết người, nay lại tra ra Mạnh Tương có khả năng từng qua lại với người khác, suy luận hợp lý chính là kẻ hạ độc muốn giết một mình Mạnh Tương, còn việc tuyết dồn bất ngờ có thể nhằm hại nhiều người. Nếu gộp luôn cả vụ án của Nhạc Doanh Thu vào, rất có khả năng hung thủ thứ hai muốn hại cả Mạnh Tương và Quách Thục Dư. Như thế thì mấy lần gặp sự cố ngoài ý muốn trước đây của Quách Thục Dư cũng có lời giải rồi…”
Mặc dù trước đó đã hoài nghi vụ án của Nhạc Doanh Thu có uẩn khúc, nhưng Khương Ly thực sự không ngờ rằng hai vụ án đã cách nhau hơn một năm lại có liên quan với nhau, mà cái chết của Mạnh Tương còn có thể là án trong án!
Nàng nghiêm giọng hỏi: “Ý ngài là Mạnh Tương và Quách Thục Dư có khả năng phát hiện ra manh mối gì đó liên quan đến hung thủ? Nhưng cả hai chẳng hề hay biết nội tình, còn hung thủ là vì muốn giết người diệt khẩu nên mới ra tay?”
Bùi Yến gật đầu, Khương Ly cau mày: “Nhưng hung thủ làm sao phát hiện ra điều đó? Hơn nữa, vụ án của Mạnh Tương còn có thể tra, nhưng vụ án của Nhạc cô nương đã qua hơn một năm rưỡi, những dấu vết hung thủ để lại đã không thể nào kiểm chứng được nữa. Cho dù có tìm thấy di vật của Nhạc cô nương, hung thủ vẫn có cớ để thoái thác. Huống hồ vụ này là một vụ án oan, còn liên lụy đến nha môn năm xưa xử án.”
Bùi Yến dịu giọng đáp lời: “Cô nương không cần lo, xét lại án oan sai vốn là bổn phận của Đại lý tự. Nhưng muốn vạch trần chân tướng vẫn cần có thời cơ, nếu không sẽ đánh rắn động cỏ. Ta đã sai Thập An dẫn người âm thầm điều tra vụ án cũ, nhìn bề ngoài chỉ giống như Đại lý tự đang điều tra cái chết của Mạnh Tương mà thôi. Hiện giờ đã có chút manh mối về hành tung hôm xảy ra vụ án năm ngoái nhưng vẫn chưa đủ, chắc hẳn còn cần thêm hai ngày nữa. Ta báo cho cô nương biết chuyện này là muốn nhờ cô khi khám bệnh cho Quách Thục Dư và Nhạc phu nhân hãy dò hỏi họ xem trước và sau khi vụ án Nhạc Doanh Thu xảy ra có điểm gì khác thường hay không.”
Trong lòng Khương Ly thoáng xẹt qua ba chữ “án oan sai”, cuối cùng chỉ gật đầu: “Ta hiểu rồi, nếu như hung thủ là Tào Hữu Khánh, hắn ta không nhất thiết phải có thù oán với Nhạc cô nương. Nhưng nếu hắn ta dùng cách gây án bắt chước để hại Nhạc cô nương ắt hẳn phải có lý do buộc phải giết người. Loại người này nhất định từng tiếp xúc nhiều với nàng ấy, chắc chắn sẽ để lộ dấu vết.”
Thấy nàng đồng ý, ánh mắt Bùi Yến như thấy được mặt trời giữa trời đông: “Làm phiền cô nương rồi.”
Khương Ly thản nhiên nhìn hắn, cất giọng nhàn nhạt: “Có tin gì ta sẽ báo lại với đại nhân, cáo từ.”
Nàng nói xong lập tức xoay người lên xe ngựa, Cửu Tư đứng sau lưng Bùi Yến nhìn theo xe ngựa rời đi, thắc mắc lẩm bẩm: “Thực sự không biết nên nói Tiết cô nương đó thế nào nữa, công tử nhờ giúp thì cô nương ấy đồng ý rất nhanh, nhưng tiểu nhân nhìn thế nào cũng thấy giống như cô nương ấy không ưa công tử cho lắm, công tử ngài…”
Cửu Tư còn chưa nói xong, ánh mắt lạnh như băng của Bùi Yến đã quét tới: “Gia quy nhà họ Bùi, hai mươi lần.”



