Lúc đến phủ Nghi Dương Công chúa, bông tuyết trên trời đã rơi ngày một dày hơn.
Tùy tùng giương ô đưa Khương Ly và Hoài Tịch đến chỗ Thôi Cẩn. Vừa bước vào sảnh chính, Khương Ly đã thấy Bạch Kính Chi đang cầm một phương thuốc đưa cho Nghi Dương Công chúa xem. Thấy nàng tiến vào, Nghi Dương Công chúa thản nhiên gấp tờ phương thuốc lại cất vào trong tay áo.
“Thỉnh an Công chúa Điện hạ…”
Khương Ly cúi người hành lễ, Nghi Dương Công chúa nhìn thấy vệt ướt trên cổ áo lông cáo của nàng, lại liếc tiếp sang tà váy của hai người rồi nói: “Chẳng phải các ngươi từ trong phủ đến sao, mau vào hong lửa đã.”
Sảnh trước có đốt than tuyết, Khương Ly vâng dạ một tiếng rồi đi tới bên lò sưởi bằng đồng bên cạnh, còn không quên đáp lời: “Buổi sáng thần nữ có đến phủ An Viễn Hầu một chuyến.”
Nghi Dương Công chúa hơi ngạc nhiên: “Tiền phu nhân bị bệnh à?”
Khương Ly lắc đầu: “Không phải, là nhũ mẫu của Mạnh cô nương.”
Nghi Dương Công chúa thở dài: “Bổn cung hình như có từng gặp nhũ mẫu của Mạnh Tương, hôm xảy ra chuyện bà ta cũng có mặt. Bà ta bị bệnh gì? Hầu gia và phu nhân Mạnh gia đúng là có tình có nghĩa, còn mời ngươi đến khám bệnh.”
Khương Ly chỉ đáp qua loa: “Lúc điều tra vụ án của Mạnh Tương phát hiện vị ma ma đó phạm lỗi, khi Hầu gia và phu nhân tra hỏi đến, bà ta kích động nên đập đầu vào cột.”
Nghi Dương Công chúa và Bạch Kính Chi đều kinh hãi, Khương Ly lại nói tiếp: “Nhưng đã cứu được rồi, không nguy hiểm đến tính mạng.”
Nghi Dương Công chúa thở phào một hơi: “Thế thì tốt! Mạnh Tương vừa mất, nếu trong phủ lại có thêm người chết, thể nào cũng khiến người khác dị nghị. Mạnh Hầu gia dạo gần đây đang vào giai đoạn then chốt…”
Khương Ly thoáng hiện vẻ nghi hoặc, Bạch Kính Chi cũng không hiểu, Nghi Dương Công chúa mới cười nói: “Cũng chẳng phải chuyện gì không thể nói, Mạnh Hầu gia đã trấn giữ Nam doanh của Thần Sách Quân hơn năm năm nay chưa từng có sai sót. Trước đây Bệ hạ vốn có ý điều ông ấy về tiền doanh thống lĩnh Ngự Lâm Quân, năm ngoái lúc mừng năm mới đã có bàn luận, nhưng khi ấy vẫn chưa thể rút võ tướng chưởng quản Nam doanh ra được nên mới tạm gác lại, đầu năm nay chắc sẽ có lệnh thuyên chuyển.”
Khương Ly lập tức nhớ lại lúc ở phủ An Viễn Hầu, Mạnh Tắc từng kéo Bùi Yến ra nói mấy câu gì đó, khi ấy nàng chỉ để ý quan sát chứ không nghe rõ. Giờ nghĩ lại mới thấy, rất có thể là chuyện triều chính, thảo nào Mạnh Tương lại muốn đính hôn với nhà họ Cao...
Khương Ly thầm suy nghĩ trong lòng, đợi cơ thể ấm lên mới vào nội thất bắt mạch cho Thôi Cẩn. Dùng thuốc liên tục mấy ngày, chứng động kinh của nàng ấy đã thuyên giảm, sắc mặt tinh thần đều ổn định như thường. Khương Ly bắt mạch xong, dặn dò đôi câu rồi lui ra ngoài.
Nghi Dương Công chúa hỏi: “Theo cô nương thấy thì có hy vọng trị khỏi không?”
Khương Ly trầm ngâm: “Chữa khỏi hẳn thì thần nữ không dám chắc, nhưng dùng thuốc lâu dài kết hợp châm cứu chắc chắn có thể giúp Huyện chúa sinh sống như người thường, sẽ không tái phát bệnh vì hỷ nộ vô thường hay sợ hãi quá độ.”
Nghi Dương Công chúa lại quay sang Bạch Kính Chi: “Kính Chi, ngươi cũng nghĩ thêm cách đi, ngươi và Tiết cô nương cùng nhau ắt sẽ đạt hiệu quả gấp đôi.”
Bạch Kính Chi lập tức vâng dạ, lúc này Khương Ly mới nói: “Điện hạ, ngày mai thần nữ muốn xin nghỉ một ngày.”
Nghi Dương Công chúa nhướng mày: “Ngươi có việc quan trọng gì sao?”
Tính ra đã chín ngày kể từ lần trước Khương Ly vào cung diện kiến Tiết Lan Thời, nàng bèn đáp: “Ngày mai thần nữ vào cung thăm cô cô, không biết khi nào mới có thể ra khỏi Đông cung.”
Tiết Lan Thời gặp khó khăn trong vấn đề cầu con nhiều năm là chuyện ai ai cũng biết, Nghi Dương Công chúa cũng hiểu ý, nói: “Không sao, chỉ một ngày thôi mà, ngươi mới trở về Trường An, cũng nên lui tới chỗ Thái tử phi nhiều hơn một chút.”
Xin nghỉ xong Khương Ly cũng yên tâm hơn nhiều, sau khi cùng Bạch Kính Chi xác định dùng phương thuốc sắc cho Huyện chúa, nàng cáo từ rời đi.
Nghi Dương Công chúa nhìn theo bóng lưng Khương Ly đi xa, thấp giọng nói: “Kính Chi, trước đây ngươi cũng từng xem bệnh cho Thái tử phi, thân thể nàng ta có còn hy vọng mang thai không?”
Bạch Kính Chi do dự chốc lát mới đáp: “Rất khó.”
Nghi Dương Công chúa liền nói: “Bổn cung nghe nói nhà họ Tiết có phương thuốc bí truyền sinh con gái.”
Bạch Kính Chi bật cười: “Mấy chuyện này tại hạ không rõ, nhưng thiên hạ vẫn hay đồn rằng con gái nhà họ Tiết vốn có mệnh cách tôn quý. Trước kia nhà họ Tiết rất muốn có thêm vài đứa con gái, nhưng Thái tử phi nương nương lại nhất quyết không muốn.”
Nghĩ đến Tiết Lan Thời rồi lại nghĩ đến bản thân mình, Nghi Dương Công chúa khẽ thở dài một hơi ảo não: “Trên thế gian này có quá nhiều người khổ sở vì chuyện cầu con.”
***
Khương Ly rời khỏi phủ Công chúa đã tiến thẳng đến nhà họ Nhạc. Khi xe ngựa đến trước phủ nhìn thấy xe của Quách Thục Dư, ánh mắt nàng chợt sáng lên, đã gặp Quách Thục Dư ở đây thì không cần đến phủ Quảng Ninh Bá nữa.
Hai người gõ cửa xin vào, lúc Quách Thục Dư đi ra đón cũng hết sức ngạc nhiên: “Hôm nay sao cô nương lại đến đây?”
Khương Ly cho lui Hương Cầm và Họa Bình, đứng nói chuyện cùng với Quách Thục Dư trong hành lang. Nàng đi thẳng vào vấn đề: “Quách cô nương, ta muốn hỏi vào năm ngoái trước và sau khi vụ án xảy ra, Nhạc cô nương có gì khác lạ không? Bình thường nàng ấy có gây thù oán gì với ai không?”
Quách Thục Dư sững người: “Khác lạ? Thù oán? Tất nhiên là không rồi, nhưng sao cô nương lại hỏi vậy?”
Khương Ly nhìn sâu vào trong sân viện: “Trước kia cô từng nói vụ án của Nhạc cô nương còn điểm nghi vấn, giờ đây sau khi Bùi đại nhân điều tra qua đã phát hiện, rất có khả năng hung thủ sát hại Nhạc cô nương năm ngoái không phải là Tào Hữu Khánh.”
Quách Thục Dư kinh hãi trợn to mắt: “Không phải Tào Hữu Khánh?!”
Khương Ly nghiêm giọng nói: “Hung thủ có lẽ là một người khác nữa, nhưng Bùi đại nhân không muốn đánh rắn động cỏ nên chỉ lệnh cho tâm phúc âm thầm điều tra. Hôm nay ta tới vừa để tái khám, vừa muốn nhờ cô nương hồi tưởng kỹ lại xem trước và sau khi Nhạc cô nương gặp chuyện có gì lạ thường hay không. Còn muốn hỏi cô nương về những người thân cận bên cạnh Nhạc cô nương, ai sẽ có khả năng sẽ hại nàng ấy…”
Trống ngực Quách Thục Dư cứ đập thình thịch liên hồi, tiếng hít thở cũng trở nên dồn dập hơn, nàng ấy vịn vào cột ngồi xuống bệ tựa, hồi lâu mới trấn tĩnh được: “Tính tình Doanh Thu xưa nay vốn ôn hoà, không đến mức gây thù chuốc oán với người khác. Trước và sau khi xảy ra chuyện cũng chẳng có gì lạ thường. Năm ấy khi vụ việc xảy ra, nha môn cũng từng đến tra hỏi, ta và bá mẫu cũng từng hồi tưởng lại nhưng chẳng nghĩ ra điều gì khác thường cả.”
Nàng ấy siết chặt khăn tay, chợt nói: “Nếu nhất quyết phải chỉ ra điểm kỳ lạ, thực ra người kỳ lạ phải là Tương nhi…”
Khương Ly ngạc nhiên: “Mạnh Tương?”
Quách Thục Dư ngước mắt gật đầu: “Không sai, là Tương nhi. Lúc Tương nhi bị giết hại, nha môn cũng hỏi bọn ta có phát hiện điều gì bất thường không. Khi ấy ta chỉ nghĩ đến sự việc trong mấy tháng gần đó, chứ không hồi tưởng lại kỹ càng mấy chuyện năm ngoái hay năm kia. Giờ cô hỏi tới ta mới nhớ ra, hai năm trước Tương nhi từng có hành vi rất kỳ lạ…”
Khương Ly chăm chú nhìn nàng ấy, Quách Thục Dư nói tiếp: “Chắc hẳn cô nương vẫn còn nhớ chuyện hôm qua ta kể, năm kia sau Tết Trung thu bọn ta từng đến trang viên của Hầu phủ nghỉ lại hai ngày. Mấy hôm đó bọn ta chơi với nhau rất vui, nhưng giữa chừng có xảy ra một chuyện ngoài ý muốn. Đó là ngày thứ hai khi bọn ta ra ngoài dã ngoại, một nha đầu lạ mặt đang bắt cá giúp bọn ta đã không may rơi xuống sông. Lúc đó Tương nhi cùng mấy người khác đi săn, chỉ có ta và Doanh Thu ở đó, thấy nha đầu kia run cầm cập vì lạnh, Doanh Thu tốt bụng đã dẫn nàng ta lên xe ngựa, còn cho nàng ta mặc váy áo dự phòng của mình. Đó vốn chỉ là một chuyện cỏn con, vậy mà sau khi Tương nhi trở về biết được đã vô cùng tức giận, còn ra lệnh không cho nha đầu kia hầu hạ trong trang viên nữa. Sau này ta mới biết, nha đầu đó lại chính là con gái ruột của nhũ mẫu bên cạnh Tương nhi.”
Khương Ly kinh ngạc: “Ý cô là... Tống Phán Nhi?”
Quách Thục Dư không mấy chắc chắn: “Chắc là vậy, ta đã quên mất tên rồi, nói chung hôm đó Tương nhi đã giận rất lâu, sau khi biết Doanh Thu còn dẫn nha đầu đó đi thay quần áo thì càng nổi giận hơn nữa. Về sau mấy lần Doanh Thu hẹn gặp đều bị Tương nhi từ chối, Doanh Thu không hiểu tại sao, còn đến Hầu phủ thăm hỏi hai lần. Về sau ta nghĩ, chắc là do cô nương đó từng mắc bệnh mới khiến Tương nhi kiêng kỵ.”
Khương Ly nhớ lại dáng dấp của Tống Phán Nhi, tuy hơi nhút nhát nhưng hoàn toàn không giống người từng bị bệnh nặng, bèn hỏi: “Là bệnh gì?”
Quách Thục Dư đáp: “Nghe nói lúc nàng ta còn nhỏ từng mắc chứng ung nhọt ác tính, còn có thể lây sang người khác, ca ca nàng ta cũng bị lây một lần. Vì thế lúc nhỏ nhà họ Tống mới không dám để nàng ta ra ngoài. Nhũ mẫu của Tương nhi được trọng dụng trong Hầu phủ như thế cũng không thể đưa con gái vào phủ làm việc. Hơn nữa hôm đó Doanh Thu cũng tận mắt nhìn thấy, nói là ở mặt ngoài đùi cô nương ấy có một vết sẹo cũ rất xấu xí…”
Khương Ly thắc mắc: “Nếu là ung nhọt từ thuở nhỏ, cớ sao lớn lên rồi vẫn phải kiêng kỵ?”
Quách Thục Dư lắc đầu: “Đúng vậy, bọn ta cũng không hiểu, về sau Doanh Thu đến Hầu phủ gặp Tương nhi mấy lần mới dỗ dành nàng ấy nguôi ngoai, nếu không tháng năm năm ngoái bọn ta cũng chẳng cùng nhau đi chuyến du ngoạn mùa thu được. Còn về Doanh Thu, bởi vì Tương nhi xa cách với nàng ấy chỉ vì một tiểu nha đầu nên cũng phiền muộn một thời gian. Đợi đến khi hai người lại thân thiết như xưa, chuyện này cũng coi như bỏ qua.”
Nói đến đây, Quách Thục Dư càng thêm bối rối: “Ngoài chuyện kỳ lạ này ra thì không còn gì khác thường nữa. Nếu theo lời cô nương, thực sự có người khác hại chết Doanh Thu, vậy thì mối thù này phải sâu đến mức nào mà hung thủ còn cố ý bắt chước cách hại người của Tào Hữu Khánh?”
Ánh mắt Quách Thục Dư tràn đầy phẫn nộ, còn muốn nói thêm gì đó chợt thấy Hương Cần đỡ Nhạc phu nhân đi ra. Nhạc phu nhân nheo mắt, gắng sức nhìn về phía hai người họ: “Tiết cô nương đến đã lâu, sao còn đứng ngoài đây nói chuyện? Trời đông giá rét cẩn thận kẻo bị lạnh mất, mau vào trong đi…”
Trước đó Hương Cần thông báo Tiết đại phu đã đến, Nhạc phu nhân chờ lâu không thấy người đâu nên mới đích thân ra tìm. Khương Ly và Quách Thục Dư liếc mắt nhìn nhau, nàng chỉ đành vào trong bắt mạch lại cho Nhạc phu nhân trước. Hôm trước đã khám qua, hôm nay không cần châm cứu mà chỉ cần thay hai vị thuốc trong đơn thuốc mà thôi. Lúc này Khương Ly chợt nghĩ tới Vân Hương, bèn đề nghị xem bệnh cho nàng ta lần nữa.
Nhạc phu nhân cảm kích vô cùng, Quách Thục Dư bèn dẫn Khương Ly đến chỗ ở của Vân Hương.
Đến căn phòng nhỏ nơi Vân Hương đang ở, nàng ta vẫn ngồi trên giường cạnh cửa sổ chơi đan dây, thấy có người tới lại cười “hì hì” hết sức ngây ngô. Khi Khương Ly tiến lên bắt mạch, Quách Thục Dư thở dài cảm khái: “Hung thủ không có ý giết Vân Hương, cho thấy Vân Hương không thấy mặt hung thủ. Cũng may là thế, bằng không e rằng nàng ta cũng khó giữ được mạng sống.”
Khương Ly cũng nhìn chằm chằm vào Vân Hương: “Nếu hung thủ thực sự có thù sâu nặng với Nhạc cô nương, hà cớ gì lại tha cho Vân Hương…”
Quách Thục Dư cau mày nghi hoặc: “Đã muốn hại người, vậy lại còn biết phân biệt để tránh không làm liên lụy đến người vô tội?”
Ra khỏi phòng Vân Hương, Quách Thục Dư khẩn khoản nói: “Những chuyện khác ta thực sự không nghĩ ra được nữa, cô nương còn điều gì cần ta làm nữa không? Chỉ cần có thể giúp, cứ việc sai bảo bất cứ lúc nào.”
Khương Ly lắc đầu nói: “Những việc còn lại giao cho Bùi đại nhân điều tra kỹ càng là được rồi, quan phủ muốn lật lại vụ án thì phải có chứng cứ, chờ ngài ấy tra được thêm manh mối mới có thể đòi lại công bằng cho Nhạc cô nương. Chúng ta chỉ cần đợi tin là được.”
Quách Thục Dư đỏ hoe đôi mắt: “May mà giờ đây đã gặp được Bùi đại nhân và cô nương, nếu không thì…”
Khương Ly an ủi nàng ấy vài câu, thấy trời không còn sớm bèn xin cáo từ. Đợi đến khi lên xe ngựa, Hoài Tịch mới nhíu mày nói ra chỗ thắc mắc của mình: “Cô nương, đúng là kỳ lạ thật ha! Nhạc cô nương cũng chỉ nể mặt hạ nhân trong Hầu phủ mới giúp Tống cô nương thay quần áo, tại sao Mạnh cô nương lại không vui? Tống cô nương kia là con gái ruột của nhũ mẫu nàng ấy, chẳng lẽ nàng ấy thân thiết với nhũ mẫu quá mức nên mới ghen tỵ không thích con gái bà ta?”
Khương Ly không thể trả lời được, vụ án mấy hôm trước điều tra một hồi lại lần ra một vụ án mạng của năm ngoái; nay tra hỏi một hồi lại kéo ra chuyện cũ của năm trước nữa. Trông thì chẳng liên quan gì, nhưng khi vào tai Khương Ly, nàng lại mơ hồ cảm thấy tất cả đều có đầu mối một cách trật tự, chỉ là sự thật cuối cùng như bị mây mù che phủ, nàng vẫn không thể nắm bắt được điểm then chốt nhất…
Khương Ly trầm tư suốt dọc đường đi, đến khi về đến Tiết phủ đã ghi chép lại những điều nghe được hôm nay thành một bức thư, sau đó sai Trường Cung đưa đến phủ Bùi Quốc Công. Qua giờ Dậu, Tiết Kỳ lại cho người đến nhắc nàng ngày mai phải vào Đông cung châm cứu, Khương Ly cũng không dám chểnh mảng, bèn đi nghỉ sớm.
***
Xế chiều ngày hôm sau, xe ngựa của Đông cung đã đúng giờ đến trước cổng Tiết phủ, bởi vì đích thân nội thị Đông cung đến đón nên Tiết Kỳ không đi cùng, Khương Ly chỉ dẫn theo Hoài Tịch lên xe.
Xe ngựa đi thẳng qua cửa Chu Tước, theo lối hành lang trong cấm cung đi ngang qua Thái thường tự và Thiếu Phủ Giám, lại qua Đông cung Phó Tự cùng Tả Hữu Xuân Phường đến cửa Gia Phúc. Khương Ly và Hoài Tịch xuống xe, đi theo nội thị tiến vào cửa Gia Phúc thẳng tiến về phía cung Cảnh Nghi.
Tiết Lan Thời đã chờ đợi từ sớm, hôm nay bà ấy vận y phục gấm đỏ ánh bạc, trang điểm rạng rỡ, ngọc bội kề nhau kêu leng keng. Vừa nhìn thấy Khương Ly đã mỉm cười dịu dàng, nắm tay nàng hỏi gần đây đã làm những gì.
Khương Ly không dám giấu giếm bèn kể lại từng việc một, Tiết Lan Thời nghe xong chuyện Mạnh Tương qua đời, cũng sụt sịt cảm thán: “Cô bé đó rất thông minh, cả cô cô và Quý phi nương nương đều thích, thật là đáng tiếc. Nhưng một tiểu cô nương ngoan ngoãn sao lại có thể kết thù sâu nặng đến thế, đúng là khiến người ta không ngờ đến mà. Đợi điều tra rõ vụ án, bổn cung cũng phải hỏi cho ra lẽ nguyên cớ làm sao.”
Bà ấy dừng lại một lát rồi mới nói tiếp: “Hôm kia Nghi Dương Công chúa vào cung thỉnh an Bệ hạ, có nhắc chuyện con chữa bệnh cho Trường Lạc Huyện chúa. Hiện giờ cả Hoàng thượng và Quý phi nương nương đều biết con y thuật cao minh. Con thường ra ngoài khám bệnh cũng không sao, nhưng về sau chữa bệnh bốc thuốc nhất định phải cẩn thận hơn nữa, tuyệt đối đừng để xảy ra sai sót từ trong tay con.”
Khương Ly ngoan ngoãn đáp lời: “Cháu gái hiểu rõ nặng nhẹ.”
Tiết Lan Thời bật cười, sau đó đưa tay ra để nàng bắt mạch, không bao lâu sau đã vào nội thất châm cứu.
Tiết Lan Thời cởi áo nằm xuống giường, nhắm mắt lại nói: “Bệ hạ và Quý phi nương nương cũng từng nghe qua danh tiếng của con trên giang hồ, chỉ là trăm nghe không bằng một thấy. Lần này do chính Nghi Dương Công chúa đích thân kể lại, bọn họ tất nhiên không còn nghi ngờ, việc này cũng là chuyện tốt cho con. Nhưng người hành y phần lớn đều liên quan đến mấy chuyện sinh tử. Con có chữa khỏi một trăm người cũng chưa chắc được trọng thưởng, nhưng chỉ cần sơ sẩy một người chính là tai họa diệt tộc. Mấy chuyện như thế ở Thái y thự và Thượng dược cục cô cô không biết đã thấy bao nhiêu lần rồi…”
Mí mắt Khương Ly khẽ run lên, nhưng tay cầm kim vẫn chuẩn xác và ổn định, nàng khẽ đáp: “Vâng.”
Tiết Lan Thời mở mắt nhìn nàng một cái rồi lại nói: “Con gái nhà họ Tiết chúng ta có mệnh cách cao quý. Trước khi con về nhà, huynh trưởng không có con gái dòng chính. Con bé Thấm nhi kia tuy có chút tâm tư, nhưng mẹ nó xuất thân từ nhạc phường Đông cung nên dạy dỗ con gái chung quy vẫn kém hơn một bậc. Cô cô thấy con rất tốt, sang năm mới cô cô sẽ đưa con vào cung đi lại nhiều hơn, cũng để tiếp xúc thêm với Quý phi nương nương. Con cũng không còn nhỏ nữa, nên suy nghĩ đến chuyện hôn sự đi là vừa.”
Khương Ly cụp mắt thuận theo: “Cháu gái nghe theo sắp xếp của cô cô.”
Tiết Lan Thời càng thêm hài lòng, đợi đến khi châm cứu xong xuôi ngồi dậy khoác áo vào, bà ấy mới hỏi: “Lần này thế nào?”
Khương Ly vừa thu dọn kim châm vào túi vừa đáp: “Mạch tượng của nương nương đã không còn mảnh và khô như mười ngày trước. Phương thuốc và ăn uống lần này không thay đổi, nhưng cần nương nương dùng ngải cứu sạch để hơ nóng hai huyệt Khí hải và Quan nguyên mỗi sáng tối một lần, mỗi lần một khắc. Bảy ngày sau đến kỳ nguyệt sự của nương nương, nếu chứng đau bụng dưới thuyên giảm tức là đã có hiệu quả.”
Tiết Lan Thời gật đầu rồi giữ nàng lại dùng trà, sau đó lấy từ trong tay áo ra một chiếc thẻ bài đưa cho nàng: “Đây là thẻ bài của cô cô. Từ hôm nay trở đi, lúc con ra vào cửa Chu Tước và cửa Gia Phúc sẽ không phải bị tra xét nữa. Lần sau đến châm cứu, cô cô cũng sẽ không cần sai người đi đón con, tự con đến là được.”
Khương Ly hết sức vui mừng vội vàng tạ ơn, chờ uống xong một chén trà Tiết Lan Thời lại sai Thu Văn mang phần thưởng đến, Khương Ly khom người nhận lấy, tạ ơn lần nữa mới cáo lui rời đi.
Nội thị dẫn hai người ra ngoài cửa Gia Phúc, vừa đi ngang điện Sùng Giáo bỗng nghe một giọng nói trong trẻo vang lên: “Tiết cô nương…”
Khương Ly dừng bước xoay người lại, nhìn thấy Ninh Giác đang dắt theo một tiểu công tử mặc áo gấm từ trong điện Sùng Giáo bước ra. Khương Ly nhìn về phía tiểu công tử đó một hồi mới nhận ra đó là Tuyên Thành Quận vương Lý Cẩn, năm nay 8 tuổi.
Ninh Giác dặn dò mấy câu với cung nhân bên cạnh, giao Tuyên Thành Quận vương cho nội thị rồi mới bước nhanh về phía nàng: “Tiết cô nương đến bái kiến Thái tử phi nương nương sao?”
Khương Ly gật đầu, Ninh Giác bèn nói: “Ta đến dẫn Lý Cẩn đi luyện võ, thân thể nó yếu ớt, luyện võ có thể cường thân kiện thể. Cô nương y thuật cao minh, không biết có biết cách nào giúp trẻ con không còn sợ độ cao không?”
Khương Ly hơi do dự: “Chứng bệnh này ta chưa từng chữa bao giờ.”
Ninh Giác khẽ tặc lưỡi: “Còn có thứ bệnh mà cô nương không chữa được sao?”
Khương Ly liếc nhìn về hướng Tuyên Thành Quận vương vừa rời đi, bất đắc dĩ nói: “Thế tử hà cớ gì lại làm khó ta, ta vừa từ cung Cảnh Nghi ra, dù ta dám kê thuốc, Thế tử có dám dùng cho Quận vương không?”
Ninh Giác nhướng mày: “Cô nương nói vậy là có ý gì…”
Khương Ly mỉm cười ôn hòa: “Thế tử là người trọng tình trọng nghĩa, vậy thì ta cũng không nói lời vòng vo thêm nữa. Chắc là Thế tử vẫn còn việc bận quấn thân, ta cũng không quấy rầy thêm nữa, xin phép rời cung trước.”
Nàng thi lễ qua loa rồi quay người đi ngay, Ninh Giác đứng tại chỗ cười khẽ một hồi mới xoay người rời đi.
Từ lúc ra khỏi cửa Gia Phúc đến khi lên xe ngựa, bởi vì có nội thi theo bên ngoài nên chủ tớ hai người không tiện trò chuyện. Hoài Tịch lúc này không nhịn được tò mò vén rèm nhìn ra ngoài hai bên hành lang lát đá. Tường cao hơn trượng, trên đầu tường là dãy mái ngói cong và đấu củng liền kề. Xe ngựa lặng lẽ đi qua từng bức tường cung, cũng đi ngang qua từng nha môn. Bỗng nhiên Hoài Tịch hô lên: “Cô nương, kia là…”
Khương Ly nhìn theo ánh mắt nàng ấy, chỉ thấy một bóng người mặc cẩm y lóe qua ở cách đó không xa đang đi vào một cánh cổng được canh giữ nghiêm ngặt ở phía đông cửa Chu Tước. Khương Ly nhìn theo phương hướng của nha môn đó, kinh ngạc lẩm bẩm: “... Tư Thiên Giám?”
Hoài Tịch nhíu mày nói: “Cô nương nhận ra bóng lưng ấy sao? Nô tỳ thấy rất quen mắt, nhưng lại không nhớ ra người đó là ai.”
Ánh sáng trong mắt Khương Ly lóe lên rồi tắt lịm: “Tư Thiên Giám…”
Không biết Khương Ly đã nghĩ đến gì đó, nàng bỗng vén rèm nói với nội thị: “Xin hãy dừng ở phía trước giúp ta, ta muốn đến Ngự sử đài tìm cha ta cùng về phủ.”
Tiểu thái giám vốn định đưa nàng về Tiết phủ, nghe vậy cũng vội vàng cho xe ngựa dừng lại, còn chu đáo chỉ đường: “Đại tiểu thư đi thẳng về phía trước đến nha môn thứ hai là tới nơi, người chỉ cần nói người vừa được nương nương triệu kiến là được.”
Khương Ly nói lời cảm ơn nội thị rồi dẫn theo Hoài Tịch đi thẳng về phía trước, Ngự sử đài cách đó không xa, đi một lát đã tới trước cổng nha môn. Thế nhưng Khương Ly không vào cửa mà tiếp tục đi về phía Đông, Hoài Tịch kinh ngạc: “Cô nương…”
Khương Ly hạ thấp giọng: “Đến Đại lý tự.”
Qua Ngự sử đài, đi thẳng về hướng Bắc rồi rẽ sang hướng Đông, chừng hai nén nhang sau hai người đã đến trước cổng Đại lý tự. Thủ vệ trực cổng vẫn còn nhận ra Khương Ly, sau khi nghe rõ mục đích đến thăm đã lập tức dẫn nàng đi vào gặp Bùi Yến.
Vào đến đông viện, Cửu Tư mừng rỡ nói: “Sao cô nương lại đến đây? Mời vào trong…”
Khương Ly sải bước vào phòng, vừa bước qua cửa đã thấy Bùi Yến đang ngồi sau án thư. Thấy nàng đến, Bùi Yến vẫy tay gọi: “Cô nương đến đây xem đi, đầu mối về đôi ngọc bội đồng tâm kia đã tra được vài người khả nghi, trong đó có ba người từng đến dự yến tiệc của Nghi Dương Công chúa…”
Khương Ly lập tức bước nhanh lên phía trước đảo mắt nhìn qua văn thư mà Bùi Yến vừa nói, đôi mắt bỗng chốc nheo lại: “Bùi đại nhân, có phải trong Tư Thiên Giám có một vị Thiếu giám họ Thôi không?”



