Slide 1

Chương 41: Ma ma

Hạc lệ Trường An
Chương 41: Ma ma
8 lượt đọc 1.022 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Hôm nay không cần châm cứu, sau khi bắt mạch cho Thôi Cẩn xong, Khương Ly không đợi Bạch Kính Chi xuất hiện mà đã cùng Bùi Yến rời khỏi phủ Công chúa.

Đi được nửa đường, Bùi Yến thúc ngựa sóng đôi cùng xe ngựa, nói: “Sáng sớm hôm nay ta đã đến Hầu phủ tra hỏi, Mạnh Hầu gia và phu nhân đều không biết chuyện này, thị nữ Lan Tuyết của nàng ấy cũng hoàn toàn không hay biết. Tiền thị nói, từ khi Mạnh Tương 10 tuổi, vào mỗi dịp lễ Tết họ đều cho nàng ấy không ít tiền riêng. Mạnh Tương hiểu chuyện trước nay không tiêu xài phung phí, bà ấy cũng chỉ nghĩ con mình tích góp được chừng hơn nghìn lượng bạc đã là giỏi rồi, chứ 5000 lượng thì thật sự ngoài sức tưởng tượng.”

“Hơn nữa, nếu đã có 5000 lượng bạc gửi vào tiền trang ắt hẳn phải có nguồn gốc, sáng nay ta sai người kiểm đếm số di vật của Mạnh Tương, phát hiện một loạt trang sức ngọc thạch cũ kỹ có từ nhiều năm trước trong nhà kho của nàng ấy đã không cánh mà bay. Hỏi các thị nữ chỉ nhận được câu không biết rõ, hỏi đến nhũ mẫu của Mạnh Tương là Ngô ma ma, nhưng Ngô ma ma đó cũng nói chưa từng thấy những món đồ đó…”

Khương Ly vén rèm xe, nhướng mày hỏi: “Ý ngài là Mạnh Tương mang đi cầm cố sao?”

Bùi Yến đáp: “Khả năng đó rất cao, ta đã cho người đi tra rồi, không bao lâu nữa ắt sẽ có manh mối.”

Trong lòng Khương Ly càng thêm nghi hoặc: “Sao lại như vậy được? Đồ vật trong những gia tộc giàu có quyền quý thường có kí hiệu nhận biết, cho dù cất trong kho bụi bặm cũng không thể tùy tiện đem đi cầm được.”

Giọng điệu Bùi Yến đầy ẩn ý: “Nhưng trùng hợp thay, những món bị mất đều không có ký hiệu của nhà họ Mạnh.”

Khương Ly lại hỏi: “Những món đó giá trị khoảng bao nhiêu?”

“Cộng lại cũng chỉ khoảng 2000 lượng, còn cách xa con số 5000 lượng bạc kia. Hơn nữa số bạc này không phải gửi một lần mà được gửi rải rác trong ba năm qua, chỉ riêng năm nay đã gửi vào 3000 lượng.”

Bùi Yến vừa dứt lời, ngay cả Hoài Tịch ở bên cạnh cũng tròn mắt kinh ngạc, nói nhỏ: “Cô nương, 3000 lượng bạc là con số khủng khiếp đến mức nào chứ!”

Khương Ly lắc đầu, lại hỏi: “Mạnh Tương còn có nguồn bạc nào khác không?”

Bùi Yến đáp: “Ngoài mặt thì không có, vẫn đang tra tiếp.”

Khương Ly buông rèm, tựa vào vách xe trầm tư suy nghĩ, một lát sau nàng lại vén rèm kể ra những điều nghe được đêm qua ở Hầu phủ. Bùi Yến nghe xong, chỉ đáp: “Tháng trước gặp chuyện, tháng sau lại bàn hôn sự, thật sự vô lý quá. Nếu đúng là như vậy thì hướng điều tra hiện giờ của ta càng không sai. Ta đã cho người kiểm tra hành tung của tất cả những người dự yến tiệc vào khoảng 17 tháng 5 năm ngoái. Nếu còn ai có liên quan đến vụ án năm trước, có lẽ chân tướng sự thật cũng không còn xa.”

Lúc này Khương Ly lại nhớ đến lời Phó Vân Từ từng nói: “Còn một điểm khả nghi nữa, Mạnh Tương cứ hễ chạm vào hoa cúc là sẽ khó chịu, nghiêm trọng hơn sẽ nổi mẩn hoặc thậm chí là hôn mê. Nhưng hôm đó khi cắm hoa tại yến tiệc, nàng ấy lại tự tay chọn hoa cúc.”

Ánh mắt Bùi Yến tối lại: “Việc này ta đã điều tra, cũng đã tra hỏi Sở Lam. Sở Lam nói lúc ấy đã nhắc nhở Mạnh Tương, nhưng nàng ấy bảo chỉ cắm hai ba cành hoa thì không có vấn đề gì. Sau đó đúng là Mạnh Tương đã thấy cổ họng khó chịu, nhưng so với trước kia cũng không nghiêm trọng lắm.”

“Nhưng nếu cổ họng nàng ấy không sao, vậy thì sau đó nàng ấy đã không quay lại nhà hoa nữa.” Khương Ly khó hiểu, hỏi tiếp: “Còn cam thảo dây đã có manh mối nào chưa?”

Bùi Yến lắc đầu: “Tạm thời chưa có, ta đã cho lục soát kỹ nơi sập đổ hôm đó nhưng không tìm được lọ thuốc hay gói giấy nào, chắc là đã bị hung thủ mang đi rồi. Đêm đó dù có lục soát người, chủ yếu cũng để kiểm tra dấu vết địa long trong gian phòng phụ. Còn ở phủ Công chúa, bọn ta đã mở rộng phạm vi thẩm vấn, xem xem có ai từng nhắc đến chuyện bị thương khi trượt tuyết ở lầu ngắm mai năm trước không.”

Khương Ly im lặng giây lát rồi chậm rãi nói: “Ta cứ cảm thấy, điểm then chốt của vụ án này có khi nằm ngay chính ở Mạnh Tương.”

Giọng điệu Bùi Yến cũng dịu đi: “Ta cũng nghĩ như vậy.”

Sau một thoáng ngập ngừng, Bùi Yến lại nói: “Gần đây bà nội ta đã nhẹ nhõm hơn nhiều, phương thuốc mới đổi hôm qua cũng hợp, cảm ơn cô nương đã cất công chăm sóc.”

Khương Ly vốn định buông rèm, nghe vậy bèn nhìn thẳng sang: “Bùi đại nhân quá lời rồi, ngài đã trả thù lao chữa bệnh, hôm qua Bùi lão phu nhân còn tiếp đãi ta rất chu đáo, người thấy ngại phải là ta mới đúng.”

Ánh mắt Bùi Yến dừng ở phía xa, lơ đãng nói: “Ông nội ta thanh tu bên ngoài thành, còn bà nội sau cơn bệnh nặng đã nửa năm nay chưa từng ra khỏi cửa. Thực ra bà rất thích náo nhiệt, nhưng nửa năm nay ngoài ta ra chẳng mấy khi thấy bà trò chuyện với người khác, hợp ý với cô nương cũng là hiếm thấy, cô nương khám bệnh xong còn chịu khó trò chuyện với bà nội, đương nhiên khiến bà rất vui vẻ.”

Gương mặt Bùi Yến không để lộ cảm xúc, Khương Ly nhìn chằm chằm hắn chốc lát, thản nhiên buông một câu “Đại nhân đúng là người có hiếu” rồi buông rèm xuống, tựa vào vách xe hít sâu một hơi, nghĩ bụng: món bánh nếp hoa kia chắc chắn chỉ là trùng hợp, nhất định chỉ là trùng hợp!

***

Lúc đến Nhạc phủ đã gần giờ Dậu, trận tuyết đông đã ấp ủ suốt cả ngày giờ bắt đầu rơi lả tả. Vừa bước xuống xe ngựa đã nhìn thấy một cỗ xe quen thuộc đỗ ngoài cửa phủ, chính là xe ngựa của Quách Thục Dư.

Gõ cửa xin vào phủ, người gác cửa dẫn hai người vào nội viện, đi chưa được mấy bước đã thấy Quách Thục Dư tiến ra nghênh đón.

Nàng ấy cúi người hành lễ trước rồi mới quay sang nói với Khương Ly: “Tiết cô nương, ta vốn định ngày mai đến mời cô đến khám lại cho bá mẫu, không ngờ hôm nay cô đã đến rồi, mời vào trong, mời vào trong…”

Khương Ly hỏi: “Sao cô nương lại ở đây?”

Quách Thục Dư đáp: “Hôm kia sau khi cô khám bệnh cho bá mẫu, mắt của bá mẫu đã đỡ đau nhiều. Hai ngày nay ta không yên tâm nên thường đến thăm, hôm nay thấy khóe mắt của bá mẫu đã bớt sưng, cô nhìn thấy sẽ rõ ngay.”

Khương Ly gật đầu, rồi lại quan sát nàng ấy từ trên xuống dưới: “Còn cô thì sao?”

Trên mặt Quách Thục Dư vẫn còn vệt tiều tuỵ, nhưng so với lúc đầu đến cầu cứu nàng tại Tiết phủ đã khá hơn nhiều. Nàng ấy khẽ thở dài: “May nhờ có cô nương, mấy đêm nay ta ngủ được hơn một chút, nhưng vẫn hay mộng mị không ngừng. Trước đây thường mơ thấy Doanh Thu, mấy ngày nay lại toàn mơ thấy Tương nhi. Tương nhi chết trước mặt ta, mỗi khi nghĩ đến là ta lại sợ hãi đến run người…”

Nàng ấy vừa nhắc tới đã đỏ hoe mắt, đang định bước vào cửa lại vội vàng lau nước mắt lấy lại tinh thần, nhỏ giọng nói: “Bá mẫu vẫn chưa biết chuyện của Tương nhi, Tương nhi và Doanh Thu tình cảm sâu đậm, bá mẫu cũng rất yêu thương Tương nhi. Nếu biết Tương nhi cũng xảy ra chuyện, bá mẫu nhất định sẽ lại đau buồn thêm nữa, đợi đến khi mắt bà ấy khỏi hẳn rồi hẵng nói.”

Mấy người lần lượt bước vào chính phòng, Nhạc phu nhân đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa chờ đợi. Hôm nay bà ấy chống gậy, nhưng ánh mắt khi nhìn người khác đã sáng tỏ hơn nhiều. Sau vài câu hàn huyên chào hỏi, Khương Ly đi thẳng vào vấn đề: “Phu nhân, hôm nay ta đến đây ngoài việc tái khám cho phu nhân, còn có một việc muốn hỏi thăm. Trước và sau khi vụ án của Nhạc cô nương năm ngoái được kết luận, có ai từng nói với phu nhân về tiến triển của vụ án không?”

Nhạc phu nhân nhìn về phía Quách Thục Dư: “Dĩ nhiên là có, khi ấy đa phần đều nhờ Thục Dư dò la tin tức giúp ta. À phải rồi, Tương nhi cũng từng đến đây mấy lần, may nhờ có hai đứa nó, nếu không lúc ấy lão gia lại đang bệnh, mà ta cũng đầu óc rối bời, thật sự là mù mịt không biết gì.”

Quách Thục Dư thoáng trầm ngâm: “Sao vậy? Có điều gì không ổn sao?”

Lúc này Bùi Yến mới nói: “Sau khi vụ án của Nhạc cô nương được định đoạt, các vị có biết trong vụ án vẫn còn điểm nghi vấn chưa sáng tỏ không?”

Quách Thục Dư và Nhạc phu nhân liếc mắt nhìn nhau, sau đó Quách Thục Dư mới nói: “Biết chứ, tên hung thủ trước lúc chết đã thay đổi lời khai, nhưng may mà lúc đó đã sắp hành hình, Kim Ngô Vệ không tin lời nói linh tinh của hắn. Ngoài ra, mấy món di vật của Doanh Thu vẫn chưa tìm được, về điểm này bọn ta cũng biết.”

Nhạc phu nhân cũng gật đầu theo, hiển nhiên hai người họ không hề hay biết gì về hiện tượng lạ khi khám nghiệm tử thi của Nhạc Doanh Thu, cũng như lời cung tự bào chữa của hung thủ.

Hơn một năm sau lại có người hỏi về vụ án của Nhạc Doanh Thu, Nhạc phu nhân rốt cuộc cũng sinh nghi: “Sao vậy? Vụ án đã kết án được một năm, hung thủ cũng đã bị xử tử, chẳng lẽ có gì sai sót sao?”

Bùi Yến đáp: “Chỉ là kiểm tra lại án cũ mỗi năm theo lệ thường mà thôi, phu nhân không cần lo lắng.”

Nhạc phu nhân “ồ” một tiếng, thở dài: “Thật ra năm ngoái khi nghe nói hung thủ phản cung trước khi bị hành hình, trong lòng ta cũng từng có nghi ngờ. Nhưng khuyên tai của Doanh Thu lại xuất hiện trong nhà hung thủ, đó là chứng cứ rõ ràng không thể chối cãi được, thế nên ta cũng chẳng còn gì để nghi ngờ nữa. Hơn một năm nay trong nhà liên tiếp gặp biến cố, may mà có nhà Thục Dư giúp đỡ, à còn có cả Tương nhi nữa. Nay còn mời được cô nương đến trị mắt cho ta, mỗi lần nghĩ đến ta đều cảm thấy biết ơn, chẳng biết lấy gì báo đáp cho phải.”

Quách Thục Dư mỉm cười: “Bá mẫu khách sáo rồi, mấy đứa bọn con lớn lên cùng nhau, cũng coi như một nửa con gái của người, những việc này đều nên làm mà. Tương nhi cũng nghĩ như con vậy.”

Nhạc phu nhân khẽ mỉm cười: “Dù sao ta cũng ghi nhớ trong lòng.”

Khương Ly đứng dậy khám lại cho Nhạc phu nhân, nhìn thấy vết đỏ nơi khóe mắt đã tiêu tan gần hết lại châm cứu cho bà ấy. Hai khắc sau, nàng dặn dò bà ấy tiếp tục sắc thuốc uống theo phương thuốc đã cho, yên tâm tĩnh dưỡng cho tốt thì xem như đã xong việc tái khám.

Quách Thục Dư có ý giấu chuyện Mạnh Tương qua đời, Khương Ly và Bùi Yến cũng không tiện nhiều lời. Khi cáo từ rời đi, Quách Thục Dư chỉ vào mấy chậu tùng lùn xanh mướt trong sân, cảm khái: “Mấy chậu tùng đó là quà Tương nhi tặng mừng thọ bá phụ vào năm kia, mới hai năm ngắn ngủi trôi qua mà đã cảnh còn người mất. Đêm qua ta mơ thấy Tương nhi, thấy nàng ấy trở về thôn trang ngoài thành của Hầu phủ.”

Giọng nàng ấy nhẹ tênh, Khương Ly và Bùi Yến đều bất giác thả chậm bước chân lại, chợt nghe nàng ấy tiếp lời: “Thật ra mấy năm gần đây, bọn ta hiếm khi có dịp tụ họp lại cùng nhau. Trước chuyến du ngoạn mùa thu tháng năm năm ngoái cũng chỉ có một dịp vào Trung thu năm kia, bọn ta từng cùng đến thôn trang ngoài thành của Hầu phủ hội họp một lần. Hôm đó là Trung thu, một nhóm sáu bảy người bọn ta đã ở lại thôn trang nhà nàng ấy hai ngày. Giờ nghĩ lại mới thấy, hóa ra đó lại là khoảng thời gian vui vẻ cuối cùng. Lần đó Tương nhi chuẩn bị vô cùng chu đáo, còn điều rất nhiều người đến giúp đỡ. Bọn ta ở lại thôn trang ngắm trăng ăn cua, đi thả đèn sông, còn đi săn dã ngoại, thật là thú vị biết bao...”

Nàng ấy càng nói càng xúc động như đã chìm vào ký ức không thể thoát ra, lúc này Bùi Yến chợt hỏi: “Bình thường Mạnh Tương có từng âm thầm buôn bán gì hay không?”

Quách Thục Dư ngẩn người: “Buôn bán? Hầu phủ có không ít sản nghiệp, nhưng đều có quản sự chuyên môn lo liệu mấy công việc này. Nàng ấy đường đường là Đại tiểu thư của Hầu phủ, sao lại đi đụng đến mấy việc tầm thường đó? Cũng chưa từng nghe nói Hầu phủ để nàng ấy học mấy chuyện kinh doanh.”

Nàng ấy ngập ngừng chốc lát, do dự nói: “Nhưng mấy việc này ta cũng không rõ lắm, sao đại nhân không hỏi thẳng Hầu phu nhân? Hoặc hỏi nhũ mẫu bên cạnh nàng ấy cũng được mà...”

Thấy sắc mặt Bùi Yến không dao động, nàng ấy chợt hiểu ra: “Xem ra đã hỏi rồi, chẳng lẽ ngay cả nhũ mẫu cũng không biết sao?”

Khương Ly theo bản năng hỏi lại: “Nhũ mẫu?”

Quách Thục Dư giải thích: “Thân thể Hầu phu nhân không khỏe, Tương nhi được nhũ mẫu cho uống sữa và chăm sóc đến khi lớn lên. Sau này nhũ mẫu vẫn ở lại trong phòng hầu hạ Tương nhi, bà ấy cũng là bà vú thân cận nhất của nàng ấy. Việc trong phòng của Tương nhi chủ yếu cũng do nhũ mẫu lo liệu, bà ấy vô cùng tận tâm, nhiều năm nay bà ấy quan tâm đến Tương nhi còn hơn con ruột của mình. Bình thường Tương nhi có rụng một sợi tóc bà ấy cũng nhận ra, bởi vậy chuyện riêng của Tương nhi có thể Hầu phu nhân không nắm rõ hết, nhưng vị ma ma đó chắc chắn sẽ biết.”

Khương Ly nhìn sang Bùi Yến, sắc mặt hắn cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Một khoản bạc riêng lớn đến thế dù được gửi từng khoản đứt quãng trong ba năm, nhưng người thân cận bên cạnh lại không một ai phát hiện ra, nhất là mấy món vàng ngọc châu báu kia. Một tiểu cô nương như Mạnh Tương làm sao có thể lén lút mang đồ ra khỏi nhà kho rồi đưa ra khỏi Hầu phủ một cách thần không biết quỷ không hay như vậy được? Giờ đây Mạnh Tương đã chết, người chết không thể mở miệng, nhưng người sống thì lại nói dối.

Bùi Yến đã có tính toán của riêng mình, Khương Ly nhìn sang Quách Thục Dư: “Quách cô nương định khi nào tái khám?”

Trước đó đã hẹn Quách Thục Dư ba ngày tái khám một lần, nhưng hiện giờ nàng ấy lại đang vướng bận Nhạc phu nhân quá sâu, cuộc hẹn trước đó đã qua. Quách Thục Dư nghe xong lại thở dài: “Mấy ngày nay ta dùng phương thuốc của cô nương rất tốt, chi bằng cứ dùng thêm bảy ngày nữa, sau đó ta sẽ đến tìm cô nương đổi phương thuốc.”

Khương Ly đồng ý: “Nếu vậy thì bên phía Nhạc phu nhân ta cũng sẽ tái khám mỗi ba ngày một lần, cô nương không cần tiễn nữa, hôm nay cáo từ tại đây.”

Quách Thục Dư khom người cảm ơn, dõi mắt tiễn hai người ra khỏi cửa phủ.

Lúc này đã vào giờ Dậu, bầu trời mờ mịt tối, tuyết vụn rơi lả tả. Bùi Yến vừa bước ra khỏi phủ, Cửu Tư đang đợi bên ngoài đã vội vã tiến lên bẩm báo: “Công tử, bên tiệm cầm đồ quả nhiên tra ra được manh mối. Mạnh Tương thực sự có gửi đồ tới đó, nhưng lại không khớp với danh sách chúng ta tìm được trong Hầu phủ. Hơn nữa, thứ mà Mạnh Tương đưa đến còn là đồ cực phẩm mới toanh, đó là một đôi ngọc bội đồng tâm được chế từ hồng ngọc đỏ thẫm như máu.”

“Ngọc bội đồng tâm?” Bùi Yến và Khương Ly đồng thanh kinh ngạc.

Khương Ly vội hỏi lại: “Người bình thường sao lại đi đặt chế ngọc bội đồng tâm? Trừ phi là để tặng cho người trong lòng.”

Bùi Yến quả quyết: “Ta sẽ đích thân đến đó một chuyến.”

Hắn xoay người lên ngựa, chỉ chốc lát đã cùng nhóm người Cửu Tư thúc ngựa rời đi. Khương Ly nhìn theo bóng lưng bọn họ khuất dần nơi cuối phố dài, sau đó cũng lên xe ngựa trở về Tiết phủ.

Xe ngựa lộc cộc lăn bánh, Khương Ly tựa vào vách xe, khẽ nói: “Ta nhớ rõ vị nhũ mẫu ấy.”

Tối qua khi tới Hầu phủ Hoài Tịch không đi theo, chỉ nghe Khương Ly nhắc lại: “Ngươi còn nhớ đêm đó chúng ta đến phủ Công chúa, lúc đi ra khỏi phủ đã thấy xe ngựa Hầu phủ cũng vừa đi hay không? Khi ấy có rất nhiều người tới, trong đó có một phụ nhân buồn đau đến nỗi không thể tự bước đi nổi, phải có mấy thị nữ dìu đỡ…”

Hai mắt Hoài Tịch sáng lên: “Nô tỳ nhớ ra rồi! Khi đó Quách cô nương còn buột miệng thở dài một câu.”

Khương Ly gật đầu: “Tối qua ta lại thấy bà ta ở Hầu phủ, đang túc trực bên linh cữu Mạnh Tương. Hai mắt bà ta sưng như quả hạch đào, tinh thần hoảng hốt ngây dại. Sau đó ta lại gặp Hầu phu nhân, bà ấy cũng bi thương khôn xiết, nhưng so với Ngô ma ma kia cũng chẳng khác biệt gì mấy.”

Hoài Tịch ngập ngừng: “Mạnh cô nương được nhũ mẫu nuôi lớn, Quách cô nương vừa rồi cũng nói nhũ mẫu thương yêu Mạnh cô nương còn hơn con ruột của mình. Nay Mạnh cô nương mất rồi, bà ta cũng như mất đi một đứa con gái vậy.”

Khương Ly lại nói: “Chủ nhân của bà ta trước là Hầu phu nhân, sau mới đến tiểu thư. Người mà tiểu thư tin tưởng nhất cũng nên là Hầu phu nhân mới phải, nhưng tình hình hiện giờ lại có điều kỳ quặc. Nếu nói tình cảm nuôi nấng của nhũ mẫu có thể lớn hơn cả mẹ ruột sinh ra mình, chuyện ấy liệu có thể sao? Mạnh Tương là con gái duy nhất của Hầu phủ, không thể nào có chuyện Hầu phu nhân và Hầu gia thiên vị được. Nhưng điều quan trọng nhất là hiện giờ khi nha môn đang điều tra cái chết của Mạnh Tương, thế mà Ngô ma ma kia lại nói dối.”

Hoài Tịch ngẫm nghĩ rồi nói: “Ý cô nương là... chuyện bạc? Liệu có phải bà ta lo rằng nếu việc này bị bại lộ bà ta cũng bị truy cứu hay không? Dù sao Mạnh Tương đã chết, không còn ai có thể che chở cho bà ta nữa.”

Khương Ly trầm giọng: “Không loại trừ khả năng ấy, nhưng bà ta không chỉ nói dối một chuyện này, chắc chắn bà ta đã giúp Mạnh Tương giấu giếm không ít chuyện khác nữa. Còn về những chuyện ấy có liên quan trực tiếp tới vụ án mạng, hay đến cái chết của Nhạc Doanh Thu hay không…”

Nàng nói đến đây chợt ngừng lại, trong đầu lúc này ngổn ngang trăm mối suy nghĩ khó lòng đưa ra nguyên nhân hợp lý để kết luận được. Ngón tay nàng gõ nhẹ lên bệ xe, nói khẽ: “Chỉ đành chờ xem Bùi Yến có tra ra được thêm manh mối gì không.”

***

Sáng sớm hôm sau, ngoài cửa sổ vẫn là cảnh tuyết lất phất như tơ, tiết trời đã sang tháng Chạp, cái lạnh khắc nghiệt còn hơn cả tháng trước.

Trong lòng Khương Ly vẫn canh cánh hai vụ án mạng, nhưng nàng cũng chẳng phải người trong nha môn, hiện giờ ngoài việc chờ tin cũng không còn cách nào khác. Thấy ngoài trời ngập tràn băng tuyết, sau khi dùng xong bữa sáng nàng đã sai Cát Tường mời quản gia Tiết Thái đến gặp.

Tiết Thái là tâm phúc của Tiết Kỳ, quản lý ngoại viện đã mấy chục năm nay, phong cách làm việc cũng ổn thỏa chu toàn, cho đến bây giờ vẫn luôn cung kính lễ độ với Khương Ly.

Khương Ly bảo Cát Tường dâng trà nóng rồi mới mở lời: “Thấm thoắt đã đến cuối năm, hôm qua lúc ta đang trên đường đến phủ Công chúa có bắt gặp mấy đứa bé ăn mày nhỏ tuổi đáng thương vô cùng. Ta nhớ trong khắp Đại Chu đều có xây dựng Tế bệnh phường, không rõ Tế bệnh phường của Trường An nằm ở đâu?”

Tiết Thái nghe vậy liền cười đáp: “Đại tiểu thư quả là có lòng từ tâm của người hành y. Tế bệnh phường của Trường An nằm dưới chân núi chùa Tướng Quốc ngoài thành, là do phủ nha Kinh Triệu và chùa Tướng Quốc cùng nhau cai quản. Bên trong đó có thể chứa được một hai trăm người già trẻ, nhưng cuộc sống ở đó rất kham khổ, còn phải làm lụng khổ tu theo sư phụ trong chùa. Một số trẻ mồ côi và người già không có giấy tờ hay người bảo lãnh thì Tế bệnh phường cũng không thể tùy tiện tiếp nhận. Còn có mấy đứa nhỏ vì không chịu nổi ràng buộc nên thà lang thang ăn xin ngoài đường phố còn hơn vào đó.”

Khương Ly gật đầu: “Nói chung ở đâu cũng như nhau cả.”

Tiết Thái hỏi lại: “Đại tiểu thư muốn phát chẩn cứu tế sao?”

Khương Ly đáp thẳng: “Phải.”

Nàng cũng không tự dưng nổi lòng thiện tâm, chỉ là lúc còn ở Trường An, vào mỗi dịp tháng Chạp nàng đều cùng Ngu Thanh Linh đi ra Tế bệnh phường ở ngoài thành phát gạo phát áo. Một là vì vợ chồng Ngu Thanh Linh vốn thường hay cứu giúp nạn dân nghèo khổ; hai là nàng từng được Ngu Thanh Linh nhận nuôi ở Tế bệnh phường của chùa Phổ Cứu tại Bồ Châu, nên ít nhiều gì cũng đồng cảm với những đứa trẻ mồ côi và người già không nơi nương tựa. Còn nhà họ Tiết sung túc đầy đủ thế này, chút việc thiện ấy cũng chẳng đáng là bao.

Tiết Thái tươi cười: “Tiểu nhân đã hiểu, sẽ lập tức cho người chuẩn bị ngay. Năm nay vùng Tây Bắc gặp thiên tai tuyết lớn, ngoài thành đã có dân chạy nạn tiến đến, phủ nha Kinh Triệu trước đó cũng đã dựng lều phát cháo cứu tế, phủ chúng ta cũng có phát cháo. Làm khó Đại tiểu thư còn nhớ tới Tế bệnh phường, vậy thì chúng ta sẽ mua sắm thêm một phần gửi đến đó. Chờ tiểu nhân lập danh sách xong sẽ trình lên cho Đại tiểu thư xem qua.”

Khương Ly dịu giọng: “Việc này giao cho Thái thúc ta cũng yên tâm, cứ vậy mà làm đi.”

Tiết Thái vâng dạ một tiếng rồi lui ra ngoài, Cát Tường và Như Ý thấy Khương Ly làm vậy cũng cảm động trong lòng. Chủ tớ mấy người họ đang bàn xem nên chọn ngày nào ra Tế bệnh phường xem thử, Trường Cung đã từ ngoài vội vã chạy vào sân: “Đại tiểu thư, phủ An Viễn Hầu đến mời người, nói là cầu xin người đến Hầu phủ cứu mạng!”

Khương Ly giật mình, phủ An Viễn Hầu sao lại có người cần nàng cứu mạng?

Khương Ly và Hoài Tịch lật đật khoác áo choàng, xách theo hòm thuốc vội vã đi tới tiền viện, thấy Tử Vân đang nôn nóng chờ sẵn ở đó. Vừa thấy Khương Ly, nàng ấy đã vội bước nhanh tới: “Đại tiểu thư, Ngô ma ma trong phủ nô tỳ đã tự sát, cầu xin người đến cứu mạng!”

Khương Ly kinh hãi trong lòng, nhưng lập tức trấn định lại: “Đi trước đã, vừa đi vừa nói!”

Khương Ly để Tử Vân ngồi cùng xe ngựa của mình, còn dặn Trường Cung đánh ngựa càng nhanh càng tốt. Đợi đến khi xe ngựa rẽ tuyết lao vút đi, Tử Vân mới hoàn hồn bắt đầu kể lại.

“Sáng sớm hôm qua, Bùi đại nhân của Đại lý tự đã dẫn người đến Hầu phủ, nói rằng họ tra ra được Đại tiểu thư từng gửi một khoản bạc 5000 lượng ở bên ngoài. Phu nhân và Hầu gia vừa nghe đã hoảng hốt vô cùng. Tuy tiền riêng của Đại tiểu thư khá dư dả, nhưng làm sao có đến 5000 lượng bạc được? Lúc đó phu nhân và Hầu gia đã cảm thấy có điều không ổn, hỏi Lan Tuyết thì Lan Tuyết không biết, hỏi đến Ngô ma ma thì Ngô ma ma cũng nói không hay biết. Phu nhân nghĩ tới nghĩ lui, bèn bảo Ngô ma ma mở nhà kho nhỏ của Đại tiểu thư ra xem, ai ngờ vừa kiểm tra đã phát hiện rất nhiều đồ đạc cũ của Đại tiểu thư đã biến mất không thấy đâu nữa. Ngô ma ma trông coi phòng riêng của Đại tiểu thư nhiều năm, tất nhiên là người đầu tiên bị phu nhân tra hỏi...”

Tử Vân nói đến đây, giọng điệu đã lộ rõ vẻ bất bình: “Phu nhân biết bà ta hết lòng hết dạ chăm sóc tiểu thư nên thương xót bà ta có công vất vả, lúc ở trước mặt các đại nhân Đại lý tự vẫn giữ lời lẽ mềm mỏng để hỏi chuyện. Ban đầu Ngô ma ma nói chìa khóa lúc thì ở trong tay Đại tiểu thư, lúc lại nói những món đồ cũ đó đã lâu bà ta không kiểm kê lại. Mấy lời giải thích đó nghe hợp lý, phu nhân cũng tin tưởng bà ta. Nhưng sau khi người của Đại lý tự rời đi, phu nhân càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, thế là đã giữ toàn bộ người trong sân viện của Đại tiểu thư lại lần lượt tra hỏi từng người. Tra hỏi đến nửa đêm hôm qua, cuối cùng có một nha hoàn làm việc nặng nhớ ra một chuyện, nói rằng hè năm nay lúc dọn dẹp nhà kho, những rương đựng đồ cũ vốn không có khóa, là Ngô ma ma đã cố ý khóa rương lại.”

“Khóa rương là để bảo quản đồ cũ hay là để người khác không phát hiện đồ vật đã bị bán đi? Chìa khóa của những cái rương ấy ở đâu? Chung quy cũng phải có một lời giải thích hợp lý đúng không? Nhưng Ngô ma ma thì hay rồi, sáng nay mới bị hỏi mấy câu mà đã ngồi bệt xuống đất khóc lóc, gào thét gọi trời gọi đất nói là Đại tiểu thư vừa mất đã có người khác muốn vu oan đổ tội cho bà ta, còn nói muốn đi theo Đại tiểu thư để Đại tiểu thư đòi lại công bằng. Phu nhân tức đến phát run, nói bà ta còn không khai ra thì sẽ giao bà ta cho Đại lý tự. Ngô ma ma vừa nghe đã khóc rống lên, sau đó đâm đầu vào cột!”

“Trán bà ta bị va chạm mạnh đến mức máu chảy đầm đìa, trong phủ mời đại phu gần đó đến xem nhưng bà ta vừa khóc vừa gào thét, đại phu cũng không cầm được máu. Phu nhân nhớ tới y thuật của cô nương cao minh, cũng không muốn chuyện trong phủ bị người ngoài hay biết nên đã sai nô tỳ đến mời người...”

Tử Vân nói một hơi đến đây, trong giọng tràn đầy phẫn nộ: “Ngày thường Ngô ma ma ỷ vào thân phận nhũ mẫu của Đại tiểu thư, đến cả những người bên cạnh phu nhân như chúng nô tỳ đây, bà ta cũng không để vào mắt. Giờ Đại tiểu thư đã mất, bà ta còn lấy tiểu thư ra làm lá chắn. Theo nô tỳ thấy, nhất định là bà ta ở sau lưng xúi giục tiểu thư. Tiểu thư đường đường là đích nữ của Hầu phủ, sao lại đi tích trữ bạc riêng làm gì?”

Khương Ly nghe xong cũng nhíu mày, nhưng giờ chuyện đã liên quan đến mạng người, nàng lại giục Trường Cung đi nhanh hơn. Con đường bình thường đi mất nửa canh giờ, hôm nay chỉ hai khắc đã đến nơi. Thế nhưng xe ngựa vừa dừng lại trước cửa phủ An Viễn Hầu, Khương Ly đã trông thấy ở chỗ cửa hông của Hầu phủ cách đó không xa, có mấy người ăn mặc bình thường đang bị hộ vệ trong Hầu phủ áp giải đến bằng một chiếc xe bò.

Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên thân hình vạm vỡ, làn da rám nắng màu đồng, theo sau là một nam một nữ còn trẻ tuổi, vẻ mặt ba người đều lộ vẻ bàng hoàng, gần như bị đám hộ vệ ép đẩy đi vào cửa hông.

Khương Ly thấy vậy cũng ngạc nhiên, Tử Vân đứng bên cạnh đã lên tiếng giải thích: “Đó là Tống quản sự, phu quân của Ngô ma ma cùng hai đứa con của họ. Mấy năm nay Ngô ma ma vẫn luôn làm việc trong phủ, bà ta cũng là ma ma được tín nhiệm nhất phủ. Vì vậy nên phu nhân và Hầu gia đã ban cho cả nhà họ một tòa biệt trang ngoài thành để ở, phu quân của bà ta cũng giúp Hầu phủ trông coi mấy điền trang ngoài đó. Bây giờ xảy ra cớ sự này, Hầu gia đã triệu tập cả nhà bọn họ vào phủ hỏi cho ra lẽ.”

 

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    1
  • Hôm nay:
    18
  • Tuần này:
    999
  • Tất cả:
    67559
Thiết kế website Webso.vn