Slide 1

Chương 22: Tỷ tỷ

Hạc lệ Trường An
Chương 22: Tỷ tỷ
10 lượt đọc 427 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Sau một khoảng lặng như tờ, trên sân thượng lại ồn ào trở lại...

Lời Dư Diệu Phù nói như một tiếng sét đánh ngang tai, Giang Bội Trúc là người đầu tiên tỏ vẻ không thể tin nổi: “A Phù, cô nói cô và Từ công tử… Nhưng, nhưng chẳng phải hắn ta đã hứa hôn với Vân Từ từ lâu rồi sao?”

Miệng Giang Bội Trúc nhanh hơn não, hỏi xong mới nhận ra được sự nghiêm trọng của vấn đề, mà Khánh Dương Công chúa đã sớm nhìn thấu mọi chuyện, quát lên hỏi: “Dư Diệu Phù, ngươi và Từ Lệnh Tắc đã lén hứa hẹn chung thân?! Ngươi có thai với hắn ta nên mới sai người dùng tin đồn tư thông để vu oan cho Vân Từ?!”

Dư Diệu Phù rơi nước mắt như mưa, Từ Lệnh Tắc đứng sau đám đông dứt khoát nói: “Không! Không phải! Biểu muội, tuy ta và muội là họ hàng nhưng muội phải nói chuyện cho rõ ràng, đừng để mọi người hiểu lầm!”

Hắn ta tái xanh mặt tiến lên hai bước, cố nén giọng nói: “Biểu muội, muội mau giải thích rõ ràng với mọi người đi, xảy ra chuyện thế này cũng không nên ở đây lâu, lát nữa ta sẽ đưa muội về Bá phủ.”

Dư Diệu Phù nhìn Từ Lệnh Tắc chằm chằm, nước mắt càng rơi xuống dữ dội hơn: “Biểu ca, huynh không nhận sao?”

Từ Lệnh Tắc nghiến răng nói: “Ta nhận cái gì? Muội có biết mình đang nói gì không? Không biết muội đã làm chuyện xấu xa này với ai, ta nhận cái gì chứ? Nếu không phải vì là họ hàng với muội thì ta thật sự...”

Dư Diệu Phù trừng lớn mắt, cũng liều mình nói: “Biểu ca! Huynh nhất định muốn ta nói chuyện của chúng ta ra cho rõ ràng sao? Trước tháng 4, nếu không phải huynh tâm đứng núi này trông núi nọ dụ dỗ ta thì sao ta lại cùng huynh...”

Dưới con mắt của bao nhiêu người, mặt Từ Lệnh Tắc đỏ bừng rồi lại tái mét, Phó Vân Từ đứng bên cạnh nghe mà kinh ngạc đến ngây người. Phó Vân Hành thì giận không thể chịu nổi nữa, cậu ấy tiến lên hai bước, túm lấy cổ áo Từ Lệnh Tắc: “Từ Lệnh Tắc! Ngươi giỏi lắm, ngươi và tỷ tỷ ta sắp thành hôn rồi vậy mà ngươi lại dám tư thông với nữ tử khác, thảo nào nhà họ Từ các người hủy hôn nhanh như vậy! Thì ra kẻ đuối lý là ngươi, kẻ tư thông là ngươi! Đồ khốn nạn vô liêm sỉ này...”

Phó Vân Hành đấm một phát, đánh cho Từ Lệnh Tắc loạng choạng, máu mũi tuôn ra. Phó Vân Hành vẫn chưa hả giận, lại tiến lên túm lấy hắn ta: “Có phải ngươi không?! Có phải ngươi vì đứa con trong bụng Dư Diệu Phù mà muốn ép tỷ tỷ ta hủy hôn, nên mới cố ý bôi nhọ tỷ ấy đúng không?! Ngươi thật nhẫn tâm, hai nhà chúng ta giao hảo bao nhiêu năm qua, vậy mà ngươi vì nữ nhân này mà suýt nữa hại chết tỷ tỷ ta!”

“Ta không có, không phải ta, ta không bịa chuyện...”

Võ công của Phó Vân Hành rất cao cường, tuy Từ Lệnh Tắc có thể đấu với cậu ấy một trận nhưng dưới ánh mắt của mọi người, hắn ta vốn đã đuối lý nên càng không dám hành động thiếu suy nghĩ: “Sao ta có thể vu oan cho tỷ tỷ đệ cái tiếng xấu đó, là nàng ta, là nàng ta lòng dạ hiểm độc...”

Thấy Từ Lệnh Tắc chỉ vào mình, Dư Diệu Phù tức đến tối sầm mặt mày, thấy sự việc sắp không thể cứu vãn được nữa, nàng ta đành phải liều chết một phen: “Biểu ca hà tất phải phủi sạch mình như vậy? Sau này chẳng phải biểu ca cũng biết mọi chuyện rồi sao? Chẳng phải biểu ca cũng không muốn quan phủ điều tra ra ta sao? Sự việc đã đến nước này rồi, biểu ca bỏ mặc ta như vậy có từng nghĩ đến cốt nhục trong bụng ta không?”

Bụng dưới của nàng ta đau dữ dội, vạt váy bên dưới đã bị máu tươi nhuộm đỏ, lại vì tức giận mà máu chảy ra càng nhanh hơn, thấy mặt mày nàng ta đầm đìa mồ hôi lạnh, người cũng không ngừng run rẩy, Khương Ly lạnh giọng nói: “Từ công tử muốn ép chết Dư cô nương thành một xác hai mạng sao? Dữ cô nương đã có dấu hiệu bị sảy thai, nếu bây giờ được cứu chữa thì vẫn còn một tia hy vọng giữ lại được thai nhi.”

Từ Lệnh Tắc trợn tròn mắt, nhưng nhìn dáng vẻ hấp hối của Dư Diệu Phù, cuối cùng hắn ta cũng không thể làm mọi chuyện quá tuyệt tình trước mặt mọi người. Phó Vân Hành nhìn Dư Diệu Phù một cái, rồi lại đấm mạnh một cú vào Từ Lệnh Tắc, chỉ nghe thấy một tiếng kêu đau, Từ Lệnh Tắc đã bị đánh ngã xuống đất, sống mũi cũng lệch sang một bên.

Phó Vân Hành phủi tay mắng chửi: “Đồ lòng lang dạ sói, bại hoại tư đức, đánh ngươi cũng làm bẩn tay ta. Từ nay về sau hai nhà chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt, ta xem nhà họ Từ các người bao giờ thì nạp nữ nhân mới mang cốt nhục của ngươi này vào cửa. Hai người một kẻ hiểm độc một kẻ vô liêm sỉ, đúng là xứng đôi vừa lứa...”

Trong đám đông vang lên vài tiếng trầm trồ khe khẽ, Khương Ly lạnh lùng nói: “Từ công tử, bên ngoài trời đông giá rét, phiền ngài bế Dư cô nương vào trong nhà, nếu muộn thêm chút nữa thì tính mạng của nàng ta cũng khó giữ.”

Mặc dù phép tắc nam nữ đương thời không còn nghiêm ngặt như trăm năm trước, nhưng hiện giờ Dư Diệu Phù và Từ Lệnh Tắc đã có dan díu, những người khác dù là Bồ Tát sống cứu khổ cứu nạn lúc này cũng không dám dính dáng đến Dư Diệu Phù một chút nào. Vì vậy trọng trách cứu người này tự nhiên rơi vào tay Từ Lệnh Tắc, dưới hàng chục cặp mắt nhìn chằm chằm, Từ Lệnh Tắc biết rõ sự việc đã không thể cứu vãn được. Nếu lại mang thêm tiếng ép chết Dư Diệu Phù thì hắn ta càng không còn đường lui, vì thế hắn ta đành phải nghiến răng đứng dậy, lau máu mũi rồi run rẩy bế Dư Diệu Phù lên.

Trên người hắn ta vốn đã dính đầy bùn tuyết, lúc này sống mũi sưng đỏ cộng thêm vết máu trên người Dư Diệu Phù và bộ dạng nhếch nhác hung tợn, trông hắn ta đâu còn chút bóng dáng nào của vị Thiếu tướng quân Tuần Phòng Doanh? Phó Vân Từ nhìn hắn ta đi về phía sương phòng cách đó không xa, sau khi hoàn hồn lại khỏi cơn kinh ngạc, trong lòng nàng ấy lại không hề có chút tủi thân đau khổ nào, ngược lại còn có cảm giác nhẹ nhõm như vừa thoát nạn.

Có mấy vị phu nhân quen biết tiến lên an ủi, còn có các cô nương trẻ tuổi bênh vực cho nàng ấy. Giang Bội Trúc biết mình đã trách lầm người thì nhất thời chột dạ lủi ra sau đám đông. Phó Vân Từ thở hắt ra một hơi, sau khi nói lời cảm ơn thì nói: “Dù sao đứa trẻ cũng vô tội, hay là đến xem Dư cô nương có giữ được cốt nhục của nàng ta và Từ công tử không.”

Nàng ấy nói ra câu này đương nhiên là có ý vô cùng mỉa mai, mọi người đi qua hành lang nối đến sương phòng phía đông hỉ các. Vừa đến cửa đã nghe thấy Dư Diệu Phù ở bên trong liên tục kêu đau, Từ Lệnh Tắc thì ủ rũ đứng ở cửa, nói trông như chó nhà có tang cũng không ngoa.

Bùi Yến đứng dưới mái hiên ra lệnh: “Việc quan trọng thế này, người đâu, lập tức đến phủ Khánh An Bá và phủ Từ Tướng quân một chuyến rồi giải hai tên tiểu đồng kia lên đây...”

Bên trong sương phòng, Dư Diệu Phù được đặt lên chiếc giường La Hán trước cửa sổ, Khương Ly đang bắt mạch cho nàng ta. Khánh Dương Công chúa cũng dẫn theo tỳ nữ vào trong phòng trông nom, thấy sắc mặt Khương Ly bình tĩnh, thủ pháp gọn gàng, Khánh Dương Công chúa vui vẻ hỏi: “Tiết cô nương, thế nào rồi? Có hy vọng giữ được đứa bé không?”

Khương Ly trầm giọng nói: “May mà Dư cô nương đã mang thai hơn ba tháng, vẫn còn hy vọng. Bây giờ ta sẽ châm cứu cầm máu trước, sau đó kê đơn thuốc an thai cho nàng ta, nếu qua ba ngày không có gì bất ổn thì có thể giữ được đứa bé.”

Khánh Dương Công chúa gật đầu rồi đi thêm hai bước về phía cửa sổ, liền thấy bên ngoài cửa sổ mọi người đang tụ tập ở một chỗ, hai tên tiểu đồng kia cũng bị dẫn tới. Bùi Yến nghiêm giọng tra hỏi, hai người kia run rẩy không dám nói dối.

“Tiểu nhân Lý Kỳ, đêm 11 tháng Chạp, tiểu thư vừa từ nhà họ Từ về liền gọi tiểu nhân đến bảo tiểu nhân đến chợ Đông tìm những quán rượu quán trà đông người rêu rao chuyện Đại tiểu thư phủ Thọ An Bá tư thông với người khác ở đạo quán Ngọc Chân. Tiểu nhân cũng không biết chuyện đó có phải là thật hay không, tất cả đều làm theo lời tiểu thư dặn dò. Sau đó tiểu nhân còn tìm mấy tên ăn mày nhỏ, cho mỗi đứa mấy văn tiền rồi bảo chúng cũng đi rêu rao chuyện này khắp nơi. Đến sáng hôm sau, quả nhiên chuyện này đã lan truyền ra khắp thành Trường An. Cho đến 6 ngày trước tiểu thư nói có chút thay đổi, để đề phòng bất trắc, người đã bảo tiểu nhân và Vương Quần trốn đến điền trang ở ngoài thành...”

Người này vừa nói xong, người kia liền nói: “Tiểu nhân Vương Quần, ngày 12 tháng Chạp đã nhận lệnh của tiểu thư đến đạo quán Ngọc Chân dò hỏi chuyện Đại tiểu thư phủ Thọ An Bá bị lạc mất hạ nhân hôm đó, đi một vòng cũng không hỏi ra được gì. Sau khi về phủ bẩm báo, tiểu thư lại bảo hai tiểu nhân đi rêu rao chuyện tư thông, bọn tiểu nhân đã chạy đến mấy nơi đông người ở chợ Tây và phía Nam thành. Sau đó nghe tin Đại lý tự đang điều tra việc này, bọn tiểu nhân cũng rất chột dạ, cứ tưởng trốn đến điền trang là sẽ không sao.”

Hai người thẳng thắn thú nhận, mọi người đều nhìn Phó Vân Từ với ánh mắt thông cảm, Từ Lệnh Tắc cũng tuyệt vọng nhìn Phó Vân Từ, nhưng mặt Phó Vân Từ lại lạnh như băng, còn chẳng nhìn hắn ta lấy một cái.

Ngu Tử Đồng tức giận nhìn chằm chằm vào trong phòng: “Đúng là đồ độc phụ giết người không thấy máu, bây giờ nàng ta được toại nguyện rồi, nhưng lại không biết rằng người có phúc không vào nhà vô phúc, ông trời cũng biết hạng người nào là xứng đôi vừa lứa với nhau nhất. Từ công tử nhất định rất đau lòng phải không, đây chính là cốt nhục của nhà họ Từ các người đó...”

Đầu Từ Lệnh Tắc cúi gằm xuống, chỉ hận không thể chui xuống đất cho xong. Lúc này Bùi Yến phất tay, hai tên tiểu đồng liền bị giải đi, hắn quay người nhìn vào trong phòng, chỉ nghe thấy tiếng kêu đau của Dư Diệu Phù dần yếu đi.

Có người kinh ngạc nói: “Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ, chảy nhiều máu như vậy mà.”

Lại có người nói: “Sẽ không đâu, Tiết Đại tiểu thư là thần y có thể cải tử hồi sinh, đứa bé thì không nói chắc được, nhưng nhất định sẽ không để người lớn xảy ra chuyện, đợi lát nữa là biết ngay...”

Tuy nói vậy, nhưng mọi người đều nhìn chằm chằm vào cửa với vẻ mặt nặng nề, hôm nay đúng là được xem kịch hay thật, nhưng nếu thật sự xảy ra án mạng thì lại vô cùng xui xẻo, không ai thật sự muốn thấy Dư Diệu Phù một xác hai mạng.

Đợi một lát nữa, cánh cửa hé mở ra, Khánh Dương Công chúa ở trong cửa nói: “Đã cầm được máu rồi, Dư Diệu Phù cũng đã tỉnh, người nhà họ Dư đến chưa?”

Bùi Yến nói: “Vẫn chưa đến.”

Khánh Dương Công chúa nhíu mày, lại nhìn Từ Lệnh Tắc một cái, bất đắc dĩ nói: “Lệnh Tắc, ngươi vốn là người có tài năng xuất chúng trong thanh niên đồng lứa, tại sao lại đi con đường này? Sự việc đã đến nước này rồi, sau khi ngươi trở về phải nghĩ cho kỹ ra một cách vẹn toàn đi.”

Đầu Từ Lệnh Tắc sắp chạm xuống đất rồi: “Ta... Vâng, Lệnh Tắc tuân mệnh.”

Những người khác không lên tiếng, nhưng ánh mắt nhìn Từ Lệnh Tắc đã vô cùng khinh miệt, đang nói chuyện thì bên ngoài có bốn năm người bước nhanh tới, Cửu Tư tiến lên nói: “Công tử, người nhà họ Từ đến rồi, nhà họ Từ ở gần nên đến cũng nhanh.”

Mọi người nhìn sang, liền thấy không phải là Đại tướng quân Từ Chiêu mà người đến lại là một ma ma già dẫn theo ba người hầu, đến khi tới trước mặt mọi người, ma ma đó mới hành lễ nói: “Bái kiến Công chúa Điện hạ, bái kiến đại nhân, tin tức vừa truyền về phủ nhưng Tướng quân và phu nhân không có ở nhà, lão phu nhân lại bệnh nặng, không còn cách nào khác nên đành phải cử nô tỳ đến đáp lời. Dư cô nương tuy là bà con họ hàng của phủ chúng ta, nhưng các bậc trưởng bối không hề hay biết chuyện của cô nương và công tử, nếu có sai sót xin Công chúa Điện hạ và đại nhân cứ việc trách phạt.”

Lời này nói rất đúng mực, nhưng lại khiến Khánh Dương Công chúa bật cười, bà ấy vốn phóng khoáng thoải mái, lúc này cũng thẳng thắn nói: “Dư Diệu Phù vừa rồi còn nói các người biết mọi chuyện đấy, các người và nhà họ Phó hủy hôn cũng phải do trưởng bối quyết định chứ? Theo bổn cung thấy các người làm chuyện này cực kỳ bất cẩn đấy. Hai năm nay Từ Chiêu thăng tiến nhanh nhưng e là chỉ một lòng một dạ lo cho quan trường, lơ là việc dạy dỗ con cái rồi.”

Lời của bà ấy rất nghiêm khắc, ma ma sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, Khánh Dương Công chúa phất tay: “Thôi bỏ đi, những chuyện này rốt cuộc cũng không phải việc bổn cung có thể quản, chỉ là trước kia bổn cung cũng khá thích hai đứa trẻ này, giờ thì thất vọng rồi.”

Dư Diệu Phù đã tỉnh táo hơn, ở trong phòng nghe thấy những lời bên ngoài, nàng ta chỉ có thể nghiến răng rơi lệ. Lúc này, ánh mắt nàng ta chuyển sang Khương Ly đang rửa tay bên giường, nghĩ rằng dù sao cũng là Khương Ly cứu mình, nàng ta do dự một lúc rồi khẽ nói: “Nghe nói Tiết cô nương thường đến phủ Thọ An Bá khám bệnh, vậy chắc cũng khá gần gũi với phủ Thọ An Bá, nhưng vừa rồi tại sao cô nương lại giúp ta?”

Khương Ly lau tay rồi quay người lại: “Cô nương cho rằng ta đang giúp cô?”

Mắt Dư Diệu Phù đỏ hoe, nói: “Cô nói nhà họ Từ có thể hủy hôn với nhà họ Phó thì sẽ không dung thứ cho một người đã bị hủy hoại hoàn toàn danh tiếng như ta, đây chẳng phải là nói rằng đêm nay là cơ hội duy nhất của ta để ta nắm lấy trái tim biểu ca sao?”

Khóe môi Khương Ly khẽ nở một nụ cười nhạt, nhưng trong mắt lại lạnh như băng: “Vậy cô nương cứ cho là ta đang giúp cô đi.”

Dư Diệu Phù có chút khó hiểu, Khương Ly vừa khoác áo choàng vừa nói: “Cô nương tự thu xếp đi.”

Nàng nói xong liền cất bước ra cửa, Dư Diệu Phù nhìn theo bóng lưng thanh tú thẳng tắp của nàng, bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh lan ra, vừa rồi vì hoảng sợ mà hồn vía lên mây, lời Khương Ly nói như là hy vọng duy nhất. Nhưng lúc này bình tĩnh lại nàng ta mới nhận ra mình đã làm ra chuyện ngu ngốc đến mức nào, cho dù chuyện nàng ta có thai bị lộ ra trước mặt mọi người, nhưng dù sao bà cô cũng đã sớm chấp nhận nàng ta, chỉ cần nàng ta mang cốt nhục của nhà họ Từ thì bà cô tuyệt đối sẽ không bỏ mặc nàng ta. Mà quyền thế của nhà họ Từ đang mạnh như vậy, ngay cả bà cô cũng xem trọng tiền đồ của nhà họ Từ hơn bất cứ thứ gì khác. Vậy mà nàng ta lại phơi bày chuyện xấu hổ tày trời này ra trước mặt mọi người, nếu làm hỏng tiền đồ của cha con Từ Lệnh Tắc thì cho dù nàng ta có ép được Từ Lệnh Tắc cưới mình, thì bà cô và người nhà họ Từ sẽ đối xử với nàng ta thế nào đây?!

Dư Diệu Phù không kìm được run rẩy, thấy Khương Ly sắp đi ra khỏi cửa, nàng ta khàn giọng nói: “Tại sao... Cô, cô cố ý đúng không...”

Bước chân Khương Ly hơi khựng lại, nàng quay đầu nhìn nàng ta: “Cô nương quên vừa rồi là ta đã giữ lại đứa bé cho cô sao?”

Ánh mắt Khương Ly rõ ràng trong veo không có chút cảm xúc nào, nhưng Dư Diệu Phù lại bị nàng nhìn đến nghẹn thở, nàng ta nói không thành lời: “Nhưng, nhưng như vậy thì biểu ca, huynh ấy e là...”

Khương Ly khẽ cười: “Cô nương hoảng sợ nên suy nghĩ nhiều rồi. Bây giờ sức khỏe của cô nương không tốt, suy nghĩ càng nhiều thì càng gây nguy hiểm cho thai nhi trong bụng, cô nương tự thu xếp đi.”

Nàng nói xong liền cất bước rời đi, chỉ để lại Dư Diệu Phù nằm trên giường vừa kinh hãi vừa hoảng sợ.

Ra khỏi cửa, Khương Ly nhìn Từ Lệnh Tắc nói: “Từ công tử, Dư cô nương cần an thai nửa tháng, ta đã kê xong đơn thuốc rồi. Lát nữa người của phủ Khánh An Bá đến, dùng hay không là tùy các vị.”

Hoài Tịch đi theo sau đưa đơn thuốc, Từ Lệnh Tắc nhìn tờ giấy mỏng manh đó mà cảm thấy như củ khoai lang nóng bỏng tay, hắn ta do dự một lát rồi mới nhận lấy. Lúc này những người khác cũng tiến lên, rối rít khen ngợi tài y thuật của Khương Ly.

“Không ngờ chảy nhiều máu như vậy mà vẫn được Tiết cô nương cứu về...”

“Tiết cô nương quả không hổ danh là thần y nổi tiếng trên giang hồ. Dư cô nương kia, ôi, nói một câu phẩm hạnh hèn hạ cũng là nói giảm nói tránh rồi, vậy mà cô nương vẫn ra tay cứu giúp...”

Khương Ly thản nhiên nói: “Vụ án quan phủ có kết luận, phải trái đúng sai các vị cũng có công luận, ta đã là đại phu thì phải có y đức. Trừ khi là tử tù sắp hành hình, nếu không ta không thể thấy chết không cứu.”

Lời lẽ của nàng trầm tĩnh mạnh mẽ, khiến mọi người nghe mà kính phục, Khánh Dương Công chúa liền nói: “Đại phu nhân tâm, nếu hôm nay Tiết cô nương thật sự khoanh tay đứng nhìn thì sau này còn ai dám mời cô nương chữa bệnh nữa chứ.”

Mọi người liền hùa theo, lúc này cách đó không xa lại có một nhóm người đi vào. Người dẫn đầu là một nam tử trung niên mặt mũi phúc hậu, theo sau là bốn vị ma ma già ôm chăn gấm, mấy người bọn họ vội vàng chạy tới.

“Tiểu nhân Dư Khánh bái kiến Công chúa Điện hạ, bái kiến Bùi đại nhân. Bá gia và phu nhân của chúng ta mấy ngày nay bị cảm lạnh thật sự không thể ra ngoài, chuyện hôm nay Bá gia và phu nhân đã biết. Hai người họ vô cùng xấu hổ, hiện giờ lệnh cho bọn tiểu nhân đến đón Tứ tiểu thư về chữa trị trước. Ngày mai quan phủ xử lý thế nào, Bá gia và phu nhân tuyệt đối sẽ không ngăn cản, xin Công chúa Điện hạ và Bùi đại nhân khai ân.”

Khánh Dương Công chúa cười nói: “Đúng là trùng hợp thật, hai nhà các ngươi giống như là đã bàn bạc trước vậy, Hạc Thần...”

Dù sao Đại lý tự cũng đang điều tra vụ án này, Khánh Dương Công chúa liền hỏi xem ý của Bùi Yến thế nào, Bùi Yến nói: “Nhân chứng trong phủ ngươi đã bị bắt giữ quy án, cũng đã khai ra chủ mưu, nhưng tình hình hiện tại của Dư cô nương cũng thật sự nguy hiểm, vậy cứ để các ngươi đưa người về đi, ngày mai đương nhiên sẽ cho triệu tập.”

Dư Khánh cảm ơn rối rít rồi dẫn theo mấy vị ma ma vào cửa, không bao lâu liền thấy bốn người dùng chăn gấm bọc Dư Diệu Phù khiêng ra. Đầu Dư Diệu Phù vùi trong chăn gấm, đương nhiên là không còn mặt mũi nào gặp người. Lúc này Bùi Yến nhìn sang Từ Lệnh Tắc: “Từ công tử cũng đi đi, về vụ án của tiểu thư phủ Thọ An Bá, ngày mai đương nhiên sẽ triệu ngài đến lấy lời khai.”

Từ Lệnh Tắc sớm đã muốn biến mất cho xong, hắn ta đáp một tiếng rồi rời đi cùng người nhà họ Dư.

Đến khi người hai nhà đi xa, mọi người nhìn nhau một lúc rồi lại bàn tán, vở kịch đêm nay tuy đã tạm thời hạ màn nhưng có thể tưởng tượng được từ ngày mai trở đi, những chuyện bê bối của nhà họ Dư và nhà họ Từ nhất định sẽ lan truyền ra khắp thành. Đến lúc đó các gia tộc quyền quý ở thành Trường An lại không biết có bao nhiêu trò hay để xem...

“Đại nhân! Tìm thấy nơi phân xác rồi!”

Giữa những tiếng xì xào bàn tán, Lư Trác bỗng từ tiền viện chạy tới, Bùi Yến vừa nghe thấy liền vội vàng đi về phía tiền viện. Trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ do dự, lại thỉnh thoảng nhìn Khánh Dương Công chúa, Khánh Dương Công chúa lắc đầu nói: “Thôi bỏ đi, cứ ở đây đợi tin tức, không làm phiền bọn họ làm việc nữa. Đêm nay cũng thật sự khiến chúng ta mệt mỏi rồi, nhưng mà Tiết cô nương, lúc trước sao ngươi lại biết nhiều tình tiết của vụ án như vậy?”

Nghi vấn này đã canh cánh trong lòng mọi người từ lâu, Phó Vân Từ nghe vậy đang định trả lời giúp thì Khương Ly đã nhanh hơn một bước nói: “Ta đang chữa bệnh cho Phó cô nương ở phủ Thọ An Bá thì gặp Bùi đại nhân. Lúc đó Bùi đại nhân đang gặp phải một vụ việc mà ngỗ tác khó giải quyết được nên ta liền xin giúp đỡ. Bùi đại nhân tin tưởng y thuật của ta nên để ta tham gia một chút, vì vậy mới biết được tình tiết của vụ án.”

Ánh mắt Khánh Dương Công chúa sâu hơn: “Tiết cô nương còn biết cả những thứ này...”

Khương Ly đáp “Vâng”, Khánh Dương Công chúa quay đầu lại gọi Phó Vân Từ đến bên cạnh an ủi.

Cùng lúc đó ở tiền viện, Bùi Yến đang đi dọc theo lối đi bí mật trong phòng ngủ vào một căn hầm. Ngày đông giá rét, hầm cũng lạnh đến mức nước đóng thành băng, nhưng dù vậy trong hầm vẫn bốc lên mùi hôi thối khó chịu. Nhìn qua căn hầm rộng chừng năm trượng vuông, bên trong có ba chiếc bàn, năm tủ hương, trên mỗi ngăn tủ đều bày đầy hương liệu và dụng cụ chế tạo hương...

Lư Trác nói: “Đại nhân, thảo nào ở nhà họ Khang không để lại chút dấu vết nào, hắn ta giết người hay phân xác đều ở đây. Nơi này tuy đã được dọn dẹp nhưng phía nam có ba thùng gỗ, bên trong loang lổ vết máu còn có xác côn trùng, hẳn là nơi trước đây chứa các mảnh thi thể. Trên ngăn tủ phía tây phát hiện năm sáu con dao hương, dưới gầm tủ có hai chiếc rìu một chiếc cưa, đều bị mẻ lưỡi, hẳn là dùng để phân xác. Trong tủ phía đông có mấy bình sứ đặc biệt, bên trong có cặn bã thối rữa, cái mới nhất còn sót lại một ít chất bẩn như thịt vụn đã đóng băng, theo tiểu nhân thấy đó là tim của người chết sau khi bị nghiền nát.”

Bùi Yến xem xét từng thứ một, ra lệnh: “Mang tất cả đi.”

Sau khi ra khỏi hầm, Lư Trác lại nói: “Phía Tây sương phòng tiền viện phát hiện một lượng lớn đồ vật của nữ nhân, nghi là di vật của Khang Vận bị hắn ta chuyển đến đây, người của chúng ta đang kiểm kê...”

Bùi Yến gật đầu: “Về hỉ các thẩm vấn đã.”

Mang theo vật chứng trở lại hỉ các, Lư Trác tiến lên nắn lại cằm cho Khang Cảnh Minh, đợi một lát sau Bùi Yến mới đứng trước mặt hắn ta: “Nói đi, tỷ tỷ ngươi và Thúy Trúc chết như thế nào?”

Biết mình khó thoát, Khang Cảnh Minh chỉ ngây ngốc nhìn nến đỏ trướng mừng khắp phòng, dường như vẫn còn đang hồi tưởng lại hôn lễ âm dương với tỷ tỷ. Bùi Yến thấy hắn ta như vậy thì trầm giọng nói: “Lần cuối cùng tỷ tỷ ngươi xuất hiện trước mặt hạ nhân là vào ngày mùng 1 tháng 6. Từ ngày mùng 2 tháng 6, tỷ tỷ ngươi nói với người khác cách cửa sổ là nàng ấy muốn bế quan nghiên cứu hương liệu. Từ đó cả tháng không ra khỏi cửa, lần xuất hiện tiếp theo là sáng sớm ngày mùng 2 tháng 7, có người thấy tỷ tỷ ngươi ăn mặc chỉnh tề từ cửa hông đi ra, nàng ấy nói là muốn đi tặng hương cho người bạn thân khuê các ở gần đó. Thúy Trúc xuất hiện lần cuối ở trước mặt mọi người là vào ngày mùng 2 tháng 6. Sau đó, ngươi nói với mọi người là nàng ta phải chăm sóc tỷ tỷ ngươi sát sao, cho đến cuối tháng 6, nàng ta bị đuổi ra khỏi phủ vì trộm cắp rồi hoàn toàn biến mất...”

Giọng Bùi Yến trầm ổn có một luồng khí thế bức người, nhưng Khang Cảnh Minh lúc này như nước đổ lá khoai, vẫn là bộ dạng ba hồn bảy vía đã mất, Bùi Yến liền nói tiếp: “Theo thời gian khai báo của nha môn phủ Kinh Kỳ trước đó, tỷ tỷ ngươi hẳn là bị hại vào ngày mùng 1 tháng 6. Ngày mùng 2 tháng 6, Thúy Trúc phát hiện ngươi đã giết tỷ tỷ ngươi nên cũng bị ngươi giết người diệt khẩu. Ngươi hại liên tiếp hai người, ngay cả tỷ tỷ sống nương tựa vào nhau với ngươi cũng chết trong tay ngươi, khiến cho tính tình ngươi thay đổi. Sau đó, một là ngươi có chấp niệm chế hương nhưng thiên phú không đủ nên liên tiếp thất bại, ngươi muốn đi theo tà ma ngoại đạo để chứng minh mình không phải hoàn toàn không có thành tựu gì trong đạo hương; hai là ngươi cần tìm cách che giấu hành vi mưu hại tỷ tỷ ngươi và Thúy Trúc, vậy nên ngươi đành tương kế tựu kế, định ra kế hoạch giết người liên hoàn. Mà Uông Nghiên quen biết tỷ tỷ ngươi cũng là tân nương sắp cưới mà ngươi dễ tiếp cận nhất. Vì vậy ngày mùng 7 tháng 6, ngươi ra tay với Uông Nghiên đầu tiên...”

Bùi Yến phân tích có đầu có đuôi, mọi người bên ngoài hỉ các cũng nghe chăm chú, nhưng Khang Cảnh Minh dường như đã quyết tâm không nói lời nào khiến tình hình có chút căng thẳng. Bùi Yến hơi nhíu mày kiếm lại, bỗng nhiên nói: “Thúy Trúc thì thôi, nhưng tại sao ngươi lại phải mưu hại tỷ tỷ ngươi, người có ơn nặng như núi với ngươi như vậy? Lời giải thích duy nhất chính là ngươi nảy sinh tình cảm trái luân thường đạo lý với nàng ấy, mà nàng ấy lại vô cùng căm ghét điều đó. Thấy nàng ấy sắp xuất giá, ngươi vì yêu sinh hận, chỉ muốn giết nàng ấy để nàng ấy mãi mãi ở bên cạnh ngươi dưới hình hài một cái xác. Ngươi vô cùng hung ác, ngươi hoàn toàn không yêu tỷ tỷ ngươi mà ngươi chỉ là không muốn bị nàng ấy bỏ rơi...”

Khang Cảnh Minh bắt đầu run rẩy, đến khi câu nói cuối cùng kết thúc, hắn ta như bị kim châm mà đột ngột ngẩng đầu lên: “Ta không yêu tỷ ấy?! Ngươi có biết những năm qua tỷ đệ chúng ta đã trải qua những gì không? Khi ta gặp tỷ tỷ, tỷ ấy 7 tuổi ta 4 tuổi, đám tôi tớ trong tộc chửi mắng đánh đập ta, tỷ ấy đã liều mạng vì ta. Sau này những lão già kia muốn chiếm đoạt Ngưng Hương Các mà hận không thể phóng hỏa thiêu chết chúng ta, là ta cõng tỷ tỷ thoát khỏi biển lửa. Sau này tỷ tỷ vì nghiên cứu hương liệu mà trúng độc, là ta dùng máu của mình làm thuốc dẫn giải độc cho tỷ ấy. Tỷ tỷ đối với ta ơn nặng như núi, ta cũng nguyện hiến dâng tính mạng cho tỷ tỷ. Nhưng ngàn lần không nên vạn lần không nên, tỷ ấy không nên định hôn sự sớm như vậy. Chúng ta rõ ràng đã nói sẽ nương tựa vào nhau cả đời, nhưng sao tỷ ấy có thể nuốt lời?!”

Khang Cảnh Minh càng nói càng điên cuồng, mặt mày cũng méo mó: “Chúng ta là người có quan hệ huyết thống thân thiết nhất trên đời này, rõ ràng không ai có thể chia rẽ chúng ta. Trên đời này ngoài ta ra, không ai khác có thể hiến dâng tính mạng cho tỷ ấy, ngoài tỷ ấy ra cũng sẽ không có người thứ hai liều mạng vì ta. Tỷ ấy rõ ràng đã nói sẽ không bao giờ bỏ rơi ta, ta nhớ, từng lời từng chữ tỷ ấy nói những năm qua ta đều nhớ. Nhưng, nhưng tỷ ấy lại muốn gả đến Quảng Lăng, tỷ ấy muốn rời xa ta. Ta vừa nghĩ đến cảnh tỷ ấy vì người khác mà hồng trang mười dặm, vì người khác mà sinh con đẻ cái là ta liền không thể chịu đựng nổi, đó là tỷ tỷ tốt nhất của ta mà, sao ta phải nhìn tỷ ấy nương tựa vào người khác chứ? Chỉ cần tỷ ấy ở bên cạnh ta, ta có thể cả đời chỉ bầu bạn với tỷ ấy, chỉ dỗ dành tỷ ấy vui vẻ, nhưng sao tỷ ấy lại thất hứa?!”

Như đã tìm được đầy đủ lý do cho mình, Khang Cảnh Minh nghiêm nghị cười lớn: “Người đời đều cầu mong lòng chung thủy son sắt, đều cầu mong thiên trường địa cửu, ta chỉ là không muốn tỷ ấy rời xa ta, ta chỉ muốn cả đời được sớm tối bên nhau với tỷ ấy, vậy ta có gì sai? Ta yêu tỷ ấy như vậy, trân trọng tỷ ấy như vậy, ta có gì sai chứ?!”

Những lời điên cuồng từ hỉ các truyền ra vang vọng trong đêm đông lạnh giá vô tận, mọi người trong ngoài hỉ các nghe mà rợn tóc gáy, đúng lúc này Lư Trác từ tiền viện chạy nhanh vào: “Đại nhân, lục soát được trong hộp trang điểm bí mật thứ này!”

Lư Trác đưa một bức thư chưa viết xong lên, mực trên đó chỗ đậm chỗ nhạt, đủ thấy người viết thư đã nhiều lần ngập ngừng do dự, nhưng cuối cùng nội dung chính của bức thư cũng đã viết xong, chỉ còn lại phần ký tên và ngày tháng. Bùi Yến đọc lướt qua mười dòng trên tờ giấy, người nghiêm nghị như hắn lúc này cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc chấn động, thấy Khang Cảnh Minh vẫn không hề hối lỗi, Bùi Yến quả quyết nói: “Ngươi tưởng tỷ tỷ ngươi đã bỏ rơi ngươi, nhưng nếu vào thời khắc cuối cùng nàng ấy lại chọn coi trọng ngươi thì sao?”

Bùi Yến giơ tờ giấy ra trước mặt Khang Cảnh Minh, mặc dù người hắn ta đang bị khống chế, nhưng liếc mắt một cái liền nhận ra đó là chữ viết của Khang Vận. Vẻ mặt hắn ta hơi cứng lại, sự cuồng loạn cũng dần tan biến. Rất nhanh sau đó, hắn ta không thể tin nổi trừng lớn mắt, một nỗi sợ hãi bi thương hơn từ đáy mắt hắn ta tràn ra...

Hắn ta không ngừng thở dốc, không ngừng run rẩy. Một lúc sau hắn ta như một con thú tuyệt vọng bị nhốt, gào thét lên: “Không, không phải như vậy, tỷ ấy không thể vì ta mà hủy hôn...”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    5
  • Hôm nay:
    56
  • Tuần này:
    339
  • Tất cả:
    57591
Thiết kế website Webso.vn