Slide 1

Chương 44: Phục kích giết người

Hạc lệ Trường An
Chương 44: Phục kích giết người
4 lượt đọc 1.024 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

“Cô nương nói đến Thôi Bá Anh?”

Bùi Yến đáp lại cực nhanh, Khương Ly vừa nghe ba chữ này cũng lập tức nhớ ra người đó, nàng vội hỏi lại: “Có phải hắn xuất thân từ nhà họ Thôi ở Bác Lăng không? Ta nhớ Phò mã của Nghi Dương Công chúa cũng là một nhánh của nhà họ Thôi ở Bác Lăng…”

Bùi Yến gật đầu: “Đúng vậy, nhưng sao cô nương lại nhắc đến người này?”

Khương Ly tiện tay cầm lấy bút mực trên án thư rồi vẽ ra vài đường mực trên giấy: “Ta từng cùng Quách cô nương đi đến đạo quán Tam Thanh ngoài thành, còn men theo cửa hông đằng sau của đạo quán leo lên núi Minh Loan. Ta và nàng ấy leo được nửa đường, cũng đã ngắm nhìn địa thế núi và nơi Nhạc Doanh Thu gặp chuyện năm đó, trước khi rời đi còn nhờ đạo trưởng sư phụ trong đạo quán vẽ lại bản đồ đường đi…”

Khương Ly vẽ sơ đồ phác thảo ra giấy rồi chỉ vào một điểm trên đó: “Đại nhân từng xem qua hồ sơ vụ án của Nhạc cô nương, hẳn cũng biết lúc đó nàng ấy đang xuống núi, mà phía chân núi có mấy tiểu đồng đang lên núi đưa ô. Dựa vào tốc độ di chuyển của bọn họ để suy đoán, có lẽ hung thủ đã mai phục sẵn tại nơi ra tay, căn đúng thời gian vô cùng chuẩn xác. Nếu đi lên nữa sẽ bị người trú mưa trên đỉnh núi nghe thấy tiếng động, đi xuống nữa thì lại dễ đụng mặt mấy tiểu đồng đang lên núi. Hơn nữa hôm đó còn có những du khách khác trên núi, thời cơ mà hung thủ ra tay chỉ có thể trong khoảnh khắc ấy.”

Đôi mắt Bùi Yến khẽ híp lại: “Ý cô là hung thủ đã biết trước hôm đó trời mưa, còn tính toán kỹ càng địa điểm gây án?”

Khương Ly gật đầu: “Trước đó ta đã nghi ngờ người thường làm sao đoán được thiên tượng? Nhưng mới vừa nãy lúc đi ngang qua Tư Thiên Giám ta lại nhìn thấy người này đi vào nha môn Tư Thiên Giám…”

Nàng chỉ tay vào một cái tên trên danh sách, Bùi Yến vừa nhìn thấy, lông mày lập tức nhíu chặt lại.

Khương Ly nói tiếp: “Ban đầu ta chỉ cảm thấy kỳ lạ, rồi bỗng nhớ ra cha ta từng nhắc Tư Thiên Giám có một vị Thiếu giám họ Thôi. Ở trong thành Trường An này, người mang họ Thôi cũng chỉ có hai nhà là nhà họ Thôi ở Thanh Hà và nhà họ Thôi ở Bác Lăng, ta mới suy đoán ra nên vội vàng tới hỏi đại nhân.”

Khương Ly lôi Tiết Kỳ ra làm cái cớ để che giấu, thấy Bùi Yến không nghi ngờ gì, nàng nói tiếp: “Ngoài ra, khe núi nơi vứt xác nằm ở hướng Tây Nam nơi gây án, hung thủ lại rời khỏi khe núi trước khi mưa tạnh, chứng tỏ người này vô cùng quen thuộc đường núi. Nhưng vì hung thủ không bị tật, còn quan phủ lại chỉ lùng bắt người què, thế nên hung thủ mới trốn thoát dễ dàng.”

Khương Ly nói xong, ánh mắt Bùi Yến vẫn còn dừng lại trên điểm được chỉ kia: “Nếu đúng là hắn, việc hại Mạnh Tương còn có thể điều tra lần ra dấu vết, nhưng động cơ giết Nhạc Doanh Thu vẫn còn là nghi vấn. Mấy ngày nay Thập An đã điều tra mối quan hệ giữa nhà họ Nhạc và những người tham dự yến tiệc hôm ấy, những nhà khác thì ổn, riêng hai nhà này lại hoàn toàn không có liên hệ gì, nhưng theo suy đoán của cô nương, người này có hiềm nghi rất lớn.”

“Hắn xuất thân danh môn nhưng chỉ là dòng nhánh, cha hắn mất sớm, thuở thiếu thời từng theo mẹ sống nhờ nhà thúc phụ, sau lại nhờ thi võ cử tiến vào quan trường, còn từng rèn luyện tại Thần Cơ Môn ở Thục Trung hơn một năm, hắn thông thạo cơ quan và ám khí, quyền cước cũng không tồi. Hung thủ giết Nhạc Doanh Thu tuy bắt chước cách gây án, nhưng hành động dứt khoát rõ ràng là người biết võ. Còn vụ Mạnh Tương bị hại tuy là do tuyết đọng rơi xuống bất ngờ nhưng cũng ẩn chứa ý đồ khéo léo, đến nay chúng ta vẫn chưa tìm được chứng cứ trực tiếp tại hiện trường.”

Ban đầu vụ án được xem là tai nạn ngoài ý muốn, nhưng Nghi Dương Công chúa vì không muốn dây dưa không rõ trách nhiệm nên mới mời Bùi Yến tới tra xét. Nếu như không vì phát hiện gạch lò sưởi dưới nhà bị rút ra thì ai cũng nghĩ đó là sự cố. Mà loại thủ đoạn giết người này, hung thủ chỉ ra tay ở khâu đầu tiên, nếu không có thêm chứng cứ khác sẽ vô cùng khó định tội…

Khương Ly trầm giọng nói: “Vụ án Nhạc Doanh Thu bị hại lại xảy ra vào tháng 5 năm ngoái, bây giờ càng khó tìm chứng cứ hơn.”

Bùi Yến cũng nói: “Ngày 17 tháng 5 năm ngoái, ngoài mấy người cùng lên núi Minh Loan còn có bốn người tham dự yến tiệc ở ngoài thành. Nhưng sau một năm, mỗi người đều có lý do để thoái thác, nếu không có nhân chứng vật chứng, muốn lật lại vụ án của Nhạc Doanh Thu cũng hết sức gian nan.”

“Nhân chứng vật chứng…” Khương Ly lẩm nhẩm suy nghĩ hồi lâu, bỗng nói: “Nếu bệnh ngớ ngẩn của Vân Hương khỏi hẳn rồi nhớ ra diện mạo của hung thủ, vậy nàng ta có được xem là nhân chứng không?”

“Nhớ được diện mạo hung thủ? Lúc đó hung thủ không giết nàng ta chứng tỏ hắn ra tay rất kín đáo, nàng ta chưa chắc đã nhìn rõ mặt hung thủ. Dù có chữa khỏi, nàng ta cũng khó mà làm chứng được, huống hồ bệnh ấy cũng chẳng thể khỏi trong ngày một ngày hai.”

Bùi Yến nói rất nghiêm túc, Khương Ly cũng gật đầu đồng tình: “Đúng vậy, bệnh của nàng ta rất khó trị dứt, đừng nói là một hai ngày, cho dù ba tháng hay năm tháng, thậm chí ba năm năm chưa chắc đã khỏi.”

Bùi Yến hỏi: “Thế cô nương…”

Khương Ly chớp chớp mắt: “Nhưng hung thủ làm sao biết được? Mọi người ngoài kia đều đồn rằng ta có thể khởi tử hồi sinh kia mà, vậy thì trị mấy bệnh cũ này đâu khó gì với ta? Giờ đã không thể đánh rắn động cỏ mà lại chẳng tìm được chứng cứ, vậy chi bằng đổi cách dẫn rắn ra khỏi hang đi. Hung thủ có võ nghệ không tầm thường, nếu vì thế mà mạo hiểm ra tay…”

Bùi Yến hiểu ý Khương Ly, nhưng hắn vẫn im lặng cân nhắc một hồi mới lên tiếng: “Nhưng làm như vậy sẽ khiến cô nương bị cuốn vào vụ án.”

Khương Ly không tỏ rõ ý kiến: “Ta là người hành y, chỉ cứu người trị bệnh mà thôi.”

Bùi Yến chăm chú nhìn nàng một hồi lâu, sau đó mới gật đầu: “Được.”

***

“Bùi Hạc Thần, ngươi có ý gì hả!”

Giờ Thân ba khắc, Đoàn Bái dẫn theo bộ tướng cấp dưới nổi giận đùng đùng xông vào phòng làm việc của Bùi Yến, trong tay y còn cầm một tấu chương vừa được Hình bộ gửi đến, trên đó có dấu bút son của vua Cảnh Đức, gần như là chỉ dụ.

“Vụ án năm ngoái đã kết thúc rồi, tang vật là trang sức của nạn nhân cũng đã được tìm thấy tại nhà hung thủ, thế mà ngươi lại gửi tấu chương đòi kiểm xét lại vụ án khiến Bệ hạ ra lệnh cho Hình bộ cùng Đại lý tự tái thẩm tra? Đó chẳng phải vả thẳng vào mặt ta sao?!”

Đoàn Bái tức đến đỏ mặt, hiện giờ đã sắp đến cửa ải cuối năm, cũng chính là lúc đánh giá thành tích cả năm, vậy mà đúng lúc này Bùi Yến lại đâm sau lưng y một nhát, sao y có thể nuốt nổi cơn giận?!

Bùi Yến ngồi sau án thư từ từ ngẩng đầu dậy, tiện tay ném một phần công văn cho Đoàn Bái. Đoàn Bái đưa tay bắt lấy, vừa mở ra xem đã tái mặt: “Cái, cái này sao có thể… lúc ấy bọn ta từng điều tra tên buôn hàng đó, tên này không có chỗ ở cố định nên không tìm thấy. Ông chủ lò rèn này liệu có nhớ nhầm không? Còn cả Vân Hương này nữa, lúc đó bọn ta cũng có tra đến, chẳng phải nàng ta đã mất trí nhớ trở nên đần độn rồi hay sao?”

Cửu Tư bước lên một bước: “Thế tử đừng vội nổi giận, chuyện này không thể trách công tử nhà ta được đâu. Công tử mới nhậm chức ba tháng, vốn phải thẩm tra lại các án cũ. Hôm ấy tiểu thư của phủ An Viễn Hầu chết thảm ngài cũng có mặt mà, thân phận An Viễn Hầu cao quý thế nào ngài cũng biết, công tử nhà ta không thể qua quýt được. Công tử cho tra mãi tra mãi thì tra tới vụ án này, thực ra chỉ là trùng hợp thôi, còn về Vân Hương cô nương kia ít nhiều cũng nhờ vào Tiết cô nương…”

Đoàn Bái sững người: “Ý ngươi là…”

“Không sai, chính là Thần y Mộc Lan đó!” Vẻ mặt Cửu Tư đầy sùng bái: “Thế tử cũng từng gặp nàng ấy vào đêm đó mà. Nàng ấy vốn đến chữa bệnh cho Quách cô nương, sau lại được Quách cô nương nhờ đến khám bệnh cho Nhạc phu nhân nên tiện tay khám thêm cho Vân Hương một lần luôn. Nào ngờ kết quả lại có hiệu quả bất ngờ! Trước đây Vân Hương cô nương đó vừa ngây dại mất trí vừa liệt nửa người, đến Nhạc phu nhân cũng không nhận ra, thế mà sau hai lần được Tiết cô nương châm cứu và cho uống thuốc mấy ngày, hiện giờ Vân Hương không còn đờ đẫn cũng chẳng còn liệt, đi lại không cần ai dìu đỡ nữa. Tiết cô nương còn nói, bảy ngày nữa Vân Hương sẽ có thể bước đi như bay…”

Cửu Tư nói hăng say đến mức mặt mày rạng rỡ, thế mà Bùi Yến vừa liếc mắt sang, hắn ta đã lập tức nín bặt... suýt nữa thì khoác lác quá trớn.

Ánh mắt nghi ngờ của Đoàn Bái cứ nhìn Cửu Tư rồi lại nhìn về phía Bùi Yến, tuy có phần không tin, nhưng thứ nhất là danh tiếng của Khương Ly đã vang xa, thứ hai là hạng người như Bùi Yến cứng nhắc chẳng biết xoay chuyển, vốn không hiểu nổi hai chữ “lừa gạt” viết thế nào.

Y chỉ có thể nghiến răng nói: “Vậy nàng ta giờ đang ở đâu? Ta cũng phải gặp xem!”

Bùi Yến nhàn nhạt cất lời: “Hiện giờ Vân Hương tuy đã nhớ lại những gì nàng ta trông thấy hôm đó, nhưng lời khai vẫn chưa đủ chi tiết, với lại bệnh tình cũng không chịu nổi người ngoài quấy nhiễu. Vài ngày tới, Tiết cô nương sẽ cố gắng hết sức để chẩn trị, Đại lý tự cũng sẽ cử người canh giữ. Đợi nàng ta khá hơn có thể tường thuật lại toàn bộ diễn biến vụ án, đến lúc đó ngươi muốn gặp thì cứ gặp.”

Đoàn Bái tức đến mức chân mày dựng ngược, cười gằn: “Tốt lắm, tốt lắm! Ngươi đã sắp đặt mọi thứ ổn thỏa hết mới dâng tấu phải không? Giả như vụ án này có gì sơ suất, Hạc Thần à, ngươi hà cớ gì phải đâm thẳng đến trước mặt Bệ hạ? Giờ Bệ hạ truy cứu trách nhiệm, năm sau ta còn nhúc nhích được hay không cũng chưa biết nữa! Ngươi thật chẳng có chút tình người nào, năm hết Tết đến rồi mà còn…”

Bùi Yến chẳng buồn ngẩng đầu: “Đã là công vụ thì xử theo công đạo, sau này nếu Đại lý tự có gì sơ suất, ngươi cũng phải xử lý y như vậy.”

Đoàn Bái hít mạnh một hơi: “Ngươi... ta thật sự thấy sợ cái tính tình này của ngươi. Ngươi thì không ngại, nhưng ngươi có biết tấu chương này trình lên sẽ dính líu rộng thế nào không? Có người nói thuộc hạ của ta để lọt nội gián, lại có người bảo ta ngụy tạo chứng cứ để sớm ngày kết án đoạt công. Ta vào cung lĩnh tội cũng đành, nhưng những người dưới trướng ta cũng bị kiểm xét lại hết, sắp Tết rồi mà ngươi xem ngươi lại tặng ta cái điềm gở gì đi!”

Bùi Yến ngước mắt liếc y: “Nếu trong số thuộc hạ của ngươi thật sự có kẻ tay chân không sạch sẽ, lần này vừa hay cũng là cơ hội để ngươi xử lý. Bằng không để đến khi chúng gây họa lớn, ngươi định cứu vãn thế nào?”

Đoàn Bái tức đến độ phì cười: “Nói vậy ta còn phải cảm ơn ngươi chắc?”

Bùi Yến lại cúi đầu xem công văn: “Cảm ơn thì không cần đâu, trở về ngươi chỉ cần cho người đưa toàn bộ hồ sơ vụ án đến đây là được.”

Bùi Yến là loại người cố chấp, huống hồ hiện giờ hắn còn được Thánh sủng, phủ Bùi Quốc Công lại có căn cơ hơn trăm năm. Thủ đoạn thị uy của nhà họ Đoàn chẳng có tác dụng. Đoàn Bái biết rõ chuyện này không thể cứu vãn, cười giễu một tiếng rồi nghiến răng nói: “Được! Ta sẽ lập tức sai người mang đến cho Thiếu khanh đại nhân, mong ngài nhất định phải tra rõ vụ án này thay ta…”

Đoàn Bái ném trả công văn lại cho Cửu Tư rồi xoay người rời đi. Cửu Tư đi đến bên cửa sổ trông theo bóng bọn họ khuất dạng, bất bình nói: “Rõ ràng là bọn họ thất trách, còn có mặt mũi nói công tử không có tình nghĩa! Làm như chúng ta với nhà họ Đoàn của họ thân thiết lắm vậy đó? Dù có giao tình đi chăng nữa, bọn họ đã làm ra chuyện bẽ mặt nhường này mà còn dám lớn tiếng trách người khác à!”

Cửu Tư trút giận xong mới quay đầu nhìn Bùi Yến: “Công tử cho rằng vụ án này có liên quan đến Đoàn Thế tử không? Tiểu nhân nghe nói mấy năm gần đây y ở Hữu Kim Ngô Vệ vì tranh công mà dùng không ít thủ đoạn. Các lang tướng thế gia khác sớm đã không vừa mắt nhưng lại chẳng ai dám đắc tội. Sau lưng họ Đoàn còn có Túc Vương Điện hạ, tính tình của Túc Vương ai mà chẳng biết, dần dà Hữu Kim Ngô Vệ chẳng còn ai chế ngự nổi Đoàn Bái nữa.”

Bùi Yến nói: “Y có tội thất trách là không tránh khỏi, nhưng chuyện của Nhạc Doanh Thu thì y không liên quan. Bên phía Thập An đã chuẩn bị xong chưa?”

Hai mắt Cửu Tư sáng rỡ, nhốn nháo nói: “Đều sắp xếp xong xuôi cả rồi, ngài cứ yên tâm! Tiết cô nương không hổ là người trong giang hồ, quả nhiên lanh lẹ gan dạ. Bao năm nay chúng ta làm việc cẩn trọng theo quy củ, chưa từng thử chiêu gậy ông đập lưng ông như thế. Đã vậy cô nương ấy còn chịu phối hợp diễn trò cùng chúng ta, đúng là hiếm thấy…”

Ánh mắt Bùi Yến thoáng xa xăm: “Nàng ấy xưa nay vốn là người như thế.”

Cửu Tư gãi đầu: “Ngài mới quen Tiết cô nương chưa được bao lâu, nhưng thuộc hạ cũng nhìn ra được, Tiết cô nương vốn không phải người bảo thủ câu nệ quy tắc...”

***

Lúc Khương Ly từ phòng Vân Hương bước ra ngoài, Quách Thục Dư vẫn đang căng thẳng đi theo sau nàng, còn cảnh giác nhìn khắp xung quanh: “Cách này thật sự có tác dụng sao? Bá mẫu cũng đang ở trong phủ, liệu có xảy ra sơ suất không?”

Khương Ly nói: “Cô không cần lo lắng đâu, Bùi đại nhân đã bố trí mọi việc chu toàn. Ngoài cổng chính có quan sai Đại lý tự, hai con phố bên ngoài đều là thị vệ Bùi phủ. Ta cũng sẽ đến đây mỗi ngày để chẩn bệnh cho Vân Hương cô nương.”

Quách Thục Dư khẽ thở phào một hơi, nhưng tay vẫn siết chặt khăn lụa: “Cô nương thật sự không thể nói cho ta biết người đó là ai sao?”

Khương Ly gật đầu: “Tốt nhất không nên biết thì hơn, thời gian này nếu cô nương muốn đến thăm Nhạc phu nhân thì cứ đến, nhưng tuyệt đối chớ để lộ cảm xúc khác thường. Biết càng nhiều càng bất lợi cho cô nương. Mấy lần cô nương gặp chuyện bất trắc e rằng cũng có liên quan đến hung thủ.”

Quách Thục Dư ngoan ngoãn gật đầu: “Được, vậy ta sẽ không hỏi. Từ nay mỗi ngày ta sẽ đến vào giờ Ngọ, đến chạng vạng sẽ rời đi. Bất luận thế nào đi nữa, bắt được hung thủ đòi lại công bằng cho Doanh Thu vẫn là quan trọng nhất...”

Lúc này Khương Ly nheo mắt quan sát nàng ấy: “Cô vẫn ổn chứ?”

Ban đầu Khương Ly vốn đến để khám bệnh cho Quách Thục Dư, giờ đây Khương Ly đã khám cho mấy người nên có hơi qua loa với nàng ấy. Quách Thục Dư cười gượng: “Cô nương yên tâm, dù ta có yếu đuối đến đâu thời điểm thế này cũng phải gắng gượng. Thuốc của cô nương ta vẫn đang dùng, chỉ là ban đêm hay gặp ác mộng khó ngủ, ngoài ra không có gì đáng ngại.”

Khương Ly nói: “Đưa tay ra…”

Quách Thục Dư đưa cổ tay ra để Khương Ly bắt mạch cho mình, chừng một lát sau nàng mới yên lòng nói: “Mạch tượng đã có chuyển biến tốt, đã vậy thì cứ chuyên tâm vào việc trước mắt, cô nương cũng phải bảo trọng.”

Quách Thục Dư gật đầu, Khương Ly cáo từ rời phủ. Lúc đi qua chỗ gác cổng, thấy hơn mười thị vệ phủ Quảng Ninh Bá chờ sẵn bên ngoài, nàng mới hoàn toàn yên tâm trở về Tiết phủ.

Trên xe ngựa, Hoài Tịch vén rèm nhìn hai bên hẻm, nói khẽ: “Cô nương, tên hung thủ đó thật sự sẽ tới sao?”

Khương Ly chậm rãi đáp: “Vụ án năm ngoái không để lại manh mối gì mà đã kết án, mà những vụ án đã được định đoạt muốn lật lại bản án cũng hết sức khó khăn. Huống hồ còn không có chứng cứ trực tiếp, chỉ dựa vào suy diễn thì không thể bắt người. Năm nay đúng lúc tuyết lớn gây ra sự cố một cách khéo léo, kẽ hở duy nhất chính là viên gạch chịu lửa đốt địa long kia. Hung thủ chắc muốn biến vụ án thành án treo, mà một khi treo đã lâu, một hai năm không có tiến triển sẽ thành án vô đầu, hung thủ sẽ có thể thoát thân toàn vẹn.”

Hoài Tịch nói: “Nhưng vẫn còn manh mối từ đôi ngọc bội đồng tâm kia mà.”

Khương Ly lắc đầu: “Mạnh Tương đã chết, cho dù điều tra ra nàng ấy từng có tư tình với ai, ngươi nghĩ phủ An Viễn Hầu sẽ công khai việc đó ra ngoài sao? Đại lý tự tra án mạng chứ không phải chuyện tư tình. Đến lúc đó cho dù tất cả mọi người đều nghi ngờ hung thủ là hắn, hắn chỉ cần cắn chặt răng không nhận thì có thể làm gì được hắn? Nhưng bây giờ lại đột nhiên xuất hiện một nhân chứng, ngươi nói xem hắn có sợ không?”

Hoài Tịch vẫn chưa hiểu: “Nhưng vì sao lại là hắn chứ?”

Khương Ly cũng tỏ ra nghiêm trọng: “Án mạng ngoài tình, tài và lợi ra thì chẳng còn nguyên nhân nào khác. Cái chết của Mạnh Tương còn có thể nói là vì tình vì lợi. Nhưng cái chết của Nhạc cô nương, ta vẫn chưa nghĩ ra mấu chốt. Hung thủ với Nhạc cô nương vốn không có giao tình gì, ngược lại là với Mạnh Tương…”

Nói đến đây, chân mày Khương Ly bỗng nhíu chặt: “Phải rồi… là với Mạnh Tương…”

Nàng lẩm bẩm trong miệng, vẻ mặt sốt ruột chỉ mải suy nghĩ đầu mối, Hoài Tịch thấy vậy cũng không dám quấy rầy. Mãi cho đến khi về đến Doanh Nguyệt Lâu, sắc mặt Khương Ly vẫn chưa thể thả lỏng, Cát Tường và Như Ý không biết đã có chuyện gì xảy ra, chỉ dám hầu hạ chủ nhân một cách lặng lẽ, còn lén nhìn Hoài Tịch đầy lo lắng.

Hoài Tịch nhẹ giọng giải thích: “Cô nương đang suy nghĩ chuyện rất hệ trọng, hai tỷ tỷ đừng lo lắng.”

Khương Ly cứ im lặng như thế suốt buổi tối, đến lúc tắm rửa mà đôi lông mày vẫn chưa giãn ra. Hoài Tịch cẩn thận lau người cho nàng, thấy nàng nhắm mắt bất động mới không nhịn được bèn khuyên nhủ: “Đã muộn thế này rồi, cô nương đừng nghĩ nữa, biết đâu ngày mai sẽ có manh mối mới?”

Vừa nói, Hoài Tịch vừa dùng khăn lau nhẹ lên vết sẹo nơi bả vai Khương Ly, nàng ấy vừa chạm tới, thân thể Khương Ly khẽ run lên, đôi mắt khép hờ đột nhiên mở to: “Vết sẹo! Vết sẹo ngoài đùi phải!”

Hoài Tịch ngạc nhiên: “Vết sẹo ngoài đùi gì cơ?”

Khương Ly như vừa thông suốt điểm then chốt, lúc này giải thích cực nhanh: “Ta từng khám nghiệm thi thể của Mạnh Tương, nếu ta nhớ không lầm, bên ngoài đùi phải của nàng ấy có vết bầm, mà ẩn trong đó còn có một vết bớt bẩm sinh…”

Hoài Tịch còn chưa hiểu ra sao, Khương Ly đã lập tức nắm chặt tay nàng ấy: “Sáng sớm ngày mai lập tức bảo Trường Cung đến phủ An Viễn Hầu một chuyến, hỏi xem cả nhà Tống Đắc Long đã rời khỏi thành hay chưa! Mau! Bây giờ đi dặn dò ngay đi!”

Hoài Tịch không hiểu tại sao lại phải gấp gáp như vậy, nhưng thấy sắc mặt Khương Ly quá nôn nóng, nàng ấy cũng không dám chậm trễ, vội vứt khăn xuống chạy ngay xuống lầu.

Đến khi Hoài Tịch quay lại, Khương Ly đã thay quần áo nằm trên giường, còn bình tĩnh dặn dò: “Ngủ sớm đi, ngày mai có nhiều việc, e là chúng ta còn phải ra ngoài thành một chuyến.”

Hoài Tịch không hỏi nhiều thêm, thấy Khương Ly tự tay buông màn giường, nàng ấy cũng vội vã đi ngủ. Kể từ ba năm trước khi đến bên cạnh Khương Ly, trừ những thời khắc liên quan đến sinh tử, dù có bao nhiêu rối ren Khương Ly cũng có thể đi ngủ đúng giờ, điều ấy khiến Hoài Tịch vô cùng bội phục.

***

Sáng sớm hôm sau khi trời còn chưa sáng rõ, Khương Ly đã thức dậy. Cát Tường ra ngoài viện hỏi thăm biết Trường Cung đã rời phủ, Khương Ly thay quần áo, trang điểm như thường lệ rồi xuống lầu dùng bữa sáng.

Dùng bữa xong, Khương Ly khoác áo choàng ra khỏi tiểu viện đi thẳng đến hoa phòng trong phủ.

Tuy hoa phòng của Tiết phủ không thể sánh được với phủ Khánh Dương Công chúa, nhưng cũng không thua kém bất kỳ nhà quý tộc nào. Giữa mùa đông giá lạnh, Khương Ly bước vào đại sảnh sáng sủa sạch sẽ, chỉ thấy trong ba gian phòng rộng lớn đầy những giàn hoa chen chúc, trên giàn là hoa nở rực rỡ khoe màu đua sắc.

Một lão làm vườn đầu tóc điểm bạc tiến lên hành lễ chào đón nàng, cười híp mắt nói: “Đại tiểu thư muốn hoa gì chỉ việc phân phó một tiếng là được, sao cần tự mình tới đây? Dạo gần đây hoa lan nở rất đẹp, Đại tiểu thư có muốn mang hai chậu đến Doanh Nguyệt Lâu không?”

Khương Ly đảo mắt khắp một vòng trong sảnh, mới hỏi: “Sao không thấy hoa cúc?”

Lão làm vườn vội giải thích: “Lão gia không thích hoa cúc nên trong phủ chỉ trồng một ít vào trước và sau Trung thu. Huống chi loài cúc vào mùa đông là kỳ ngủ đông của chúng, muốn trồng trái mùa vừa tốn công vừa tốn của lại khó chăm nên vào đông phủ ta sẽ không trồng cúc. Đại tiểu thư muốn trồng hoa cúc sao? Người muốn giống cúc nào?”

Khương Ly lắc đầu, đúng lúc này nàng liếc đến góc cửa phụ hoa phòng, nơi đó đặt mấy sọt tre lớn, bên trong sọt toàn là những bao tải đất trồng hoa. Nàng bước nhanh tới đó, hỏi thăm: “Trồng cúc thường dùng loại đất gì?”

Lão làm vườn bước theo sát đằng sau: “Hoa cúc thích hợp với đất cát, vì chúng tơi xốp, thoát nước tốt lại thoáng khí. Ngoài đất cát còn có thể dùng đất than bùn, chúng cũng có công dụng như đất cát, có nhiều nhà biết cách trộn đất than bùn trồng hoa cúc còn tốt hơn cả đất cát. Trong phủ chúng ta cũng có đất than bùn, nhưng dùng để trồng lan quân tử và đỗ quyên. Mời Đại tiểu thư nhìn xem…”

Lão làm vườn chỉ vào chiếc sọt tre ở sâu trong cùng, Khương Ly chăm chú nhìn kỹ một hồi, con ngươi chợt run lên, nàng trầm giọng nói: “Quả nhiên là vậy!!”

Nàng lấy lại bình tĩnh, xoay người nói với lão làm vườn: “Cảm ơn ông, phiền ông mang một chậu lan quân tử đến Doanh Nguyệt Lâu là được.”

Nàng nói xong lập tức quay người rời đi ngay, vừa về tới Doanh Nguyệt Lâu, Trường Cung đã vội vã chạy trở về.

Khương Ly hỏi: “Đến phủ An Viễn Hầu thế nào?”

Trường Cung khom người đáp: “Hồi bẩm Đại tiểu thư, tiểu nhân hỏi được rồi. Hôm qua sau khi chúng ta rời phủ, ba người nhà họ Tống cũng đã xuất phủ trở về nhà ở ngoài thành. Tống Đắc Long đã bị cách chức quản sự, hai người con của họ không ảnh hưởng gì, còn Ngô ma ma thì bị giam lỏng trong phủ chờ kết quả điều tra bên phía Đại lý tự. Tiểu nhân còn hỏi được địa chỉ nhà họ Tống, biết được nhà họ nằm ngay trấn Bạch Vân bên bờ sông Lệ Thủy ở ngoài thành, bởi vì là trang viên được Hầu phủ ban thưởng nên người quanh vùng đều biết nhà họ Tống.”

Trường Cung nói xong bèn cung kính nép sang một bên chờ mệnh lệnh tiếp theo, Hoài Tịch thắc mắc: “Cô nương hỏi đến nhà họ Tống là vì chuyện gì?”

Khương Ly đi qua đi lại vài vòng, chẳng mấy chốc đã đưa ra quyết định: “Chuyện này hệ trọng, chúng ta phải đích thân đi một chuyến thôi.”

***

Giờ Ngọ đã qua, Cửu Tư cầm theo một quyển danh sách bước nhanh vào đông viện: “Công tử, tra được rồi!”

Đợi Bùi Yến nhận lấy danh sách, Cửu Tư tiếp lời: “Chúng thuộc hạ đã lục soát toàn bộ tiệm cầm đồ và chợ đen trong thành, về cơ bản đã nắm rõ được nguồn gốc số bạc riêng của Mạnh Tương. Những món đồ kia phần lớn là tài sản của Hầu phủ, nhưng chỗ đồ cổ bằng ngọc và tranh chữ cũ kỹ của Hầu phủ chỉ có thể tính là hàng trung phẩm, chỉ những vật được tặng mới thực sự là hàng thượng phẩm. May mà cha hắn để lại không ít của cải, nếu không với cái cách tặng đồ xả láng thế này chẳng mấy chốc sẽ táng gia bại sản mất thôi. À không, giờ có thể nói là đã táng gia bại sản luôn rồi mà, hắn đúng là si tình…”

Bùi Yến vừa xem vừa hỏi: “Động tĩnh thế nào?”

Cửu Tư lắc đầu: “Không có một chút khác thường nào, vẫn đều đặn đến nha môn và về nhà như thường ngày. Tiểu nhân thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải hắn không nhận được tin tức của chúng ta hay không, mà cũng không phải, hôm qua Đoàn Thế tử mới bị trách cứ, người trong ngoài cung đều biết chuyện này rồi.”

Bùi Yến xem hết danh sách mới trở lại ngồi xuống sau án thư: “Hắn không thể đợi đến bảy ngày sau mới ra tay đâu. Trong ba đêm tới đây, bảo bên Thập An nhất định phải đề cao cảnh giác. Còn người bên hồ Huyền Vũ cũng phải truyền lệnh thẩm vấn cẩn thận, đừng để xảy ra sai sót giống như tên buôn hàng kia.”

Cửu Tư liên tục đáp vâng rồi quay đi ra ngoài truyền lời.

Trên án thư của Bùi Yến là mấy tập công văn dày cộp, ngoài lời khai của tất cả những người liên quan trong ngày xảy ra án mạng, còn có cả lời khai của gần trăm gia nhân trong phủ Công chúa suốt mấy ngày qua. Lúc này hắn đang xem từng người một, đa phần đều là lời nói nhảm vụn vặt chẳng có ích gì, nhưng hắn đã đọc kỹ suốt một canh giờ. Hắn không tin hung thủ gây án ngay trong phủ Công chúa mà hoàn toàn không chuẩn bị gì trước.

Cứ thế cho đến hơn giờ Thân, Cửu Tư vội vàng đến bẩm báo: “Công tử, có tin mới! Hắn tan ca trực nhưng hôm nay không về nhà, vừa rồi đã phi ngựa đi đến chợ Tây!”

Ánh mắt Bùi Yến lạnh đi: “Nhà họ Nhạc ở tại phường Vĩnh Đạt, cũng nằm ở thành Tây.”

Cửu Tư siết chặt nắm tay: “Hắn sắp ra tay rồi!”

Bùi Yến nhìn ra sắc trời âm u bên ngoài cửa sổ: “Tiếp tục điều tra…”

Cửu Tư vâng một tiếng rồi rời đi, chừng một canh giờ sau lại quay về bẩm báo: “Đại nhân, hắn đến Hương Vân Lâu ở chợ Tây dùng cơm, sau khi ra khỏi đó thì đi thẳng về phía Nam đến ngõ Du Liễu.”

Nói đến đây Cửu Tư lại thắc mắc “Nơi đó là chốn phong nguyệt nổi tiếng ở thành Tây, hắn tới đó… chẳng lẽ là…”

Bùi Yến nhíu mày: “Nơi đó người đông hỗn tạp, phải theo sát vào!”

Cửu Tư nhận lệnh rời đi, Bùi Yến nhìn sắc trời đã hoàn toàn tối đen, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên dự cảm chẳng lành. Không bao lâu sau, Cửu Tư đã mặt mày khổ não quay lại: “Công tử, mất dấu rồi! Tên tiểu tử đó thân thủ bất phàm, người của chúng ta không dám theo dõi quá sát sao, đã tận mắt thấy hắn bước vào Tú Xuân Lâu nhưng lúc đuổi theo vào trong đã chẳng thấy bóng dáng hắn đâu nữa.”

Bùi Yến đứng bật dậy: “Bên phía Thập An thì sao?”

Cửu Tư nghiêm túc đáp: “Đã truyền tin đi rồi, trong phủ ngoài phủ đều đã bố trí thỏa đáng. Chỉ cần hắn dám đến chắc chắn có thể bắt tại trận, chỉ sợ hắn cố tình tung hỏa mù.”

Bùi Yến trầm ngâm giây lát rồi hỏi: “Quách Thục Dư và Tiết cô nương đã rời đi lúc nào?”

Cửu Tư khựng lại: “Quách cô nương rời đi vào khoảng chạng vạng, còn Tiết cô nương hôm nay không đến khám bệnh.”

Thấy Bùi Yến lộ vẻ nghi hoặc, Cửu Tư vội giải thích: “Ban ngày không báo cáo là bởi vì họ nghĩ hôm nay Tiết cô nương không đến hoặc sẽ đến muộn một chút, nhưng ban nãy khi tin tức truyền về vẫn không nhắc gì đến Tiết cô nương.”

Bùi Yến càng thêm bất an: “Đến Tiết phủ hỏi thử xem sao.”

Cửu Tư quay người chạy đi ngay, may mà Tiết phủ cách Hoàng thành không xa, thị vệ của Đại lý tự phi ngựa như bay một chuyến đi về cũng chỉ tốn chưa đến nửa canh giờ. Thế nhưng khi Cửu Tư đứng trước cửa phủ nghe thị vệ báo cáo xong, trong lòng cũng dấy lên cảm giác chẳng lành.

Hắn ta tức tốc chạy về: “Công tử, thị vệ đến Tiết phủ đã trở về báo, người gác cổng ở Tiết phủ nói tiểu thư nhà họ đã ra khỏi thành từ sáng sớm, không biết đã đi đâu, đến giờ vẫn chưa trở về!”

Bùi Yến vụt đứng dậy: “Không hay rồi!”

***

Cả ngày hôm đó Khương Ly ra khỏi thành, đến lúc quay về tuyết vụn đã bay đầy trời, cổng thành cũng đã đóng. May thay trên xe ngựa của nàng có ký hiệu nhà họ Tiết nên mới được phép thông hành. Vào thành rồi, trên đại lộ Chu Tước rộng rãi gió tuyết gào thét, người qua lại thưa thớt. Trường Cung đánh xe phóng như bay dọc mười dặm phố dài hướng thẳng về phía Bắc.

Trong khoang xe, Hoài Tịch nắm chặt tay Tống Phán Nhi liên tục an ủi: “Cô đừng sợ, phụ thân của Đại tiểu thư nhà ta là Tiết Trung thừa, cô cô của Đại tiểu thư còn là Thái tử phi nương nương. Chút nữa gặp được Bùi đại nhân, ngài ấy sẽ làm chủ cho cô nương.”

Tống Phán Nhi cuộn tròn rút người vào bên cạnh Hoài Tịch, đôi mắt giờ đã đỏ hoe, vị Đại tiểu thư nhà họ Tiết xinh đẹp này ban đầu nói muốn mời nàng ấy vào thành Trường An làm mấy mẫu thêu kiếm tiền, nhưng vừa ra khỏi trấn Bạch Vân, chủ tớ hai người họ mới nói rõ mục đích đến tìm nàng ấy. Họ không những hỏi chuyện xưa mười mấy năm trước, mà còn nói lát nữa sẽ đến Đại lý tự gặp quan lớn, nàng ấy thật sự rất sợ.

Xe ngựa lăn bánh trong bóng tối dày đặc, hai bên đường là các hiệu buôn và lầu son san sát đã đóng cửa. Giữa cơn gió lớn tuyết dày, chỉ có chiếc đèn bão dưới mái xe chiếu ra một vùng ánh sáng vàng ấm áp.

Khi đến phía Đông phường Quảng Hưng, một tiếng xé gió bất ngờ vụt đến, sau đó chỉ nghe “đinh” một tiếng, đèn bão dưới mái xe rơi xuống đất, xung quanh lập tức chìm trong bóng tối. Trường Cung giật mình lập tức kéo căng dây cương cho xe ngựa dừng lại.

Hoài Tịch ngồi trong khoang lập tức ngồi bật dậy: “Cô nương, có người!”

Bên ngoài xe, Trường Cung quát lớn về phía trước: “Là kẻ nào?! Đây là xe ngựa của phủ Tiết Trung thừa, Tuần Phòng Doanh cũng đang tuần tra ở gần đây, các ngươi thật to gan!”

Tiếng quát của Trường Cung tuy lớn, nhưng cả người cậu ta lại đang run rẩy không ngừng. Cậu ta biết rõ đã gặp phải đạo tặc, nhưng nghĩ đến mình không biết võ công, lúc này chỉ biết nắm chặt dây cương và roi ngựa chứ không biết phải làm gì mới được.

Khương Ly vén rèm nhìn ra ngoài, chỉ thấy trong hẻm tối phía xa có một bóng người gầy gò ẩn trong bóng đêm. Cách chừng bốn năm trượng, ánh mắt lạnh lẽo của người đó đang nhìn thẳng vào nàng.

Cảnh tượng thế này lẽ ra Khương Ly nên sợ hãi mới phải, nhưng nàng chỉ nhìn chăm chăm về phía con hẻm tối tăm ấy một lúc, sau đó đột nhiên bật cười nói: “Mới đến ngày thứ hai mà đã không đợi được nữa rồi sao? Đã đến rồi thì cần gì phải lén lén lút lút…”

Nàng ngừng lại giây lát, mới quả quyết nói: “Xuất hiện đi, Thôi Uân.”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    2
  • Hôm nay:
    20
  • Tuần này:
    1001
  • Tất cả:
    67561
Thiết kế website Webso.vn