“Đây là thư do chính tay tỷ tỷ ngươi viết, giấu ở trong hộp trang điểm bí mật của nàng ấy, hẳn là nàng ấy viết xong rồi cất đi, định tìm một cách vẹn toàn để hủy hôn. Nhưng đáng tiếc là nàng ấy còn chưa kịp gửi đi thì đã chết dưới lưỡi dao của ngươi rồi.”
Ánh mắt Bùi Yến lạnh như kiếm, Khang Cảnh Minh khóc lóc thảm thiết: “Không, ta không cố ý, là tỷ ấy, là tỷ ấy phát hiện ra hương phổ của ta, mắng ta nhuốm chàm tà ma ngoại đạo, nếu là trước đây thì sao ta lại cãi nhau với tỷ ấy vì hương phổ chứ? Nhưng tỷ ấy sắp rời xa ta, Phù Hương Trai cũng do một tay tỷ ấy gây dựng, tỷ ấy đi rồi thì biết dựa dẫm vào ai đây? Ta không muốn đưa hương phổ cho tỷ ấy, thậm chí ta còn lấy cái chết ra để ép tỷ ấy, con dao đó là ta định dùng để tự làm mình bị thương, ta làm sao nỡ làm tổn thương tỷ ấy chứ...”
Khang Cảnh Minh đau đớn vô cùng, Bùi Yến quả quyết hỏi: “Hương phổ gì?”
“Là hương phổ ta sai người tìm từ Tây Lương về, chỉ là, chỉ là có lời đồn rằng những gì ghi chép trên đó phần lớn là do ma giáo trăm năm trước dùng để tu luyện tà công, sẽ khiến người ta lầm đường lạc lối, tỷ tỷ sau khi biết những điều này mới nổi trận lôi đình...”
Khang Cảnh Minh nghẹn ngào không nói nên lời, Bùi Yến nói: “Vậy hương phổ đó bây giờ ở đâu? Cho nên tỷ tỷ ngươi là do ngươi ngộ sát?”
Khang Cảnh Minh gật đầu: “Ta và tỷ ấy giằng co tranh giành hương phổ, sau đó bị lồng lửa dưới đất làm vấp ngã, đến khi ta nhận ra thì đã thấy con dao hương tiện tay cầm lấy đâm vào ngực tỷ ấy rồi, cuốn hương phổ đó cũng rơi vào lồng lửa cháy gần hết. Sau đó tỷ tỷ liền tắt thở, ta hối hận vô cùng, nhưng không dám để người khác biết tỷ ấy đã chết nên đành phải giấu thi thể của tỷ ấy đi trước. Những người khác thì không sao, nhưng lại không qua mắt được Thúy Trúc. Ngày hôm sau nàng ta phát hiện ra sơ hở, vì vậy ta đành đâm lao thì phải theo lao...”
“Sau khi Thúy Trúc chết, ta hoảng loạn vô cùng. Khang Thanh được ta cứu nên một lòng trung thành với ta, cũng chỉ có hắn biết được ý nghĩ sai trái của ta đối với tỷ tỷ, sau đó hắn liền nói, sao không để tỷ tỷ thật sự chết đi rồi dùng thi thể của người khác thay thế? Lúc này ta nhớ lại lời trong hương phổ, nói rằng dùng tim của nữ tử có tình có thể khiến dung nhan vĩnh viễn trẻ trung, còn có thể khiến người vốn không yêu mình hồi tâm chuyển ý. Tỷ tỷ tuy đã chết nhưng ta lại muốn tỷ ấy ở bên cạnh ta lâu hơn, vì thế theo lời Khang Thanh nói, ta đã nghĩ ra kế hoạch lấy tim từ những tân nương sắp cưới. Ta biết người thân của nạn nhân đầu tiên sẽ bị nghi ngờ nhiều nhất, cộng thêm mức độ phân hủy của thi thể khác nhau, vì vậy, ta bắt buộc phải để tỷ tỷ ta làm nạn nhân thứ hai. Khang Thanh xuất thân từ gánh hát, từ nhỏ đã biết cách bắt chước giọng nói của người khác, ta và hắn đã lợi dụng cách này để giết người.”
Lòng phòng bị của Khang Cảnh Minh đã sụp đổ, hỏi gì đáp đó, Bùi Yến hỏi tiếp: “Ngươi cho tim vào hương như thế nào?”
Ánh mắt Khang Cảnh Minh đờ đẫn, nói: “Trong hai bước cuối cùng của quá trình chế hương cho thêm tim người đã nghiền nát vào, vừa hay để đầu cơ kiếm lợi. Một trái tim người cũng không chế được bao nhiêu hương, vì vậy ta đã nghĩ ra cách bán giới hạn số lượng, không ngờ hành động này quả nhiên khiến danh tiếng của Phù Hương Trai một ngày vang xa ngàn dặm...”
Bùi Yến nhìn ra ngoài một cái: “Ý ngươi là, tất cả các loại hương giới hạn đều được thêm tim người?”
Khang Cảnh Minh ngây ngẩn gật đầu, rồi lại nhìn chằm chằm vào tay Bùi Yến đang cầm thư. Lúc này Bùi Yến đưa thư cho Lư Trác, bước ra khỏi hỉ các nói: “Công chúa Điện hạ và các vị đã giải đáp được thắc mắc chưa? Đã muộn rồi, việc tra hỏi kỹ hơn cũng tạm thời không tiện công bố, mời Công chúa Điện hạ và mọi người về phủ nghỉ ngơi.”
Lúc này đã qua canh hai, điều mà các phu nhân tiểu thư có mặt quan tâm nhất cũng là những loại hương cao nào có thêm tim người. Bây giờ đã có kết luận, có người thở phào nhẹ nhõm, phần lớn thì đều kinh hãi buồn nôn.
Khánh Dương Công chúa mặt mày tái mét nói: “Cũng được, bây giờ cũng thật sự không cần thiết phải ở lại nữa. Nếu còn có rắc rối gì liên quan đến hương cao, Hạc Thần, ngươi phải sai người báo cho bổn cung một tiếng, bổn cung thật sự không muốn bị đùa giỡn mà không hiểu gì cả.”
Bùi Yến đáp “Vâng”, lúc này Khánh Dương Công chúa mới đi trước. Bà ấy đi rồi thì những người khác tự nhiên cũng theo sau, Tiết Thấm vốn có ý đợi Khương Ly nhưng lại thấy Khương Ly đứng cùng mấy người Phó Vân Từ, mà Bùi Yến thì nói: “Phó cô nương xin dừng bước.”
Mọi người nghe vậy chỉ nghĩ là vì vụ án Dư Diệu Phù vu khống phỉ báng, đều không để ý. Tiết Thấm thấy Phó Vân Từ dừng bước, Ngu Tử Đồng và Khương Ly cũng không đi thì khẽ hừ một tiếng rồi quay người đi trước.
Đợi những người khác đi xa, Bùi Yến mới nói: “Nếu thẩm vấn tiếp, Khang Cảnh Minh tất sẽ khai ra chuyện ở đạo quán Ngọc Chân. Theo lời hứa trước đó với Thọ An Bá, ta sẽ không ghi việc này vào hồ sơ, các vị có thể yên tâm. Vụ án của Dư Diệu Phù Đại lý tự sẽ xử lý theo quy trình, nhưng sau khi vụ án được trình lên Hoàng thượng sẽ có kết luận thế nào thì khó mà chắc chắn được.”
Phó Vân Hành vừa nghe liền hiểu: “Hạc Thần ca ca, huynh yên tâm, phủ chúng ta tuy không được lòng Hoàng thượng như nhà họ Từ nhưng dâng mấy tấu chương vạch tội lên vẫn dễ dàng.”
Bùi Yến gật đầu, ánh mắt chuyển sang Khương Ly: “Lần này may nhờ có cô nương giúp đỡ, đến khi vụ án xem xét sơ bộ xong ta sẽ đến tận nhà cảm tạ.”
Khương Ly cụp mắt xuống: “Chỉ là chút công sức nhỏ mọn thôi, đại nhân không cần để ý.”
Ánh mắt Bùi Yến dừng lại trên người nàng, đang định nói thêm gì đó thì Phó Vân Hành bên cạnh nói: “Tỷ tỷ về phủ trước đi, lát nữa ta về rồi sẽ kể cho tỷ nghe tên tội nhân này khai báo thế nào.”
Phó Vân Từ liền nói: “Lần này đa tạ Bùi Thiếu khanh rồi, vậy bọn ta xin cáo từ trước.”
Bùi Yến đáp “Được”, ba người Phó Vân Từ cùng đi về hướng Phù Hương Trai. Ngu Tử Đồng vừa đi vừa cảm thán: “Không thể nào ngờ được lại là cặp đôi chó má này hại cô, cũng may là đã hủy hôn. Hôm nay bị vạch trần bộ mặt xấu xa trước mặt mọi người như vậy, sau này không ai dám lấy chuyện này ra bắt nạt cô nữa, để ta xem bọn họ giải quyết thế nào.”
Phó Vân Từ cười khổ: “Bao nhiêu năm như vậy, cuối cùng vẫn là ta nhìn lầm người.”
Nói rồi nàng ấy lại nắm lấy bàn tay lạnh băng của Khương Ly: “Tiết cô nương, lần này người đáng được cảm tạ nhất chính là cô. Ta biết cô đã vất vả mấy ngày nay, bây giờ vụ án này đã sáng tỏ rồi, ngày khác ta sẽ mở tiệc ở phủ để chính thức cảm tạ cô.”
Khương Ly bật cười: “Cần gì phải như vậy? Ta là người hành y, chữa bệnh cứu người vốn là việc nên làm.”
Phó Vân Từ lắc đầu: “Cứu người là trách nhiệm của người hành y các cô, nhưng giúp ta điều tra án thì sao?”
Hỏi đến đây, giọng Khương Ly lại trở nên thâm sâu: “Lần này tuy có quan phủ điều tra chứng thực, nhưng xét cho cùng ta xuất thân từ giang hồ, không hoàn toàn tin tưởng vào quan phủ được. Huống hồ công đạo và sự thật trên đời này vốn khó có được, càng khó có được thì ta càng quen dựa vào chính mình để tìm hiểu. May mà Bùi đại nhân công bằng nghiêm minh, bây giờ mọi chuyện đã có kết luận, cũng đã trả lại được trong sạch cho cô rồi.”
Ngu Tử Đồng nghe mà không ngừng gật đầu: “Tiết cô nương nói rất đúng. Nhưng hôm nay ta không ngờ Bùi Hạc Thần lại có thể thẩm vấn hai người đó trước mặt mọi người như vậy. Sự việc này có liên quan đến phủ Khánh An Bá và phủ họ Từ, nếu là người khác thì đều cố gắng biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, tránh rước họa vào thân. Hơn nữa ngài ấy ngày thường luôn tuân thủ quy tắc, hôm nay cũng coi như là phá lệ rồi.”
Khương Ly nghe thấy vậy thì trầm tư suy nghĩ, Phó Vân Từ nói: “Cô về thành Trường An cũng chưa bao lâu, tiếp xúc với ngài ấy cũng ít, không biết mấy năm nay Bùi Thiếu khanh đã thay đổi rất nhiều, không còn giống như Bùi Hạc Thần ở Thư viện Bạch Lộ Sơn ngày xưa nữa rồi.”
Ngu Tử Đồng nhún vai, giọng điệu có phần thờ ơ: “Vậy sao, nhưng dù ngài ấy có thay đổi nhiều đến đâu thì ta cũng sẽ không quên ngài ấy nợ Ngụy Dương.”
Phó Vân Từ muốn nói gì đó, nhưng nhìn Khương Ly một cái cuối cùng cũng dừng lại: “Được rồi, ngày khác ta sẽ mở tiệc cảm tạ Tiết cô nương, cô cũng đến nhé. Tiết cô nương vừa về thành Trường An, sau này chúng ta chính là chỗ dựa của nàng ấy ở thành Trường An!”
Ngu Tử Đồng cười: “Đương nhiên rồi! Ta đã nói rồi, cứu cô thì cũng là ân nhân của ta mà.”
Ba người vừa nói vừa cười đi đến xe ngựa của nhà mình, sau một hồi nói lời tạm biệt, Khương Ly mới lên xe ngựa của nhà họ Tiết. Trong khoang xe tối om, Khương Ly dựa sát vào thành xe, trái tim vốn đã bình lặng từ lâu lại trở nên ngột ngạt khó chịu. Bên ngoài xe ngựa, Trường Cung đang định giơ roi thì bên trong Phù Hương Trai bỗng có một bóng người chạy ra, nhìn kỹ thì ra là Cửu Tư.
Cửu Tư vội vàng chạy đến: “Tiết cô nương, đây là đèn lồng công tử dặn mang đến cho cô, nói là buổi chiều cô vừa đến nghĩa trang, trên đường về chắc là sợ hãi, ngọn đèn này sẽ soi đường cho cô nương.”
Khương Ly vén rèm lên, quả nhiên nhìn thấy Cửu Tư đang cầm một ngọn đèn dầu, nàng hơi sững sờ, Hoài Tịch vội vàng nhoài người ra nhận lấy: “Cảm ơn Bùi đại nhân, có đèn thì tốt quá rồi!”
Cửu Tư cười nói: “Cô nương trở về cẩn thận.”
Khương Ly gật đầu: “Đa tạ.”
Khi xe ngựa bắt đầu lăn bánh, trong khoang xe tràn ngập ánh sáng vàng nhạt ấm áp, Hoài Tịch nhìn Khương Ly, rồi lại nhìn ngọn đèn trong tay, khẽ nói: “Cô nương không sợ nghĩa trang cũng không sợ người chết, nhưng hôm nay lửa cháy đến cả nô tỳ cũng còn chưa hết sợ hãi, ngọn đèn này của Bùi đại nhân mang đến rất đúng lúc.”
Khương Ly nhìn chằm chằm vào ngọn đèn dầu, trong đôi mắt đen như sơn mài phản chiếu ánh nến nhảy múa, cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực cũng vơi đi một chút. Nhưng nhìn mãi, đôi lông mày thanh tú của nàng vẫn nhíu lại, cảm giác quen thuộc kỳ lạ lại ùa về trong lòng.
Khi về đến phủ họ Tiết đã gần giờ Tý, quản gia Tiết Thái đang đứng đợi ở cửa: “Đại tiểu thư, lão gia đang đợi người ở thư phòng.”
Khương Ly đã sớm đoán được, nàng sửa lại áo choàng rồi đi về phía thư phòng của Tiết Kỳ, đi qua hai dãy hành lang quanh co liền đến Minh Lý Đường của Tiết Kỳ, đến khi vào cửa liền thấy Tiết Thấm và Diêu thị đều ở đó. Thấy nàng về, Diêu thị đứng dậy hành lễ, Tiết Thấm thì mắt đỏ hoe, nàng ta đã thay y phục mới, tóc mai hơi xõa, bộ dáng như vừa tắm xong, hình như còn vừa mới khóc.
Khương Ly khom người thỉnh an: “Nữ nhi bái kiến cha.”
Mặt mày Tiết Kỳ lạnh tanh: “Linh nhi, mấy ngày nay con đi sớm về trễ, ta vốn tưởng con đến phủ Thọ An Bá chữa bệnh cho cô nương nhà họ, không ngờ con lại đi giúp Đại lý tự điều tra vụ án Đồ tể tân nương?!”
Khương Ly gật đầu, nửa thật nửa giả nói: “Khi đang chữa bệnh cho Phó cô nương ở phủ Thọ An Bá thì gặp Bùi đại nhân, Bùi đại nhân nhờ con phân biệt một loại hương dược, sau đó con lại giúp ngài ấy khám nghiệm hai thi thể.”
Tiết Kỳ sững sờ: “Thi thể? Đại lý tự có ngỗ tác cớ gì cần con khám nghiệm tử thi? Ngỗ tác là hạng hạ lưu, con đường đường là Đại tiểu thư nhà họ Tiết sao lại có thể làm chuyện đó? Huống hồ còn làm dính chuyện xúi quẩy, khiến gia trạch bất an.”
Khương Ly hơi ngạc nhiên nói: “Cha là người đứng đầu Ngự Sử Đài, là cận thần của Thiên tử, có ân đức của Thiên tử che chở thì thứ ô uế nào có thể khiến nhà họ Tiết bất an? Con tuy không phải ngỗ tác nhưng là người hành y, người hành y không chỉ có thể chữa bệnh cho người sống mà còn có thể xem người chết, chỉ là chút công sức nhỏ mọn thôi. Con nghĩ cha và Đại lý tự thường xuyên qua lại, có thể giúp thì giúp, cũng không nghĩ nhiều.”
Lời này khiến Tiết Kỳ ngược lại á khẩu, lại nghe nàng nhắc đến Đại lý tự, ông ta liền hỏi: “Vụ án này là do Bùi Thế tử chịu trách nhiệm, là hắn đích thân mời con giúp đỡ sao?”
Khương Ly suy nghĩ một chút, Bùi Yến quả thật đã mở lời, nàng liền gật đầu: “Đúng vậy ạ.”
Tiết Kỳ khẽ “chậc” một tiếng: “Nếu là hắn mở lời thì quả thật không tiện từ chối, con vừa về nên không biết hắn đáng gờm ra sao. Lần này hắn đến Đại lý tự chẳng qua là Bệ hạ muốn hắn có thêm thực tích, tương lai chắc chắn sẽ không dừng lại ở đó.”
Khương Ly nghiêm túc lắng nghe, nỗi bực bội của Tiết Kỳ cũng tan đi không ít, lúc này giọng ông ta lại hơi nghiêm lại: “Từ sau triều Vĩnh Xương, nữ nhi dính dáng đến việc công của triều đình dễ bị dị nghị, cha không phải không muốn con hành nghề y cứu người mà thực sự là gia đình chúng ta cần phải cẩn trọng mọi bề. Đệ đệ của con năm sau thi khoa cử rồi, với tài học của nó chắc chắn sẽ đỗ cao, đến lúc đó chúng ta sẽ càng bị chú ý hơn, cái gọi là trèo cao ngã đau, con nhất định phải ghi nhớ bốn chữ hành sự cẩn trọng này...”
Ông ta dừng lại một chút rồi nói: “Đêm nay gọi con đến đây ngoài việc dặn dò những điều này ta còn muốn con chuẩn bị một chút, trưa mai theo ta vào Đông cung bái kiến cô cô của con. Mấy ngày nay sức khỏe bà ấy đã tốt hơn, mấy năm qua cũng thường xuyên nhớ đến con.”
Tim Khương Ly đập thình thịch, cụp mắt xuống nói: “Vâng, nữ nhi hiểu rồi.”
Thấy Khương Ly lễ nghi chu toàn, dáng vẻ tuyệt trần, Tiết Kỳ nhìn tới nhìn lui cũng không tìm ra được lỗi nào khác, cuối cùng đành phải phất tay: “Được rồi được rồi, muộn quá rồi, về nghỉ ngơi đi.”
Khương Ly đáp “Vâng” rồi lại hành lễ một lần nữa mới quay người ra khỏi cửa.
Nàng vừa đi khỏi, phía sau liền nghe thấy Tiết Thấm lẩm bẩm: “Đây chính là lời dạy dỗ của cha à, nữ nhi cũng muốn thỉnh an cô cô, sao cha chỉ dẫn theo trưởng tỷ...”
Khương Ly không chút dao động, đợi đi xa rồi, Hoài Tịch mới khẽ nói: “Cuối cùng cũng được gặp Thái tử phi rồi, nếu không phải Tiết đại nhân nhắc đến thì nô tỳ cũng quên mất Đại Chu chúng ta cũng từng có Nữ Đế, nữ nhân được học tập cũng chính là bắt đầu từ thời đó...”
Gần 80 năm trước, từ Đại Chu truyền đến triều Vĩnh Long, vua Vĩnh Long Lý Nghiêu và Hoàng hậu tình cảm vô cùng sâu đậm, tiếc là duyên phận con cái bạc bẽo, đến lúc lâm chung đã truyền lại ngôi cho Trấn Quốc Bình Dương Trưởng Công chúa Lý Cấm lúc đó mới 20 tuổi. Sau khi Lý Cấm kế vị đã đổi niên hiệu thành Vĩnh Xương, trong thời gian tại vị đã dốc sức vì nước tạo nên thời kỳ thịnh thế Vĩnh Xương. Lúc đó dân trí cởi mở, nữ nhân được học tập phát triển mạnh mẽ, Công chúa thậm chí còn có thể cùng Hoàng tử lên triều bàn việc chính sự, lúc sắp mở khoa thi cho nữ tử thì vua Vĩnh Xương lại lâm bệnh nặng, cuối cùng ngôi vị Hoàng đế bị thứ tử Lý Tú chiếm đoạt.
Lý Tú tại vị lấy niên hiệu là Đức Hưng, dân trí lại lùi về thời Vĩnh Long. Nữ tử tuy có thể vào trường tư học, nhưng khoa thi cho nữ tử thì tuyệt đối không thể có. Đến đời vua Cảnh Đức Lý Dụ hiện nay lên ngôi, tại vị 39 năm qua, có thể gọi là bậc anh tài thao lược nhưng dưới sự trị vì của ngài, nữ tử được học tập dần ít đi. Sau này chỉ có nữ tử quý tộc vì muốn có danh tiếng tốt mới vào trường tư học tập.
Lúc này Hoài Tịch lại hỏi: “Đêm nay Ngu cô nương nói người mà Bùi đại nhân mắc nợ có phải là Ngụy thị công tử không ạ?”
Sắc mặt Khương Ly u ám, nói: “Phải.”
Thấy sắc mặt nàng hơi tái nhợt, Hoài Tịch mím chặt môi không dám hỏi thêm. Khi về đến Doanh Nguyệt Lâu, Hoài Tịch một mình hầu hạ Khương Ly tắm rửa thay y phục, đến khi nằm trên giường đã là gần canh tư.
Khương Ly thật sự quá mệt mỏi, gần như vừa đặt gối đã chìm vào giấc mộng.
Trong mơ vẫn là tuyết rơi lả tả, nàng ẩn mình trong đám đông, mắt như muốn nứt ra nhìn về phía pháp trường rộng lớn trước cổng Chu Tước. Trên pháp trường đó, 43 người nhà Quảng An Bá bị trói chặt đè quỳ xuống.
Ngụy Giai và Ngu Thanh Linh trên người đầy thương tích, không nhận ra được hình dạng nữa. Ngụy Dương kéo lê đôi chân tàn phế ngơ ngác ngẩng đầu lên, đầu óc của y đã hỏng rồi, không biết lát nữa sẽ làm gì, ánh mắt lướt nhìn lại vô cùng nhạy bén nhìn thấy Khương Ly, cũng không biết lấy đâu ra sức lực, y gắng gượng bò về phía trước, lại hét lên xé lòng với nàng...
“Muội muội đừng tới...”
“Đau quá đau quá, muội muội mau chạy đi...”
Tim Khương Ly như bị dao cắt, tiếng hét khản đặc bị giấc mơ nuốt chửng, nàng gắng sức tiến lại gần Ngụy Dương. Khoảnh khắc tiếp theo, cảnh tượng trước mắt lại thay đổi, nàng lại đang bước nhanh trên cầu thang tối om chật hẹp.
Trước mặt là bóng lưng đen mờ mịt không rõ ràng, sau lưng là tiếng bước chân trầm thấp không phân biệt được. Nàng nhất thời không phân biệt được mình đang đuổi theo hay là đang chạy trốn, chỉ cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm như có gai ở sau lưng.
Tiếng thở dốc dồn dập vang vọng bên tai, cầu thang hết khúc cua này đến khúc cua khác, người cũng như lạc vào sương mù mịt mờ. Cho đến khi hơi nóng ập tới, những ngọn lửa yêu dị lóe lên như linh xà trườn tới, lan can màu son bị lửa nuốt chửng, lầu gác nguy nga nghiêng ngả trong khói đặc. Nàng dứt khoát dừng bước tìm đường thoát thân, nhưng tiếng bước chân kỳ lạ lại đột nhiên áp sát, một lực mạnh từ phía sau đánh tới khiến nàng loạng choạng lao về phía biển lửa vô tận.
Doanh Nguyệt Lâu trong đêm tuyết lặng ngắt như tờ, nhưng Khương Ly lại rên rỉ đau đớn trong cơn ác mộng bị lửa thiêu đốt…



