Ta đến muộn rồi…
Vừa rồi trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, có một thoáng Khương Ly tưởng rằng hôm nay mình sẽ khó thoát khỏi kiếp nạn này, khi ấy đầu óc nàng trống rỗng đến mức còn chẳng kịp nghĩ mình nên tiếc nuối điều gì, may mà Bùi Yến đã xuất hiện kịp lúc.
Thực ra Bùi Yến không đến muộn, nhưng khi nghe hắn thốt ra bốn chữ ấy, lời cảm tạ của Khương Ly bỗng chốc đã nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng kéo lại áo choàng đã xộc xệch vì né tránh mũi đao vừa nãy, nói: “Đại nhân đến rất đúng lúc, chỉ là... sao đại nhân lại tới đây?”
Bùi Yến còn chưa kịp đáp lời, Cửu Tư phía sau đã thì thầm: “Công tử nhà ta biết hôm nay cô nương không đến Nhạc phủ nên đã phái người sang Tiết phủ hỏi thăm. Nghe nói cô nương ra khỏi thành cả ngày chưa về, phía bên kia lại không tìm thấy tung tích Thôi Uân đâu nữa, thế nên công tử đoán rằng hắn không dám gây án ở nhà họ Nhạc mà sẽ ra tay với cô nương. Võ công hắn không tầm thường, công tử lo sợ cô nương bị thương mới vội vã đuổi theo đến đây. Đã để cô nương sợ hãi nhiều rồi, may mà không sao.”
Khương Ly gật đầu như đã sáng tỏ, vội vàng quay sang nhìn Hoài Tịch: “Hoài Tịch, ngươi thế nào rồi?”
Hoài Tịch được đỡ ngồi trên càng xe ngựa, lúc này đang khom người ôm bụng dưới, thấy Khương Ly đưa tay muốn bắt mạch cho mình, nàng ấy lắc đầu nói: “Không sao không sao, cô nương đừng lo lắng. Tên nhãi này liều mạng đánh lén, nô tỳ chỉ nhất thời sơ suất mà thôi, may mà nội lực của hắn không đủ, nô tỳ điều tức nãy giờ đã đỡ nhiều hơn rồi, cũng may có đại nhân tới kịp!”
Nói đoạn, Hoài Tịch phẫn nộ liếc nhìn về phía Thôi Uân, lúc này hắn ta đã nằm liệt dưới đất, máu từ chỗ cổ tay bị chặt vẫn tuôn ra xối xả không ngừng, tiếng rên rỉ cũng yếu dần đi. Hai thị vệ nhà họ Bùi dày dạn kinh nghiệm vội lấy băng vải quấn lấy cổ tay hắn ta lại, tránh để hắn ta chết đi vì mất máu quá nhiều.
Hoài Tịch hừ một tiếng đầy hả hê, ở bên này Trường Cung đã nhặt lại chiếc roi mềm kia lên, dùng tuyết lau sạch vết máu rồi cung kính đưa tới: “Hoài Tịch cô nương…”
Hoài Tịch nhận lấy khéo léo cuốn tay vài vòng, roi mềm lập tức hóa thành hình tròn như chiếc đĩa bạc, được nàng ấy bỏ vào túi áo nơi tay áo.
Cửu Tư nhìn thấy, hai mắt lập tức sáng lên: “Cây roi này sao giống với Bàn Long Tiên tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ quá vậy? Nhưng chẳng phải Bàn Long Môn đã bị diệt, tiên pháp này cũng thất truyền theo rồi sao? Hoài Tịch cô nương làm thế nào mà biết được tuyệt kỹ này?”
Hoài Tịch bĩu môi không trả lời, Cửu Tư cũng không lấy làm lạ, lại quay sang nói với Khương Ly: “Vừa nãy tiểu nhân nhìn mà muốn rớt tim ra ngoài luôn, không ngờ cô nương không biết võ công mà thân pháp lại tốt đến như vậy…”
Khương Ly từ nhỏ lưu lạc bên ngoài nên có biết một vài quyền cước, sau này vào phủ Quảng An Bá mới ngoan ngoãn làm một quý nữ khuê các theo quy củ hết mấy năm, không còn học võ nữa. Có được thân pháp bây giờ cũng là vì sau này xảy ra nhiều chuyện mới luyện tập trở nên mạnh mẽ để tự bảo vệ mình, nàng nói nửa đùa nửa thật: “Hành tẩu giang hồ cũng phải học một hai chiêu để giữ mạng chứ.”
Cửu Tư đang định tiếp lời, chợt nhíu mày nhìn vào trong xe ngựa: “Trong xe có người…”
Bùi Yến đã thu kiếm vào vỏ, cũng nhìn về phía Khương Ly: “Ai ở trong đó?”
Khương Ly liếc qua Thôi Uân đang nằm vật ra đất, xoay người đi tới vén nửa rèm xe lên. Trong khoang xe mờ tối, Tống Phán Nhi vốn đã sợ hãi, giờ lại càng hoảng hốt đến mức khóc sướt mướt ngồi co ro trong góc.
Bùi Yến hơi ngạc nhiên: “Là cô nương nhà họ Tống?”
Khương Ly dịu giọng trấn an Tống Phán Nhi: “Không sao rồi, cô đừng sợ nữa.”
Tống Phán Nhi lo lắng nhìn ra đám người bên ngoài xe, Khương Ly thấy vẻ mặt nàng ấy hoảng loạn cũng xót xa vô cùng, nàng quay sang nói với Bùi Yến: “Đây chính là lý do hôm nay ta ra khỏi thành. Cái chết của Mạnh Tương và Nhạc Doanh Thu phần lớn có liên quan đến một bí mật của Hầu phủ. Mà bí mật đó lại có dính dáng tới Tống cô nương. Ta sợ nàng ấy ở lại ngoài thành sẽ gặp nguy hiểm nên mới tự ý đưa nàng ấy trở về cùng mình. Vừa rồi vốn định đến Đại lý tự gặp đại nhân trước, không ngờ Thôi Uân nửa đường chặn giết. Chuyện này hệ trọng, xin đại nhân dời bước nói chuyện.”
Khương Ly nói xong lập tức buông rèm xe xuống, đang định bước sang một bên nói chuyện, bỗng nhiên đầu phố phía Bắc vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Mọi người nghe tiếng động đều ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy hơn chục kỵ binh cầm đuốc hộ tống một chiếc xe ngựa đi tới.
Cửu Tư kinh ngạc thốt lên: “Công tử, đó là xe ngựa của Thôi Phò mã!”
Không chỉ Cửu Tư nhận ra, mà tất cả những người còn lại ngoại trừ Hoài Tịch đều nhận biết được thân phận người đang tiến đến. Thôi Uân đang lăn lộn dưới đất đau đến sắp ngất đi, vậy mà vừa nghe thấy Thôi Phi đến, hắn ta lập tức gào lên khản cổ: “Thúc phụ…”
“Trời ơi, phò mã gia! Công tử nhà ngài bị thương rồi!”
Người đánh xe là tâm phúc của Thôi Phi, từ tuốt đằng xa đã trông thấy Thôi Uân người đầy máu me nằm vật vờ dưới đất, đến gần hơn chút nữa mới thấy rõ đoạn tay đứt lìa dưới ánh đuốc chiếu sáng, lập tức hét lên thảm thiết: “Phò mã gia! Thôi công tử bị chém đứt tay rồi!!”
Xe ngựa ghìm cương dừng lại, tấm màn xe bị hất tung lên, Thôi Phi từ trong xe ngựa chui ra ngoài, thấy lời tâm phúc của mình nói không hề sai, ông ấy lập tức giận dữ quát: “Hạc Thần, chuyện này rốt cuộc là sao đây? Là kẻ nào làm?”
Thôi Uân lảo đảo đứng dậy: “Thúc phụ, xin thúc phụ làm chủ cho con!”
Thấy hắn ta lảo đảo nhào tới gần xe ngựa, Bùi Yến quát lớn: “Còn ngây ra đó làm gì? Mau bắt hung thủ đã sát hại Nhạc Doanh Thu và Mạnh Tương lại!”
Một tiếng quát đã khiến đám thị vệ bừng tỉnh, lập tức xông lên khống chế Thôi Uân. Thôi Phi sửng sốt, không dám tin: “Hạc Thần, ta có nghe nhầm không? Ngươi nói Mẫn Hành sát hại Mạnh Tương và… và Nhạc…?”
“Phò mã không nghe nhầm đâu, Thôi Uân chính là hung thủ thật sự mà Đại lý tự ta đang điều tra trong hai vụ án mạng.”
Giọng Bùi Yến lạnh hẳn đi: “Hơn nữa mới nửa khắc trước, Thôi Uân còn có ý đồ ám sát Tiết cô nương và những tùy tùng bên cạnh nàng. Nếu không phải bọn ta đến kịp lúc, bốn người họ đã đầu mình hai nơi. Hắn ta bị bắt tại trận, bằng chứng rành rành ngay trước mắt không còn gì để chối cãi. Còn về cánh tay của hắn ta, chính ta là người chém.”
Thôi Phi hít sâu một hơi: “Là ngươi… Mẫn Hành, rốt cuộc chuyện này là sao đây? Mau, mau đi gọi đại phu đến…”
Tay trái của Thôi Uân bị chém đứt đang chảy máu không ngừng, cổ tay phải cũng nát bấy máu thịt lẫn lộn. Giờ phút này sắc mặt hắn ta trắng bệch, trước mắt choáng váng từng cơn, nhưng đây đã là cơ hội cuối cùng của hắn ta, hắn ta chỉ đành cắn răng nói: “Xin thúc phụ minh giám, sao con có thể là hung thủ giết người được? Hôm nay đúng là con có ra tay gây chuyện, nhưng chỉ là… chỉ là con muốn báo thù hậu nhân của Bàn Long Môn mà thôi! Chuyện tranh đấu giữa người trong giang hồ thì có liên quan gì đến án mạng? Giờ đây bản lĩnh của con không bằng người ta, con cũng nhận thua rồi, nhưng không hiểu vì sao Bùi đại nhân cứ vu cho con tội danh hung thủ…”
Thôi Phi xưa nay chưa từng hành tẩu giang hồ, nghe đến đây đã mù mờ rối loạn: “Bàn Long Môn là cái gì?”
Ánh mắt Thôi Uân đảo lia lịa, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán, gượng ép nói: “Thị nữ của Tiết cô nương chính là hậu nhân của Bàn Long Môn, Bàn Long Môn đó từng làm nhiều việc ác, năm đó từng hại chết sư huynh Trần Phác Am của Thần Cơ Môn con. Sau này Bàn Long Môn bị người trong võ lâm tiêu diệt, nhưng con lại không có cơ hội báo thù cho sư huynh. Vài ngày trước con trông thấy thị nữ này ở phủ Công chúa, vô tình nhìn thấy Bàn Long Tiên của nàng ta cho nên mới nảy sinh ý đồ muốn báo thù…”
Cửu Tư và Hoài Tịch nghe đến đây đều trợn mắt há miệng, Hoài Tịch phẫn nộ quát lên: “Ngươi là cái đồ chó má đê tiện chỉ biết đánh lén mà cũng dám bịa đặt trắng trợn thế sao? Thứ nhất, ta chưa từng nói mình là hậu nhân của Bàn Long Môn, cũng chưa từng rút binh khí ra lần nào. Rõ ràng là ngươi vừa nghe Cửu Tư nhắc đến Bàn Long Môn mới nghĩ ra cái cớ vớ vẩn này! Thứ hai, nếu ngươi muốn giết ta để báo thù, vậy ngươi ra tay với cô nương nhà ta làm gì? Ban nãy giữa hàng trăm ánh mắt của bao người chứng kiến, ngươi suýt chút nữa đã lấy đầu cô nương rồi!!”
Hoài Tịch tức đến nỗi bụng dưới đau dữ dội, nhưng Thôi Uân vẫn cắn chặt lý do này không nhận tội: “Ta chỉ coi chủ tớ hai người như kẻ thù để trả thù mà thôi, chẳng phải bây giờ ngươi với tiểu thư nhà ngươi vẫn yên ổn đó sao?”
Hoài Tịch giận dữ đến độ run rẩy: “Ta, ta chưa từng gặp ai mặt dày vô sỉ như ngươi…”
Khương Ly không ngờ Thôi Phi sẽ đến, cũng không ngờ Thôi Uân lại đảo trắng thay đen đến mức này. Triều đình vốn không quản chuyện võ lâm, nếu để hắn ta dùng cái cớ này để qua mặt, cùng lắm chỉ bị trừng phạt nhẹ nhưng vẫn được miễn tội chết. Nàng nắm chặt lấy tay Hoài Tịch, trầm giọng nói: “Thị phi trắng đen không phải thứ có thể phân định bằng lời nói, việc Thôi Uân hành thích bọn ta hôm nay đã là sự thật rành rành không thể chối cãi. Còn về hai vụ án mạng ắt sẽ có Đại lý tự xét xử công minh!”
Khương Ly lại quay sang nói với Bùi Yến: “Ta đã biết rõ động cơ gây án của Thôi Uân, xin đại nhân nghiêm hình thẩm tra!”
Bùi Yến đã tra được rất nhiều đầu mối suốt mấy ngày qua, chỉ có động cơ gây án là chưa rõ. Giờ khắc này nghe thấy Khương Ly nói chắc như đinh đóng cột, hắn khẽ liếc mắt nhìn vào trong xe ngựa, gật đầu: “Được, việc này không nên chậm trễ thêm nữa, ngay đêm nay lập tức mời toàn bộ người thân của nạn nhân và nhân chứng liên quan đến thẩm tra. Người đâu, mang theo lệnh của Đại lý tự lập tức đi triệu tập tất cả những người có liên quan đến dự thẩm!”
Nói xong, hắn lại liếc mắt sang Thôi Phi: “Còn nữa, mời cả Nghi Dương Công chúa đến thẩm đường!”
Thôi Uân bị bắt tại trận nhưng vẫn liều mạng cãi chày cãi cối, các thị vệ của Đại lý tự có mặt ở hiện trường nghe thôi đã tức giận đến nghiến răng. Bùi Yến vừa ra lệnh, mấy đội nhân mã lập tức phi ngựa đi, chớp mắt đã biến mất trong màn đêm tối.
Thôi Uân đau đến mức gần như sắp hôn mê bất tỉnh: “Xin, xin thúc phụ minh xét...”
Thôi Phi nhìn cháu trai cũng xót xa vô cùng, nhưng thấy thái độ Bùi Yến kiên quyết như vậy, ông ấy cũng mơ hồ cảm thấy mọi chuyện không đơn giản.
Nhìn vẻ mặt ngập ngừng của Thôi Phi, Bùi Yến điềm nhiên cất lời: “Nếu phò mã còn có điều nghi ngờ, cứ chờ đến lúc thẩm tra sẽ rõ ràng chân tướng.”
Nói dứt lời, hắn lại ra lệnh phân phó: “Người đâu, áp giải Thôi Uân về Đại lý tự!”
Đám thị vệ trói Thôi Uân lên ngựa, Thôi Phi chần chừ một thoáng vẫn không nhịn được nói: “Nó bị thương rất nặng...”
Cửu Tư đang điều hai người khác ở lại xử lý vết máu bắn ra đầy đất, nghe vậy cười hì hì nói: “Phò mã gia yên tâm, không chết được đâu, dù gì cũng phải để Thôi công tử sống qua đêm nay chứ?”
Bùi Yến lên ngựa dẫn đầu đoàn người trở về nha môn, Khương Ly và Hoài Tịch cũng lên xe. Để đề phòng bất trắc, Khương Ly còn bắt mạch cho Hoài Tịch, sau đó châm cứu vào các huyệt Thái uyên, Thần môn của nàng ấy mới yên tâm.
Cỗ xe ngựa của Thôi Phi đi ở sau cùng, Hoài Tịch thấp giọng hỏi: “Cô nương, Đại lý tự đã điều tra được đến đâu rồi? Chẳng lẽ phải để tên nhãi kia thoát tội thật sao? Bùi đại nhân còn tin tưởng cô nương đến vậy, chưa hỏi kỹ càng đã ra lệnh luôn rồi.”
Khương Ly liếc mắt nhìn Tống Phán Nhi, sau đó vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng ấy để trấn an. Với hiểu biết của nàng về Bùi Yến, nếu không có chứng cứ xác thực hắn sẽ không mạnh miệng ra lệnh tái thẩm vụ án vào lúc này.
Lúc xe ngựa dừng trước cửa Thuận Nghĩa, Hoài Tịch đã hồi phục hơn phân nửa.
Đoàn người tiến thẳng vào nha môn Đại lý tự, vừa vào cửa chính đã thấy Thập An chờ sẵn, lập tức tiến lên bẩm báo: “Nghi Dương Công chúa vừa đến, Đoàn Thế tử và Tiểu Quận vương cũng đã có mặt. Còn Quách cô nương, An Viễn Hầu cùng phu nhân, Nhạc phu nhân vẫn chưa tới. Ninh công tử và những người đến dự tiệc khác hẳn sẽ nhanh chóng đến nơi...”
Bùi Yến gật đầu, còn đảo mắt nhìn về phía Thôi Uân được thị vệ kéo xuống khỏi ngựa. Hắn ta mới bị thương nặng lại còn xóc nảy cả đường đi, lúc này sắc mặt trắng bệch như giấy vậy mà vẫn chưa ngất đi. Bùi Yến căn dặn thị vệ: “Trước mắt tạm giam vào phòng chờ.”
Bùi Yến nói xong đã sải bước đi vào công đường nha môn, vừa đến cửa đã thấy mấy người đang ngồi chờ trong sảnh. Mọi người nhìn thấy hắn cũng lập tức đứng dậy, đợi đến khi thấy Thôi Phi và Khương Ly đi theo phía sau tiến vào ai nấy đều ngỡ ngàng.
Nghi Dương Công chúa lên tiếng trước: “Đã bắt được hung thủ thật sao? Chẳng phải Phò mã nói sẽ đi đến Thôi phủ à? Sao Tiết cô nương cũng đến đây…”
Khương Ly cúi người hành lễ, Thôi Phi lại một lần ngập ngừng định nói gì đó nhưng lời đến miệng lại nghẹn, bởi chính ông ấy cũng không rõ đầu đuôi ra sao, chỉ đành nhìn sang Bùi Yến. Bùi Yến từ tốn mở lời: “Mấy ngày nay Tiết cô nương vẫn đang chữa bệnh cho Nhạc phu nhân, vốn đã sắp chữa khỏi cho một nhân chứng quan trọng, nhưng chỉ nửa canh giờ trước, hung thủ có ý muốn ám sát Tiết cô nương đã bị bọn ta lùng bắt ngay tại chỗ.”
Mọi người giật mình kinh ngạc vội vàng đưa mắt quan sát Khương Ly từ đầu xuống chân, thấy nàng bình yên vô sự mới yên tâm hơn đôi chút.
Nghi Dương Công chúa nhíu mày: “Nói đến mới nhớ, ta còn đang định hỏi ngươi đây Hạc Thần. Vì sao vụ án của Mạnh Tương lại vô duyên vô cớ liên quan đến vụ án của Doanh Thu? Vì chuyện này mà Đoàn Bái còn bị Bệ hạ khiển trách một phen đó.”
Sự việc này ai nấy đều biết, lúc này tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía Bùi Yến, hắn vẫn bình thản đáp lời: “Vụ án này nói ra rất dài dòng, xin Công chúa chờ thêm một lát, đợi mọi người đến đông đủ thần sẽ bẩm báo tất cả chân tướng sự việc.”
Tính tình Nghi Dương Công chúa vốn ôn hòa dễ chịu, nghe xong cũng gật đầu ngay, nhưng vẫn không kìm được tò mò nhìn ra bên ngoài sảnh: “Hung thủ lại còn dám mưu sát Tiết cô nương à, rốt cuộc hắn ta là ai đây?”
Bùi Yến đáp: “Công chúa bình tĩnh đừng nóng vội...”
Nghi Dương Công chúa chỉ đành lắc đầu, thở dài: “Thôi vậy, Mạnh Tương chết trong phủ Công chúa, mấy hôm nay bổn cung chưa có đêm nào ngủ yên. Chỉ cần có thể phá được vụ án này, bất kể hung thủ là ai bổn cung cũng nhất định dâng tấu xin xử tội chết!”
Vẻ mặt của Thôi Phi vô cùng phức tạp, Nghi Dương Công chúa còn đang cố giữ bình tĩnh, những người còn lại đương nhiên cũng phải kiên nhẫn ngồi chờ. Vụ án này đã khiến mọi người trăn trở suốt mấy ngày nay, giờ đây cuối cùng hung thủ cũng đã bị bắt, tất cả mọi người đều muốn xem cho rõ kẻ đó là ai, vì sao lại giết người tàn nhẫn như thế.
Chẳng bao lâu sau bên ngoài công đường đã truyền đến tiếng bước chân, là An Viễn Hầu Mạnh Tắc cùng phu nhân Tiền thị đã vội vã đến nơi. Hai người vừa vào cửa, mọi người trong sảnh đã lục tục tiến lên nói lời chia buồn, đang lúc mọi người trò chuyện, Quách Thục Dư cũng dìu Nhạc phu nhân đến bên ngoài nha môn. Chờ thêm chừng hai khắc nữa, ngoại trừ Thế tử phủ An Quốc công Tiêu Duệ vì bị tật ở chân chưa thể tới nơi, những người tham dự yến tiệc hôm ấy đều đã lần lượt có mặt đông đủ.
Thấy hai bên trái phải trong công đường đã đứng chật kín, Mạnh Tắc không kìm được cất lời: “Bùi đại nhân, rốt cuộc hung thủ là ai? Mọi người đã tới đông đủ, sao đại nhân không nhân lúc Công chúa và Phò mã có mặt thẩm tra mọi chuyện rõ ràng, cũng để cho hồn thiêng của Tương nhi dưới suối vàng được yên lòng.”
Ông ấy vừa dứt lời, Lý Đồng Trần vốn đang mệt nhoài cũng gắng gượng ngồi thẳng dậy đưa mắt nhìn khắp xung quanh, nhạy bén phát hiện điều bất thường: “Không đúng đâu Hầu gia, vẫn còn thiếu một người, Thôi Mẫn Hành còn chưa tới mà!”
Mọi người đảo mắt nhìn quanh cũng gật đầu đồng tình, lúc này Bùi Yến mới bước lên vị trí phía trên cao, quát lớn: “Dẫn người lên!”
Cánh cửa công đường vốn chỉ khép hờ đã được thị vệ đẩy ra, một người đàn ông bị thương nặng với hai tay một gãy một cụt được băng bó bằng vải trắng đẫm máu, trên người loang lổ đầy vết máu bị kéo lê lết vào. Hắn ta yếu ớt rũ đầu xuống, đầu tóc dài xõa xuống mặt trông thảm hại đến cực độ. Tất cả mọi người đều nín thở nhìn sang, trong mắt tràn đầy tò mò lẫn đề phòng.
Hắn ta bị áp quỳ giữa công đường, Cửu Tư tiến lên nâng cằm hắn ta lên vỗ mạnh vào mặt hai cái: “Này này này, tỉnh táo lại đi! Chẳng phải ngươi muốn kêu oan sao?!”
Khi gương mặt của hắn ta lộ ra ngoài, trong sảnh đường chìm vào một thoáng yên ắng quỷ dị, ngay sau đó là tiếng xôn xao đến bùng nổ!
“Đó chẳng phải là Thôi Uân sao...”
“Thôi Mẫn Hành! Thôi Mẫn Hành là hung thủ?!”
Lý Đồng Trần ngạc nhiên muốn rớt cả cằm: “Còn thắc mắc sao ngươi chưa chưa tới, thì ra hung thủ chính là ngươi?!”
Thôi Uân vì mất máu quá nhiều nên giờ mới lờ mờ tỉnh táo trở lại, vừa nhìn thấy tình hình trong công đường, hắn ta lập tức hiểu rõ sắp tới đây mình sẽ phải đối chất trước mặt mọi người, thế là hắn ta gắng gượng tinh thần, ánh mắt khẩn thiết nhìn về phía Thôi Phi: “Thúc phụ, con bị oan...”
Thôi Phi thở dài một tiếng: “Hạc Thần, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?”
An Viễn Hầu cũng đã nhận ra Thôi Uân, ông ấy nhíu mày hết sức khó tin: “Bùi đại nhân, sao lại là Thôi Uân? Ta quen biết cha nó, thúc phụ của nó cũng có qua lại với phủ ta, nó và Tương nhi cũng là người quen biết, sao có thể…”
Quách Thục Dư ở bên cạnh đang nắm tay Nhạc phu nhân cũng lên tiếng: “Bùi đại nhân, ngài nói đã bắt được hung thủ hãm hại Doanh Thu, kẻ đó cũng là Thôi Uân sao?”
Thấy Khương Ly nhìn sang, Quách Thục Dư khẽ gật đầu nói: “Chuyện của Doanh Thu và Tương nhi, ta đều đã kể rõ cho bá mẫu biết.”
Bệnh mắt của Nhạc phu nhân vẫn chưa khỏi hẳn, giờ khắc này bà ấy phải cố gắng lắm mới có thể nhìn thấy mọi người, vừa nghe đến chuyện con gái bị giết hại, bà ấy đã đỏ hoe đôi mắt. Lúc này Bùi Yến trầm giọng nói: “Vụ án của Mạnh Tương cần phải bắt đầu kể lại từ vụ Nhạc Doanh Thu bị hại năm ngoái.”
“Năm ngoái, tiểu thư nhà Thứ sử Càn Châu và cô nương nhà Gián nghị Đại phu Tề đại nhân lần lượt bị sát hại. Đến ngày 17 tháng 5, thiên kim tiểu thư Nhạc Doanh Thu, con gái của Nhạc đại nhân nguyên Lang trung Độ chi ti của Hộ bộ cũng bị hãm hại ngoài thành. Khi ấy Hữu Kim Ngô Vệ phối hợp với nha môn Kinh Kỳ cùng thụ lý vụ án này, nhưng bởi vì nạn nhân bị làm nhục rồi siết cổ đến chết, cộng thêm việc trang sức bị lấy mất và bị cắt tóc giống hệt với cách thức gây án của hai vụ án trước, thế nên Nhạc Doanh Thu đã được xác định là nạn nhân thứ ba của vụ án giết người liên hoàn này.
Khi đó hung thủ đã bị bắt vào tháng 7, quyết định xử trảm đưa ra vào cuối tháng 9. Thế mà trước lúc sắp bị hành hình, hắn ta lại phản cung kêu oan, nhưng vì tìm được đồ trang sức của nạn nhân ngay trong nhà nên hắn ta vẫn bị định tội chết, vụ án cũng khép lại từ đó không điều tra thêm nữa.”
Đoàn Bái vừa là một trong những người đến dự yến tiệc hôm đó, cũng là người chủ trì điều tra vụ án năm ngoái, lúc này đây nghe Bùi Yến thuật lại rành rọt y cũng xấu hổ vô cùng.
Bùi Yến vẫn tiếp lời: “Sau khi vụ án khép lại tưởng chừng như mọi chuyện đã ngã ngũ, nhưng nào ngờ khi đó Quách Thục Dư và Mạnh Tương - vốn là bạn bè thân thiết với Nhạc Doanh Thu - vẫn luôn theo sát diễn biến vụ án từ đầu đến cuối, phát hiện ra trong vụ án này có quá nhiều điểm đáng ngờ chưa được tra xét rõ ràng. Chẳng hạn như kết quả khám nghiệm tử thi có sai lệch thiếu chính xác, hay việc trang sức của nạn nhân làm rơi sau này vẫn chưa tìm được tung tích. Trong khi đó, trang sức của hai nạn nhân trước đều đã được tên hung thủ Tào Hữu Khánh đem bán đi, bên phía Kim Ngô Vệ cũng truy tra và thu hồi lại một cách dễ dàng. Chi tiết này vốn không nên bị bỏ qua, thế mà khi ấy Kim Ngô Vệ lại nóng lòng kết án, không điều tra đến cùng.”
Mọi người đồng loạt nhìn sang Đoàn Bái khiến y cũng đỏ mặt tía tai, lúc này An Viễn Hầu mới tiếp lời: “Đúng vậy, sau khi Doanh Thu gặp chuyện Tương nhi đã đau buồn suốt nhiều ngày, ta nhớ khi ấy ta còn đến Nhạc phủ phúng viếng.”
Bùi Yến lại nói tiếp: “Sang năm nay sau khi Mạnh Tương qua đời, lúc đầu bọn ta cũng chưa lập tức nhận ra vụ án này có gì lạ thường, cho đến khi phát hiện ra cả hai người bị hại ngày đó đều có liên quan đến Nhạc Doanh Thu. Hơn nữa từ sau khi vụ án của Nhạc Doanh Thu khép lại, Quách cô nương của phủ Quảng Ninh Bá còn liên tiếp gặp tai nạn ngoài ý muốn, đến lúc này bọn ta mới chú ý đến tình tiết vụ án của Nhạc Doanh Thu, sau khi điều tra kỹ càng lại mới thấy, quả đúng là một vụ án oan sai!”
Bùi Yến quay sang Nhạc phu nhân: “Hiện trường hung thủ gây án nằm trên sườn núi Minh Loan, hôm đó vừa hay có một trận mưa lớn. Lúc Nhạc Doanh Thu từ trên đi xuống núi, ở dưới chân núi cũng có tiểu đồng đang đi lên đưa ô, nhưng hung thủ đã chọn thời điểm cực kỳ chính xác mai phục tại một nơi hẻo lánh không người ra tay tấn công Nhạc Doanh Thu và thị nữ Vân Hương đi cùng. Chi tiết này đã được Tiết cô nương suy đoán ra kỹ lưỡng, từ đó có thể kết luận rằng: hung thủ hãm hại Nhạc cô nương đã biết trước ngày hôm ấy trời sẽ đổ mưa lớn, cho nên mới bố trí khéo léo như vậy.”
Lý Sách phản ứng cực nhanh: “Ta nhớ thúc phụ của Mẫn Hành là Thiếu giám của Tư Thiên Giám?”
Bùi Yến gật đầu: “Thôi Thiếu giám tinh thông thiên tượng, Thôi Uân từ nhỏ sống cùng ông ấy nghe nhiều quen tai cũng hiểu được phần nào. Vào sáng sớm hôm nay, Đại lý tự cũng đã đến tìm Thôi Thiếu giám để hỏi về chuyện năm ngoái, ông ấy nói rằng vào đầu tháng 5 năm ngoái, Thôi Uân đã liên tiếp 10 ngày hỏi ông ấy về chuyện thiên tượng. Vụ án xảy ra ngày 17 tháng 5, mà ngày 15 hắn ta đã biết ngày 17 trời sẽ đổ mưa.”
Mọi người nghe đến đây cũng lạnh sống lưng, nhưng Quách Thục Dư lại cau mày đăm chiêu: “Không đúng, đại nhân nói sai rồi. Kế hoạch cùng đi du ngoạn hôm đó vốn chẳng liên quan gì đến Thôi Uân cả, ban đầu là chính ta đã đề nghị với Tương nhi ra ngoài đi chơi vào đầu tháng, bởi tháng 5 vào thời điểm cuối mùa xuân đầu mùa hạ là lúc thích hợp để leo núi. Sau đó chính Tương nhi đã chọn ngày 17, ngày giờ là do nàng ấy tự quyết định, sao lại liên quan đến Thôi Uân được?”
Lúc này Bùi Yến mới hỏi: “Vậy Mạnh Tương quyết định ngày 17 vào lúc nào?”
Quách Thục Dư thản nhiên đáp: “Chính là ngày 15 tháng 5.”
Giọng Bùi Yến chợt trầm xuống: “Vậy thì càng không thể sai được, bởi vì ngày 17 vốn không phải Mạnh Tương tự chọn, mà là Thôi Uân đã mách trước cho nàng ấy, sau đó nàng ấy mới nói lại với cô nương.”
Quách Thục Dư hoang mang: “Vậy là từ trước đó Thôi Uân đã lên kế hoạch giết người vào ngày mưa, sau đó lại dụ dỗ Tương nhi ra ngoài du ngoạn đúng ngày hắn ta đã chọn? Nhưng… nhưng nếu hắn ta xem ngày từ trước, vậy tức là ngay từ đầu Tương nhi đã nói với hắn ta về chuyến du ngoạn của bọn ta sao? Ta nhớ rằng tuy bọn họ có quen biết từ trước nhưng quan hệ cũng chẳng thân thiết mấy, tại sao Tương nhi có thể kể hết mọi chuyện cho hắn ta biết chứ?”
Hai vụ án, ba nạn nhân cộng thêm một hung thủ, giữa họ lại còn có quá nhiều mối liên quan. Cho dù Bùi Yến đã nói rất chi tiết, nhưng mọi người càng nghe chỉ càng thấy mơ hồ. Lúc này, Ninh Giác chợt lên tiếng: “Chuyến du ngoạn của các cô nương vốn là chuyện riêng tư, cớ sao Mạnh Tương lại nghe theo lời Thôi Uân chọn ngày? Đã vậy hắn ta còn biết cả chuyện họ ra ngoài đi chơi? Chẳng lẽ giữa hai người họ…”
Ninh Giác xưa nay ăn nói thẳng thắn không kiêng kỵ gì, hắn ta chỉ vừa dứt lời, những người trong sảnh đã liếc nhìn nhau bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Sắc mặt An Viễn Hầu Mạnh Tắc và Tiền thị lập tức trở nên khó coi, Tiền thị lên tiếng: “Người đã khuất nên được tôn trọng, thi thể Mạnh Tương còn chưa lạnh, Ninh Thế tử xin thận trọng lời nói.”
Ninh Giác ho khan một tiếng: “Ta chỉ đang suy luận dựa trên manh mối thực tế thôi mà.”
Bùi Yến nhìn về phía An Viễn Hầu: “Hầu gia, chuyện đã đến nước này rồi, ta cũng khó mà toàn vẹn danh tiếng cho Mạnh Tương nữa...”
Sắc mặt Mạnh Tắc tối sầm lại, cuối cùng chỉ có thể trừng mắt căm hận nhìn Thôi Uân, thở dài: “Ừ thôi vậy, giờ đây không có gì quan trọng hơn chân tướng sự thật về cái chết của con gái ta, ta chỉ muốn biết Thôi Uân vì cớ gì lại hại con bé.”
Thôi Uân quỳ trên đất đã lâu, lúc này mới gắng gượng mấp máy khóe miệng nói: “Hầu gia, ngài cũng xem như là người chứng kiến ta trưởng thành, tình cảm của ta đối với Tương nhi thế nào chắc hẳn ngài cũng đoán được. Sao ta có thể hại nàng ấy chứ…”
Tiền thị tái mặt, quát: “Ngươi câm miệng...”
Mọi người lại một phen xôn xao, Bùi Yến nói năng lựa lời rất khéo léo, nhưng lời vừa rồi của Thôi Uân chẳng khác nào tự thừa nhận rằng mình có cảm tình với Mạnh Tương? Nhưng nếu đã yêu mến Mạnh Tương, cớ gì lại ra tay sát hại nàng ấy?
Thôi Uân dường như biết mọi người đang nghĩ gì, hắn ta khàn giọng nói: “Ta và Tương nhi đã quen biết nhau từ thuở nhỏ, ta tự biết thân phận mình thấp kém không xứng với nàng ấy, vì thế chưa từng nảy sinh suy nghĩ nào vượt quá bổn phận. Ta chỉ lặng lẽ nhìn nàng ấy từ xa, nàng ấy thích gì ta sẽ tặng thứ đó, chỉ cần nàng ấy được bình an vui vẻ, ta có thể nhìn nàng ấy cả đời như thế. Những món trang sức đồ chơi mà ta tặng nàng ấy đều là ta cam tâm tình nguyện, mỗi một món đều do ta cất công lựa chọn, mỗi một món đều xứng với thân phận đích nữ Hầu phủ của nàng ấy, ta chỉ muốn lấy lòng để nàng ấy vui vẻ hơn mà thôi.”
Thôi Uân bị thương nặng đã lâu, giờ phút này sắc mặt đã trắng bệch không còn màu máu, đôi mắt đỏ ửng hằn đầy tơ máu, giọng khản đặc yếu ớt lại càng khiến người ta cảm thấy hắn ta rất nặng tình. Hắn ta nói tiếp: “Đại lý tự đã điều tra chuyện này suốt thời gian dài chắc hẳn cũng đã biết rõ. Nếu đã rõ, vậy cũng hiểu tình cảm của ta dành cho Tương nhi chẳng phải là giả. Ta yêu thương Tương nhi đến vậy, sao có thể làm hại nàng ấy chứ?”
Nói đoạn, hắn ta dập đầu thật mạnh xuống đất: “Xin Công chúa minh giám, xin thúc phụ minh giám! Ta ở nhờ phủ Nhị thúc bao năm nay, việc luận bàn thiên tượng với thúc ấy vốn là chuyện thường tình, sao có thể vì mưu đồ giết người được? Tình cảm của ta dành cho Tương nhi vốn chỉ là đơn phương, sao nàng ấy có thể nghe theo ngày ta chọn? Sao có thể nói mọi chuyện riêng tư giữa nàng ấy và bạn bè thân thiết cho ta biết? Tất cả những điều này chẳng qua chỉ là suy đoán chủ quan của phía nha môn mà thôi!”
Hắn ta nói câu nào cũng đầy khẩn thiết, Nghi Dương Công chúa nghe xong cũng do dự hỏi: “Hạc Thần, có nhân chứng hay không?”
Bùi Yến đáp: “Chuyện này không có nhân chứng.”
Nghi Dương Công chúa lập tức nhíu mày, nhưng đã nghe Bùi Yến nói tiếp: “Có điều, muốn chứng minh Thôi Uân là hung thủ cũng không cần tìm nhân chứng từ những người bên cạnh Mạnh Tương. Giết người vứt xác, lại còn phải ngụy tạo hiện trường mô phỏng theo vụ án trước đó vốn chẳng phải việc dễ dàng...”
“Vào ngày xảy ra án mạng, Thôi Uân lấy cớ du ngoạn hồ Huyền Vũ để rời thành, sau đó một mình chèo thuyền ra phía đông của hồ. Hắn ta lên bờ từ nơi đó, đi đến đạo quán Tam Thanh chỉ cách hai dặm đường bộ. Ngày đó hắn ta mang theo hành lý tùy thân, sau khi đặt thuyền xong đã một mình lên thuyền rời đi. Chủ thuyền nơi đó còn nhớ rõ, hôm ấy trời mưa lớn, thuyền bè trên hồ Huyền Vũ đều lần lượt quay về bến thuyền, chỉ có duy nhất chiếc thuyền của hắn ta mãi không thấy trở lại. Cho đến khi trời tạnh mưa, hắn ta mới chầm chậm chèo thuyền quay về. Bọn người hầu khi thu dọn thuyền còn phát hiện trên mạn thuyền có vết bùn đất, túi hành lý hắn ta mang theo cũng vừa nặng vừa ướt.”
Cổ tay Thôi Uân đã đau nhức đến tê dại, nghe vậy chỉ bật cười cay đắng: “Ta thích ngắm mưa chèo thuyền thôi mà, với lại thuyền ô bồng có mái che, trời có mưa thì đã sao? Hôm đó mưa to gió lớn, hành lý của ta bị ướt cũng là chuyện thường tình. Nếu chỉ dựa vào đó mà nói là chứng cứ chứng minh ta giết người, vậy thì Đại lý tự phá án cũng qua loa quá rồi...”
Ánh mắt Bùi Yến càng trở nên sắc bén: “Trong túi hành lý đó của ngươi chứa những đồ dùng để ngươi cải trang, ngoài ra còn có không ít trang sức ngươi tháo từ trên người Nhạc cô nương xuống. Nếu ngươi hủy hết mấy thứ trang sức đó thì cũng đành thôi, đằng này ngươi còn cố tình giữ lại, dùng chúng để uy hiếp Mạnh Tương. Thế nên Mạnh Tương mới tới tìm Nhạc phu nhân vào trước và sau Tết để xác nhận kiểu dáng đồ trang sức của Nhạc Doanh Thu.”
Vừa dứt lời, Bùi Yến đã nhìn ra ngoài sảnh: “Thập An!”
Mệnh lệnh vừa ban ra, Thập An từ bên ngoài sải bước nhanh vào, trên tay còn ôm theo một túi vải, bên trong là mấy món trang sức bằng ngọc. Hắn ta đi thẳng đến trước mặt Nhạc phu nhân: “Mời phu nhân nhìn xem, đây có phải là đồ trang sức của Nhạc cô nương không?”
Nhạc phu nhân nheo mắt lại, vừa liếc mắt sang đã òa khóc lớn: “Phải! Đúng là đồ trang sức của Doanh Thu! Cây trâm ngọc này chính là trâm thỏ ngọc ngắm trăng ta đặt làm riêng cho con bé, phía dưới còn có năm đóa hoa quế, sao, sao giờ chỉ còn một cây trâm?”
Trong tay Thập An là một cây trâm cài bằng ngọc dương chi, một chuỗi vòng cổ san hô, một đai lưng bằng chuỗi ngọc châu cùng một đôi vòng tay phỉ thúy, còn có một chiếc khuyên tai ngọc lan bằng vàng. Nhạc phu nhân run rẩy đưa tay sờ lên từng món, sau đó ôm lấy cây trâm ngọc vào ngực khóc nức nở. Quách Thục Dư trông thấy những món đồ trước mặt, cuối cùng cũng không che giấu nổi mối hận với Thôi Uân nữa, giận dữ mắng: “Thôi Uân, Doanh Thu vốn không thù không oán gì với ngươi, chúng ta cũng quen biết nhau từ nhỏ đến lớn, sao ngươi lại nhẫn tâm ra tay sát hại nàng ấy?! Ngươi còn không bằng loài cầm thú!”
Thấy mấy món trang sức bị phơi bày ra ánh sáng, sắc mặt Thôi Uân cuối cùng cũng thay đổi, nhưng hắn ta vẫn mạnh miệng nói: “Những món trang sức này cũng đâu phải vật độc nhất vô nhị trên đời, mấy cái này ta mua được từ nơi khác mà thôi. ”
Bùi Yến nghiêm giọng quát: “Đồ mua từ nơi khác mà đáng để ngươi cất kỹ trong ngăn bí mật ở thư phòng à?! Án mạng của Nhạc Doanh Thu đã qua một năm rưỡi, e là ngay cả ngươi cũng không ngờ vụ án này lại có ngày bị lật lại!”
Nghi Dương Công chúa nhíu chặt đôi mày, Thôi Phi cũng tối sầm mặt: “Mẫn Hành, rốt cuộc ngươi có giết người hay không...”
Vật chứng đã bày ra rành rành trước mắt, Thôi Uân không còn mồm mép như trước đó nữa, nhưng hắn ta đã quyết tâm thà chết cũng không nhận tội, đương nhiên lúc này càng không chịu mở miệng.
Mạnh Tắc và Tiền thị ở một bên nhìn thấy Nhạc phu nhân gào khóc không ngừng, lòng dạ rối bời cũng bị lay động theo.
Tiền thị lau nước mắt nói: “Nhưng Bùi đại nhân, vụ án của Doanh Thu thì có liên quan gì đến Tương nhi nhà ta? Vì sao Thôi Uân giết Doanh Thu, lại vì cớ gì giết cả Tương nhi?”
Tiền thị không hiểu, Mạnh Tắc cũng không hiểu, tất cả mọi người vẫn chưa nhìn ra điểm mấu chốt. Lúc này, Ngu Tử Đồng cũng lên tiếng hỏi ra chỗ thắc mắc của mình: “Vừa rồi đại nhân có nói Thôi Uân giữ lại những thứ này để uy hiếp Mạnh Tương, lời này nghĩa là sao? Mạnh Tương là bạn thân của Doanh Thu, nếu nhìn thấy những di vật này phải lập tức báo quan mới đúng, chứ sao có thể uy hiếp được nàng ấy?
Bùi Yến đã kể sơ qua về diễn biến vụ án Nhạc Doanh Thu bị hại, nhưng nguyên nhân cái chết của Mạnh Tương vẫn còn đầy nghi vấn.
Lúc bấy giờ, Bùi Yến mới nhìn về phía Khương Ly nãy giờ vẫn yên lặng đứng một bên: “Hai vụ án này liên quan chặt chẽ với nhau, động cơ lớn nhất khiến Thôi Uân hãm hại Nhạc Doanh Thu và Mạnh Tương là gì, bên phía Đại lý tự ta mãi không thể xác định được. Nhưng may mà hôm nay Tiết cô nương đã tìm được câu trả lời.”
Từ đầu khi thấy Khương Ly xuất hiện cùng Bùi Yến đã khiến mọi người bất ngờ, suốt một hồi lâu nàng im lặng không nói lời nào đã khiến người ta gần như quên mất nàng vẫn còn ở đây. Nhưng giờ phút này khi Bùi Yến chuyển hướng đề tài về phía nàng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng ngay lập tức.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Khương Ly trước hết nhìn về phía An Viễn Hầu và phu nhân Tiền thị, sau đó chuyển ánh mắt sang Thôi Uân lúc này đã là nỏ mạnh hết đà. Nàng cất lời hết sức chậm rãi: “Sở dĩ Thôi Uân có thể uy hiếp được Mạnh Tương tất nhiên là bởi vì… hắn ta giết chết Nhạc Doanh Thu là vì Mạnh Tương. Nói cách khác, Nhạc cô nương đã bị Mạnh Tương và Thôi Uân cấu kết hại chết!”
Một lời vừa thốt ra đã như sấm sét giữa trời quang, khiến ruột gan Mạnh Tắc và Tiền thị như muốn nổ tung!
Mạnh Tắc không nhịn được quát lên: “Tiết cô nương, lời này không thể nói bừa được đâu! Chính Tương nhi cũng bị Thôi Uân hại chết, con bé cũng là người bị hại thì sao có thể cấu kết với Thôi Uân để hại chết Doanh Thu chứ?!”
Tiền thị cũng nghẹn ngào: “Cô nương là người hành y, sao lại có thể nói ra lời làm tổn thương người ta đến thế? Tương nhi và Doanh Thu quen biết nhau từ thuở nhỏ, hai đứa nó còn là bạn thân hơn mười mấy năm. Sau khi Doanh Thu mất, Tương nhi còn thường xuyên tới Nhạc phủ thăm hỏi mẹ của Doanh Thu, sao con bé có thể hãm hại người bạn thân thiết của mình được?”
Nhạc phu nhân vốn đang ôm di vật của Nhạc Doanh Thu khóc nức nở, nghe đến đây cũng sững người, rõ ràng chính bà ấy cũng không ngờ sự việc lại diễn ra theo bước đường này.
Khương Ly bình tĩnh đáp lời: “Hầu gia và phu nhân nói rất đúng, nhưng cũng chính vì là bạn thân mười mấy năm thế nên Mạnh Tương mới lo sợ bí mật của mình bị Nhạc cô nương nhìn thấu. Mạnh Tương bởi vì nghi ngờ mà sinh ra oán hận, cuối cùng đã động sát tâm...”
Tiền thị sững sờ: “Bí mật? Tương nhi có bí mật gì?”
Khương Ly thở dài một hơi, chậm rãi nói rõ từng chữ một: “Hầu gia, phu nhân, Mạnh Tương rất có khả năng không phải là con ruột của hai người. Con gái ruột của hai người đã bị Ngô ma ma đánh tráo từ trước khi nàng ấy tròn 1 tuổi. Cũng chính vì sợ thân phận thiên kim giả của mình bị lật tẩy, Mạnh Tương mới giết chết Doanh Thu…”



