Trong lớp, vào giờ nghỉ giữa buổi tự học tối.
Trần Duyên Tri nhìn về phía Khương Chức Nhứ và Ngụy Phong Nguyên không xa.
Khương Chức Nhứ để tóc đen xõa vai, gài một bên tóc sau tai, để lộ vành tai trắng mịn, đeo một bên tai nghe đang viết gì đó.
Ngụy Phong Nguyên ngồi sau cô ấy, tóc ngắn sắc sảo, đang giải bài tập, những ngón tay dài khéo léo xoay bút. Một bạn nam đến hỏi bài đặt tay lên vai cậu ấy nói chuyện, cậu ấy vừa suy nghĩ về bài tập vừa trả lời vài câu.
Trần Duyên Tri suy nghĩ.
Kể từ khi đổi chỗ ngồi, Trần Duyên Tri chỉ để ý Khương Chức Nhứ ngồi cùng Tôn Lạc, mà không nhận ra Ngụy Phong Nguyên ngồi ngay sau Tôn Lạc.
“Thực ra lúc đầu, chỉ có Tôn Lạc nói chuyện với cậu ấy, tôi không dám tham gia vào cuộc trò chuyện của họ.”
“Nhưng sau đó có một lần, Tôn Lạc không có ở đó, cậu ấy chủ động nói chuyện với tôi vài câu.”
“Kể từ đó, tôi dần dần bắt đầu tham gia vào cuộc trò chuyện của họ.”
“Tiểu Tri à, bà có biết không? Tôi luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc trong mắt người khác. Chỉ có tôi mới biết, thực ra tôi có suy nghĩ khác biệt và nổi loạn. Tôi không dám yêu đương, cũng sợ mình không thể gánh vác.”
“Hồi cấp 2 tôi đã nghĩ, khi lên cấp 3, nhất định phải yêu đương ầm ĩ một phen không cần biết đến ai, với cậu con trai đẹp trai nhất lớp. Lúc đó tôi vẫn chưa chắc mình thích kiểu người như thế nào, tôi cũng không chắc mình có đủ can đảm đó không... cho đến khi Ngụy Phong Nguyên xuất hiện.”
“Cậu ấy sẽ bất ngờ hát một đoạn ngắn sau lưng tôi, tôi thích nhất khi cậu ấy ngân nga Tiền Tiền Tiền Thế. Dù cậu ấy chỉ biết một đoạn ngắn, nhưng đã khiến tôi nín thở trong giây lát.”
(*)Zen Zen Zense: nhạc phim Your Name.
“Lần đầu tiên cậu ấy nói chuyện với tôi, cậu ấy đã nói với tôi rằng, cậu ấy chưa bao giờ gặp một cô gái như tôi. Những cô gái xung quanh cậu ấy hoặc là rất năng động, hoặc là rất trầm lặng, mà tôi là kiểu kết hợp cả hai. Tôi cũng không biết cậu ấy có đang khen tôi không, nên tôi đã hỏi cậu ấy, cậu ấy nói, đương nhiên là đang khen tôi rồi.”
“Có một lần tôi đến văn phòng hỏi bài rất lâu, khi quay lại Tôn Lạc nói với tôi rằng cậu ấy đã hỏi mấy lần tôi đi đâu.”
“Tiểu Tri à, có lẽ cậu ấy cũng thích tôi đấy.”
Trần Duyên Tri không biết nói gì.
Cô chưa bao giờ dễ dàng hiểu được tình yêu và những người đang yêu.
Một người như cô, quá lý trí, quá giả tạo, cô chưa bao giờ biết cảm giác hoàn toàn tập trung ánh nhìn vào một người nào đó, cô cũng chưa bao giờ làm như vậy.
Thậm chí cô sợ mình trở nên như thế. Cô thà mình không hiểu tình yêu, không gặp được người muốn yêu, còn hơn là đánh mất bản thân, trở nên yếu ớt dễ vỡ.
Cô ích kỷ, lại nhát gan hèn nhát.
“Bà chắc chắn là bà thích cậu ấy chứ?”
Trần Duyên Tri nén cảm giác bứt rứt trong lòng, hỏi một cách bối rối.
Khương Chức Nhứ đỏ mặt, cũng có vẻ mơ hồ: “Tôi cũng không biết nữa... Tôi luôn không kìm được nhìn cậu ấy, tôi muốn nói chuyện nhiều hơn với cậu ấy. Khi tôi nhìn cậu ấy, hình như tâm trạng của tôi khác so với khi nhìn người khác. Đây có phải là thích không?”
Trần Duyên Tri im lặng một lúc: “Vậy bà có định tỏ tình không?”
“Tôi à...” Khương Chức Nhứ có vẻ khó xử: “Tôi vẫn muốn đợi thêm một thời gian. Tôi vẫn chưa chắc chắn cậu ấy có thích tôi không.”
Trần Duyên Tri nhớ mình đã nói với cô ấy: “Vậy cũng tốt. Cứ làm những gì bà muốn làm là được.”
Trần Duyên Tri nhìn họ.
Đột nhiên, cây bút xoay trong tay Ngụy Phong Nguyên bay ra ngoài, rơi “tách” một cái xuống ghế của Tôn Lạc ở phía trước. Cậu ấy ngẩn người một chút, vô thức nhìn về phía lưng Khương Chức Nhứ.
Khương Chức Nhứ hiển nhiên đã nghe thấy tiếng động, cô ấy quay đầu lại nhìn cây bút, rồi nhặt lên đưa cho Ngụy Phong Nguyên.
Ngụy Phong Nguyên nhận lấy, cong mắt cười rất đẹp trai, có vẻ như nói một câu “Cảm ơn”.
Khương Chức Nhứ gật đầu, quay người lại, nhưng Trần Duyên Tri thấy tai cô ấy đỏ lên.
“Duyên Tri?”
“Duyên Tri?”
Trần Duyên Tri đột nhiên bị tiếng gọi của Lê Vũ Liên đánh thức, cô vội vàng quay đầu lại: “Sao vậy?”
Lê Vũ Liên đang nhìn cô với vẻ mặt kỳ lạ: “Bà đang nhìn gì mà thất thần vậy? Tôi gọi bà mấy lần rồi.”
Trần Duyên Tri: “... Không có gì, đột nhiên hơi mệt, nên thả lỏng một chút.”
Lê Vũ Liên không nghi ngờ gì thêm: “Tôi nghe các anh chị khóa trên quen nói, tháng 11 sẽ là ngày kỷ niệm thành lập trường, có lẽ các lớp sẽ bắt đầu chuẩn bị tiết mục rồi. Không biết lớp mình sẽ chuẩn bị gì nhỉ?”
Trần Duyên Tri: “Chắc là ủy viên văn nghệ phụ trách việc này.”
Lê Vũ Liên: “Ủy viên văn nghệ là ai nhỉ...”
Trần Duyên Tri: “Nguyễn San San.”
Lê Vũ Liên như thể đột nhiên nhớ ra: “Ồ đúng rồi!”
Nguyễn San San, học sinh nghệ thuật, người của A303, nhưng lại đứng về phía nhóm nhỏ của Tôn Lạc.
Trần Duyên Tri nghĩ thầm: Tương đương với việc Tôn Lạc sẽ điều hành buổi biểu diễn này.
Sau khi vào buổi tự học tối, Ngô Danh Húc quả nhiên bước vào, nói với mọi người, “Sắp đến ngày kỷ niệm thành lập trường rồi, trường chúng ta có truyền thống biểu diễn tiết mục vào ngày kỷ niệm, mỗi lớp đều phải chuẩn bị tiết mục để kiểm duyệt. Việc này sẽ do ủy viên văn nghệ phụ trách, hy vọng mọi người tham gia nhiệt tình một chút.”
Bầu không khí trong lớp đột nhiên trở nên ồn ào. Mọi người đều rất mong đợi ngày kỷ niệm thành lập trường. Trường Trung học Đông Giang với tư cách là trường trung học danh tiếng của thành phố Xuân Thân, mỗi lần tổ chức ngày kỷ niệm thành lập trường đều rất quy mô, và cả ngày không phải đi học, học sinh tự nhiên rất hoan nghênh.
“Duyên Tri, bà nghĩ Nguyễn San San sẽ chuẩn bị tiết mục gì?” Lê Vũ Liên tò mò kéo tay áo Trần Duyên Tri.
“Nhảy kiểu Hàn Quốc chăng.”
Nhóm nhỏ của Tôn Lạc cơ bản đều là fan của giải trí Hàn Quốc, thường xuyên có thể nghe thấy họ thảo luận trong lớp.
Sau khi tan học buổi tối, Trần Duyên Tri đi cùng Khương Chức Nhứ.
“Tôn Lạc muốn làm một tiết mục nhảy đồng đội, hình như là nhảy một bài Hàn Quốc, tên là Gunshot. Hôm nay cậu ấy đến tìm tôi, hỏi tôi có muốn tham gia cùng họ không.”
Trần Duyên Tri nhớ, khi Khương Chức Nhứ nói chuyện với cô trước đây, đã đề cập rằng cô ấy đã học múa ba lê vài năm.
Nếu Tôn Lạc biết điều này, muốn cô ấy tham gia cũng là bình thường, dù sao ai cũng muốn có đồng đội có nền tảng và xinh đẹp?
Trần Duyên Tri: “Bà muốn tham gia không?”
Khương Chức Nhứ: “Tôi... tôi đã đồng ý với cậu ấy rồi. Chủ yếu là bài nhảy đó không khó, tôi nghĩ tôi cũng có thể làm tốt.”
“Hơn nữa... cậu ấy còn nói với tôi rằng, cậu ấy sẽ kéo vài bạn nam cũng đến nhảy.”
Trần Duyên Tri nhướng mày, nhìn chung cũng hiểu ý của Khương Chức Nhứ: “Nghĩa là Ngụy Phong Nguyên có lẽ cũng sẽ đến nhảy à?”
Khương Chức Nhứ đỏ mặt gật đầu.
Màn đêm buông xuống, những ngôi sao ẩn mình. Trần Duyên Tri nhìn cô ấy,:“Miễn là bà vui là được, cứ làm những gì bà muốn làm đi.”
Khương Chức Nhứ nắm tay Trần Duyên Tri. Hai người đã đến ngã rẽ, phải chia tay nhau, nhưng Khương Chức Nhứ lại làm vẻ mặt lưu luyến: “Giá mà bà cũng ở ký túc xá thì tốt biết mấy.”
Trần Duyên Tri mỉm cười: “Sao thế?”
Khương Chức Nhứ: “Gần đây không khí trong phòng ký túc rất kỳ lạ... Lương Thương Anh dường như có mâu thuẫn với Lục Như Diệp, Gia Hân cũng luôn nói với tôi những điều lo lắng, khiến tôi cứ suy nghĩ lung tung. Tôi lại là trưởng phòng, đôi khi bị kẹt ở giữa thật khó xử...”
Lương Thương Anh và Ngô Gia Hân là hai bạn cùng phòng mà Khương Chức Nhứ từng nói là có quan hệ khá tốt.
Trần Duyên Tri: Hai người ở các nhóm nhỏ khác nhau nhưng lại ở cùng một phòng ký túc, một bên lại có tính cách phóng khoáng, đương nhiên có khả năng xảy ra mâu thuẫn.
Trần Duyên Tri không có ấn tượng sâu sắc về Lương Thương Anh, chỉ nhớ rằng cô ấy dường như đã tự hào nói trong cuộc bầu cử rằng mình đã tự học bao nhiêu sách trong kỳ nghỉ hè trước khi nhập học, khiến cả lớp vỗ tay. Cuối cùng cô ấy cũng được bầu làm ủy viên học tập. Là một cô gái bình thường không nổi bật.
Lập trường của Ngô Gia Hân thì hơi lạ, dường như không ổn định. Cô ấy cũng rất mờ nhạt trong lớp, Trần Duyên Tri không chú ý nhiều nên cũng không hiểu rõ về cô ấy.
Trần Duyên Tri chỉ có thể xoa đầu bạn thân để an ủi: “Nếu thực sự xảy ra mâu thuẫn gì, bà hãy ra ban công tránh đi, đừng để liên lụy đến mình.”
Khương Chức Nhứ ôm cô.
***
Về đến nhà, trong nhà không một bóng người.
Trần Duyên Tri nhìn căn phòng tối om, cởi giày bước vào hành lang.
Có lẽ Hoàng Diệp đang trực đêm, chưa về. Còn Trần Văn Vũ thì đã đi công tác ở ngoài thành phố mấy ngày nay. Trần Duyên Tri lại là học sinh cấp 3, mỗi ngày thời gian ở nhà rất ít, nên không khí sinh hoạt trong nhà cũng loãng đi nhiều.
Trần Duyên Tri nằm lên giường, nhớ lại một đống chuyện xảy ra hôm nay.
Cô mở Hạt nhân nóng chảy, đăng một dòng cảm nhận:
[Tình yêu thật là một thứ khiến người ta khó hiểu.]
Trần Duyên Tri chơi điện thoại một lúc, bỗng Hạt nhân nóng chảy thông báo cô nhận được một bình luận.
Trần Duyên Tri mở ra, thấy là từ Liên.
Cậu đăng một câu: ?
Trần Duyên Tri vừa định trả lời thì thấy tin nhắn riêng bắt đầu nhảy lên. Mở ra xem, quả nhiên là Liên.
Liên: [Cậu yêu đương rồi à?]
Trần Duyên Tri nhìn dòng tin nhắn này, không hiểu sao từ dấu chấm câu và thành phần câu đơn giản mà cảm nhận được sự ngạc nhiên. Cô không nhịn được cười.
Trần Duyên Tri: [Không có. Tôi có một người bạn thân, gần đây cô ấy thích một cậu con trai, tôi có chút cảm khái.]
Liên: [Tôi có một người bạn.]
Liên: [Tôi nghe người ta nói, nói kiểu này thường là đang nói về chuyện của chính mình.]
Trần Duyên Tri: “...”
Trần Duyên Tri: [Nếu là tôi thì tôi không thi đỗ Đại học được.]
Trần Duyên Tri cảm thấy rất ấm ức, cảm giác bị hiểu lầm này, đặc biệt là bị Liên hiểu lầm, thực sự khiến cô rất tức.
Liên mất một lúc lâu mới gửi qua: [Cũng không cần nguyền rủa bản thân như vậy.]
Trần Duyên Tri nhìn đoạn tin nhắn này, không hiểu sao cơn giận lại tiêu tan.
Trần Duyên Tri: [Hiện tại tôi không có hứng thú yêu đương, đặc biệt là nhìn bạn thân mình càng lún sâu, tôi càng cảm thấy đây không phải là chuyện phù hợp với mình.]
Thực ra Khương Chức Nhứ không phải là người thích phô trương, từ biểu hiện của cô ấy khi nhập học đến nay đều có thể thấy được điều đó. Mặc dù cô ấy đã học múa ba lê vài năm, nhưng cô ấy không thích nhảy múa, cô ấy thích thơ ca và viết lách. Vì vậy mấy năm sau, cô ấy đã không tiếp tục nhảy nữa.
Nếu không phải Tôn Lạc nói rằng sẽ kéo Ngụy Phong Nguyên tham gia, có lẽ Khương Chức Nhứ sẽ không đồng ý tham gia biểu diễn.
Liên: [Tình yêu vốn là một cảm giác, một ham muốn sinh ra khi tâm trạng cực kỳ phấn khích. Bạn cậu cũng không làm gì sai, cô ấy chỉ đang tuân theo ham muốn của mình.]
Trần Duyên Tri: [Tôi hiểu. Nhưng có lẽ tôi mãi mãi không thể hiểu được cảm giác đó.]
Bên Liên hiển thị đang nhập, mãi sau mới gửi qua.
[Không sao, rồi sẽ có một ngày, cậu cũng sẽ gặp được người khiến cậu sẵn lòng buông bỏ lý trí, đắm chìm vì người đó.]
••••••••
Lời tác giả:
Bảng phụ lục 1: Bảng này do tác giả lập ra nhằm giúp độc giả hệ thống và phân biệt các nhân vật phụ đã xuất hiện. Các từ khóa là tổng kết về hình tượng nhân vật mà các vai phụ đã thể hiện trong cốt truyện trước đó.
Tổng quan bối cảnh ký túc xá:
Thành viên phòng A301:
Khương Chức Nhứ (Trưởng phòng)
Từ khóa: Dịu dàng. Học rộng. Xinh đẹp. Đa sầu đa cảm. Dễ gần.
Lương Thương Anh (Ủy viên học tập)
Thành tích tốt. Nỗ lực. Kiêu ngạo. Kém tinh tế. Bốc đồng. Thận trọng.
Lục Như Diệp
Từ khóa: Tuềnh toàng/Bỗ bã. Thẳng thắn. Lười biếng. Không để tâm tiểu tiết. Là bạn học cấp 2 của Khương Chức Nhứ.
Lê Vũ Liên
Từ khóa: Ngoan ngoãn. Học sinh ngoan. Cố chấp. Không dễ dao động. Niềm tin kiên định. Nhẫn nhịn. Lương thiện. Ngây thơ.
Ngô Gia Hân
Thích động vật nhỏ. Bình thường. Hay ngại ngùng. Nhát gan.
Thành viên phòng A302:
Tôn Lạc (Ủy viên thể dục)
Từ khóa: Sỗ sàng. Cởi mở hoạt ngôn. Khả năng đồng cảm cao. Thích giao tiếp. Nhiều bạn. Bốc đồng dễ nổi giận. Thành tích kém. Khả năng tập trung thấp. Thích chia bè kết phái.
Mao Duy Á (Bí thư Đoàn)
Từ khóa: Hướng ngoại. Năng lực làm việc tốt. Nói nhiều/nhanh. Nhiệt tình. Tự tin. Chia bè kết phái.
Tề Mẫn Duệ
Từ khóa: Ám ảnh ngoại hình. Ghét học. Đầu óc đơn giản. Trượng nghĩa. Thẳng thắn. Đơn thuần.
Trương Tiêm Chương
Từ khóa: Ngoại hình đáng yêu. Giỏi ăn diện. Thích chụp ảnh tự sướng và giao tiếp. Thích chơi với con trai. Hot girl mạng có hàng vạn người theo dõi.
Thành viên phòng A303:
Ôn Văn Tâm: (Chưa xuất hiện)
Tưởng Hân Vũ (Ủy viên tuyên truyền)
Từ khóa: Ngoại hình đáng yêu rạng rỡ. Giỏi diễn đạt. Giao tiếp rộng. Được yêu thích. Hình như sau lưng có một mặt khuất không ai biết.
Chu Hoan Dần
Từ khóa: Kiêu ngạo. Lạnh lùng. Tiểu thư nhà giàu. Hay châm chọc. Thành tích bình thường.
Tạ Cẩn Hoa
Từ khóa: Chú trọng hiệu suất. Đối lập. Thông tuệ. Quyết đoán. Lạnh nhạt. Lời lẽ gay gắt.
Nguyễn San San (Ủy viên văn nghệ)
Học sinh năng khiếu (Nghệ thuật). Nóng tính. Thích túm tụm. Dễ bị xúi giục. Hiếu thắng. Thành tích môn chuyên ngành khá tốt.



