Khi Trần Duyên Tri tỉnh lại vào buổi sáng ngày hôm sau thì đã phát hiện Hạt nhân nóng chảy có một tin nhắn mới.
Cô còn buồn ngủ nhưng vẫn ngồi dậy, sau đó ấn vào xem.
“Liên” đã thu hồi một tin nhắn.
Trần Duyên Tri nhìn màn hình di động: “?”
Trần Duyên Tri không biết đối phương có đang online hay không, nhưng cô thật sự hơi hoang mang, vì thế đã thử thăm dò mà gửi một câu [Làm sao vậy] qua đó.
Cô cho rằng thời gian vẫn còn quá sớm, có khả năng Liên còn chưa tỉnh, nhưng mà không nghĩ tới rất nhanh đã có tin nhắn trả lời.
Liên: [Không có gì.]
Liên: [Tối hôm qua không cẩn thận gửi nhầm thôi.]
Trần Duyên Tri rời giường đi đến nhà vệ sinh. Cô nhìn tin nhắn mà không nghi ngờ một chút nào.
Thanh Chi: [Ồ.]
Trần Duyên Tri trả lời tin nhắn xong thì buông di động, sau đó cứ theo lẽ thường mà rửa mặt rồi ăn cơm, sau đó đi học.
Một ngày nhanh chóng trôi qua, trước tiết tự học buổi tối, Ngô Danh Húc đi vào, mắt nhìn thẳng rồi mở máy chiếu đa phương tiện lên.
Vốn dĩ Trần Duyên Tri cũng chưa chú ý tới ông ấy, cho đến khi Lê Vũ Liên lay lay cánh tay cô, sau đó căng thẳng nói: “Duyên Tri! Phải đổi chỗ ngồi!”
Trần Duyên Tri kinh ngạc một chút: “Là hôm nay sao?”
Lê Vũ Liên: “Tôi đoán tám phần là đúng rồi. Gia Hân đã nói với tôi rằng vào tiết tự học buổi tối ngày hôm qua, khi cậu ấy đi hỏi thầy ấy về bài tập thì thấy thầy ấy đang sắp xếp lại chỗ ngồi!”
Trần Duyên Tri: “Ra vậy.”
Thật ra cô cũng không có cảm giác gì đối với việc đổi chỗ ngồi này.
Trần Duyên Tri ít bạn bè, cũng sẽ không chủ động đi kết bạn với những người ngồi trước ngồi sau cô. Đại đa số người trong lớp đối với cô mà nói thì đều giống như nhau.
… Chỉ cần không gây ồn cho người bên cạnh là được.
Máy chiếu chớp lên hai cái, một sơ đồ chỗ ngồi mới đập vào trong ánh mắt của mọi người. Chỗ ngồi bị thay đổi lớn khiến cho không ít người đều phát ra tiếng kêu kinh ngạc.
Ngô Danh Húc cầm con chuột rồi nói: “Mọi người nắm chặt thời gian mà nhanh chóng dọn xong, đừng để ảnh hưởng đến tiết tự học buổi tối!”
Lê Vũ Liên vui mừng nói: “Duyên Tri! Chúng ta vẫn ngồi cùng bàn! Hơn nữa chúng ta còn ngồi ở hàng đầu của tổ 4!”
Tiếng người ồn ào. Trần Duyên Tri nhìn vào màn chiếu mà bỗng nhiên ngơ ngẩn.
Ở vị trí thứ hai tính từ dưới lên của tổ 1 là hai cái tên được viết song song mà cô quen thuộc nhất.
— Tôn Lạc cùng Khương Chức Nhứ.
Trần Duyên Tri đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Khương Chức Nhứ, lại phát hiện Khương Chức Nhứ cũng đúng lúc đang nhìn cô.
Xuyên qua sự hỗn loạn do di chuyển bàn ghế cùng dòng người xô đẩy, Trần Duyên Tri nhìn thấy Khương Chức Nhứ đang hơi cười cười với cô, đó là vẻ tươi cười có chút bất đắc dĩ, mang theo một chút xin lỗi.
Nhưng duy nhất lại không có tiếc nuối.
…
Kết thúc một ngày bận rộn cùng học tập, buổi tối về đến nhà, Trần Duyên Tri nằm ở trên giường rồi nhìn lên trần nhà, cảm giác mỏi mệt trong đầu trộn lẫn với sự đau nhức của vai cùng cơ bắp cánh tay đều dâng lên.
Trần Duyên Tri không nhịn được vươn tay ra đè lại thái dương đang nhảy dựng, sau đó nhắm mắt lại.
Trong đầu cô hiện ra cuộc nói chuyện của mình cùng với Khương Chức Nhứ trên đường trở về khi bọn họ đi cùng nhau sau tiết tự học buổi tối.
Cô hỏi chính là — “Tiểu Nhứ, vì sao thầy giáo lại không tách bà với Tôn Lạc ra?”
Khi đó Khương Chức Nhứ đã rủ mắt rồi khẽ thở dài một tiếng.
“Bởi vì tôi không đi tìm thầy ấy.”
Bầu không khí yên tĩnh một giây.
Trần Duyên Tri không hiểu.
“Vì sao?”
Rõ ràng là cô ấy đã nói, Tôn Lạc đã ảnh hưởng tới cô ấy.
Khương Chức Nhứ nâng mắt nhìn qua, trong đôi mắt kia vẫn ẩn chứa vẻ dịu dàng trong vắt như khi cô mới gặp cô ấy. Cô ấy thấp giọng nói: “Lúc trước đúng thật là tôi đã muốn tách ra khỏi cậu ấy.”
“Nhưng mà sau khi có kết quả kiểm tra giữa kỳ thì có rất nhiều chuyện đều đã thay đổi. Tôi phát hiện ra tôi không còn cách nào để có thể lại đạt được xếp hạng cao trong lớp nữa, tôi rất thất vọng, rất bất lực. Sự chênh lệch càng rõ ràng hơn khi tôi nhìn thấy xếp hạng của cậu ấy, làm tôi khó có thể kiềm chế được những cảm xúc tồi tệ vô tận trong lòng mình.”
“Ngày đó, tôi vừa mới trở lại phía dưới ký túc xá đã bắt đầu không khống chế được cảm xúc mà rơi nước mắt. Tôi vẫn luôn kéo khẩu trang che mặt để che đậy vẻ chật vật của tôi ở trước mặt những người đi ngang qua.”
“Tôi không dám đi vào ký túc xá, tôi sợ mọi người phát hiện ra tôi khác thường rồi sau đó lại tới quan tâm tôi, khi đó tôi sẽ khóc càng nhiều hơn. Vì vậy tôi đã tránh ở chỗ rẽ cầu thang. Vốn dĩ là đã nghĩ rằng, chờ đến khi mình khóc xong thì sẽ ổn thôi.”
“Nhưng mà lúc ấy Tôn Lạc đi ngang qua, cậu ấy chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấy tôi.”
“Tiểu Tri, bà biết không, có đôi khi con người thật sự rất mâu thuẫn. Tôi nói không muốn được an ủi, nhưng khi nhìn thấy những người mà mình quen biết đi đến từ nơi xa mà hoàn toàn không hề chú ý tới mình thì tôi lại cảm thấy khổ sở. Khi Tôn Lạc đi tới chỗ tôi, thế mà tôi lại cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.”
“Sau đó cậu ấy ôm tôi rồi an ủi tôi thật lâu. Tôi vẫn nhớ rõ ngày đó, khi cuối cùng thì tôi cũng bình tĩnh lại được thì ký túc xá đã sớm tắt đèn, chỉ có cô ấy ngồi cùng tôi ở bậc thang cầu thang trong bóng tối.”
“Khi đó, tôi nhìn ra ngoài từ cửa sổ cầu thang, tôi đã nghĩ, có lẽ tôi sẽ rất khó quên một bầu trời đêm vừa đen tối mà lại xanh thẳm như vậy.”
Khương Chức Nhứ nói xong thì nhìn cô, ánh mắt khẩn thiết:
“Tiểu Tri, Tôn Lạc coi tôi là bạn, cậu ấy đối xử với tôi rất tốt, nếu mà cậu ấy thật lòng đối xử với tôi thì tôi sẽ không thể khiến cậu ấy thất vọng được.”
Trần Duyên Tri nhìn vào trong đôi mắt của cô ấy. Dưới ánh đèn đường, trong đôi mắt sáng ngời mà trong veo thuần khiết của Khương Chức Nhứ đang lóe sáng; mà đôi mắt của Trần Duyên Tri lại tối đen như hạt châu, chỉ có một tia sáng đang chìm xuống ở dưới đáy mắt.
Trần Duyên Tri nhìn chằm chằm cô ấy, nhưng lại chậm rãi lắc đầu: “Nhưng mà rõ ràng là bà rất coi trọng thành tích của mình, bà biết rõ như vậy là sai, vậy mà vẫn còn tính toán vì tình cảm mà tiếp tục đi xuống như vậy sao?”
Khương Chức Nhứ vội kêu lên: “Tiểu Tri, không phải vậy đâu!”
“Tôn Lạc cũng không nghĩ như vậy. Cậu ấy nói cậu ấy không có cách nào tập trung mà làm chuyện này. Cậu ấy không có hứng thú đối với học tập, nhưng cậu ấy thật sự không muốn từ bỏ, cậu ấy cũng muốn trở nên tốt hơn! Cậu ấy nói, hy vọng tôi có thể trở thành người kéo cậu ấy đi lên, hy vọng trở thành người bạn ngồi cùng bàn khiến tôi kiêu ngạo.”
“Tôi cảm thấy nếu mà cậu ấy đã nghĩ như vậy thì vì sao tôi lại không thể giúp đỡ cậu ấy? Có lẽ cậu ấy cũng có thể trở nên tốt hơn một chút.”
Khi đó Trần Duyên Tri đã ngắt lời Khương Chức Nhứ nói: “Nhưng mà Chức Nhứ à, Tôn Lạc là người đứng ở vị trí thứ nhất tính từ dưới lên đấy.”
Theo quan điểm của Trần Duyên Tri, cô cảm thấy một người nào đó có kết quả thi giống như Tôn Lạc thì chỉ có thể là đã không học chút nào trong mấy tháng trời mà thôi. Hơn nữa Trần Duyên Tri đã quan sát Tôn Lạc không ít lần.
Cô không cảm thấy Tôn Lạc sẽ dễ dàng thay đổi.
Làm người có thể vĩ đại, có thể tốt bụng, nhưng không thể mù quáng.
Khương Chức Nhứ nghe hiểu lời Trần Duyên Tri nói. Cô ấy hiểu, tuy rằng Trần Duyên Tri không nói thẳng ra miệng, nhưng trong mỗi một câu mà cô nói thì đều ẩn chứa hàm nghĩa là không tán thành.
Khương Chức Nhứ chậm rãi nói: “Nhưng mà Tiểu Tri à, nếu mà tôi nói chuyện này với thầy giáo thì Tôn Lạc sẽ thế nào đây?”
“Trong mắt thầy, Tôn Lạc chính là một học sinh hư. Đại đa số người trong lớp đều đã có bạn thân cùng bạn ngồi cùng bàn cố định, chỉ có một bạn nữ, cũng chính là Tào Thiện là ngồi một mình.”
“Nếu mà tôi nói với thầy thì chắc chắn thầy sẽ chuyển tôi đến ngồi cùng Tào Thiện, mà Tôn Lạc sẽ bị phân riêng ra một bộ bàn ghế, sau đó dần dần trở thành một hòn đảo cô độc trong lớp.”
“Nếu mà tôi làm như vậy thì cậu ấy sẽ khổ sở đến mức nào? Cậu ấy không giống Tào Thiện. Tào Thiện là tự nguyện ngồi một mình, nhưng Tôn Lạc là bị bắt buộc, khi đó người xung quanh sẽ nhìn cậu ấy thế nào?”
“Tiểu Tri, chuyện này rất không công bằng. Tôn Lạc muốn trở lên tốt hơn, nhưng chủ nhiệm lớp lại cố chấp bất công như thế, mang theo thành kiến mà nhìn cậu ấy. Cho dù trong lòng Tôn Lạc muốn thay đổi, nhưng mà thầy ấy làm như vậy thì cậu ấy sẽ thay đổi thế nào được? Có khả năng vốn dĩ muốn trở thành người tốt, nhưng mà bởi vì mất đi cơ hội mà tinh thần sa sút một lần nữa.”
“Tôi muốn giúp cậu ấy.”
Trần Duyên Tri: “Nhưng bà có thể giúp cậu ấy được bao nhiêu? Bà thật sự cảm thấy bà có thể kéo người khác đi ra khỏi vũng bùn sao? Sao bà có thể chắc chắn sẽ không bởi vậy mà vướng sâu vào trong vũng lầy? Thậm chí hiện tại bà còn đang ốc còn không mang nổi mình ốc.”
Khương Chức Nhứ dừng bước, cô ấy nhìn Trần Duyên Tri rồi nhẹ giọng nói: “Tiểu Tri, bà vẫn không thể hiểu cách làm của tôi.”
“Tôi chỉ là cảm thấy tôi không làm được chuyện máu lạnh như vậy, nghĩ đến cảnh tượng mà Tôn Lạc có khả năng gặp phải cùng với việc cậu ấy đã từng đối xử tốt với tôi, tôi lại…”
Trần Duyên Tri khẽ cười, bao nhiêu cảm xúc cuồn cuộn trong lòng cuối cùng không kiềm chế được nữa, cô tự chê cười mà lại hài hước, nói:
“Thật không khéo, tôi chính là người máu lạnh như vậy.”
Cô không hiểu, cũng không muốn hiểu.
Khương Chức Nhứ ngơ ngác nhìn Trần Duyên Tri, sau một lúc lâu mới cúi đầu: “... Tôi không có ý như vậy.”
Cô ấy im lặng một lúc lâu, sau đó mới nhỏ giọng nói một câu “Thôi, quên đi”.
Cho đến khi hai người tách ra ở dưới ánh đèn chỗ rẽ ngã tư đường, hai người cũng không còn trao đổi với nhau một câu nào.
Sau khi nghĩ lại xong, Trần Duyên Tri nằm ở trên giường, nhìn trần nhà rồi dần dần ngẩng đầu che hai mắt của mình lại.
… Chung quy lại là do không kiềm được tính nóng nảy của mình.
Đây là lần đầu tiên cô nổi giận với Khương Chức Nhứ. Cô đã từng cho rằng, với tính cách của cô cùng Khương Chức Nhứ thì hai người sẽ vẫn luôn bình thản mà ở chung, sẽ vẫn luôn hiểu nhau như vậy.
Thậm chí Trần Duyên Tri còn không nghĩ ra được vì sao bọn họ lại cãi nhau.
Đây là lần đầu tiên bọn họ có ý kiến không hợp dẫn đến im lặng, thế nhưng lại là bởi vì Tôn Lạc.
Trần Duyên Tri biết, cho dù như thế nào thì đó là lựa chọn của Khương Chức Nhứ, cũng là tự do của cô ấy.
Nhưng Trần Duyên Tri không thể nào hiểu được loại tình cảm như vậy. Cô tìm tòi nghiên cứu nội tâm của mình, phát hiện đó là một loại tâm trạng hận sắt không thành thép.
Trong tiềm thức của cô cảm thấy những gì mà Khương Chức Nhứ làm cho Tôn Lạc rất có khả năng sẽ đổ sông đổ bể, nhưng Khương Chức Nhứ dường như đã quyết định một mực khăng khăng làm theo ý mình, vì thế mà Trần Duyên Tri cảm thấy không đáng.
… Hoặc cũng có khả năng là cô đang khủng hoảng.
Cô sợ người bạn thân nhất mà mình mới có được từ trước tới nay sẽ bị người khác cướp đi.
***
Chuyện này dường như chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ. Ngày hôm sau khi gặp mặt, hai người thản nhiên như không có việc gì mà chào hỏi đối phương, sau đó nói chuyện với nhau, buổi tối cũng vẫn cùng qua lại, cùng nhau đi về sau buổi tự học.
Nhưng Trần Duyên Tri biết, có thứ gì đó đã thay đổi.
Cô đã tỏ rõ thái độ của mình — rằng cô không thích Tôn Lạc.
Từ đó về sau, Khương Chức Nhứ không còn chủ động nhắc tới chuyện của Tôn Lạc nữa. Dường như sự tồn tại của Tôn Lạc đã trở thành nỗi đau thầm kín không thể nói ra giữa hai người. Cả hai đều không ai dám chạm vào cái gai đó, cũng không có cách nào nhổ bỏ nó triệt để, thế là dứt khoát không nhắc đến nữa.
Thời gian trôi đi từng ngày, cách cuộc thi cuối kỳ còn chưa đến một tháng, Trần Duyên Tri tạm thời gác lại việc nhàn hạ thoải mái quan sát những người cùng sự vật xung quanh mình. Mỗi ngày cô đều ngồi trước bàn, lợi dụng thời gian giữa các tiết học để học từ đơn, sử dụng thời gian tự học buổi tối để học Toán.
Cô đã học rất khó khăn. Với kinh nghiệm học tập bao năm đã khiến cô buộc phải thừa nhận, gốc rễ mà cô thiếu nhất chính là tư duy logic Toán học.
Cô có thể xem hiểu hầu hết đáp án của những bài tập bình thường, cho dù có vài chỗ không hiểu, sau khi được người khác giảng qua thì hầu như cũng đều nghe hiểu ra.
Nhưng cô lại không có cách nào tư duy theo đúng logic của đáp án.
Mỗi lần nghe xong phần phân tích một bài toán khó, cô đều có thể cảm nhận rất rõ ràng rằng, tuy bây giờ cô đã nghe hiểu, nhưng nếu đưa cho cô một bài tương tự để làm, hay nói cách khác lần sau gặp lại một đề bài tương tự, cô vẫn cứ không làm được.
Tư duy logic Toán học giống như tố chất ngôn ngữ Văn học, đều là những thứ khó mà thành công trong chốc lát. Tố chất Văn học cần sự kiên trì đọc sách năm này qua tháng khác, còn tư duy Toán học thì phải dựa vào một lượng lớn bài tập, sau khi làm xong còn phải quy nạp tổng kết lại.
Đây là phương pháp học tập của những học sinh giỏi mà rất nhiều học sinh bình thường đã từng lướt thấy trên mạng. Nhưng mà cho dù phương pháp hữu hiệu nhất bày ra ở trước mặt bọn họ, chỉ cần bọn họ thật sự tự bắt tay vào làm thì sẽ phát hiện ra, nó khó thực hiện vô cùng.
Ví dụ như Trần Duyên Tri bây giờ, một buổi tối cô có thể chỉ làm xong và sửa được bốn năm bài toán, chưa đầy một trang bài tập. Với tốc độ như vậy có khi ngay cả bài tập thầy cô giao trong ngày cũng không hoàn thành nổi, huống chi là học sâu hơn và ôn lại nội dung trước đó.
Nhưng nếu cô muốn nâng cao tốc độ làm bài thì lại chỉ có thể không ngừng dành thời gian ra nghiên cứu, ôn tập và làm bài tập. Nhưng mà vấn đề lại nảy sinh, cô làm bài rất chậm. Hơn nữa nếu tranh thủ thời gian đi đọc sách thì thời gian làm bài của cô lại ít đi, cuối cùng có khi đến cả lượng bài tập mà cô tự đặt ra cho mình trong ngày cũng sẽ không hoàn thành được.
Đây dường như là một cái vòng lặp không có điểm cuối.
Giữa tháng 12 gió đã thổi đến các thành phố ven biển phía Nam, nhiệt độ đã bắt đầu trở nên lạnh thấu xương, Trần Duyên Tri cũng nghe thấy bạn học bên cạnh đang nói ngày mai sẽ hạ nhiệt độ xuống rất thấp.
Tiết tự học buổi tối đã tiến hành được một nửa, Trần Duyên Tri nhìn cả trang giấy đầy vết mực đỏ mà tâm trạng có chút buồn bực cùng bứt rứt. Cô nhìn chằm chằm vào quyển sách bài tập thật lâu, sau đó đứng lên đi ra khỏi phòng học.
Cô đứng dựa vào lan can tầng 3, nhìn xa xa về phía lớp học ở tòa nhà Trung tâm, cố gắng xoa dịu cảm giác chán ghét việc học trong lòng.
Ánh đèn kia cũng không chói mắt, cùng với từng ô cửa sổ song song đã tỏa ra ánh sáng sáng ngời vĩnh cửu trong đêm tối.
Hành lang giờ tự học buổi tối an tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, chỉ có tiếng bước chân của học sinh đi ngang qua hỏi chuyện với tiếng nói nhỏ của học sinh đang giảng đề ở lan can bên cạnh.
Trần Duyên Tri nhìn vùng ánh đèn kia, cô chỉ có thể cho mình một chút thời gian thả lỏng mà thôi. Qua 1 phút, cô phải trở lại phòng học, tiếp tục làm nốt những bài tập và đề luyện chưa hoàn thành.
Không biết bắt đầu từ khi nào, cô phát hiện bản thân đã mất đi tư cách dừng lại nghỉ ngơi trong chốc lát.
Cô từng rất thích ngắm bầu trời, khi còn nhỏ, cô đã có thể nhìn mây trên trời mà phân biệt được đó là mây tích hay mây tầng.
Nhưng hiện tại cô thậm chí không thể cho mình thêm một phút để ngắm nhìn bầu trời đêm này, bởi vì cô sợ hãi bản thân sẽ lãng phí thời gian một cách vô ích. Cho dù ban đêm an bình yên tĩnh thì trong lòng cô lại tràn đầy nôn nóng bất an.
Cô bị tước đi quyền được dừng chân lại, ôn chuyện cũ nhớ chuyện xưa. Cô phát hiện ra mình đã khó mà giống như hồi nhỏ nữa, dùng cả một ngày trời ngồi trước tivi xem bộ phim mình thích, rồi cười phá lên thành tiếng, hoặc khóc nước mắt giàn giụa.
Không phải cô không thể làm như vậy, mà là cô không có cách nào có được tâm trạng như vậy nữa.
Cái tâm trạng vô lo vô nghĩ đó, không cần phải suy nghĩ về bất kỳ ý nghĩa nào.
Nếu chỉ dừng lại nghỉ ngơi đã cảm thấy đó là tội lỗi, thì phải làm sao mới có thể tìm được một khắc bình yên để thở dốc đây.
Trần Duyên Tri bỗng nhiên nhận ra, có lẽ vùng ánh đèn này mới chính là thứ vĩnh hằng. Mỗi người trong bọn họ rồi sẽ tan biến đi, nhưng những người trong các ô cửa sổ ấy sẽ không ngừng thay phiên nhau, người cũ rời đi lại sẽ đón người mới đến, nhìn từ góc độ như vậy, vùng sáng rực rỡ này dường như sẽ không bao giờ tắt.
Trần Duyên Tri mặc cho những suy nghĩ hỗn loạn tràn ngập trong đầu, để bản thân được thả lỏng trong chốc lát.
Một phút rất nhanh trôi qua, cô rủ mắt xuống nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình một cái, cũng chính lúc cúi đầu này, trong tầm mắt lướt qua hai bóng người, cô nhìn thấy những người khiến cô kinh ngạc.
Tưởng Hân Vũ và Thục Cẩm Trạch.
Hai người sóng vai đứng ở hành lang tầng 2 bên cạnh, Tưởng Hân Vũ mặc áo khoác đồng phục, tay áo to rộng của áo khoác che khuất một nửa bàn tay. Không biết Thục Cẩm Trạch đã nói gì mà khiến cô ấy nâng tay lên che môi lại, cười đến đôi mắt cong cong.
“— Trần Duyên Tri?”
Trần Duyên Tri đột nhiên bị kéo tuột ra khỏi dòng suy nghĩ, cô quay đầu lại, đứng sau lưng cô là một nam sinh có phần quen mắt, đang nhìn cô.
Trần Duyên Tri: “Anh là?”
Nam sinh cụp mắt xuống, không mặc áo khoác đồng phục mà mặc một cái áo hoodie màu đen, trông có vẻ hơi lười biếng, đôi mắt đen nhìn cô: “Hứa Lâm Trạc không nói với em về anh sao?”
Trần Duyên Tri: “À, thật ra…” Cô với Hứa Lâm Trạc vốn không thân lắm.
“Thôi thôi, đã biết cậu ta là người như thế mà.” Nam sinh xua xua tay rồi tự giới thiệu: “Anh là Trương Cảnh của câu lạc bộ MBTI, lớn hơn em 1 tuổi, lúc ấy cũng ở trong phòng học.”
Trương Cảnh đưa cho cô một tấm bưu thiếp: “Anh tới để thông báo, câu lạc bộ sắp tổ chức hoạt động đầu tiên rồi, nhớ đến đúng giờ, có quà chào mừng thành viên mới đấy.”
“Buổi chiều thứ sáu, em có rảnh không?”
Trần Duyên Tri suy nghĩ một lát: “Chắc là có rảnh ạ.”
Cô vừa nhận lấy tấm thiệp vừa thuận miệng hỏi một câu: “Nhiều người đi không ạ?”
Trương Cảnh lười nhác nói: “Không nhiều lắm, học sinh mới chỉ có mỗi em và Hứa Lâm Trạc thôi.”
Trần Duyên Tri bỗng nhiên ngẩng đầu: “???”
Cho nên cuối cùng thật đúng là chỉ tuyển được có hai người thôi sao?
••••••••
Lời tác giả:
Các manh mối hiện đang bày ra trước mắt Hứa Lâm Trạc gồm có:
1. Cả hai có cùng MBTI (cậu ấy biết Thanh Chi là INTJ, cũng biết Trần Duyên Tri là INTJ).
2. Cả hai bằng tuổi nhau (lúc nhắn tin với Thanh Chi đã từng nhắc tới việc cả hai đều là học sinh lớp 10).
3. Dòng thời gian của hai người khớp nhau (thời gian đi học của các trường khác nhau sẽ có sự chênh lệch nhỏ, đồng thời thời gian đi học của học sinh nội trú và ngoại trú trong cùng một trường cũng khác nhau; học sinh ngoại trú sẽ dậy rất sớm, còn nội trú thì không vì cửa ký túc xá thậm chí còn chưa mở) (điều này có thể nhận ra từ khoảng thời gian trả lời tin nhắn).
4. Địa điểm của hai người khác nhau (cậu ấy từng gửi bưu kiện cho Thanh Chi, địa chỉ của Thanh Chi không nằm trong thành phố này, mà địa chỉ Trần Duyên Tri đưa cho cậu ấy là nhà bà ngoại).
5. Chiếc nơ thắt cổ áo nghi là của cùng một trường bị lọt vào khung hình (nhưng đây không phải bằng chứng mang tính quyết định, vì cũng có khả năng đó là đồ của anh chị em hoặc bạn bè).



