Slide 1

Chương 24: Lộ thân phận

Mùa hạ không trở lại
Chương 24: Lộ thân phận
3 lượt đọc 126 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Theo thông lệ của trường Trung học Đông Giang, sau kỳ thi cuối kỳ, học sinh còn phải ở lại trường bốn ngày mới chính thức được nghỉ lễ.

Và trong bốn ngày này, ngày đầu tiên phần lớn giáo viên bận rộn chấm bài thi, truyền thống của các lớp trong khối là xem phim và thư giãn thoải mái suốt cả ngày.

Ngày thứ hai sẽ lục tục bắt đầu lên lớp giảng giải về các bài thi, mất khoảng gần hai ngày để chữa xong bài thi của chín môn.

Vào buổi chiều của ngày cuối cùng, sau khi công bố điểm, sẽ chính thức bắt đầu kỳ nghỉ đông.

Buổi sáng, không lâu sau khi đến lớp, ủy viên phụ trách phương tiện nghe nhìn đã lên bục để thảo luận với mọi người về việc chọn phim gì để xem.

Sau một hồi thảo luận sôi nổi, lớp phó đã chọn ra vài bộ phim để mọi người cùng xem xét, sau đó thông qua cuộc bỏ phiếu kín cuối cùng của cả lớp, bộ phim được đa số tán thành là Flipped.

Khi nghe tên bộ phim này, lông mày Trần Duyên Tri hơi giật nhẹ, có vẻ không ngờ tới.

Cô đã từng xem bộ phim này một lần vào kỳ nghỉ hè, khi đó cô còn đăng một bài review phim trên mạng.

Nên hôm nay phải xem lại một lần nữa, Trần Duyên Tri khó tránh khỏi cảm thấy thiếu hứng thú.

Flipped là một bộ phim thanh xuân tình cảm của nước ngoài, kể về quá trình trưởng thành và mối tình đầu.

Cậu bé ban đầu vô cùng tự cao tự đại đã dần dần đem lòng yêu cô bé vui vẻ và hay cười, tình cảm chân thành và non nớt giữa hai thiếu niên dưới bối cảnh và phong cảnh tuyệt đẹp của bộ phim lại càng trở nên vô cùng xúc động, thỉnh thoảng trong lớp lại vang lên những tiếng hú hét của những người đang “đẩy thuyền”.

Trần Duyên Tri chống tay, có hơi dửng dưng, ánh sáng lờ mờ sau vài lần gãy khúc, từ từ lọt vào đôi mắt sáng như ngọc của cô.

Rèm cửa sổ trong lớp được kéo lại, trong bóng tối, nam chính trên màn hình đang nhìn ông lão, bầu trời đêm sau lưng họ một màu xanh thẫm, khóe miệng ông lão khẽ nhếch lên một nụ cười.

“... Có những người thật nông cạn, có những người bên ngoài hào nhoáng nhưng bên trong lại mục nát. Nhưng rồi sẽ có một ngày cháu gặp được một người rực rỡ như cầu vồng, khi cháu gặp được người đó, cháu sẽ thấy những người khác chỉ là phù du mà thôi.”

Xem xong phim thì cũng đã gần đến giữa trưa, những học sinh ở lại trường trong bốn ngày này, nói quá lên một chút thì là “vô tổ chức vô kỷ luật”, là “thời kỳ nổi loạn” đã được ngầm thừa nhận.

Bình thường nhà ăn mở cửa lúc 11 giờ, phải 11 rưỡi mới đánh chuông tan học mới được rời lớp đi nhà ăn, nhưng hôm nay lại có một đám người canh lúc 11 giờ kém vài phút đã lẻn ra đứng chờ trước cửa nhà ăn, cửa vừa mở là ồn ào chen chúc nhau lao vào.

Có điều, bác bảo vệ nghiêm nghị ở cổng trường luôn canh phòng nghiêm ngặt, nếu không có thông báo của ban lãnh đạo nhà trường, chắc chắn sẽ không mở cửa thả người ra lúc 11 giờ.

Cho nên, khi nhìn thấy Trần Duyên Tri đứng dậy chuẩn bị rời đi, Lê Vũ Liên có phần ngạc nhiên: “Tiểu Tri, bà định về nhà à?”

Trần Duyên Tri nhìn cô ấy một cái: “Không phải. Hôm qua tôi để quên cặp sách ở phòng thi cuối cùng rồi, giờ đi đến chỗ phòng Đồ thất lạc xem thử.”

Lê Vũ Liên: “À ồ! Vậy bà mau đi đi.”

Tối hôm qua Trần Duyên Tri mới phát hiện ra cặp sách của mình bị mất, cẩn thận suy nghĩ lại thì nhớ ra chuyện mình đã đi khỏi phòng thi mà quên lấy cặp sách.

Lúc đó đã gần 8 rưỡi, cô lập tức rời khỏi lớp học của mình, xông thẳng một mạch đến lớp Nguyên Bồi, nhưng hỏi khắp các bạn học ngồi cạnh cửa sổ, ai cũng nói chưa từng nhìn thấy chiếc cặp sách đó.

Trần Duyên Tri vẫn còn nhớ, khi đó bạn nam ngồi cạnh cửa sổ hướng ra ngoài hành lang, gọi tên một cô gái: “Ngu Uyển Nghi!”

Cô gái được gọi tên vốn đang cùng bạn bè tựa vào lan can nói chuyện, nghe tiếng bèn quay đầu lại “Ơi” một tiếng, từ ban công hành lang bên ngoài chạy chậm qua.

“Trong lớp có ai từng đưa cho cậu một chiếc cặp sách màu đen không?”

Cô gái có ngón tay trắng trẻo thon dài đặt trên bệ cửa sổ, như những nhánh hành trắng bóc phơi mình dưới nắng xuân trên phiến đá, bạn nữ được gọi là Ngu Uyển Nghi dịu dàng cất giọng với bạn nam kia: “Không có, sao thế?”

“Đây là ủy viên tuyên truyền kiêm sinh hoạt của lớp tôi, nếu cặp sách của cậu có bị người trong lớp nhặt được, chắc chắn sẽ giao cho cậu ấy.”

Ngu Uyển Nghi ngạc nhiên nhìn Trần Duyên Tri, đôi mắt ướt át mở to: “Bạn học, cậu làm rơi đồ trong lớp bọn tôi à? Có phải là rơi lúc thi ngày hôm qua không?”

Trần Duyên Tri gật đầu: “Đúng vậy...”

Ngu Uyển Nghi “ừm” một tiếng: “Bên tôi không nhận được cái cặp sách nào đâu, nhưng mà tôi nghĩ cậu có thể đến phòng đồ thất lạc của khu khối 10 xem sao, biết đâu có bạn học nhặt được rồi mang thẳng đến đó luôn.”

Trần Duyên Tri vội vàng hỏi: “Chỗ đó cụ thể nằm ở đâu vậy?”

Ngu Uyển Nghi mô tả chi tiết đường đi đến phòng Đồ thất lạc, còn Trần Duyên Tri từ sự lo lắng ban đầu cũng dần trở nên bình tĩnh hơn. Cô chợt nhớ ra mình đã từng xem bản đồ của trường Trung học Đông Giang, nên cũng biết đường đi.

Trần Duyên Tri: “Cảm ơn cậu nhé.”

Ngu Uyển Nghi che miệng cười, dáng vẻ khi đôi mắt cong lên trông vô cùng tươi sáng và rạng rỡ: “Cậu khách sáo quá! Nhưng mà tối nay cậu đừng đi, bên đồ thất lạc do Hội học sinh các khóa phụ trách, họ chỉ trực ban vào lúc giữa trưa và giờ tan học buổi chiều thôi.”

Trần Duyên Tri đành từ bỏ ý định đi tìm cặp sách ngay tối hôm đó: “... Được, cảm ơn cậu nhé.”

Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc tan học buổi trưa, từ tối qua đến lúc xem phim Trần Duyên Tri luôn trong trạng thái bất an không yên, giờ thì cuối cùng cũng có thể đến phòng Đồ thất lạc để tìm lại món đồ bị mất của mình.

Lúc Trần Duyên Tri đến phòng đồ thất lạc thì mặt trời đã lên cao chói chang, đó là lúc ánh nắng trong ngày gay gắt nhất, mùa đông mà bị ánh nắng như vậy chiếu lâu vào người, sẽ cảm thấy ấm áp đến ngứa ngáy.

Trần Duyên Tri đẩy cửa bước vào phòng, người đang trực sau bàn làm việc là một bạn nam, đang mải mê chơi điện thoại.

Điện thoại không bị cấm tuyệt đối trong khuôn viên trường học, trên thực tế, trường Trung học Đông Giang quản lý điện thoại không quá khắt khe, quy định thì nhiều nhưng khi đi vào quản lý thực tế lại lộ ra đầy lỗ hổng.

Tuy nhiên, ngang nhiên lấy ra chơi ở nơi như thế này...

Có lẽ vẫn là vì đang ở trong giai đoạn chuẩn bị được nghỉ lễ.

Khi Trần Duyên Tri bước đến, chàng trai đó đã đặt điện thoại xuống và đứng dậy: “Xin chào.”

Trần Duyên Tri đi thẳng vào vấn đề: “Xin chào. Hôm qua lúc đi thi tôi có làm mất một chiếc cặp sách màu đen, bên trong có một quyển sách ngoại khóa bìa màu trắng, xin hỏi chỗ bạn có nhận được món đồ thất lạc nào giống vậy không?”

Chàng trai chỉ suy nghĩ vài giây, lập tức nhớ ra: “Cái đó chắc là được gửi đến vào chiều hôm qua... Ồ! Đúng rồi, hình như có một chiếc cặp sách như thế!”

Chàng trai đi đến trước chiếc tủ ở hàng cuối cùng, lục tìm một hồi rồi lấy ra một chiếc cặp sách màu đen quen thuộc.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc cặp sách đó, đáy lòng Trần Duyên Tri cuối cùng cũng được thả lỏng hoàn toàn.

Tìm thấy rồi. Không bị mất.

Chàng trai cầm cặp sách đi tới trước mặt Trần Duyên Tri, chiếc khóa kim loại ở đuôi cặp sách rơi xuống mặt bàn gỗ, phát ra một tiếng “cạch” giòn giã và hơi nghèn nghẹt: “Bạn học, phiền cậu đăng ký thông tin cá nhân vào cuốn sổ này, sau đó là có thể lấy đồ đi rồi.”

Ngay từ giây phút đầu tiên, Trần Duyên Tri đã nhận lấy chiếc cặp sách và kéo khóa ra.

Trong ngăn giữa, cuốn sách mới tinh bìa gáy trắng muốt nằm ngay ngắn ở chính giữa, với dáng vẻ bình yên tĩnh lặng, dường như trải qua một phen trắc trở này lại khiến nó thêm phần trĩu nặng.

Trần Duyên Tri gật đầu, đôi mắt ngước lên tựa như đá vỏ chai, toát lên những tia sáng lấp lánh: “Được.”

Trong cuốn sổ đăng ký đồ thất lạc cần phải điền tên vật phẩm lấy đi, lớp của người lấy, thông tin liên lạc và họ tên, Trần Duyên Tri chẳng mất bao lâu đã điền xong rồi cầm cặp sách rời đi, còn chàng trai đứng sau bàn cũng lấy điện thoại ra, tiếp tục xem video ngắn.

Mãi cho đến trước lúc đổi ca trực buổi trưa, chàng trai mới đón tiếp một vị khách mà cậu ta hoàn toàn không ngờ tới.

Vốn dĩ thấy thời gian cũng đã gần đến, cậu ta vừa định cất điện thoại chuẩn bị ra ngoài lấy đồ ăn ngoài thì cửa phòng bỗng bị ai đó đẩy ra bước vào.

Một bàn tay thon dài gầy gò nắm lấy tay nắm cửa đang mở, những đường tĩnh mạch màu xanh lam khẽ nhô lên, hiện ra vô cùng đẹp đẽ trên mu bàn tay, tiếp theo đập vào mắt là đôi môi mỏng và khóe mắt hơi xếch lên của người đó, theo sự di chuyển của ánh mắt, hàng lông mi dài rủ xuống tạo thành một bóng đen dày đặc dưới mi mắt.

Chàng trai nhìn thấy là Hứa Lâm Trạc thì trước tiên “Hả” một tiếng: “Lâm Trạc, sao cậu lại đến đây? Hôm nay đâu có đến lượt cậu trực đâu?”

Hứa Lâm Trạc đưa tay ra sau đóng cửa phòng lại, khóe miệng cậu hơi cong lên, trông vô cùng vui vẻ: “Đến xem cậu có lười nhác hay không.”

“Ây! Tôi đâu có lười biếng, tôi đang trốn việc một cách quang minh chính đại đấy chứ!”

“Cậu trốn việc mà còn có lý nữa à.”

“Biết làm sao được, trực ở đây thực sự quá nhàm chán.” Chàng trai thấy Hứa Lâm Trạc đi chậm về phía bên này, bèn trải cuốn sổ đăng ký trên bàn ra: “Tôi nói cậu nghe... Ây, cậu nhìn cái gì vậy? Cuốn sổ này có gì đẹp đâu.”

“Một ngày có được mấy người đến lấy đồ đâu, biết bao nhiêu thứ chất trong tủ không có ai nhận cũng mốc meo hết rồi! Nếu để tôi nói, thà rằng dẹp luôn cái phòng Đồ thất lạc này đi, cảm giác cũng chẳng giúp được mấy người.”

Những ngón tay thon dài đang lật giở trang sách bỗng nhiên khựng lại.

Hứa Lâm Trạc chăm chú nhìn vào dòng chữ với nét bút ngắn gọn súc tích trên cuốn sổ đăng ký. Người viết chữ có vẻ đang nôn nóng và lo lắng, nhưng dù cho bút hạ xuống hơi run rẩy, thu bút vội vàng, cũng có thể nhìn ra được cốt cách thanh tú nhưng rõ nét trong từng nét chữ của cô.

Cốt cách ấy giống như một cành rễ mỏng manh, vốn có thể leo lên giàn hoa tử đằng đã được dựng sẵn, để tránh đi nỗi khổ sở vùng vẫy nỗ lực, nhưng vẫn lựa chọn dựa vào chính mình, để nâng đỡ một bông hoa kiêu hãnh và rực rỡ.

Hứa Lâm Trạc nhìn hồi lâu, lại có thể bật cười ra tiếng.

Cậu mỉm cười, khẽ lắc đầu: “Một sự vật sở dĩ tồn tại trên đời, ắt hẳn có đạo lý riêng của nó.”

“Biết đâu trong lúc cậu không biết, cậu đã giúp một việc lớn rồi, chỉ là cậu vẫn chưa nhận ra thôi.”

Chàng trai kia gãi đầu, rõ ràng không hiểu lắm cũng không để trong lòng: “Ồ ồ, thì cũng đúng. À đúng rồi, hôm nay hiếm hoi lắm mới có người đến nhận đồ, coi như cũng không để tôi ngồi không ở đây cả buổi sáng vô ích!”

“Cậu có muốn đoán xem cậu ấy đã lấy cái gì đi không?”

Hứa Lâm Trạc mỉm cười: “Cậu coi tôi là đồ ngốc sao? Chẳng lẽ tôi không biết tự mình xem à?”

Chàng trai “ơ” một tiếng: “Cậu đừng xem mà, chán thật đấy!”

Hứa Lâm Trạc đã tìm thấy đáp án mà mình muốn, thế là từ từ đứng thẳng dậy: “Lúc nãy đã xem rồi.”

“Ây, cái cặp sách màu đen mẫu cơ bản có logo mà hôm qua cậu mang đến, hôm nay đã có người đến nhận rồi, còn đồ tôi nhặt về lần trước thì đã hỏng mốc bốc mùi cả lên rồi! Sao đồ cậu mang đến lại được nhận lại nhanh thế nhỉ?”

Hôm qua Hứa Lâm Trạc đã mang chiếc cặp sách màu đen đó đến tìm bạn nam trực ban, bảo cậu ta đăng ký vật phẩm bị mất, trước khi đi còn dặn dò cậu ta phải nhớ để người nhận điền vào tờ đăng ký, tránh để người khác cầm nhầm.

Lúc đó cậu bạn này hứa hẹn chắc chắn, trong lòng cũng hơi tò mò, thế là mở cặp ra xem một cái, ghi nhớ cuốn sách bìa màu trắng đó.

Hứa Lâm Trạc đáp lại: “Chắc là may mắn thôi.”

Bề ngoài Hứa Lâm Trạc vẫn đang nghe bạn nam kia lải nhải, nhưng thực chất suy nghĩ đã bay bổng đến nơi nào đó không rõ. Cậu dường như đang suy tư điều gì đó, đầu ngón tay lướt nhẹ trên tờ giấy trắng của cuốn sổ đăng ký, vẫn luôn dừng lại ở một cái tên cụ thể và xác thực.

Trần Duyên Tri.

Ở dòng cuối cùng, nét chữ ghi lớp và phương thức liên lạc như muốn bay lên, có thể thấy chủ nhân của những nét chữ này thực sự đang có phần nôn nóng, thậm chí có thể nhìn ra được sự mất kiên nhẫn.

Bạn nam chịu trách nhiệm trực vẫn đang mấp máy môi nói gì đó:

“— Cô gái đó cũng may mắn thật, lần nào tôi mất đồ cũng không tìm thấy, càng đừng nói đến việc được người ta nhặt lên rồi mang đến tận đây, kết quả cậu ấy lại còn đụng được một người chủ động mang đến tận nơi, ầy, đúng là may mắn thật.”

Hứa Lâm Trạc thầm “ừm” một tiếng trong lòng: Không sai. Quả thực là chủ động đưa tới cửa.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    2
  • Hôm nay:
    100
  • Tuần này:
    739
  • Tất cả:
    68626
Thiết kế website Webso.vn