Slide 1

Chương 22: Lời đồn

Mùa hạ không trở lại
Chương 22: Lời đồn
2 lượt đọc 130 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Khi Trần Duyên Tri rời tòa nhà hoạt động câu lạc bộ quay lại lớp, đã sắp đến giờ tự học buổi tối. Nhiều người tranh thủ lúc chưa có chuông đi lấy nước, đèn trong phòng giáo viên cũng đã sáng.

Trần Duyên Tri ngồi vào chỗ chưa được bao lâu thì giờ tự học buổi tối bắt đầu.

Cô mở sách ra giống như hôm qua, dự định theo kế hoạch làm toán trước, sau đó làm một bài đọc hiểu tiếng Anh. Nhưng kỳ lạ là...

Cô liếc nhìn chỗ ngồi bên cạnh.

Lê Vũ Liên không có ở đó.

Trần Duyên Tri ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, giờ tự học đã bắt đầu, hôm nay Ngô Danh Húc không trực. Những ngày vắng mặt giáo viên chủ nhiệm, giờ tự học thường vắng đi vài người, có thể là rủ nhau đi dạo quanh trường, cũng có thể đang đứng nói chuyện ở lan can hai đầu hành lang bên ngoài.

Nhưng, Lê Vũ Liên xưa nay không thuộc nhóm người này.

Trong mắt Trần Duyên Tri, Lê Vũ Liên được xem là một trong những học sinh chăm chỉ nhất quanh cô. Ngoại trừ việc hơi ngây thơ và thích hóng chuyện, thì hoàn toàn có thể coi là đại diện cho mẫu học trò ngoan khiến giáo viên yên tâm.

Hôm nay Lê Vũ Liên cũng không hề nhắc đến chuyện xin phép nghỉ, hơn nữa cán sự trực nhật vừa mới điểm danh, trên mục xin nghỉ ở bảng đen cũng không có tên cô ấy.

Trần Duyên Tri định đợi thêm một lát, nếu làm xong câu toán đầu tiên mà Lê Vũ Liên vẫn chưa về thì sẽ đi hỏi giáo viên trực ban.

Kết quả là lúc cô vừa định thu ánh mắt về, có hai nữ sinh bước vào tầm mắt của cô.

Trần Duyên Tri nhìn rõ mặt hai người đó, cô khẽ nhướng mày, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc.

Tôn Lạc và Mao Duy Á?

Cùng lúc đó, Tôn Lạc đang đứng ngoài hành lang đưa tay khoác lấy tay Mao Duy Á, cười vô cùng rạng rỡ, cứ như thể cô ấy và Mao Duy Á chưa từng cãi nhau tuyệt giao, vẫn luôn là bạn thân thiết vậy.

Từ góc độ của Trần Duyên Tri không nhìn rõ biểu cảm của Mao Duy Á, nhưng Mao Duy Á cũng đưa tay vỗ vỗ vai Tôn Lạc, trông có vẻ rất thân mật.

Trần Duyên Tri: “?” Sao cô lại có cảm giác như mình vừa bỏ lỡ chuyện gì đó thế nhỉ.

Mang theo cảm giác hết sức khó hiểu, Trần Duyên Tri bắt đầu làm bài đọc hiểu tiếng Anh đầu tiên của tối nay.

Kết quả là còn chưa làm xong bài đọc hiểu này thì Lê Vũ Liên đã về.

Khóe mắt Trần Duyên Tri liếc thấy cô ấy đã ngồi xuống thì cũng yên tâm, lại tiếp tục tập trung làm bài.

Nhưng, Trần Duyên Tri hoàn toàn không ngờ rằng, từ lúc ngồi xuống, Lê Vũ Liên đã cắm cúi viết lách liên tục, sau đó nhanh chóng xé toạc trang giấy, lén lút đẩy sang.

Trần Duyên Tri vừa liếc mắt đã chú ý tới “kẻ xâm nhập” đột ngột đến này.

Lê Vũ Liên hiếm khi chuyền giấy cho cô, lại càng gần như không bao giờ làm thế trong giờ tự học. Trần Duyên Tri dùng đầu bút chọc chọc hai cái xuống mặt bàn, rồi vẫn cầm tờ giấy lên.

Duyên Tri! Tin sốt dẻo!!! Tôi nghe người ta nói Tôn Lạc và Thục Cẩm Trạch chia tay rồi!!!”

Trần Duyên Tri đọc đến đây thì nghĩ thầm: Cái này đâu tính là tin sốt dẻo nữa, cô biết từ lâu rồi.

Kết quả lúc ánh mắt cô lướt xuống hai dòng dưới, chợt sững người lại.

“Kết quả! Bà biết kết quả là gì không, vậy mà sau khi đá Tôn Lạc, Thục Cẩm Trạch lại hẹn hò với Tưởng Hân Vũ rồi!”

Trần Duyên Tri: “???”

Hả?

Trần Duyên Tri sốc nặng.

“— Nhưng Tôn Lạc và Thục Cẩm Trạch mới chia tay chưa tới một tuần mà nhỉ?”

Lê Vũ Liên “xoẹt xoẹt” viết xong, lập tức lại đẩy tờ giấy sang.

“Thế mới nói! Lúc nghe tin tôi còn sốc hơn cả bà!”

“Bây giờ mọi người đang đồn là Thục Cẩm Trạch cắm sừng Tôn Lạc, hình như cậu ta đã qua lại với Tưởng Hân Vũ từ lâu rồi, còn Tưởng Hân Vũ rõ ràng... biết rõ người ta có bạn gái mà vẫn chen chân vào tình cảm của người khác...”

Mấy chữ ở giữa bị Lê Vũ Liên dùng bút đen tô đen thui, chắc là viết xong lại thấy không ổn nên mới gạch đi, nhưng Trần Duyên Tri nhìn vài cái vẫn phân biệt được năm chữ “người thứ ba đê tiện”.

Trần Duyên Tri vân vê tờ giấy trong tay, hàng mi dài cụp xuống, che giấu sự trầm tư nơi đáy mắt.

...

Màn đêm buông xuống, trên đường đi học về cùng Khương Chức Nhứ, Trần Duyên Tri cũng nhắc đến chuyện này.

Khương Chức Nhứ không ngờ Trần Duyên Tri cũng đã nghe thấy: “Trong lớp vậy mà đã có nhiều người biết chuyện này rồi sao?”

Trần Duyên Tri đáp đầy ẩn ý: “Tôi đoán không chỉ trong lớp mình đâu.”

Khương Chức Nhứ im lặng, Trần Duyên Tri cũng ngừng lại vài giây rồi mới nói tiếp: “Vậy ra Tưởng Hân Vũ thực sự đang quen Thục Cẩm Trạch?”

Khương Chức Nhứ gật đầu.

“Chuyện từ khi nào thế?”

“Chắc là chuyện của một, hai ngày nay thôi, tôi cũng nghe người khác nói lại. Khởi nguồn hình như là do có một lần Tề Mẫn Duệ tan học đi ra cầu thang, vô tình bắt gặp hai người bọn họ nắm tay nói chuyện.”

Trần Duyên Tri: “Thế thì Tôn Lạc chẳng phát điên lên à.”

Khương Chức Nhứ: “Cậu ấy đúng là rất tức giận... Tôi không biết nói sao cho phải, nhưng mà, hình như cậu ấy cũng không cần tôi đi an ủi.”

Trần Duyên Tri im lặng một lát: “Vậy ra, Thục Cẩm Trạch thực sự đã bắt cá hai tay sao?”

Khương Chức Nhứ lặng thinh: “Tiểu Tri... tôi không biết.”

Trần Duyên Tri dừng bước, Khương Chức Nhứ gần như cũng dừng lại cùng lúc.

Hai người đứng dưới ngọn đèn đường, kẻ trước người sau nhìn nhau.

Trần Duyên Tri từ từ lên tiếng: “Không, bà biết.”

Khương Chức Nhứ bị Trần Duyên Tri nhìn chằm chằm bèn quay đầu đi, ban đầu cô ấy không nói một lời, qua không biết bao lâu, Khương Chức Nhứ mới chậm rãi nói:

“Những gì tôi nghe được là, ví dụ như Tôn Lạc nói Thục Cẩm Trạch đã có biểu hiện bất thường từ lâu, trước đó cậu ấy đã phát hiện Thục Cẩm Trạch hay lén nhìn Tưởng Hân Vũ, nói Thục Cẩm Trạch là trai đểu cắm sừng, mục đích đá cậu ấy là để có thể đường đường chính chính ở bên Tưởng Hân Vũ.”

“Ví dụ như mấy người Nguyễn San San và Tề Mẫn Duệ cũng nói cảm thấy Thục Cẩm Trạch lúc nào cũng là lạ, đối xử với Tôn Lạc cũng không tốt. Gần như tất cả mọi người đều nói Tưởng Hân Vũ là hồ ly tinh giật bồ.”

Trần Duyên Tri: “Vậy còn bà thì nghĩ sao?”

Khương Chức Nhứ rủ mắt xuống: “... Suy nghĩ của tôi không giống bọn họ. Nhưng Tôn Lạc nhìn tôi bằng ánh mắt đó, mình không có cách nào mở miệng nói ra được.”

“Tôi chỉ có thể hùa theo nói: ‘Không ngờ cậu ta lại là người như vậy’.”

Giọng điệu của Khương Chức Nhứ chùng xuống, khiến giọng nói của cô ấy nghe hơi khàn đi: “Tiểu Tri... Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy bản thân tôi trở nên thật tồi tệ.”

Trần Duyên Tri nhìn dáng vẻ của Khương Chức Nhứ, rõ ràng là cô nửa ép buộc Khương Chức Nhứ nói ra những lời này, nhưng Trần Duyên Tri lại là người dao động trước.

Cô tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai Khương Chức Nhứ, an ủi:

“Sao có thể chứ. Tiểu Nhứ, bà vẫn luôn rất tốt.”

Khương Chức Nhứ vùi mặt vào hõm cổ và vai Trần Duyên Tri, phần tóc mái dài che khuất đôi mắt cô ấy: “... Tiểu Tri, tôi đã trở thành ‘bạn’ của Tôn Lạc mất rồi.”

“Lúc đầu tôi cứ tưởng, việc tôi và Tôn Lạc trở thành bạn bè chỉ là chuyện của riêng hai bọn tôi thôi. Tôi quá ngây thơ rồi.”

“Những người có quan hệ không tốt với Tôn Lạc, vì chuyện này mà xa lánh tôi; còn những người thân với Tôn Lạc, Tôn Lạc lại coi việc yêu cầu tôi kết bạn với bọn họ là chuyện đương nhiên. Bởi vì trong mắt cậu ấy, bạn của bạn cũng là bạn. Hai người cùng là bạn của cậu ấy, cho dù bề ngoài có vẻ không hợp nhau đến đâu, cậu ấy cũng sẽ nói ‘Hy vọng hai cậu có thể hòa thuận hơn’.”

“Ngay cả trong mắt những bạn học bình thường, tôi cũng bị xếp vào phe của Tôn Lạc. Họ sẽ đến hỏi tôi, lời Tôn Lạc nói có đúng không, Tưởng Hân Vũ có thật sự là người thứ ba không. Tôi nói tôi không biết, thì họ sẽ bảo: ‘Nhưng cậu là bạn của Tôn Lạc cơ mà, chắc chắn cậu cũng đứng về phe cậu ấy đúng không?’”

Khương Chức Nhứ mờ mịt nói: “Tiểu Tri, những lúc như thế, nếu tôi nói ra câu ‘Tôi thấy Tưởng Hân Vũ không phải loại người như vậy’, thì lại biến thành một loại phản bội.”

Trần Duyên Tri nhận ra sự dao động cảm xúc của Khương Chức Nhứ, cô nhẹ giọng xoa dịu: “Tôi biết.”

“Tôi biết bà không nghĩ như vậy.”

Khương Chức Nhứ là một người thông minh và lương thiện hiếm hoi trong số những người Trần Duyên Tri từng gặp. Sở dĩ Trần Duyên Tri có thể hòa hợp với cô ấy ngay từ đầu, là vì cả hai đều sở hữu tâm hồn và nhân cách vô cùng trọn vẹn, độc lập.

Còn trong mắt Trần Duyên Tri, nhân cách của Tôn Lạc là khiếm khuyết.

Ngay từ đầu cô đã cảm thấy nếu Khương Chức Nhứ xây dựng tình bạn với Tôn Lạc, người chịu thiệt thòi cuối cùng sẽ là Khương Chức Nhứ.

Cô quá hiểu Khương Chức Nhứ, giống như hiểu một phiên bản lương thiện của chính bản thân mình vậy.

Khương Chức Nhứ đứng thẳng người lên, nắm lấy tay Trần Duyên Tri: “Tiểu Tri, trước đây vì luyện tập múa nên tôi thường xuyên tiếp xúc, trò chuyện với Thục Cẩm Trạch. Tôi thấy cậu ấy thực sự đối xử với Tôn Lạc đã đủ tốt rồi. Tôi không hiểu rõ Tưởng Hân Vũ, cũng không rõ cậu ấy từng làm gì, nhưng tôi thật sự cảm thấy Tôn Lạc đang cố ý hạ thấp Thục Cẩm Trạch.”

Trần Duyên Tri: “Không sao đâu. Tôi hỏi bà mấy chuyện này, chỉ là vì tôi lo cho bà thôi.”

Cô chẳng hề quan tâm đến Thục Cẩm Trạch, Tưởng Hân Vũ, thậm chí cũng chẳng thèm bận tâm việc Tôn Lạc đang gieo rắc tin đồn gì, và trong những lời đó có bao nhiêu phần là sự thật.

Cô khác với Khương Chức Nhứ. Cô không có cảm giác đạo đức mãnh liệt đến thế, đồng thời cũng thờ ơ với rất nhiều chuyện trên đời.

Những người cô quan tâm rất ít, trong suốt mười sáu năm cuộc đời tính đến nay, cũng chỉ có vỏn vẹn vài người.

Trần Duyên Tri và Khương Chức Nhứ từ từ đi đến ngã tư đường chuẩn bị rẽ về nhà ai nấy đi.

Trước lúc chia tay, Khương Chức Nhứ nói với Trần Duyên Tri về nỗi lo lắng của mình: “Tiểu Tri, trong lớp đã có rất nhiều người tỏ ý bất mãn với Tưởng Hân Vũ vì chuyện này rồi. Hôm nay Nguyễn San San còn kể chuyện này cho mấy bạn bên lớp năng khiếu nghệ thuật của cậu ấy, tôi cứ có linh cảm nếu cứ truyền miệng thế này, sẽ xảy ra chuyện rất tồi tệ...”

Trần Duyên Tri xoa đầu cô ấy: “Đừng nghĩ mấy chuyện này nữa. Những người đó cùng lắm là nói vài câu đàm tiếu thôi, thì có thể làm được gì chứ?”

Không, có thể làm được quá nhiều việc.

Tin đồn bị đồn thổi càng lâu, sau khi bị pha tạp đủ loại thông tin “nghe nói” khó biết thật giả, đúng sai phải trái sẽ dần bị làm cho lú lẫn. Kẻ tung tin và lan truyền chỉ cần há miệng khép miệng, nhưng còn người bị bôi nhọ thì sao? Dù làm thế nào họ cũng sẽ mang tội, con người vốn dĩ chẳng thể nào chứng minh được việc mình chưa từng làm.

Thanh minh thì bị bảo là có tật giật mình, phớt lờ thì lại cần khả năng chịu đựng tâm lý rất mạnh, còn phải chuẩn bị tinh thần cho việc tin đồn ngày càng lan truyền điên cuồng hơn. Nếu đích thân ra mặt cãi tay đôi, thì lại lưu lại một đống lộn xộn, mặc cho người ta xúm vào xem trò cười của mình.

Muôn người góp hơi thổi núi dời, muỗi tụ vo ve thành tiếng sấm.

Mọi việc đều đang phát triển đúng như Trần Duyên Tri dự liệu. Đầu tiên là người ở lớp bên cạnh biết chuyện này, sau đó là toàn bộ các lớp cùng tầng. Đám học sinh say sưa bàn tán về một scandal hiếm hoi trong cuộc sống cấp 3 tẻ nhạt, mọi sự uất ức kìm nén sau cả một ngày học tập mệt mỏi đều được trút hết ra thông qua những tràng cười sảng khoái chốc lát ấy.

Trong khoảng thời gian tin đồn lan truyền ầm ĩ nhất, Trần Duyên Tri lại một lần nữa bắt gặp Thục Cẩm Trạch và Tôn Lạc cãi nhau.

Vẫn cùng một góc cầu thang ấy, vẫn là cô đang trên đường đi hỏi bài toán ấy, còn Tôn Lạc và Thục Cẩm Trạch thì ngoại trừ quần áo khác với lần đầu Trần Duyên Tri bắt gặp họ, ngay cả vị trí đứng cũng giống hệt ngày hôm đó.

Trần Duyên Tri khựng lại ở bậc thang cuối cùng khi đang bước xuống, suýt thì tưởng mình đụng trúng ma.

Tiếng cãi vã của Tôn Lạc và Thục Cẩm Trạch cũng vọng tới:

“Tôn Lạc, cậu quá đáng vừa thôi! Sao cậu có thể nói về Hân Vũ với người khác như vậy?! Tôi vốn dĩ không hề lăng nhăng, lúc đó chúng ta cũng là chia tay trong hòa bình, chẳng liên quan gì đến Hân Vũ cả!”

“Thục Cẩm Trạch, cậu có thấy nực cười không hả? Tự cậu đi ra ngoài mà nói với người khác xem, đừng có chỉ biết ở đây lớn tiếng với một đứa con gái như tôi! Cậu nói ra xem có ai tin không! Vừa chia tay tôi chưa đầy một tuần đã tìm cậu ta, nối liền không kẽ hở mà còn có mặt mũi bảo mình không có vấn đề gì à?”

“Đó là vì cậu ấy cũng luôn có thiện cảm với tôi! Tôi thừa nhận, tôi vì có thiện cảm với cậu ấy nên mới nhận ra tôi không còn thích cậu nữa, nhưng trước lúc đó tôi và cậu ấy hoàn toàn không có tương tác gì, bảo cậu ấy chen chân vào chuyện của hai chúng ta lại càng là nói hươu nói vượn!”

“Ha! Chính cậu chẳng phải cũng thừa nhận rồi sao? Lúc đó rõ ràng cậu và tôi vẫn đang yêu nhau, thế mà cậu lại đi thích cậu ta, đây không phải ngoại tình tư tưởng thì là cái quái gì? Chắc tôi phải bắt gian tại giường thì mới có tư cách nói hai người đúng không? Cậu ta cũng là đồ không biết xấu hổ, đi thèm thuồng bạn trai người khác, tôi nhổ vào!”

“Tôn Lạc!”

Trần Duyên Tri cảm thấy họ thật ồn ào. Sau khi ý thức được hai người này không thể cãi nhau xong trong chốc lát, Trần Duyên Tri quyết đoán quay gót đi sang lối hành lang nối bên kia.

Đáng tiếc, cô vốn có thể đi đoạn đường ngắn hơn.

Có người u sầu khó cất lời, có người cãi vã không ngớt, lại có người lén lút nở rộ hoa tình.

Trần Duyên Tri cũng tình cờ phát hiện ra vào một ngày vừa khéo bước vào văn phòng.

Hôm đó có nhiều giáo viên không trực ban, cô mang bài tập Lịch sử đi vào văn phòng, nhìn thấy Khương Chức Nhứ và Ngụy Phong Nguyên đang ngồi cạnh nhau sau chiếc bàn ở góc khuất nhất.

Trên bàn trước mặt hai người bày một cuốn sách bài tập đang mở, nhưng rõ ràng hai người này không hề giải bài.

Ngụy Phong Nguyên giơ ngang cánh tay mình sáp lại gần một chút, không biết nói gì với Khương Chức Nhứ, Khương Chức Nhứ gật đầu, cũng chìa cánh tay mình ra, hai cánh tay áp sát rịt vào nhau.

Vì Ngụy Phong Nguyên bẩm sinh đã có làn da trắng lạnh, thế nên Khương Chức Nhứ có làn da không trắng bằng lập tức bị lu mờ. Chưa tới hai giây cô ấy đã thu cánh tay lại, nhìn Ngụy Phong Nguyên bằng vẻ mặt nửa ngượng nửa giận mà không nói tiếng nào.

Còn Ngụy Phong Nguyên thì xua tay liên tục, cậu ấy cười cười lại giơ cánh tay lên ra hiệu cho Khương Chức Nhứ, sau đó mặt mày hớn hở nói mấy câu gì đó, lập tức chọc cho Khương Chức Nhứ bật cười trở lại.

Lúc ấy Trần Duyên Tri hệt như một kẻ độc thân đi lạc vào nhà máy sản xuất đường, hỏi xong bài là đi ngay.

Trên đường về sau đó, Trần Duyên Tri nhắc lại, Khương Chức Nhứ vẫn giữ dáng vẻ rất ngại ngùng: “Ây da, lúc đó bà cũng có mặt ở đó sao?”

Trần Duyên Tri: “Bà quan tâm việc tôi có ở đó hay không làm gì, nói mau, hai người ở bên nhau rồi đúng không?”

Khương Chức Nhứ đỏ bừng mặt: “Không có không có! Ây da bà đang nghĩ đi đâu thế!”

Trần Duyên Tri nghi ngờ: “Thế tối nay hai người còn vào văn phòng yêu đương?”

Khương Chức Nhứ: “Bà còn trêu tôi nữa! Tôi đánh người thật đấy nhé!”

Trêu đùa một hồi, Khương Chức Nhứ cuối cùng cũng có thể bình thường trả lời những câu hỏi này: “Lúc đó cậu ấy đến tìm tôi. Tại cậu ấy nghe Tôn Lạc nói tôi đang ở văn phòng, nên cậu ấy mới chạy đến.”

“Tôi vốn đang xem bài tập mà, sau đó cậu ấy đi tới, ngồi ngay xuống cái ghế cạnh tôi. Tôi đâu còn tâm trí xem bài nữa, mới hỏi ‘Sao cậu lại tới đây? Cũng tới hỏi bài à?’. Cậu ấy bảo không phải, tới tìm tôi, cậu ấy bảo nghe người ta nói tôi lên văn phòng.”

“Lúc nghe cậu ấy nói thế, tôi tự dưng không nói được câu nào nữa, tôi còn cảm giác mặt mình nóng lên, tôi cứ lo không biết mặt mình có đỏ lên không. May mà cậu ấy không nói gì, chắc do da mặt tôi dày, không để cậu ấy nhìn ra.”

“Sau đó cậu ấy đột nhiên giơ tay lên, bảo tôi cũng giơ tay lên cho cậu ấy xem thử. Tôi cũng chẳng biết cậu ấy định làm gì, cứ thế làm theo. Kết quả ôi mẹ ơi, cánh tay tôi đen hơn tay cậu ấy một tông. Lúc đó tôi tức quá bỏ tay xuống luôn, còn trừng mắt liếc cậu ấy mấy cái.”

“Rồi cậu ấy cứ ở đó liên tục giải thích, nói gì mà cậu ấy chỉ muốn xem thử tay hai đứa ai dài hơn, kết quả vừa phát hiện tay tôi dài bằng tay cậu ấy, nhưng mà tôi với cậu ấy vốn dĩ chênh lệch chiều cao không nhỏ, cho nên tay của tôi đã rất dài so với những người cùng chiều cao rồi.”

“Sau đó tôi cười phá lên, cười suýt thì sặc.”

Trần Duyên Tri trêu ghẹo: “Tới nước này rồi mà các người vẫn chưa yêu nhau à? Cậu ấy rất rõ ràng là có cảm tình với bà mà.”

Khương Chức Nhứ lại đánh Trần Duyên Tri một cái, rồi mới lí nhí nói: “Cậu ấy cũng chưa tỏ tình rõ ràng, tôi cũng không dám chủ động, thế là cứ kéo dài như vậy... À đúng rồi, cậu ấy mặc vest nhìn vẫn rất đẹp trai đấy.”

Trần Duyên Tri: “Bà thấy rồi à?”

Khương Chức Nhứ: “Đúng thế, bọn tôi trao đổi phương thức liên lạc rồi, sau khi kết bạn tôi lén xem Moments của cậu ấy, thì ra cậu ấy còn biết đánh piano nữa, tôi hoàn toàn không biết...”

Bên này, tiến triển của Khương Chức Nhứ và Ngụy Phong Nguyên âm thầm thuận buồm xuôi gió, bên kia, mối tình tay ba Thục - Tôn - Tưởng thì đang đấu đá nhau điên cuồng.

Về sự kiện scandal tình ái học đường với ba nhân vật chính này, sau khi Tôn Lạc và Thục Cẩm Trạch cãi nhau một trận to, nó lại tiếp tục lên men thêm vài ngày nữa, để rồi cuối cùng bùng nổ vào những ngày cuối tháng 12.

Tưởng Hân Vũ bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên nói chuyện.

Chuyện này kể ra cũng nực cười, Tôn Lạc và Thục Cẩm Trạch yêu nhau ba tháng trời chẳng có chuyện gì, kết quả Tưởng Hân Vũ mới quen chưa tới một tuần đã đến tai giáo viên chủ nhiệm.

Đây cũng là kết cục mà Trần Duyên Tri đã dự đoán từ đầu.

Nhưng Trần Duyên Tri không ngờ tới việc Tôn Lạc lại dẫn người, giả vờ đi lên văn phòng hỏi bài, rồi trốn sau chiếc bàn làm việc trong góc để nghe lén.

Tối hôm đó Trần Duyên Tri vừa vặn đẩy cửa vào hỏi bài. Phòng Giáo viên rất lớn, có hai cánh cửa, nhưng cái nhìn đầu tiên khi Trần Duyên Tri bước vào đã thấy ngay đám Tôn Lạc và Tề Mẫn Duệ.

Chẳng có lý do gì khác, bởi vì mấy người này thực sự quá nổi bật, họ quả thực chỉ thiếu điều giơ cái bảng lên đi diễu phố mà thôi.

Cả tầng này tổng cộng chỉ có bốn lớp, vì vài quy ước chung, giáo viên chủ nhiệm đều ngồi ở vị trí gần cửa ra vào, Ngô Danh Húc cũng không ngoại lệ. Lúc này ông ấy đang ngồi sau chiếc bàn đầu tiên, bên cạnh bàn đặt một chiếc ghế đẩu, Tưởng Hân Vũ đang ngồi ngay cạnh ông ấy.

Trần Duyên Tri liếc mắt một cái là nhìn ra Tưởng Hân Vũ đang như ngồi trên đống lửa.

Ngô Danh Húc mắc chứng “trai thẳng” giai đoạn cuối, thiếu sự chu đáo tinh tế, đồng thời lại là một giáo viên mới chưa có nhiều kinh nghiệm. Ông ấy hoàn toàn không nhận ra việc ngồi nói chuyện với Tưởng Hân Vũ ở vị trí này, sẽ bị những người ra vào mở cửa nhìn thấy và nghe thấy hết.

Không ngừng có người bước vào văn phòng, mỗi một người đi từ cửa bên phải vào, ánh mắt đầu tiên đều sẽ đặt lên người Tưởng Hân Vũ, rồi dừng lại vài giây.

Mấy ngày nay, tất cả các lớp trên cùng một tầng đều đã biết chuyện. Có những người cái nhìn đầu tiên thấy Tưởng Hân Vũ còn mang theo ánh mắt nghi hoặc, vài giây sau lại biến thành cái nhìn thấu tỏ.

Lúc Trần Duyên Tri xếp hàng đợi giáo viên thì đứng khá gần bọn họ, vừa vặn nghe được một đoạn đối thoại ngắn.

Ngô Danh Húc: “... Thế bây giờ em đã biết vấn đề của mình nằm ở đâu chưa?”

Tưởng Hân Vũ: “Em biết, nhưng thưa thầy, em thực sự phải giải thích, em không chen chân vào tình cảm của họ, hơn nữa từ đầu đến cuối em đều là người bị hại, em là người bị đồn đại...”

Ngô Danh Húc uống một ngụm trà, vừa nhíu mày vừa xua tay ngắt lời Tưởng Hân Vũ:

“Hân Vũ à, miệng ở trên người người ta, chúng ta không quản lí được người khác nói thế nào đâu, chuyện này em phải hiểu rõ. Tuy chúng ta không quản lí được người khác, nhưng chúng ta có thể kiểm soát bản thân mình mà. Em nghĩ xem, nếu em không yêu đương, thì chẳng phải sẽ không có những chuyện này sao?”

“Hân Vũ à, đây cũng là điều thầy muốn nhấn mạnh. Thời kỳ cấp 3 vô cùng quan trọng, thi Đại học là kỳ thi quyết định vận mệnh của các em. Những người có thể thực sự chiến thắng từ bây giờ đã phải xốc lại tinh thần mà sống rồi...”

Tưởng Hân Vũ từ vẻ mặt không phục, sinh động ở lúc đầu, về sau chỉ biết cụp mắt xuống, trầm mặc ít nói.

Trần Duyên Tri hỏi xong bài, lúc rời đi vừa khéo đi ngang qua đám Tôn Lạc. Cô để ý một chút thì phát hiện trong số những người Tôn Lạc đưa theo không có bóng dáng của Mao Duy Á.

Tiếp đó, Trần Duyên Tri lại nghe thấy tiếng cười khúc khích đầy ác ý của đám nữ sinh.

Ngô Danh Húc quay lưng lại với nhóm Tôn Lạc, nói chuyện lại rất nhập tâm, hoàn toàn không để ý việc có học sinh cùng lớp đang nghe lén phía sau; còn Tưởng Hân Vũ thì ngồi quay ngang người so với Ngô Danh Húc, từ góc độ của cô ấy vừa vặn có thể nhìn thấy nhóm Tôn Lạc đứng đằng sau Ngô Danh Húc đang chê cười mình.

Ít nhiều có hơi tàn nhẫn, những kẻ tung tin đồn tụ tập thành nhóm đứng phía sau xem người bị bêu rếu chịu dạy bảo, thỉnh thoảng còn để lộ ra những chiếc răng nanh của tiếng cười trộm và xì xầm to nhỏ.

Lúc Trần Duyên Tri đóng cửa văn phòng, ánh mắt cô vô tình rơi xuống, nhìn thấy mu bàn tay nổi rõ gân xanh đang đặt trên đầu gối của Tưởng Hân Vũ.

Mười ngón tay của cô ấy cuộn chặt lại, móng tay cắm sâu vào thịt trong lòng bàn tay.

Trần Duyên Tri nhìn thấy cảnh tượng này cũng chẳng có chút dao động tâm lý nào, cô thầm đoán trong lòng xem sự việc tương lai sẽ có hướng phát triển như thế nào: Liệu Tưởng Hân Vũ có tiếp tục ở bên Thục Cẩm Trạch không? Cô ấy có ôm hận trong lòng không?

Mục đích của Tôn Lạc lại là gì? Thuần túy là trút giận hay vẫn còn thích Thục Cẩm Trạch, không muốn cậu ta bị người khác cướp mất?

Không.

Trần Duyên Tri nhớ lại lần cãi nhau thứ hai của bọn họ mà cô bắt gặp, rất nhanh đã phủ định suy đoán này.

Không phải. Tôn Lạc giống như đang trút ra sự bất mãn của mình hơn.

Lúc trước viên mãn bao nhiêu, bây giờ lại khó tin bấy nhiêu.

Lúc Trần Duyên Tri quay lại lớp, Lê Vũ Liên vẫn đang thì thầm nói nhỏ gì đó với Ôn Văn Tâm ngồi phía sau. Lúc Trần Duyên Tri đi tới ngồi xuống mới nghe rõ: “Sao giáo viên chủ nhiệm lại như thế chứ, tại sao chỉ gọi mỗi Tưởng Hân Vũ lên, Thục Cẩm Trạch lấy tư cách gì mà ẩn mình êm đẹp thế chứ...”

Ôn Văn Tâm có vẻ đang nhỏ giọng khuyên vài câu, bảo Lê Vũ Liên tập trung học đi, đừng nghĩ mấy chuyện này nữa.

Buổi tối về đến nhà, sau khi Trần Duyên Tri dọn dẹp sạch đống bài tập và câu hỏi trong đầu, lại nhớ đến màn kịch lớn mà mình đã vây xem hôm nay.

Cô mở ứng dụng Hạt nhân nóng chảy, hành tinh đã lâu không cập nhật phủ một lớp màu xám xịt. Nhưng ngay lúc cô chỉnh sửa xong văn bản và gửi đi, hành tinh màu xanh nước biển pha chút xanh lục nhạt bỗng dưng bừng sáng lên sức sống.

[— Uy lực của ngôn ngữ cực kỳ to lớn. Khi nó trở thành một sự tồn tại kỳ dị, tiêu cực, lan truyền rộng rãi, nó có thể hủy hoại bất kỳ ai.]

Trần Duyên Tri đi tắm, tắm xong quay ra vừa khéo nhìn thấy lời đáp lại của Liên:

[Không chỉ là uy lực của ngôn ngữ, mà những kẻ bao che dung túng lẩn khuất trong đám đông, cũng là những cánh tay thúc đẩy.]

Kẻ dung túng.

Những ngày qua không phải Trần Duyên Tri không cảm nhận được. Sự ủng hộ và hảo cảm của rất nhiều bạn nam bạn nữ vốn chơi thân với Tưởng Hân Vũ, đều vì sự kiện lần này mà reset về ban đầu, chẳng còn trao cho Tưởng Hân Vũ vô điều kiện nữa.

Phần lớn mọi người đều thờ ơ lạnh nhạt, hoặc là xem tất cả những thứ này như một trò vui nhỏ nhoi trong cuộc sống tẻ nhạt. Lời lẽ của họ lúc bàn tán giống như những hạt nước bọt văng ra trong không khí, chỉ là một chút thôi, nhưng tụ tập lại, đã trở thành chất dinh dưỡng cho một cuộc bạo lực lạnh.

Kẻ dung túng đã biến cuộc bạo lực này thành một bữa tiệc điên loạn.

Trần Duyên Tri không nghĩ ngợi quá nhiều, cô nhìn dòng phản hồi của Liên, không nhịn được bật cười: [Đây là ENTJ mấy cậu sao? Cảm thấy khác với INTJ bọn tôi lắm.]

[Cậu thấy khác ở đâu?]

[INTJ gặp phiền phức, thông thường sẽ ưu tiên cân nhắc đến việc duy trì sự hiệu quả, chứ không phải dừng lại để dốc lòng giải quyết triệt để.]

Bên kia khựng lại một lát, rồi mới gửi tới một câu: [Có lẽ vậy. Tư duy của tôi vốn dĩ luôn lang thang ở bên rìa mà.]

Trần Duyên Tri: [Trùng hợp thật, tôi cũng vậy.]

Trần Duyên Tri dường như nhớ ra điều gì đó: [Vài ngày nữa là đêm Giao thừa rồi.]

Đêm Giao thừa liền sát với Tết Dương lịch, là kỳ nghỉ lễ mà Trần Duyên Tri mong đợi hơn cả trong những năm trước. Nhưng năm nay mới bước vào lớp 10 đã gặp phải quá nhiều chuyện, cô cứ nghĩ tới việc thứ bảy, Chủ nhật còn phải học bù cho ngày nghỉ lễ theo luật định là lại thấy đau đầu.

Ba ngày vội vã qua đi, đợi đến khi đêm Giao thừa kết thúc, đêm Tết Dương lịch khép lại, thì gần như cũng đến lúc phải thi cuối kỳ rồi.

Trần Duyên Tri đã ôn tập gần một tháng, cô cảm thấy bản thân đã có thể xử lý phần lớn các dạng bài.

Liên: [Đúng, đêm Giao thừa. Nhưng sau Tết Dương lịch vài ngày là bọn tôi thi rồi, tôi đoán nghỉ Tết Dương lịch cũng chẳng có cách nào đi chơi được đâu.]

Trần Duyên Tri bị câu nói này thôi thúc, chợt nhớ ra gì đó: [Các cậu cũng thi cuối kỳ vào đầu tháng 1 à?]

Bên phía Liên hiện thông báo “đang nhập...” một lúc khá lâu, mãi đến cuối cùng mới gửi qua: [Đúng vậy.]

Trần Duyên Tri lập tức cảm thấy hơi trùng hợp. Nhưng sự trùng hợp như vậy lại chẳng có chứng cứ nào để chứng minh nó mang một ý nghĩa đặc biệt nào, nhất là khi Tết Âm lịch năm nay đến sớm, nên trường nào cũng thi vào khoảng cuối tháng 12, đầu tháng 1.

Tết Dương lịch đến trong chớp mắt rồi lại lập tức vụt qua.

Ngày hôm sau đi học lại sau kỳ nghỉ, Ngô Danh Húc dành nửa tiếng đồng hồ trên bục giảng để nói về một đống lưu ý cho kỳ thi cuối kỳ, cuối cùng, vào vài ngày trước kỳ thi, lại lục tục đưa ra sơ đồ bố trí chỗ ngồi.

Kỳ thi cuối kỳ học kỳ một của lớp 10, cuối cùng cũng sắp đến rồi.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    1
  • Hôm nay:
    103
  • Tuần này:
    742
  • Tất cả:
    68629
Thiết kế website Webso.vn