Lục Vô Ưu vừa bước vào cửa phòng biên soạn của Hàn Lâm Viện đã cảm nhận ngay những ánh mắt nóng bỏng nhắm thẳng vào mình, nóng rát như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Trong phòng biên soạn, những người đang công tác đều là Biên tu Chính Thất phẩm, Kiểm thảo Tòng Thất phẩm. Những người này đều có ít kinh nghiệm, tuổi đời còn trẻ, thường ngày cũng chỉ làm những việc có liên quan đến luận bàn văn chương, tra xét sử sách các loại, công việc khá khô khan, cuộc sống hiếm khi có sóng gió.
Vì vậy, khi nghe tin tức chấn động vừa rồi, mọi người đều không kìm nổi kích động trong lòng, trong sự kích động còn lộ ra vài phần ghen tỵ.
Chẳng bao lâu đã có người không dằn lòng được, bước tới trước bàn làm việc của Lục Vô Ưu, ho khan một tiếng rồi nói: “Tễ An huynh, nhìn huynh hôm nay hân hoan đến lạ, có phải sắp có việc vui gì hay không, chi bằng chia sẻ một chút để huynh đệ cũng hưởng lây may mắn đi?”
Lục Vô Ưu cầm cán bút ngước mặt lên, ánh mắt vô tội nói: “Thật sự hổ thẹn, cũng không có chuyện vui gì cả.”
“Lục Lục nguyên, huynh làm thế này là không đúng rồi!” Lại có người sấn lại nheo mắt nói: “Chuyện huynh mang chim nhạn đến Hạ Lan phủ, còn nhờ bà mối đến nhà tặng lễ đã lan truyền khắp Kinh thành rồi! Dám đến Hạ Lan phủ cầu hôn, thật không phải là người bình thường.”
Quan trọng nhất là, nghe đâu Hạ Lan phủ không những không đuổi người đi, mà còn thực sự nhận lấy phần lễ kia!
“Người huynh muốn cưới thực sự là vị Hạ Lan tiểu thư đó sao?”
“Không đúng, không phải huynh đã có vị hôn thê đã hứa hôn ở quê nhà rồi sao? Huynh bỏ mặc người ta à? Vậy nếu lỡ như Thánh thượng hỏi đến...”
Lục Vô Ưu nở nụ cười hòa nhã bất đắc dĩ nói: “Các vị hỏi nhiều thế, ta nên trả lời câu nào trước đây?” Hắn tỏ ra dáng vẻ ung dung hào phóng: “Đúng, ta đã đến Hạ Lan phủ cầu thân rồi. Có một việc ta quên chưa nói với các vị, vị hôn thê ở quê nhà của ta, không khéo cũng chính là Hạ Lan tiểu thư.”
Hắn còn làm bộ tỏ vẻ kinh ngạc: “Quê nhà của Hạ Lan đại nhân cũng ở Bạch Giang, Thanh Châu, chẳng lẽ các vị không biết sao?”
Mọi người nhất thời ngơ ngác nhìn nhau, cứ cảm thấy chuyện này thật khó tin thế nào ấy.
Hạ Lan tiểu thư trước nay là đóa hoa trên cao chỉ được ngắm nhìn mà không thể hái, chuyện này toàn bộ Kinh thành đều thấu hiểu, nhưng hễ nam tử trẻ tuổi nào từng nhìn thấy nàng cũng không dám khẳng định mình sẽ không động lòng, nhưng việc đóa hoa này nhiều năm chưa có chủ cũng là điều ai cũng biết.
Thế nhưng Lục Vô Ưu tỏ ra hết sức tự nhiên, dáng điệu tự tin vô cùng, như thể người chất vấn hắn mới là người có vấn đề.
Có người trí nhớ tốt nhắc lại: “Đợi đã, Tễ An huynh, vào ngày truyền lô lúc chúng ta gặp gỡ Hạ Lan tiểu thư trước cổng Hoàng thành, huynh không nói như vậy! Huynh đã nói gì nhỉ?… ‘Ta và Hạ Lan tiểu thư chưa nói chuyện được mấy câu, thực sự là chuyện vô căn cứ.’”
Lục Vô Ưu tỏ ra ngỡ ngàng, ánh mắt hết sức vô tội: “Ta thực sự chưa nói chuyện nhiều với Hạ Lan tiểu thư, việc hứa hôn này chẳng phải là do cha mẹ định đoạt hay sao?”
Hắn nói rất có lý, nhưng mà...
“Sao trước đây chưa từng nghe huynh nói về chuyện này?”
“Nhiều người đến Hạ Lan phủ cầu hôn, cũng chưa có người nào nghe nói rằng Hạ Lan tiểu thư đã hứa hôn cả.”
“Phải rồi, không phải chỗ chúng ta còn có một Thứ cát sĩ của Bách Giang, Thanh Châu sao? Mau gọi đến hỏi thử xem!”
Số lượng Thứ cát sĩ được chia mỗi châu một người, vừa khéo người này cũng đến từ Bách Giang. Khi được gọi tới, vị Thứ cát sĩ này hết sức mù mờ không hiểu ra sao. Nghe mọi người hỏi, y mới bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện: “Chuyện hứa hôn thì ta không rõ ràng lắm, nhưng năm đó ở thư viện Giang Lưu, Tễ An và Hạ Lan tiểu thư có tình cảm với nhau... Sau đó Hạ Lan tiểu thư trở về Kinh thành, bọn ta còn tiếc nuối thay cho Tễ An. Chuyện này khắp cả thư viện đều biết, nên khi vừa nghe tin này, ta còn cảm thấy vui mừng cho Tễ An... Không ngờ họ đã hứa hôn từ lúc đó rồi sao! Tễ An huynh, sao huynh không nói với ta!”
Vẻ mặt Lục Vô Ưu chợt có vẻ tiu nghỉu: “Trước kia lúc ở Thanh Châu, ta vừa không có công danh còn không có gia thế, đương nhiên tự thấy mình không xứng với Hạ Lan tiểu thư, chuyện hôn sự này đương nhiên không thể công khai, cũng để tránh làm tổn hại thanh danh của nàng.”
Lúc nói ra lời này, lông mày hắn hơi nhíu lại, dường như còn mang theo vài phần đau khổ và tủi hờn không muốn người biết đến.
Những người thi đỗ khoa cử phần lớn đều xuất thân từ gia đình bần hàn. Khi thấy biểu hiện của Lục Vô Ưu bất giác gợi cho họ nhớ lại khoảng thời gian chưa đỗ đạt, gặp phải cảnh đời bạc bẽo lòng người lạnh nhạt, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xúc động, thầm hét lớn “Đừng khinh người trẻ tuổi nghèo khó”, đột nhiên cũng thổn thức theo.
“Tễ An cũng đã khổ tận cam lai rồi.”
“Hiện giờ Hạ Lan đại nhân chắc chắn cũng rất vui mừng khi phó thác chung thân cả đời Hạ Lan tiểu thư cho huynh.”
Lục Vô Ưu xoa trán, thở dài một hơi: “Tại hạ cũng vô cùng lo lắng, những ngày qua lòng đầy bất an, đêm đến trằn trọc không ngủ được... Chỉ mong các vị đồng liêu đừng cười nhạo ta nữa.”
Trong lúc nhất thời, mọi người đều lần lượt vỗ vai Lục Vô Ưu, dành cho hắn những lời an ủi thân thiết của đồng liêu. Tất nhiên cũng không thiếu người nhân cơ hội nói: “Lục huynh khi nào thành thân, hôm nào ta cũng muốn đến phủ thăm hỏi...”
Lục Vô Ưu vẫn giữ vẻ bình thản ứng phó xong đợt đầu tiên, buổi trưa đi ăn cơm ở nhà ăn, lại vừa hay gặp đúng người hắn không muốn gặp nhất bây giờ.
Lâm Chương nhìn thấy Lục Vô Ưu cũng dừng bước chân lại, ánh mắt nhìn về phía hắn vô cùng phức tạp.
***
Diêu Thiên Tuyết nhận được tin liền đến Hạ Lan phủ ngay lập tức.
“Tiểu Từ, muội thật sự muốn gả cho cái tên tai họa đó sao!”
Hạ Lan Từ gật đầu.
Diêu Thiên Tuyết không tin nổi: “Nhị tiểu thư Khang Ninh Hầu phủ còn đang làm ầm lên, trong yến tiệc sinh thần của Công chúa muội cũng thấy rồi đó... Vị công tử đó trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, nếu muội gả cho hắn, sau này không biết có bao nhiêu ong bướm tìm đến phủ. Hơn nữa, cha ta nói sau này chức vị của hắn e rằng sẽ không thấp, đến lúc đó người muốn chen chân vào bên cạnh hắn chắc chắn không ít...”
Hạ Lan Từ tất nhiên cũng biết điều này, thế nên ban đầu nàng không hề nghĩ đến việc gả cho hắn.
Nhưng kế hoạch biến hóa khôn lường đến mức chẳng theo kịp.
Nàng chỉ đành phải giải thích bằng những lời khô khan: “Hắn đã nói sẽ không nạp thiếp.”
“Nói thì nói vậy thôi, khi muốn cưới được muội đương nhiên sẽ ba hoa chích chòe, phải nói cho hoa mỹ hết sức có thể. Nam nhân ấy mà, có ai mà tránh khỏi chuyện lăng nhăng đâu, huống hồ hắn lại tuấn tú thu hút người khác như vậy...”
Diêu Thiên Tuyết nói xong lại nhìn sắc mặt của Hạ Lan Từ, đột nhiên thay đổi giọng điệu: “Khụ khụ, tất nhiên cũng không phải không có ngoại lệ, muội nhìn cha muội đi, cậu của ta rất thật thà đó không phải sao. Nói chung, nếu như hắn dám khi dễ muội, ta sẽ bảo Tề Xuyên bắt hắn vào ngục!”
Tề Xuyên chính là vị hôn phu của Diêu Thiên Tuyết, Nhị công tử nhà Binh bộ Thị lang, Cẩm Y Vệ Chỉ huy Thiêm sự - Tống Tề Xuyên.
Hạ Lan Từ cũng không biết nói thế nào, cho dù là Cẩm Y Vệ cũng không thể tùy tiện nhốt quan Hàn Lâm vào ngục được
Nàng bèn đổi chủ đề nói tránh đi: “Nhưng mà, biểu tỷ đến thật đúng lúc, vừa hay muội có việc cần nhờ đến tỷ.”
Diêu Thiên Tuyết hỏi: “Việc gì?”
Hạ Lan Từ lấy mấy chiếc túi thơm từ trong tủ ra, dè dặt nói: "Đây là đồ cưới muội thêu, biểu tỷ xem qua giúp muội đi.”
Nếu như Lục Vô Ưu đã hành động nhanh như vậy, Hạ Lan Từ đương nhiên cũng phải nỗ lực chuẩn bị cho hôn lễ tháng sau, sắp xếp chu đáo đồ hồi môn của nàng. Thông thường của hồi môn của các tiểu thư nhà quan bao gồm vàng bạc và ruộng đất hay khế đất - mấy cái này nàng thực sự không có, vàng bạc trang sức cũng không có, đồ gia dụng đồ trang trí như nồi niêu chén bát còn có thể gom góp, còn lại là các loại đồ thêu như ga trải giường, chăn đệm, bao gối, khăn tay, túi thơm…
Nhưng không may thay, trong mười mấy năm không màng chính sự, Hạ Lan tiểu thư đã không hề học thêu thùa đàng hoàng.
Đến mức...
Diêu Thiên Tuyết cúi đầu nhìn thấy trên chiếc túi thơm màu xanh nhạt thêu một đống chỉ đen: “Tiểu Từ, muội đang thêu lá sen sao?”
Hạ Lan Từ nghẹn lời nói: “Là uyên ương nghịch nước.”
Nàng còn ngập ngừng hỏi tiếp: “Biểu tỷ, vẽ thẳng lên vải có được không?”
Diêu Thiên Tuyết thấy ánh mắt của Hạ Lan Từ dao động, nhận ra điều gì đó không ổn, liền nắm chặt tay nàng.
Nhìn những ngón tay mảnh mai như tác phẩm nghệ thuật của nàng giờ đã hiện ra những vết máu lấm tấm, Diêu Thiên Tuyết không khỏi xót xa, vội nói: “Muội vội gì chứ, chỉ mới cầu hôn thôi mà, việc thêu thùa muội có thể học từ từ…”
Hạ Lan Từ thở dài có vẻ đau đầu nói: “Hắn định tháng sau thành thân rồi.”
“Cái gì? Nhanh vậy sao?” Diêu Thiên Tuyết ngạc nhiên, sau đó trên mặt hiện lên vẻ giận dữ: “Tháng sau thì làm sao có thể chuẩn bị đầy đủ cho hôn sự được! Hắn nóng vội như vậy làm gì? Ta thấy hắn không có ý tốt thì đúng hơn. Đúng là tham lam, ham mê… Trước đây hắn có từng đùa giỡn cợt nhả với muội không? Có phải cử chỉ rất suồng sã hay không?”
Trên mặt Diêu Thiên Tuyết chỉ thiếu viết rõ chữ “Ai dám cướp lấy củ cải của ta” thôi.
Điều này thực sự oan uổng, suy cho cùng hắn đã sàm sỡ nàng, sàm sỡ từ bên trong lẫn ra bên ngoài.
Hạ Lan Từ bất lực nói: “Biểu tỷ đừng nghĩ nhiều, muội cũng muốn sớm ngày hoàn thành hôn sự, để tránh sinh ra nhiều rắc rối về sau.”
Diêu Thiên Tuyết nhìn nàng từ trên xuống dưới, đột nhiên thở dài một hơi: “Hắn quả thật rất tuấn tú, Tiểu Từ muội cũng đến tuổi rồi… Túi thơm, chăn mền và bao gối những thứ này ta đều có sẵn, dù sao ta còn lâu mới thành thân, muội cứ lấy mà dùng. Còn thiếu thứ gì cứ nói với biểu tỷ. Mẹ ta chưa biết chuyện này, nếu không thì bà ấy nhất định muốn đến đây lo liệu giúp muội.”
Hạ Lan Từ nghĩ rằng nàng ấy đã hiểu lầm gì đó rồi, nhưng cũng không tiện giải thích, chỉ mỉm cười nói: “Biểu tỷ cảm ơn cô mẫu thay muội. Nhưng đồ của muội đơn giản, sẽ chuẩn bị xong ngay thôi, không cần làm phiền đến bà đâu. Giá y và khăn trùm đầu cũng có sẵn từ mẹ muội để lại, muội mặc chúng là được rồi.”
Diêu Thiên Tuyết lại thấy đau lòng không thôi.
Nỗi xót xa này lại không dễ nói ra bằng lời. Hạ Lan Từ khi còn nhỏ cũng là một cô bé xinh đẹp như búp bê, nhưng khi đó nàng luôn ốm yếu, khuôn mặt nhỏ nhắn ngày nào cũng xanh xao tái nhợt, hơi thở yếu ớt lúc có lúc không, vì mẹ qua đời sớm, cha lại bận rộn công vụ, huynh trưởng phải đi học, hầu hết thời gian nàng đều không ai chăm sóc, chỉ có thể một mình đáng thương ôm bát thuốc ngồi co ro ở góc giường, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ bay về trời. Khi đó, cha của Diêu Thiên Tuyết bị điều đi nơi khác, nàng ấy được gửi về nhà tổ mẫu, cũng chỉ có thể thường xuyên đến thăm biểu muội đáng thương này.
Sau đó Hạ Lan Từ từ quê nhà dưỡng bệnh trở lại Kinh thành, dù sức khỏe tốt hơn nhiều nhưng vẫn là một người đơn giản, tính tình quật cường không muốn làm phiền đến ai, khi các tiểu thư nhà khác lựa chọn mỹ phẩm và quần áo trong các cửa tiệm trang phục trang điểm, nàng lại vắt óc tính toán làm sao để có thể tiết kiệm được một hai văn tiền. Diêu Thiên Tuyết muốn tặng nàng váy áo và trang sức nàng cũng không chịu nhận, thậm chí đến cả việc trọng đại như thành thân, nàng cũng không nỡ chi tiêu nhiều cho bản thân mình.
Nàng sống một cách độc lập nhưng lại có phần thận trọng.
Nhưng một tiểu thư quan gia sao có thể mặc giá y cũ để thành thân chứ?
“Hay là… giá y của biểu tỷ cho muội mặc trước, tỷ sẽ chuẩn bị lại một bộ khác sau.”
Hạ Lan Từ mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng khéo léo từ chối: “Không cần đâu, như thế này là quá tốt rồi. Chỉ là, biểu tỷ…” Nàng chỉ vào túi thơm, vẻ mặt thắc mắc: “Cái này, rốt cuộc phải thêu thế nào?”
***
Lục Vô Ưu và Lâm Chương dù là đồng niên lại cùng ở Hàn Lâm Viện, nhưng Lục Vô Ưu xuất thân Trạng nguyên, được bổ nhiệm làm quan Biên tu Tòng Lục phẩm, còn Lâm Chương xuất thân Tiến sĩ Nhị giáp, được tuyển chọn làm Thứ cát sĩ chưa có phẩm hàm, phải đợi ba năm sát hạch qua đi mới quyết định được giữ lại hoặc chuyển đi, đến lúc đó mới có thể đạt đến chức quan Thất phẩm.
Do đó, dù hai người có giao thiệp riêng tư, nhưng công việc hàng ngày lại không làm cùng chỗ.
Lâm Chương đứng yên ở đó một hồi, cuối cùng bước tới, giọng điệu do dự: “Tễ An, ta nghe nói…”
Lục Vô Ưu khẽ thở dài một hơi, nói: “Là sự thật.”
Sắc mặt Lâm Chương chợt trở nên phức tạp đến tột cùng, dường như không biết nên đối diện với Lục Vô Ưu thế nào, y lắp bắp nói: “Sao, sao lại như vậy… Nhưng, nhưng không phải huynh không có tình ý với Hạ Lan tiểu thư hay sao… hơn nữa huynh cũng đã có vị hôn thê đã hứa hôn ở quê nhà…”
Phiền phức nằm ở chỗ này đây.
Cái cớ trước đó Lục Vô Ưu bày ra đã hoàn toàn không còn dùng được nữa.
Hắn trầm ngâm một lúc mới trả lời: “Là kết quả thương lượng giữa ta và Hạ Lan tiểu thư. Vị hôn thê ở quê nhà thật sự không tồn tại, chỉ là chuyện này mong Thiếu Ngạn giữ bí mật giúp ta.”
Lâm Chương cũng sững sờ: “Hạ Lan tiểu thư thương lượng với huynh sao?”
Lục Vô Ưu nói: “Ta nói dối mình có hôn thê là để từ chối ý tốt của Công chúa, điều này chắc cũng không khó đoán. Hạ Lan tiểu thư vì vụ việc giông tố của Tào Thế tử trước đó nên cũng vô cùng phiền não, đúng lúc nàng cần một phu quân, ta thiếu một thê tử, nàng cũng từng sống ở Thanh Châu cho nên giả vờ kết hôn với ta để bảo toàn danh dự. Thực ra giữa ta và Hạ Lan tiểu thư không có tình cảm riêng tư. Chuyện này ta chỉ nói với Thiếu Ngạn, mong huynh đừng truyền ra ngoài.”
Lâm Chương cũng không ngờ sẽ có lý do như vậy.
Y ngây ra một lúc rồi nói: “Ta sẽ không nói với ai khác. Nhưng tại sao Hạ Lan tiểu thư lại tìm đến huynh…”
Lục Vô Ưu thở dài: “Ta cũng không hiểu, có lẽ nàng cảm thấy ta trông thật thà chăng.”
Lâm Chương: “…”
Lục Vô Ưu đã thêu dệt đủ rồi, lúc này mới nói thật: “Tóm lại ta không có ý giấu giếm huynh, trước đây ta thực sự không thân với Hạ Lan tiểu thư, quyết định đến phủ cầu hôn cũng là chuyện mới đây, trong đó có vài chuyện ngoài ý muốn có hơi khó nói với Thiếu Ngạn. Nếu trong lòng huynh vẫn không thể quên Hạ Lan tiểu thư…”
Lâm Chương vội vã lắc đầu, nhưng trong giọng nói vẫn mang chút chua xót: “Ta và Hạ Lan tiểu thư có duyên nhưng không phận, từ lâu đã không còn dám mơ tưởng xa xôi. Nếu Tễ An có thể thành đôi cùng với Hạ Lan tiểu thư ... ta cũng thật lòng mừng thay cho hai người, chỉ là không ngờ Tễ An thực sự không có tình ý với Hạ Lan tiểu thư, ta, ta...” Y nuốt nửa câu sau xuống: “Ta có hơi thất thố, ta xin phép về trước.”
Lục Vô Ưu sợ nhất là gặp phải tình huống thế này.
So với điều này, những chuyện khác như có người đến nhà gây sự, chặn đường hắn ở Hoàng thành, hoặc là dùng những lời mỉa mai, uy hiếp, dụ dỗ đều không đáng để nhắc đến, bởi vì năm đó ở Thanh Châu hắn đã từng trải nghiệm một lần rồi.
***
Tin tức tương tự cũng truyền đến phủ Công chúa.
“Sao có thể chứ? Các ngươi lừa ta!”
Tiêu Thiều An gần như lập tức muốn đến Hàn Lâm Viện tìm Lục ca ca của nàng ta để hỏi cho rõ ràng.
Không phải hắn đã hứa hôn ở quê nhà rồi sao! Sao lại có thể đến tận phủ xin cưới nữ nhân kia chứ! Nữ nhân đó ngoài việc đẹp hơn nàng ta một chút, thì còn chỗ nào tốt nữa đâu?
Còn chưa bước ra khỏi cửa, đã nghe người đưa tin nói thêm: “Công chúa! Công chúa bớt giận! Nghe nói cô nương mà Lục Trạng nguyên đã hứa hôn ở quê nhà chính là Hạ Lan tiểu thư.”
“Cái gì? Họ quen biết nhau từ trước?”
Tiêu Thiều An sững sờ quay đầu lại.
Lần trước nàng ta tính kế không thành, ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, không những không khiến Lục Vô Ưu cưới mình, mà bây giờ Lục Vô Ưu thấy nàng ta từ xa đã tránh đi đường khác, thậm chí ánh mắt còn lạnh lùng. Nàng ta mấy lần đến Hàn Lâm Viện chặn đường hắn cũng không được. Lúc này nàng ta mới nhận ra, có lẽ hắn đã lờ mờ đoán ra được phần nào chuyện xảy ra ở phủ Công chúa trước đó, cho nên hiện tại… nàng ta có thể đã bị Lục ca ca ghét bỏ.
Tiêu Thiều An vốn tưởng rằng không có chuyện gì khiến nàng ta phiền lòng hơn chuyện này.
Nhưng không ngờ, ca ca đã đoán đúng…
Chắc chắc đêm đó hai người họ đã quan hệ bất chính trong phủ của nàng ta! Còn giả vờ ở trước mặt nàng ta là không quen biết nhau, nói không chừng từ lâu đã...
Vừa nghĩ đến việc Lục ca ca sẽ đối xử dịu dàng lưu luyến, thương yêu gần gũi với nữ nhân đó, còn đối với nàng ta thì lại dùng lời nói châm chọc, nét mặt lạnh nhạt, thậm chí còn chẳng muốn nhìn thấy mặt mình, trong lòng nàng ta ngứa ngáy thù hận.
Tiêu Thiều An cắn ngón cái, thiếu điều cắn đứt cả móng tay, nàng ta nghiến răng suy ngẫm, cuối cùng nhấc váy lên quyết định đi tìm Tiêu Nam Tuân trước.
Tiêu Nam Tuân tất nhiên cũng đã nhận được tin tức này.
Hắn tìm đến Lý Viện phán của Thái y viện để điều tra ghi chép buổi tế lễ ngoại thành, chủ yếu là muốn xác nhận xem vị Trạng nguyên kia có thực sự bị chứng suy nhược cơ thể không, nhưng lại vô tình phát hiện ra ngày đó hai người họ từng ở cùng một xe ngựa.
Nhưng lúc đó khi hắn bước vào xe ngựa thăm Hạ Lan Từ, rõ ràng không hề thấy Trạng nguyên kia đâu.
Người này chắc chắn có vấn đề.
Với lại, hai người đó có lẽ đã có quan hệ từ lâu.
Hạ Lan Từ biết rõ tình hình lại giấu giếm không báo, chắc chắn hai người họ đã có móc nối từ trước nhau, thế nên trước đó cả hai mới cùng thoát ra khỏi phủ công chúa trót lọt.
Tiêu Thiều An vẫn ở bên cạnh lảm nhảm những lời viển vông: “... Hay là chúng ta phái người của Thái y viện đến Hạ Lan phủ để nghiệm thân Hạ Lan Từ đi, chắc chắn hiện giờ nàng ta không còn trong trắng! Tin này mà lan ra ngoài, để muội xem xem Lục ca ca sẽ cưới nàng ta thế nào!”
Tiêu Nam Tuân liếc mắt nhìn muội muội ngu ngốc bị mẫu phi nuông chiều thành hư này, ánh mắt lạnh lẽo đến tột cùng.
Tiêu Thiều An lập tức im lặng: “… Nếu không thì ca ca nói xem chúng ta phải làm sao?”
Tiêu Nam Tuân hờ hững đáp lại: “Muội về trước đi, ta tự có tính toán.”
***
Hôn sự của Tân khoa Trạng nguyên Lục Vô Ưu và Hạ Lan tiểu thư vừa truyền ra bên ngoài đã khiến toàn bộ Kinh thành chấn động kinh ngạc, khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng lòng tan nát.
Dẫu sao thì không lâu trước đây, Trạng nguyên mới diễu hành qua phố, các cô nương tiểu thư từ trong phố lớn ngõ nhỏ từng nhìn thấy hắn hẵng còn in sâu hình ảnh trong đầu, nhất là khi biết chàng thiếu niên tuấn tú ấy còn chưa thành gia thất, càng khiến người ta mơ mộng nhiều hơn — dường như cảnh ngọt ngào đằm thắm giữa tài tử và giai nhân đã khắc sâu trong lòng mọi người.
Ai mà chẳng muốn có một câu chuyện tình dưới trăng cùng chàng Trạng nguyên trẻ tài cao tám đấu chứ?
Sau đó khi biết rằng hắn đã đính hôn ở quê nhà họ cũng đành từ bỏ mơ mộng, còn có người cảm thán vị Trạng nguyên cũng là người chí tình chí nghĩa, vẫn chung tình với vị hôn thê từ khi chưa phát đạt — nào ngờ mới chớp mắt lại thấy hắn đến Hạ Lan phủ cầu hôn Hạ Lan tiểu thư.
Mọi người: “…”
“… Đó cũng là chuyện thường tình của con người thôi, không thể trách Lục Trạng nguyên được.”
“Dẫu sao cũng là Hạ Lan tiểu thư, có chuyện gì xảy ra ta cũng không thấy lạ.”
“Một Trạng nguyên liên tiếp đỗ đầu sáu kỳ thi, không ngờ cũng không vượt qua được ải mỹ nhân…”
Mọi người đều nghĩ Lục Trạng nguyên ham muốn sắc đẹp của Hạ Lan tiểu thư, dù sao thì người mê đắm sắc đẹp của Hạ Lan tiểu thư cũng không ít, nhưng Hạ Lan phủ chấp nhận lại vượt ra khỏi suy đoán của mọi người.
Trong lúc nhất thời, tại các tửu lâu ở Kinh thành, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng nam tử uống rượu nói xằng nói bậy, câu nào câu nấy cũng đều căm phẫn sục sôi.
“Ta thấy tên Lục Vô Ưu kia chẳng qua cũng chỉ thế thôi mà.”
“Gì mà Văn Khúc Tinh đỗ đầu Lục nguyên, cũng có nhiều mắt nhiều miệng hơn chúng ta đâu.”
“Mẹ ta còn khen hắn là Linh đồng chuyển thế, cũng chỉ đẹp ngang ngửa ta, không tuấn tú hơn ta bao nhiêu, vì sao Hạ Lan đại nhân lại vừa ý hắn chứ.”
“Gã Trạng nguyên kia lại còn bội tín bội nghĩa, nói về đức hạnh có khi còn không bằng ta nữa là!”
Không ngờ vài ngày sau lại có tin tức truyền ra ngoài rằng vị hôn thê mà Lục Trạng nguyên đã hứa hôn ở quê nhà chính là Hạ Lan tiểu thư.
Câu chuyện đã biến thành hai người tự quyết định chuyện chung thân, Hạ Lan đại nhân khinh thường xuất thân của Lục Trạng nguyên nên muốn phá hoại uyên ương, còn có ý muốn trèo lên cành cao Thế tử Tào Quốc Công — Đúng vậy, không một ai nghĩ tới, Thế tử Tào Quốc Công đến giờ vẫn còn có vai diễn, Hạ Lan tiểu thư một lòng một dạ thà chết không đồng ý, hai bên cãi nhau không dứt, cuối cùng chờ đến khi Lục Trạng nguyên đề tên bảng vàng, đến nhà cầu hôn, người có tình mới thành gia thất.
Phiên bản này thực ra có khá nhiều lỗ hổng, nhưng lại được lan truyền rộng rãi nhất, vì tình tiết khiến mọi người hóng hớt thích thú, còn hấp dẫn hơn nhiều so với kịch bản đương thời. Thế nên mối hôn sự này vẫn chưa thành hình thì đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của dân chúng Kinh thành.
Ai ngờ mấy ngày sau, một chuyện vô cùng chấn động xảy ra — Tân khoa Trạng nguyên trên đường trở về phủ đã gặp phải ám sát, thân thể bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh rất lâu.
Chuyện này không tránh khỏi việc mọi người lại dấy lên tin đồn bàn tán Hạ Lan tiểu thư là hồng nhan họa thủy.
Suy cho cùng, chuyện Lục Trạng nguyên đỗ Lục nguyên vang danh Kinh thành hứa hôn cùng tiểu thư nhà Tả đô Ngự sử có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành đã truyền đi khắp nơi gây xôn xao trong dư luận. Hơn nữa, vị tiền Tào Thế tử trước đó từng có tin đồn với Hạ Lan tiểu thư đến giờ vẫn còn là một kẻ ngốc, vừa ngu dại vừa bị thương, rất khó để người ta không nói ra nói vào.
Lúc Hạ Lan Từ biết tin, nàng vẫn còn đang ở trong phòng tiếp tục đấu tranh với cái túi thơm trong tay, sau khi nghe xong những lời Sương Chi vừa thở hổn hển vừa kể lại, nàng đặt túi thơm xuống, phản ứng đầu tiên của nàng chính là –– tuyệt đối không thể nào có chuyện đó xảy ra.
Với khả năng phi thiên độn địa của Lục Vô Ưu, làm sao hắn có thể bị ám sát thành công cơ chứ?
Sau đó nàng lấy lại bình tĩnh, nghĩ thầm, nếu Lục Vô Ưu đã dễ dàng bị trúng độc, vậy thì bị ám sát cũng không phải là chuyện hoàn toàn không có khả năng.
Bây giờ hai người đã định hôn sự, cũng bớt đi nhiều kiêng kỵ.
Hạ Lan Từ liền nói ngay: “Chuẩn bị xe ngựa, chúng ta ra ngoài.”
Đáng tiếc, còn chưa kịp ra khỏi cửa, Sương Chi đã thở hổn hển chạy ngược vào.
“Tiểu thư, tiểu thư, không xong rồi!”
Hạ Lan Từ đau đầu vô cùng: “Hắn lại làm sao nữa?”
Sương Chi cố điều hòa hơi thở, nói: “Lục công tử không sao…”
“Hắn không sao thì…”
“Nhưng…” Sương Chi nuốt nước bọt, rụt cổ lại lắp bắp: “Nhà chúng ta… e là có chuyện.”
“…?”
Bên ngoài vừa lúc vang lên tiếng hô hoán của người gác cổng.
“Nhị điện… điện hạ…”
Nghe thấy tiếng gọi ấy, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy dọc thẳng lên khiến nàng lạnh sống lưng.
Sự yên ả trước yến tiệc phủ Công chúa hóa ra chỉ là giả tưởng, Tiêu Nam Tuân vốn chưa từng có ý định buông tay.
Chỉ cần nghĩ đến kết cục suýt chút nữa mình phải rơi vào, Hạ Lan Từ chỉ còn sợ hãi… không chỉ thanh danh bị hủy, e rằng về sau cũng chỉ có thể mặc hắn bài bố.
Nàng rùng mình, ngay lập tức siết chặt cánh tay ổn định thân thể, hít sâu một hơi mới hỏi: “Cha ta có ở trong phủ không?”
Sương Chi lắc đầu: “Lão gia ra ngoài rồi.”
Quả nhiên.
Ca ca nàng có ở đây cũng vô dụng.
Hạ Lan Từ lập tức lùi về phía giường: “Lát nữa cứ nói ta không khỏe, đang nghỉ ngơi, không tiện tiếp khách.”
Nàng vừa đi khỏi, Tiêu Nam Tuân đã được dẫn vào. Trong thiên hạ này, còn chưa có mấy ai dám chặn Nhị hoàng tử danh tiếng lẫy lừng này ngoài cửa.
Tên nội thị lanh lợi đã cất lời trước, giọng điệu hòa nhã nói: “Trước đó tại lễ tế ngoài thành làm kinh động đến Hạ Lan tiểu thư, Điện hạ từng nói sẽ đích thân đến bồi tội, chỉ là vẫn chưa thu xếp được thời gian, kéo dài đến nay mới đến phủ thăm hỏi, thật là thất lễ quá, mong Hạ Lan tiểu thư thứ lỗi cho. Nay Điện hạ đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn để tạ tội, không biết tiểu thư nhà ngươi hiện ở đâu? Ồ, thân thể không khỏe à, vậy vừa hay đi cùng đoàn xe còn có Ngự y… cái gì? Đang nghỉ ngơi à? Vậy cũng không sao, chúng ta đợi một lát là được.”
Tiêu Nam Tuân chưa từng mở miệng, chỉ tùy ý đảo mắt nhìn khắp phủ đệ Hạ Lan.
Hạ Lan Cẩn mang danh thanh bần quả thật không phải giả vờ.
Cột hành lang sơn son đã bong tróc phai màu, quanh bức bình phong mọc đầy rêu xanh, xuyên qua cửa sổ có thể thấy ao nước lâu ngày không tu sửa, bùn lắng dày đặc; đồ đạc trong nhà đều đã cũ kỹ, thô sơ, tỏa ra thứ “mùi cũ” mà năm xưa hắn chỉ từng ngửi thấy ở chùa Thanh Tuyền; đến cả chén trà người hầu dâng lên cũng rẻ tiền, chứ đừng nói đến thứ trà bên trong, cái này mà bảo dùng để súc miệng hắn còn chê.
Nghèo nàn, cũ nát, chật chội.
Sao lại có người không muốn rời khỏi nơi như thế?
Tiêu Nam Tuân ung dung đợi trong tiền sảnh, trên mặt không lộ nửa phần khó chịu, giống như một vị quân tử nho nhã cực kỳ kiên nhẫn, hoàn toàn không nhìn ra hắn vừa mới sai người đâm bị thương vị hôn phu của đối phương, giờ lại đến tận cửa gây sức ép.
Không lâu trước đó…
“Tên Trạng nguyên kia mặc dù né tránh rất nhanh, nhưng không giống người biết võ.” Người đang nói chuyện quỳ dưới đất, trên người mặc y phục dạ hành: “Thuộc hạ nghe theo mệnh lệnh, không lấy mạng hắn.”
Hành tẩu trong giang hồ, không phải ai cũng vào được đại môn phái, cũng có những người vì quyền lực và lợi ích mà phụ thuộc vào quan phủ hoặc Hoàng quyền. Mấy năm trước Tiêu Nam Tuân đã chiêu mộ không ít kỳ nhân dị sĩ, giúp hắn làm những chuyện không thể đưa ra ánh sáng.
Phụ hoàng tuy mắt nhắm mắt mở với một số hành vi của hắn, nhưng cũng không đến mức cho phép hắn tùy tiện ám sát triều thần, cho nên lần này hắn chỉ là thử dò xét và uy hiếp.
Suy cho cùng, vị Trạng nguyên kia cũng chỉ là một quan nhỏ Tòng Lục phẩm mới vào triều, cùng lắm cũng chỉ được Phụ hoàng ưu ái đôi chút, không đáng để hắn phải kiêng dè. Hắn ta vốn nghĩ dù không nắm được nhược điểm của tên Trạng nguyên kia, cũng có thể làm hắn biết khó mà lui.
Trước ánh mắt trở nên lạnh lẽo của Tiêu Nam Tuân, mồ hôi lạnh trên trán Thích thúc - quản sự Hạ Lan phủ gần như đổ xuống.
Đối phương nói là đợi, nhưng đợi với áp lực thế này bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy, chỉ cần chậm trễ thêm một khắc nữa e rằng sẽ có người mất mạng!
Ông đã sai người đi báo cho lão gia rồi!
Chỉ không biết lão gia khi nào mới về!
Còn tiểu thư…
Hầy.
Nửa canh giờ sắp trôi qua, Hạ Lan Từ ở trong phòng cũng như ngồi trên đống lửa, không phút nào yên ổn. Sách không đọc vào, chữ không viết nổi, Tiêu Nam Tuân ở ngoài đợi bao lâu, da đầu nàng tê dại bấy lâu.
Ai mà ngờ được Tiêu Nam Tuân sẽ thật sự chịu hạ mình chờ đợi, nàng vốn nghĩ đợi một lúc không thấy người, hắn sẽ rời đi.
Cứ tiếp tục thế này, với tính cách có thù tất báo của Tiêu Nam Tuân, nếu thật sự rơi vào tay hắn, hôm nay nàng để hắn đợi ngoài này bao lâu, sau này chỉ sợ sẽ phải…
Nghĩ đến đây, Hạ Lan Từ chỉ biết thở dài đứng dậy, đi thay một bộ y phục kín đáo hơn, kín đến mức không lộ cả đầu ngón tay ra ngoài, sau đó mới bước ra ngoài tiếp khách.
" >Lục Vô Ưu vừa bước vào cửa phòng biên soạn của Hàn Lâm Viện đã cảm nhận ngay những ánh mắt nóng bỏng nhắm thẳng vào mình, nóng rát như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Trong phòng biên soạn, những người đang công tác đều là Biên tu Chính Thất phẩm, Kiểm thảo Tòng Thất phẩm. Những người này đều có ít kinh nghiệm, tuổi đời còn trẻ, thường ngày cũng chỉ làm những việc có liên quan đến luận bàn văn chương, tra xét sử sách các loại, công việc khá khô khan, cuộc sống hiếm khi có sóng gió.
Vì vậy, khi nghe tin tức chấn động vừa rồi, mọi người đều không kìm nổi kích động trong lòng, trong sự kích động còn lộ ra vài phần ghen tỵ.
Chẳng bao lâu đã có người không dằn lòng được, bước tới trước bàn làm việc của Lục Vô Ưu, ho khan một tiếng rồi nói: “Tễ An huynh, nhìn huynh hôm nay hân hoan đến lạ, có phải sắp có việc vui gì hay không, chi bằng chia sẻ một chút để huynh đệ cũng hưởng lây may mắn đi?”
Lục Vô Ưu cầm cán bút ngước mặt lên, ánh mắt vô tội nói: “Thật sự hổ thẹn, cũng không có chuyện vui gì cả.”
“Lục Lục nguyên, huynh làm thế này là không đúng rồi!” Lại có người sấn lại nheo mắt nói: “Chuyện huynh mang chim nhạn đến Hạ Lan phủ, còn nhờ bà mối đến nhà tặng lễ đã lan truyền khắp Kinh thành rồi! Dám đến Hạ Lan phủ cầu hôn, thật không phải là người bình thường.”
Quan trọng nhất là, nghe đâu Hạ Lan phủ không những không đuổi người đi, mà còn thực sự nhận lấy phần lễ kia!
“Người huynh muốn cưới thực sự là vị Hạ Lan tiểu thư đó sao?”
“Không đúng, không phải huynh đã có vị hôn thê đã hứa hôn ở quê nhà rồi sao? Huynh bỏ mặc người ta à? Vậy nếu lỡ như Thánh thượng hỏi đến...”
Lục Vô Ưu nở nụ cười hòa nhã bất đắc dĩ nói: “Các vị hỏi nhiều thế, ta nên trả lời câu nào trước đây?” Hắn tỏ ra dáng vẻ ung dung hào phóng: “Đúng, ta đã đến Hạ Lan phủ cầu thân rồi. Có một việc ta quên chưa nói với các vị, vị hôn thê ở quê nhà của ta, không khéo cũng chính là Hạ Lan tiểu thư.”
Hắn còn làm bộ tỏ vẻ kinh ngạc: “Quê nhà của Hạ Lan đại nhân cũng ở Bạch Giang, Thanh Châu, chẳng lẽ các vị không biết sao?”
Mọi người nhất thời ngơ ngác nhìn nhau, cứ cảm thấy chuyện này thật khó tin thế nào ấy.
Hạ Lan tiểu thư trước nay là đóa hoa trên cao chỉ được ngắm nhìn mà không thể hái, chuyện này toàn bộ Kinh thành đều thấu hiểu, nhưng hễ nam tử trẻ tuổi nào từng nhìn thấy nàng cũng không dám khẳng định mình sẽ không động lòng, nhưng việc đóa hoa này nhiều năm chưa có chủ cũng là điều ai cũng biết.
Thế nhưng Lục Vô Ưu tỏ ra hết sức tự nhiên, dáng điệu tự tin vô cùng, như thể người chất vấn hắn mới là người có vấn đề.
Có người trí nhớ tốt nhắc lại: “Đợi đã, Tễ An huynh, vào ngày truyền lô lúc chúng ta gặp gỡ Hạ Lan tiểu thư trước cổng Hoàng thành, huynh không nói như vậy! Huynh đã nói gì nhỉ?… ‘Ta và Hạ Lan tiểu thư chưa nói chuyện được mấy câu, thực sự là chuyện vô căn cứ.’”
Lục Vô Ưu tỏ ra ngỡ ngàng, ánh mắt hết sức vô tội: “Ta thực sự chưa nói chuyện nhiều với Hạ Lan tiểu thư, việc hứa hôn này chẳng phải là do cha mẹ định đoạt hay sao?”
Hắn nói rất có lý, nhưng mà...
“Sao trước đây chưa từng nghe huynh nói về chuyện này?”
“Nhiều người đến Hạ Lan phủ cầu hôn, cũng chưa có người nào nghe nói rằng Hạ Lan tiểu thư đã hứa hôn cả.”
“Phải rồi, không phải chỗ chúng ta còn có một Thứ cát sĩ của Bách Giang, Thanh Châu sao? Mau gọi đến hỏi thử xem!”
Số lượng Thứ cát sĩ được chia mỗi châu một người, vừa khéo người này cũng đến từ Bách Giang. Khi được gọi tới, vị Thứ cát sĩ này hết sức mù mờ không hiểu ra sao. Nghe mọi người hỏi, y mới bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện: “Chuyện hứa hôn thì ta không rõ ràng lắm, nhưng năm đó ở thư viện Giang Lưu, Tễ An và Hạ Lan tiểu thư có tình cảm với nhau... Sau đó Hạ Lan tiểu thư trở về Kinh thành, bọn ta còn tiếc nuối thay cho Tễ An. Chuyện này khắp cả thư viện đều biết, nên khi vừa nghe tin này, ta còn cảm thấy vui mừng cho Tễ An... Không ngờ họ đã hứa hôn từ lúc đó rồi sao! Tễ An huynh, sao huynh không nói với ta!”
Vẻ mặt Lục Vô Ưu chợt có vẻ tiu nghỉu: “Trước kia lúc ở Thanh Châu, ta vừa không có công danh còn không có gia thế, đương nhiên tự thấy mình không xứng với Hạ Lan tiểu thư, chuyện hôn sự này đương nhiên không thể công khai, cũng để tránh làm tổn hại thanh danh của nàng.”
Lúc nói ra lời này, lông mày hắn hơi nhíu lại, dường như còn mang theo vài phần đau khổ và tủi hờn không muốn người biết đến.
Những người thi đỗ khoa cử phần lớn đều xuất thân từ gia đình bần hàn. Khi thấy biểu hiện của Lục Vô Ưu bất giác gợi cho họ nhớ lại khoảng thời gian chưa đỗ đạt, gặp phải cảnh đời bạc bẽo lòng người lạnh nhạt, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xúc động, thầm hét lớn “Đừng khinh người trẻ tuổi nghèo khó”, đột nhiên cũng thổn thức theo.
“Tễ An cũng đã khổ tận cam lai rồi.”
“Hiện giờ Hạ Lan đại nhân chắc chắn cũng rất vui mừng khi phó thác chung thân cả đời Hạ Lan tiểu thư cho huynh.”
Lục Vô Ưu xoa trán, thở dài một hơi: “Tại hạ cũng vô cùng lo lắng, những ngày qua lòng đầy bất an, đêm đến trằn trọc không ngủ được... Chỉ mong các vị đồng liêu đừng cười nhạo ta nữa.”
Trong lúc nhất thời, mọi người đều lần lượt vỗ vai Lục Vô Ưu, dành cho hắn những lời an ủi thân thiết của đồng liêu. Tất nhiên cũng không thiếu người nhân cơ hội nói: “Lục huynh khi nào thành thân, hôm nào ta cũng muốn đến phủ thăm hỏi...”
Lục Vô Ưu vẫn giữ vẻ bình thản ứng phó xong đợt đầu tiên, buổi trưa đi ăn cơm ở nhà ăn, lại vừa hay gặp đúng người hắn không muốn gặp nhất bây giờ.
Lâm Chương nhìn thấy Lục Vô Ưu cũng dừng bước chân lại, ánh mắt nhìn về phía hắn vô cùng phức tạp.
***
Diêu Thiên Tuyết nhận được tin liền đến Hạ Lan phủ ngay lập tức.
“Tiểu Từ, muội thật sự muốn gả cho cái tên tai họa đó sao!”
Hạ Lan Từ gật đầu.
Diêu Thiên Tuyết không tin nổi: “Nhị tiểu thư Khang Ninh Hầu phủ còn đang làm ầm lên, trong yến tiệc sinh thần của Công chúa muội cũng thấy rồi đó... Vị công tử đó trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, nếu muội gả cho hắn, sau này không biết có bao nhiêu ong bướm tìm đến phủ. Hơn nữa, cha ta nói sau này chức vị của hắn e rằng sẽ không thấp, đến lúc đó người muốn chen chân vào bên cạnh hắn chắc chắn không ít...”
Hạ Lan Từ tất nhiên cũng biết điều này, thế nên ban đầu nàng không hề nghĩ đến việc gả cho hắn.
Nhưng kế hoạch biến hóa khôn lường đến mức chẳng theo kịp.
Nàng chỉ đành phải giải thích bằng những lời khô khan: “Hắn đã nói sẽ không nạp thiếp.”
“Nói thì nói vậy thôi, khi muốn cưới được muội đương nhiên sẽ ba hoa chích chòe, phải nói cho hoa mỹ hết sức có thể. Nam nhân ấy mà, có ai mà tránh khỏi chuyện lăng nhăng đâu, huống hồ hắn lại tuấn tú thu hút người khác như vậy...”
Diêu Thiên Tuyết nói xong lại nhìn sắc mặt của Hạ Lan Từ, đột nhiên thay đổi giọng điệu: “Khụ khụ, tất nhiên cũng không phải không có ngoại lệ, muội nhìn cha muội đi, cậu của ta rất thật thà đó không phải sao. Nói chung, nếu như hắn dám khi dễ muội, ta sẽ bảo Tề Xuyên bắt hắn vào ngục!”
Tề Xuyên chính là vị hôn phu của Diêu Thiên Tuyết, Nhị công tử nhà Binh bộ Thị lang, Cẩm Y Vệ Chỉ huy Thiêm sự - Tống Tề Xuyên.
Hạ Lan Từ cũng không biết nói thế nào, cho dù là Cẩm Y Vệ cũng không thể tùy tiện nhốt quan Hàn Lâm vào ngục được
Nàng bèn đổi chủ đề nói tránh đi: “Nhưng mà, biểu tỷ đến thật đúng lúc, vừa hay muội có việc cần nhờ đến tỷ.”
Diêu Thiên Tuyết hỏi: “Việc gì?”
Hạ Lan Từ lấy mấy chiếc túi thơm từ trong tủ ra, dè dặt nói: "Đây là đồ cưới muội thêu, biểu tỷ xem qua giúp muội đi.”
Nếu như Lục Vô Ưu đã hành động nhanh như vậy, Hạ Lan Từ đương nhiên cũng phải nỗ lực chuẩn bị cho hôn lễ tháng sau, sắp xếp chu đáo đồ hồi môn của nàng. Thông thường của hồi môn của các tiểu thư nhà quan bao gồm vàng bạc và ruộng đất hay khế đất - mấy cái này nàng thực sự không có, vàng bạc trang sức cũng không có, đồ gia dụng đồ trang trí như nồi niêu chén bát còn có thể gom góp, còn lại là các loại đồ thêu như ga trải giường, chăn đệm, bao gối, khăn tay, túi thơm…
Nhưng không may thay, trong mười mấy năm không màng chính sự, Hạ Lan tiểu thư đã không hề học thêu thùa đàng hoàng.
Đến mức...
Diêu Thiên Tuyết cúi đầu nhìn thấy trên chiếc túi thơm màu xanh nhạt thêu một đống chỉ đen: “Tiểu Từ, muội đang thêu lá sen sao?”
Hạ Lan Từ nghẹn lời nói: “Là uyên ương nghịch nước.”
Nàng còn ngập ngừng hỏi tiếp: “Biểu tỷ, vẽ thẳng lên vải có được không?”
Diêu Thiên Tuyết thấy ánh mắt của Hạ Lan Từ dao động, nhận ra điều gì đó không ổn, liền nắm chặt tay nàng.
Nhìn những ngón tay mảnh mai như tác phẩm nghệ thuật của nàng giờ đã hiện ra những vết máu lấm tấm, Diêu Thiên Tuyết không khỏi xót xa, vội nói: “Muội vội gì chứ, chỉ mới cầu hôn thôi mà, việc thêu thùa muội có thể học từ từ…”
Hạ Lan Từ thở dài có vẻ đau đầu nói: “Hắn định tháng sau thành thân rồi.”
“Cái gì? Nhanh vậy sao?” Diêu Thiên Tuyết ngạc nhiên, sau đó trên mặt hiện lên vẻ giận dữ: “Tháng sau thì làm sao có thể chuẩn bị đầy đủ cho hôn sự được! Hắn nóng vội như vậy làm gì? Ta thấy hắn không có ý tốt thì đúng hơn. Đúng là tham lam, ham mê… Trước đây hắn có từng đùa giỡn cợt nhả với muội không? Có phải cử chỉ rất suồng sã hay không?”
Trên mặt Diêu Thiên Tuyết chỉ thiếu viết rõ chữ “Ai dám cướp lấy củ cải của ta” thôi.
Điều này thực sự oan uổng, suy cho cùng hắn đã sàm sỡ nàng, sàm sỡ từ bên trong lẫn ra bên ngoài.
Hạ Lan Từ bất lực nói: “Biểu tỷ đừng nghĩ nhiều, muội cũng muốn sớm ngày hoàn thành hôn sự, để tránh sinh ra nhiều rắc rối về sau.”
Diêu Thiên Tuyết nhìn nàng từ trên xuống dưới, đột nhiên thở dài một hơi: “Hắn quả thật rất tuấn tú, Tiểu Từ muội cũng đến tuổi rồi… Túi thơm, chăn mền và bao gối những thứ này ta đều có sẵn, dù sao ta còn lâu mới thành thân, muội cứ lấy mà dùng. Còn thiếu thứ gì cứ nói với biểu tỷ. Mẹ ta chưa biết chuyện này, nếu không thì bà ấy nhất định muốn đến đây lo liệu giúp muội.”
Hạ Lan Từ nghĩ rằng nàng ấy đã hiểu lầm gì đó rồi, nhưng cũng không tiện giải thích, chỉ mỉm cười nói: “Biểu tỷ cảm ơn cô mẫu thay muội. Nhưng đồ của muội đơn giản, sẽ chuẩn bị xong ngay thôi, không cần làm phiền đến bà đâu. Giá y và khăn trùm đầu cũng có sẵn từ mẹ muội để lại, muội mặc chúng là được rồi.”
Diêu Thiên Tuyết lại thấy đau lòng không thôi.
Nỗi xót xa này lại không dễ nói ra bằng lời. Hạ Lan Từ khi còn nhỏ cũng là một cô bé xinh đẹp như búp bê, nhưng khi đó nàng luôn ốm yếu, khuôn mặt nhỏ nhắn ngày nào cũng xanh xao tái nhợt, hơi thở yếu ớt lúc có lúc không, vì mẹ qua đời sớm, cha lại bận rộn công vụ, huynh trưởng phải đi học, hầu hết thời gian nàng đều không ai chăm sóc, chỉ có thể một mình đáng thương ôm bát thuốc ngồi co ro ở góc giường, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ bay về trời. Khi đó, cha của Diêu Thiên Tuyết bị điều đi nơi khác, nàng ấy được gửi về nhà tổ mẫu, cũng chỉ có thể thường xuyên đến thăm biểu muội đáng thương này.
Sau đó Hạ Lan Từ từ quê nhà dưỡng bệnh trở lại Kinh thành, dù sức khỏe tốt hơn nhiều nhưng vẫn là một người đơn giản, tính tình quật cường không muốn làm phiền đến ai, khi các tiểu thư nhà khác lựa chọn mỹ phẩm và quần áo trong các cửa tiệm trang phục trang điểm, nàng lại vắt óc tính toán làm sao để có thể tiết kiệm được một hai văn tiền. Diêu Thiên Tuyết muốn tặng nàng váy áo và trang sức nàng cũng không chịu nhận, thậm chí đến cả việc trọng đại như thành thân, nàng cũng không nỡ chi tiêu nhiều cho bản thân mình.
Nàng sống một cách độc lập nhưng lại có phần thận trọng.
Nhưng một tiểu thư quan gia sao có thể mặc giá y cũ để thành thân chứ?
“Hay là… giá y của biểu tỷ cho muội mặc trước, tỷ sẽ chuẩn bị lại một bộ khác sau.”
Hạ Lan Từ mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng khéo léo từ chối: “Không cần đâu, như thế này là quá tốt rồi. Chỉ là, biểu tỷ…” Nàng chỉ vào túi thơm, vẻ mặt thắc mắc: “Cái này, rốt cuộc phải thêu thế nào?”
***
Lục Vô Ưu và Lâm Chương dù là đồng niên lại cùng ở Hàn Lâm Viện, nhưng Lục Vô Ưu xuất thân Trạng nguyên, được bổ nhiệm làm quan Biên tu Tòng Lục phẩm, còn Lâm Chương xuất thân Tiến sĩ Nhị giáp, được tuyển chọn làm Thứ cát sĩ chưa có phẩm hàm, phải đợi ba năm sát hạch qua đi mới quyết định được giữ lại hoặc chuyển đi, đến lúc đó mới có thể đạt đến chức quan Thất phẩm.
Do đó, dù hai người có giao thiệp riêng tư, nhưng công việc hàng ngày lại không làm cùng chỗ.
Lâm Chương đứng yên ở đó một hồi, cuối cùng bước tới, giọng điệu do dự: “Tễ An, ta nghe nói…”
Lục Vô Ưu khẽ thở dài một hơi, nói: “Là sự thật.”
Sắc mặt Lâm Chương chợt trở nên phức tạp đến tột cùng, dường như không biết nên đối diện với Lục Vô Ưu thế nào, y lắp bắp nói: “Sao, sao lại như vậy… Nhưng, nhưng không phải huynh không có tình ý với Hạ Lan tiểu thư hay sao… hơn nữa huynh cũng đã có vị hôn thê đã hứa hôn ở quê nhà…”
Phiền phức nằm ở chỗ này đây.
Cái cớ trước đó Lục Vô Ưu bày ra đã hoàn toàn không còn dùng được nữa.
Hắn trầm ngâm một lúc mới trả lời: “Là kết quả thương lượng giữa ta và Hạ Lan tiểu thư. Vị hôn thê ở quê nhà thật sự không tồn tại, chỉ là chuyện này mong Thiếu Ngạn giữ bí mật giúp ta.”
Lâm Chương cũng sững sờ: “Hạ Lan tiểu thư thương lượng với huynh sao?”
Lục Vô Ưu nói: “Ta nói dối mình có hôn thê là để từ chối ý tốt của Công chúa, điều này chắc cũng không khó đoán. Hạ Lan tiểu thư vì vụ việc giông tố của Tào Thế tử trước đó nên cũng vô cùng phiền não, đúng lúc nàng cần một phu quân, ta thiếu một thê tử, nàng cũng từng sống ở Thanh Châu cho nên giả vờ kết hôn với ta để bảo toàn danh dự. Thực ra giữa ta và Hạ Lan tiểu thư không có tình cảm riêng tư. Chuyện này ta chỉ nói với Thiếu Ngạn, mong huynh đừng truyền ra ngoài.”
Lâm Chương cũng không ngờ sẽ có lý do như vậy.
Y ngây ra một lúc rồi nói: “Ta sẽ không nói với ai khác. Nhưng tại sao Hạ Lan tiểu thư lại tìm đến huynh…”
Lục Vô Ưu thở dài: “Ta cũng không hiểu, có lẽ nàng cảm thấy ta trông thật thà chăng.”
Lâm Chương: “…”
Lục Vô Ưu đã thêu dệt đủ rồi, lúc này mới nói thật: “Tóm lại ta không có ý giấu giếm huynh, trước đây ta thực sự không thân với Hạ Lan tiểu thư, quyết định đến phủ cầu hôn cũng là chuyện mới đây, trong đó có vài chuyện ngoài ý muốn có hơi khó nói với Thiếu Ngạn. Nếu trong lòng huynh vẫn không thể quên Hạ Lan tiểu thư…”
Lâm Chương vội vã lắc đầu, nhưng trong giọng nói vẫn mang chút chua xót: “Ta và Hạ Lan tiểu thư có duyên nhưng không phận, từ lâu đã không còn dám mơ tưởng xa xôi. Nếu Tễ An có thể thành đôi cùng với Hạ Lan tiểu thư ... ta cũng thật lòng mừng thay cho hai người, chỉ là không ngờ Tễ An thực sự không có tình ý với Hạ Lan tiểu thư, ta, ta...” Y nuốt nửa câu sau xuống: “Ta có hơi thất thố, ta xin phép về trước.”
Lục Vô Ưu sợ nhất là gặp phải tình huống thế này.
So với điều này, những chuyện khác như có người đến nhà gây sự, chặn đường hắn ở Hoàng thành, hoặc là dùng những lời mỉa mai, uy hiếp, dụ dỗ đều không đáng để nhắc đến, bởi vì năm đó ở Thanh Châu hắn đã từng trải nghiệm một lần rồi.
***
Tin tức tương tự cũng truyền đến phủ Công chúa.
“Sao có thể chứ? Các ngươi lừa ta!”
Tiêu Thiều An gần như lập tức muốn đến Hàn Lâm Viện tìm Lục ca ca của nàng ta để hỏi cho rõ ràng.
Không phải hắn đã hứa hôn ở quê nhà rồi sao! Sao lại có thể đến tận phủ xin cưới nữ nhân kia chứ! Nữ nhân đó ngoài việc đẹp hơn nàng ta một chút, thì còn chỗ nào tốt nữa đâu?
Còn chưa bước ra khỏi cửa, đã nghe người đưa tin nói thêm: “Công chúa! Công chúa bớt giận! Nghe nói cô nương mà Lục Trạng nguyên đã hứa hôn ở quê nhà chính là Hạ Lan tiểu thư.”
“Cái gì? Họ quen biết nhau từ trước?”
Tiêu Thiều An sững sờ quay đầu lại.
Lần trước nàng ta tính kế không thành, ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, không những không khiến Lục Vô Ưu cưới mình, mà bây giờ Lục Vô Ưu thấy nàng ta từ xa đã tránh đi đường khác, thậm chí ánh mắt còn lạnh lùng. Nàng ta mấy lần đến Hàn Lâm Viện chặn đường hắn cũng không được. Lúc này nàng ta mới nhận ra, có lẽ hắn đã lờ mờ đoán ra được phần nào chuyện xảy ra ở phủ Công chúa trước đó, cho nên hiện tại… nàng ta có thể đã bị Lục ca ca ghét bỏ.
Tiêu Thiều An vốn tưởng rằng không có chuyện gì khiến nàng ta phiền lòng hơn chuyện này.
Nhưng không ngờ, ca ca đã đoán đúng…
Chắc chắc đêm đó hai người họ đã quan hệ bất chính trong phủ của nàng ta! Còn giả vờ ở trước mặt nàng ta là không quen biết nhau, nói không chừng từ lâu đã...
Vừa nghĩ đến việc Lục ca ca sẽ đối xử dịu dàng lưu luyến, thương yêu gần gũi với nữ nhân đó, còn đối với nàng ta thì lại dùng lời nói châm chọc, nét mặt lạnh nhạt, thậm chí còn chẳng muốn nhìn thấy mặt mình, trong lòng nàng ta ngứa ngáy thù hận.
Tiêu Thiều An cắn ngón cái, thiếu điều cắn đứt cả móng tay, nàng ta nghiến răng suy ngẫm, cuối cùng nhấc váy lên quyết định đi tìm Tiêu Nam Tuân trước.
Tiêu Nam Tuân tất nhiên cũng đã nhận được tin tức này.
Hắn tìm đến Lý Viện phán của Thái y viện để điều tra ghi chép buổi tế lễ ngoại thành, chủ yếu là muốn xác nhận xem vị Trạng nguyên kia có thực sự bị chứng suy nhược cơ thể không, nhưng lại vô tình phát hiện ra ngày đó hai người họ từng ở cùng một xe ngựa.
Nhưng lúc đó khi hắn bước vào xe ngựa thăm Hạ Lan Từ, rõ ràng không hề thấy Trạng nguyên kia đâu.
Người này chắc chắn có vấn đề.
Với lại, hai người đó có lẽ đã có quan hệ từ lâu.
Hạ Lan Từ biết rõ tình hình lại giấu giếm không báo, chắc chắn hai người họ đã có móc nối từ trước nhau, thế nên trước đó cả hai mới cùng thoát ra khỏi phủ công chúa trót lọt.
Tiêu Thiều An vẫn ở bên cạnh lảm nhảm những lời viển vông: “... Hay là chúng ta phái người của Thái y viện đến Hạ Lan phủ để nghiệm thân Hạ Lan Từ đi, chắc chắn hiện giờ nàng ta không còn trong trắng! Tin này mà lan ra ngoài, để muội xem xem Lục ca ca sẽ cưới nàng ta thế nào!”
Tiêu Nam Tuân liếc mắt nhìn muội muội ngu ngốc bị mẫu phi nuông chiều thành hư này, ánh mắt lạnh lẽo đến tột cùng.
Tiêu Thiều An lập tức im lặng: “… Nếu không thì ca ca nói xem chúng ta phải làm sao?”
Tiêu Nam Tuân hờ hững đáp lại: “Muội về trước đi, ta tự có tính toán.”
***
Hôn sự của Tân khoa Trạng nguyên Lục Vô Ưu và Hạ Lan tiểu thư vừa truyền ra bên ngoài đã khiến toàn bộ Kinh thành chấn động kinh ngạc, khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng lòng tan nát.
Dẫu sao thì không lâu trước đây, Trạng nguyên mới diễu hành qua phố, các cô nương tiểu thư từ trong phố lớn ngõ nhỏ từng nhìn thấy hắn hẵng còn in sâu hình ảnh trong đầu, nhất là khi biết chàng thiếu niên tuấn tú ấy còn chưa thành gia thất, càng khiến người ta mơ mộng nhiều hơn — dường như cảnh ngọt ngào đằm thắm giữa tài tử và giai nhân đã khắc sâu trong lòng mọi người.
Ai mà chẳng muốn có một câu chuyện tình dưới trăng cùng chàng Trạng nguyên trẻ tài cao tám đấu chứ?
Sau đó khi biết rằng hắn đã đính hôn ở quê nhà họ cũng đành từ bỏ mơ mộng, còn có người cảm thán vị Trạng nguyên cũng là người chí tình chí nghĩa, vẫn chung tình với vị hôn thê từ khi chưa phát đạt — nào ngờ mới chớp mắt lại thấy hắn đến Hạ Lan phủ cầu hôn Hạ Lan tiểu thư.
Mọi người: “…”
“… Đó cũng là chuyện thường tình của con người thôi, không thể trách Lục Trạng nguyên được.”
“Dẫu sao cũng là Hạ Lan tiểu thư, có chuyện gì xảy ra ta cũng không thấy lạ.”
“Một Trạng nguyên liên tiếp đỗ đầu sáu kỳ thi, không ngờ cũng không vượt qua được ải mỹ nhân…”
Mọi người đều nghĩ Lục Trạng nguyên ham muốn sắc đẹp của Hạ Lan tiểu thư, dù sao thì người mê đắm sắc đẹp của Hạ Lan tiểu thư cũng không ít, nhưng Hạ Lan phủ chấp nhận lại vượt ra khỏi suy đoán của mọi người.
Trong lúc nhất thời, tại các tửu lâu ở Kinh thành, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng nam tử uống rượu nói xằng nói bậy, câu nào câu nấy cũng đều căm phẫn sục sôi.
“Ta thấy tên Lục Vô Ưu kia chẳng qua cũng chỉ thế thôi mà.”
“Gì mà Văn Khúc Tinh đỗ đầu Lục nguyên, cũng có nhiều mắt nhiều miệng hơn chúng ta đâu.”
“Mẹ ta còn khen hắn là Linh đồng chuyển thế, cũng chỉ đẹp ngang ngửa ta, không tuấn tú hơn ta bao nhiêu, vì sao Hạ Lan đại nhân lại vừa ý hắn chứ.”
“Gã Trạng nguyên kia lại còn bội tín bội nghĩa, nói về đức hạnh có khi còn không bằng ta nữa là!”
Không ngờ vài ngày sau lại có tin tức truyền ra ngoài rằng vị hôn thê mà Lục Trạng nguyên đã hứa hôn ở quê nhà chính là Hạ Lan tiểu thư.
Câu chuyện đã biến thành hai người tự quyết định chuyện chung thân, Hạ Lan đại nhân khinh thường xuất thân của Lục Trạng nguyên nên muốn phá hoại uyên ương, còn có ý muốn trèo lên cành cao Thế tử Tào Quốc Công — Đúng vậy, không một ai nghĩ tới, Thế tử Tào Quốc Công đến giờ vẫn còn có vai diễn, Hạ Lan tiểu thư một lòng một dạ thà chết không đồng ý, hai bên cãi nhau không dứt, cuối cùng chờ đến khi Lục Trạng nguyên đề tên bảng vàng, đến nhà cầu hôn, người có tình mới thành gia thất.
Phiên bản này thực ra có khá nhiều lỗ hổng, nhưng lại được lan truyền rộng rãi nhất, vì tình tiết khiến mọi người hóng hớt thích thú, còn hấp dẫn hơn nhiều so với kịch bản đương thời. Thế nên mối hôn sự này vẫn chưa thành hình thì đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của dân chúng Kinh thành.
Ai ngờ mấy ngày sau, một chuyện vô cùng chấn động xảy ra — Tân khoa Trạng nguyên trên đường trở về phủ đã gặp phải ám sát, thân thể bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh rất lâu.
Chuyện này không tránh khỏi việc mọi người lại dấy lên tin đồn bàn tán Hạ Lan tiểu thư là hồng nhan họa thủy.
Suy cho cùng, chuyện Lục Trạng nguyên đỗ Lục nguyên vang danh Kinh thành hứa hôn cùng tiểu thư nhà Tả đô Ngự sử có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành đã truyền đi khắp nơi gây xôn xao trong dư luận. Hơn nữa, vị tiền Tào Thế tử trước đó từng có tin đồn với Hạ Lan tiểu thư đến giờ vẫn còn là một kẻ ngốc, vừa ngu dại vừa bị thương, rất khó để người ta không nói ra nói vào.
Lúc Hạ Lan Từ biết tin, nàng vẫn còn đang ở trong phòng tiếp tục đấu tranh với cái túi thơm trong tay, sau khi nghe xong những lời Sương Chi vừa thở hổn hển vừa kể lại, nàng đặt túi thơm xuống, phản ứng đầu tiên của nàng chính là –– tuyệt đối không thể nào có chuyện đó xảy ra.
Với khả năng phi thiên độn địa của Lục Vô Ưu, làm sao hắn có thể bị ám sát thành công cơ chứ?
Sau đó nàng lấy lại bình tĩnh, nghĩ thầm, nếu Lục Vô Ưu đã dễ dàng bị trúng độc, vậy thì bị ám sát cũng không phải là chuyện hoàn toàn không có khả năng.
Bây giờ hai người đã định hôn sự, cũng bớt đi nhiều kiêng kỵ.
Hạ Lan Từ liền nói ngay: “Chuẩn bị xe ngựa, chúng ta ra ngoài.”
Đáng tiếc, còn chưa kịp ra khỏi cửa, Sương Chi đã thở hổn hển chạy ngược vào.
“Tiểu thư, tiểu thư, không xong rồi!”
Hạ Lan Từ đau đầu vô cùng: “Hắn lại làm sao nữa?”
Sương Chi cố điều hòa hơi thở, nói: “Lục công tử không sao…”
“Hắn không sao thì…”
“Nhưng…” Sương Chi nuốt nước bọt, rụt cổ lại lắp bắp: “Nhà chúng ta… e là có chuyện.”
“…?”
Bên ngoài vừa lúc vang lên tiếng hô hoán của người gác cổng.
“Nhị điện… điện hạ…”
Nghe thấy tiếng gọi ấy, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy dọc thẳng lên khiến nàng lạnh sống lưng.
Sự yên ả trước yến tiệc phủ Công chúa hóa ra chỉ là giả tưởng, Tiêu Nam Tuân vốn chưa từng có ý định buông tay.
Chỉ cần nghĩ đến kết cục suýt chút nữa mình phải rơi vào, Hạ Lan Từ chỉ còn sợ hãi… không chỉ thanh danh bị hủy, e rằng về sau cũng chỉ có thể mặc hắn bài bố.
Nàng rùng mình, ngay lập tức siết chặt cánh tay ổn định thân thể, hít sâu một hơi mới hỏi: “Cha ta có ở trong phủ không?”
Sương Chi lắc đầu: “Lão gia ra ngoài rồi.”
Quả nhiên.
Ca ca nàng có ở đây cũng vô dụng.
Hạ Lan Từ lập tức lùi về phía giường: “Lát nữa cứ nói ta không khỏe, đang nghỉ ngơi, không tiện tiếp khách.”
Nàng vừa đi khỏi, Tiêu Nam Tuân đã được dẫn vào. Trong thiên hạ này, còn chưa có mấy ai dám chặn Nhị hoàng tử danh tiếng lẫy lừng này ngoài cửa.
Tên nội thị lanh lợi đã cất lời trước, giọng điệu hòa nhã nói: “Trước đó tại lễ tế ngoài thành làm kinh động đến Hạ Lan tiểu thư, Điện hạ từng nói sẽ đích thân đến bồi tội, chỉ là vẫn chưa thu xếp được thời gian, kéo dài đến nay mới đến phủ thăm hỏi, thật là thất lễ quá, mong Hạ Lan tiểu thư thứ lỗi cho. Nay Điện hạ đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn để tạ tội, không biết tiểu thư nhà ngươi hiện ở đâu? Ồ, thân thể không khỏe à, vậy vừa hay đi cùng đoàn xe còn có Ngự y… cái gì? Đang nghỉ ngơi à? Vậy cũng không sao, chúng ta đợi một lát là được.”
Tiêu Nam Tuân chưa từng mở miệng, chỉ tùy ý đảo mắt nhìn khắp phủ đệ Hạ Lan.
Hạ Lan Cẩn mang danh thanh bần quả thật không phải giả vờ.
Cột hành lang sơn son đã bong tróc phai màu, quanh bức bình phong mọc đầy rêu xanh, xuyên qua cửa sổ có thể thấy ao nước lâu ngày không tu sửa, bùn lắng dày đặc; đồ đạc trong nhà đều đã cũ kỹ, thô sơ, tỏa ra thứ “mùi cũ” mà năm xưa hắn chỉ từng ngửi thấy ở chùa Thanh Tuyền; đến cả chén trà người hầu dâng lên cũng rẻ tiền, chứ đừng nói đến thứ trà bên trong, cái này mà bảo dùng để súc miệng hắn còn chê.
Nghèo nàn, cũ nát, chật chội.
Sao lại có người không muốn rời khỏi nơi như thế?
Tiêu Nam Tuân ung dung đợi trong tiền sảnh, trên mặt không lộ nửa phần khó chịu, giống như một vị quân tử nho nhã cực kỳ kiên nhẫn, hoàn toàn không nhìn ra hắn vừa mới sai người đâm bị thương vị hôn phu của đối phương, giờ lại đến tận cửa gây sức ép.
Không lâu trước đó…
“Tên Trạng nguyên kia mặc dù né tránh rất nhanh, nhưng không giống người biết võ.” Người đang nói chuyện quỳ dưới đất, trên người mặc y phục dạ hành: “Thuộc hạ nghe theo mệnh lệnh, không lấy mạng hắn.”
Hành tẩu trong giang hồ, không phải ai cũng vào được đại môn phái, cũng có những người vì quyền lực và lợi ích mà phụ thuộc vào quan phủ hoặc Hoàng quyền. Mấy năm trước Tiêu Nam Tuân đã chiêu mộ không ít kỳ nhân dị sĩ, giúp hắn làm những chuyện không thể đưa ra ánh sáng.
Phụ hoàng tuy mắt nhắm mắt mở với một số hành vi của hắn, nhưng cũng không đến mức cho phép hắn tùy tiện ám sát triều thần, cho nên lần này hắn chỉ là thử dò xét và uy hiếp.
Suy cho cùng, vị Trạng nguyên kia cũng chỉ là một quan nhỏ Tòng Lục phẩm mới vào triều, cùng lắm cũng chỉ được Phụ hoàng ưu ái đôi chút, không đáng để hắn phải kiêng dè. Hắn ta vốn nghĩ dù không nắm được nhược điểm của tên Trạng nguyên kia, cũng có thể làm hắn biết khó mà lui.
Trước ánh mắt trở nên lạnh lẽo của Tiêu Nam Tuân, mồ hôi lạnh trên trán Thích thúc - quản sự Hạ Lan phủ gần như đổ xuống.
Đối phương nói là đợi, nhưng đợi với áp lực thế này bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy, chỉ cần chậm trễ thêm một khắc nữa e rằng sẽ có người mất mạng!
Ông đã sai người đi báo cho lão gia rồi!
Chỉ không biết lão gia khi nào mới về!
Còn tiểu thư…
Hầy.
Nửa canh giờ sắp trôi qua, Hạ Lan Từ ở trong phòng cũng như ngồi trên đống lửa, không phút nào yên ổn. Sách không đọc vào, chữ không viết nổi, Tiêu Nam Tuân ở ngoài đợi bao lâu, da đầu nàng tê dại bấy lâu.
Ai mà ngờ được Tiêu Nam Tuân sẽ thật sự chịu hạ mình chờ đợi, nàng vốn nghĩ đợi một lúc không thấy người, hắn sẽ rời đi.
Cứ tiếp tục thế này, với tính cách có thù tất báo của Tiêu Nam Tuân, nếu thật sự rơi vào tay hắn, hôm nay nàng để hắn đợi ngoài này bao lâu, sau này chỉ sợ sẽ phải…
Nghĩ đến đây, Hạ Lan Từ chỉ biết thở dài đứng dậy, đi thay một bộ y phục kín đáo hơn, kín đến mức không lộ cả đầu ngón tay ra ngoài, sau đó mới bước ra ngoài tiếp khách.
" >Lục Vô Ưu vừa bước vào cửa phòng biên soạn của Hàn Lâm Viện đã cảm nhận ngay những ánh mắt nóng bỏng nhắm thẳng vào mình, nóng rát như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Trong phòng biên soạn, những người đang công tác đều là Biên tu Chính Thất phẩm, Kiểm thảo Tòng Thất phẩm. Những người này đều có ít kinh nghiệm, tuổi đời còn trẻ, thường ngày cũng chỉ làm những việc có liên quan đến luận bàn văn chương, tra xét sử sách các loại, công việc khá khô khan, cuộc sống hiếm khi có sóng gió.
Vì vậy, khi nghe tin tức chấn động vừa rồi, mọi người đều không kìm nổi kích động trong lòng, trong sự kích động còn lộ ra vài phần ghen tỵ.
Chẳng bao lâu đã có người không dằn lòng được, bước tới trước bàn làm việc của Lục Vô Ưu, ho khan một tiếng rồi nói: “Tễ An huynh, nhìn huynh hôm nay hân hoan đến lạ, có phải sắp có việc vui gì hay không, chi bằng chia sẻ một chút để huynh đệ cũng hưởng lây may mắn đi?”
Lục Vô Ưu cầm cán bút ngước mặt lên, ánh mắt vô tội nói: “Thật sự hổ thẹn, cũng không có chuyện vui gì cả.”
“Lục Lục nguyên, huynh làm thế này là không đúng rồi!” Lại có người sấn lại nheo mắt nói: “Chuyện huynh mang chim nhạn đến Hạ Lan phủ, còn nhờ bà mối đến nhà tặng lễ đã lan truyền khắp Kinh thành rồi! Dám đến Hạ Lan phủ cầu hôn, thật không phải là người bình thường.”
Quan trọng nhất là, nghe đâu Hạ Lan phủ không những không đuổi người đi, mà còn thực sự nhận lấy phần lễ kia!
“Người huynh muốn cưới thực sự là vị Hạ Lan tiểu thư đó sao?”
“Không đúng, không phải huynh đã có vị hôn thê đã hứa hôn ở quê nhà rồi sao? Huynh bỏ mặc người ta à? Vậy nếu lỡ như Thánh thượng hỏi đến...”
Lục Vô Ưu nở nụ cười hòa nhã bất đắc dĩ nói: “Các vị hỏi nhiều thế, ta nên trả lời câu nào trước đây?” Hắn tỏ ra dáng vẻ ung dung hào phóng: “Đúng, ta đã đến Hạ Lan phủ cầu thân rồi. Có một việc ta quên chưa nói với các vị, vị hôn thê ở quê nhà của ta, không khéo cũng chính là Hạ Lan tiểu thư.”
Hắn còn làm bộ tỏ vẻ kinh ngạc: “Quê nhà của Hạ Lan đại nhân cũng ở Bạch Giang, Thanh Châu, chẳng lẽ các vị không biết sao?”
Mọi người nhất thời ngơ ngác nhìn nhau, cứ cảm thấy chuyện này thật khó tin thế nào ấy.
Hạ Lan tiểu thư trước nay là đóa hoa trên cao chỉ được ngắm nhìn mà không thể hái, chuyện này toàn bộ Kinh thành đều thấu hiểu, nhưng hễ nam tử trẻ tuổi nào từng nhìn thấy nàng cũng không dám khẳng định mình sẽ không động lòng, nhưng việc đóa hoa này nhiều năm chưa có chủ cũng là điều ai cũng biết.
Thế nhưng Lục Vô Ưu tỏ ra hết sức tự nhiên, dáng điệu tự tin vô cùng, như thể người chất vấn hắn mới là người có vấn đề.
Có người trí nhớ tốt nhắc lại: “Đợi đã, Tễ An huynh, vào ngày truyền lô lúc chúng ta gặp gỡ Hạ Lan tiểu thư trước cổng Hoàng thành, huynh không nói như vậy! Huynh đã nói gì nhỉ?… ‘Ta và Hạ Lan tiểu thư chưa nói chuyện được mấy câu, thực sự là chuyện vô căn cứ.’”
Lục Vô Ưu tỏ ra ngỡ ngàng, ánh mắt hết sức vô tội: “Ta thực sự chưa nói chuyện nhiều với Hạ Lan tiểu thư, việc hứa hôn này chẳng phải là do cha mẹ định đoạt hay sao?”
Hắn nói rất có lý, nhưng mà...
“Sao trước đây chưa từng nghe huynh nói về chuyện này?”
“Nhiều người đến Hạ Lan phủ cầu hôn, cũng chưa có người nào nghe nói rằng Hạ Lan tiểu thư đã hứa hôn cả.”
“Phải rồi, không phải chỗ chúng ta còn có một Thứ cát sĩ của Bách Giang, Thanh Châu sao? Mau gọi đến hỏi thử xem!”
Số lượng Thứ cát sĩ được chia mỗi châu một người, vừa khéo người này cũng đến từ Bách Giang. Khi được gọi tới, vị Thứ cát sĩ này hết sức mù mờ không hiểu ra sao. Nghe mọi người hỏi, y mới bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện: “Chuyện hứa hôn thì ta không rõ ràng lắm, nhưng năm đó ở thư viện Giang Lưu, Tễ An và Hạ Lan tiểu thư có tình cảm với nhau... Sau đó Hạ Lan tiểu thư trở về Kinh thành, bọn ta còn tiếc nuối thay cho Tễ An. Chuyện này khắp cả thư viện đều biết, nên khi vừa nghe tin này, ta còn cảm thấy vui mừng cho Tễ An... Không ngờ họ đã hứa hôn từ lúc đó rồi sao! Tễ An huynh, sao huynh không nói với ta!”
Vẻ mặt Lục Vô Ưu chợt có vẻ tiu nghỉu: “Trước kia lúc ở Thanh Châu, ta vừa không có công danh còn không có gia thế, đương nhiên tự thấy mình không xứng với Hạ Lan tiểu thư, chuyện hôn sự này đương nhiên không thể công khai, cũng để tránh làm tổn hại thanh danh của nàng.”
Lúc nói ra lời này, lông mày hắn hơi nhíu lại, dường như còn mang theo vài phần đau khổ và tủi hờn không muốn người biết đến.
Những người thi đỗ khoa cử phần lớn đều xuất thân từ gia đình bần hàn. Khi thấy biểu hiện của Lục Vô Ưu bất giác gợi cho họ nhớ lại khoảng thời gian chưa đỗ đạt, gặp phải cảnh đời bạc bẽo lòng người lạnh nhạt, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xúc động, thầm hét lớn “Đừng khinh người trẻ tuổi nghèo khó”, đột nhiên cũng thổn thức theo.
“Tễ An cũng đã khổ tận cam lai rồi.”
“Hiện giờ Hạ Lan đại nhân chắc chắn cũng rất vui mừng khi phó thác chung thân cả đời Hạ Lan tiểu thư cho huynh.”
Lục Vô Ưu xoa trán, thở dài một hơi: “Tại hạ cũng vô cùng lo lắng, những ngày qua lòng đầy bất an, đêm đến trằn trọc không ngủ được... Chỉ mong các vị đồng liêu đừng cười nhạo ta nữa.”
Trong lúc nhất thời, mọi người đều lần lượt vỗ vai Lục Vô Ưu, dành cho hắn những lời an ủi thân thiết của đồng liêu. Tất nhiên cũng không thiếu người nhân cơ hội nói: “Lục huynh khi nào thành thân, hôm nào ta cũng muốn đến phủ thăm hỏi...”
Lục Vô Ưu vẫn giữ vẻ bình thản ứng phó xong đợt đầu tiên, buổi trưa đi ăn cơm ở nhà ăn, lại vừa hay gặp đúng người hắn không muốn gặp nhất bây giờ.
Lâm Chương nhìn thấy Lục Vô Ưu cũng dừng bước chân lại, ánh mắt nhìn về phía hắn vô cùng phức tạp.
***
Diêu Thiên Tuyết nhận được tin liền đến Hạ Lan phủ ngay lập tức.
“Tiểu Từ, muội thật sự muốn gả cho cái tên tai họa đó sao!”
Hạ Lan Từ gật đầu.
Diêu Thiên Tuyết không tin nổi: “Nhị tiểu thư Khang Ninh Hầu phủ còn đang làm ầm lên, trong yến tiệc sinh thần của Công chúa muội cũng thấy rồi đó... Vị công tử đó trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, nếu muội gả cho hắn, sau này không biết có bao nhiêu ong bướm tìm đến phủ. Hơn nữa, cha ta nói sau này chức vị của hắn e rằng sẽ không thấp, đến lúc đó người muốn chen chân vào bên cạnh hắn chắc chắn không ít...”
Hạ Lan Từ tất nhiên cũng biết điều này, thế nên ban đầu nàng không hề nghĩ đến việc gả cho hắn.
Nhưng kế hoạch biến hóa khôn lường đến mức chẳng theo kịp.
Nàng chỉ đành phải giải thích bằng những lời khô khan: “Hắn đã nói sẽ không nạp thiếp.”
“Nói thì nói vậy thôi, khi muốn cưới được muội đương nhiên sẽ ba hoa chích chòe, phải nói cho hoa mỹ hết sức có thể. Nam nhân ấy mà, có ai mà tránh khỏi chuyện lăng nhăng đâu, huống hồ hắn lại tuấn tú thu hút người khác như vậy...”
Diêu Thiên Tuyết nói xong lại nhìn sắc mặt của Hạ Lan Từ, đột nhiên thay đổi giọng điệu: “Khụ khụ, tất nhiên cũng không phải không có ngoại lệ, muội nhìn cha muội đi, cậu của ta rất thật thà đó không phải sao. Nói chung, nếu như hắn dám khi dễ muội, ta sẽ bảo Tề Xuyên bắt hắn vào ngục!”
Tề Xuyên chính là vị hôn phu của Diêu Thiên Tuyết, Nhị công tử nhà Binh bộ Thị lang, Cẩm Y Vệ Chỉ huy Thiêm sự - Tống Tề Xuyên.
Hạ Lan Từ cũng không biết nói thế nào, cho dù là Cẩm Y Vệ cũng không thể tùy tiện nhốt quan Hàn Lâm vào ngục được
Nàng bèn đổi chủ đề nói tránh đi: “Nhưng mà, biểu tỷ đến thật đúng lúc, vừa hay muội có việc cần nhờ đến tỷ.”
Diêu Thiên Tuyết hỏi: “Việc gì?”
Hạ Lan Từ lấy mấy chiếc túi thơm từ trong tủ ra, dè dặt nói: "Đây là đồ cưới muội thêu, biểu tỷ xem qua giúp muội đi.”
Nếu như Lục Vô Ưu đã hành động nhanh như vậy, Hạ Lan Từ đương nhiên cũng phải nỗ lực chuẩn bị cho hôn lễ tháng sau, sắp xếp chu đáo đồ hồi môn của nàng. Thông thường của hồi môn của các tiểu thư nhà quan bao gồm vàng bạc và ruộng đất hay khế đất - mấy cái này nàng thực sự không có, vàng bạc trang sức cũng không có, đồ gia dụng đồ trang trí như nồi niêu chén bát còn có thể gom góp, còn lại là các loại đồ thêu như ga trải giường, chăn đệm, bao gối, khăn tay, túi thơm…
Nhưng không may thay, trong mười mấy năm không màng chính sự, Hạ Lan tiểu thư đã không hề học thêu thùa đàng hoàng.
Đến mức...
Diêu Thiên Tuyết cúi đầu nhìn thấy trên chiếc túi thơm màu xanh nhạt thêu một đống chỉ đen: “Tiểu Từ, muội đang thêu lá sen sao?”
Hạ Lan Từ nghẹn lời nói: “Là uyên ương nghịch nước.”
Nàng còn ngập ngừng hỏi tiếp: “Biểu tỷ, vẽ thẳng lên vải có được không?”
Diêu Thiên Tuyết thấy ánh mắt của Hạ Lan Từ dao động, nhận ra điều gì đó không ổn, liền nắm chặt tay nàng.
Nhìn những ngón tay mảnh mai như tác phẩm nghệ thuật của nàng giờ đã hiện ra những vết máu lấm tấm, Diêu Thiên Tuyết không khỏi xót xa, vội nói: “Muội vội gì chứ, chỉ mới cầu hôn thôi mà, việc thêu thùa muội có thể học từ từ…”
Hạ Lan Từ thở dài có vẻ đau đầu nói: “Hắn định tháng sau thành thân rồi.”
“Cái gì? Nhanh vậy sao?” Diêu Thiên Tuyết ngạc nhiên, sau đó trên mặt hiện lên vẻ giận dữ: “Tháng sau thì làm sao có thể chuẩn bị đầy đủ cho hôn sự được! Hắn nóng vội như vậy làm gì? Ta thấy hắn không có ý tốt thì đúng hơn. Đúng là tham lam, ham mê… Trước đây hắn có từng đùa giỡn cợt nhả với muội không? Có phải cử chỉ rất suồng sã hay không?”
Trên mặt Diêu Thiên Tuyết chỉ thiếu viết rõ chữ “Ai dám cướp lấy củ cải của ta” thôi.
Điều này thực sự oan uổng, suy cho cùng hắn đã sàm sỡ nàng, sàm sỡ từ bên trong lẫn ra bên ngoài.
Hạ Lan Từ bất lực nói: “Biểu tỷ đừng nghĩ nhiều, muội cũng muốn sớm ngày hoàn thành hôn sự, để tránh sinh ra nhiều rắc rối về sau.”
Diêu Thiên Tuyết nhìn nàng từ trên xuống dưới, đột nhiên thở dài một hơi: “Hắn quả thật rất tuấn tú, Tiểu Từ muội cũng đến tuổi rồi… Túi thơm, chăn mền và bao gối những thứ này ta đều có sẵn, dù sao ta còn lâu mới thành thân, muội cứ lấy mà dùng. Còn thiếu thứ gì cứ nói với biểu tỷ. Mẹ ta chưa biết chuyện này, nếu không thì bà ấy nhất định muốn đến đây lo liệu giúp muội.”
Hạ Lan Từ nghĩ rằng nàng ấy đã hiểu lầm gì đó rồi, nhưng cũng không tiện giải thích, chỉ mỉm cười nói: “Biểu tỷ cảm ơn cô mẫu thay muội. Nhưng đồ của muội đơn giản, sẽ chuẩn bị xong ngay thôi, không cần làm phiền đến bà đâu. Giá y và khăn trùm đầu cũng có sẵn từ mẹ muội để lại, muội mặc chúng là được rồi.”
Diêu Thiên Tuyết lại thấy đau lòng không thôi.
Nỗi xót xa này lại không dễ nói ra bằng lời. Hạ Lan Từ khi còn nhỏ cũng là một cô bé xinh đẹp như búp bê, nhưng khi đó nàng luôn ốm yếu, khuôn mặt nhỏ nhắn ngày nào cũng xanh xao tái nhợt, hơi thở yếu ớt lúc có lúc không, vì mẹ qua đời sớm, cha lại bận rộn công vụ, huynh trưởng phải đi học, hầu hết thời gian nàng đều không ai chăm sóc, chỉ có thể một mình đáng thương ôm bát thuốc ngồi co ro ở góc giường, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ bay về trời. Khi đó, cha của Diêu Thiên Tuyết bị điều đi nơi khác, nàng ấy được gửi về nhà tổ mẫu, cũng chỉ có thể thường xuyên đến thăm biểu muội đáng thương này.
Sau đó Hạ Lan Từ từ quê nhà dưỡng bệnh trở lại Kinh thành, dù sức khỏe tốt hơn nhiều nhưng vẫn là một người đơn giản, tính tình quật cường không muốn làm phiền đến ai, khi các tiểu thư nhà khác lựa chọn mỹ phẩm và quần áo trong các cửa tiệm trang phục trang điểm, nàng lại vắt óc tính toán làm sao để có thể tiết kiệm được một hai văn tiền. Diêu Thiên Tuyết muốn tặng nàng váy áo và trang sức nàng cũng không chịu nhận, thậm chí đến cả việc trọng đại như thành thân, nàng cũng không nỡ chi tiêu nhiều cho bản thân mình.
Nàng sống một cách độc lập nhưng lại có phần thận trọng.
Nhưng một tiểu thư quan gia sao có thể mặc giá y cũ để thành thân chứ?
“Hay là… giá y của biểu tỷ cho muội mặc trước, tỷ sẽ chuẩn bị lại một bộ khác sau.”
Hạ Lan Từ mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng khéo léo từ chối: “Không cần đâu, như thế này là quá tốt rồi. Chỉ là, biểu tỷ…” Nàng chỉ vào túi thơm, vẻ mặt thắc mắc: “Cái này, rốt cuộc phải thêu thế nào?”
***
Lục Vô Ưu và Lâm Chương dù là đồng niên lại cùng ở Hàn Lâm Viện, nhưng Lục Vô Ưu xuất thân Trạng nguyên, được bổ nhiệm làm quan Biên tu Tòng Lục phẩm, còn Lâm Chương xuất thân Tiến sĩ Nhị giáp, được tuyển chọn làm Thứ cát sĩ chưa có phẩm hàm, phải đợi ba năm sát hạch qua đi mới quyết định được giữ lại hoặc chuyển đi, đến lúc đó mới có thể đạt đến chức quan Thất phẩm.
Do đó, dù hai người có giao thiệp riêng tư, nhưng công việc hàng ngày lại không làm cùng chỗ.
Lâm Chương đứng yên ở đó một hồi, cuối cùng bước tới, giọng điệu do dự: “Tễ An, ta nghe nói…”
Lục Vô Ưu khẽ thở dài một hơi, nói: “Là sự thật.”
Sắc mặt Lâm Chương chợt trở nên phức tạp đến tột cùng, dường như không biết nên đối diện với Lục Vô Ưu thế nào, y lắp bắp nói: “Sao, sao lại như vậy… Nhưng, nhưng không phải huynh không có tình ý với Hạ Lan tiểu thư hay sao… hơn nữa huynh cũng đã có vị hôn thê đã hứa hôn ở quê nhà…”
Phiền phức nằm ở chỗ này đây.
Cái cớ trước đó Lục Vô Ưu bày ra đã hoàn toàn không còn dùng được nữa.
Hắn trầm ngâm một lúc mới trả lời: “Là kết quả thương lượng giữa ta và Hạ Lan tiểu thư. Vị hôn thê ở quê nhà thật sự không tồn tại, chỉ là chuyện này mong Thiếu Ngạn giữ bí mật giúp ta.”
Lâm Chương cũng sững sờ: “Hạ Lan tiểu thư thương lượng với huynh sao?”
Lục Vô Ưu nói: “Ta nói dối mình có hôn thê là để từ chối ý tốt của Công chúa, điều này chắc cũng không khó đoán. Hạ Lan tiểu thư vì vụ việc giông tố của Tào Thế tử trước đó nên cũng vô cùng phiền não, đúng lúc nàng cần một phu quân, ta thiếu một thê tử, nàng cũng từng sống ở Thanh Châu cho nên giả vờ kết hôn với ta để bảo toàn danh dự. Thực ra giữa ta và Hạ Lan tiểu thư không có tình cảm riêng tư. Chuyện này ta chỉ nói với Thiếu Ngạn, mong huynh đừng truyền ra ngoài.”
Lâm Chương cũng không ngờ sẽ có lý do như vậy.
Y ngây ra một lúc rồi nói: “Ta sẽ không nói với ai khác. Nhưng tại sao Hạ Lan tiểu thư lại tìm đến huynh…”
Lục Vô Ưu thở dài: “Ta cũng không hiểu, có lẽ nàng cảm thấy ta trông thật thà chăng.”
Lâm Chương: “…”
Lục Vô Ưu đã thêu dệt đủ rồi, lúc này mới nói thật: “Tóm lại ta không có ý giấu giếm huynh, trước đây ta thực sự không thân với Hạ Lan tiểu thư, quyết định đến phủ cầu hôn cũng là chuyện mới đây, trong đó có vài chuyện ngoài ý muốn có hơi khó nói với Thiếu Ngạn. Nếu trong lòng huynh vẫn không thể quên Hạ Lan tiểu thư…”
Lâm Chương vội vã lắc đầu, nhưng trong giọng nói vẫn mang chút chua xót: “Ta và Hạ Lan tiểu thư có duyên nhưng không phận, từ lâu đã không còn dám mơ tưởng xa xôi. Nếu Tễ An có thể thành đôi cùng với Hạ Lan tiểu thư ... ta cũng thật lòng mừng thay cho hai người, chỉ là không ngờ Tễ An thực sự không có tình ý với Hạ Lan tiểu thư, ta, ta...” Y nuốt nửa câu sau xuống: “Ta có hơi thất thố, ta xin phép về trước.”
Lục Vô Ưu sợ nhất là gặp phải tình huống thế này.
So với điều này, những chuyện khác như có người đến nhà gây sự, chặn đường hắn ở Hoàng thành, hoặc là dùng những lời mỉa mai, uy hiếp, dụ dỗ đều không đáng để nhắc đến, bởi vì năm đó ở Thanh Châu hắn đã từng trải nghiệm một lần rồi.
***
Tin tức tương tự cũng truyền đến phủ Công chúa.
“Sao có thể chứ? Các ngươi lừa ta!”
Tiêu Thiều An gần như lập tức muốn đến Hàn Lâm Viện tìm Lục ca ca của nàng ta để hỏi cho rõ ràng.
Không phải hắn đã hứa hôn ở quê nhà rồi sao! Sao lại có thể đến tận phủ xin cưới nữ nhân kia chứ! Nữ nhân đó ngoài việc đẹp hơn nàng ta một chút, thì còn chỗ nào tốt nữa đâu?
Còn chưa bước ra khỏi cửa, đã nghe người đưa tin nói thêm: “Công chúa! Công chúa bớt giận! Nghe nói cô nương mà Lục Trạng nguyên đã hứa hôn ở quê nhà chính là Hạ Lan tiểu thư.”
“Cái gì? Họ quen biết nhau từ trước?”
Tiêu Thiều An sững sờ quay đầu lại.
Lần trước nàng ta tính kế không thành, ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, không những không khiến Lục Vô Ưu cưới mình, mà bây giờ Lục Vô Ưu thấy nàng ta từ xa đã tránh đi đường khác, thậm chí ánh mắt còn lạnh lùng. Nàng ta mấy lần đến Hàn Lâm Viện chặn đường hắn cũng không được. Lúc này nàng ta mới nhận ra, có lẽ hắn đã lờ mờ đoán ra được phần nào chuyện xảy ra ở phủ Công chúa trước đó, cho nên hiện tại… nàng ta có thể đã bị Lục ca ca ghét bỏ.
Tiêu Thiều An vốn tưởng rằng không có chuyện gì khiến nàng ta phiền lòng hơn chuyện này.
Nhưng không ngờ, ca ca đã đoán đúng…
Chắc chắc đêm đó hai người họ đã quan hệ bất chính trong phủ của nàng ta! Còn giả vờ ở trước mặt nàng ta là không quen biết nhau, nói không chừng từ lâu đã...
Vừa nghĩ đến việc Lục ca ca sẽ đối xử dịu dàng lưu luyến, thương yêu gần gũi với nữ nhân đó, còn đối với nàng ta thì lại dùng lời nói châm chọc, nét mặt lạnh nhạt, thậm chí còn chẳng muốn nhìn thấy mặt mình, trong lòng nàng ta ngứa ngáy thù hận.
Tiêu Thiều An cắn ngón cái, thiếu điều cắn đứt cả móng tay, nàng ta nghiến răng suy ngẫm, cuối cùng nhấc váy lên quyết định đi tìm Tiêu Nam Tuân trước.
Tiêu Nam Tuân tất nhiên cũng đã nhận được tin tức này.
Hắn tìm đến Lý Viện phán của Thái y viện để điều tra ghi chép buổi tế lễ ngoại thành, chủ yếu là muốn xác nhận xem vị Trạng nguyên kia có thực sự bị chứng suy nhược cơ thể không, nhưng lại vô tình phát hiện ra ngày đó hai người họ từng ở cùng một xe ngựa.
Nhưng lúc đó khi hắn bước vào xe ngựa thăm Hạ Lan Từ, rõ ràng không hề thấy Trạng nguyên kia đâu.
Người này chắc chắn có vấn đề.
Với lại, hai người đó có lẽ đã có quan hệ từ lâu.
Hạ Lan Từ biết rõ tình hình lại giấu giếm không báo, chắc chắn hai người họ đã có móc nối từ trước nhau, thế nên trước đó cả hai mới cùng thoát ra khỏi phủ công chúa trót lọt.
Tiêu Thiều An vẫn ở bên cạnh lảm nhảm những lời viển vông: “... Hay là chúng ta phái người của Thái y viện đến Hạ Lan phủ để nghiệm thân Hạ Lan Từ đi, chắc chắn hiện giờ nàng ta không còn trong trắng! Tin này mà lan ra ngoài, để muội xem xem Lục ca ca sẽ cưới nàng ta thế nào!”
Tiêu Nam Tuân liếc mắt nhìn muội muội ngu ngốc bị mẫu phi nuông chiều thành hư này, ánh mắt lạnh lẽo đến tột cùng.
Tiêu Thiều An lập tức im lặng: “… Nếu không thì ca ca nói xem chúng ta phải làm sao?”
Tiêu Nam Tuân hờ hững đáp lại: “Muội về trước đi, ta tự có tính toán.”
***
Hôn sự của Tân khoa Trạng nguyên Lục Vô Ưu và Hạ Lan tiểu thư vừa truyền ra bên ngoài đã khiến toàn bộ Kinh thành chấn động kinh ngạc, khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng lòng tan nát.
Dẫu sao thì không lâu trước đây, Trạng nguyên mới diễu hành qua phố, các cô nương tiểu thư từ trong phố lớn ngõ nhỏ từng nhìn thấy hắn hẵng còn in sâu hình ảnh trong đầu, nhất là khi biết chàng thiếu niên tuấn tú ấy còn chưa thành gia thất, càng khiến người ta mơ mộng nhiều hơn — dường như cảnh ngọt ngào đằm thắm giữa tài tử và giai nhân đã khắc sâu trong lòng mọi người.
Ai mà chẳng muốn có một câu chuyện tình dưới trăng cùng chàng Trạng nguyên trẻ tài cao tám đấu chứ?
Sau đó khi biết rằng hắn đã đính hôn ở quê nhà họ cũng đành từ bỏ mơ mộng, còn có người cảm thán vị Trạng nguyên cũng là người chí tình chí nghĩa, vẫn chung tình với vị hôn thê từ khi chưa phát đạt — nào ngờ mới chớp mắt lại thấy hắn đến Hạ Lan phủ cầu hôn Hạ Lan tiểu thư.
Mọi người: “…”
“… Đó cũng là chuyện thường tình của con người thôi, không thể trách Lục Trạng nguyên được.”
“Dẫu sao cũng là Hạ Lan tiểu thư, có chuyện gì xảy ra ta cũng không thấy lạ.”
“Một Trạng nguyên liên tiếp đỗ đầu sáu kỳ thi, không ngờ cũng không vượt qua được ải mỹ nhân…”
Mọi người đều nghĩ Lục Trạng nguyên ham muốn sắc đẹp của Hạ Lan tiểu thư, dù sao thì người mê đắm sắc đẹp của Hạ Lan tiểu thư cũng không ít, nhưng Hạ Lan phủ chấp nhận lại vượt ra khỏi suy đoán của mọi người.
Trong lúc nhất thời, tại các tửu lâu ở Kinh thành, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng nam tử uống rượu nói xằng nói bậy, câu nào câu nấy cũng đều căm phẫn sục sôi.
“Ta thấy tên Lục Vô Ưu kia chẳng qua cũng chỉ thế thôi mà.”
“Gì mà Văn Khúc Tinh đỗ đầu Lục nguyên, cũng có nhiều mắt nhiều miệng hơn chúng ta đâu.”
“Mẹ ta còn khen hắn là Linh đồng chuyển thế, cũng chỉ đẹp ngang ngửa ta, không tuấn tú hơn ta bao nhiêu, vì sao Hạ Lan đại nhân lại vừa ý hắn chứ.”
“Gã Trạng nguyên kia lại còn bội tín bội nghĩa, nói về đức hạnh có khi còn không bằng ta nữa là!”
Không ngờ vài ngày sau lại có tin tức truyền ra ngoài rằng vị hôn thê mà Lục Trạng nguyên đã hứa hôn ở quê nhà chính là Hạ Lan tiểu thư.
Câu chuyện đã biến thành hai người tự quyết định chuyện chung thân, Hạ Lan đại nhân khinh thường xuất thân của Lục Trạng nguyên nên muốn phá hoại uyên ương, còn có ý muốn trèo lên cành cao Thế tử Tào Quốc Công — Đúng vậy, không một ai nghĩ tới, Thế tử Tào Quốc Công đến giờ vẫn còn có vai diễn, Hạ Lan tiểu thư một lòng một dạ thà chết không đồng ý, hai bên cãi nhau không dứt, cuối cùng chờ đến khi Lục Trạng nguyên đề tên bảng vàng, đến nhà cầu hôn, người có tình mới thành gia thất.
Phiên bản này thực ra có khá nhiều lỗ hổng, nhưng lại được lan truyền rộng rãi nhất, vì tình tiết khiến mọi người hóng hớt thích thú, còn hấp dẫn hơn nhiều so với kịch bản đương thời. Thế nên mối hôn sự này vẫn chưa thành hình thì đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của dân chúng Kinh thành.
Ai ngờ mấy ngày sau, một chuyện vô cùng chấn động xảy ra — Tân khoa Trạng nguyên trên đường trở về phủ đã gặp phải ám sát, thân thể bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh rất lâu.
Chuyện này không tránh khỏi việc mọi người lại dấy lên tin đồn bàn tán Hạ Lan tiểu thư là hồng nhan họa thủy.
Suy cho cùng, chuyện Lục Trạng nguyên đỗ Lục nguyên vang danh Kinh thành hứa hôn cùng tiểu thư nhà Tả đô Ngự sử có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành đã truyền đi khắp nơi gây xôn xao trong dư luận. Hơn nữa, vị tiền Tào Thế tử trước đó từng có tin đồn với Hạ Lan tiểu thư đến giờ vẫn còn là một kẻ ngốc, vừa ngu dại vừa bị thương, rất khó để người ta không nói ra nói vào.
Lúc Hạ Lan Từ biết tin, nàng vẫn còn đang ở trong phòng tiếp tục đấu tranh với cái túi thơm trong tay, sau khi nghe xong những lời Sương Chi vừa thở hổn hển vừa kể lại, nàng đặt túi thơm xuống, phản ứng đầu tiên của nàng chính là –– tuyệt đối không thể nào có chuyện đó xảy ra.
Với khả năng phi thiên độn địa của Lục Vô Ưu, làm sao hắn có thể bị ám sát thành công cơ chứ?
Sau đó nàng lấy lại bình tĩnh, nghĩ thầm, nếu Lục Vô Ưu đã dễ dàng bị trúng độc, vậy thì bị ám sát cũng không phải là chuyện hoàn toàn không có khả năng.
Bây giờ hai người đã định hôn sự, cũng bớt đi nhiều kiêng kỵ.
Hạ Lan Từ liền nói ngay: “Chuẩn bị xe ngựa, chúng ta ra ngoài.”
Đáng tiếc, còn chưa kịp ra khỏi cửa, Sương Chi đã thở hổn hển chạy ngược vào.
“Tiểu thư, tiểu thư, không xong rồi!”
Hạ Lan Từ đau đầu vô cùng: “Hắn lại làm sao nữa?”
Sương Chi cố điều hòa hơi thở, nói: “Lục công tử không sao…”
“Hắn không sao thì…”
“Nhưng…” Sương Chi nuốt nước bọt, rụt cổ lại lắp bắp: “Nhà chúng ta… e là có chuyện.”
“…?”
Bên ngoài vừa lúc vang lên tiếng hô hoán của người gác cổng.
“Nhị điện… điện hạ…”
Nghe thấy tiếng gọi ấy, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy dọc thẳng lên khiến nàng lạnh sống lưng.
Sự yên ả trước yến tiệc phủ Công chúa hóa ra chỉ là giả tưởng, Tiêu Nam Tuân vốn chưa từng có ý định buông tay.
Chỉ cần nghĩ đến kết cục suýt chút nữa mình phải rơi vào, Hạ Lan Từ chỉ còn sợ hãi… không chỉ thanh danh bị hủy, e rằng về sau cũng chỉ có thể mặc hắn bài bố.
Nàng rùng mình, ngay lập tức siết chặt cánh tay ổn định thân thể, hít sâu một hơi mới hỏi: “Cha ta có ở trong phủ không?”
Sương Chi lắc đầu: “Lão gia ra ngoài rồi.”
Quả nhiên.
Ca ca nàng có ở đây cũng vô dụng.
Hạ Lan Từ lập tức lùi về phía giường: “Lát nữa cứ nói ta không khỏe, đang nghỉ ngơi, không tiện tiếp khách.”
Nàng vừa đi khỏi, Tiêu Nam Tuân đã được dẫn vào. Trong thiên hạ này, còn chưa có mấy ai dám chặn Nhị hoàng tử danh tiếng lẫy lừng này ngoài cửa.
Tên nội thị lanh lợi đã cất lời trước, giọng điệu hòa nhã nói: “Trước đó tại lễ tế ngoài thành làm kinh động đến Hạ Lan tiểu thư, Điện hạ từng nói sẽ đích thân đến bồi tội, chỉ là vẫn chưa thu xếp được thời gian, kéo dài đến nay mới đến phủ thăm hỏi, thật là thất lễ quá, mong Hạ Lan tiểu thư thứ lỗi cho. Nay Điện hạ đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn để tạ tội, không biết tiểu thư nhà ngươi hiện ở đâu? Ồ, thân thể không khỏe à, vậy vừa hay đi cùng đoàn xe còn có Ngự y… cái gì? Đang nghỉ ngơi à? Vậy cũng không sao, chúng ta đợi một lát là được.”
Tiêu Nam Tuân chưa từng mở miệng, chỉ tùy ý đảo mắt nhìn khắp phủ đệ Hạ Lan.
Hạ Lan Cẩn mang danh thanh bần quả thật không phải giả vờ.
Cột hành lang sơn son đã bong tróc phai màu, quanh bức bình phong mọc đầy rêu xanh, xuyên qua cửa sổ có thể thấy ao nước lâu ngày không tu sửa, bùn lắng dày đặc; đồ đạc trong nhà đều đã cũ kỹ, thô sơ, tỏa ra thứ “mùi cũ” mà năm xưa hắn chỉ từng ngửi thấy ở chùa Thanh Tuyền; đến cả chén trà người hầu dâng lên cũng rẻ tiền, chứ đừng nói đến thứ trà bên trong, cái này mà bảo dùng để súc miệng hắn còn chê.
Nghèo nàn, cũ nát, chật chội.
Sao lại có người không muốn rời khỏi nơi như thế?
Tiêu Nam Tuân ung dung đợi trong tiền sảnh, trên mặt không lộ nửa phần khó chịu, giống như một vị quân tử nho nhã cực kỳ kiên nhẫn, hoàn toàn không nhìn ra hắn vừa mới sai người đâm bị thương vị hôn phu của đối phương, giờ lại đến tận cửa gây sức ép.
Không lâu trước đó…
“Tên Trạng nguyên kia mặc dù né tránh rất nhanh, nhưng không giống người biết võ.” Người đang nói chuyện quỳ dưới đất, trên người mặc y phục dạ hành: “Thuộc hạ nghe theo mệnh lệnh, không lấy mạng hắn.”
Hành tẩu trong giang hồ, không phải ai cũng vào được đại môn phái, cũng có những người vì quyền lực và lợi ích mà phụ thuộc vào quan phủ hoặc Hoàng quyền. Mấy năm trước Tiêu Nam Tuân đã chiêu mộ không ít kỳ nhân dị sĩ, giúp hắn làm những chuyện không thể đưa ra ánh sáng.
Phụ hoàng tuy mắt nhắm mắt mở với một số hành vi của hắn, nhưng cũng không đến mức cho phép hắn tùy tiện ám sát triều thần, cho nên lần này hắn chỉ là thử dò xét và uy hiếp.
Suy cho cùng, vị Trạng nguyên kia cũng chỉ là một quan nhỏ Tòng Lục phẩm mới vào triều, cùng lắm cũng chỉ được Phụ hoàng ưu ái đôi chút, không đáng để hắn phải kiêng dè. Hắn ta vốn nghĩ dù không nắm được nhược điểm của tên Trạng nguyên kia, cũng có thể làm hắn biết khó mà lui.
Trước ánh mắt trở nên lạnh lẽo của Tiêu Nam Tuân, mồ hôi lạnh trên trán Thích thúc - quản sự Hạ Lan phủ gần như đổ xuống.
Đối phương nói là đợi, nhưng đợi với áp lực thế này bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy, chỉ cần chậm trễ thêm một khắc nữa e rằng sẽ có người mất mạng!
Ông đã sai người đi báo cho lão gia rồi!
Chỉ không biết lão gia khi nào mới về!
Còn tiểu thư…
Hầy.
Nửa canh giờ sắp trôi qua, Hạ Lan Từ ở trong phòng cũng như ngồi trên đống lửa, không phút nào yên ổn. Sách không đọc vào, chữ không viết nổi, Tiêu Nam Tuân ở ngoài đợi bao lâu, da đầu nàng tê dại bấy lâu.
Ai mà ngờ được Tiêu Nam Tuân sẽ thật sự chịu hạ mình chờ đợi, nàng vốn nghĩ đợi một lúc không thấy người, hắn sẽ rời đi.
Cứ tiếp tục thế này, với tính cách có thù tất báo của Tiêu Nam Tuân, nếu thật sự rơi vào tay hắn, hôm nay nàng để hắn đợi ngoài này bao lâu, sau này chỉ sợ sẽ phải…
Nghĩ đến đây, Hạ Lan Từ chỉ biết thở dài đứng dậy, đi thay một bộ y phục kín đáo hơn, kín đến mức không lộ cả đầu ngón tay ra ngoài, sau đó mới bước ra ngoài tiếp khách.
" >Lục Vô Ưu vừa bước vào cửa phòng biên soạn của Hàn Lâm Viện đã cảm nhận ngay những ánh mắt nóng bỏng nhắm thẳng vào mình, nóng rát như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Trong phòng biên soạn, những người đang công tác đều là Biên tu Chính Thất phẩm, Kiểm thảo Tòng Thất phẩm. Những người này đều có ít kinh nghiệm, tuổi đời còn trẻ, thường ngày cũng chỉ làm những việc có liên quan đến luận bàn văn chương, tra xét sử sách các loại, công việc khá khô khan, cuộc sống hiếm khi có sóng gió.
Vì vậy, khi nghe tin tức chấn động vừa rồi, mọi người đều không kìm nổi kích động trong lòng, trong sự kích động còn lộ ra vài phần ghen tỵ.
Chẳng bao lâu đã có người không dằn lòng được, bước tới trước bàn làm việc của Lục Vô Ưu, ho khan một tiếng rồi nói: “Tễ An huynh, nhìn huynh hôm nay hân hoan đến lạ, có phải sắp có việc vui gì hay không, chi bằng chia sẻ một chút để huynh đệ cũng hưởng lây may mắn đi?”
Lục Vô Ưu cầm cán bút ngước mặt lên, ánh mắt vô tội nói: “Thật sự hổ thẹn, cũng không có chuyện vui gì cả.”
“Lục Lục nguyên, huynh làm thế này là không đúng rồi!” Lại có người sấn lại nheo mắt nói: “Chuyện huynh mang chim nhạn đến Hạ Lan phủ, còn nhờ bà mối đến nhà tặng lễ đã lan truyền khắp Kinh thành rồi! Dám đến Hạ Lan phủ cầu hôn, thật không phải là người bình thường.”
Quan trọng nhất là, nghe đâu Hạ Lan phủ không những không đuổi người đi, mà còn thực sự nhận lấy phần lễ kia!
“Người huynh muốn cưới thực sự là vị Hạ Lan tiểu thư đó sao?”
“Không đúng, không phải huynh đã có vị hôn thê đã hứa hôn ở quê nhà rồi sao? Huynh bỏ mặc người ta à? Vậy nếu lỡ như Thánh thượng hỏi đến...”
Lục Vô Ưu nở nụ cười hòa nhã bất đắc dĩ nói: “Các vị hỏi nhiều thế, ta nên trả lời câu nào trước đây?” Hắn tỏ ra dáng vẻ ung dung hào phóng: “Đúng, ta đã đến Hạ Lan phủ cầu thân rồi. Có một việc ta quên chưa nói với các vị, vị hôn thê ở quê nhà của ta, không khéo cũng chính là Hạ Lan tiểu thư.”
Hắn còn làm bộ tỏ vẻ kinh ngạc: “Quê nhà của Hạ Lan đại nhân cũng ở Bạch Giang, Thanh Châu, chẳng lẽ các vị không biết sao?”
Mọi người nhất thời ngơ ngác nhìn nhau, cứ cảm thấy chuyện này thật khó tin thế nào ấy.
Hạ Lan tiểu thư trước nay là đóa hoa trên cao chỉ được ngắm nhìn mà không thể hái, chuyện này toàn bộ Kinh thành đều thấu hiểu, nhưng hễ nam tử trẻ tuổi nào từng nhìn thấy nàng cũng không dám khẳng định mình sẽ không động lòng, nhưng việc đóa hoa này nhiều năm chưa có chủ cũng là điều ai cũng biết.
Thế nhưng Lục Vô Ưu tỏ ra hết sức tự nhiên, dáng điệu tự tin vô cùng, như thể người chất vấn hắn mới là người có vấn đề.
Có người trí nhớ tốt nhắc lại: “Đợi đã, Tễ An huynh, vào ngày truyền lô lúc chúng ta gặp gỡ Hạ Lan tiểu thư trước cổng Hoàng thành, huynh không nói như vậy! Huynh đã nói gì nhỉ?… ‘Ta và Hạ Lan tiểu thư chưa nói chuyện được mấy câu, thực sự là chuyện vô căn cứ.’”
Lục Vô Ưu tỏ ra ngỡ ngàng, ánh mắt hết sức vô tội: “Ta thực sự chưa nói chuyện nhiều với Hạ Lan tiểu thư, việc hứa hôn này chẳng phải là do cha mẹ định đoạt hay sao?”
Hắn nói rất có lý, nhưng mà...
“Sao trước đây chưa từng nghe huynh nói về chuyện này?”
“Nhiều người đến Hạ Lan phủ cầu hôn, cũng chưa có người nào nghe nói rằng Hạ Lan tiểu thư đã hứa hôn cả.”
“Phải rồi, không phải chỗ chúng ta còn có một Thứ cát sĩ của Bách Giang, Thanh Châu sao? Mau gọi đến hỏi thử xem!”
Số lượng Thứ cát sĩ được chia mỗi châu một người, vừa khéo người này cũng đến từ Bách Giang. Khi được gọi tới, vị Thứ cát sĩ này hết sức mù mờ không hiểu ra sao. Nghe mọi người hỏi, y mới bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện: “Chuyện hứa hôn thì ta không rõ ràng lắm, nhưng năm đó ở thư viện Giang Lưu, Tễ An và Hạ Lan tiểu thư có tình cảm với nhau... Sau đó Hạ Lan tiểu thư trở về Kinh thành, bọn ta còn tiếc nuối thay cho Tễ An. Chuyện này khắp cả thư viện đều biết, nên khi vừa nghe tin này, ta còn cảm thấy vui mừng cho Tễ An... Không ngờ họ đã hứa hôn từ lúc đó rồi sao! Tễ An huynh, sao huynh không nói với ta!”
Vẻ mặt Lục Vô Ưu chợt có vẻ tiu nghỉu: “Trước kia lúc ở Thanh Châu, ta vừa không có công danh còn không có gia thế, đương nhiên tự thấy mình không xứng với Hạ Lan tiểu thư, chuyện hôn sự này đương nhiên không thể công khai, cũng để tránh làm tổn hại thanh danh của nàng.”
Lúc nói ra lời này, lông mày hắn hơi nhíu lại, dường như còn mang theo vài phần đau khổ và tủi hờn không muốn người biết đến.
Những người thi đỗ khoa cử phần lớn đều xuất thân từ gia đình bần hàn. Khi thấy biểu hiện của Lục Vô Ưu bất giác gợi cho họ nhớ lại khoảng thời gian chưa đỗ đạt, gặp phải cảnh đời bạc bẽo lòng người lạnh nhạt, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xúc động, thầm hét lớn “Đừng khinh người trẻ tuổi nghèo khó”, đột nhiên cũng thổn thức theo.
“Tễ An cũng đã khổ tận cam lai rồi.”
“Hiện giờ Hạ Lan đại nhân chắc chắn cũng rất vui mừng khi phó thác chung thân cả đời Hạ Lan tiểu thư cho huynh.”
Lục Vô Ưu xoa trán, thở dài một hơi: “Tại hạ cũng vô cùng lo lắng, những ngày qua lòng đầy bất an, đêm đến trằn trọc không ngủ được... Chỉ mong các vị đồng liêu đừng cười nhạo ta nữa.”
Trong lúc nhất thời, mọi người đều lần lượt vỗ vai Lục Vô Ưu, dành cho hắn những lời an ủi thân thiết của đồng liêu. Tất nhiên cũng không thiếu người nhân cơ hội nói: “Lục huynh khi nào thành thân, hôm nào ta cũng muốn đến phủ thăm hỏi...”
Lục Vô Ưu vẫn giữ vẻ bình thản ứng phó xong đợt đầu tiên, buổi trưa đi ăn cơm ở nhà ăn, lại vừa hay gặp đúng người hắn không muốn gặp nhất bây giờ.
Lâm Chương nhìn thấy Lục Vô Ưu cũng dừng bước chân lại, ánh mắt nhìn về phía hắn vô cùng phức tạp.
***
Diêu Thiên Tuyết nhận được tin liền đến Hạ Lan phủ ngay lập tức.
“Tiểu Từ, muội thật sự muốn gả cho cái tên tai họa đó sao!”
Hạ Lan Từ gật đầu.
Diêu Thiên Tuyết không tin nổi: “Nhị tiểu thư Khang Ninh Hầu phủ còn đang làm ầm lên, trong yến tiệc sinh thần của Công chúa muội cũng thấy rồi đó... Vị công tử đó trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, nếu muội gả cho hắn, sau này không biết có bao nhiêu ong bướm tìm đến phủ. Hơn nữa, cha ta nói sau này chức vị của hắn e rằng sẽ không thấp, đến lúc đó người muốn chen chân vào bên cạnh hắn chắc chắn không ít...”
Hạ Lan Từ tất nhiên cũng biết điều này, thế nên ban đầu nàng không hề nghĩ đến việc gả cho hắn.
Nhưng kế hoạch biến hóa khôn lường đến mức chẳng theo kịp.
Nàng chỉ đành phải giải thích bằng những lời khô khan: “Hắn đã nói sẽ không nạp thiếp.”
“Nói thì nói vậy thôi, khi muốn cưới được muội đương nhiên sẽ ba hoa chích chòe, phải nói cho hoa mỹ hết sức có thể. Nam nhân ấy mà, có ai mà tránh khỏi chuyện lăng nhăng đâu, huống hồ hắn lại tuấn tú thu hút người khác như vậy...”
Diêu Thiên Tuyết nói xong lại nhìn sắc mặt của Hạ Lan Từ, đột nhiên thay đổi giọng điệu: “Khụ khụ, tất nhiên cũng không phải không có ngoại lệ, muội nhìn cha muội đi, cậu của ta rất thật thà đó không phải sao. Nói chung, nếu như hắn dám khi dễ muội, ta sẽ bảo Tề Xuyên bắt hắn vào ngục!”
Tề Xuyên chính là vị hôn phu của Diêu Thiên Tuyết, Nhị công tử nhà Binh bộ Thị lang, Cẩm Y Vệ Chỉ huy Thiêm sự - Tống Tề Xuyên.
Hạ Lan Từ cũng không biết nói thế nào, cho dù là Cẩm Y Vệ cũng không thể tùy tiện nhốt quan Hàn Lâm vào ngục được
Nàng bèn đổi chủ đề nói tránh đi: “Nhưng mà, biểu tỷ đến thật đúng lúc, vừa hay muội có việc cần nhờ đến tỷ.”
Diêu Thiên Tuyết hỏi: “Việc gì?”
Hạ Lan Từ lấy mấy chiếc túi thơm từ trong tủ ra, dè dặt nói: "Đây là đồ cưới muội thêu, biểu tỷ xem qua giúp muội đi.”
Nếu như Lục Vô Ưu đã hành động nhanh như vậy, Hạ Lan Từ đương nhiên cũng phải nỗ lực chuẩn bị cho hôn lễ tháng sau, sắp xếp chu đáo đồ hồi môn của nàng. Thông thường của hồi môn của các tiểu thư nhà quan bao gồm vàng bạc và ruộng đất hay khế đất - mấy cái này nàng thực sự không có, vàng bạc trang sức cũng không có, đồ gia dụng đồ trang trí như nồi niêu chén bát còn có thể gom góp, còn lại là các loại đồ thêu như ga trải giường, chăn đệm, bao gối, khăn tay, túi thơm…
Nhưng không may thay, trong mười mấy năm không màng chính sự, Hạ Lan tiểu thư đã không hề học thêu thùa đàng hoàng.
Đến mức...
Diêu Thiên Tuyết cúi đầu nhìn thấy trên chiếc túi thơm màu xanh nhạt thêu một đống chỉ đen: “Tiểu Từ, muội đang thêu lá sen sao?”
Hạ Lan Từ nghẹn lời nói: “Là uyên ương nghịch nước.”
Nàng còn ngập ngừng hỏi tiếp: “Biểu tỷ, vẽ thẳng lên vải có được không?”
Diêu Thiên Tuyết thấy ánh mắt của Hạ Lan Từ dao động, nhận ra điều gì đó không ổn, liền nắm chặt tay nàng.
Nhìn những ngón tay mảnh mai như tác phẩm nghệ thuật của nàng giờ đã hiện ra những vết máu lấm tấm, Diêu Thiên Tuyết không khỏi xót xa, vội nói: “Muội vội gì chứ, chỉ mới cầu hôn thôi mà, việc thêu thùa muội có thể học từ từ…”
Hạ Lan Từ thở dài có vẻ đau đầu nói: “Hắn định tháng sau thành thân rồi.”
“Cái gì? Nhanh vậy sao?” Diêu Thiên Tuyết ngạc nhiên, sau đó trên mặt hiện lên vẻ giận dữ: “Tháng sau thì làm sao có thể chuẩn bị đầy đủ cho hôn sự được! Hắn nóng vội như vậy làm gì? Ta thấy hắn không có ý tốt thì đúng hơn. Đúng là tham lam, ham mê… Trước đây hắn có từng đùa giỡn cợt nhả với muội không? Có phải cử chỉ rất suồng sã hay không?”
Trên mặt Diêu Thiên Tuyết chỉ thiếu viết rõ chữ “Ai dám cướp lấy củ cải của ta” thôi.
Điều này thực sự oan uổng, suy cho cùng hắn đã sàm sỡ nàng, sàm sỡ từ bên trong lẫn ra bên ngoài.
Hạ Lan Từ bất lực nói: “Biểu tỷ đừng nghĩ nhiều, muội cũng muốn sớm ngày hoàn thành hôn sự, để tránh sinh ra nhiều rắc rối về sau.”
Diêu Thiên Tuyết nhìn nàng từ trên xuống dưới, đột nhiên thở dài một hơi: “Hắn quả thật rất tuấn tú, Tiểu Từ muội cũng đến tuổi rồi… Túi thơm, chăn mền và bao gối những thứ này ta đều có sẵn, dù sao ta còn lâu mới thành thân, muội cứ lấy mà dùng. Còn thiếu thứ gì cứ nói với biểu tỷ. Mẹ ta chưa biết chuyện này, nếu không thì bà ấy nhất định muốn đến đây lo liệu giúp muội.”
Hạ Lan Từ nghĩ rằng nàng ấy đã hiểu lầm gì đó rồi, nhưng cũng không tiện giải thích, chỉ mỉm cười nói: “Biểu tỷ cảm ơn cô mẫu thay muội. Nhưng đồ của muội đơn giản, sẽ chuẩn bị xong ngay thôi, không cần làm phiền đến bà đâu. Giá y và khăn trùm đầu cũng có sẵn từ mẹ muội để lại, muội mặc chúng là được rồi.”
Diêu Thiên Tuyết lại thấy đau lòng không thôi.
Nỗi xót xa này lại không dễ nói ra bằng lời. Hạ Lan Từ khi còn nhỏ cũng là một cô bé xinh đẹp như búp bê, nhưng khi đó nàng luôn ốm yếu, khuôn mặt nhỏ nhắn ngày nào cũng xanh xao tái nhợt, hơi thở yếu ớt lúc có lúc không, vì mẹ qua đời sớm, cha lại bận rộn công vụ, huynh trưởng phải đi học, hầu hết thời gian nàng đều không ai chăm sóc, chỉ có thể một mình đáng thương ôm bát thuốc ngồi co ro ở góc giường, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ bay về trời. Khi đó, cha của Diêu Thiên Tuyết bị điều đi nơi khác, nàng ấy được gửi về nhà tổ mẫu, cũng chỉ có thể thường xuyên đến thăm biểu muội đáng thương này.
Sau đó Hạ Lan Từ từ quê nhà dưỡng bệnh trở lại Kinh thành, dù sức khỏe tốt hơn nhiều nhưng vẫn là một người đơn giản, tính tình quật cường không muốn làm phiền đến ai, khi các tiểu thư nhà khác lựa chọn mỹ phẩm và quần áo trong các cửa tiệm trang phục trang điểm, nàng lại vắt óc tính toán làm sao để có thể tiết kiệm được một hai văn tiền. Diêu Thiên Tuyết muốn tặng nàng váy áo và trang sức nàng cũng không chịu nhận, thậm chí đến cả việc trọng đại như thành thân, nàng cũng không nỡ chi tiêu nhiều cho bản thân mình.
Nàng sống một cách độc lập nhưng lại có phần thận trọng.
Nhưng một tiểu thư quan gia sao có thể mặc giá y cũ để thành thân chứ?
“Hay là… giá y của biểu tỷ cho muội mặc trước, tỷ sẽ chuẩn bị lại một bộ khác sau.”
Hạ Lan Từ mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng khéo léo từ chối: “Không cần đâu, như thế này là quá tốt rồi. Chỉ là, biểu tỷ…” Nàng chỉ vào túi thơm, vẻ mặt thắc mắc: “Cái này, rốt cuộc phải thêu thế nào?”
***
Lục Vô Ưu và Lâm Chương dù là đồng niên lại cùng ở Hàn Lâm Viện, nhưng Lục Vô Ưu xuất thân Trạng nguyên, được bổ nhiệm làm quan Biên tu Tòng Lục phẩm, còn Lâm Chương xuất thân Tiến sĩ Nhị giáp, được tuyển chọn làm Thứ cát sĩ chưa có phẩm hàm, phải đợi ba năm sát hạch qua đi mới quyết định được giữ lại hoặc chuyển đi, đến lúc đó mới có thể đạt đến chức quan Thất phẩm.
Do đó, dù hai người có giao thiệp riêng tư, nhưng công việc hàng ngày lại không làm cùng chỗ.
Lâm Chương đứng yên ở đó một hồi, cuối cùng bước tới, giọng điệu do dự: “Tễ An, ta nghe nói…”
Lục Vô Ưu khẽ thở dài một hơi, nói: “Là sự thật.”
Sắc mặt Lâm Chương chợt trở nên phức tạp đến tột cùng, dường như không biết nên đối diện với Lục Vô Ưu thế nào, y lắp bắp nói: “Sao, sao lại như vậy… Nhưng, nhưng không phải huynh không có tình ý với Hạ Lan tiểu thư hay sao… hơn nữa huynh cũng đã có vị hôn thê đã hứa hôn ở quê nhà…”
Phiền phức nằm ở chỗ này đây.
Cái cớ trước đó Lục Vô Ưu bày ra đã hoàn toàn không còn dùng được nữa.
Hắn trầm ngâm một lúc mới trả lời: “Là kết quả thương lượng giữa ta và Hạ Lan tiểu thư. Vị hôn thê ở quê nhà thật sự không tồn tại, chỉ là chuyện này mong Thiếu Ngạn giữ bí mật giúp ta.”
Lâm Chương cũng sững sờ: “Hạ Lan tiểu thư thương lượng với huynh sao?”
Lục Vô Ưu nói: “Ta nói dối mình có hôn thê là để từ chối ý tốt của Công chúa, điều này chắc cũng không khó đoán. Hạ Lan tiểu thư vì vụ việc giông tố của Tào Thế tử trước đó nên cũng vô cùng phiền não, đúng lúc nàng cần một phu quân, ta thiếu một thê tử, nàng cũng từng sống ở Thanh Châu cho nên giả vờ kết hôn với ta để bảo toàn danh dự. Thực ra giữa ta và Hạ Lan tiểu thư không có tình cảm riêng tư. Chuyện này ta chỉ nói với Thiếu Ngạn, mong huynh đừng truyền ra ngoài.”
Lâm Chương cũng không ngờ sẽ có lý do như vậy.
Y ngây ra một lúc rồi nói: “Ta sẽ không nói với ai khác. Nhưng tại sao Hạ Lan tiểu thư lại tìm đến huynh…”
Lục Vô Ưu thở dài: “Ta cũng không hiểu, có lẽ nàng cảm thấy ta trông thật thà chăng.”
Lâm Chương: “…”
Lục Vô Ưu đã thêu dệt đủ rồi, lúc này mới nói thật: “Tóm lại ta không có ý giấu giếm huynh, trước đây ta thực sự không thân với Hạ Lan tiểu thư, quyết định đến phủ cầu hôn cũng là chuyện mới đây, trong đó có vài chuyện ngoài ý muốn có hơi khó nói với Thiếu Ngạn. Nếu trong lòng huynh vẫn không thể quên Hạ Lan tiểu thư…”
Lâm Chương vội vã lắc đầu, nhưng trong giọng nói vẫn mang chút chua xót: “Ta và Hạ Lan tiểu thư có duyên nhưng không phận, từ lâu đã không còn dám mơ tưởng xa xôi. Nếu Tễ An có thể thành đôi cùng với Hạ Lan tiểu thư ... ta cũng thật lòng mừng thay cho hai người, chỉ là không ngờ Tễ An thực sự không có tình ý với Hạ Lan tiểu thư, ta, ta...” Y nuốt nửa câu sau xuống: “Ta có hơi thất thố, ta xin phép về trước.”
Lục Vô Ưu sợ nhất là gặp phải tình huống thế này.
So với điều này, những chuyện khác như có người đến nhà gây sự, chặn đường hắn ở Hoàng thành, hoặc là dùng những lời mỉa mai, uy hiếp, dụ dỗ đều không đáng để nhắc đến, bởi vì năm đó ở Thanh Châu hắn đã từng trải nghiệm một lần rồi.
***
Tin tức tương tự cũng truyền đến phủ Công chúa.
“Sao có thể chứ? Các ngươi lừa ta!”
Tiêu Thiều An gần như lập tức muốn đến Hàn Lâm Viện tìm Lục ca ca của nàng ta để hỏi cho rõ ràng.
Không phải hắn đã hứa hôn ở quê nhà rồi sao! Sao lại có thể đến tận phủ xin cưới nữ nhân kia chứ! Nữ nhân đó ngoài việc đẹp hơn nàng ta một chút, thì còn chỗ nào tốt nữa đâu?
Còn chưa bước ra khỏi cửa, đã nghe người đưa tin nói thêm: “Công chúa! Công chúa bớt giận! Nghe nói cô nương mà Lục Trạng nguyên đã hứa hôn ở quê nhà chính là Hạ Lan tiểu thư.”
“Cái gì? Họ quen biết nhau từ trước?”
Tiêu Thiều An sững sờ quay đầu lại.
Lần trước nàng ta tính kế không thành, ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, không những không khiến Lục Vô Ưu cưới mình, mà bây giờ Lục Vô Ưu thấy nàng ta từ xa đã tránh đi đường khác, thậm chí ánh mắt còn lạnh lùng. Nàng ta mấy lần đến Hàn Lâm Viện chặn đường hắn cũng không được. Lúc này nàng ta mới nhận ra, có lẽ hắn đã lờ mờ đoán ra được phần nào chuyện xảy ra ở phủ Công chúa trước đó, cho nên hiện tại… nàng ta có thể đã bị Lục ca ca ghét bỏ.
Tiêu Thiều An vốn tưởng rằng không có chuyện gì khiến nàng ta phiền lòng hơn chuyện này.
Nhưng không ngờ, ca ca đã đoán đúng…
Chắc chắc đêm đó hai người họ đã quan hệ bất chính trong phủ của nàng ta! Còn giả vờ ở trước mặt nàng ta là không quen biết nhau, nói không chừng từ lâu đã...
Vừa nghĩ đến việc Lục ca ca sẽ đối xử dịu dàng lưu luyến, thương yêu gần gũi với nữ nhân đó, còn đối với nàng ta thì lại dùng lời nói châm chọc, nét mặt lạnh nhạt, thậm chí còn chẳng muốn nhìn thấy mặt mình, trong lòng nàng ta ngứa ngáy thù hận.
Tiêu Thiều An cắn ngón cái, thiếu điều cắn đứt cả móng tay, nàng ta nghiến răng suy ngẫm, cuối cùng nhấc váy lên quyết định đi tìm Tiêu Nam Tuân trước.
Tiêu Nam Tuân tất nhiên cũng đã nhận được tin tức này.
Hắn tìm đến Lý Viện phán của Thái y viện để điều tra ghi chép buổi tế lễ ngoại thành, chủ yếu là muốn xác nhận xem vị Trạng nguyên kia có thực sự bị chứng suy nhược cơ thể không, nhưng lại vô tình phát hiện ra ngày đó hai người họ từng ở cùng một xe ngựa.
Nhưng lúc đó khi hắn bước vào xe ngựa thăm Hạ Lan Từ, rõ ràng không hề thấy Trạng nguyên kia đâu.
Người này chắc chắn có vấn đề.
Với lại, hai người đó có lẽ đã có quan hệ từ lâu.
Hạ Lan Từ biết rõ tình hình lại giấu giếm không báo, chắc chắn hai người họ đã có móc nối từ trước nhau, thế nên trước đó cả hai mới cùng thoát ra khỏi phủ công chúa trót lọt.
Tiêu Thiều An vẫn ở bên cạnh lảm nhảm những lời viển vông: “... Hay là chúng ta phái người của Thái y viện đến Hạ Lan phủ để nghiệm thân Hạ Lan Từ đi, chắc chắn hiện giờ nàng ta không còn trong trắng! Tin này mà lan ra ngoài, để muội xem xem Lục ca ca sẽ cưới nàng ta thế nào!”
Tiêu Nam Tuân liếc mắt nhìn muội muội ngu ngốc bị mẫu phi nuông chiều thành hư này, ánh mắt lạnh lẽo đến tột cùng.
Tiêu Thiều An lập tức im lặng: “… Nếu không thì ca ca nói xem chúng ta phải làm sao?”
Tiêu Nam Tuân hờ hững đáp lại: “Muội về trước đi, ta tự có tính toán.”
***
Hôn sự của Tân khoa Trạng nguyên Lục Vô Ưu và Hạ Lan tiểu thư vừa truyền ra bên ngoài đã khiến toàn bộ Kinh thành chấn động kinh ngạc, khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng lòng tan nát.
Dẫu sao thì không lâu trước đây, Trạng nguyên mới diễu hành qua phố, các cô nương tiểu thư từ trong phố lớn ngõ nhỏ từng nhìn thấy hắn hẵng còn in sâu hình ảnh trong đầu, nhất là khi biết chàng thiếu niên tuấn tú ấy còn chưa thành gia thất, càng khiến người ta mơ mộng nhiều hơn — dường như cảnh ngọt ngào đằm thắm giữa tài tử và giai nhân đã khắc sâu trong lòng mọi người.
Ai mà chẳng muốn có một câu chuyện tình dưới trăng cùng chàng Trạng nguyên trẻ tài cao tám đấu chứ?
Sau đó khi biết rằng hắn đã đính hôn ở quê nhà họ cũng đành từ bỏ mơ mộng, còn có người cảm thán vị Trạng nguyên cũng là người chí tình chí nghĩa, vẫn chung tình với vị hôn thê từ khi chưa phát đạt — nào ngờ mới chớp mắt lại thấy hắn đến Hạ Lan phủ cầu hôn Hạ Lan tiểu thư.
Mọi người: “…”
“… Đó cũng là chuyện thường tình của con người thôi, không thể trách Lục Trạng nguyên được.”
“Dẫu sao cũng là Hạ Lan tiểu thư, có chuyện gì xảy ra ta cũng không thấy lạ.”
“Một Trạng nguyên liên tiếp đỗ đầu sáu kỳ thi, không ngờ cũng không vượt qua được ải mỹ nhân…”
Mọi người đều nghĩ Lục Trạng nguyên ham muốn sắc đẹp của Hạ Lan tiểu thư, dù sao thì người mê đắm sắc đẹp của Hạ Lan tiểu thư cũng không ít, nhưng Hạ Lan phủ chấp nhận lại vượt ra khỏi suy đoán của mọi người.
Trong lúc nhất thời, tại các tửu lâu ở Kinh thành, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng nam tử uống rượu nói xằng nói bậy, câu nào câu nấy cũng đều căm phẫn sục sôi.
“Ta thấy tên Lục Vô Ưu kia chẳng qua cũng chỉ thế thôi mà.”
“Gì mà Văn Khúc Tinh đỗ đầu Lục nguyên, cũng có nhiều mắt nhiều miệng hơn chúng ta đâu.”
“Mẹ ta còn khen hắn là Linh đồng chuyển thế, cũng chỉ đẹp ngang ngửa ta, không tuấn tú hơn ta bao nhiêu, vì sao Hạ Lan đại nhân lại vừa ý hắn chứ.”
“Gã Trạng nguyên kia lại còn bội tín bội nghĩa, nói về đức hạnh có khi còn không bằng ta nữa là!”
Không ngờ vài ngày sau lại có tin tức truyền ra ngoài rằng vị hôn thê mà Lục Trạng nguyên đã hứa hôn ở quê nhà chính là Hạ Lan tiểu thư.
Câu chuyện đã biến thành hai người tự quyết định chuyện chung thân, Hạ Lan đại nhân khinh thường xuất thân của Lục Trạng nguyên nên muốn phá hoại uyên ương, còn có ý muốn trèo lên cành cao Thế tử Tào Quốc Công — Đúng vậy, không một ai nghĩ tới, Thế tử Tào Quốc Công đến giờ vẫn còn có vai diễn, Hạ Lan tiểu thư một lòng một dạ thà chết không đồng ý, hai bên cãi nhau không dứt, cuối cùng chờ đến khi Lục Trạng nguyên đề tên bảng vàng, đến nhà cầu hôn, người có tình mới thành gia thất.
Phiên bản này thực ra có khá nhiều lỗ hổng, nhưng lại được lan truyền rộng rãi nhất, vì tình tiết khiến mọi người hóng hớt thích thú, còn hấp dẫn hơn nhiều so với kịch bản đương thời. Thế nên mối hôn sự này vẫn chưa thành hình thì đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của dân chúng Kinh thành.
Ai ngờ mấy ngày sau, một chuyện vô cùng chấn động xảy ra — Tân khoa Trạng nguyên trên đường trở về phủ đã gặp phải ám sát, thân thể bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh rất lâu.
Chuyện này không tránh khỏi việc mọi người lại dấy lên tin đồn bàn tán Hạ Lan tiểu thư là hồng nhan họa thủy.
Suy cho cùng, chuyện Lục Trạng nguyên đỗ Lục nguyên vang danh Kinh thành hứa hôn cùng tiểu thư nhà Tả đô Ngự sử có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành đã truyền đi khắp nơi gây xôn xao trong dư luận. Hơn nữa, vị tiền Tào Thế tử trước đó từng có tin đồn với Hạ Lan tiểu thư đến giờ vẫn còn là một kẻ ngốc, vừa ngu dại vừa bị thương, rất khó để người ta không nói ra nói vào.
Lúc Hạ Lan Từ biết tin, nàng vẫn còn đang ở trong phòng tiếp tục đấu tranh với cái túi thơm trong tay, sau khi nghe xong những lời Sương Chi vừa thở hổn hển vừa kể lại, nàng đặt túi thơm xuống, phản ứng đầu tiên của nàng chính là –– tuyệt đối không thể nào có chuyện đó xảy ra.
Với khả năng phi thiên độn địa của Lục Vô Ưu, làm sao hắn có thể bị ám sát thành công cơ chứ?
Sau đó nàng lấy lại bình tĩnh, nghĩ thầm, nếu Lục Vô Ưu đã dễ dàng bị trúng độc, vậy thì bị ám sát cũng không phải là chuyện hoàn toàn không có khả năng.
Bây giờ hai người đã định hôn sự, cũng bớt đi nhiều kiêng kỵ.
Hạ Lan Từ liền nói ngay: “Chuẩn bị xe ngựa, chúng ta ra ngoài.”
Đáng tiếc, còn chưa kịp ra khỏi cửa, Sương Chi đã thở hổn hển chạy ngược vào.
“Tiểu thư, tiểu thư, không xong rồi!”
Hạ Lan Từ đau đầu vô cùng: “Hắn lại làm sao nữa?”
Sương Chi cố điều hòa hơi thở, nói: “Lục công tử không sao…”
“Hắn không sao thì…”
“Nhưng…” Sương Chi nuốt nước bọt, rụt cổ lại lắp bắp: “Nhà chúng ta… e là có chuyện.”
“…?”
Bên ngoài vừa lúc vang lên tiếng hô hoán của người gác cổng.
“Nhị điện… điện hạ…”
Nghe thấy tiếng gọi ấy, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy dọc thẳng lên khiến nàng lạnh sống lưng.
Sự yên ả trước yến tiệc phủ Công chúa hóa ra chỉ là giả tưởng, Tiêu Nam Tuân vốn chưa từng có ý định buông tay.
Chỉ cần nghĩ đến kết cục suýt chút nữa mình phải rơi vào, Hạ Lan Từ chỉ còn sợ hãi… không chỉ thanh danh bị hủy, e rằng về sau cũng chỉ có thể mặc hắn bài bố.
Nàng rùng mình, ngay lập tức siết chặt cánh tay ổn định thân thể, hít sâu một hơi mới hỏi: “Cha ta có ở trong phủ không?”
Sương Chi lắc đầu: “Lão gia ra ngoài rồi.”
Quả nhiên.
Ca ca nàng có ở đây cũng vô dụng.
Hạ Lan Từ lập tức lùi về phía giường: “Lát nữa cứ nói ta không khỏe, đang nghỉ ngơi, không tiện tiếp khách.”
Nàng vừa đi khỏi, Tiêu Nam Tuân đã được dẫn vào. Trong thiên hạ này, còn chưa có mấy ai dám chặn Nhị hoàng tử danh tiếng lẫy lừng này ngoài cửa.
Tên nội thị lanh lợi đã cất lời trước, giọng điệu hòa nhã nói: “Trước đó tại lễ tế ngoài thành làm kinh động đến Hạ Lan tiểu thư, Điện hạ từng nói sẽ đích thân đến bồi tội, chỉ là vẫn chưa thu xếp được thời gian, kéo dài đến nay mới đến phủ thăm hỏi, thật là thất lễ quá, mong Hạ Lan tiểu thư thứ lỗi cho. Nay Điện hạ đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn để tạ tội, không biết tiểu thư nhà ngươi hiện ở đâu? Ồ, thân thể không khỏe à, vậy vừa hay đi cùng đoàn xe còn có Ngự y… cái gì? Đang nghỉ ngơi à? Vậy cũng không sao, chúng ta đợi một lát là được.”
Tiêu Nam Tuân chưa từng mở miệng, chỉ tùy ý đảo mắt nhìn khắp phủ đệ Hạ Lan.
Hạ Lan Cẩn mang danh thanh bần quả thật không phải giả vờ.
Cột hành lang sơn son đã bong tróc phai màu, quanh bức bình phong mọc đầy rêu xanh, xuyên qua cửa sổ có thể thấy ao nước lâu ngày không tu sửa, bùn lắng dày đặc; đồ đạc trong nhà đều đã cũ kỹ, thô sơ, tỏa ra thứ “mùi cũ” mà năm xưa hắn chỉ từng ngửi thấy ở chùa Thanh Tuyền; đến cả chén trà người hầu dâng lên cũng rẻ tiền, chứ đừng nói đến thứ trà bên trong, cái này mà bảo dùng để súc miệng hắn còn chê.
Nghèo nàn, cũ nát, chật chội.
Sao lại có người không muốn rời khỏi nơi như thế?
Tiêu Nam Tuân ung dung đợi trong tiền sảnh, trên mặt không lộ nửa phần khó chịu, giống như một vị quân tử nho nhã cực kỳ kiên nhẫn, hoàn toàn không nhìn ra hắn vừa mới sai người đâm bị thương vị hôn phu của đối phương, giờ lại đến tận cửa gây sức ép.
Không lâu trước đó…
“Tên Trạng nguyên kia mặc dù né tránh rất nhanh, nhưng không giống người biết võ.” Người đang nói chuyện quỳ dưới đất, trên người mặc y phục dạ hành: “Thuộc hạ nghe theo mệnh lệnh, không lấy mạng hắn.”
Hành tẩu trong giang hồ, không phải ai cũng vào được đại môn phái, cũng có những người vì quyền lực và lợi ích mà phụ thuộc vào quan phủ hoặc Hoàng quyền. Mấy năm trước Tiêu Nam Tuân đã chiêu mộ không ít kỳ nhân dị sĩ, giúp hắn làm những chuyện không thể đưa ra ánh sáng.
Phụ hoàng tuy mắt nhắm mắt mở với một số hành vi của hắn, nhưng cũng không đến mức cho phép hắn tùy tiện ám sát triều thần, cho nên lần này hắn chỉ là thử dò xét và uy hiếp.
Suy cho cùng, vị Trạng nguyên kia cũng chỉ là một quan nhỏ Tòng Lục phẩm mới vào triều, cùng lắm cũng chỉ được Phụ hoàng ưu ái đôi chút, không đáng để hắn phải kiêng dè. Hắn ta vốn nghĩ dù không nắm được nhược điểm của tên Trạng nguyên kia, cũng có thể làm hắn biết khó mà lui.
Trước ánh mắt trở nên lạnh lẽo của Tiêu Nam Tuân, mồ hôi lạnh trên trán Thích thúc - quản sự Hạ Lan phủ gần như đổ xuống.
Đối phương nói là đợi, nhưng đợi với áp lực thế này bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy, chỉ cần chậm trễ thêm một khắc nữa e rằng sẽ có người mất mạng!
Ông đã sai người đi báo cho lão gia rồi!
Chỉ không biết lão gia khi nào mới về!
Còn tiểu thư…
Hầy.
Nửa canh giờ sắp trôi qua, Hạ Lan Từ ở trong phòng cũng như ngồi trên đống lửa, không phút nào yên ổn. Sách không đọc vào, chữ không viết nổi, Tiêu Nam Tuân ở ngoài đợi bao lâu, da đầu nàng tê dại bấy lâu.
Ai mà ngờ được Tiêu Nam Tuân sẽ thật sự chịu hạ mình chờ đợi, nàng vốn nghĩ đợi một lúc không thấy người, hắn sẽ rời đi.
Cứ tiếp tục thế này, với tính cách có thù tất báo của Tiêu Nam Tuân, nếu thật sự rơi vào tay hắn, hôm nay nàng để hắn đợi ngoài này bao lâu, sau này chỉ sợ sẽ phải…
Nghĩ đến đây, Hạ Lan Từ chỉ biết thở dài đứng dậy, đi thay một bộ y phục kín đáo hơn, kín đến mức không lộ cả đầu ngón tay ra ngoài, sau đó mới bước ra ngoài tiếp khách.