Slide 1

Chương 33: “Hiện giờ nàng thật sự rất giống thê tử của ta.”

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 33: “Hiện giờ nàng thật sự rất giống thê tử của ta.”
11 lượt đọc 820 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Hạ Lan Từ cố áp chế hơi nóng trên má, nói: “Kế hoạch của một ngày là vào buổi sáng...”

Lục Vô Ưu ngáp một cái rồi ngồi dậy, mắt vẫn hơi nhắm, hơi thở nhẹ nhàng nói: “Được rồi...”

Giờ đổi thành Hạ Lan Từ ngạc nhiên: “Sao chàng không ngủ thêm chút nữa?”

Bây giờ mới vừa qua giờ Mão, thật sự còn sớm.

Lục Vô Ưu xoa xoa mái tóc rối bù trên đầu, nói: “Phu nhân cũng đã dậy, ta làm sao có thể không biết xấu hổ ngủ tiếp... Nói xem, rốt cuộc nàng có tật xấu gì, sao phải dậy sớm vậy?”

Hạ Lan Từ đáp: “Thói quen... À, hay ta nằm thêm chút nữa, chàng tiếp tục ngủ đi.”

Lục Vô Ưu mở mắt còn buồn ngủ nhìn nàng, nói: “Không cần... Nàng thật là dễ nói chuyện.”

Hạ Lan Từ nói: “Ta vẫn luôn dễ nói chuyện.”

Lục Vô Ưu thuận miệng nói: “Trước kia lúc đấu võ mồm với ta sao không thấy nàng dễ nói chuyện như vậy”

Trước kia khi nghe được ba chữ “đấu võ mồm”, Hạ Lan Từ cũng không có liên tưởng gì đặc biệt, nhưng lúc này trong đầu nàng bất giác hiện lên vài hình ảnh, tai đỏ ửng lên, cuối cùng không tiếp lời hắn.

Lục Vô Ưu đang khó hiểu sao nàng không cãi lại, xuống giường thì thấy cổ Hạ Lan Từ đỏ bừng, bỗng nhớ lại lời mình vừa nói, nhất thời hắn cũng có chút không được tự nhiên.

Trước khi ra ngoài, Hạ Lan Từ còn hơi do dự cầm chiếc váy trắng của mình, chiếc váy hôm qua vì thấm mồ hôi đã được giặt rồi.

Lục Vô Ưu nói: “Mặc đồ đỏ đi, phải về nhà, đừng ủ rũ như vậy… Là tân nương, hãy tỏ ra vui vẻ một chút, đừng để Hạ Lan đại nhân nghĩ rằng ta ngược đãi nàng.”

Hạ Lan Từ lấy chiếc váy đỏ ra, nhưng không thể nhịn được nói: “Đã là ý tốt, chàng không thể nói lời dễ nghe hơn sao?”

Lục Vô Ưu nhếch môi cười: “Nàng hiểu ý ta là được… À đúng rồi, lần trước Thánh thượng ban cho nàng một cây sâm núi, hình như nàng chưa mang qua? Hôm nay mang về cho Hạ Lan đại nhân đi, trông thân thể cha nàng không được khỏe lắm.”

Đây là sự thật, mùa hè còn đỡ, vừa đến mùa đông cha nàng dễ bị ho khan và cảm lạnh, những ngày mưa gió đầu gối còn đau hơn, phải ngâm mình trong nước ấm. Đó là do lúc trước cha nàng đi tuần tra địa phương gặp phải lũ lụt, ông tự mình xuống dòng nước lũ mà nhiễm bệnh.

Hạ Lan Từ luôn biết cha mình là một vị quan tốt, từ khi nàng còn nhỏ, đã có dân chúng quần áo tả tơi đến trước cửa nhà nàng để cảm ơn trong nước mắt.

Khi đó cha nàng chưa phải là Tả đô Ngự sử, nhưng phàm là dân chúng có oan khuất lớn lên Kinh cáo Ngự trạng thì thường nghĩ đến cha nàng đầu tiên. Những vụ án khó khăn không có kết quả tốt, đắc tội với cấp trên mà người khác không dám nhận, cha nàng sẽ điều tra từng vụ, không quản ngại khó khăn để tra rõ chân tướng, trả lại sự trong sạch cho người dân, đôi khi còn không có thời gian về nhà.

Hạ Lan Từ nói: “Cảm ơn chàng.”

Lục Vô Ưu ngừng lại một chút: “Có phải nàng quá khách sáo với ta rồi không?”

Hạ Lan Từ cũng ngừng một chút: “Chàng hôn ta đều phải hỏi trước, không phải cũng rất khách sáo sao?”

Lục Vô Ưu cứng họng trong giây lát, rồi nói: “Đó là chuyện khác mà? Ta không phải là…” Có lẽ nhận ra giải thích chuyện này quá ngớ ngẩn, Lục Vô Ưu thay đổi giọng điệu, mỉm cười nhẹ nhàng: “... Được rồi, nếu nàng đã không ngại, lần sau ta sẽ không hỏi nữa.”

***

Chẳng mấy chốc xe ngựa đã đến Hạ Lan phủ, trong phủ không có nữ quyến, bớt đi nhiều lời hỏi han khách sáo.

Quản gia dẫn hai người vào phủ, cười tít mắt nói: “Tuy là ngoài miệng lão gia không nói, nhưng sáng sớm đã đợi tiểu thư về rồi.”

Thật ra cha nàng cũng không biết cách hỏi han ân cần, chỉ nghiêm mặt hỏi vài chuyện không quan trọng, ngược lại gọi riêng mình Lục Vô Ưu vào thư phòng.

Hạ Lan Giản ra hỏi nàng: “Hắn đối xử với muội có tốt không?”

Hạ Lan Từ nhớ lại mấy ngày qua một chút, gật đầu rất chân thành: “Rất tốt.”

Hạ Lan Giản nói: “Chiếc váy này không tệ.”

Hạ Lan Từ nói: “Chàng ấy tặng.”

Hạ Lan Giản gật đầu: “Vậy thì tốt.” Nghĩ ngợi một lúc, hắn lại vò đầu: “Đúng rồi, hắn thật sự rất có tiền đồ sao… Mấy ngày nay ta đến Quốc Tử Giám, mọi người ai cũng đến hỏi thăm, nói muốn kết giao, còn ân cần hơn cả việc kết thân với muội.”

Hạ Lan Từ gật đầu càng chân thành: “Rất có tiền đồ.”

Liên tiếp đỗ đầu Lục nguyên, có thể không có tiền đồ sao?

Hạ Lan Giản hạ giọng, ghé lại gần nói: “Vậy có thể nhờ hắn viết giúp ta một bài văn được không? Vài ngày nữa họ lại mở văn hội, ta còn thiếu một bài.”

“...”

Hạ Lan Từ không nói gì: “Sao huynh không dứt khoát nhờ chàng ấy thi thay huynh một kỳ Tiến sĩ?”

Hạ Lan Giản hết sức chấn động nói: “Có thể làm vậy sao? Nhưng thân hình bọn ta quá khác biệt… Chuyện này e là không ổn.”

“Không sợ bị cha đánh chết thì có thể thử xem.” Hạ Lan Từ mặt không cảm xúc nói: “Chủ đề là gì? Có giấy bút không? Bây giờ muội vào phòng viết cho huynh.”

Viết bài cho Hạ Lan Giản thật sự rất đơn giản, thậm chí nàng không cần phải quá chú tâm như ở Thanh Châu, chỉ cần tùy ý viết một bài đạt tiêu chuẩn như những bài trước đã viết cho Hạ Lan Giản là được, không quá xuất sắc cũng không quá tệ.

— Chỉ có thể nói may mà Quốc Tử Giám Đại Ung có nhiều con em quan lại chỉ đến để chơi bời, không bố trí thi cử trong lớp, nếu không thì một lần là lộ tẩy.

Hạ Lan Từ suy nghĩ về chủ đề một lúc, nàng chấm nhẹ bút lên mép nghiên mực, soạn sẵn bài viết trong đầu, sau đó lập tức nâng bút bắt đầu viết. Qua một hồi lâu, cuối cùng Hạ Lan Từ cũng viết xong, nàng đặt bút xuống, xoa xoa cổ tay, chợt nghe bên tai có tiếng nói: “Nàng viết văn thụt lùi nhiều vậy sao?”

Nàng đột ngột quay đầu, không biết Lục Vô Ưu đã ra khỏi thư phòng của cha từ lúc nào, đang đứng bên cạnh nhìn nàng.

Cũng không biết đã nhìn bao lâu.

Lần này Hạ Lan Từ đỏ mặt nhanh hơn bất cứ lúc nào, nàng vội cầm bài viết chưa khô mực lên giấu ra phía sau, nói: “... Sao chàng lại không báo trước!”

Lục Vô Ưu thản nhiên ngẩng đầu lên nói: “Như vậy chẳng phải quá khách khí sao?” Hắn thậm chí còn cười: “Ta đã xem hết rồi, bây giờ nàng giấu có phải hơi muộn không, cần ta đọc lại bài nàng vừa viết ra không?”

Nhớ tới trí nhớ tốt đến mức gần như có thể gặp qua là sẽ không quên của hắn, Hạ Lan Từ thật sự có chút xấu hổ và tức giận: “Đây là... Chàng đợi đấy! Ta sẽ viết lại một bài!”

Lục Vô Ưu nhướng mày, nhìn nàng cười: “Trước đây ta không biết nàng dễ trêu chọc vậy đó. Chắc là viết thay ca ca của nàng phải không, ta vừa thấy hắn ngoài cửa, bộ dạng che che giấu giấu, ánh mắt lập lòe, cũng đoán được phần nào…”

Hạ Lan Từ dần dần tỉnh táo lại, nhỏ giọng giải thích: “Ta không viết kém như vậy.”

“Ta biết, ta chỉ nói đùa thôi.” Lục Vô Ưu vỗ vai nàng: “Được rồi, đừng căng thẳng. Đâu phải ta không biết trình độ văn chương của nàng. Chẳng qua…” Hắn nhìn thoáng ra đầy ẩn ý, nói như thể thật sự tò mò: “Nàng và huynh trưởng là huynh muội cùng mẹ sinh à… Ta thấy phẩm hạnh và tính tình của Hạ Lan đại nhân, chỉ cần lệnh huynh kế thừa được ba phần thì cũng nên là một người…”

Hạ Lan Từ tiếp lời thay hắn: “Tuấn tú lịch sự, nhẹ nhàng quân tử chứ gì? Rất xin lỗi, từ nhỏ huynh ấy đã thế rồi, nghe nói... giống mẹ ta hơn.”

Lục Vô Ưu đầy hứng thú: “Lệnh đường sao?”

Hạ Lan Từ gật đầu: “Chàng không biết cha ta sau này đã tốn bao nhiêu công sức để thúc ép huynh ấy học hành đâu, nhưng đều vô dụng, huynh ấy chính là không thích, cũng học không vào. Nếu chàng thấy lạ thì cứ thử xem, nếu có thể dạy cho huynh ấy phấn đầu học hành, cha ta nhất định sẽ lập tức thắp ba nén hương nhận chàng làm con đẻ ngay.”

Lục Vô Ưu nói: “Cái đó thì không cần, ta có vợ rồi.”

Hạ Lan Từ: “...?”

Lục Vô Ưu cười nói: “Có điều sau này cũng không phải không có cơ hội thử. Dù sao hiện giờ ta ở Hàn Lâm Viện cũng nhàn hạ lắm.”

Sau khi ăn trưa xong, hai người nhanh chóng lên xe về phủ.

Đáng nói là, Hạ Lan Từ đã so sánh khẩu vị của Lục Vô Ưu, biết tay nghề của đầu bếp nhà mình có thể không lọt vào mắt hắn, rất lo lắng Lục Vô Ưu vừa ăn vài miếng đã bắt đầu đập bàn gọi đầu bếp, hoặc chỉ ăn vài miếng rồi không động đũa nữa.

Không ngờ Lục Vô Ưu lại vô cùng tự nhiên gắp thức ăn ăn cơm, không có chút bất thường nào, thậm chí dáng vẻ còn tao nhã tự nhiên, tôn lên cảm giác như hắn, Hạ Lan Cẩn, Hạ Lan Từ mới là người một nhà, còn Hạ Lan Giản là người ngoài không liên quan.

Sau khi lên xe ngựa, Hạ Lan Từ không nhịn được nói: “Vừa rồi, khó cho chàng quá...”

Lục Vô Ưu quay đầu nói: “Khó cái gì?”

Hạ Lan Từ nói: “Khụ khụ, thức ăn...”

Lục Vô Ưu nghe vậy cười nói: “Ồ, nàng nói chuyện này à, từ khẩu vị ăn cơm của nàng, ta cũng có thể đoán được đại khái. Dù sao chỉ ăn một lần thôi, đâu phải ngày nào cũng ăn, chẳng lẽ có thể độc chết ta sao?”

Hạ Lan Từ nói: “... Ta còn tưởng chàng khó chiều chuộng.”

Lục Vô Ưu nói: “Không có, nàng không biết hồi nhỏ ta toàn ăn... Không đúng, là nàng không biết đồ ăn mà mẹ ta làm tệ bao nhiêu đâu, vậy mà cha lại như hổ rình mồi, ta và muội muội chỉ có thể giả vờ ăn thật ngon, đó mới là khổ không nói nổi. Sau này không còn cách nào thậm chí hai bọn ta còn phải tự lực cánh sinh, tự học nấu ăn. Sau khi ra ngoài mới xem như được giải thoát, dù sao ta cũng không thiếu bạc, sao lại không đối tốt với mình một chút.”

Đây vẫn là lần đầu tiên Hạ Lan Từ nghe hắn kể chuyện thuở nhỏ, nghĩ hắn cũng như những quý công tử khác, được nuôi dưỡng thành thân kiều thể quý, hai tay không phân biệt được ngũ cốc, hiện tại xem ra vẫn có chút chênh lệch.

Quả nhiên, sơn tặc... À không, xuất thân từ bang phái giang hồ vẫn có chút khác biệt.

Sau khi hồi phủ, Lục Vô Ưu vào thư phòng sắp xếp lại, Hạ Lan Từ vào kho dọn dẹp.

Nàng phát hiện tuy là hôm đó Lục Vô Ưu rất hào phóng dẫn nàng đi xem kho, nhưng trên thực tế, ngay cả một quyển danh mục kho hắn cũng không có, càng đừng nói đến sổ sách, những công việc quản lý trong phủ vẫn rất hỗn loạn như cũ.

Tuy rằng trên thực tế là Thanh Diệp làm quản sự, nhưng thật ra hắn ta cũng không rõ ràng lắm.

Hạ Lan Từ lập tức gọi người kiểm kê kho trước, ghi vào làm sổ sách, sau đó mới hỏi rõ người trong phủ lần nữa, tiền lương hàng tháng thế nào, phân công công việc ra sao, cũng như tìm hiểu rõ chi tiêu. Sau khi kiểm tra, nàng phát hiện phủ đệ mà Lục Vô Ưu vừa dựng lên để thành thân, nhân thủ còn nhiều hơn cả Hạ Lan phủ một ít, chưa kể đến mấy người Thanh Diệp, Tử Trúc luôn đi theo Lục Vô Ưu mà không nhận lương.

Hạ Lan Từ không khỏi hỏi Thanh Diệp: “Người như các ngươi còn bao nhiêu?”

Thanh Diệp đáp: “Ở Đình Kiếm Sơn Trang thì thuộc hạ không biết, nhưng trong giáo của chúng ta ít nhất còn mười người nữa, nếu cần tạm thời điều động từ các phân đường khác, chắc còn có thể điều đến nhiều hơn. Nhưng Kinh thành này quá nhàm chán, giết người cũng không tiện, bọn họ cũng không muốn đến...”

Hạ Lan Từ nói: “...??? Hả?”

Thanh Diệp ho khan một tiếng: “Là đánh người cũng không tiện, trên đường có nhiều Cẩm Y Vệ và binh lính tuần tra, chúng thuộc hạ đều rất tuân thủ pháp luật!”

Tuy rằng tạm thời có thể không so đo chuyện này, nhưng Hạ Lan Từ còn nghi vấn khác: “Đình Kiếm Sơn Trang là gì? Giáo lại là cái gì?”

Thanh Diệp nói: “Đình Kiếm Sơn Trang là bang phái giang hồ của cha Thiếu chủ, cho nên Tử Trúc gọi công tử là Thiếu trang chủ. Còn chúng thuộc hạ đây là bên mẹ Thiếu chủ, bên ngoài gọi là Ma giáo, nhưng thật ra chúng thuộc hạ gọi là Chính Nghĩa giáo, đã cải tà quy chính rồi, còn có nhiều việc kinh doanh đứng đắn, chẳng hạn như hiệu thuốc Vũ Phong Đường bên ngoài, hiệu may lần trước đặt y phục cho Thiếu phu nhân và còn nhiều cái khác nữa. Tóm lại… Thiếu chủ muốn học làm quan, chúng ta chỉ có thể đi cùng. Thiếu phu nhân còn có gì khác muốn hỏi nữa không?”

Hạ Lan Từ cố gắng hiểu, nhưng vẫn cảm thấy có chút mê man.

Chủ yếu là vì đối với nàng mà nói, mọi thứ đều quá mức xa lạ.

“... Thôi, ta còn phải tiếp tục bận bịu đây.”

Lục Vô Ưu từ thư phòng đi ra đã thấy Hạ Lan Từ bận trước vội sau, không biết đang bận chuyện gì, vất vả lắm mới ngồi xuống, lại thấy nàng cầm quyển sổ nhỏ, đang lấy bút chép lại.

Hắn không khỏi ghé đầu nhìn, còn nghe thấy Hạ Lan Từ lẩm bẩm trong miệng.

“Một đồng... hai đồng... ba đồng..”

Cảm nhận có người đến gần, Hạ Lan Từ quay đầu lại, lập tức thấy sườn mặt tuấn dật của Lục Vô Ưu gần trong gang tấc, nhất thời tim nàng đập mạnh, muốn né sang một bên, Lục Vô Ưu giữ vai nàng lại nói: “... Nàng thật đảm đang.”

Cách gần quá rồi.

Hạ Lan Từ cố gắng lấy lại bình tĩnh, nói: “... Đều là những việc cần làm khi lập phủ.”

Lục Vô Ưu ngồi xuống bên cạnh nàng, chống cằm, hơi nghiêng đầu nhìn nàng, vô cùng có dáng vẻ đại thiếu gia nói: “Không có gì, nàng cứ tiếp tục... Thật ra trước đây ta nói cưới một vị phu nhân cần kiệm chỉ là đùa thôi, không ngờ... Khụ, nàng tiếp tục đi.”

Hạ Lan Từ lại chép thêm hai dòng, bị hắn nhìn chằm chằm thực sự không có cách nào làm tiếp, bèn nói: “... Chàng không có việc gì phải làm sao?”

Lục Vô Ưu nói một cách đương nhiên: “Ta đang nghỉ phép, tất nhiên không có.”

Hạ Lan Từ đứng lên nói: “Vậy vừa hay, ở đây còn không ít thứ cần ghi vào sổ sách, chàng qua đây giúp kiểm kê một chút.”

“Bên kia đã có người kiểm kê, nhiều người trái lại dễ sai sót.” Lục Vô Ưu phủi bụi bám trên tóc mai của nàng đi, nói: “Ngày tháng còn dài, không gấp nhất thời.”

Sau đó lại tiếp tục nhìn nàng chằm chằm, chắc là cảm thấy hình ảnh này rất hiếm lạ.

Dù đã từng thấy Hạ Lan Từ sửa mái nhà, thấy nàng chèo thuyền, nhưng khi thấy một thiếu nữ thanh tú như tiên, khuôn mặt sáng trong như trăng rằm, tiểu cô nương tuổi nhỏ mắt mày thanh thoát hư ảo, tóc vấn gọn gàng, dáng vẻ nghiêm túc cầm quyển sổ nhỏ, tất bật lo toan trong ngoài thì vẫn cảm thấy rất thú vị.

Dù đã thành thân, cưới Hạ Lan Từ về nhà nhưng Lục Vô Ưu vẫn chưa có khái niệm rõ ràng.

Nhưng giờ phút này, hắn bỗng nhiên có cảm giác rất thực tế —

“Hiện giờ nàng thật sự rất giống thê tử của ta.”

Mặt Hạ Lan Từ bị hắn nhìn chăm chú không khỏi nổi lên rặng mây đỏ, rất muốn bảo hắn đừng nhìn nữa, nhưng lại không biết ngăn cản thế nào, chỉ có thể cắn môi nói: “... Chàng nói lời ngốc nghếch gì đó, ta vốn là thê tử của chàng.”

Rõ ràng là một câu nói thật, nhưng vừa nói xong thì bản thân Hạ Lan Từ cũng có chút ngượng ngùng khó hiểu.  

Có lẽ là bởi vì ánh mắt của Lục Vô Ưu quá đỗi thẳng thắn và không chút kiêng dè.

Trước đây cũng từng có nam tử nhìn ngắm nàng, nhưng thường chỉ thoáng qua rồi thôi, nhưng không có ai như Lục Vô Ưu, nhàn nhã thong dong mà nhìn — mà quả thật hắn có thể đường hoàng mà nhìn nàng.

Hạ Lan Từ dứt khoát coi hắn như một khúc gỗ, tiếp tục làm việc của mình.

Lục Vô Ưu đã tốn không ít tâm sức, chân thành cưới nàng làm vợ, đương nhiên Hạ Lan Từ cũng lấy lễ đáp lễ, cố gắng hết sức giúp hắn làm một số việc, huống hồ đây vốn là việc nàng đã quen làm ở nhà.  

Hạ Lan Từ nói xong, chợt nghe Lục Vô Ưu cười khẽ một tiếng.

Nàng khẽ gảy bàn tính mang theo, cố gắng bỏ qua sự quấy rầy của hắn.  

Bên kia, Tử Trúc bỗng nhiên bước vào nói: “Thiếu trang chủ, đã giáo huấn kẻ đó. Đây là những gì sáng nay thuộc hạ đi thu thập và sắp xếp.”

Lúc này Lục Vô Ưu mới điều chỉnh lại sắc mặt, tiếp nhận rồi xem qua.  

Hạ Lan Từ nhớ lại lời của Thanh Diệp, không khỏi lo lắng hỏi: “Giáo huấn?”

Lục Vô Ưu vừa xem vừa nói: “Chính là kẻ đêm qua dám động vào nàng, chỉ đánh gã một trận mà thôi, yên tâm, không nghiêm trọng đâu... Đại ca gã chẳng qua chỉ là một Trấn phủ Kinh vệ Chỉ huy sứ mà đã dám hung hăng như vậy, hẳn là thường ngày hành sự cũng không mấy cẩn trọng, cho nên ta đã điều tra sơ qua, sau này sẽ gọi người dâng vài bản tham tấu...” Hắn liếc nhìn Hạ Lan Từ đầy ẩn ý, cười nói: “Bên Đô sát viện chắc cũng phải nể mặt.”

Hạ Lan Từ không thể không nhắc nhở hắn: “Lục đại nhân, hiện giờ chàng cũng chỉ là Tòng Lục phẩm.”

Lục Vô Ưu đáp: “Nhưng ta là Hàn Lâm.”  

Dù có chút ngạo mạn... nhưng lời này cũng là sự thật.

Quan lại Đại Ung nhậm chức rất xem trọng xuất thân khoa cử, sở dĩ nói Hàn Lâm Viện thanh quý cũng là ở chỗ đó. Tuy chức cao nhất ở Hàn Lâm Viện cũng chỉ tới Chính Ngũ phẩm, nhưng khi đối diện với những quan viên không thuộc Hàn Lâm thì dưới Tam phẩm gần như không cần hành lễ — ngoài những cận thần của Thiên tử, còn vì việc thăng tiến gần như là con đường độc nhất. 

Năm đó cha nàng không thể vào Hàn Lâm Viện mà đến thẳng Hình bộ quan chính, điều này luôn là tiếc nuối suốt đời của ông. Hàn Lâm Viện dù đạt đến đỉnh cao cũng chỉ là Học sĩ Chính Ngũ phẩm, nhưng một khi ra ngoài nhậm chức đều bắt đầu từ Thị lang Chính Tam phẩm, sau mới dần dần thăng lên thành các vị trí trong triều.

Hạ Lan Từ không nhịn được cãi lại: “Nhưng cũng có người cả đời ở lại Hàn Lâm Viện để biên soạn sách.”

Lúc này tâm trạng Lục Vô Ưu rất tốt, mỉm cười nhìn nàng nói: “... Nàng cảm thấy ta sẽ như vậy sao?”

Hạ Lan Từ: “...”  

Hắn thật sự quá kiêu ngạo.

“Vậy thì chàng cố gắng thăng quan đi.” Hạ Lan Từ cầm lấy quyển sổ nhỏ: “Ta đi thu xếp một số đồ đạc.”

Hạ Lan Từ còn viết một tờ danh sách, bảo người đi mua sắm những thứ cần thiết mà Lục Vô Ưu vội vàng không kịp chuẩn bị. Hắn nhận lấy từ tay Thanh Diệp nhìn qua một lần, phát hiện tờ danh sách này chi tiết đến mức nên mua ở cửa hàng nào, ngay cả giá cả đại khái cũng được ghi trên đó.

Lục Vô Ưu tự thấy mình xem như tương đối gần gũi với dân chúng. Hắn muốn làm quan, viết sách luận, tất nhiên không thể hoàn toàn không biết gì về dân sinh, bình thường hắn cũng hay tìm hiểu tình hình ăn uống và sinh hoạt, nhưng cũng không đầy đủ đến mức này.

“Đi mua đi, tiện thể giúp ta hỏi thêm giá của mấy cửa hàng trên danh sách.”

Thanh Diệp nghe Lục Vô Ưu phân phó, vội đáp: “Vâng!”

Những thứ cần mua đã mua, những thứ cần sắp xếp đã sắp xếp, lúc trước đồ đạc trong sân chất đống như chợ, hắn đi vội nên cũng không kịp dọn dẹp kỹ càng. Khi thành hôn đốt pháo, xung quanh còn vương lại những mảnh vụn của pháo bắn tung tóe, bây giờ tất cả đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngay cả khung cửa sổ cũng được lau chùi sạch bóng.

Điều đáng nói là, những mảnh đất trống trong sân trước đây cũng đã được người đào lên, trồng vài cây non lay lắt.

Lục Vô Ưu không khỏi hỏi: “Nàng trồng cây gì vậy?”

Hạ Lan Từ đáp: “Cây mộc lan. Ta đã hỏi chàng, chàng bảo tùy ý. Trong sân có cây, mùa hè che bóng mát, mùa đông tránh được tuyết.”

Lục Vô Ưu nhìn những cây non nhỏ bé đáng thương, hỏi: “Khi nào nó có thể lớn lên?”

Hạ Lan Từ nghĩ một lát, không chắc chắn nói: “… Có lẽ năm sáu năm.”

Lục Vô Ưu cười: “Nàng còn nghĩ xa như vậy, lỡ như…”

Hạ Lan Từ không ngờ lúc này hắn lại thiếu lòng tin như vậy: “Chắc là chúng ta sẽ không… bị buộc phải hòa ly trong năm sáu năm chứ?”

Lục Vô Ưu nói: “... Nàng nghĩ gì vậy? Ta nói lỡ như chúng ta đổi sang căn nhà lớn hơn.”

Hạ Lan Từ: “...?”

Vốn dĩ nhà này được chuẩn bị tạm thời cho việc thành thân, người trong phủ bận rộn không ngớt, giờ lại càng ra dáng một ngôi nhà hơn. Lúc này Lục Vô Ưu đã hiểu ra đôi chút vì sao trước kia đồng liêu từng nói với hắn rằng, trước khi thành thân và sau thành thân là hoàn toàn khác biệt.

Thật ra… dáng dấp của Hạ Lan Từ thế này, hắn cũng chỉ từng thấy lúc đọc sách, vốn dĩ khi cưới về hắn không hề mong đợi nàng phải làm gì cả.

Dù nàng không làm gì, phủ này vẫn có thể hoạt động như cũ, chỉ là hơi thô sơ một chút.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    9
  • Hôm nay:
    101
  • Tuần này:
    1042
  • Tất cả:
    58294
Thiết kế website Webso.vn