Slide 1

Chương 49

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 49
11 lượt đọc 771 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên đột ngột.

Tiêu Nam Tuân chăm chú nhìn Hạ Lan Từ, xung quanh đã đầy thị vệ, chặn kín trước cửa lớn.

Lục Vô Ưu nghiêng người che chắn cho Hạ Lan Từ phía sau, không chút do dự nhìn lại hắn.

Đêm sương hơi lạnh, gió rét từng cơn.

Trong Tàng Uyển, giữa đám người vây quanh là Tiêu Nam Tuân, còn ngoài sương phòng, Lục Vô Ưu nắm chặt tay Hạ Lan Từ, hai bên như đối đầu từ xa.

Đêm càng thêm sâu.

Trong ánh mắt của Lục Vô Ưu đã hoàn toàn không còn sự dịu dàng khi nhìn Hạ Lan Từ, mà đột nhiên lạnh xuống.

Những người xung quanh chỉ cảm thấy lạnh lẽo vài phần, không tự chủ được mà rùng mình.

Nhưng khóe môi Lục Vô Ưu vẫn nhếch lên: “Tìm được thế nào không quan trọng. Ta vốn không có ý xông vào, chỉ là thê tử của ta ở đây, ta đến đưa phu nhân rời đi, tuyệt sẽ không quay lại. Ta nghĩ Nhị điện hạ cũng không muốn để người khác biết, vì sao nàng lại xuất hiện ở đây.”

“Ngươi dám uy hiếp ta?” Tiêu Nam Tuân dường như đang nén giận: “Ngươi không sợ ta diệt khẩu sao?”

Đối diện với một văn quan không đáng kể trong mắt hắn, ánh mắt đối phương lại không hề có chút kính sợ hay e dè, như thể hắn cũng chỉ là kẻ chẳng đáng nhắc tới.

Lục Vô Ưu thực sự bật cười: “Đêm nay nếu phu thê chúng ta liên tiếp chết không rõ nguyên do, Nhị điện hạ thật sự cho rằng chuyện này có thể che giấu được sao?”

Tiêu Nam Tuân nói: “Vậy ta chỉ giết ngươi.”

Lục Vô Ưu đáp: “Ta đứng ngay đây, Điện hạ cứ thử giết xem.”

“Được, vậy thì…”

Tiêu Nam Tuân đã dám phát điên đến mức ngang nhiên bắt nàng, ai biết còn có thể làm ra chuyện gì.

Hạ Lan Từ vẫn luôn quan sát tình hình, cuối cùng không nhịn được nói: “Nhị điện hạ, nếu ngài muốn giết hắn, vậy hãy giết ta trước đi.”

Tiêu Nam Tuân lạnh lùng: “Đúng là tình sâu nghĩa nặng.”

Lục Vô Ưu: “…”

“Ta có thể không giết hắn, chỉ cần nàng ở lại.”

Chưa đợi Hạ Lan Từ mở miệng, Lục Vô Ưu đã nói trước: “Chuyện đó tuyệt đối không thể, chẳng lẽ Nhị điện hạ nghĩ ta đến đây một mình sao? Trước khi tới ta đã để lại dấu vết, báo nơi này cho đồng liêu, nếu ta không quay về, bọn họ sẽ nhanh chóng tìm tới.”

Nói xong, hắn đã nắm tay Hạ Lan Từ, từng bước tiến về phía cửa lớn.

“Ngăn họ lại.”

Lời vừa dứt, thị vệ của Tiêu Nam Tuân lập tức xông lên.

Lục Vô Ưu chẳng buồn nhìn, tung một cước đá văng người dẫn đầu, sau đó tiện tay cướp lấy kiếm của một người, trở tay dùng vỏ kiếm liên tiếp gõ vào đầu vài người khiến họ ngất xỉu. Rồi vỏ kiếm xoay trong tay, quét ngang đánh văng hai thị vệ sang bên. Toàn bộ động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, gần như không hề dừng lại, giống như đã luyện tập ngàn vạn lần, khiến người ta hoa cả mắt.

Sau màn đó, những người phía sau còn chưa kịp tiến lên đã sinh lòng e dè.

Tiêu Nam Tuân cũng hơi chấn động: “Một văn quan như ngươi, sao lại có thân thủ như vậy?”

Lục Vô Ưu tùy tiện bịa: “Hồi ở Ích Châu học tại thư viện, họ có dạy. Ta bẩm sinh lực lớn, Điện hạ có thể thử.”

Chưa dứt lời, hắn lại quét bay ba thị vệ, đều tránh chỗ hiểm nhưng đánh trúng điểm đau nhất.

Ba người lập tức lăn lộn dưới đất vì đau.

“Đừng phí sức nữa, Nhị điện hạ, đám người này không ngăn được ta đâu.”

Sắc mặt Tiêu Nam Tuân lập tức trở nên khó coi. Đây là biệt uyển, hắn vốn chỉ đề phòng Hạ Lan Từ - một nữ tử yếu đuối, nên không mang theo nhiều người. Thấy không thể làm gì, hắn lạnh lùng nói: “Thả họ đi.”

Mọi người xung quanh cuối cùng cũng thu đao kiếm, tránh đường cho hai người.

Nhưng khi hai người vừa đi ngang qua Tiêu Nam Tuân, hắn đột nhiên đưa tay túm lấy cánh tay Hạ Lan Từ. Không ngờ hắn nhanh, Lục Vô Ưu còn nhanh hơn, đã chặn lại trước khi hắn chạm tới.

Lục Vô Ưu ngước đôi mắt trong trẻo lên, nói: “Nhị điện hạ, chẳng lẽ không ai nói với ngươi, đừng động vào thê tử của người khác sao?”

Hạ Lan Từ đã bước qua ngưỡng cửa, Tiêu Nam Tuân buông tay, chợt cười: “Lục đại nhân, không phải ngươi thật sự nghĩ giữa các ngươi có tình sâu nghĩa nặng gì chứ? Ngươi chỉ là tấm chắn mà nàng lợi dụng thôi. Đêm đó, không có ngươi thì cũng sẽ có người khác. Đừng tự đề cao mình quá, ngươi cũng chỉ là một Lý Đình khác mà thôi.”

Trong lòng Hạ Lan Từ bốc hỏa, người này đã thả người rồi mà còn muốn ly gián?

Nàng vừa định mở miệng giải thích, lại thấy Lục Vô Ưu đột nhiên nhếch môi cười:
“Thì sao chứ? Ta cam tâm tình nguyện. Không phải vẫn còn người muốn làm tấm chắn mà còn không có cơ hội sao?”

Hạ Lan Từ: “…?”

Đến khi lên xe ngựa ngoài cửa, Hạ Lan Từ vội nói: “Chàng đừng nghe hắn nói bậy! Chàng và Lý Đình đương nhiên không giống nhau.”

“Ta biết. Chẳng qua là để chọc tức hắn thôi.” Lục Vô Ưu dường như không để trong lòng, quay sang nhìn kỹ nàng hỏi: “Nàng thế nào rồi? Có bị thương không? Ta không đến muộn chứ?”

Hạ Lan Từ đứng dậy, cho hắn xem y phục chỉnh tề của mình: “Ta không sao, chỉ là…”

Sau khi nàng kể xong hắn không còn cười nữa, hoặc nói đúng hơn, cả đêm nay nụ cười của hắn chưa từng chạm tới đáy mắt.

Để xoa dịu không khí, Hạ Lan Từ hỏi: “Ta còn tưởng tối nay chàng không kịp tới. Chàng phát hiện có chuyện không ổn bằng cách nào?”

Lục Vô Ưu nói: “Nàng từng nói mình biết bơi, ta nhớ ra điều đó… hơn nữa thi thể nữ kia tuy có vóc dáng giống nàng, nhưng ngày ngày ở bên nhau, sao ta có thể nhận không ra.”

Nếu là lúc bình thường, hắn chắc chắn sẽ nói câu sau bằng giọng trêu chọc, nhưng lúc này giọng hắn lại bình tĩnh trầm thấp.

Dù có tinh mắt đến đâu, khi nhìn thấy một thi thể nữ mặc y phục của Hạ Lan Từ, cũng không thể hoàn toàn bình tĩnh được.

Lục Vô Ưu không muốn nhớ lại tâm trạng của mình vào giây phút ấy mấy, nhưng tay chân hắn nhất định đã lạnh buốt.

Hắn quá tự phụ, tự phụ đến mức cho rằng dù rơi vào cảnh ngộ nào, hắn cũng nhất định có thể bảo vệ Hạ Lan Từ chu toàn.

Nơi này không phải giang hồ, hắn cũng không thể một tay che trời.

“May mà chàng đến đủ nhanh, Tiêu Nam Tuân còn chưa kịp làm gì ta… Tóm lại, chàng không cần lo.”

Hạ Lan Từ đại khái không giỏi an ủi người khác, lời nói cũng có phần cứng nhắc. Lục Vô Ưu cuối cùng cũng cười một chút, sau đó mới nói:“Nhận ra không ổn, ta lập tức đi tìm Tử Trúc bọn họ. Biết được xe ngựa của Tiêu Nam Tuân đi ra từ đâu, ta liền đuổi theo… Ngoài hắn ra, chắc cũng chẳng có ai to gan như vậy.”

Dừng một lát, Lục Vô Ưu lại nói: “Bây giờ không tiện lấy chuyện này để hạch tội hắn. Một là hắn sẽ không nhận, hai là chuyện đêm nay ta cũng không dễ giải thích, quan trọng nhất là cha hắn nhất định sẽ ép chuyện này xuống…”

Sai lầm như vậy còn xa mới đủ khiến Tiêu Nam Tuân thương gân động cốt, nhiều nhất cũng chỉ bị trách mắng thêm một trận.

“… Chỉ là, hắn đã không kiêng dè gì đến mức này, lần sau khó mà nói còn có thể làm ra chuyện gì.”

Hạ Lan Từ cũng im lặng.

Nếu Lục Vô Ưu chỉ là một văn thần bình thường, không có tai mắt và nhân thủ như vậy, giờ này nàng nhất định không thể rời khỏi biệt uyển của Tiêu Nam Tuân.

Nay bản lĩnh của Lục Vô Ưu đã bại lộ trước mặt Tiêu Nam Tuân, lỡ như hắn truy tra ra điều gì… Hơn nữa lần sau nếu hắn lại ra tay, nhất định sẽ càng đề phòng cẩn thận hơn.

Vốn chỉ là chuyện của riêng nàng, lại hết lần này đến lần khác kéo Lục Vô Ưu vào rắc rối.

Còn Lục Vô Ưu thì đang nghĩ, lần này là may mắn, vậy lần sau thì sao? Lần nào hắn cũng có thể cứu được Hạ Lan Từ trở về sao? Cuộc sống như hiện tại, thật sự thích hợp với Hạ Lan Từ sao?

“Còn một chuyện nữa.” Lục Vô Ưu đột nhiên mở miệng, kể sơ qua chuyện Tiểu vương tử Bắc Địch Lạc Thần khiêu chiến hắn.

Hạ Lan Từ bị Tiêu Nam Tuân bắt đi từ sớm, không thấy đoạn này, lúc nghe xong không khỏi rùng mình: “Y chỉ mới gặp ta một lần, sao lại có thể… Có người đứng sau giở trò?”

Lục Vô Ưu gật đầu.

“Vậy kết quả tỉ thí…” Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lục Vô Ưu, Hạ Lan Từ lập tức hiểu ra: “Chàng thắng rồi?”

Lục Vô Ưu khẽ gật đầu, bỗng hỏi: “Nàng có mong ta thắng không?”

“Đương nhiên rồi, vì sao ta lại mong chàng thua…” Hạ Lan Từ ngạc nhiên, sau đó hiểu ra ý hắn, càng thêm kinh ngạc nói: “Không phải chàng vẫn nghĩ ta có ý gì với Tiểu vương tử đó chứ?”

Lục Vô Ưu không đáp mà hỏi ngược lại: “Nàng rất thích ngựa của y.”

Hạ Lan Từ nói: “Vậy cũng không có nghĩa là ta thích con người y. Huống chi ta cũng chỉ mới gặp y một lần, chàng đang nghĩ lung tung gì vậy…”

Lục Vô Ưu nói: “Vậy nàng… Thôi, cũng không có gì.”

Hai người im lặng suốt đường trở về phủ.

Nghe nói cha già suýt ngất, Hạ Lan Từ lập tức lại chạy về Hạ Lan gia báo bình an. Lục Vô Ưu thì phái người vào cung bẩm báo đã tìm được Hạ Lan Từ, chuyện này chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió.

Đợi đến khi Hạ Lan Từ lần nữa trở về phủ, đã là ngày hôm sau.

Nàng không nói sự thật với Hạ Lan Cẩn, chỉ nói là ở trong cung đi lạc đường, sợ nói ra cũng chỉ khiến cha nàng thêm lo lắng. Huống hồ chuyện này thật sự quá kinh hãi, ai có thể ngờ một vị Hoàng tử lại điên cuồng đến mức bày trò tráo người bắt cóc trong cung, nói ra e rằng cũng chẳng ai tin.

Sau đó Lục Vô Ưu cũng tuyệt nhiên không nhắc lại chuyện này nữa, như thể chưa từng xảy ra. Ngược lại, một chuyện “vui” khác đã đến gần.

“Hôn lễ của Thiếu Ngạn chỉ còn mấy ngày nữa, y cũng gửi thiệp cho ta. Nàng có muốn đi cùng xem kịch… khụ, xem hỷ sự không?”

Hạ Lan Từ chợt nhớ Lục Vô Ưu từng nói hôn lễ của Lâm Chương và Ngụy Nhị tiểu thư đã định rồi.

Rõ ràng là bỏ qua việc hôn nhân, Lâm Chương cũng xem như xuất thân danh môn, gia thế lại tốt, tuổi trẻ đã đỗ đạt, có thể xem là tuổi trẻ tài cao, tiền đồ rộng mở, nhưng không biết tại sao lại xui xẻo đến vậy...

“... Hôn lễ của y, chắc là sẽ không xảy ra chuyện gì nữa chứ? Ngụy Nhị tiểu thư kia thật sự đồng ý sao?”

Dù sao thì chuyện Thế tử Tào Quốc Công làm ầm ĩ trong tiệc cưới lúc trước, mọi người đều nhớ rõ như in. Đến giờ Vân Dương Quận chúa vẫn không chịu tái giá, có lẽ đã sinh ra một nỗi sợ hãi nhất định đối với hôn lễ.

Lục Vô Ưu mỉm cười nói: “Đi thì sẽ biết thôi.”

Tiệc cưới được tổ chức tại Khang Ninh Hầu phủ, cả con phố dài đều treo đầy lụa đỏ, phía sau đội ngũ đón dâu thật sự là mười dặm hồng trang.

Tầm Dương Trưởng công chúa đặc biệt đến xin Thánh thượng gia phong Huyện chúa cho cháu ngoại nữ duy nhất mà bà ta cưng chiều này, lại tự mình thêm của hồi môn. Mọi người đều biết đất phong của Tầm Dương Trưởng công chúa giàu đến dư thừa, bà ta lại chỉ có một cháu ngoại nữ ruột thịt duy nhất, đương nhiên là muốn dành những điều tốt nhất cho nàng ta, Công chúa bình thường khác thật sự khó mà so bì.

Từ xa Hạ Lan Từ đã thấy hiện trường nghi thức hôn lễ rất hoành tráng.

Sau một lúc nàng mới phản ứng lại: “Sao không tổ chức ở Lâm phủ?”

Lục Vô Ưu nói: “Vậy không phải Thiếu Ngạn gả cho Ngụy Nhị tiểu thư sao?”

Hạ Lan Từ khiếp sợ: “Hả? Lâm công tử ở rể?”

Lục Vô Ưu bất giác cười một tiếng: “Là Tầm Dương Trưởng công chúa chê Lâm phủ quá nhỏ, nên chuyển sang đây thôi. Bà ta quyền thế lớn, tất nhiên do bà ta quyết định.”

Hai người đang nói chuyện, một bóng dáng có phần quen thuộc chạy tới, lại chính là vị Vương tử Bắc Địch kia. Y vậy mà cũng được mời đến.

“Lần trước ta bị dọa sợ quá, còn tưởng rằng…” Lạc Thần gãi đầu, ánh mắt vẫn trong sáng: “Là do ta mà hại nàng trượt chân rơi xuống nước… Nhưng nghe nói chỉ là hiểu lầm, ta vẫn luôn muốn đến phủ bái phỏng, chỉ là Hách Nghiêm ngăn ta lại, nói lúc này ta đến không tiện lắm.”

Chính vì y muốn tỷ thí, Hạ Lan Từ mới suýt rơi vào tay Tiêu Nam Tuân. Dù không đến mức giận cá chém thớt, nhưng cũng khó mà có thiện cảm, nàng khách sáo nói: “Quả thực là hiểu lầm, Điện hạ không cần để trong lòng.”

Đội ngũ đón dâu trống chiêng rộn rã, quy trình cũng không có gì bất thường.

Ngụy Nhị tiểu thư được bà mối đỡ từ kiệu xuống. Lâm Chương đứng bên cạnh đón lấy dải lụa đỏ, trên mặt không nhìn ra vui giận, những ai biết rõ nội tình lúc này đều không khỏi cảm thấy đồng tình.

Ít nhất là giờ phút này Lục Vô Ưu chỉ buông lời nhàn nhạt: “Đau lòng sao?”

Hạ Lan Từ đã lảng sang chuyện khác: “... Bớt nói nhảm đi, bộ giá y kia của chàng rốt cuộc đã tốn bao nhiêu bạc?”

Rõ ràng độ hoa lệ không kém gì bộ của Ngụy Nhị tiểu thư, đương nhiên những người khác không chú ý có thể không nhận ra, dù sao gần như giá y của mọi nữ tử đều hoa lệ — chỉ là nàng đặc biệt để ý đến giá cả của chất liệu nên mới thắc mắc điều này.

Lục Vô Ưu không ngờ nàng lại hỏi vậy, đáp: “Vài trăm lượng thôi, sao thế?”

Hạ Lan Từ khiếp sợ quay đầu: “Chàng điên rồi?”

Lục Vô Ưu nói rất đương nhiên: “Cả đời ta chỉ có một lần đại sự này, trịnh trọng chút thì sao chứ?” Hắn hạ giọng, quyết định kích thích nàng thêm chút nữa: “Vốn là giá đó, nhưng bởi vì ngày cưới gấp gáp, nàng lại kéo dài rất lâu mới đi đo người, cho nên vì để đẩy nhanh tiến độ, giá tăng gấp đôi.”

Hạ Lan Từ cứng họng không nói nên lời: “... Trước khi bị tịch thu gia sản, chàng sẽ tiêu hết toàn bộ số bạc đó thôi.”

Lúc trở về nàng sẽ mang bộ giá y đó lên cúng bái.

Lục Vô Ưu mỉm cười nói: “Vậy nên phải trông cậy vào nàng tiết kiệm chăm lo gia đình rồi.”

Đương nhiên người ngoài không nghe thấy họ nói gì, chỉ có thể nhìn thấy thần sắc ung dung của Lục Vô Ưu, mà vẻ mặt của Hạ Lan Từ thì lại tức tối như bị chọc giận không nhẹ, nhưng chỉ có thể cắn môi nhẫn nhịn cúi đầu.

Tiểu vương tử Lạc Thần vừa mới di chuyển sang bên cạnh lại dịch trở về, nói: “Các ngươi đang nói gì thế?”

Hạ Lan Từ không định đáp lời y.

Ai ngờ vị Tiểu vương tử này lại nói: “Hắn bắt nạt nàng à?”

Lục Vô Ưu nói: “Điện hạ, chuyện này không liên quan tới ngài.”

Lạc Thần lại quay sang Hạ Lan Từ nói: “Nếu hắn bắt nạt nàng, cứ nói thẳng! Ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn!” 

Hạ Lan Từ biết đây là hiểu lầm, bất đắc dĩ nói: “Điện hạ, đa tạ ý tốt của ngài, nhưng hắn không bắt nạt ta. Hay là ngài đi cùng… ừm, Công chúa?”

Lạc Thần tùy tiện nói: “Không cần. Ta không thích nàng ta, nàng ta cũng vậy. Nhưng mà con người nàng ta không tệ, còn khuyến khích ta theo đuổi người mình thích, nói với ta không cần bận tâm đến quan niệm thế tục.”

Đến đây thì ai cũng biết hiểu lầm này là do ai gây ra rồi.

Lục Vô Ưu cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn y, nói: “Điện hạ, chẳng lẽ vẫn chưa thua đủ sao?”

Sắc mặt Lạc Thần thay đổi, nhưng nhanh chóng cười sảng khoái: “Chỉ thua một lần thôi mà, đâu phải không thể thắng lại.” Thậm chí còn có vài phần không chịu khuất phục.

Bên kia nghi thức trong hôn lễ cũng đã xong, nên đưa vào động phòng. Đúng lúc này, vị Ngụy Nhị tiểu thư kia đột nhiên nói: “Vén khăn hỷ ngay tại đây đi, muốn ta ở trong phòng tân hôn chờ một canh giờ, ta thật sự không có kiên nhẫn.”

Mọi người đều kinh ngạc.

Chỉ có Tầm Dương Trưởng công chúa ngồi ở vị trí cao nhất, giọng điệu khá ôn hòa nói: “Vậy cứ làm theo lời Huyện chúa nói.”

Thân là cha nàng ta, Khang Ninh Hầu tất nhiên cũng không phản bác ý nữ nhi.

Biểu cảm của Lâm Chương đặc biệt cứng đờ, cha y là Lâm đại nhân ở Thái thường tự, quản lý các lễ tế, từ nhỏ đến lớn đều rất coi trọng lễ nghi, bản thân Lâm Chương cũng luôn cẩn trọng tỉ mỉ. Y nhìn về phía cha mình, Lâm đại nhân cũng mang vẻ mặt đau khổ, nhắm mắt khoát tay bảo y làm theo.

Người bên cạnh đã đưa gậy hỷ tới.

Tình cảnh thật sự vừa khó xử vừa buồn cười.

Y đành bất đắc dĩ, nâng gậy hỷ lên vén khăn che đầu. Kèm theo một tiếng “Lễ thành”, Ngụy Nhị tiểu thư đã hất tung khăn ra, đứng dậy đảo mắt nhìn quanh, đồng thời tùy tiện cầm lấy một bình rượu bên cạnh, cong môi lộ ra hai chiếc răng nanh, nói: “Yến tiệc ở đâu vậy? Đi đi đi, uống rượu thôi.”

Lâm Chương đưa tay xoa trán.

Ngụy Nhị tiểu thư nói: “Nếu huynh không muốn đi thì quay về phòng tân hôn chờ ta cũng được.”

Không chỉ biểu cảm của Lâm Chương trở nên khó nói, mà biểu cảm của các tân khách có mặt cũng vô cùng khó diễn tả.

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    4
  • Hôm nay:
    64
  • Tuần này:
    1005
  • Tất cả:
    58257
Thiết kế website Webso.vn