Slide 1

Chương 34

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 34
10 lượt đọc 785 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Sau khi Lục Vô Ưu nghỉ phép xong thì phục nguyên chức cũ, vẫn phải tiếp tục quay về Hàn Lâm Viện để biên soạn sử ký của mình.

Hắn vừa trở lại đã nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt — tất nhiên, thay vì nói nhiệt liệt, không bằng nói ánh mắt của mọi người trong phòng biên soạn đều tràn ngập hâm mộ và tò mò.

“Tễ An huynh, lần này huynh nghỉ đủ lâu đấy...”

“Lễ cưới hôm đó ta vẫn nhớ như in, chỉ tiếc là không náo động phòng.”

“Lục Lục nguyên, mấy ngày nay có mỹ quyến như hoa kề cận, có phải vui đến quên đường về không... Ôi, nghĩ đến Hạ Lan tiểu thư thật sự gả cho huynh, ta, ta...”

“Lễ cưới đêm đó, ta cùng một vị đồng hương uống rượu suốt đêm, hắn còn viết mấy chục bài thơ tình tặng Hạ Lan tiểu thư... Tễ An huynh đừng hiểu lầm! Yên tâm, Hạ Lan tiểu thư một bài cũng không nhận.”

Còn có những kẻ không biết xấu hổ, nói thẳng ra những lời lỗ mãng.

“Lục huynh, tư vị đêm động phòng hoa chúc thế nào?”

“Tễ An huynh, tuy nói huynh tuổi còn trẻ, nhưng cũng đừng quá hao tổn sức lực, cần phải tiết chế, kẻo như Triệu đại nhân của Thông chính Ti kia, mới ngoài ba mươi đã không được nữa. Đến đây, chỗ vi huynh có vài viên thuốc và một cuốn sách bí truyền về phương pháp dưỡng sinh, bảo đảm đệ khỏe mạnh dồi dào. Chào giá không cao, chỉ lấy đệ một lượng bạc.”

Lục Vô Ưu mỉm cười ôn hòa, tất cả đều đáp lại một cách chân thành.

Ngay cả cấp trên của hắn, Thị độc Học sĩ kiêm Chưởng viện Hàn Lâm Viện Thẩm đại nhân cũng cười nhạo: “Lục Biên tu, nếu thân thể ngươi còn không khỏe thì có thể xin nghỉ thêm vài ngày, dù sao chúng ta ở đây cũng không quá bận.”

Bởi vì con đường thăng chức của Hàn Lâm Viện an nhàn ổn định, hơn nữa phần lớn đều là những người tự hào vì học vấn, nên khí chất quan trường không nặng nề lắm. 

Bên này Lục Vô Ưu vừa ứng phó xong, bên kia lại gặp Lâm Chương. 

Chưa đợi ánh mắt Lâm Chương bắt đầu phức tạp, Lục Vô Ưu đã bước tới, nói: “Ngày đó ta và Hạ Lan tiểu thư chỉ là diễn kịch, vì làm cho Nhị tiểu thư Khang Ninh Hầu hết hy vọng. Nhìn qua có vẻ hiệu quả không tệ, chỉ mong Thiếu Ngạn chớ hiểu lầm.” 

Lâm Chương kinh ngạc nói: “... Thật vậy sao?” 

Lục Vô Ưu nói: “Bình thường ta đối với Hạ Lan tiểu thư rất kính trọng, tuyệt đối không có chút mạo phạm.” 

Lâm Chương bỗng cảm thấy hổ thẹn, nói: “Thì ra ta đã hiểu lầm Tễ An, nhưng... Sao Hạ Lan tiểu thư lại sẵn lòng phối hợp, nàng còn, còn... phí nhiều công sức chèo thuyền như vậy.” 

Lục Vô Ưu nói: “Nàng nói đúng lúc muốn rèn luyện một chút. Thiếu Ngạn huynh, có lẽ huynh hiểu lầm nàng, thật ra ngày thường nàng tương đối cường tráng.” 

Lâm Chương bị từ ngữ của Lục Vô Ưu làm chấn động tại chỗ: “Cường... cường tráng?” 

Lục Vô Ưu thấy đã lừa gạt được kha khá rồi nên muốn rời đi, không ngờ lại nghe Lâm Chương do dự nói: “... Tễ An, ta còn một vấn đề.” 

Hắn dừng bước nói: “Ừ?” 

Lâm Chương rủ mắt nói: “Ta biết câu hỏi này của mình rất không thích hợp, nhưng... nhưng thật sự bây giờ huynh vẫn không có tình ý với Hạ Lan tiểu thư sao?” 

Câu hỏi này quả thật không thích hợp, Lục Vô Ưu nhướng mày, nghĩ cách trả lời sao cho Lâm Chương chết tâm càng sớm càng tốt. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, hắn nói ngay: “Không, sau đêm tân hôn ta đã thay đổi ý định, Hạ Lan tiểu thư quả thật là tuyệt sắc, dù sao ta cũng là nam tử, tin là Thiếu Ngạn có thể hiểu. Hiện giờ ta đã thật lòng xem nàng như phu nhân mình mà đối đãi.” Hắn còn tốt bụng vỗ vai Lâm Chương nói: “Thiếu Ngạn huynh cũng đã lớn, vẫn nên sớm thành thân mới được.” 

Lâm Chương lùi lại hai bước, trên mặt biểu lộ vẻ khó nói thật sự. 

Lúc này Lục Vô Ưu không có lòng cảm thông. Hai người họ quen thân đã lâu, trước kia quả thật hơi có lỗi với Lâm Chương, nhưng cưới cũng cưới rồi, Lâm Chương còn nhớ thương nữa thì thật không đúng. 

Quả nhiên Lâm Chương cũng nhận ra, nói: “Ta biết rồi, từ nay sẽ không nhắc lại nữa.” 

Lục Vô Ưu vừa khéo tìm được cơ hội nói ra câu mà mình muốn nói từ lâu: “Đại trượng phu hà tất phải lo không có thê tử, huynh cũng đừng treo cổ trên một cái cây.” Vốn dĩ hắn còn muốn nói Ngụy Nhị tiểu thư kia nhìn cũng... nhưng cảm thấy như vậy có chút thất đức nên không nói tiếp. 

***

“Cô nương, đây đều là hàng tốt được chọn từ kho ra, mời người xem qua, nếu không thích chúng nô tài sẽ đi đổi cái khác. Nhị điện hạ dặn nhất định phải khiến Liễu cô nương hài lòng. Còn mấy xấp gấm tuyết thượng hạng này nữa, đây là đồ Hoàng thượng ban thưởng, trong cung nếu không phải nương nương được sủng ái thì e là cũng chẳng thấy được đâu. Sáng mai Châm Công cục sẽ cho người tới đo đạc cắt may áo cho cô nương, tối nay người cứ nghỉ ngơi cho tốt đã.”

Thái giám dặn dò xong, đồ ban thưởng đã được bày biện rực rỡ trên bàn, có đến mười bảy mười tám món.

Mắt nha hoàn hầu hạ Liễu Tố Cầm là Thúy Nhi sáng rực lên, vội vã chộp lấy một chiếc vòng tay vàng cọ cọ lên mu bàn tay, hớn hở nói: “Cô nương, nô tỳ chưa từng thấy qua nhiều đồ ban thưởng thế này bao giờ! Quả nhiên vẫn là cô nương chúng ta được lòng người. Người nhất định phải nắm thật chắc trái tim của Nhị điện hạ!”

Liễu Tố Cầm, người vừa nhận thưởng vẫn còn đang chìm đắm trong cuộc đối thoại với Tiêu Nam Tuân ban nãy chưa kịp hoàn hồn. Thậm chí nàng ta còn chẳng quan tâm đến ả nha hoàn trước đây không lâu còn phớt lờ mình, mà nay lại trở nên nhiệt tình lạ thường này.

“Sợ ta phạt nàng? Được, ta bảo đảm, bất kể nàng nói gì làm gì, ta cũng sẽ không động đến một ngón tay của nàng.”

Liễu Tố Cầm bị ép đến đường cùng, chỉ đành run rẩy đáp: “Thiếp... chỉ là xưa nay thiếp luôn nhát gan.”

“Nhát gan?” Tiêu Nam Tuân nghiền ngẫm câu trả lời này, cười nói: “Nàng muốn gì? Y phục, trang sức hay tiền bạc? Những thứ này ta đều có thể cho nàng.”

“Nàng sống ở đâu? Thính Vũ Hiên... Ta nhớ nơi đó hình như rất hẻo lánh, bắt đầu từ ngày mai nàng chuyển đến Kim Ngọc Đường đi, mọi chế độ ăn ở đều tăng gấp đôi, thiếu thứ gì cứ việc lấy trong phủ.”

Ngữ khí của Tiêu Nam Tuân có thể coi là hòa nhã nhẹ nhàng, nhưng Liễu Tố Cầm lại không dám buông lỏng cảnh giác chút nào, nàng ta nơm nớp lo sợ tạ ơn — ngay cả lời từ chối cũng không dám nói, chỉ sợ làm Tiêu Nam Tuân nổi giận.

Nàng ta cho rằng Tiêu Nam Tuân sẽ nhanh chóng quên mình đi, không ngờ hàng loạt đồ ban thưởng thật sự được gửi tới, cung nữ thái giám còn bận rộn trước sau chuyển đồ đạc của nàng ta đến Kim Ngọc Đường, nơi gần với Tiêu Nam Tuân nhất. Liễu Tố Cầm cẩn thận nhớ lại, cha nàng ta làm việc ở Quốc Tử Giám không nghe nói có thăng tiến gì, mà cho dù có, một thứ nữ như nàng ta cũng không đáng để Nhị điện hạ phải tốn công sức như vậy, thế nên nàng ta lại càng không hiểu nổi.

Áo mới được đo đạc cắt may nhanh chóng được gửi đến, mười mấy bộ váy áo mới tinh, gấm tuyết tơ bạc trắng tinh không chút tì vết. Liễu Tố Cầm vốn có diện mạo thanh tú, mặc sắc trắng lại càng tôn lên vẻ thanh thuần. Ngay cả nha hoàn Thúy Nhi cũng không ngớt lời khen: “Trên Kinh thành đồn đại vị Hạ Lan tiểu thư gả cho Trạng nguyên lang đẹp đến nỗi quốc sắc thiên hương, nô tỳ thấy so với cô nương nhà ta thì cũng chỉ đến thế mà thôi.”

“Đừng nói bậy.” Liễu Tố Cầm khẽ mắng.

Dù Liễu Tố Cầm chưa từng gặp Hạ Lan Từ, nhưng nàng ta cũng biết vị tiểu thư kia thích mặc đồ trắng. 

Sau tiệc sinh nhật của Thiều An Công chúa, trong phủ có tin đồn rằng Nhị điện hạ có ý định rước vị giai nhân nức tiếng Kinh thành đó vào phủ, khiến các tuyển thị ở hậu viện ai nấy đều lo sợ không yên. Chỉ là chuyện này cũng nhanh chóng trôi vào quên lãng theo quyết định hôn sự của Hạ Lan Từ và Trạng nguyên lang.

Sự sủng ái đột ngột này không hề biến mất, Tiêu Nam Tuân đã chọn Liễu Tố Cầm hầu hạ liên tiếp nhiều ngày, nhưng cũng không bắt nàng ta thị tẩm, trái lại chỉ bảo nàng ta gảy đàn, vẽ tranh. Trong điện đốt loại long diên hương ngàn vàng một lượng, tiếng sáo tiếng trúc vang lên cực kỳ phong nhã.

Liễu Tố Cầm căng thẳng đến mức đàn sai âm, Tiêu Nam Tuân cũng vờ như không nghe thấy, ngược lại còn mỉm cười hỏi nàng ta: “Đàn của nàng có phải cũ rồi không?”

Thế là một cây đàn Phi Tuyền Lưu Bộc được dâng đến trước mặt Liễu Tố Cầm, đàn do Ngự chế, không phải vương công quý tộc thì không thể có được, cây đàn cũ của Liễu Tố Cầm hoàn toàn không thể sánh bằng.

Xung quanh đều là những lời ghen tị, trên dưới trong phủ thay đổi thái độ xem thường ngày xưa, đối với nàng ta vô cùng cung kính. Những vị tuyển thị ngày thường ít qua lại với nàng ta nay cũng nườm nượp kéo đến, mặt mày rạng rỡ, thân thiết hỏi han: “Liễu tỷ tỷ, chúng ta mãi chẳng được gặp Điện hạ, đành phải tới hỏi tỷ một chút, Điện hạ ngày thường có sở thích gì? Người gọi tỷ qua đó thường làm những việc gì vậy?”

Liễu Tố Cầm ngập ngừng rồi nói thật lòng.

Chỉ trong một đêm, các tuyển thị trong phủ bất kể có biết hay không đều ôm đàn, học vẽ, Tiêu Nam Tuân chẳng buồn liếc mắt lấy một cái, thậm chí vì tiếng đàn ồn ào ầm ĩ mà sai người tịch thu đàn của mấy vị tuyển thị, còn phạt một tháng tiền lương. Liễu Tố Cầm trở thành ngoại lệ duy nhất.

Tiêu Nam Tuân tính tình thất thường, nhưng từ ngày đó không còn làm khó nàng ta nữa. Nếu không phải Liễu Tố Cầm đã ở trong phủ này đủ lâu, e rằng nàng ta cũng tưởng Tiêu Nam Tuân thật lòng rung động với mình.

Có thể...

Lén nhìn một cái, ngón tay gảy đàn của Liễu Tố Cầm run lên, Tiêu Nam Tuân đang nhắm mắt nghe nhạc bỗng dưng mở mắt hỏi: “Sao vậy?”

Giọng nói vẫn lạnh lùng, nhưng so với Tiêu Nam Tuân lúc ban đầu đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Liễu Tố Cầm cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu... Nếu lòng nàng ta thật sự có thể như mặt hồ tĩnh lặng thì tốt biết mấy. Từ nhỏ cha mẹ đã dạy nàng ta xuất giá tòng phu, đã vào phủ của Nhị điện hạ thì không còn con đường nào khác, hắn định sẵn sẽ là phu quân duy nhất của nàng ta, ngay từ đầu nàng ta đã không thể nhìn hắn như người bình thường. Liễu Tố Cầm hơi liếc nhìn, gương mặt thừa hưởng vẻ đẹp từ mẫu phi của Tiêu Nam Tuân cũng đang nhìn nàng ta như chứa chan tình cảm, lại như thể trêu đùa. Liễu Tố Cầm vội vàng dời tầm mắt, nhưng bên tai lại vang lên một tiếng cười khẽ.

Gò má nàng ta đỏ bừng.

Tiêu Nam Tuân cười một cách vui vẻ: “Nếu muốn nhìn ta thì cứ quay đầu lại.”

Liễu Tố Cầm định ngẩng đầu theo lời hắn, nhưng lòng càng thêm hoảng loạn, ngược lại không dám nhìn, tim đập dồn dập. Sự trêu đùa nhất thời này của Tiêu Nam Tuân không biết sẽ kéo dài bao lâu, nàng ta cũng không biết mình còn phải nơm nớp lo sợ đến bao giờ, như ngồi bàn chông, dầu sôi lửa bỏng. Ngón tay nàng ta trượt khỏi dây đàn, nàng ta đứng dậy quỳ xuống bên cạnh Tiêu Nam Tuân, cúi đầu nói: “Thiếp sợ hãi, thời gian qua được Điện hạ yêu thương che chở, nhưng thiếp vốn là thân bồ liễu, thực sự không xứng với yêu thương của Điện hạ, xin Điện hạ...”

Sắc mặt Tiêu Nam Tuân lập tức thay đổi.

Liễu Tố Cầm quỳ trên mặt đất cũng có thể cảm nhận được sự không vui của Tiêu Nam Tuân, ánh mắt hừng hực như thể khắc sau sẽ ăn tươi nuốt sống nàng ta. Liễu Tố Cầm cũng có chút hối hận thoáng qua, rõ ràng nàng ta rất sợ chọc giận Tiêu Nam Tuân, tại sao lúc này lại cứ muốn làm trái ý hắn?

“Tại sao?”

Giọng nói của Tiêu Nam Tuân nén cơn giận, vẫn chưa bộc phát.

Đôi môi Liễu Tố Cầm mấp máy, bên tai là giọng nói ngày càng âm trầm của Tiêu Nam Tuân: “Tại sao nàng vẫn còn sợ ta? Ta đối với nàng còn chưa đủ tốt sao? Nàng muốn cái gì ta đều cho cái đó. Hay là nàng nói xem nàng còn muốn gì nữa?”

***

Đến giờ Lục Vô Ưu tàn triều về phủ, trong viện lúc hoàng hôn, mọi người đều đã nghỉ ngơi, hắn vừa nới lỏng vạt áo quan phục thì đã thấy Hạ Lan Từ một mình dường như đang làm gì đó, đến gần nhìn mới phát hiện hình như nàng đang xoay vòng, lại như đang múa.

... Hả? Nàng còn có thể nhảy múa sao?

Lục Vô Ưu khẽ tựa vào nửa thân cây non, từ phía sau nàng nhìn lại, vốn định thưởng thức dáng múa của mỹ nhân, nhưng càng nhìn lại càng thấy không ổn.

Đây không giống như múa, ngược lại có chút giống...

Hắn bước tới nắm lấy cánh tay Hạ Lan Từ, giọng nói pha chút ngạc nhiên: “... Nàng đang… luyện Hình Ý Quyền sao?”

Hạ Lan Từ bất ngờ bị hắn bắt gặp, hai má thoáng ửng đỏ nhưng nhanh chóng áp xuống, giọng điệu bình tĩnh nói: “... Ta đã nói sẽ nhớ luyện tập mà.”

Cái này đồng nghĩa với thừa nhận.

Lục Vô Ưu buông tay ra, lấy tay che miệng, hơi quay mặt đi: “... Ta suýt nữa không nhận ra.”   

Khi còn ở Thanh Châu, để tránh cho thân thể đệ tử trong viện quá yếu ớt, thư viện Giang Lưu đã cử các sư phụ giáo tập dạy cho nam tử một bộ Hình Ý Quyền để rèn luyện thân thể. Nghe nói nó xuất xứ từ một vị tướng quân triều trước, mỗi ngày trước giờ đọc sách, thư viện đều yêu cầu bọn họ luyện tập một lúc.

Lục Vô Ưu chê động tác bộ quyền này quá hoa mỹ và xấu hổ, mỗi lần đều viện cớ bệnh không đi. Hắn học hành xuất sắc, tất nhiên phu tử cũng không tìm hắn gây sự.

Nhưng hắn nhớ rõ, nữ tử không cần phải học bộ quyền này.

Cũng nhớ mang máng không phải đánh như vậy.

Hắn nhún vai, tiếp tục nói: “... Nàng học trộm ở Thanh Châu?”

Sau đó Hạ Lan Từ còn bấm ngón tay thành thật khai báo với hắn, tuy nàng không biết cưỡi ngựa, nhưng nàng từng học đánh xe ngựa; dưới nước, ngoài chèo thuyền ra thì nàng còn học bơi lội đơn giản, tư thế không được đẹp cho lắm, chỉ miễn cưỡng nổi lên được, vì không có nhiều cơ hội ngâm mình dưới nước, khi trời lạnh cơ thể cũng không chịu nổi; ngoài những thứ đó ra thì còn vài việc lặt vặt tương tự thế nữa...

Ban đầu Lục Vô Ưu còn chưa nhận ra vấn đề, nhưng nghĩ kỹ lại, hắn phát hiện phần lớn chúng đều là để chạy trốn.

Điều này khiến hắn nghi ngờ suốt bao nhiêu năm qua nàng không phải là đích nữ của quan lớn, mà là làm một tên giang hồ cướp bóc nào đó.

Nghe xong câu hỏi của Lục Vô Ưu, Hạ Lan Từ nghiêm túc giải thích: “Ta không có học trộm, là học quang minh chính đại... Chỉ là ta đứng trên lầu sách, phu tử đồng ý.”

Khi còn nhỏ nàng từng bị bệnh nặng, tuy sau khi đến Thanh Châu có chuyển biến tốt hơn, nhưng lúc nào cũng cảm thấy thân thể mình yếu ớt không có sức lực, giống như gió thổi là ngã. Cho nên nàng cố gắng muốn làm mình trở nên khỏe mạnh hơn một chút, ít nhất không chạy vài bước đã thở hổn hển.

Vì thế thấy nam tử luyện quyền, Hạ Lan Từ cũng muốn tham gia học.

Sau khi hỏi phu tử xong, đối phương đồng ý cho nàng luyện một mình trên lầu sách, nhưng vì khoảng cách quá xa nên nhìn không rõ lắm, Hạ Lan Từ chỉ học được đại khái, sau này khi trở về Kinh thành sợ cha nàng trách mắng nên không luyện tập nhiều.

“Đừng múa... Không phải, đừng luyện cái đó nữa.” Lục Vô Ưu cười quay lại nói: “Nếu muốn luyện tập, ta sẽ dạy cho nàng.”

Hạ Lan Từ ngạc nhiên nói: “Chàng có thể dạy người khác sao?”

Lục Vô Ưu nói: “Không dám nhận là cao thủ võ lâm, nhưng dạy nàng thì thừa sức... Nàng lại đây một chút.”

“Ồ.”

Hạ Lan Từ ngoan ngoãn bước qua, Lục Vô Ưu nói: “Ta sẽ kiểm tra cơ thể nàng, nếu thấy khó chịu thì có thể kêu dừng bất cứ lúc nào.”

Nàng gật đầu, vươn dài tay ra rồi đứng yên theo lời hắn.

Lục Vô Ưu ấn xuống vài cái từ bả vai nàng, nắn đến xương tay, tiếp tục dọc theo sống lưng đi một mạch đến eo, lướt qua mông rồi chạm vào bắp chân. 

Tuy có chút không thoải mái, nhưng vì ánh mắt của Lục Vô Ưu rất sạch sẽ, động tác cũng chỉ dừng lại đúng mực, không mang ý đùa giỡn khiếm nhã, ngược lại Hạ Lan Từ không quá bận tâm.

Sau khi kiểm tra xong, Lục Vô Ưu suy nghĩ một lát rồi nói: “Hiện tại cơ thể của nàng đã định hình, e rằng ta chỉ có thể bắt đầu chậm rãi dạy nàng từ những thứ cơ bản nhất, còn nữa…” Hắn chỉ vào phần eo của nàng: “Lần sau nàng ngồi lâu, nhớ chú ý đứng lên vận động một chút, nếu không sau này có thể sẽ bị đau nhức ở đây.”

Hạ Lan Từ gật đầu, rất chăm chỉ hỏi: “... Bây giờ có thể bắt đầu được không?”

Lúc này, ánh mắt nàng lại ánh lên những tia sáng nhỏ vụn. 

Lục Vô Ưu đã bắt đầu không còn băn khoăn vì sao nàng có thể học được nhiều thứ lung tung kỳ lạ như vậy.

“Trước tiên hãy khởi động tay chân, bắt đầu từ trung bình tấn đi.”

Lúc này Hạ Lan Từ đặc biệt nghe lời, thậm chí cũng không cãi lại Lục Vô Ưu.

Dù Lục Vô Ưu đã luyện võ nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên dạy người khác, không khỏi có thêm vài phần nghiêm túc, chỉ dẫn động tác và tư thế đều đặc biệt tỉ mỉ, thấy trán nàng toát mồ hôi còn sinh ra chút cảm giác thành tựu.

Hạ Lan Từ luôn nghiêm túc trong việc học, huống chi nàng cũng thật sự cảm thấy thân thể nóng lên, tức là có hiệu quả. 

Chờ mồ hôi mỏng đã đổ đầy trên tóc thì trăng đã lên cao, cơ thể nàng cũng mỏi nhừ, hơi thở toàn là hơi nóng, Lục Vô Ưu mới nói: “Hôm nay đến đây thôi, khi trở về cơ thể nàng có thể sẽ thấy mỏi, lần đầu như vậy là bình thường.”

Hạ Lan Từ gật đầu.

Lục Vô Ưu lại nói: “Luyện vài lần nữa sẽ ổn thôi.”

Hạ Lan Từ lại gật đầu, sau đó nàng nhớ Lục Vô Ưu có thể vượt nóc băng tường, không khỏi hỏi với vẻ chờ mong: “... Nếu luyện lâu, một ngày nào đó ta có thể giống chàng không?”

Gần như ngay khi nàng vừa hỏi xong, đã thấy Lục Vô Ưu quay đầu đi mà cười lớn.

Hạ Lan Từ: “...”

Lục Vô Ưu cười đến bả vai run rẩy, đôi mắt hoa đào cười cong cả lên, an ủi nàng: “Ừ, không chừng sẽ được... À, chắc chắn là được, nàng phải tin vào chính mình.”

Hạ Lan Từ thực sự rất muốn cắn hắn.

Nhưng nàng mệt quá.

Sau khi tắm rửa thay y phục, Hạ Lan Từ nằm trên giường, vẫn còn đang nghĩ về những động tác buổi tối, thậm chí nàng còn dùng bút vẽ lại vài động tác chưa thành thạo. Quả thật đúng như Lục Vô Ưu đã nói, tứ chi nàng nổi lên một cơn đau âm ỉ, nhưng không quá khó chịu.

Bên kia, Lục Vô Ưu cũng từ phòng tắm bước ra. Hôm nay hắn tắm rửa gội đầu, khi ra ngoài tóc vẫn còn ướt, nhưng không lâu sau trên đầu hắn đã bốc lên một làn hơi, ngay sau đó, mái tóc dài buông xõa của hắn đã khô hết.

Hạ Lan Từ mắt mở to nhìn, không nhịn được phải đứng dậy hỏi: “... Vừa rồi chàng làm gì vậy?”

Lục Vô Ưu đáp bằng giọng bình thường: “À... dùng nội lực làm khô tóc thôi, nếu chờ tóc tự khô ta sẽ mệt chết mất.”

Hạ Lan Từ không khỏi sinh lòng ước ao, nàng hai ba ngày thì phải gội đầu một lần, tuy tóc chỉ đến eo nhưng lau khô thật sự quá phiền phức, cho nên rất hứng thú hỏi: “Cái này ta có thể học không?”

Lục Vô Ưu quay đầu nhìn nàng, nói: “... Sao nàng chưa học bò đã bắt đầu nghĩ đến chạy rồi.”

Hạ Lan Từ do dự hỏi: “... Chuyện này rất khó học sao?”

Lục Vô Ưu nói: “Ta đã luyện từ nhỏ, học mười mấy năm, nàng nghĩ sao?”

Ai ngờ Hạ Lan Từ đột nhiên càng thêm hứng thú nói: “Mười mấy năm nữa ta cũng không lớn lắm, bây giờ bắt đầu học, hình như cũng không phải không thể...”

Lục Vô Ưu nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của nàng, nhất thời không nói nên lời.

Hạ Lan Từ còn đang mơ mộng, đột nhiên cảm thấy một lọn tóc lướt qua hõm vai mình, trêu chọc khiến nàng hơi ngứa. Nàng hơi ngẩng đầu lên, một ngón tay dài mát lạnh nâng chiếc cằm nhỏ xinh lên, một nụ hôn nhẹ nhàng phủ xuống.

Lục Vô Ưu dùng môi mình mơn trớn, thăm dò tiến vào trong như đang thưởng thức một món điểm tâm ngọt trước khi ngủ.

Nụ hôn không quá mãnh liệt, nhưng lại rất âu yếm. Khi Hạ Lan Từ theo bản năng muốn lùi lại, Lục Vô Ưu lại ấn nhẹ vào lưng dưới mà hắn đã chỉ trước đó, kéo nàng lại gần, tiếp tục thưởng thức.

Hắn chỉ cần một tay là có thể ôm trọn vòng eo nàng, ngay cả chỗ trống để giãy giụa cũng không có, chỉ có thể để Lục Vô Ưu tùy ý đùa giỡn. 

Tuy rằng không quá mãnh liệt, nhưng cuối cùng đây vẫn là một việc rất kích thích.

Gò má Hạ Lan Từ đỏ bừng, ngón tay bấu vào tay áo, có chút muốn đẩy hắn ra, nhưng nhớ đến lần trước Lục Vô Ưu hình như còn khá tức giận, nàng lại nhẫn nhịn. Lục Vô Ưu không ngừng quấn quýt bên môi nàng, hơi thở cũng dần trở nên hỗn loạn, ngay cả cái tay đang giữ dưới cằm nàng cũng vô thức trượt xuống cổ, nhẹ nhàng vuốt ve trên chiếc cổ trắng nõn thon dài của nàng, bên tai là âm thanh quyến rũ phát ra từ mũi nàng.

Lục Vô Ưu buông môi nàng ra, điều chỉnh lại hơi thở, nói: “... Sao nàng không đẩy ta ra?”

Hạ Lan Từ cũng mê man: “... Ta có thể đẩy chàng sao?”

“Đương nhiên là…” Lục Vô Ưu nghẹn lời nhìn nàng, nhìn thiếu nữ trước mặt bị hắn hôn đến mức mơ mơ màng màng, bước xuống từ trên giường, nói: “Nàng từng nói không để tâm chuyện ta không hỏi trước, bây giờ hối hận vẫn còn kịp.”

Hạ Lan Từ nhìn hắn đi vào phòng tắm, ngẩn ngơ nhìn mũi giày một lúc.

Sau khi Lục Vô Ưu quay lại, hắn lập tức dập tắt đèn lên giường ngủ, Hạ Lan Từ cũng theo đó mà nằm vào chăn, hai người đều im lặng rất lâu, nàng cũng không biết liệu Lục Vô Ưu đã ngủ hay chưa.

Sau khi nhắm mắt một lúc rồi lại mở ra, nàng mới nói khẽ: “Ta cũng không quá để ý, chỉ là, quá kích thích, có chút không quen thôi.”

Đợi mãi không thấy người đáp lại, Hạ Lan Từ tưởng rằng Lục Vô Ưu đã ngủ.

Đúng lúc này, giọng nói trầm thấp của Lục Vô Ưu truyền đến: “... Quá kích thích?”

Hạ Lan Từ gật đầu một cái, chợt nhận ra hắn không thể nhìn thấy trong bóng tối, mới đáp: “Ừ…” Còn an ủi hắn: “Có lẽ hôn thêm vài lần nữa sẽ quen thôi.”

“...”

Lần này sau một lúc lâu giọng hắn mới truyền đến, có vài phần nghiến răng nghiến lợi quen thuộc: “... Hạ Lan Từ, tốt nhất là nàng nghiêm túc.”

Hạ Lan Từ nói: “Ta cũng chưa từng lừa chàng mà...”

Lục Vô Ưu trở mình, nói: “Ngủ đi.”

Hạ Lan Từ nói: “... Ừ.”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    7
  • Hôm nay:
    73
  • Tuần này:
    1014
  • Tất cả:
    58266
Thiết kế website Webso.vn