Slide 1

Chương 48: Nguy hiểm nguy hiểm nguy hiểm

Sau khi phu quân trở thành quyền thần bậc nhất
Chương 48: Nguy hiểm nguy hiểm nguy hiểm
11 lượt đọc 821 lượt đọc truyện
~~~
~ ❦ ~

Khi lên xe tiến cung, Hạ Lan Từ vẫn còn có vài phần cảm giác như cách một đời.

Nàng cùng Lục Vô Ưu mặc quan phục đi vào từ Đông Hoa môn, còn công thần quyền quý thì đi từ Tây Hoa môn.

Suốt dọc đường, Hạ Lan Từ thấy Lục Vô Ưu cứ đi hai bước lại chào hỏi người khác, đi thêm hai bước lại tiếp tục chào hỏi.

Trước kia nàng chưa từng trải qua chuyện này, nàng vốn rất ít khi vào cung, cũng không quen biết mấy vị quan lại, ngày thường ra ngoài chỉ cần giữ vẻ mặt hờ hững là được. Nhưng lúc này, để tránh đứng cạnh Lục Vô Ưu đang tươi cười rạng rỡ mà trông quá lạnh lùng, nàng đành phải bắt đầu mỉm cười, gật đầu rồi lại mỉm cười.

Đối phương tâng bốc Lục Vô Ưu, tiện thể cũng tâng bốc luôn nàng.

“Lục đại nhân, đã sớm nghe danh phu nhân, hôm nay được gặp thật là cực kỳ may mắn… Đây là phu nhân của ta…. Sao nàng lại đánh ta?”

“Lục đại nhân, vừa thấy phu nhân của ngài chỉ cảm thấy trời đất nhật nguyệt đều sáng bừng lên!”

“Lục đại nhân, lệnh chính quả thật…”

Chưa được bao lâu, Hạ Lan Từ đã cảm thấy mặt cười đến cứng đờ.

Đợi lúc người ít đi một chút, nàng không nhịn được xoa xoa mặt mình, trong lòng sinh ra vài phần kính phục Lục Vô Ưu.

Vẻ mặt Lục Vô Ưu như thường nói: “Thật ra nàng không cười cũng chẳng sao, dù gì bọn họ cũng biết nàng thuộc kiểu… chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể mơ tưởng.”

Hạ Lan Từ hỏi: “Không phải là bằng hữu của chàng sao?”

Nàng vẫn nhớ yến tiệc hoành tráng trong hôn lễ của hắn.

Lục Vô Ưu nói: “Phần lớn chỉ biết chức quan và tên thôi. Ta nhớ được mặt họ đã là nhờ trí nhớ tốt, chứ ta đâu có nhiều thời gian đi kết bạn từng người.”

Hạ Lan Từ nói: “Ta cứ tưởng chàng có thể.”

Lục Vô Ưu liếc nàng: “Trước kia nàng nghĩ vậy thì cũng thôi, nhưng bây giờ ngày nào ta ở bên ai lâu nhất, nàng không biết sao?”

Có lẽ là do ảo giác hắn quá toàn năng mà ra.

“Vậy… những người thân thiết với chàng là ai, ta ghi nhớ chút?”

Lục Vô Ưu nói: “Không cần. Người thật sự thân thì nàng có bớt cười một chút, họ cũng không để ý.”

Hắn đưa tay, hơi muốn véo cái má không hề phòng bị của Hạ Lan Từ.

Trước kia Lục Vô Ưu cảm thấy nàng sắc sảo, thậm chí vẻ đẹp cũng sắc bén, khi không cười, ánh mắt hờ hững nhìn người sẽ mang theo chút lạnh lùng và kiêu ngạo khó nói. Giờ mới thấy có phải mình đã nhìn lầm quá mức hay không, cô nương này làm gì kiêu ngạo, có gương mặt đẹp đến vậy có lúc lại còn có vẻ hơi ngốc.

Hạ Lan Từ hoàn toàn không phát hiện bàn tay hắn đưa tới, đến khi “ma trảo” của hắn chạm lên má nàng, nàng mới đưa tay đẩy ra: “Chàng làm gì vậy?”

Lục Vô Ưu nói: “Không có gì, tiện tay véo chút thôi.”

Hạ Lan Từ cạn lời: “Chàng không có mặt à?”

Lục Vô Ưu rất tự nhiên nói: “Chẳng phải là không đẹp bằng nàng sao?”

Hạ Lan Từ giật mình: “… Hả? Chàng bị hồ đồ rồi à?”

Thực ra Hạ Lan Từ luôn biết mình xinh đẹp, nàng không thể không biết được. Nhưng vì đối phương cũng có dung mạo xuất chúng, lại không nhìn nàng khác đi từ lần đầu gặp ở Thanh Châu mà sau này còn nhiều lần thể hiện không hứng thú với nàng, khiến nàng luôn cho rằng dung mạo của mình trong mắt Lục Vô Ưu cũng chỉ bình thường.

Điều này cũng rất bình thường, không phải ai cũng sẽ kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng, những người phản ứng quá mức chỉ là số ít. Hạ Lan Từ vẫn tự biết mình như vậy.

Nghĩ lại, có lẽ Lục Vô Ưu lại đang trêu nàng.

Quả nhiên, Lục Vô Ưu nói: “Chỉ là nói thật thôi. Được rồi, lát nữa cẩn thận chút.”

Hạ Lan Từ nói: “Chàng cũng cẩn thận. Nghe nói… hôm nay Công chúa cũng sẽ đến.”

Lục Vô Ưu xoa trán: “Sao cảm giác quen quen vậy.”

Chưa nói xong hai người đã nhìn thấy một cỗ xa kiệu hoa lệ mười hai người khiêng, trông có hơi quen thuộc, trên đó thêu những đóa mẫu đơn bằng chỉ vàng bạc vô cùng chói mắt. Đội nghi trượng của Công chúa mở đường phía trước. Tiêu Thiều An đỡ tay nội thị bước xuống kiệu, vừa thấy Lục Vô Ưu, đôi mắt to của nàng ta lập tức phát ra muôn vàn tia sáng xen lẫn chút uất ức.

Hạ Lan Từ không khỏi thì thầm: “Công chúa thật sự còn chưa hết hy vọng.”

Lục Vô Ưu cũng nói: “Ta cảm thấy Tiêu Nam Tuân cũng chưa từ bỏ đâu.”

Hai người tránh đường, quyết định không dây vào rắc rối này.

Tiêu Thiều An không thể ở lại đi cùng bọn họ, đành phải giậm chân rồi bước vào, nàng ta vừa vào, theo sau còn có người khác. Một thiếu niên Bắc Địch da màu lúa mạch anh tuấn cưỡi ngựa đi theo cách đó không xa, khuyên tai răng thú khẽ lay động bên tai. Y thấy Hạ Lan Từ thì đôi mắt cũng sáng lên, lập tức thúc ngựa tới gần, cười nói: “Cô nương, chúng ta lại gặp nhau.”

Lục Vô Ưu rõ ràng đã biết y là ai.

Giọng điệu hắn xa cách mà khách sáo: “Gặp qua Lạc Thần Vương tử, chẳng qua không biết ở Bắc Địch các ngài có thói quen gọi nữ tử đã xuất giá là cô nương sao?”

Người được gọi là Tiểu vương tử Lạc Thần không để tâm chút nào: “Nhưng ta thấy nàng vẫn còn trẻ mà, cũng lớn tầm ta thôi, gọi cô nương chắc không sao chứ? Gọi phu nhân thì chững chạc quá!”

Lục Vô Ưu nói: “Ta nghe nói Bắc Địch Vương bỏ ra số tiền lớn mời rất nhiều văn sĩ đến Bắc Địch giảng dạy thi thư lễ nghi, còn tưởng Bắc Địch Vương thật lòng ngưỡng mộ Thiên triều Đại Ung ta, nơi được xem là lễ nghi chi bang.”

Lạc Thần nói năng hùng hồn: “Thứ học là lễ nghi, chứ không phải là những lễ nghi rườm rà.”

Lục Vô Ưu cười như không cười nói: “Điện hạ không kiêng dè đến tìm nữ tử đã xuất giá để trò chuyện gần gũi như vậy, cũng là lễ nghi?”

Lạc Thần ngạc nhiên: “Chẳng lẽ nữ tử Đại Ung các người sau khi xuất giá thì không thể nói chuyện với nam nhân khác sao? Chúng ta lại không làm chuyện gì quá đáng, sao ngươi quản rộng quá vậy?”

Hạ Lan Từ cảm thấy bọn họ đứng trước cửa tranh luận chuyện này thật sự mất mặt.

Nàng và Lục Vô Ưu vốn đã rất nổi bật, giờ lại thêm một Vương tử Bắc Địch, quả thật là hấp dẫn đám người thích hóng chuyện đến vây xem.

Hạ Lan Từ lập tức kéo nhẹ Lục Vô Ưu một cái, ra hiệu hắn mau rời đi. Lục Vô Ưu hiểu ý, không tiếp tục tranh cãi nữa. 

Khác với yến tiệc sinh nhật ở phủ Công chúa, yến tiệc trong cung trang trọng hơn nhiều.

Bách quan và gia quyến được phân chỗ ngồi riêng. Bách quan do Tiêu Hoài Trác tiếp đãi, còn phụ nữ và gia quyến thì do Hoàng hậu tiếp đãi. Nhưng vì Hoàng hậu hiện vẫn ở trong hậu cung ăn chay niệm Phật, nên do Lệ Quý phi tạm thay. Lại thêm lần này cũng là mừng thọ Lệ Quý phi, nên bà ta cứ thế trở thành nhân vật nổi bật nhất, danh sách lễ chúc mừng dài dằng dặc.

Lần này chỗ ngồi của Hạ Lan Từ không ở phía trước, nàng lại thấy nhẹ nhõm. Chỉ là khi xách váy tìm chỗ, nàng phát hiện có một vị quý phu nhân đang lạnh lùng nhìn chằm chằm mình, như thể nàng là yêu nghiệt họa quốc.

Lần này vì thân thể không khỏe nên Diêu Thiên Tuyết không đến. Hạ Lan Từ nghe ngóng một lúc mới biết người kia là phu nhân phủ Tào Quốc Công, nàng chợt hiểu ra, nhưng lại cảm thấy có chút khó nói.

Lần này món ăn trong cung không còn do Quang Lộc Tự chuẩn bị, mà giao cho Thượng Thiện Giám lo liệu. Các món dọn lên nhìn bằng mắt thường đã thấy tốt hơn nhiều, nhưng Hạ Lan Từ lại không dám ăn một miếng nào. Trước khi ra ngoài nàng đã ăn lót dạ, lúc này chỉ dám cầm chén giả vờ uống trà.

Lệ Quý phi ngồi ở vị trí cao nhất, bên cạnh lần lượt là mấy vị phi tần có con, bao gồm cả mẫu phi của Đại hoàng tử và Tam hoàng tử.

Mẫu phi của Đại hoàng tử là Ninh phi xuất thân cung nữ; còn mẫu phi của Tam hoàng tử là Kính phi, con gái của Án sát sử Tề Châu, phụ thân bà ấy làm quan địa phương đến Chính Tam phẩm, cũng xem như đại quan một phương. Nhưng lúc này tất cả đều cúi đầu thuận mắt, không dám lấn át trước mặt Lệ Quý phi.

Thực ra trước khi đắc thế, Lệ Quý phi chỉ là con gái của một tiểu lại vô danh trong Kinh, phụ thân còn vì tham ô mà vào ngục, liên lụy đến cả bà ta. Xét về xuất thân, thậm chí còn không bằng mẫu phi của Đại hoàng tử.

Chỉ một lần được tuyển vào bên cạnh Quân vương bà ta lập tức bay lên cành cao.

Lẽ ra điều này khiến người ta ngưỡng mộ, nhưng lúc này Hạ Lan Từ nhìn những cung phi y phục hoa lệ, lại không hiểu sao sinh ra chút buồn bã vô cớ. Nàng cúi đầu không để ý, suýt nữa uống nhầm trà, may mà kịp phản ứng lại.

Lệ Quý phi cùng các quý phu nhân ngồi gần trò chuyện rôm rả, dù cách xa như vậy nàng vẫn nghe được tiếng cười nói.

Thấy Lệ Quý phi dường như chưa chú ý đến mình, Hạ Lan Từ cũng nhẹ lòng phần nào.

Nhưng ngay sau đó tim nàng lại nhấc lên, vì không biết từ lúc nào Tiêu Nam Tuân đã xuất hiện bên cạnh Lệ Quý phi!

Hắn vẫn mặc y phục quý giá, đầu đội mũ thiện dực, áo bào đỏ, vai thêu long văn. Chuỗi bạc gắn phỉ thúy xanh biếc khẽ va vào nhau phát ra tiếng leng keng khi hắn cúi đầu. Hắn đang nói chuyện với Lệ Quý phi, không biết nói gì mà khiến bà ta che miệng cười.

Tiêu Nam Tuân cũng chỉ nhếch môi, ánh mắt xám đen nâng lên, dường như vô tình lướt qua phía Hạ Lan Từ… nhưng lại dời đi, như thể chỉ là cái nhìn vô ý.

Hạ Lan Từ lập tức ngồi thẳng lại.

Tiêu Hoài Trác dắt tay ái nữ Tiêu Thiều An tiến vào, sau đó là sứ đoàn Bắc Địch lần này, do Tiểu vương tử Lạc Thần và sứ thần Hách Nghiêm dẫn đầu.

Lạc Thần lần này đến, quả thực có ý cầu thân. Y đã ngưỡng mộ Đại Ung từ lâu, ban đầu nghe nói Công chúa Thiều An của Đại Ung có dung mạo tuyệt mỹ, vừa xinh đẹp vừa thông tuệ, không ngờ lại gặp một nữ tử tuyệt sắc vô song trong rừng trước.

Y liền dò hỏi người Đại Ung.

Còn Tiêu Thiều An sau khi nghe, chủ động nói với y: “Người ngươi nói đó à, ở Thượng Kinh chúng ta ai cũng biết… À, hai người họ vốn chẳng có tình cảm gì đâu, chỉ giả vờ thôi. Chuyện này hơi kín… là vì vị Thế tử phủ Tào Quốc Công trước kia, nên nàng ấy vì danh tiếng mà buộc phải gả đi… Trước khi gả đã rất thảm, gả rồi còn thảm hơn. Ngươi nhìn cách ăn mặc của nàng ấy là biết, nào có phu nhân quan gia nào ăn mặc như thế… Chắc sớm muộn cũng hòa ly.” Nàng ta còn cười cổ vũ y: “Nếu ngươi muốn cứu nàng ấy khỏi khổ, ta rất ủng hộ! Nàng ấy bị lễ giáo trói buộc lắm, ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng chắc chắn sẽ rất vui! Đại Ung chúng ta có quy củ của Đại Ung, nhưng thảo nguyên các ngươi cũng có quy củ của thảo nguyên mà!”

Người thì lại tốt ngoài dự liệu.

Sứ thần hành lễ xong, Tiêu Hoài Trác ban ngồi, ngay sau đó tuyên bố khai yến.

Nhạc công cung đình cùng vũ cơ lần lượt biểu diễn, tiếng tơ trúc không dứt. Trên yến tiệc cũng chén tạc chén thù, thỉnh thoảng vang lên tiếng trò chuyện và cười nói hòa nhã.

Khi tiết mục ca vũ tạm dừng, sứ thần Bắc Địch Hách Nghiêm chủ động nói: “Nghe nói ca múa của Đại Ung rất xuất sắc, quả nhiên danh bất hư truyền. Bắc Địch chúng ta cũng có điệu múa thảo nguyên sở trường, không biết Bệ hạ Đại Ung có hứng thú thưởng thức không? Coi như là mừng thọ Quý phi.”

Thuận Đế tự nhiên không có lý do từ chối, cười nói: “Vậy trẫm xin được chờ thưởng thức phong thái của sứ đoàn.”

Sân khấu ở giữa được dọn trống, không ai ngờ người mở màn lại là Tiểu vương tử Bắc Địch Lạc Thần.

Dù diện mạo và cách ăn mặc khác hẳn người Đại Ung, nhưng không thể phủ nhận vị Vương tử da màu lúa mì này rất tuấn tú. Y phục Bắc Địch rực rỡ cùng khuyên tai răng thú khiến y mang phong thái dị vực rõ rệt. Khi cười, đôi mắt cong cong, hàng mi dày càng làm nổi bật vẻ sâu sắc và chân thành.

Khi bắt đầu múa, mọi người mới phát hiện tuy tuổi còn trẻ, nhưng sức lực của y không hề nhỏ. Y nhẹ nhàng tung người trên không, xoay mình, khi hạ xuống còn nghe “bịch” một tiếng nặng nề, bụi đất tung lên.

Tiêu Thiều An ngồi bên cạnh Thuận Đế xem đến mức nhất thời thất thần, trong lòng thoáng nghĩ, lấy y hình như cũng không tệ… Không không không! Nàng ta nhanh chóng tỉnh lại! Nàng ta không muốn đi thảo nguyên! Hơn nữa nàng ta còn có Lục ca ca!

Nàng ta lập tức quay đầu nhìn về phía Lục Vô Ưu đang ngồi không xa.

Vị văn thần trẻ tuổi khẽ nhấp rượu, ánh mắt rủ xuống, tùy ý mà phong nhã, thần thái thanh tú như một bức họa.

Quả nhiên vẫn là Lục ca ca của nàng ta đẹp nhất!

Lục Vô Ưu chỉ nhìn một cái rồi không còn hứng thú, tiếp tục uống rượu. Rượu có bị động tay động chân hay không hắn tự phân biệt được, nên cũng không để tâm mà nâng chén cùng đồng liêu, lười xem người khác khoe mẽ như công xòe đuôi. Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là Hạ Lan Từ cũng không nhìn.

Hạ Lan Từ ban đầu đúng là không định xem, nhưng lòng hiếu kỳ trỗi dậy… Thực ra vì ít khi dự cung yến, ngay cả ca múa cung đình nàng cũng chưa xem nhiều.

Chỉ là khi nhìn Lạc Thần múa kiếm, nàng không khỏi nhớ đến cảnh Lục Vô Ưu múa kiếm…

Vẻ thất thần thoáng qua của nàng rơi vào mắt Lục Vô Ưu, lại mang ý tứ hoàn toàn khác.

Lục Vô Ưu: “…”

Hắn cúi đầu nhấp một ngụm rượu, trong lòng nghĩ: mấy chiêu hoa quyền tú cước đó mà có gì đẹp?

Hạ Lan Từ hoàn hồn, vội cầm chén trà che giấu lúng túng. Nhưng nàng nhanh chóng phát hiện mình lo thừa, những nữ quyến nhìn Lạc Thần đến xuất thần không hề ít, thậm chí còn có người thì thầm:

“Các ngươi nghe chưa? Tiểu vương tử Bắc Địch lần này đến là để cầu thân đấy.”

“Là muốn cưới Công chúa à?”

“Nghe nói vậy, nhưng tiểu thư thế gia hình như cũng được…”

Như để chứng thực lời đồn, sau khi múa xong, qua một lượt ban thưởng và khách sáo, Lạc Thần thật sự lên tiếng:

“Lần này đến Đại Ung, ngoài việc chính thì còn có một việc nhỏ. Ta đã ngưỡng mộ Đại Ung từ lâu, biết nữ tử Đại Ung đều thông minh tài trí, hiểu lễ nghĩa nên muốn cưới một người về làm vợ.”

Thuận Đế dường như cũng có hứng thú, nói: “Chuyện này tự nhiên không có gì trở ngại, chỉ là không biết hôm nay trong điện đã có người ngươi để mắt tới chưa?”

Lạc Thần không chút do dự, chắp tay: “Có.”

Lời này vừa nói ra, xung quanh lập tức xôn xao.

“Ồ? Không biết là tiểu thư nhà nào?”

Lạc Thần lắc đầu: “Vị cô nương đó dường như đã xuất giá. Nhưng trên thảo nguyên chúng ta có quy củ, nếu người mình thích đã có chồng thì có thể khiêu chiến với phu quân của nàng. Nếu thắng, thì để nàng tự chọn theo ai.”

Câu này khiến cả điện càng xôn xao hơn!

Lập tức có người nói: “Đại Ung chúng ta không có quy củ này!”

“Chuyện này… trái với luân thường!”

“Thật là lời nói ngông cuồng!”

Thuận Đế còn chưa kịp lên tiếng, bên cạnh ông ấy, Tiêu Thiều An bỗng cười khẽ nói: “Phụ hoàng, chuyện này cũng thú vị mà. Dù sao cũng vì bang giao hai nước, hay là Phụ hoàng cứ để y thử xem.”

Đến lúc đó nếu Hạ Lan Từ không đồng ý, nàng ta cũng có cách khiến nàng phải đồng ý.

Còn Lục ca ca… chỉ đành tủi thân một chút thôi.

Nói rồi, Thiều An Công chúa còn liếc mắt với mẫu phi mình là Lệ Quý phi: “Mẫu phi, người thấy sao?”

Lệ Quý phi xưa nay vốn sủng ái nữ nhi này, nghe nàng ta làm nũng liền hiểu ý, đành bất đắc dĩ nói: “Đã vậy thì… coi như một tiết mục góp vui đi.”

Hạ Lan Từ lúc này cũng lập tức căng thẳng. Đúng lúc ấy, cung nữ đang dâng món trước mặt nàng trượt tay, bát canh vừa mang lên đổ tung. Hạ Lan Từ vội nghiêng người tránh, tuy đã cố phản ứng nhanh nhưng trên người vẫn bị dính không ít.

Cung nữ kia mặt trắng bệch, lập tức quỳ xuống xin lỗi, cầm khăn định lau cho nàng. May mà canh không quá nóng, nhưng chất lỏng sền sệt dính vào váy áo khiến Hạ Lan Từ nhất thời tiến thoái lưỡng nan.

Trong đại điện.

Bị gọi tên, Lục Vô Ưu cười nhẹ một tiếng, uống cạn chén rượu, ánh mắt lướt qua mọi người. Chiếc chén sứ trắng trong tay hắn khẽ xoay, hắn chậm rãi lên tiếng, giọng nhàn nhã: “Không biết Vương tử Điện hạ muốn so tài thế nào?”

Hắn giãn gân cốt, cuối cùng đứng dậy, giọng bình thản: “Thân thể tại hạ không được tốt, gần đây có học qua chút công phu rèn luyện sức khỏe, có lẽ cũng có thể cùng Điện hạ thử một phen.”

Nhất thời mọi người đều kinh ngạc.

“Lục Vô Ưu, ngươi thật sự muốn so à?”

“Đừng nghĩ quẩn vậy Lục đại nhân, ngài là quan văn mà…”

“Hay là chúng ta thi làm thơ đi…”

Lạc Thần chắp tay nói: “Ta biết bảo Lục đại nhân so cưỡi ngựa bắn cung là không công bằng. Hay là theo quy củ trong cung Đại Ung, thi ném thẻ vào bình đi?”

Lục Vô Ưu thản nhiên đáp: “Không cần khách sáo như vậy. Ném thẻ được, bắn cung cũng được. Ngoài điện không xa có đình ném thẻ và trường bắn, mời.”

Xưa nay cung yến kiểu này không hiếm, tự nhiên đã có chuẩn bị sẵn.

Bao gồm cả Tiêu Hoài Trác, mọi người đều bắt đầu di chuyển ra ngoài điện.

Trong điện.

Cung nữ quỳ dưới đất nói: “Hay là… quý nhân, nô tỳ dẫn người đi thay y phục… Váy này, nô tỳ lập tức… lập tức mang đi giặt.”

Hạ Lan Từ dù có nhất thời hồ đồ cũng không dám đồng ý. Nàng vừa tự lấy khăn lau vết bẩn, vừa xua tay: “Cứ thế này đi.”

“Như vậy sao được…”

Cung nữ kia lập tức “cộp cộp” dập đầu, Hạ Lan Từ vội đỡ nàng ta lại, tránh gây chú ý.

Một nữ quan trong cung bên cạnh đã chú ý: “Sao lại có nha đầu vụng về như vậy? Còn đứng đó làm gì? Mau đưa quý nhân đi thay y phục!”

Thoáng chốc đã có ba bốn cung nữ vây tới.

Hạ Lan Từ không thể cố chấp ở lại. Lúc này nàng vẫn tỉnh táo, trong cung không giống phủ Công chúa, phải giữ chừng mực. Hơn nữa nàng đã xuất giá, không còn quá câu nệ danh tiết. Nếu thật sự có chuyện, trên người nàng có trâm, lại có đồ Lục Vô Ưu đưa thì vẫn có thể tự bảo vệ.

Lấy lại tinh thần, Hạ Lan Từ theo cung nữ đi ra ngoài điện.

Mọi người lúc này đều chú ý đến Lạc Thần và Lục Vô Ưu, vậy mà không ai nhận ra nàng đã rời đi.

“Chúng nô tỳ đã đến Châm Công cục xin một bộ giống bộ của quý nhân…”

Hạ Lan Từ không để họ đến gần, tự mình cởi váy bị bẩn, nhanh chóng thay bộ sạch, buộc lại dây áo. Cả đời nàng chưa từng mặc đồ nhanh đến vậy, ngón tay căng thẳng đến tê dại.

Thay xong, nàng không ngoảnh đầu, bước nhanh ra ngoài. Vừa ra khỏi noãn các mới thở phào một hơi.

Nhưng chưa đi được bao xa, hơi thở ấy lại nghẹn lại.

“Hạ Lan tiểu thư.”

Giọng nói trầm thấp, âm lạnh, dính dớp như rắn, lập tức khơi dậy trong Hạ Lan Từ vô số ký ức khiến người ta rợn tóc gáy.

Hạ Lan Từ xoay người, lập tức muốn bỏ chạy.

Nhưng đối phương đã chặn trước đường đi. Tiêu Nam Tuân lúc này không còn vẻ hung hăng chắc chắn phải có được như trước, ngược lại lại lộ ra vài phần cô đơn.

Ngoài đình chỗ ném thẻ vào bình.

Mọi người đều không thể tin nổi nhìn hai người.

Lạc Thần rõ ràng đã luyện tập bài bản, động tác chuẩn xác, mười hai mũi tên gần như đều ném trúng, chỉ có một mũi va vào thành bình, lắc lư rồi rơi ra ngoài… Thành tích như vậy đã cực kỳ xuất sắc, suýt chút nữa là “ném hết vô bình”.

Còn Lục Vô Ưu thì sao? Hắn ung dung như dạo bước, tiện tay cầm mũi tên ném vào bình, có lúc còn thiếu kiên nhẫn mà ném cùng lúc hai mũi, nhưng những mũi tên ấy như có mắt, đều rơi chính xác vào trong…

“Có lần đầu, trúng liên tiếp…”

“Tễ An có bản lĩnh này từ bao giờ vậy?”

“Bình thường hắn có chơi ném thẻ với chúng ta đâu!”

“Vậy mà… trúng hết!”

Dáng vẻ tùy ý mà tiêu sái như vậy, kết hợp với dung mạo anh tuấn xuất trần và vóc dáng cao ráo của Lục Vô Ưu, khiến các nữ quyến không ngừng thì thầm, ánh mắt ám muội liên tục liếc tới.

Lục Vô Ưu nhìn quanh một vòng nhưng lại không thấy Hạ Lan Từ, nghĩ rằng nàng đang trốn trong điện, không muốn bị người vây xem nên có chút mất hứng, thuận miệng nói: “Còn so nữa không?” Vị văn quan lười biếng, nhàn nhã, thậm chí còn mang vài phần men say kia lại rút ra một mũi tên, xoay trong lòng bàn tay như thể nói “So gì ta cũng tiếp”.

Lạc Thần cũng lấm tấm mồ hôi trên trán. Tuy y rất tự tin vào xạ thuật của mình, nhưng nếu tiếp tục mà hòa, thì cũng chẳng khác gì y thua.

“Không xong rồi! Không xong rồi!”

Đúng lúc hai người giằng co, đột nhiên có cung nhân hét lớn: “Vừa rồi Hạ Lan… phu nhân của Lục đại nhân rơi xuống nước rồi!”

Lời vừa dứt, đã có người lao đi.

Nhận ra là ai, ngay sau đó lại có thêm không ít người chạy về phía hồ trong cấm cung.

Đến bên hồ, chỉ thấy một đôi giày thêu nổi trên mặt nước, còn có một chiếc áo ngoài của nữ tử trông vô cùng quen mắt. Hồ nước ban đêm sâu thẳm, không thấy đáy, ngay cả tìm cũng không biết tìm thế nào…

“Mau xuống cứu người đi! Đứng ngây ra đó làm gì!”

“Thị vệ đâu! Thị vệ đâu!”

“Ùm, ùm…” Liên tiếp có người nhảy xuống nước, ngay cả Lạc Thần cũng lao vào.

Chỉ có Lục Vô Ưu đứng lặng im. Trong bóng đêm không nhìn rõ sắc mặt hắn, mọi người chỉ nghĩ hắn không biết bơi.

Hạ Lan Cẩn lúc này nghe tin cũng muốn nhảy xuống, may mà bị người khác giữ chặt.

“Hạ Lan đại nhân, ngài đâu biết bơi!”

“Hạ Lan đại nhân, bình tĩnh!”

Vừa rồi trận tỷ thí hoang đường kia ông đã không ngăn được Bệ hạ, nếu Hạ Lan Từ lại xảy ra chuyện…

***

Cùng lúc đó.

Hai tay bị trói, mắt bị bịt, Hạ Lan Từ lạnh lùng nói với người trước mặt mà nàng không nhìn thấy: “Ngươi điên rồi.”

“Có lẽ vậy.”

Trong xe ngựa rời cung, giọng nói âm u mà lại nhẹ nhõm của Tiêu Nam Tuân vang lên: “Đêm nay bọn họ sẽ không tìm được nàng. Đợi thêm vài ngày, dưới đáy hồ sẽ vớt được một xác nữ mặc y phục của nàng, đã ngâm đến mức mặt mũi biến dạng… Khi đó, sẽ không ai nhận ra đó có phải là nàng hay không.”

“Hôm nay mừng thọ của Lệ Quý phi, ngài vô cớ rời tiệc, không sợ bị phát hiện sao?” Hạ Lan Từ ngồi thẳng, hướng về phía giọng nói: “Trên đời không có bức tường nào không lọt gió, ngài không thể giấu mãi được.”

“Ta không cần giấu cả đời, chỉ cần giấu một thời gian là đủ…”

Ngón tay lạnh lẽo của Tiêu Nam Tuân nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên.

Hạ Lan Từ như bị thứ gì dơ bẩn chạm vào, lập tức né tránh.

Tiêu Nam Tuân cũng không tức giận, chỉ cười khẽ: “Đến lúc đó nhân chứng vật chứng đều không còn, tra thế nào đây? Cho dù có người nghi ngờ, ai dám tra đến chỗ ta?”

Hạ Lan Từ im lặng. Vòng tay và dao găm đều đã bị hắn lấy đi. Nàng cũng không dám làm hắn bị thương thật, nếu không chính nàng cũng không có kết cục tốt. May mà trong tay áo vẫn giấu một lưỡi dao mỏng, nàng lén lút cố dùng nó cắt sợi dây trói tay.

“Ta khuyên nàng đừng có nảy sinh ý đồ xấu.” Tiêu Nam Tuân cầm con dao găm lấy từ nàng, lưỡi dao sáng loáng kề lên cổ nàng: “Bên ngoài xe có thị vệ, dọc đường ta đều bố trí người, nàng không trốn được đâu. Hơn nữa nơi chúng ta đến cũng không phải phủ của ta. Trên đường đi, tốt nhất nàng nên nghĩ cho kỹ, phải dùng thái độ gì với ta, thì mới đỡ phải chịu khổ.”

Lưỡi dao lạnh khiến Hạ Lan Từ run lên một cái. Nàng im lặng một lúc rồi nói: “Điện hạ muốn ta làm thế nào?”

Tiêu Nam Tuân có chút ngoài ý muốn trước câu hỏi của nàng: “Nàng không định phản kháng thêm vài câu nữa sao? Ví dụ như mắng ta.”

Hạ Lan Từ quả thật rất muốn mắng hắn, nhưng tình thế không cho phép. Không cần thiết vì chút hơn thua lời nói mà khiến bản thân chịu khổ thêm… Hiện giờ Tiêu Nam Tuân cho rằng nàng không thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn nên mới ung dung như vậy. Nếu chọc giận hắn khiến hắn nổi cơn ngay trên xe ngựa, làm ra chuyện gì đó thì dù có người đến cứu cũng không kịp.

“Điện hạ… ta chỉ là một nữ tử yếu đuối…”

Giọng nàng hạ thấp, mang theo vài phần mềm yếu.

Tiêu Nam Tuân dường như rất hài lòng với thái độ ngoan ngoãn của nàng, nhưng lưỡi dao kề bên cổ nàng không hề buông lỏng. Tay còn lại hắn nhặt một lọn tóc rơi trên vai nàng, kéo về phía mình.

Hạ Lan Từ đau nhói, thân thể nghiêng về phía trước, đâm thẳng vào ngực hắn. Nàng kinh hãi, lập tức muốn lùi lại, nhưng tay Tiêu Nam Tuân đã giữ chặt vai nàng, ép nàng phải co rúc trong lòng hắn với một tư thế cực kỳ gượng gạo.

Tiêu Nam Tuân dường như rất thích tư thế này, tay đặt trên vai thuận thế vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng. Hương huân đậm đặc, xa hoa trên người hắn xộc thẳng vào đầu nàng.

Lần đầu tiên Hạ Lan Từ cảm thấy mùi hương lại khó chịu đến vậy, trong lòng không khỏi thấy may mắn vì Lục Vô Ưu hoàn toàn không thích dùng hương, mùi trên người luôn nhàn nhạt dễ chịu.

Xe ngựa không xóc nảy, Hạ Lan Từ nhắm mắt cắn răng chịu đựng.

Sự im lặng này trong mắt Tiêu Nam Tuân lại giống như một khung cảnh yên bình. Hắn thậm chí còn cười khẽ: “Hóa ra đây chính là cảm giác đạt được điều mong muốn sao?”

Hạ Lan Từ chỉ muốn đâm đầu húc hắn ra.

Không biết xe đi bao lâu mới dừng lại. Vai và lưng nàng mỏi nhừ, gần như cứng đờ. Lúc này Tiêu Nam Tuân mới chậm rãi tháo dải vải che mắt nàng, rồi bế nàng xuống.

Hạ Lan Từ miễn cưỡng mở mắt. Chưa kịp thích ứng ánh sáng, đã thấy thoáng qua tấm biển “Tàng Uyển”. Nàng chợt nhớ đến giấc mơ trước kia, dường như trong mơ nàng cũng bị Tiêu Nam Tuân nhốt trong một nơi như thế này.

Thậm chí còn giống hệt!

Bước vào bên trong, Tiêu Nam Tuân chủ động tháo dây trói tay cho nàng. Nàng lập tức giãy ra khỏi lòng hắn.

Bên ngoài nhìn vào, nơi này có vẻ bình thường, nhưng vừa bước vào nàng lập tức bị ánh vàng chói lóa phủ lấy. Ai có thể ngờ có người xây cả thành hồ trong sân bằng vàng, bên trong còn có cá chép bơi lội. Cột trụ cũng sơn vàng, song cửa chạm ngọc, hành lang uốn lượn với cửa kính lưu ly lấp lánh ánh nến, khắp nơi bày biện châu báu vàng bạc tưởng như tùy ý.

Lúc này Hạ Lan Từ mới hiểu vì sao hắn tháo bịt mắt cho nàng — là để nàng nhìn thấy sự phú quý phô trương đến chói mắt này.

Quả nhiên, giọng nói âm u của Tiêu Nam Tuân vang lên:

“Thế nào?”

Chỉ thiếu hỏi nàng có động lòng hay không.

Hạ Lan Từ miễn cưỡng đáp: “Điện hạ… quả thật được sủng ái.”

Tiêu Nam Tuân không tỏ thái độ, dường như không hài lòng với câu trả lời.

Đi vào nội viện, Hạ Lan Từ mới nhìn thấy thứ còn đáng sợ hơn.

Ở chính giữa nội viện, dựng một chiếc lồng chim bằng vàng cao đến ba người. Gọi là lồng chim, không chỉ vì hình dạng mà bên dưới còn mô phỏng tổ chim, trải đầy gấm trắng mềm mại và từng cụm lông chim trắng xốp.

Bên trong lồng là xiềng xích lạnh lẽo, bên ngoài lại có những gai nhọn như bụi gai, dựng lên gồ ghề, tất cả đều ánh vàng rực rỡ — một chiếc lồng giam chưa từng thấy.

Tiêu Nam Tuân thấy nàng nhìn, liền nói: “Chuẩn bị cho nàng đấy.”

Hạ Lan Từ rùng mình.

Tiêu Nam Tuân nở nụ cười mỉa: “Mất ba tháng mới làm xong, giữa chừng không hài lòng ta còn cho nấu chảy làm lại.” Hắn dường như rất đắc ý với “tác phẩm” của mình: “Khi trời mưa, nước sẽ chảy từ trên xuống, theo các khe giữa những gai nhọn mà nhỏ ra… đẹp lắm.”

Trong đầu Hạ Lan Từ lúc này chỉ có một ý nghĩ: phải trốn.

Tiêu Nam Tuân dường như cho rằng nàng đã là cá trong chậu nên cũng không vội, thậm chí hắn còn sai người chuẩn bị bữa tối cho nàng.

“Ta biết nàng không ăn gì ở yến tiệc.”

Hạ Lan Từ nhìn những sơn hào hải vị bày kín từ đầu đến cuối bàn, nói: “Ở yến tiệc ta còn không dám ăn, huống hồ là lúc này.”

“Nàng cũng biết lúc này khác lúc kia. Giờ ta muốn làm gì với nàng, cần gì phải hạ thuốc?”

Giọng Tiêu Nam Tuân càng thêm lạnh lẽo. Hắn dùng đũa nạm vàng gắp một miếng, đưa đến bên môi nàng: “Hay là… nàng muốn ta đút cho?”

Trong khoảnh khắc như tia điện lóe lên, nàng nhớ đến những lời Lục Vô Ưu từng nói, bình tĩnh lại: “Bình thường ta không ăn những thứ này.”

Tiêu Nam Tuân khựng lại: “Nàng ăn gì?”

Hạ Lan Từ cắn răng đáp: “… Cánh hoa, sương sớm.”

Vốn không trông mong hắn tin, chỉ là kéo dài được lúc nào hay lúc đó, dù sao nửa đêm rồi, đi đâu kiếm sương sớm.

Không ngờ Tiêu Nam Tuân bật cười, buông đũa xuống: “Nàng nói đúng. Nuôi một đóa hoa tinh xảo, tự nhiên phải dùng dưỡng chất tinh xảo nhất. Ngày mai ta sẽ sai người chuẩn bị cho nàng.”

Hạ Lan Từ thở phào nhẹ nhõm.

“Đường dài còn lâu, chúng ta có nhiều thời gian ở bên nhau.” Tiêu Nam Tuân nhìn nàng: “Đêm nay nàng nghỉ ở đây trước đi, ngày mai ta lại đến.”

Đợi hắn rời đi, Hạ Lan Từ mới nhìn thấy trên giường bày bảy tám bộ y phục ngủ đủ kiểu, có dài có ngắn, có váy có áo, tất cả đều giống chiếc váy hắn từng ban cho nàng — hoa lệ, nhiều dây buộc và trang sức, nhưng lại bó sát.

Những chiếc váy Lục Vô Ưu từng mua cho nàng, đến giờ vẫn còn chất trong rương.

Nàng vẫn quen mặc váy trắng của mình, chỉ khi đặc biệt mới mặc đồ rực rỡ.

Hắn cũng chẳng quản nàng mặc gì, ngay cả khi nàng mặc áo vải thô, hắn cũng chưa từng chê.

Nghĩ vậy, Hạ Lan Từ xoay người đi đẩy cửa sổ thì thấy bị khóa.

Cửa, dĩ nhiên cũng bị khóa.

Nàng thử đập cửa sổ thì nghe bên ngoài có người nói: “Nếu cô nương có gì cần, cứ nói, tiểu nhân sẽ bẩm lại cho Điện hạ.”

Không biết bên ngoài có bao nhiêu người canh.

Hạ Lan Từ lại ngồi xuống bên bàn, vừa quan sát trong phòng xem có thứ gì dùng được, vừa suy nghĩ cách trốn đi.

Không biết đã qua bao lâu, ngoài cửa đột nhiên vang lên một trận ồn ào.

Nàng áp tai vào cửa nghe kỹ, không biết có phải ảo giác hay không, dường như nàng nghe thấy giọng của Lục Vô Ưu!

Hạ Lan Từ lập tức không nghĩ ngợi gì nữa, cầm lấy chiếc ghế gỗ tử đàn trong phòng, dốc sức đập mạnh vào cửa.

“RẦM!”

Một tiếng vang lớn.

Cửa chưa mở. Nàng chuẩn bị đập tiếp lần nữa, thì cánh cửa đang khóa chặt bỗng bật tung!

Ánh đèn đêm chiếu lên gương mặt người tới, nửa sáng nửa tối.

Hắn tiện tay ném ổ khóa vừa giật xuống sang một bên, bàn tay thon dài như ngọc đưa về phía nàng. Gió thổi làm tóc Lục Vô Ưu rối nhẹ, quan phục xanh còn chưa kịp thay, rõ ràng là vội vã chạy tới, lồng ngực vẫn phập phồng, vậy mà vẫn có thể dịu dàng cười với nàng: “Được rồi, không sao nữa rồi. Chúng ta về phủ.”

Hạ Lan Từ thoáng ngẩn ra, cảm thấy cảnh này như đã từng xảy ra.

Nhưng tay nàng đã đưa vào lòng bàn tay hắn trước cả khi kịp suy nghĩ.

Lòng bàn tay ấm áp, như đang nói với nàng không còn gì đáng lo nữa, tất cả có thể giao cho hắn xử lý.

“Ai cho ngươi tự ý xông vào? Ngươi tìm được chỗ này bằng cách nào?”

Bình luận truyện (0)

Truyện mới cập nhật

Danh sách chương

Chào mừng bạn đến với Góc Truyện Nhà Miu — nơi chia sẻ những bộ truyện hay.

Array
  • Trực tuyến:
    9
  • Hôm nay:
    103
  • Tuần này:
    1044
  • Tất cả:
    58296
Thiết kế website Webso.vn