Lục Vô Ưu đang nằm trên giường lật sách một cách vô thức, nhưng thật ra đều không đọc vào, chỉ đọc lướt qua vài dòng.
Ngón trỏ đặt trên trang sách, do dự không biết có nên hôn nàng hay không.
Gần đây quả thật hắn hôn hơi nhiều, có lúc lại mãnh liệt đến không thở nổi. Tuy là Hạ Lan Từ chưa từng từ chối, nhưng hình như nàng cũng không hoàn toàn tình nguyện.
Chỉ là hắn muốn, nên nàng cứ thuận theo.
Đổi lại là trước kia thì hắn rất khinh thường việc này, đừng nói đối phương không tình nguyện, cho dù là đồng ý, hắn cũng chưa chắc đã buông thả như vậy.
Đúng thật là mụ mị đầu óc.
Có lẽ là cảm thấy mới mẻ, khi mới mẻ qua đi, có lẽ hắn… không đến mức cầm thú như vậy.
Lục Vô Ưu đang suy nghĩ thì Hạ Lan Từ đã làm xong việc của mình, tắt đèn đi về giường.
Lục Vô Ưu rất tự nhiên dịch người để nàng nằm vào trong.
Đoạn thời gian trước, lúc khách sáo nhất, Hạ Lan Từ còn nói cảm ơn với hắn, cũng may hiện giờ nàng không nói nữa.
Khi nàng quỳ gối đi vào, Lục Vô Ưu tiện tay đặt cuốn sách lên đầu giường, định tắt nốt ngọn đèn cuối cùng thì lại phát hiện Hạ Lan Từ không nằm vào chăn của mình, mà dừng lại tại chỗ, cúi đầu như đang suy nghĩ gì đó.
Lục Vô Ưu hỏi: “Sao vậy?”
Hạ Lan Từ dường như vẫn đang do dự.
Lục Vô Ưu cũng kiên nhẫn chờ, nghĩ rằng nàng muốn nói về chuyện công việc trong phủ, hoặc là những chuyện xảy ra trước đó mà nàng chưa nói với hắn.
Trong quá trình chờ đợi, ánh mắt hắn tự nhiên dừng lại trên người Hạ Lan Từ, rồi nhanh chóng dời đi một cách mất tự nhiên.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng hắn cũng cảm thấy Hạ Lan Từ động đậy.
Lục Vô Ưu ngẩng lên, vừa định nghe nàng nói, chỉ thấy Hạ Lan Từ chầm chậm nhích lại gần, một bàn tay trắng nõn đặt lên vai hắn.
Nàng còn quỳ trên giường, trong lúc tiến lại gần, hàng mi dài và dày của nàng vẫn rung rinh không ngừng, tạo ra một bóng mờ trêu chọc lòng người dưới mí mắt, khuôn mặt lúc nào cũng là vẻ xinh đẹp kia dần dần phóng đại trong tầm mắt hắn.
Con ngươi của Lục Vô Ưu run lên, yết hầu bất giác di chuyển một chút, nhưng cơ thể vẫn không nhúc nhích.
Cho đến khi Hạ Lan Từ cực kỳ chậm rãi áp môi lên môi hắn.
Đôi môi của thiếu nữ mềm mại lạ thường, giống như những lần hắn đã hôn trước đây, nhưng lần này dường như lại có chút khác biệt, trước đây khi hôn, chỉ cảm thấy như có một dòng điện nhẹ nhàng làm tim đập loạn.
Nhưng lần này Lục Vô Ưu như bị sét đánh, đứng yên không động đậy.
Tay còn lại của Hạ Lan Từ cũng đặt lên vai hắn, vì hành động cúi người mà phải nâng eo lên, hương thơm mềm mại càng ngày càng gần, nhưng động tác hôn của Hạ Lan Từ lại rất vụng về, hôn cả buổi mà chỉ biết cọ xát trên môi hắn.
Hơn nữa mặt nàng nhanh chóng đỏ lên, dường như còn đang buồn bực tại sao hắn lại bất động.
Hôn một lúc, Hạ Lan Từ mới đỏ mặt chầm chậm lui về chỗ cũ, cảm thấy vô cùng thẹn thùng. Đây là mức độ cực hạn mà hiện tại nàng có thể làm được, mà chuyện có thể đưa lưỡi ra bất kỳ lúc nào như Lục Vô Ưu, cũng quá làm khó nàng rồi.
Nàng còn đang suy nghĩ thì chợt nghe thấy giọng nói hơi khàn khàn của Lục Vô Ưu: “... Sau đó thì sao?”
Hạ Lan Từ giật mình, nói: “... Sau đó cái gì?”
Lục Vô Ưu nói: “... Chỉ có vậy thôi à?”
Hạ Lan Từ hỏi: “Chàng còn muốn gì nữa?”
Lục Vô Ưu mấp máy môi, yết hầu lại trượt xuống, nói: “... Quá qua loa.”
Hạ Lan Từ không ngờ nỗ lực của mình lại nhận được đánh giá như vậy, nhất thời có chút tức giận. Sau đó nàng kìm nén cảm xúc rồi quay vào phía trong, kéo chăn lên, nằm xuống nói: “… Vậy thì thôi.”
Lúc này, Lục Vô Ưu dường như mới hoàn hồn lại, kéo dài giọng: “… Đã chủ động rồi, nàng không thể cố gắng thêm chút nữa sao? Bình thường ta cũng không hôn nàng như vậy, lần này nàng thực sự có hơi qua loa đấy. Ta còn tưởng…” Trong lúc nói chuyện, hắn còn kéo chăn của nàng xuống, đầu của Hạ Lan từ lộ ra, sườn mặt còn vương vài sợi tóc thấp thoáng, vành tai vẫn phiếm hồng. Lục Vô Ưu không nhịn được cười khẽ, cũng chuyển hướng lời muốn nói: “… Ta còn tưởng nàng không thích việc này.”
Nửa câu đầu còn mang chút trêu đùa, nửa câu sau lại lộ ra vài phần nghiêm túc như đang than thở.
Hạ Lan Từ ngồi dậy, dùng mu bàn tay chạm vào khuôn mặt đang nóng bừng của mình, nhắm mắt lại nhẹ nhàng nói: “Thật ra chàng không cần lo lắng cho cảm xúc của ta như vậy. Nếu chúng ta đã thành thân, chàng đương nhiên là...” Nàng ngừng lại một chút rồi nói: “Muốn làm gì cũng được.”
Giọng nói của nàng mềm mại như lông vũ làm xao xuyến lòng người.
Hô hấp của Lục Vô Ưu nghẹn lại.
Hạ Lan Từ chầm chậm ngẩng đầu lên, cảm thấy hắn thực sự suy nghĩ quá nhiều.
Nhưng nàng cũng không chán ghét sự kiên trì khó hiểu của hắn, cảm thấy đáy lòng mình mềm mại diệu kỳ, giống như trước khi họ thành thân, Lục Vô Ưu cầm danh sách quà tặng đến thảo luận với nàng, không cần thiết… nhưng lại rất thoải mái.
Hạ Lan Từ suy nghĩ một chút rồi nói: “… Vậy chàng muốn hôn thế nào?”
Lục Vô Ưu ngẩn ra: “Hả?”
Hạ Lan Từ nói: “Chẳng phải vừa rồi chàng không hài lòng, vậy ta... sẽ cố gắng xem sao.”
Lần này đổi thành Lục Vô Ưu cảm thấy hồi hộp, hắn đưa tay lên môi, ho khan một tiếng như để che giấu: “... Còn được chọn nữa sao?”
Hạ Lan Từ nói: “Ta thật sự cảm thấy hơi xấu hổ, không còn cách nào, chàng thông cảm một chút...”
“À.” Lục Vô Ưu lên tiếng trả lời, khi nói chuyện hắn đã kéo Hạ Lan Từ lại gần, khóe môi cong lên một nụ cười quyến rũ, nói: “Vậy không sao, ta thấy mình học cũng khá nhanh, có thể từ từ dạy nàng…”
Trời mới vừa rạng sáng, đầu óc Hạ Lan Từ vẫn còn lờ đờ, thậm chí có vài phần hối hận.
Nàng vốn nghĩ rằng thường ngày Lục Vô Ưu hôn mình đã rất suồng sã, kết quả không ngờ là, hắn lại, còn, đang, nhẫn nhịn.
Ít nhất hiện tại nàng tỉnh dậy vẫn còn cảm thấy môi đang râm ran tê.
Lục Vô Ưu nhanh chóng thay quan phục, lại búi tóc gọn gàng, chỉnh mũ quan ngay ngắn, phát hiện Hạ Lan Từ hình như còn đang ngẩn người thì không khỏi cười nói: “Ta phải ra ngoài rồi, hôm nay có thể về muộn một chút…”
Hạ Lan Từ gật đầu tỏ ý đã biết: “Ừ.”
Lục Vô Ưu vừa nhấc chân định đi, nhưng hình như lại nhớ đến việc gì nên quay trở lại, khẽ chạm vào môi Hạ Lan Từ một cái như chuồn chuồn lướt nước, sau đó mới vội vàng đi khỏi.
Hạ Lan Từ: “…”
***
“Cha! Cha! Cha nhẹ tay một chút!”
Hạ Lan Giản mặt mày thê thảm, cởi trần, trên lưng còn cõng theo cành mận gai, bị cha mình thúc giục đi về hướng Quốc Tử Giám, cảnh tượng náo nhiệt này quả thực có thể coi là kỳ quan.
Ngay cả Giám chính Quốc Tử Giám là Lưu đại nhân nghe tin cũng vội vã chạy đến: “Cháu nó có chuyện gì vậy?”
Hạ Lan Cẩn đanh mặt nói: “Để đứa con ngỗ nghịch này tự mình nói!”
Hạ Lan Giản đành phải ấp úng thuật lại đầu đuôi mọi chuyện, đến khi nghe hắn nói người viết thay là muội muội ruột Hạ Lan Từ, mọi người đều rơi vào một sự im lặng đầy quỷ dị.
“Là Hạ Lan tiểu thư đã gả cho Trạng nguyên lang đó sao?”
“Hạ Lan huynh, huynh cũng đã chịu đòn nhận tội rồi, hay là nói một câu thật lòng đi?”
“Chẳng lẽ trong phủ Hạ Lan còn có vị Hạ Lan tiểu thư thứ hai?”
Tất cả những chuyện này Hạ Lan Từ tạm thời chưa biết, mà tin tức đã truyền vào tai một người khác trước.
Tiêu Nam Tuân đặt tờ giấy vất vả tìm được từ chợ đen lên giá nến rồi châm lửa, ngọn lửa bùng cháy, tàn lửa suýt chút nữa làm bỏng ngón tay hắn.
Hắn không hiểu.
Từ khi hắn còn bị người ta gọi là “đứa con hoang không ai cần”, mẫu phi của hắn đã dùng giọng điệu dịu dàng chậm rãi để an ủi hắn, đừng sợ, cha của hắn sẽ là người quyền quý nhất thiên hạ, đến lúc đó vinh hoa phú quý cái gì cũng có, vậy nên hắn phải nhẫn nhịn.
Phú quý và quyền lực là những thứ quan trọng nhất trên đời này, hắn tin tưởng không nghi ngờ.
Buổi chiều, hắn vào cung gặp mặt Lệ Quý phi.
“Thiều An vẫn còn khóc lóc ầm ĩ suốt ngày, nói Phụ hoàng ép nó phải gả đi sớm, bổn cung cũng không biết phải làm sao mới tốt...” Lệ Quý phi dùng một ngón tay thon dài đỡ lấy thái dương, phiền não nói: “Hay là Tuân nhi, con cũng đi khuyên bảo chút đi... Chọn cho nó bao nhiêu thanh niên tài tuấn mà nó nhất quyết không chịu... Ít ngày nữa Tiểu vương tử của Bắc Địch sẽ tới, dường như có ý định hòa thân, lỡ như nhìn trúng Thiều An thì phải làm sao? Nó được nuông chiều từ bé, sao chịu nổi gió cát bên đó.”
Tiêu Nam Tuân biết nàng ta vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, cũng giống như hắn vậy.
Chỉ là sau chuyện lần trước, trong thời gian ngắn hắn cũng không muốn gặp lại nàng ta — cứ hễ nhìn thấy nàng ta hắn lại nhớ những chuyện xảy ra đêm đó, khiến Tiêu Nam Tuân lại có cảm giác muốn nôn mửa.
“Nhi thần sẽ cố gắng hết sức.”
Tiêu Nam Tuân bỗng nhiên lên tiếng: “Mẫu phi...”
“Sao thế con?”
“Dạ không, không có gì.”
Lệ Quý phi vẫn cười với gương mặt đầy ngây thơ: “Hiếm khi Tuân nhi có chuyện muốn hỏi mẫu phi, hay là cứ nói thử xem sao?”
Tiêu Nam Tuân nhàn nhạt nói: “Là mấy câu hỏi ngu ngốc thôi ạ.”
“Nhắc mới nhớ, Ngụy Nhị tiểu thư nhà cô mẫu Tầm Dương của con sắp thành thân với Lâm công tử nhà Thái thường tự, cô mẫu định nâng con bé lên làm Huyện chủ, con xem...”
Đang nói thì thái giám thông báo, Thánh thượng giá lâm.
Lệ Quý phi lập tức đổi sang bộ dạng thân thiết hơn nữa, tiến lên nghênh đón hành lễ, còn chưa kịp hành lễ đã được Thuận Đế giữ chặt bả vai: “Người một nhà cả, không cần đâu.”
Ông ấy quay sang nhìn Tiêu Nam Tuân: “Vừa hay sắp tới sinh thần của mẹ con, hiếm khi mới đến tròn thọ, trong cung định nhân dịp cung yến sẽ làm một lần thật lớn, con cũng đi giúp đỡ lo liệu đi.”
Lệ Quý phi hờn dỗi: “Thánh thượng nhắc đến tuổi tác làm gì, thần thiếp còn trẻ mà.”
Thuận Đế cười nói: “Nàng đương nhiên trẻ rồi, chẳng phải mới vừa đôi mươi thôi sao?”
Tiêu Nam Tuân vẫn luôn không thể thích nghi nổi với cảnh tượng này, bèn nói một câu: “Nhi thần xin phép đi lo liệu cho mẫu phi ngay đây.”
Hắn chuẩn bị lui ra thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói với Thuận Đế: “Phụ hoàng, chuyện nhật giảng trước đây đã nhắc tới...”
“Đã để Hàn Lâm viện sắp xếp rồi, chắc là gần đây thôi.”
Tiêu Nam Tuân đáp lời, vừa bước ra khỏi cửa cung đã nghe thấy có gián thần gào lớn: “Thánh thượng, lũ lụt ở sông Thanh Lan thực sự không thích hợp để xây dựng công trình lớn đâu! Chuyện trùng tu điện Sùng Quang xin ngài hãy nghĩ lại...”
Quỳ dưới bậc thềm, thưa thớt rải rác.
Tiêu Nam Tuân phất tay áo đi lướt qua.
Chẳng qua là một buổi cung yến, đến lúc đó quần thần đều sẽ dẫn theo gia quyến tới dự... Đó quả thực là một ngày tốt.
***
Hạ Lan Từ đang ngồi trong thư phòng xem những bài văn được gửi cho Lục Vô Ưu.
Trạng nguyên lang thi đỗ cả Lục nguyên, thanh danh hiển hách, dẫn tới những bài văn được gửi đến cũng nhiều hơn tưởng tượng. Nhất là hắn quen biết rộng rãi, lại khiến người khác cảm thấy ôn hòa lễ độ, dường như không biết từ chối, vì thế nên bạn bè thân thích của các quan viên đều gửi bài của con cháu trong nhà mình tới, không chỉ là Cử nhân, Tú tài hay Đồng sinh, thậm chí có người còn chưa có công danh gì.
Trước đây, Hạ Lan Từ từng tự xem nhẹ mình trước mặt Lục Vô Ưu, nhưng sau khi đọc qua một số bài thì quả thật tự tin lên không ít, thậm chí trong đầu còn nảy sinh suy nghĩ, nếu mình đi thi nói không chừng cũng có thể đỗ Tiến sĩ.
Khi đêm đã khuya, Hạ Lan Từ lại thêm dầu vào đèn, nghe thấy bên ngoài có tiếng động mới mở cửa bước ra, thấy có người đang khiêng mấy cái rương lớn nhỏ vào.
Nàng còn hơi ngơ ngác, sau đó đã thấy Lục Vô Ưu xoa mày đi vào.
Hạ Lan Từ tiến lên hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Lục Vô Ưu đáp: “... Muội muội của ta đến.”
Hắn nói cứ như là kẻ thù đến vậy.
Theo sau những chiếc rương lớn nhỏ kia là một cô nương mặc y phục đen.
Nàng ấy ăn mặc vô cùng gọn gàng, mái tóc đen dài được buộc gọn sau đầu bằng một dải dây màu tím, trông như một hiệp khách trong đêm, trên đầu còn vương bụi bặm đường dài, thế nhưng khuôn mặt xinh đẹp kia lại vô cùng thanh tú động lòng người, như thể mọi linh khí trong thiên hạ đều hội tụ trên người nàng ấy. Đôi má có hai lúm đồng tiền nho nhỏ, không cần cười cũng lộ ra một đường cong nhẹ nhàng, huống chi khi nàng ấy vừa bước vào đã mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt cong lên, lông mày và khóe mắt đều toát lên sự vui vẻ khiến người khác cũng cảm thấy thoải mái.
Giọng nói của cô nương ấy cũng rất trong trẻo như tiếng hoàng oanh trong thung lũng: “Ai là tẩu tẩu của muội vậy?”
Lúc này Hạ Lan Từ mới phát hiện dáng vẻ của nàng ấy và Lục Vô Ưu quả thật có vài phần tương tự — ý là lúc Lục Vô Ưu trông thuần lương nhất.
Nàng còn chưa lên tiếng trả lời thì cô nương ấy đã lập tức đi về phía nàng, sau đó trầm trồ nói: “... Ca, sao huynh lại cưới được một tẩu tẩu xinh đẹp như vậy? Nếu mẹ nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc lắm.”
Hạ Lan Từ không biết nên đáp lại thế nào, nàng quay đầu nhìn Lục Vô Ưu.
Lục Vô Ưu đẩy nàng ấy một cái, nói: “Bẩn chết đi được, mau đi tắm rửa, đừng làm tẩu tẩu của muội sợ.”
Cô nương ấy cụp mắt xuống, lộ ra vẻ tủi thân: “Chẳng phải vì muội đã lang thang bên ngoài suốt nửa tháng, dọc đường không có cơ hội tắm rửa thay quần áo sao…”
Lục Vô Ưu nhếch môi cười: “Muội còn dám nói, chi bằng kể cho tẩu tẩu muội nghe xem, tại sao lại kéo dài tới bây giờ mới đến, có khi qua một thời gian nữa thì cháu trai cháu gái của muội cũng sinh ra rồi đó.”
Hạ Lan Từ: “...???”
Cô nương ấy lắp bắp trả lời: “Muội chỉ là… xuất phát từ trong giáo, mặc dù cha mẹ chưa về, nhưng các trưởng lão đã bảo muội mang rất nhiều lễ vật đến cho huynh… Sau đó thuận đường ghé qua Đình Kiếm Sơn Trang, lại mang theo rất nhiều lễ vật… Tiếp đó trên đường đến đây thì gặp phải nạn đói. Ca, huynh không biết đâu, thật sự rất thảm đó, nên muội… bỏ tiền mua lương thực, phát cháo suốt dọc đường, còn gặp phải bọn cướp, sau đó… lại gặp một đám thích khách không rõ lai lịch, còn cứu được một người, cuối cùng mới… kéo dài đến tận bây giờ.” Nàng ấy cúi đầu nói: “Bạc cũng đã tiêu hết, trong thành nhỏ lại không nhận ngân phiếu mệnh giá lớn, ngay cả tiền thuê khách điếm muội cũng không có, chỉ đành… màn trời chiếu đất.”
Lúc đầu Hạ Lan Từ không cảm thấy gì, giờ mới nhận ra nàng ấy giống dân chạy nạn.
“… Cũng may huynh gửi giấy thông hành đến, nếu không ngay cả Kinh thành muội cũng chưa chắc vào được.”
Hạ Lan Từ thán phục sát đất, nhận thức về gia đình Lục Vô Ưu càng thêm dao động — thật sự không phải sơn tặc sao?



